TẬP THƠ
“KẺ SĨ“ – (29b)
**
NGHE TIẾNG CHIM CA
Nghe văng vẳng tiếng chim rừng vọng lại
Mặt trời cao tỏa sáng khắp không gian
Trong im ắng sao tiếng người chẳng thấy
Giữa đồi nương bên tiếng gió bạt ngàn
Tiếng chim hót líu lo nghe lạ quá
Muôn sắc màu mà có hiểu gì đâu
Cùng một điệu nhưng như chừng vạn điệu
Trong gió ngàn trong tiếng lá lao xao
Tiếng chim hót trong không gian rộng khắp
Sao nghe ra như tiếng hót trong lồng
Bao sắc thái mà nghe tuồng quen quá
Cùng hát theo một tiếng hát màu hồng
Kìa con sáo nhảy lên và nhảy xuống
Vẫn chỉ nguyên trên một mẩu cành cây
Mắt hồn nhiên nhìn vách lồng đóng kín
Và hồn nhiên hót mãi tự tháng ngày
Tiếng chim hót vì quen vui lồng nhỏ
Hót càng cao càng được chủ nâng niu
Chiếc lồng nhỏ sơn son và thiếp bạc
Hót vòng quanh một tiếng hót sáng chiều
Tiếng chim hót trong lồng hay ngoài nội
Thì muôn đời chỉ vẫn một tiếng chim
Gió đồng nội mãi ngàn đời vi vút
Còn lồng son không khí chỉ im lìm
Tiếng chim hót trong gió đời xào xạc
Mãi quen rồi nhưng có hiểu gì đâu
Dù tiếng hót có khi nghe rất lạ
Nhưng nghe như vẫn có chút bồi hồi
Tiếng chim hót mỗi con theo mỗi cách
Nhưng như tuồng bè giọng chỉ quen thôi
Nốt cao thấp vẫn không ngoài định trước
Tràng thanh âm như đúc sẵn tuyệt vời
Nhưng nghe mãi chỉ thấy càng nhàm chán
Có gì hay muôn tiếng hót tựa nhau
Tiếng chim sẻ tiếng sáo nhồng cũng thế
Hay cao hơn một giọng hót sơn ca
Tiếng chim hót nhưng cớ gì để hót
Bắt chước nhau hay nhằm để gọi đàn
Đùa với gió với mây và với lá
Hay tưởng rằng tiếng hót vượt thời gian
Giữa đồi núi mênh mong tràn tiếng hót
Nghe buồn tênh đôi lúc chỉ vui tai
Nên vẫn thấy thèm tiếng người nói quá
Vì tiếng chim thật chẳng sánh được nào
Tiếng chim hót gần thiên nhiên cây cỏ
Còn nhân văn mới đúng giọng người ta
Tiếng chim hót khiến cuộc đời xa lạ
Chỉ tiếng người mới cảm thấy thân thương
Tiếng chim hót chẳng cần bao trí óc
Tập tành thôi luyện mãi cũng thành quen
Riêng tiếng người phải mang nhiều ý nghĩa
Điều đúng sai hay dở phải rõ ràng
Ôi tiếng hót dầu muôn đời vẫn thể
Dầu nơi đâu trên khắp chốn nhân gian
Hót và hót thật vô cùng ngu ngốc
Chốn trần gian mà cứ tưởng thiên đàng
Bởi chim hót nhờ trời cho tiếng hót
Đâu có gì để được gọi là sang
Chỉ tiếng người đi theo cùng khối óc
Và người thôi mới là chủ đàng hoàng
Bài thơ ngẫu cảm
Saigon, sáng 19/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
LẠ THAY ĐẤT NƯỚC ANH HÙNG
Ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Vùng lên một thoáng đuổi ngay quân thù
Tẩy đi nổi nhục ngàn thu
Sơn hà lấy lại giặc thù tiêu tan
Nhớ xưa phất ngọn cờ vàng
Bà Trưng bà Triệu ngang tàng đứng lên
Anh hùng đấy thuở nào quên
Cho dầu thất bại vẫn nên anh hùng
Đến khi quân Tống tràn vào
Đánh ngay sào huyệt lao đao giặc thù
Rõ ràng châu chấu đá voi
Tưởng rằng chấu ngã ai ngờ voi nghiêng
Rồi khi hàng vạn quân Nguyên
Ba lần tiêu diệt ngã nghiêng địch thù
Đạo quân run sợ Châu Âu
Mà vào Nước Việt ôm đầu chạy ra
Giặc Thanh lớp lớp tràn qua
Quang Trung một buổi đánh ra tan tành
Anh hùng muôn thuở rạng danh
Kia còn Lưỡng Quảng muốn dành về sau
Tới khi quân Pháp kéo vào
Trăm năm tủi nhục hà nào lại quên
Rành rành một trận Điện biên
Toàn dân xốc tới đảo điên quân thù
Anh hùng quả thật nghìn thu
Đứng lên cứu nước diệt thù cho dân
Chẳng ai giành lấy riêng phần
Mà công cán ấy toàn dân dự vào
Nước nhà gặp lúc lao đao
Anh hùng xuất hiện lẽ nào im hơi
Dưới dân trên chỉ có trời
Giang sơn một cõi khắp nơi rỡ ràng
Anh hùng nào muốn vẽ vang
Chỉ mong tô điểm rỡ ràng non sông
Lui về khi đã thành công
Vì Dân vì Nước há mong riêng gì
Thế nhưng thời đại lạ kỳ
Anh hùng tranh vẽ quả thì khắp nơi
Mỗi khi ra ngỏ gặp rồi
Chẳng còn phân biệt thực hư anh hùng
Tranh thêu nhiều lúc điên khùng
Anh hùng diêm dúa đùng đùng treo lên
Tô son trát phấn lềnh khềnh
Nước non bốn mặt lềnh khênh anh hùng
Ôi thôi trống trận đùng đùng
Hò reo tứ phía anh hùng tiến lên
Anh hùng vốn được chỉ huy
Còn như tự phát có chi anh hùng
Cũng vì ngôn ngữ của chung
Chỉ cần gắn mác anh hùng là nên
Anh hùng quá đỗi lềnh khềnh
Người thường mắt tục trở nên dư thừa
Ngại thay nếu có giặc ngoài
Anh hùng thật sự biết tìm đâu ra
Anh hùng trong tiếng phèng la
Làm sao khi ấy sáng lòa dáo gươm
Bởi khi tham mác anh hùng
Tâng nhau nhằm được anh hùng cùng nhau
Tiền hô hậu ửng trước sau
Từng bừng kiểu ấy khác nhau thể nào
Ít ai dám nghĩ cho cao
Anh hùng phong tặng quả nào quý chi
Bởi anh hùng thật chỉ vì
Dương cao nghĩa cả, mình thì hi sinh
Những anh hùng thật, vô danh
Còn anh hùng dõm, xướng danh vạn lần
Nước non yêu quý vạn phần
Chỉ anh hùng thật mới thành hào quang
Anh hùng tô vẽ giang san
Ngàn năm còn đó chói chang cùng đời
Công lao lịch sử sáng ngời
Triệu người có một dễ thời ra chi
Anh hùng miệng tỉ tì ti
Ngậm câm thế sự có chi anh hùng
Anh hùng cũng chẳng gian hùng
Đường đường chính chính anh hùng mà thôi
Mới hay muôn sự ở đời
Nước Nhà là chính khoái chi anh hùng
Vì Dân mới thật anh hùng
Vì mình chỉ có anh khùng anh điên !
