Thursday, March 28, 2024

LUẬN VỀ SỰ GIÀU NGHÈO CÓ TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

LUẬN VỀ SỰ GIÀU NGHÈO CÓ TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

Sự giàu nghèo trước tiên là do có sự khác nhau về của cải tài sản của những người hay những cá nhân trong xã hội.

Sự khác nhau đó không phải mãi mãi cố định mà nhất thiết luôn luôn có thể đổi thay, chuyển biến.

Sự giàu nghèo trong xã hội đều do mọi sự hoạt động khác nhau của mỗi cá nhân con người trong sinh hoạt xã hội nói chung mang lại.

Các nguyên do đó có thể do chính mình, tức do tự bản thân, do người khác, có thể là trong gia đình, tha nhân, toàn bộ xã hội, cũng như hoàn cảnh bên ngoài nào đó đem tới.

Không ai ở không mà có của nhưng do sự làm việc trong suốt cuộc đời của mình, do thừa hưởng của cha mẹ, do sự giàu nghèo chung của điều kiện xã hội, do những biến cố nào đó khách quan quyết định, như sự cố của tự nhiên, xã hội, có thể xảy ra mỗi lúc mỗi nơi nào đó trên từng vùng miền hay cả trên thế giới trong suốt cuộc đời mỗi người.

Nói khác đi, của cải tài sản mỗi cá nhân đều do nổ lực tự cá nhân đó, do bên ngoài mang lại, hay do từng hoàn cảnh nói chung của xã hội chung quanh mang đến tùy lúc, tùy nơi, không nhất thiết hay tuyệt đối chỉ do các yếu tố duy nhất nào đó cả.

Nhưng nhìn chung mà nói, mọi sự giàu nghèo của các cá nhân trong xã hội đều do sự phân bố của xã hội mà đến cả. Giống như mực nước tự nhiên hay nắng hạn một vùng nào đó đều quyết định chung cho mọi sinh vật nằm trong đó. Sự giàu có hay nghèo khó trong một gia đình, địa phương, đất nước, hay cả trên thế giới qua những thời kỳ cũng quyết định cho sự giàu nghèo của mỗi cá nhân nằm trong đó.

Nên mọi sự giàu nghèo không đơn giản mà gắn liền vào hoàn cảnh, điều kiện chung, gắn liền giữa quá khứ, hiện tại và tương lai một cách tổng quan nhất mà không tách biệt. Tức luôn có những cái chưa có lại thành có, có rồi lại mất đi, những cái dẫu đã có lại luôn biến chuyển, hay mọi hoàn cảnh tương lai đều khó nhất định được dự kiến trước.

Có nghĩa mọi sự giàu nghèo trong xã hội từ cổ chí kim đều luôn luôn có, không thể nào xóa sạch đi được, không thể nào đồng nhất hóa mọi nơi, mọi người trên thế giới cùng ngang bằng tuyệt đối, bởi đó là điều hoàn toàn không thực tế, hoàn toàn ảo tưởng, vớ vẩn và thậm chí còn ấu trí, trẻ con nữa. Mọi mục đích ảo giác toàn chỉ ngu xuẩn, toàn chỉ vô ích, phi tích sự, và không bao giờ đạt tới được đều là như thế.

Nhưng có điều quan trọng là sự giàu nghèo trong xã hội luôn đưa lại vấn đề giai cấp trong xã hội. Hay mọi sự khác biệt này luôn đưa đến mọi sự phân biệt khác nhìn từ bên ngoài chỉ có thế thôi. Đó chỉ luôn là sự khách quan không thể nào làm khác đi được, không thể nào chủ quan sửa đổi được.

Vấn đề chính thực chất mọi sự dị biệt đó là gì, nguồn gốc nó từ đâu, là bản chất bên trong hay hiện tượng bề ngoài, có thể chỉnh đốn phần nào được và tuyệt đối nó có quan trọng lắm không, đó mới chính là vấn đề đáng nói và đáng cần giải quyết nhất.

Nói chung mọi sự phân biệt hay khác biệt trong cuộc đời đều luôn luôn có, ở nơi mọi vật, mọi lúc, mọi nơi, mọi sự dị biệt trở nên như nguyên tắc, như nguyên lý khách quan, không thể nào không có và cũng không bao giờ làm cho chúng tuyệt đối mất đi cả được. Đó chỉ là vấn đề cấu trúc nơi sự vật. Không bất kỳ vật nào lại không cấu trúc, tức luôn phải có cơ cấu tổ chức bên ngoài cũng như bên trong thì mới thì mới có thể tồn tại, vận động và hoạt động được.

Đó là nguyên lý chung muôn đời bất diệt không phải chỉ trong vật chất vô cơ, vật chất hữu cơ, mà kể cả sự sống muôn vật, con người cá thể, xã hội, lịch sử phát triển, tiến hóa, cũng như toàn bộ tồn tại vũ trụ nói chung từ trước đến sau buộc phải luôn luôn đều vậy.

Như thế nguồn gốc của giai cấp hay phân tầng xã hội luôn luôn khách quan, tự nhiên, chỉ y như một nồi nước sôi luôn luôn vận động, một bầu khí quyển luôn luôn đổi thay chuyển biến, không bao giờ có thể bất động, trì trệ hay hoàn toàn cố dịnh tuyệt đối không hề lay động, đổi thay được.

Thế nên mọi mong muốn cuộc đời không có giàu nghèo, xã hội không có giai cấp hay không còn giai cấp, một xã hội tuyệt đối đại đồng, không còn bất kỳ sự phân biệt hay dị biệt nào, đó toàn đều là những quan niệm hay ước mơ ngây thơ, ấu trĩ, trẻ con, ảo giác, hoặc dại khờ và phi lý mà loài người xưa nay vẫn thường hay có, ngay cả từ thời cổ đại cho đến nay đều vẫn thường là vậy.

