TẬP THƠ “KẺ SĨ”
(Nhà Thơ Đại Ngàn)
––
(Số 60)
ĐỌC LẠI BÀI THƠ "CHÍNH KHÍ VIỆT"
CỦA LÝ ĐÔNG A
Lần đầu tiên ta đọc Lý Đông A
Đó lại chính bài thơ "Chính Khí Việt"
Thật cảm khái một tấm lòng cách mạng
Thơ như gươm như dáo phất lên cao !
Đọc lời thơ lòng cuồn cuộn dâng trào
Thật cảm kích một con người tiền bối
Thơ như thế mới là thơ đất Việt
Thơ ngàn năm sang sảng nước non thiêng !
Thơ phải đâu chỉ hươu vượn huyên thiên
Mà sắc đậm một tâm hồn ái quốc
Ý thơ lớn muôn đời không thể mất
Thật cao trào tâm huyết Lý Đông A !
Đọc xong thơ ta cảm động sâu xa
Người chí khí hồn thơ lưu muôn thuở
Thơ khí phách người nhiệt tâm là thế
Một bài thơ mà lưu mãi ngàn đời !
ĐẠI NGÀN
(08/01/16)
**
ĐỌC LẠI BÀI THƠ NHẤT ĐỊNH THẮNG
CỦA NHÀ THƠ TRẦN DẦN
Hôm nay đọc thử Trần Dần
Tình cờ lên mạng chỉ phần vậy thôi
Đầu năm mười sáu đây rồi
Tức qua thế kỷ ngậm ngùi người xưa !
Bài thơ vốn lắm người ưa
Vì nhìn cờ đỏ trong mưa ngày nào
Bước đi tầm tã buồn sao
Nhà nhà không thấy toàn màu đỏ tươi !
Tuy thơ viết dẫu hơi dài
Nhưng như thế kỷ xạt xài niềm tin
Thi từ xiêu vẹo im lìm
Ngoằng ngoèo vẫn thấy bao câu xanh rờn !
Thôi thì thế sự chập chờn
Trần Dần vướng phải Nhân Văn lạ gì
Bây giờ thế kỷ trôi đi
Khiến chừ đọc lại cảm người ngày xưa !
Sao đời toàn chỉ gió mưa
Bước đi buồn thảm khó vừa lòng ai
Bài thơ lưu lại cho đời
Như bao kỷ niệm một thời xa xôi !
Bây giờ ai đã thắng ai
Cho dầu nhất định vẫn thừa vu vơ
Chẳng qua đời chỉ không ngờ
Ngôn từ bạt mạng một thời xát xơ !
Nhưng rồi quả chẳng làm sao
Con người yếu ớt lao đao vậy mà
Đường đi ngập bước mưa sa
Nhà thơ chỉ thấy toàn màu đỏ tươi !
ĐẠI NGÀN
(08/01/16)
**
SỰ ĐỜI
Sự đời ngẫm nghĩ cũng thường thôi
Mọi cái rồi thì cũng sẽ qua
Tốt xấu xảy xong rồi mới biết
Dầu cho cố mãi đoán non già !
Cả non thế kỷ cũng qua rồi
Mọi sự um sùm lại thế thôi
Sơn phết vẽ tô mòn mõi thảy
Nhưng đời nào cũng có gì hay !
Trách chăng mọi việc bởi con người
Cơ chế một lần đã lập rồi
Có muốn đổi thay thường cũng khó
Trách hoài cho lắm cũng ôi thôi !
Nên chi cũng chẳng trách con người
Cơ chế dựng rồi dễ khác nào
Nếu có người hùng mà xóa được
Ấy là cũng ý của Trời cao !
Nhưng rồi biết có được hay không
Hay chỉ cổ cò mãi ngóng trông
Được cá ngư ông càng thấy lợi
Dễ gì vì cá để mà buông !
Nên thôi mọi cái vốn tầm ruồng
Dân vẫn vô quyền nghĩ mới buồn
Giả chết để mà nhằm bắt quạ
Khi nào bắt được mới y uông !