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 18/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
NGƯỜI CHÉP SỬ
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Bên kia ngược lại Cộng Hòa Việt Nam
Chiến trường quần dưới đạn bom
Hậu phương thù hận đua nhau tuyên truyền
Hai bên con cháu Rồng Tiên
Chia đôi cương thổ hai miền chống nhau
Chuyện này cũng lạ gì đâu
Ngày xưa vẫn có ngày nay vẫn tường
Giết nhau trên bãi chiến trường
Căm nhau xương tủy hậu phương rành rành
Giữa thời quốc tế phân tranh
Dễ gì trong nước làm lành được đâu
Song nhìn lịch sử trước sau
Tạo nên cớ sự cũng màu thời gian
Thời gian không đỏ không vàng
Lòng người lại đỏ lại vàng chống nhau
Đỏ vì Quốc tế tô màu
Vàng vì cương thổ vốn màu không gian
Tiếc thay trong đỏ có vàng
Trong vàng có đỏ lại càng rối tung
Mỗi bên vỗ ngực xưng hùng
Mình là Chân lý há chung đội trời
Chiến trường đạn réo khắp nơi
Hậu trường thù hận triệu người căm nhau
Tương tàn huynh đệ trước sau
Ba mươi năm chẳng nổi đau hận thù
Máu sông xương núi âm u
Ánh dương hoen khói lửa mù non sông
Một sông phải chảy hai dòng
Con sông lịch sử đầy đong hận thù
Quốc gia Quốc tế rối nùi
Cho rằng lý tưởng định khu rạch ròi
Hay đâu cũng phận tôi đòi
Tay người bóp nặn chỉ mình thừ ra
Súng đồng đạn thép đâu xa
Tuôn từ ngoài đến cũng là tự nhiên
Chỉ bằng lời lẽ huyên thuyên
Cốt tranh phần thắng tuyên truyền trong dân
Lòng dân ngán ngẫm bội phần
Nghe hoài cũng phải thấm dần tâm can
Một bên cờ đỏ sao vàng
Một bên cũng một sao vàng nửa xanh
Rừng sâu che khuất một phần
Chống ba sọc đỏ nằm trên nền vàng
Tiến lên giành lấy vinh quang
Diệt thù cứu nước vẽ vang trên đời
Giương cao Chân lý rạng ngời
Bên thời Quốc tế bên thời Quốc gia
Một bên bảo vệ Cộng hòa
Bên thì Vô sản mới là trời cao
Biết chi lịch sử Năm châu
Trên đà chuyển biến vượt màu thời gian
Một bên từ giả Thiên đàng
Bên kia phất ngọn cờ vàng tiến lên
Đề huề hòa hợp hai bên
Cộng đồng Thế giới xây nền tự do
Đầu quay đuôi cũng reo hò
Phải cùng đổi mới khỏi lo lạc dòng
Trứng rồng lại nở ra rồng
Liu điu lại nở ra giòng liu điu
Chiến tranh lạnh cũng về chiều
Cùng nhau quẳng hết mọi điều chữi nhau
Hạt nhân vũ khí đóng kho
Đua nhau buôn bán để lo thị trường
Hung hăng lặng hết mười phương
Cộng đồng thế giới thị trường tự do
Nhiều nơi đổi cả màu cờ
Nước cờ sửa lại để cho hợp thời
Mới hay vật đổi sao dời
Có gì vững chãi trên đời này đâu
Cuộc cờ đã chuyển từ lâu
Độc tài cũng phải chuyển màu tự do
Việt Nam nay cũng sang đò
Đỏ vàng xưa cũng đã ra tro tàn
Từ tro vươn cánh phượng hoàng
Non sông thống nhất đàng hoàng tiến lên
Phóng tay hàn gắn mọi miền
Duy còn lịch sử vẫn hằn niềm đau
Thời gian như một phép màu
Toàn cầu lại được chung nhau cõi đời
Chỉ thương còn một số người
U mê nay vẫn rạch ròi ‘địch’ ‘ta’
Biết đâu cũng giống sới gà
Con nào thắng bại thảy ra nồi đồng
Bởi vì lịch sử là chung
Vượt lên để cốt xưng hùng mà chi
Phùng mang trợ mắt một thì
Đến khi tàn cuộc có chi hơn người
Thênh thang thế sự cuộc đời
Ngàn năm cũng vậy một trời mây bay
Phượng hoàng vẫn đậu ngọn cây
Còn loài ếch nhái vẫn bầy giếng sâu
Khá khen con tạo cơ màu
Chỉ Toàn cầu hóa nâng cao con người
Đỉnh cao trí tuệ muôn loài
Còn như cắn xé cũng loài thường thôi
Vuốt nanh giờ cũng qua rồi
Vuốt nanh nguyên tử một thời phôi pha
Hòa bình đã lại chan hòa
Dẹp đi ý hệ cũng là cần thôi
Lắm người chưa rõ khúc nôi
Cóc nằm đáy giếng biết đâu là trời
Hoan hô đả đảo một thời
Khác gì con trẻ ăn mồi tầm vơ
Thương thay dân trí dại khờ
Mà dầu khôn cũng khép vào vòng quay
Bây giờ cuộc diện đổi thay
Bánh xe lịch sử rớt ngay bùn lầy
Đang đêm đã bước ra ngày
Từ trong thù hận đến ngày thương yêu
Thương mình thương nước bao nhiêu
Thương đời đã phải chịu nhiều đắng cay
Trách ai cũng chẳng gì hay
Trách người lại phải trách ngay chính mình
Đêm tàn đến ánh bình minh
Đông tàn mới đến Xuân sang luật trời
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 17/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
CHỈ TOÀN DÂN LÀ QUÝ NHẤT
Dân quý nhất như người
xưa đã nói
Nhiều ngàn năm có mới mẽ
gì đâu
Dân có trước rồi làm nên
xã tắc
Bởi nhờ dân nên có kẻ làm
vua
Dân như nước còn vua như
thuyền vậy
Nước cạn queo thì thuyền
cũng lật nhào
Nước lật thuyền nhưng
thuyền không lật nước
Chân lý này đâu khác mặt
trời cao
Điều giản dị chẳng một ai
không biết
Tại làm sao không thấy
một tiếng nào
Bởi câm hết hay chỉ vì
nín lặng
Cớ sự này thật chẳng biết
ra sao
Mọi đất nước đều cần
người lãnh đạo
Chỉ một người hay một
nhóm cá nhân
Nhưng lãnh đạo phải soi
đường chỉ lối
Còn âm u thì lãnh đạo
kiểu nào
Thuật lãnh đạo phải vì
dân vì nước
Điều trước tiên nghe
tiếng nói từ dân
Dân có nói thì tai nghe
mới giỏi
Dân làm thinh giống thầy
bói sờ voi
Dân nói trước rồi sau
mình mới nói
Mình nói liền dân dám nói
gì đâu
Nguyên lý ấy đơn sơ về
Dân chủ
Mình nói hoài dân phải
chịu làm thinh
Điều dân nói chỉ luôn từ
thực tế
Dân nào cần biết lý
thuyết gì đâu
Bởi lý thuyết mà xa rời
thực tế
Thật nhiều khi cũng chẳng
đáng xu nào
Dân làm chủ là tự mình
làm chủ
Dân muốn gì vua cũng phải
chìu theo
Dân trên trước còn vua là
thứ yếu
Bởi nhờ dân vua mới được
làm vua
Điều dân muốn là nước nhà
tự chủ
Quyền của dân quyền quyết
định tối cao
Dân muốn sống một cuộc
đời đáng sống
Quyền tự do, chẳng buộc
lý thuyết nào
Nên lãnh đạo phải đi từ