Đó đều là những mong ước hay ước mơ cảm tính hoặc thị hiếu do sự ngu dốt hay dốt nát, do sự đố kỵ, ganh tị, mà hoàn toàn không có cơ sở lý tính hay khoa học khách quan, chuẩn xác hay đứng đắn nào cả.

Như vậy giai cấp hay giai tầng xã hội luôn luôn chỉ là thực tại hay thực tế xã hội tự nó luôn diễn tiến, xảy ra, bởi vì do những tính chất khách quan, tự thân, luôn chứa trong bản thân nó mọi tiềm lực buộc phải xảy ra, diễn tiến, không thể không có và cũng không thể không xảy ra dầu con người cố ngăn cản, phủ nhận, cố loại bỏ đi cũng không thể nào được và cũng không bao giờ có thể thực hiện theo bất kỳ một cách chủ quan nào được.

Vả chăng mọi sự nhận thức về sự vật đều luôn là sự nhận thức qua phạm trù phân biệt, biến cái khách quan thành cái chủ quan, cái chủ quan không làm thay đổi được cái khách quan, mà chỉ tạo ra kết quả về nhận thức, về quan điểm hay quan niệm nào đó riêng biệt hay khác biệt vậy thôi. Giai cấp là một thực tại khách quan xã hội vẫn luôn luôn có, và mặt chủ quan giai cấp được phân ra như một phạm trù nhận thức về xã hội, chỉ có thế thôi, khó thể nào thay thế được cái chủ quan thành cái khách quan, cho dẫu con người có đẩy cao sự ngụy biện, đẩy cao sự cảm tính, đẩy cao ước vọng thị hiếu cho đến đâu mặc kệ.

Nói cụ thể hơn, thế thì quan niệm về đấu tranh giai cấp, về xã hội không còn giai cấp hay phi giai cấp, về xã hội đại đồng, về xã hội cộng sản tuyệt đối mà Các Mác từng khốc liệt đặt ra, thực chất vấn đề đó là gì mà một số người bình dân, kém nhận thức từng say mê, cuồng nhiệt, cuồng tín từng theo đuổi thực hiện trong quá khứ lẫn luôn trong hiện tại và tương lai lại chính là nội dung, ý nghĩa cũng như mục đích thảo luận, tranh luận được đưa ra hôm nay để mọi người cần nên tham gia nhận thức và kết luận một cách rộng rãi, sâu xa, thực tế và chuẩn xác nhất.

Mác từng đưa ra quan điểm đấu tranh giai cấp làm thành nguyên lý, định đề, cốt lõi nội dung cũng như mục đích tối hậu cho học thuyết của mình, nhưng đó thực chất là gì, lại là điều ai cũng nghe đến, biết đến, nhưng vẫn ít tìm hiểu hay hiểu biết một cách sâu xa, rốt ráo, hoặc một cách nghiêm túc, chuẩn mực, xác đáng ngoài sự hời hợt nông cạn, chủ quan, cuồng tín, tin tưởng một chiều lại xác quyết như là lý tưởng mục tiêu khoa học tuyệt đối đúng đắn, hoàn toàn vô địch, bách chiến bách thắng, tuyệt đối thần kỳ, bất khả sai lầm hay bất khả chiến bại.

Thật ra nguồn gốc như trên trong học thuyết Mác là gì. Đó không ngoài là niềm tin tuyệt đối của Mác vào học thuyết Darwin, biện chứng luận Hegel, học thuyết xã hội kiểu cổ điển Pháp và nhiều nước khác, cũng như quan điểm bạo lực của Mác và Engels cộng vào, tạo thành nguyên lý chuyên chính vô sản hay độc tài vô sản mà Mác chủ trương tuyệt đối thực hiện.

Thế nhưng học thuyết Darwin thực chất là như thế nào. Nó hoàn toàn khách quan và đúng đắn trong lãnh vực tự nhiên. Nó không đi ra ngoài thuyết tiến hóa áp dụng cho toàn vũ trụ, ví như giả thiết Vụ bùng nổ lớn (Big Bang) hiện nay mà giới khoa học thế giới đang đề cập đến. Quan điểm tiến hóa sinh vật trong thời hiện đại cũng được nhiều tác giả khác chủ trương không chỉ duy có Darwin. Có điều nếu mang cả học thuyết đấu tranh thiên nhiên hoang dã vào trong thế giới loài người kiểu Mác quan niệm là hoàn toàn không đúng. Bởi vì tiến hóa trong nhiên giới chưa bao hàm yếu tố tinh thần như trong xã hội con người.

Mặt khác quan điểm biện chứng trong triết học Hegel là quan điểm hoàn toàn duy tâm, vượt lên xa đối với quan điểm thuần túy duy vật kiểu Mác. Tuy quan điểm biện chứng vẫn hoàn toàn là quan điểm mơ hồ, đầy chất tư biện, không dùng khoa học khách quan để chứng minh gì được, đó chỉ là ý tưởng thuần túy duy tâm thế thôi. Nhưng Hegel cũng chỉ mới đề cập đến chút ít trong quan điểm hoàn toàn tư biện mơ hồ như sự phủ định của phủ định, sự tranh đấu giữa hai đầu dối lập để đi đến kết quả dung hòa cho dầu thứ ba và lại tiếp tục như thế một cách vô hạn. Đây là quan điểm biện chứng tự thân, tức là sự phát triển từ trong, từ tiềm lực tiềm năng mà có.