TIẾU NGÀN
(08/01/16)
**
VĂN GỈ
Thằng này tâm địa rõ ràng
Của phường bán nước mới càng thêm kinh
Hễ ai động đến triều đình
Dẫu là phương Bắc giật mình la lên !
LÁ NGÀN
(08/01/16)
**
TRÁI TIM VÀ CÁI ĐẦU
Con tim tốt đẹp ai không biết
Nhưng lại thường thua bởi cái đầu
Cái đầu tồi tệ tim thành xấu
Ngu tối còn gì nữa trái tim
Con người chỉ khác bởi đầu thôi
Vì ruột cùng đều phẩn giống nhau
Nếu hiểu bụng tim đầu vẫn lái
Đầu tầm ruồng quá chỉ cầu âu
Nên thôi mọi sự cũng do Trời
Sắp đặt nên hư chẳng tại đời
Thực tế mỗi người đều số mệnh
Tin hay không rốt cũng vậy thôi
Dẫu sao đầu tốt vẫn thường hơn
Yêu nước thương dân giá trị còn
Vì dẫu trăm năm mà sai quấy
Tung hô cho mấy cũng thờn bơn
Nhưng hẳn có Trời cũng có ta
Nếu lòng cao đẹp chẳng tà ma
Tự do dân chủ Trời xuôi khiến
Để đẹp lòng dân mới mặn mà
Hay gì lụn bại cái đầu sao
Chỉ biết một chiều kiểu thế thôi
Muốn được lợi mình làm hỏng nước
Cầm bằng toàn cũng loại mà trơi
NGÀN KHƠI
(08/01/16)
**
TỪ CON NGƯỜI TRƯỚC ĐÃ
Cái đầu tiên hết phải con người
Từ đó mà ra mọi chuyện đời
Người xấu làm gì mà chẳng xấu
Cho dầu che đậy tốt mà thôi
Nên chi người tốt ở trên đời
Cái tốt là do tim óc mình
Chỉ lúc sai lầm nên mới xấu
Còn thường thì vẫn ngại ngùng chi
Con người sinh trước mọi công dân
Công dân lại đi trước mọi nhà
Nhà báo hay là nhà chính khách
Con người quyết định hẳn tự nhiên
Thế nên chính trị vốn hà rầm
Cái ấy căng ra tại con người
Người tốt việc đời luôn vẫn tốt
Còn không chính trị chỉ yêu ma
Bởi thế Đảng nào cũng vậy thôi
Trước tiên quyết định bởi con người
Riêng Đảng độc tài sai nguyên tắc
Con người toàn thảy hóa đười ươi
ĐẠI NGÀN
(08/01/16)
**
HỒN VÀ XÁC CỦA NHO GIÁO
Con người sống khi cái hồn đang sống
Còn chết đi thân xác cũng tiêu ma
Hồn Nho giáo vẫn ngàn năm còn đó
Tuy hôm nay phong kiến đã xóa nhòa !
Yêu Khổng tử nơi linh hồn bất tử
Đâu phải yêu chỉ cái xác ta bà
Vì phong kiến dễ nào theo thời đại
Nhưng nhân văn Nho giáo cứ bao la !
Người hiểu Nho chọn hồn không chọn xác
Kẻ dài khờ vốn ưa thích tà ma
Nên Khổng tử con người luôn trí thức
Hiểu đạo Nhân đâu dễ có sa đà !
Nhận thức Khổng tất phải người hiểu biết
Còn chê bai vẫn chỉ thứ la đà
Nên thời đại dù ngày nay thay đổi
Giá trị hoài Nho giáo mãi đâu xa !
ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
**
NHÀ THƠ BÙI GIÁNG
Ờ ờ Bùi Giáng cũng hay
Làm thơ ngược ngạo dễ nào giống ai
Khác chi câu chuyện ở đây
Thu Bồn quả thật nhà thơ kỳ tài
Thu Ba ngồi bốc lai rai
Thu Bồn khoái chí vọc đài Thu Ba
Thơ như kiểu ấy quả là
Có thua gì mấy anh chàng Bút Tre
Thơ làm chuyên ngắt te he
Vần luôn ngược ngạo ai dè lại hay
Nên chi trong cõi đời này
Cái điên cộng với cái tài mới vui
Còn thơ toàn kiểu đuổi ruồi
Ruồi bâu một chỗ chẳng buồn bay lên
Loại này vẫn mãi lềnh khênh
Dễ nào một chút công lênh với đời
ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
**
NÓI VỀ THI CA
Nói thơ ta nói thơ chơi
Có ai hơn được thiên tài Nguyễn Du
Thơ làm để lại thiên thu
Nhưng như cất bước dạo chơi trên đường
Thơ hay như vậy tỏ tường
Hồn thơ lai láng suối nguồn ra thơ
Bởi hay ngôn ngữ như mơ
Khác nào hơi thở thành thơ được rồi
Thơ hay luôn đẹp trong ngoài
Trong thì diệu vợi ngoài thì văn chương
Như hoa trỗ giữa tâm hồn
Ngôn từ là cả một vùng gió lay
Thơ hay đụng đến liền say
Say từ ý tứ đến say nghĩa từ
Thơ hay giữa thực như hư
Đời thành thơ mộng khiến như bàng hoàng
Thơ hay vần điệu thường sang
Đọc vào càng kính lại càng đê mê
Thơ hay phong phú mọi bề
Khác chi hương sắc trăm hoa bạt ngàn
Vậy nên trước hết tâm hồn
Sau là ngôn ngữ phải toàn là thơ
Tự nhiên đến độ bất ngờ
Giống như con suối lững lờ trôi đi
Thế nên thơ dở còn chi
Hoàn toàn ngược lại có gì là thơ
Vì thơ nghệ thuật ngôn từ
Mà là nghệ thuật phải thời tự nhiên
Thành điều phải nói trước tiên
Nhà thơ vốn dĩ hồn nhiên trên đời
Nếu mà giả tạo một trời
Cuối cùng thơ cũng bời bời thế thôi
Thế nên bút pháp nhà thơ
Giống như nhịp bước cần chờ ai đâu
Dáng đi nói được con người
Người sao thơ vậy có mà lừa ai
Vài dòng tuy viết dông dài
Nhưng nhằm hàm chứa mọi điều về thơ
Thưởng thơ đâu chỉ lơ mơ
Làm thơ càng phải kén người thơ hay
Thơ hay đâu buộc viết dài
Mà như chắt lọc từ nguồn vậy thôi
Dẫu bao nhiêu việc trên đời
Thơ hay dầu nói chuyện gì cũng hay
Thơ làm dễ tựa huơi tay
Nhanh như gió thoảng mới tày thế gian
Tố Như vẫn tựa trăng vàng
Bầu trời chiếu xuống ngập tràn ý thơ
NHÀ THƠ ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
**
SỰ XUẤT HIỆN CỦA LOÀI NGƯỜI
Con người sinh ở trên đời
Chuyện này đã có từ thời xa xưa
Sinh ra đã có tội rồi
Một là tội nghiệp hai là tội gian
Một tội nghiệp là điều Phật bảo
Hai tội gian điều Chúa hiểu ngay
Tội vì biển khổ là đời
Gian ăn trái cấm từ đời tổ tông
Nên thôi đừng có đèo bồng
Vấn đề xã hội dễ mong tuyệt vời
Con người vốn làm trời đất sợ
Kể cả làm thiên hạ đều kinh
Như ông Các Mác linh tinh
Đưa ra lý thuyết giật mình thế gian
Nên dân chủ tự do là chính
Để con người tự chế lẫn nhau
Còn mà tâng bốc độc tài
Con người lại chỉ thành loài yêu ma
Vài ý vậy thử ai phản đối
Cứ trần tình đây sẽ xem sao
Con người đừng có hồ đồ
Tội gì cũng tội nghẹn ngào vậy thôi
Nên chi cứ hỏi ông Trời
Sinh người cốt để trên đời làm chi
Ông Trời chỉ có cười khì
Ta còn không biết dễ gì tụi bay
Ừ nói thế có khi mà tốt
Tính khiêm nhường như vậy mới hay
Đâu như nhân thế thày lay
Làm bao nhiêu chuyện đọa đày nhân gian
THƠ NGÀN
(07/01/16)
**
TẠI SAO KHÔNG VỀ
Lâu rồi Quảng Tín không về
Cũng vì đường sá lề mề khó đi
Mà về cũng có gì vui
Cảnh xưa người cũ bây giờ là đâu
Thôi thì ta ở lại đây
Trời mây trăng nước mọi ngày thênh thang
ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
**
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Độc tài người mất tự do
Sống trong cái rọ chẳng hay ho gì
Nên chi mọi loại độc tài
Con người thành vật cuộc đời ra chi !