thực tế
Từ ý dân như ý tự trời
cao
Khi dân nói thì mình
không được nói
Mình đứng sau không nói
hớt lời nào
Dân bảo trước rồi sau
mình tự định
Không vì ai hoặc bàn bạc
riêng nhau
Dân cao nhất không thể
mình xỏ mũi
Mình cháu con chẳng cha
chú được nào
Người lãnh đạo phải đứng
sau tất cả
Đứng trước người thì lãnh
đạo ra chi
Vì dân quý còn mình đâu
có quý
Mình làm vua thì Dân chủ
nổi gì
Dân bao quát vì dân là
tất cả
Bởi mọi người cũng chỉ
một người dân
Và dân chủ thì mọi người
bình đẳng
Không người nào tự ý bảo
mình cao
Điều này đúng trước sau
toàn lịch sử
Lịch sử nào cũng lịch sử
toàn dân
Kẻ làm tướng là nhờ vào
quân lính
Tướng không quân dễ chiến
thắng được nào
Vì lịch sử giống như dòng
nước chảy
Quẹo về đâu do hình thế
núi sông
Người chèo thuyền lái
thuyền trên sông rộng
Có gì đâu thần thánh để
tung hô
Khi đất nước gian nguy
dân phải khổ
Con dân nào cũng phải dậy
cứu dân
Là bổn phận có gì đâu
thần thánh
Có gì đâu vượt quá cả
trời cao
Dân sáng suốt thì không
ai ngu tối
Dân tự do chẳng quỳ trước
ai nào
Người thần thánh bởi vì
ta cúi lạy
Dưới đáy sâu bờ giếng tựa
trời cao
Người anh hùng chỉ vì dân
vì nước
Có lẽ đâu vì vinh dự
riêng mình
Nên thành đạt thì lui về
ẩn dật
Nào mong gì lăng miếu
được vươn cao
Ôi thương quá bao nhiêu
điều thế sự
Dân tình ơi thật quá đổi
nghẹn ngào
Oái ăm lắm bởi ai người
sáng suốt
Như trong đêm nghe tiếng
sóng kêu gào
Trong đêm tối phải cần
người lãnh đạo
Mặt trời lên chiếu sáng
khắp non sông
Xóa ngu dân là chí người
lãnh đạo
Còn ngu dân thì lãnh đạo
làm sao
Quyền lãnh đạo nhằm đẩy
dân tiến tới
Quyền dân trao không phải
tự trời trao
Cũng chẳng bởi do ai bày
biện trước
Lão làng lên còn Dân chủ
thế nào
Bởi Dân chủ tự do thiêng liêng nhất
Không một ai đứng trước được toàn dân
Và có nghĩa Toàn dân là cao nhất
Nên không sau bất cứ học thuyết nào
Trên thế giới mọi người đều độc lập
Quyền tự do tự chủ vốn thiêng liêng
Vì mỗi nước và người dân nước đó
Chỉ tuân theo luật pháp của riêng mình
Luật pháp ấy phải tự do dân chủ
Tự người dân và do bởi người dân
Không đạo diễn hoặc nhân danh gì cả
Bởi không ai trên trước được Toàn dân
Nên chân lý thật vô cùng giản dị
Như mặt trời sáng chói đỉnh trời cao
Vì lẽ gì khiến nhiều người quay lại
Đôi bàn tay che mắt tại làm sao ?
Đất nước có tự ngày dân đã có
Non sông này vốn có tự Hùng Vương
Dầu lịch sử ngàn năm nhiều biến đổi
Chỉ lòng dân không đổi tự bao giờ
Điều không đổi là Tự do độc lập
Ngẫng đầu cao trên Quốc thổ thiêng liêng
Trên sông núi chỉ mặt trời cao nhất
Không gì cao hơn ý chí Toàn dân !
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 16/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
THƯƠNG QUÁ HỒ CHÍ MINH !
Tôi thương bác quá bác ơi
Đang nhà chính trị bổng thời triết gia
Việt Nam vốn chỉ sơn hà
Bây giờ kiểu ấy hóa ra thiên đường
Triết gia suy tưởng mười phương
Còn nhà chính trị tìm đường cứu dân
Thành công chỉ muốn lui dần
Cớ sao thiên hạ rần rần đưa lên
Nhớ xưa thù bọn thực dân
Bác đi cứu nước vạn phần bôn ba
Dang tay gây dựng sơn hà
Một bên suối Mác bên là Lê Nin
Chín năm kháng chiến thiêng liêng
Trường sơn cũng đốt Điện biên sá gì
Đập tan quân Pháp tức thì
Quăng dù để chạy kể gì ai xa
Phương Đông cách mạng chói lòa
Đông Phương Hồng ấy có ta cùng người
Siết tay chung một nụ cười
Tan tành địa chủ người người hân hoan
Năm Châu thế giới liên hoàn
Công nhân vô sản hàng hàng tiến lên
Việt Nam trụ cột vững bền
Hòa cùng thế giới tạo nên Đại đồng
Không hay con tạo xoay vần
Nước nhà thống nhất giữa phần cô đơn
Bổng dưng mặt trận Tây Nam
Đột nhiên phương Bắc lại tràn lấn qua
Bây giờ chiến cuộc đã xa
Hòa bình lập lại nước ta đổi đời
Việt Nam một bước thức thời
Tiến lên đổi mới được đời hoan hô
Trước sau chỉ tội bác Hồ
Muốn về an nghỉ có nào được đâu
Con dân lớp trước cùng sau
Xếp hàng chận lối trước sau rần rần
Tôn Lăng hoành tráng vạn phần
Đền ơn đáp nghĩa để dân nhớ đời
Biết đâu lòng tốt bác Hồ
Chỉ mong tắm suối bên lều đồng quê
Tình đời thật hết chỗ chê
Tro tàng muốn rãi dễ bề được sao
Sông sâu bể rộng non cao
Một lời đã hứa há nào lại quên
Mới hay sự nghiệp vang rền
Từ con dân lại trở nên Cha già
Dầu sao bốn cõi sơn hà
Khi mình đã thác biết là về đâu
Thời gian dẫu có trước sau
Cuộc trần biến chuyển biết đâu mà tường
Thế nên Hội nghị mười phương
Có chàng Tiến sĩ bày đường tưng thêm
In Đô sóng lặng biển êm
Chỉ trong một phút bác thêm vang lừng
Một vòng nguyệt quế tưng bừng
Triết gia vĩ đại chào mừng Việt Nam
Xun xoe nghĩa cử điệu đàng
Mình đi ăn cổ phải mang tới gì
Xã giao lời lẽ yêu vì
Biết người nằm đó nghĩ gì cho cam
Bác Hồ vốn chỉ người dân
Nước non hữu sự hiến thân cho đời
Quốc gia quốc tế hai trời
Một đầu phải đội than ôi dễ gì
Nước nhà gặp lúc gian nguy
Xả thân vì nước khác gì ai đâu
Thế nhưng con cháu về sau
Thói quen chẳng biết từ đâu nhuốm vào
Kênh lênh như một vì sao
Mặt trời tối mất thấy nào non sông
Hùng Vương cũng đứng mà trông
Chờ cho thiên hạ tĩnh lòng như xưa
Nên thương bác mấy cho vừa
Quốc gia Quốc tế ngày xưa bây giờ
Hoàng sa bác vẫn lặng chờ
Châu về Hợp phố biết giờ nào đây
Than ôi sông núi bao ngày
Nước non nghèo khó bác ngày nào nguôi
Mong
chi sống lại giữa đời
Để mình bác lại đổi dời
non sông
Việt Nam đất nước hào
hùng
Anh hùng thật đã cáo
chung lâu rồi
Việt Nam đất nước rạng
ngời
Lâu rồi còn lại
một Hồ Chí Minh !