Trong khi đó Mác rinh nguyên quan điểm biện chứng duy tâm của Hegel về cho học thuyết hoàn toàn và tuyệt đối duy vật của mình. Mác cho rằng thế giới tồn tại trong đó có con người đều chỉ là vật chất thô thuần túy không hơn không kém, tức không có bất kỳ thuộc tính đặc biệt hay riêng biệt nào khác có chứa bên trong. Vậy mà Mác cho vật chất đó biện chứng để thành chủ nghĩa duy vật thuần túy là hoàn toàn cực đoan, ép uổng. Đến cả Trần Đức Thảo cũng tin như thế, thật Thảo chỉ kiểu gà mờ, nhẹ dạ, tầm thường, thấp kém, chẳng có tư duy gì riêng biệt cả, chỉ cốt nô lệ kiểu hoàn toàn thụ động theo Mác.

Ngày nay khoa học hiện đại đã hiểu biết về ý niệm vật chất đã hoàn toàn khác. Quan niệm vật lý lượng tử, quan niệm trường lượng tử, quan niệm thuyết Tương đối của Einstein, đén như quan điểm hạt Quarks, hạt Higgs, trường Boson v.v… quan niệm độ cong không thời gian kết hợp và còn nhiều nữa cũng như còn tiến tới xa nữa đã làm thuyết duy vật của Mác chỉ thành ấu trĩ, thô sơ, giản đơn, nông cạn, lạc hậu không còn tính thời sự hay tính hiện một chút nào nữa. Lấy ví dụ như một tảng đá, hoàn toàn vật chất như Mác quan niệm, dầu có triệu năm cũng đâu nào tự biện chứng tức tự tiến hóa để thành ra sự sống kiểu như cái cây hoặc các vi sinh vật khác được sao.

Nhưng đặc biệt nhất là quan điểm duy vật lịch sử của Mác. Điều này được đưa vào giảng dạy bó buộc, cuồng tín trong các bậc đại học Việt Nam suốt gần thế kỷ qua. Trong đó chính Trần Đức Thảo là tay mù quáng, tiêu cực, thụ động, lơ mơ, góp phần phá hoại lịch sử xã hội kiểu hoàn toàn rồ dại ngu dốt nhất. Thành nên Trần Đức Thảo chẳng có chút ý nghĩa hay giá trị tự thân nào cả, chỉ là anh học trò toàn chùi dép, vác dép cho thầy theo kiểu ấu trí mà đó không ai khác hơn là chính Các Mác. Quan điểm đấu tranh giai cấp của Mác chính lấy từ quan điểm ý niệm biện chứng của Hegel mà ra. Nhưng ở đây được Mác nâng lên thành quan điểm kinh tế học, hay quan điểm kinh tế xã hội toàn gượng ép, không tưởng, phi thực tế, lại được hiểu như quan điểm lịch sử đầy khách quan, nhưng thật sự toàn mơ hồ, thần bí và huyền hoặc.

Mác cho rằng xã hội cuối cùng chia thành hai giai cấp đối lập là vô sản và tư bản. Vô sản là lực lượng đang lên và cuối cùng tư bản phải tự chôn để đi lên thế giới cộng sản mà chủ nghĩa xã hội chỉ mới là giai đoạn đầu hoàn toàn còn thấp, làm theo năng lực hưởng theo sản phẩm, không bằng được với giai đoạn làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu thật sự tuyệt đối lý tưởng và đỉnh cao tuyệt đối nhất sau này. Đây là quan điểm duy vật lịch sử hoàn toàn máy móc theo kiểu cơ giới mà chỉ có Mác mới là người duy nhất nghĩ ra được và Trần Đức Thảo chính là người hoàn toan cùng tuyệt đối bái phục ngay từ buổi đầu của cả cuộc đời làm triết học dấn thân theo kiểu Thảo.

Trong khi sự phát triển kinh tế xã hội nới thế giới loài người hay từ xưa đến nay là hoàn toàn dựa vào sự tiến hóa kỹ thuật. Từ thời kỳ đồ đá rồi dùng lửa, đồ đồng, đồ sắt, tiếp theo sau này dung điện lực, điện tử v.v… không ngoài là kỹ thuật tạo nên mọi sự phát triển nhân loại mà không hề là đấu tranh giai cấp theo kiểu Mác quan niệm trong cach Mác quan niệm hoàn toàn thô lậu, ngây thơ và ấu trĩ. Bởi đấu tranh giai cấp chỉ là quan điểm đầy chất tưởng tượng, mơ hồ, hoàn toàn không thực chất, thực tế chỉ do đều từ cảm tính và thị hiếu mà chính Mác đã hoàn toàn thêu dệt và huyễn tượng ra.

Hơn thế nữa, quan niệm đấu tranh giai cấp theo Mác chỉ là quan điểm một chiều, thêu dệt, hoàn toàn không thực chất, thực tế mà nhằm chỉ tuyên truyền thêu dệt. Vì ở đây không phải hai hay nhiều giai cấp đấu tranh nhau ngang bằng để ai thua ai thắng mà thật ra Mác nhằm đưa duy giai cấp vô sản đấu tranh tiêu diệt mọi giai cấp hữu sản khác để tiến lên xã hội đại đồng vô sản hay gọi là cộng sản chỉ có thế mà thôi. Như vậy Mác chẳng qua có khuynh hương xảo ngôn, ngụy biện ngay từ đầu để thực hiện mục tiêu thị hiếu đầy chất cảm tính từ đầu đến cuối của chính mình mà không hơn không kém.

Từ chủ nghĩa duy vật tầm thường, qua chủ nghĩa kinh tế huyễn hoặc, qua đấu tranh giai cấp bạo lực, qua chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn không tưởng, đó thực chất là mục tiêu đường dài hay qui trình đường dài trong suốt quan điểm, tâm tưc và nguyện vộng tột cùng của Mác. Nhưng thực chất nó hoàn toàn thất bại như quá khứ Liên Xô, Đông Âu hay cả Triều Tiên ngày nay đều cho thấy. Mác luôn luôn đi từ ngụy biện này đến đến ngụy biện khác, từ ảo tưởng hay huyễn tượng này đến ảo tưởng hay huyễn tượng khác, trở thành chủ thuyết hoàn toàn mị dân, thậm chí ngu dân vì trước sao chỉ lừa dối người kém hiểu biết mọi mặt vào trong sự ngụy tín mà tưởng đều là ý nghĩa và giá trị thật.