Bài viết ngẫu hứng*
Sg, 14/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
TÙY BÚT VỀ THƠ
(Viết tặng những người hay thích làm thơ
và thích đọc thơ)
Thơ thì không thể là tùy bút. Tùy bút là văn. Tùy bút là văn
viết theo dòng của cảm hứng, không thể bị gò bó hay quy thức theo bất cứ yếu tố
hoặc ý nghĩa nào.
Tính cách của tùy bút là tự do, tự do từ bên ngoài đến bên
trong, tức từ hình thức, ngôn từ đến ý tưởng.
Thơ là tiếng nói của tâm hồn.
Các vần điệu, ngôn từ, dầu mỹ miều, chải chuốc bao nhiêu, cũng
chỉ là cái vỏ của thơ.
Thế nhưng, nhà văn thật sự thì vẫn không muốn ‘làm văn’.
Nhà thơ thật sự vẫn không muốn ‘làm thơ’.
Văn như tiếng nói của lòng, thơ như tiếng hát của lòng, đó là
điều gì họ thật tình muốn hướng đến. Nhưng thật tình văn vẫn không thể nào súc
tính, cô đọng, hay tinh túy bằng thơ. Trừ phi các đoản thiên hay những tùy bút
vẫn có thể giống như một tác phẩm thơ.
Viết văn như điều không thể dừng, làm thơ như điều không thể
dừng, đó là điều gần như họ không thể còn tự chủ, khi nhà văn đứng trước một
cảnh tình và nhà thơ đứng trước niềm xúc cảm mà họ không thể nào chạy trốn hay
quay mắt làm ngơ. Và điều đó nhất thiết cũng không thể là những trường hợp
thương vay khóc mướn trong thơ, hay kiểu viết văn để tô hồng chuốt lục, đánh
bóng những điều gì đó ngoại lai xa lạ, mà chính mình thực sự chẳng thấy thực
lòng. Đó cũng chẳng khác gì những trường hợp đạo thơ hay đạo văn, tức những thứ
hoàn toàn giả dối, không mang lại các lợi ích đích thực cho ai.
Bởi vì thơ và văn đích thực phải là tiếng nói của tâm hồn trong
sáng, thuần khiết, mà không thể chỉ là những câu khẩu hiệu bề ngoài, những
tiếng lòng giả dối, hoặc thực chất chỉ là những nhận thức suông, không được
kiểm chứng bằng chính các cội nguồn xác đáng. Chính vì vậy mà thơ văn đích thực
cũng làm thăng hoa tâm hồn con người và xã hội, chúng mang lại các xúc cảm chân
thành, sâu lắng, những tình cảm thánh thiện, kể cả các tác phẩm văn học nghệ
thuật vẫn mang mọi ý nghĩa, giá trị hoàn toàn đích thực và dài lâu cho xã hội.
Nhưng nhà văn thì phải có thời gian thai nghén, cưu mang lâu
dài, và nhiều khi cũng không vội vả gì để cho các đứa con tinh thần của mình ra
đời. Vì tùy theo các vóc dáng, tâm tình và mục đích đời sống của mà nhà văn có
thể chọn các điều kiện và các thời điểm sinh hạ khác nhau.
Nhưng nhà thơ thì thường không phải thế. Tư duy và tình cảm có
thể được ấp ủ hay cất giữ lâu ngày, nhưng cảm xúc thì nhất thiết chỉ có thể
thoáng qua, ý như con cá quậy dưới sông, y như con chim đột ngột xuất hiện và
vỗ cánh trên bầu trời, nếu không ‘nhốt’ lại trong thoáng chốc, có thể chúng sẽ
mãi mãi qua đi.
Cảm xúc của nhà văn phần lớn chỉ là cuộc đời, cuộc đời thiên
hình vạn trạng, có điều thần tiên mà cũng lắm thứ rác rưỡi, bộn bàng.
Cảm xúc của nhà thơ không phải chỉ là cuộc đời, người đời, mà còn
là hoa lá, chim muông, trời trăng, cảnh trí …
Cho nên ngôn ngữ của nhà văn là ngôn ngữ chửng chạc, hay ít ra
cũng tươm tất ở đời.
Còn ngôn ngữ của nhà thơ là ngôn ngữ của lòng mình, tự nói với
mình là chính trước khi nói cùng với hết thảy mọi người.
Văn thì không thể không lời, nhưng với thơ có khi lại chẳng phải
như thế.
Thơ có khi không lời, đó là khi nhà thơ chìm đắm, tự sống trọn
trong cảm xúc của mình. Đó là lời vô ngôn, lời không phát ra tiếng khi nhà thơ
chỉ tự nói với mình, tức ngôn ngữ trong thời gian, không gian và cảnh tình của
cảm xúc.
Nhưng tại sao con người có cảm xúc, đó là vì chính thuộc tính
của con người.
Cảm xúc này là cảm xúc nhân văn, là sự vang vọng hay xúc động
của tâm hồn, là những gì rất đỗi là người, vì được đi xuyên suốt qua chính cả
lịch sử xã hội loài người.
Nên thơ và văn đều là sự thăng hoa của trí tuệ và của tâm hồn.
Thơ là chất của trí tuệ, còn văn là hình của trí tuệ, bởi nếu
không có trí tuệ cũng không thể có thơ văn, hay ít nhất những thơ văn mà chính
bản thân mọi người đều cùng cần đến.
Trí tuệ làm con người vượt được lên trên mọi sự vật, khiến mình
không còn chỉ là sự vật. Còn tâm hồn như sự tinh luyện của tình cảm của con
người qua các yếu tố của cảm xúc, kinh nghiệm, và thời gian.
Con người mà thiếu trí tuệ và tâm hồn, cũng chỉ dừng lại ở tồn
tại khách quan sinh học, là điều mà mọi người đều có.
Cho nên, thơ làm cho con người bay bổng lên, và thơ làm cho con
người được trải rộng ra, không phải chỉ trong lòng mình, trong cuộc đời, mà là
ra khắp cả thế gian.
Thế giới vẫn luôn luôn diệu kỳ, nếu nhìn vào tâm hồn cao quý và
trí tuệ tinh tế của con người, cũng như nếu nhìn vào các vẻ đẹp thần tiên mà
bất cứ chỗ nào thiên nhiên cũng có.
Nhưng nếu khi ngược lại, con người không nhìn vào chỗ ánh sáng
mà chỉ nhìn vào nơi bóng tối, không nhìn vào chỗ tốt lành, lương thiện, mà nhìn
vào chỗ gai góc, tầm thường, sa ngã, thì thế gian cũng chỉ còn là một nơi đầy
đọa tâm hồn.
Thế nên nhà thơ vẫn có hồn thơ, còn nhà văn thì vẫn có tấm lòng,
tình cảm cùng các tâm tư và ý tưởng của mình. Nhưng người ta cũng nói thơ văn
có phong cách thực sự, nhiều khi không thể học được, mà xuất phát từ bẩm sinh,
từ đột biến, hay có yếu tố di truyền. Đó có nghĩa là tài năng, mà tài năng thực
sự thì không thể ai giống ai, hay cũng không phải do những cái gì bình thường
mà có.
Nên với tâm hồn nhà thơ, nhà thơ không hề làm thơ mà chính hồn
thơ phát sáng, nở hoa ra chính từ hồn thơ của họ.
Thơ là tiếng nói, hay đúng ra là tiếng hát của lòng, của ý thức
nhà thơ, của tâm hồn thi sĩ.
Ngôn ngữ thơ do đó thường cũng không phải chỉ là ngôn ngữ bình
thường, mà là ngôn ngữ của nhạc tính, của âm thanh, hay nói chung trong thơ có
nhạc.
Nhạc có trong thơ, đó là sắc màu của thi sĩ, còn sắc màu trong
thơ hay thơ nương hồn trong âm nhạc hoặc hội họa, đó là tính cách của mọi nghệ
thuật nói chung.
Âm thanh không phải chỉ nghe bằng tai mà còn nghe được bằng cả
tâm hồn.
Âm thanh nghe được bằng tai chỉ là thứ âm thanh tự nhiên, nhưng
âm thanh nghe được bằng cả tâm hồn, hay chỉ có thể nghe được duy bằng chỉ tâm
hồn, đó mới là thứ âm thanh tuyệt diệu nhất, mà thường khi chỉ nhà thơ và nhạc
sĩ mới có. Đó cũng là điều tại sao thơ vẫn thường được gọi là thi ca.
Cho nên, thơ không chỉ âm thanh mà còn là màu sắc.
Những màu sắc tự nhiên của dãy phổ màu tự nhiên, nhưng còn là
các màu sắc phối hợp khác nhau, theo các sắc thái linh hoạt, sinh động, phong
phú uyển chuyển khác nhau theo chính các khả năng của tâm hồn.
Vậy nên, nhà thơ không cần đến kỹ thuật làm thơ mà thơ lại vẫn
không bao giờ thoát ly kỹ thuật.
Nhưng kỹ thuật đó không phải chỉ là những kỹ thuật giả tạo được
tạo ra, theo kiểu cố tình, hậu ý, mà chỉ là thứ kỹ thuật tự nhiên, như đã hòa
vào cùng máu huyết, cũng giống như mây theo gió và gió theo mây.
Thê nên, nếu văn có thể là mặt trời, thì thơ chỉ có thể là mặt
trăng, là ánh sáng của trăng.
Mặt trời có thể làm cho con người nóng bỏng, khó khăn, hay dịu
dàng, ấm áp, thì mặt trăng hay ánh trăng chỉ có thể làm cho lòng người dịu vợi,
chẳng khác gì được nương hồn các lớp tơ vàng.
Kỹ thuật của thơ do thế cũng chỉ là các thể dạng của thơ. Hay
nhiều lắm đó cũng chỉ là thi pháp, tức các phương pháp hay những nghệ thuật
diễn đạt bằng thơ, nhưng thi pháp lại cũng chỉ là hồn thơ của chính hồn thơ.
Thơ không thể không có thi pháp cho dù thi pháp đó được hiểu thế
nào, cũng như văn không thể không có văn pháp hay bút pháp, vì đó cũng chỉ là
các yếu tố phải có của ngôn ngữ tự nhiên.
Nhưng làm thơ có thể chì là làm thơ cho mình hoặc cả làm thơ cho
đời.
Làm thơ cho mình đó là tiếng nói của riêng mình, chỉ có mỗi mình
lắng nghe và thông hiểu.
Còn làm thơ cho đời, là để nói với đời, để nói cho đời, hay cũng
để lưu lại với đời và biết đâu cũng còn là bút tích lại với đời.
Nên nếu chỉ cốt làm thơ cho mình, có khi đó là sự cao cả hay
cũng là sự tầm thường.
Còn nếu chỉ cốt làm thơ cho đời, thì cũng có khi ngược lại.
Cho nên, thơ chính là người, là tâm hồn, ước vọng con người mà
không là gì khác.
Nhìn vào thơ có thể nhìn thấy được tâm hồn, qua chính ngôn ngữ
và kỹ thuật của thơ. Đó là tâm tình mà cũng ẩn tàng phần nào tư duy cùng trí
tuệ.
Nên có những lời thơ tầm thường, những hồn thơ tầm thường, hay
những người thơ tầm thường, hoặc hoàn toàn không hề là như thế.
Nói khác đi, thơ là chất của hồn, là tinh hoa, hay sự thăng hoa
cao khiết của hồn. Thơ không phải chỉ là lời nói bình thường mà trong thơ phải
có nhạc, chẳng khác gì trong nhạc, trong họa cũng có cả thơ.
Thơ là tiếng nói chung của loài người mà không phải của riêng
ai.
Nên thế giới không bao giờ thiếu thơ và thơ có khắp ở mọi nơi.
Bất kỳ xó xỉnh nào của thế gian, bất cứ ngóc ngách nào của tâm
hồn nhà thơ, bất kỳ tình huống nào của cuộc đời, nơi bất kỳ đâu, đều vẫn có thể
có thơ, có người làm thơ, đọc thơ và thưởng thức thơ.
Tính chất nhân loại và tính chất quốc tế là tính chất của thơ.
Đó cũng là tính chất của âm nhạc, hội họa, hay tính chất của
nghệ thuật nói chung.
Đôi khi cả trong văn cũng có thơ, và ngược lại cả trong thơ cũng
không thể không có bóng dáng của văn.
Nên thơ là tiếng nói của lòng, của tâm hồn, của ngôn ngữ loài
người, tức vượt được lên cả mọi ngôn ngữ đặc thù trong các không gian và thời
gian nói chung.
Tiếng nói của thơ có khi là tiếng nói bất tận, vượt thời gian và
không gian, hay cũng là bản chất của mọi nghệ thuật chân chính nói chung mà
chính lòng người và cuộc đời hay nhân loại có được.
Đó là toàn thể, hay ít ra cũng là vài điều đáng nói về thơ.
Thơ, hồn thơ, nghệ thuật thơ tức bút pháp hay thi pháp của thơ
không thể bao giờ là hẹp hòi, gò bó hay cứng nhắc, cũng không phải chỉ để nhằm
cho những người làm thơ, sáng tác thơ, mà là để cho tất cả mọi người, như đó là
sản phẩm tinh thần chung, như là một nghệ thuật ưu việt chung, hay chính là âm
hưởng hay tiếng nói trác tuyệt ngân vang lên từ trong lòng, tức trong tâm hồn,
tình cảm, hay tâm thức của tất cả mọi con người.