Thật ra mọi cá nhân con người luôn luôn đấu tranh nơi chính mình, nơi người khác, nơi xã hội, bởi đó luôn là các chủ thể thật sự, giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái hay và cái dở, giữa cái tiêu cực và cái tích cực, giữa chính nghĩa đạo lý và phi chính nghĩa phản đạo lý, giưa vị tha và ích kỷ, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung xã hội, giữa nhân văn và phản nhân văn, thế thôi. Còn giai cấp chẳng qua chỉ là phạm trù phân loại hoàn toàn trừu tượng, chỉ là ý niệm, danh từ phân biệt bên ngoài thế thôi, đâu phải là chủ thể cụ thể bằng xương bằng thịt đâu mà đấu tranh, thật là quan điểm ngụy tạo, ngụy biện và hoàn toàn thêu dệt cách vô bổ và thuần ảo tưởng.

Mục đích của cái đấu tranh giai cấp thuần túy ảo tưởng đó theo Mác là nhằm xây dựng một xã hội con người hoàn toàn tư tưởng, gọi là thế giới đại đồng, trong đó không có con người cụ thể mà đều toàn những phiên bản trừu tượng kiểu chỉ sống trên mây, không còn tiền tệ, không còn thị trường, không còn hàng hóa, không còn giai cấp, không còn bóc lột, không còn luật pháp, không còn nhà nước, mà chỉ thuần là những người công nhân hoàn toàn tự biên tự diến, tự đặt ra kế hoạch, chương trình, tự tập thể sản xuất và chia theo sản phẩm tạo được cùng nhau. Mác còn quên là kết quả kinh tế đều do đầu vào quyết định đầu ra. Đầu vào là tài nguyên mọi loại, kể cả chất xám, kỹ thuật, nguyên liệu tự nhiên, luôn bị gắn chặt vào điều kiện khách quan, lấy đầu để tạo ra sản phẩm vô hạn nhằm chia hưởng theo nhu cầu, có khác nào một quan điểm điên loạn và thậm chí hoàn toàn ngu xuẩn.

Thành ra học thuyết Mác chỉ là học thuyết bạo lực, phi thực chất, phản mục tiêu nhân bản, chỉ còn là sự ngụy biện, tuyên truyền, cưỡng chế, biến xã hội thành ra cơ chế, guồng máy cơ học giả tạo, không có tính người, con người chỉ còn là công cụ, phương tiện, phục vụ cho các ảo tưởng trừu tượng, cho các con người không tưởng, hay tự biến thành một xã hội danh từ toàn diện, rỗng không, hoàn toàn không có chút nào thực chất. Mọi phí phạm xã hội và cả lịch sử cũng tự đó mà ra, đầu thời gian tồn tại bao lâu và kéo dài đến đâu cũng đều không ngoài chỉ thuần là thế.

Mà nghĩ cho cùng, khởi điểm hay ý tưởng cụ thề thực tế mà Mác đưa ra đều không ngoài là danh từ bóc lột. Chính ý tưởng này tạo nên xương sống của học thuyết Mác ngoài mọi nguồn gốc mà trên đây đã rạch ròi phân tích. Mác cho rằng nguồn gốc của bóc lột đều không ngoài là do tư hữu. Chính tư hữu là sự chênh lệch tài sản trong xã hội mới tạo nên bóc lột. Không tư hữu cũng sẽ không có bóc lột, nếu mọi người thành đều vô sản cũng không còn bóc lột. Diệt tư hữu cũng là diệt bóc lột, xóa tư hữu cũng là xóa bóc lột, mọi người đều vô sản như nhau thì còn ai bóc lột ai được. Lý luận của Mác thật là lý luận toán học thiên tài. Bởi nếu trường số vô hạn trong thực tế đều biến thành số zero cả thí lấy đâu còn gì là cộng trừ nhân chia, còn gì là bốn phép số học cơ bản, thật là một khám phá có một không hai lịch sử loài người kim cổ chưa từng có chỉ trừ ra bộ não của Các Mác.

Đó chính là mục tiêu độc tài vô sản cho toàn thế giới mà Mác đã khởi xướng. Mác nắm tâm lý con người đều toàn thụ động. Chỉ cần dùng bạo lực là giải quyết được đều cả thảy. Bởi sự sợ hãi luôn đi cùng theo bản năng. Mọi người thà sống nô lệ kiểu cỏ cây hay loài vật mà không bị hủy diệt là tốt nhất. Nên độc tài vô sản là học thuyết tinh hoa bạo lực nhất của Mác. Nó là kiểu hai trong một, cái này tạo ra cái kia được cũng trộn lẫn vào nhau. Độc tài thì thực hiện được vô sản. Vô sản thì ai cũng như ai không còn bóc lột. Chỉ cần một cây gậy duy nhất cũng sai khiến được một bầy cứu. Mà bầy cừu là một thế giới yên lành kiểu xã hội cộng sản. Thật là cả một khám phá thiên tài mà suốt thế kỷ qua của toàn loài người không ai vượt lên cả đều Engels lẫn Các Mác.

Bởi thế gian đều toàn vật chất làm gì có tinh thần. Engels nói tinh thần hay ý thức con người chẳng qua cũng chỉ là vật chất. Như gan tiết ra mật. Đều chỉ là thức ăn tạo ra cả. Cứ ăn vào cho đã, cho đầy cả dạ dày thì tinh thần, ý thức sẽ lên cao, đó là chủ nghĩa duy vật kinh tế của Mác. Thật là tuyệt diệu mà nhân loại từ ngàn năm chưa hề có. Tôn giáo mọi loại đều chỉ là thuốc phiện. Pháp luật, nhà nước, văn hóa, văn học nghệ thuật, mọi giá trị thẩm mỹ, tinh thần, tư tưởng triết học, lý tưởng xã hội truyền thống cổ điển qua ngàn năm xưa cũ đều chỉ là kiến trúc thượng tầng. Chỉ có hạ tầng cơ sở là vật chất và kinh tế đều làm nên cả. Đó học thuyết hay chủ nghĩa duy vật của Mác đều tựu trung hay không ngoài chỉ là thế. Kể cả mọi đạo đức truyền thống xưa nay Mác cho cũng là thế.

Mác quan niệm chính tư hữu tạo ra giai cấp. Giai cấp tạo ra bóc lột. Bóc lột là sự phi nhân và bất công xã hội. Cả đạo đức truyền thống và pháp luật nhà nước cũng đều là công cụ che đậy,  biện minh, bảo vệ cho giai cấp, cho bóc lột. Đó chỉ kiểu là đạo đức tư sản, cần phải vượt lên, chối bỏ và tiêu diệt thảy đi. Chỉ có vô sản và bạo lực là con đường duy nhất để xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội, vì chủ nghĩa xã hội không gì khác là bước đầu, giai đoạn đầu cho chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Trong cuốn sách Tư bản luận và Kế hoạch Gotha Mác đều không quên nhắc lại điều đó. Đây là hai tác phẩm kinh điển quan trọng nhất của chủ nghĩa Mác. Bất cư ai chưa đọc hay chưa nắm vững chúng đều chưa hiểu rõ hay chưa thấm nhuần chủ nghĩa Mác.

Khi Lênin thực hiện độc tài vô sản hay chủ nghĩa Bôn sê vít ở Nga là Lênin đã thực hiện đúng Cương lĩnh, tinh thần và mục tiêu chủ nghĩa Mác. Bởi vì giai cấp công nông làm nòng cốt. Sự hạn chế của giai cấp này so với toàn thể dân chúng nước Nga và loài người trên thế giới đó là hạt giống tốt cho sự độc tài cũng như ngược lại. Cả hai trong một, bổ sung và nuôi dướng cùng nhau, tạo nên hạt giống đỏ qua nhiều thế hệ tiếp theo và lan tỏa toàn thế giới. Nước Nga so với thế giới lúc đó là nước lạc hậu so trên nhiều phương diện, ngoại trừ văn học nước Nga mới có bề dày lịch sử, còn tư duy triết học hay khoa học hiện đại lúc đương thời Nga đều không có hay không bì kịp được nhiều nước khác. Đó chính là môi trường mầu mỡ một thời cho học thuyết Mác lần đầu xuất hiện và ươm mầm ra toàn thế giới. Chính không hiểu học thuyết Mác toàn diện lẫn cả chiều sâu mà nước Nga đã thành công thực hiện chủ thuyết Mác ra nước Liên Xô kéo dài được cả suốt toàn bảy thập kỷ nhưng cuối cùng vẫn thất bại và tan rã. Nhưng có điều nếu từ đầu người ta đã hiểu được hoàn toàn sâu sắc chủ thuyết Mác. Có thể chẳng bao giờ người Nga đem ra thực hiện ngay trên đất nước mình cũng như ngay trên toàn thế giới loài người như trước đây đã xảy ra cả.

 

ĐẠI NGÀN

(26/3/2024)

 

 

** 

Friday, March 22, 2024

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 36/2

 

NGÀY NAY CẦN NÊN GIỞ LẠI

TRANG LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ

 

Ngày nay sự thật thế này
Do từ quá khứ mọi điều mà ra
Pháp qua đô hộ nước ta
Thực dân thống trị quả là thế thôi

Những người yêu nước yêu nòi
Nổi lên đánh Pháp nhưng nào thành công
Bởi ta lực lượng mỏng manh
Còn về sức mạnh Pháp đều hơn ta

Thời may thế chiến xảy ra
Nhật qua hạ Pháp dân ta được nhờ
Thật ra báo đuổi cọp rồi
Cũng y như cũ có nào khác chi

Hay là Nhật phải ra đi
Đồng minh thắng Nhật còn gì tốt hơn
Nghĩa là Nhật phải đầu hàng
Chủ quyền đất nước lại về dân ta

Cựu hoàng Bảo Đại đứng ra
Tạo nên chính phủ đó là Trần Trọng Kim
Đây là Thủ tướng đầu tiên
Việt Nam độc lập ở trong hòa bình

Nhưng rồi nổi dậy Việt Minh
Mục tiêu cộng sản ông Hồ dựng lên
Biểu tình bạo động trước tiên
Trần Trọng Kim bị lật ông Hồ thay vô

Pháp bèn quay lại ào ào
Nhờ quân Anh giúp dễ nào buông lơi
Bởi khi Nga đã vào đây
Pháp thành trớt hướt uổng công ngày nào

Dầu sao thành tựu trăm năm
Để Nga được phổng tay trên dại à
Vì nhìn mọi sự xảy ra
Ông Hồ cộng sản có mà khác sao

Khác chi cách mạng tháng mười
Đã thành tháng tám thảy đều của ta
Từ đây đầu mối can qua
Chiến tranh quốc cộng bao la hãi hùng

Hai phe đánh đấm não nùng
Chia đôi đất nước sau đều chín năm
Cuối cùng giải phóng Miền Nam
Tức phe cộng sản thắng phe cộng hòa

Cộng hòa đào tẩu ra xa
Vượt biên cộng lại đến ba triệu người
Chết sông chết biển đủ điều
Hai phần còn lại đến đều mọi nơi

Bắc Nam hợp nhất lại rồi
Mục tiêu cộng sản bắt đầu thực thi
Hai lần ép buộc đổi tiền
Ba lần cải tạo mọi miền non sông