Bài viết ngẫu hứng
Sáng 12/5/2010 tại Sg
VÕ HƯNG THANH
©
ÂM HƯỞNG TIẾU LÂM THỜI ĐẠI
Chuyện này phải nói bằng thơ
Bằng thơ lục bát cho nhiều người nghe
Vì thơ kiểu cách lạ đời
Người bình dân cũng chẳng xơi được nào
Thơ này chẳng viết cho cao
Chỉ cần vần điệu để vào tai nhau
Khổ thơ rành rẽ trước sau
Bốn câu mỗi đoạn khác nhau là vừa
Chuyện cười quả một không hai
Bởi anh hàng xóm có tài mưu mô
Chiêm bao thấy cái lưỡi bò
Câu thai bèn vội báo cho xóm giềng
Rằng ta đất rộng biển liền
Lưỡi bò phải liếm một miền bao la
Trước thời chỉ kể Hoàng sa
Rồi thì tiếp đến Trường sa khó gì
Cho dầu làng xóm thị phi
Để ngoài tai hết kể gì đúng sai
Ở đời mình ta mới có tài
Đảo điên phải trái có ai hơn mình
Kệ cha sự thật chình ình
Cứ coi lịch sử như mình viết ra
Hoàng sa cứ gọi Tây sa
Để con cá nhỏ phải sa
lưới mình
Nhờ vào sự cố chiến chinh
Mang tàu đánh chiếm lợi
mình hề chi
Thế gian sai đúng kể
gì
Tranh hơn một miếng bề
gì tính sau
Lưỡi bò lưỡi rắn giống
nhau
Cũng thì là lưỡi liếm
mau kẽo huề
Lưỡi bò nhám nhúa khó
chê
Còn như lưỡi rắn dễ bề
tránh sao
Ta xưa con của Trời cao
Còn nay lại có khác nào
Anh Hai
‘Đàn em’ dẫu chẳng bất
tài
Mình chơi xỏ trước đố
ai hơn mình
Biển Đông từ thuở bình
sinh
Mình chưa có mặt bởi
mình ngu ngơ
Thời gian nào có đợi
chờ
Bây giờ mình mạnh há
chờ nữa sao
Nhớ thời ốm yếu xanh
xao
Liệt cường xâu xé dễ
nào kêu ca
Giờ đây mình cũng một
bà
Mạt cưa mướp đắng há
ta ngại ngùng
Ở đời muôn sự của
chung
Những gì giữa biển
phải cùng tranh nhau
Mặc cho lịch sử trước
sau
Của ai cóc biết của
tau giờ này
Biển Đông sóng liếp
trời mây
Đứa nào léng phéng bắt
ngay vào bờ
Hoàng sa như một con cờ
Nước cờ đã xuống chỉ chờ
thời cơ
Lưỡi bò cố rán mà vơ
Một vùng rộng lớn bây giờ
là ta
Tụi bay bít cửa khỏi ra
Vì ta án ngữ chẳng xa đất
liền
Trước tiên bắt giữ đòi
tiền
Có tiền mới thả chẳng
tiền thì không
Gạo đong kiếm chác từng
đồng
Ngư dân kệ chúng miễn ông
được tiền
Ra oai hùng cứ một miền
Những đồ tép nhãi dám
phiền chi ta
Tàu ngầm hỏa tiển bắn xa
Hự lên một tiếng chết cha
tụi mày
Trên trời ta có tàu bay
Hải quân có đảo tiếp bầy
bộ binh
Bản đồ trải rộng hải
trình
Chỉ trong gang tất mặt
mình có ngay
Để bù lại với những ngày
Mình còn yếu đuối trước
bầy sói lang
Bây giờ cũng chẳng muộn
màng
Cái gì đã chịu tất mang
thi hành
Bá quyền ai dám đua tranh
Chỉ mình ta phải quyền
hành biển Đông
Tép riu chớ có đèo bòng
Chớ hòng ương ngạnh tranh
giành lại ta
Biển Đông thật quả bao la
Lòng tham chỉ muốn vươn
ra ôm tròn
Tài nguyên trên đảo dưới
thềm
Giao thương phong tỏa ai
kềm được ta
……………………………………………………….………
Ôi thôi nghĩ lại sơn hà
Ngàn năm cương thổ sao ta
thấy buồn
Hùng vương đất nước Lạc
Hồng
Hoàng sa máu thịt sao
trông xa vời
Hỡi người dân Việt khắp
nơi
Dẫu cho lỡ bước ta thời
quỵ sao
Tuy dầu lịch sử lao đao
Cũng trong giây khắc lẽ
nào lâu hơn
Hoàng sa máu chảy ruột
mềm
Của ta sao để người kềm
lại ta
Biển Đông dầu có bao la
Ngõ vào chẳng thể khiến
ta bít bùng
Vùng lên lịch sử oai hùng
Phải mau giành lại một
vùng Hoàng sa
Luật trời lồng lộng bao
la
Vạn đời ‘Nam Quốc Sơn Hà’
là đây
Bài thơ ngẫu cảm*
VÕ HƯNG THANH
(11/5/2010)
©
SỰ HÈN YẾU CỦA CON NGƯỜI*
Có thân xác con người mới sống
Như muôn loài cả đến dế giun
Nguyên tắc lớn sự đời là vậy
Có gì đâu mà phải thẹn thùng
Người phải sống trước tiên phải sống
Cần thiết thôi thân xác trời cho
Thân xác ấy mẹ cha mang tới
Quà cho ta quý nhất trên
đời
Nên trước nhất triệu lần
phải sống
Bằng giá nào phải sống
trước tiên
Dù có phải cong lưng uốn
gối
Sống ra sao miễn sống
được rồi
Muốn được sống lặng thinh
để sống
Dù bao điều phi lý ra sao
Phải bưng mắt bịt tai để
sống
Như người ta vẫn sống
giữa đời
Người người thế thì ta
cũng thế
Như mọi người để được an
thân
Các điều khác để đời lo
liệu
Bàn độc chi ai gánh giữa
đường
Chỉ khờ lắm mới làm điều
dại
Lợi bao người mà hại
riêng ta
Cứ im miệng ích gì động
miệng
Dại gì thưa tôi ở bụi này
Đời như nước chảy xuôi
đành vậy
Cứ chỗ nào lổ trũng ùa
theo
Dẫu bùn rác kệ cha cả
thảy
Càng hụp sâu lặn tốt sống
nhiều
Người đả đảo cùng nên đả
đảo
Người hoan hô cùng phải
hoan hô
Người vỗ tay vỗ to hơn
nữa
Người bảo im đừng nói
lời nào
Điều ca ngợi phải cùng
ca ngợi
Cần làm sao ca ngợi
tốt hơn
Người ca một ta ca gấp
vạn
Phải đào sâu khai thác
ngập tràn
Có như thế mới thành nổi
trội
Mọi người đều trố mắt
khen ta
Kẻ chủ chốt thấy ta cừ
thật
Ai đua ta thành tích được
nào
Cái khôn ấy chẳng ai dạy
cả
Chính cuộc đời đã dạy cho
ta
Trong trường học có khi
được bảo
Nhưng nhờ ta kinh nghiệm
dần dà
Sống phải vậy an toàn
số một
Kệ cha đời mũ nỉ che tai
Mặc mọi người mình luôn
tiến tới
Lợi ích riêng luôn mãi
dồi dào
Phải tiến tới đạp lên tất
cả
Dù đó là danh dự lương
tâm
Cần quái gì những hư danh
đó
Phải nêu cao thực tiễn
cuộc đời
Cần làm vậy đi sau đến
trước
Cuộc thành công càng được
nâng cao
Ai ngại ngùng tránh đường
ta tiến
Phải khôn ngoan, dại dột
lẽ nào
Đời khôn sống, nếu không
bống chết
Càng thành công càng tõ
anh hùng
Cần phải đứng để đời ca
ngợi
Ngã xuống rồi đời vất sau
lưng
Việc sai đúng sá chi, chuyện
nhỏ
Thành công rồi đúng quá
sai chi
Tốt hay xấu có trăm ngàn
lối
Đạo đức khi thành đạt sợ
gì
Thói đời vẫn đắp dày dạt
mỏng
Phò thịnh thôi ai lại phò