Tiến lên vô sản mọi phần
Nhằm làm thuyết Mác phải thành mục tiêu
Độc tài vô sản phải đều
Buộc toàn tập thể có chừa chi đâu

Nếu như Mác đúng chẳng sao
Lại thành Mác trật mới hầu éo le
Làm cho kinh tế đổ xòe
Miền Nam một thuở ăn toàn bo bo

Nên thôi đừng nói quanh co
Mọi điều tại Mác có nào tại ai
Đưa ra lý thuyết dông dài
Mà không cơ sở khiến hài tự nhiên

Có điều làm thảy ngu dân
Thảy đều cuồng tín rần rần lạ chi
Triệt tiêu dân trí khác gì
Còn đâu phát triển nước nhà tinh hoa

Đó điều nay phải nói ra
Hoàn toàn tại Mác chỉ là thế thôi
Mặc dầu lỗi cũng tại Nga
Đã thành nguồn cội phát ra trên đời

Tung ra nhân tố mọi nơi
Được đều đào tạo từ Trường Đông Phương
Ở trong có Nguyễn Tất Thành
Là người cộng sản nước nhà đầu tiên ***

 

Đó là sự thật nhãn tiền

Dân ngu nào biết điều nào khách quan

Chiến tranh ý hệ rõ ràng

Tuyên truyền lấp liếm biến toàn khác đi

 

Thét đều Mỹ Ngụy lạ gì

Chiến tranh xâm lược hiểu toàn thế thôi

Trong khi chẳng lật Trần Trọng Kim

Chắc là lịch sử khác đi mọi điều

 

Cho nên nguy hiểm mọi chiều

Là tuyên truyền dối lại làm ngu dân

Khiến làm thành thảy nạn nhân

Cả người cộng sản mọi phần khác đâu

 

Hiểu toàn yêu nước một màu

Trong khi ý hệ có nào biết chi

Nhằm đều thuyết Mác mê ly

Trong khi ất giáp hiểu gì bên trong

 

Nhìn ngoài ảo tưởng màu hồng

Nhưng trong thực chất chỉ toàn đen thui

Bây giờ mọi chuyện lở rồi

Lấy ai trí thức để nào thấy ra

 

Bởi vì nguyên tắc độc tài

Mác đà cài độ từ đầu khác chi

Đã vào chẳng có lối ra

Đó là sự thật mọi ai biết đều

 

Vậy nên nói ít hiểu nhiều

Ngày nay mọi sự đã đều khách quan

Kiểu như nhai phải gân gà

Phun ra sợ phí nuốt vào được đâu

 

TẾU NGÀN

(22/3/24)

Wednesday, March 20, 2024

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 36/1

 

NÓI VỀ KHOA HỌC, TRIẾT HỌC,

TÔN GIÁO, LẪN CHÍNH TRỊ HỌC

 

                       (I)

 

Hôm nay bỏ chút thời giờ

Nói về đôi việc ít người quan tâm

Nhưng điều đó thật sự lầm

Lại toàn thiết yếu trong đời lạ chi

 

Đầu tiên khoa học là gì ?

Là nguyên lý đúng tư duy con người

Vận hành buộc phải chu toàn

Nên thành nguy hiểm nếu hoàn toàn sai

 

Mất đi giá trị đều hầu

Trở thành vô nghĩa chỉ đều tự nhiên

Đó là khoa học thiên nhiên

Cũng như xã hội nhãn tiền là đây

 

Tạo nên hữu ích cho đời

Hiểu về sự vật thảy đều khách quan

Không vì thị hiếu làng nhàng

Không vì cảm tính kiểu toàn riêng tư

 

Nên cần khoa học làm nền

Mọi điều hiểu biết khởi nguồn từ đây

Bởi vì khoa học nếu sai

Hoặc nhằm ngụy biện đều thành bá vơ

 

Tạo cho nhân loại đến giờ

Con đường duy nhất buộc cần phải theo

Chẳng ai có thể trật chìa

Bởi đều đi trật hại đời còn chi

 

Đó là lý tính thảy khi

Tinh thần khoa học khác chi con người

Cũng là lý trí trong đời

Làm cho mọi việc được đều chỉnh chu

 

Còn phần triết học là sao ?

Là đường nhận thức qua đều tư duy

Song dùng khoa học làm nền

Vượt trên khoa học vẫn toàn đâu sai

 

Bên thì cụ thể khác sao

Bên toàn trừu tượng lại nhằm bao quanh

Cả hai kết hợp tạo thành

Con đường chân lý thảy cho loài người

 

Đó đều phân nhiệm phân công

Từ ngàn xưa vẫn đã luôn có rồi

Mục tiêu nhận thức nhằm thôi

Nhờ vào khảo sát mọi điều khách quan

 

Riêng về tôn giáo niềm tin

Giáo điều chỉ hướng cần cho mỗi người

Để tin Chúa, Phật trên trời

Hoặc là Nghiệp báo, Luân hồi khác chi

 

Thế nên tôn giáo lạ gì

Khó đều phê phán chỉ vì đức tin

Khó bằng khoa học chứng minh

Khó cho triết học chỉa vô phẩm bình

 

Cuối cùng chính trị thật tình

Lại điều thực tế khó nào vượt ra

Bởi vì nó thảy bao la

Cả về lý thuyết cũng như thực hành

 

Để thành bể nước trong lành

Hay toàn ngầu đục mọi người phải bơi

Khác chi không khí bầu trời

Mỗi người hít thở trong đều tự nhiên

 

Vậy nên đừng có huyên thiên

Tách ra chính trị vô duyên dại khờ

Bởi khi ô nhiễm môi trường

Mọi người phải chịu đều toàn thế thôi

 

Môi trường nếu thảy sáng trong

Hay đều vẩn đục đương nhiên tạo thành

Cả về lý thuyết thực hành

Sai ly đi dặm luôn đều khách quan

 

Thành nên chính trị chia hai

Hoặc thành khoa học hay là cảm quan

Để thành nghiên cứu chuyên môn

Hay đều quán tính lang bang trong ngoài

 

Một bên lý trí phải rồi

Còn bên cảm tính bông thùa dắt dây

Tức đều quán tính trước sau

Trong khi khoa học chặt toàn mới cao

 

Chỉ do dân trí khác nào

Do từ trình độ tư duy thảy đều

Còn như cuồng tín phải rồi

Trở thành tôn giáo dựa đều niềm tin

 

Dễ dàng dẫn đến chiến tranh

Nếu niềm tin chỉ mông lung một chiều

Cổ kim thánh chiến có đều

Chiến tranh ý hệ xưa giờ lạ chi

 

Kiểu như Các Mác một người

Tạo ra ý hệ cuộc đời trùm lên

Duy trì chỉ bởi niềm tin

Hoặc nhờ bạo lực gồm trong rõ ràng

 

Do xưa Mác thảy bốc đồng

Toàn đều mê tin tin vào Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền

Trong khi điều đó thảy toàn mông lung

 

Cả tin tư bản tự chôn

Đấu tranh giai cấp tiến lên đại đồng

Tức đều giai cấp không còn

Thế gian chốt lại chỉ toàn công nhân

 

Bỏ đi toàn bộ thị trường

Đến như tiền tệ cũng toàn loại ra

Quy nguồn bóc lột khác sao

Nghĩ đều vô sản mới toàn thần tiên

 

Bỏ luôn nhà nước nhãn tiền

Cả đều pháp luật cần nào nữa đâu

Cho như công cụ một thời

Đã làm giai cấp từng đều đấu tranh

 

                        (II)

 

Khi toàn vô sản công nhân

Đấu tranh đâu nữa mà nên thiên đường

Đó là cộng sản tõ tường

Lúc đầu xã hội sau càng nâng lên

 

Mức đầu làm mới có ăn

Mức sau năng lực hưởng theo nhu cầu

Ngày nay quả đã thấy rồi

Liên Xô sụp đổ Đông Âu tan tành

 

Khác chi Các Mác đành hanh

Căm thù giai cấp tạo thành thế thôi

Thành đều học thuyết nửa vời

Toàn phi thực chất đâu nào thành công

 

Nghịch đều nguyên lý khách quan

Mác thành tội ác chẳng oan chút nào

Phỉnh toàn thế giới loài người

Suốt gần thế kỷ tin vào mông lung

 

Nhưng đều ảo tưởng tột cùng

Đổi toàn xương máu hãi hùng khắp nơi

Đem dân thử nghiệm khác nào

Cốt nhằm đánh bẫy trên toàn ngọn tre

 

Cuộc đời khiến thảy chẽ hoe

Toàn phi hiệu quả lại ghè buộc theo

Bởi câu vô sản độc tài

Biến thành lợi dụng tứ bề lạ đâu

 

Rồi như kiểu cá cắn câu

Biết sao mà gở chỉ hầu tự nhiên

Hóa toàn quán tính nhãn tiền

Có nào đâu khác kiểu hòn bi lăn

 

Bởi loài người thảy bản năng

Luôn toàn thụ động hãi hùng trước sau

Đó vì tâm lý con người

Sinh tồn nguyên thủy vẫn đều khách quan

 

Tạo nên ích kỷ rõ ràng

Ai sao kệ mẹ ưu tiên chính mình

Dễ thành bản chất bầy đàn

Hòa vào quần chúng cốt nhằm tồn vong

 

Triệt đều yếu tố tinh hoa

Rập theo bạo lực vốn là thế thôi

Khác chi như kiểu đàn cừu

Một thằng cầm gậy dễ đều làm vua

 

Thành nên nhân loại từ xưa

Chỉ duy Các Mác mới người đầu tiên

Đưa ra học thuyết hỏng nền

Nhưng làm nhân loại cả tin nhảy vào

 

Đúng ra chỉ số vài người

Cốt dùng bạo lực buộc đời phải theo

Dựa vào ngôn ngữ mỹ miều

Mác toàn ngụy biện ban đầu đưa ra

 

Thành nên lỗi tại nước Nga

Bản thân lạc hậu mới là thế thôi

Dùng toàn bạo lực phủ đầu

Tuyên truyền tổ chức khiến hầu phải theo

 

Tạo nên hệ thống ngặt nghèo

Nửa phần nhân loại bị đều cột vô

Khiến câu vô sản độc tài

Mác từng thêu dệt khác nào tiếu lâm

 

Vì đây đâu giới tinh hoa

Mà đều hổn tạp trước sau vậy toàn

Đưa lên nắm thảy chính quyền

Mác toàn mê tín lẫn đều dị đoan

 

Trái đều nguyên tắc khách quan

Ngược toàn nguyên lý tinh hoa loài người

Chỉ do duy vật thảy đều

Mác nào nhìn thấy tinh thần chút sao

 

Chỉ nhìn giai cấp mà thôi

Nhìn đều vật chất còn đâu con người

Tạo thành tâm thức hồ đồ

Mác làm đảo lộn thảy đều thế gian

 

Khiến cho thế kỷ qua toàn

Nhiều nơi chính sách ngu dân đưa vào

Làm cho dân trí hao mòn

Nhân văn triệt hạ căm thù thay vô

 

Tạo nên sức mạnh hồ đồ

Toàn quần chúng hóa kiểu đều thiên lôi

Để thành thế kỷ qua rồi

Mác thành tội ác xảy đều mọi nơi

 

Làm cho dân trí tơi bời

Tin vào hư tưởng nghĩ đều nhân văn

Làm thành mê tín toàn dân

Lợi cho số ít được lên nắm quyền

 

Trong khi thực tế ở đời

Con người tốt xấu luôn đều tự nhiên

Dở hay luôn chỉ khách quan

Cá mè một lứa phải đâu có toàn

 