nguy
Diều càng lên khi càng
gặp gió
Diều đứt dây quay lại
ngại gì
Đời tuy dẫu có vay có trả
Cứ vay nhiều chừng trả
tính sau
Vay nhiều nữa mới càng
trụ vững
Ngại làm chi con cháu sau
này
Đời càng cố sống lâu hơn
nữa
Càng sống lâu càng được
lão làng
Rồi làm vua nắm đầu thiên
hạ
Khi ấy thì vạn tuế hô
vang
Như loài ốc cứng nhờ có
vỏ
Sên bò lâu thỏ phải đầu
hàng
Thành công rồi vẽ vang sự
nghiệp
Mọi người hèn ta được
vinh quang
Đời là thế đấu tranh là
thế
Cao thượng gì mưu chước
vẫn hơn
Ai cao thượng lập am mà
sống
Cứ sống cho thỏa chí đàng
hoàng
Đời cũng giống cuồng
phong bão tố
Cát bụi mờ sấm chớp dăng
dăng
Trong cát bụi quậy lên để
hưởng
Anh hùng đâu đường cứ
thẳng bằng
Phải sống đã cần gì hữu
cảm
Kệ thay đời vô cảm vẫn
hơn
Mình cảm người há người
cảm lại
Tiên thủ vi thuật ấy thập
toàn
Triết lý ấy người đời
luận tiếp
Đúng cùng sai phân giải
thiệt hơn
Nhưng thực tế rõ ràng khó
chối
Biết tìm đâu lý tưởng
cuộc đời
Lý tưởng giống mặt trời
sa mạc
Khát càng cao ảo giác
càng cao
Tuy ảo giác giúp người đỡ
khát
Thực tế kia thay thế được
nào
Nên nói lắm đời thêm rối
lắm
Càng nhiều người phản đối
nhao nhao
Vì phản đối càng tăng
danh phận
Thì kể chi chân lý cuộc
đời
Khi mưa xuống ễnh ương
inh ỏi
Tiếng gào to hơn cả
mưa rơi
Mưa là luật tự nhiên
trời đất
Tiếng gào kia âm hưởng
cuộc đời
Bài thơ ngẫu hứng
Sg, sáng 11/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
CON NGƯỜI VÀ CÁI ÁC
Cái ác chẳng khác chi như rắn độc bị nhốt trong hầm sâu
Còn điều thiện như hoa thơm đồng nội
Khi con người làm thiện, hướng thiện, như bông hoa tươi thắm,
tốt lành
Như trái ngon, như hương ngát, như nắng vàng tỏa sáng khắp nơi
Khi con người làm ác, giống như loài ác quỷ hiện hình, như rắn
rít từ hầm
sâu chui lên gớm ghiếc
Khi con người làm thiện, có nụ cười, có mắt nhìn, có bàn tay ấm
áp, thân
thương,
đầy lòng thiện tâm, yêu mến
Khi con người làm ác, giống như loài hổ báo, sài lang, như rắn
độc, chẳng
khác gì như độc khí phun ra và bàn tay quỷ dữ
Cái ác như móng vuốt ma quỷ hiện hình
Cái thiện như mây trời cao khiết, như ráng trời rực rỡ ửng sáng
trên bầu
trời cao
Con người không phải thần thánh, chẳng phải quỷ ma
Con người là con người bình thường, tự nhiên, là sinh vật hay
sinh linh biết
phân biệt giữa cái tốt và cái xấu, biết làm điều thiện
cũng như biết làm điều ác
Vậy điều thiện, điều ác ở đâu, nó đều có trong mỗi con người và
cả trong
khắp thế gian này
Nên khi con người thiện lành, hay làm các điều tốt, cũng giống
như một
bông hoa đang nở
Còn khi con người không thiện lành, hay hành ác, cũng có khác
chi loài ác
quỷ được hiện hình, hay loài rắn rít được ngẩng cao đầu
gớm ghê, biến người khác thành vật hi sinh,
vật tế ác thần, thành các nạn nhân, và cũng biến
cả trần gian thành địa ngục
Cái xấu vốn dĩ cũng chỉ là bản năng, cái bản năng dã thú, ác
độc,
gớm ghê, nơi những con người mà bản
thân họ
thật
có khác chi như thuộc loài ma quỷ
Còn cái tốt cũng giống như thiên năng, cái bản chất cao quý,
tự nhiên của
những con người bình thường, nhưng có
khác
chi họ
cũng là những thiên thần
Cái xấu, cái ác đối với con người, tức đối với đồng loại của
mình,
đối với loài người,
hay kể cả loài vật nói chung, cũng vẫn đều là
những hành động
hiểm nghèo, bẩn thỉu, ghê rợn, gớm ghiếc
với thế gian mà
nhiều khi khiến cho ta buộc phải rùng mình
Cái tốt đối với con người, hay đối với mọi loài vật nói chung,
lại chẳng
khác gì những
bông hoa đẹp của thế gian, mà hương thơm ấy
làm ấp áp lòng
người, và màu sắc ấy làm tươi mát tâm
hồn,
để biến cả
trần gian thành thiên đường chỉ trong thoáng chốc
Thế nên cái thiện và cái ác cũng chỉ khác nhau như giữa trời và
đất
Trời ở trên cao, trong lành, mát mẽ, có mặt trời tỏa sáng,
mà mọi người đều khao khát nhìn lên
Đất ở giữa trần gian, đầy bụi mù, gai góc, đầy các hồn ma, ác
quỷ,
các loài rắn
rít ẩn nấp trong các khe sâu, hầm hố, hay trong
những
vùng hẻo lánh nhất của đêm đen
Cái thiện, điều hay, luôn luôn như ánh bình bình tỏa sáng
Còn cái ác, điều độc địa, vẫn
chẳng khác gì đêm đen trong
cơn bão tố làm xé nát tâm hồn của những con người
Con người vẫn luôn luôn là con người bằng bằng thịt bằng da
Nhưng những con người thánh thiện, vốn chẳng khác chi
như những thiên thần
Còn những con người độc ác, giống như loài quỷ ma, như thần chết
hiện lên,
mà mọi người
thảy đều cảm thấy sởn da, kinh hoàng và gớm ghiếc
Lúc cái ác vùng lên, như loài rắn độc bò ra khi cái hầm bị bật
nắp
Khi cái thiện tỏa sáng, như mùa xuân tức dậy, như buổi sáng tỏa
hương
giữa hoa đồng cỏ nội
Cái thiện và cái ác thật ra đều có khắp nơi
Nó như sự cân bằng trong cuộc đời và vũ trụ
Trong cuộc sống hằng ngày, không lúc nào mà con người không
làm ra cái
tốt, và cũng không lúc nào mà con người
không xả rác đó đây
Điều thiện và cái tốt của mỗi người cũng hòa nhau, như hương
thơm
hòa quyện của
muôn loài hoa trong không khí trong lành
của buổi chiều hay buổi sáng
Điều ác và cái xấu của mỗi người cũng móc xích cùng nhau
như các loài
gai nhọn, như các móng vuốt ác quỷ, làm cho tối tăm,
nhùng nhằng
trần gian, chẳng khác gì giữa đêm bão tố kinh hoàng
hay giữa vùng địa ngục
Cái thiện, điều hay như bàn tay ấm lành, chan hòa với mười ngón