Thành nên giai cấp rõ ràng

Mác nhằm tưởng tượng kiểu đều vu vơ

Đấu tranh luôn giữa con người

Tòn đều chủ thể mới thành tự nhiên

 

Còn mà giai cấp huyên thiên

Chỉ đều ý niệm phạm trù chia ra

Tư duy Các Mác tà ma

Gạt tràn nhân loại xót xa hãi hùng

 

Tạo nên xã hội não nùng

Bởi sai nguyên lý từ đầu lạ chi

Kiểu toàn xe lắp bánh vuông

Hay tay lái ngược dễ đâu chạy nào

 

Thành nên triết học tầm phào

Gọi là duy vật khác nào vô duyên

Buộc toàn dựa chỉ niềm tin

Trước sau mù quáng phi nhân kiểu đều

 

                        (III)

 

Tưởng làm xã hội hài hòa

Lại làm cho thảy trật chìa trước sau

Khiến điều tich cực có đâu

Mà toàn tiêu cực trở nên bộn bàng

 

Hóa thành tội Mác đâu oan

Phi toàn khoa học phản toàn tư duy

Rơi vào cảm tính lạ gì

Khiến dùng bạo lực ép đều thế gian

 

Khiến sai kinh tế rõ ràng

Làm cho sản xuất khác đâu thụt lùi

Trước sau triển vọng tối thui

Dân nghèo chịu trận dám nào nói ra

 

Tạo thành xã hội quỷ ma

Phần nhiều giả dối ba hoa mọi điều

Cả đều lịch sử nói liều

Cốt nhằm xuyên tạc mọi điều chân phương

 

Tạo toàn chính trị đa đoan

Tự do dân chủ triệt toàn thảy đi

Chỉ dành quyền lực số người

Nhân danh đủ thứ làm đều rỗng không

 

Lại thêm mèo mả gà đồng

Thành phần điếu đóm cốt nhằm nịnh suông

Sống nhằm cốt chỉ nói hùa

Vong thân thảy cả ai nào chẳng hay

 

Tạo ra xã hội cùi đày

Một thời toang hoác ai không thấy nào

Bởi do thuyết Mác hoang đường

Kết thành hệ thống cốt nhằm ăn theo

 

Dùng toàn sáo ngữ mỹ miều

Nhưng trong trống rỗng phản đều thế gian

Chống đều nhân loại kiểu toàn

Chia ra hai phía căm thù lẫn nhau

 

Chiến tranh tiêu diệt nhằm đều

Căm thù giai cấp có nào lạ chi

Đến dùng nguyên tử thảy khi

Đã từng suýt xảy giữa đều Mỹ Nga

 

Một lần ở Vịnh Cu Ba

Đã làm nhân loại sắp hui nhị tì

Đều do thuyết Mác lạ gì

Đấu tranh giai cấp căm hờn sục sôi

 

Cốt nhằm diệt Mỹ từ đầu

Lợi cho Trung Quốc lẫn hầu Liên Xô

Mộng toàn Đế quốc khác nào

Thu toàn thế giới về mình tự nhiên

 

Trong khi Các Mác khùng điên

Muốn gồm thế giới vào trong một lò

Tưởng đều vô sản hay ho

Có nào đâu thấy ngược đều khách quan

 

Để cho một số hưởng toàn

Chuyền tay sau trước cốt hoài làm vua

Coi dân như thảy của chùa

Để nhằm vắt sữa chỉ đều trước sau

 

Nhân quyền còn chút nào đâu

Để nhằm giải phóng thảy cho loài người

Cũng như giai cấp làm đầu

Khiến làm thuyết Mác chỉ hầu tiếu lâm

 

Khác chi khoác áo thầy chùa

Vung cây thiền trượng lên đầu thế gian

Kiểu như một Lỗ Trí Thâm

Miệng toàn say khướt thế gian im đều

 

Trước sau Mác hóa thảy hài

Huênh hoang giải phóng loài người lạ chi

Nhất là giai cấp khác gì

Cuối cùng ngôn ngữ chỉ thành nói điêu

 

Hóa toàn thuốc phiện thảy đều

Kiểu phê tôn giáo Mác làm ngày xưa

Đến như triết học khác đâu

Quy đều kiến trúc thượng tầng tầm vơ

 

Thay vào chính trị dãi dầu

Đấu tranh giai cấp đã thành mục tiêu

Mác thêm lần nữa nói điêu

Bởi như tranh đấu cần đều ngang nhau

 

Đằng này vô sản nắm đầu

Diệt giai cấp khác có nào lạ chi

Mác đều quỷ biện lạ gì

Kiểu thành tà thuyết có chi khác nào

 

Tưởng đâu mục đích đều cao

Lại nhằm nhân loại đè đầu vậy thôi

Tại vì loại bỏ tự do

Độc tài vô sản chỉ cho số người

 

Khác đâu tội Mác tày trời

Chưa từng nhân loại một người thứ hai

Hại đều thảy mọi quốc gia

Đến như giai cấp trước sau mọi điều

 

Nhân danh toàn những danh từ

Nhưng trong thực chất thảy đều rỗng không

Gạt toàn nhân loại lông bông

Dụ người khờ khạo trước sau đủ điều

 

Kiểu toàn tư tưởng một chiều

Cốt nhằm trói buộc đâu nào khách quan

Khiến thành phản lại nhân văn

Trong khi toang toác tiến lên đại đồng

 

Thành nên khoa học số không

Bởi đều ngụy thuyết lòng vòng thế thôi

Dựa toàn ngụy biện từ đầu

Gạt người lý luận thảy đều non cơ

 

Làm đời hóa thảy dại khờ

Tin vào mục đích vu vơ lạ gì

Bao người lợi dụng làm vua

Hay lầm giải phóng quê hương nước nhà

 

THƯỢNG NGÀN

(20/3/24)

 

**