tay
ngọc ngà thánh thiện
Cái ác, điều dữ chẳng khác gì như móng vuốt, mà mười vuốt cong
bẩn thỉu, hôi
hám chỉ khao khát xẻ da, xé thịt con người
Con người là thiên thần trong cái thiện mà là ác quỷ khi làm ác
một
cách tự nhiên
Khi làm điều tốt, con người là những thiên thần giữa nhau
Khi làm điều ác, con người trở thành cùng nhau như loài lang sói
Cái ác chụp lên điều thiện như khi ác quỷ vò xé thiên thần
Khi điều lành chận lên cái ác cũng như thiên thần dẫm chặt
lên loài ma
quỷ đang rên xiết oán than
Thế gian chẳng khác gì một ngày mà cái các là màn đêm
còn điều thiện là mặt trời tỏa sáng
Những đêm đen bão tố hãi hùng trong cuộc đời là thiên đường
của cái ác
Đó cũng chẳng khác gì địa ngục trần gian của điều thiện
Trong những khi như thế, mặt trời bị che khuất hẳn đi
và
trần gian chỉ còn là bóng tối
Những khi như thế, các con người thiện lành như đang giẫy giụa
vì bị cào xé thảm
thương trong lòng nanh vuốt của bàn tay
ác quỷ
Có những điều thiện ẩn mình, hoàn toàn cao quý, vô danh
trong cuộc đời
Có vô vàn những điều ác trở thành công khai hoặc phải trá hình,
khi điều
thiện bị lép đi, hoặc được giương lên,
tùy theo
những tình huống cuộc đời trong mỗi lúc
Đó luôn luôn là cuộc đấu tranh, là chiến trường không bao giờ ngưng
nghỉ
Đó cũng là mặt trái và mặt phải của thế gian và của mọi con
người
Mọi cái ác, điều xấu đều có thể được biểu hiện bằng hành vi
hay bằng ngôn ngữ
Mọi điều thiện, cái tốt trên đời đều có thể ẩn tàng, hoặc công
khai
nhưng không hề bao giờ lộ liễu
Bởi điều ác, điều xấu có khi không cần che giấu hay được khoe
khoang
Còn điều thiện, cái tốt lúc nào cũng e ấp, khiêm nhường, ẩn mình
giống
như các thiên thần hộ mệnh
Điều đó cũng chẳng khác gì như cuộc đời đầy những bông hoa
cùng muôn vàn gai nhọn
Bông hoa làm thơm ngát hương đời, còn gai nhọn làm lòng người
đau
buốt, xót xa và ngao ngán
Tiếng nói của điều thiện, cái tốt là vô vàn âm sắc của lòng từ
bi, hỉ xả
Tiếng kêu của điều ác, cái xấu, như tiếng gào thét, phì phò ghê
rợn
và ác độc
của loài ác hay rắn rết
Con người là thiên thần khi biết vươn lên
Con người trở thành rắn độc khi sa vào các bản năng dã thú
xấu
xa giống như sa vào chính trong lòng địa ngục
Vì chỉ có các thiên thần mới chắp cánh được cho các thiên thần
Còn ma quỷ cũng chỉ luôn
chắp vuốt được cho các ma quỷ
để
biến trần gian thành hỏa ngục
Con người không mấy ai thích chính bản thân mình lại thành
nạn nhân hay phải bị rơi vào cái ác
Nhưng một số người nào đó thì vẫn sẳn sàng làm nhiều điều ác
cho người khác
Hoặc dững dưng trước cái ác có thể phủ chụp lên đối với
người
khác hay đối với nhiều người
Cái ác luôn đồng nghĩa với điều xấu chẳng khác gì móng
và vuốt đồng nghĩa với nhau
Còn cái thiện và điều tốt chẳng khác gì hoa, vẻ đẹp và hương
thơm
khó thể nào bị tách rời riêng rẻ
Nên tất cả chúng ta chỉ mong gì cho thế gian toàn là hoa
mà không còn gai góc
Song điều đó có quá lắm không ?
Có phải chỉ là ảo tưởng dại khờ
Hay là nguyện ước tự nhiên mà mọi người đều ước mong
cùng hướng đến ?
Nhưng có ước nguyện nào lại có thể thay thế được cho chính hành
tác
hay
mọi việc làm vốn và cũng không bao giờ
con người có
thể tạo nên được một thiên đàng hạ giới
ở trần gian
Nhưng con người vẫn có thể tạo nên được một cảnh đời yên ả
và ngoạn mục ở
thế gian này
Và cảnh đời xinh đẹp, ngoạn mục đó chính là từ vật chất
đến tinh thần
Nó cũng còn phải là từ hành vi đến ý thức
Đó cũng là cái mà mọi người phải có
Hay cũng là lúc mà tất cả mọi người
Không thể bất cứ ai vẫn còn móng vuốt
Nhưng nhất thiết chỉ còn toàn những đôi cánh tinh khiết
Vì giống như tất cả mọi thiên thần.
Bài thơ viết ngẫu hứng
Sg, sáng sớm 10/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ
(Để giúp tìm cho dễ)
NGHE TIẾNG CHIM CA (19/5/2010)
LẠ THAY ĐẤT NƯỚC ANH HÙNG 18/5/2010
NGƯỜI CHÉP SỬ 17/5/2010
CHỈ TOÀN DÂN LÀ QUÝ NHẤT 16/5/2010
THƯƠNG QUÁ HỒ CHÍ MINH ! 14/5/2010
TÙY BÚT VỀ THƠ (12/5/2010)
ÂM HƯỞNG TIẾU LÂM THỜI ĐẠI (11/5/2010)
SỰ HÈN YẾU CỦA CON NGƯỜI (11/5/2010)
CON NGƯỜI VÀ CÁI ÁC (10/5/2010)
**
* Hiện thời TQ
đang ngang ngược ra
lịnh cấm
xâm nhập tại
vùng biển đảo
HS, nên nhiều
tàu đánh cá của ngư dân
VN đã phải bị bắt giữ và bị TQ
đòi tiền nộp
chuộc một
cách phi lý trong khi họ
đang hành nghề
đánh bắt trên vùng lãnh hải của đất nước
chính mình.
* Đây
là loại thơ 7 chữ, nó
có hơi
khó làm hơn thơ lục
bát; nó mang tính chất của ‘thơ mới’ hơn là
thơ cổ điển
thuộc truyền thống. Nhưng đây là loại ‘thơ mới’ vẫn còn thuộc về
truyền thống,
thay vì loại thơ mới hiện đại, hay thơ tự do, thật sự
phóng túng, hoàn toàn thoát ly hết mọi tính cổ điển
truyền thống,
khiến cũng không bị ràng buộc vào với vần điệu gì cả. Thơ bản sắc VN
thì cơ bản nhất vẫn là thơ lục bát. Song thơ lục bát thì mềm mại,
uyển chuyển,
nhưng lại khó mạnh mẽ, và
thiếu tính rắn rõi như thơ 7
chữ. Bởi thế, thơ song thất lục
bát thì thường
linh hoạt, có tiết điệu đậm đà, phong phú hơn so
với thơ lục
bát, nên vẫn được các nhà thơ cổ điển lớn VN vận dụng vào các tác phẩm thi ca mang tính cách dài hơi, đồ sộ, để có thể
chuyển tải được nhiều nội dung phong phú, đa dạng, với
nhiều ý tưởng
sâu sắc, cần
thiết bắt buộc phải diễn đạt.