Sống trong cái rọ chẳng hay ho gì
Nên chi mọi loại độc tài
Con người thành vật cuộc đời ra chi !
Tự do trái lại quyền người
Đi theo dân chủ người người đều nên
Cho dù bao loại lềnh khênh
Nhưng đều vẫn tốt phải nên giữ gìn !
Đi theo dân chủ người người đều nên
Cho dù bao loại lềnh khênh
Nhưng đều vẫn tốt phải nên giữ gìn !
Đời luôn quy luật tự nhiên
Tự do dân chủ mới điều khách quan
Độc tài nghịch lý rõ ràng
Quyền rơi thiểu số lại càng vô duyên !
Tự do dân chủ mới điều khách quan
Độc tài nghịch lý rõ ràng
Quyền rơi thiểu số lại càng vô duyên !
Ngày xưa ông Mác huyên thuyên
Một lần nói bậy hại miền trần gian
Độc tài vô sản đuềnh đoàng
Quả là bóp chết thế gian còn gì !
Một lần nói bậy hại miền trần gian
Độc tài vô sản đuềnh đoàng
Quả là bóp chết thế gian còn gì !
Bởi vì quyền lực một khi
Vào tay vài kẻ cứ thì huênh hoang
Tha hồ huếch hoác hoang tàn
Dân câm miệng hến lại càng thương đau !
Vào tay vài kẻ cứ thì huênh hoang
Tha hồ huếch hoác hoang tàn
Dân câm miệng hến lại càng thương đau !
Quyền hành thuộc nhóm trên đầu
Tha hồ quanh quẩn trước sau vậy mà
Lợi riêng bè cánh phe ta
Còn dân thay kệ có mà lạ sao !
Tha hồ quanh quẩn trước sau vậy mà
Lợi riêng bè cánh phe ta
Còn dân thay kệ có mà lạ sao !
Vậy nên dân chủ tự do
Chừng nào trở lại phiếu do dân bầu
Người hiền chọn với người tài
Chỉ khi như thế nước nhà mới lên !
Chừng nào trở lại phiếu do dân bầu
Người hiền chọn với người tài
Chỉ khi như thế nước nhà mới lên !
ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
(07/01/16)
**
CÁI TÂM VÀ CÁI TẦM
Mỗi nước như một người
Thế giới như thôn xóm
Mỗi người một tính nết
Dễ nào học tập nhau
Thế giới như thôn xóm
Mỗi người một tính nết
Dễ nào học tập nhau
Cái tâm và cái tầm
Thảy đều luôn như thế
Án Độ tất hiền lành
Trung Quốc hẳn láu cá
Thảy đều luôn như thế
Án Độ tất hiền lành
Trung Quốc hẳn láu cá
Khuyên rằng phải học nhau
Điều ấy quả cũng lạ
Kẻ hiền đâu học ác
Kẻ ác đâu học hiền
Điều ấy quả cũng lạ
Kẻ hiền đâu học ác
Kẻ ác đâu học hiền
Nên thôi đời triền miên
Cứ tự nhiên rồi biết
Dễ đâu chuyện hơn thiệt
Cái đức mới còn dài
Cứ tự nhiên rồi biết
Dễ đâu chuyện hơn thiệt
Cái đức mới còn dài
Cái tâm mà không chính
Cái tầm có hơn ai
Cuối cùng kẻ ba trợn
Thất bại tất không sai
Cái tầm có hơn ai
Cuối cùng kẻ ba trợn
Thất bại tất không sai
BẠT NGÀN
(03/12/15)
(03/12/15)
**
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Độc tài người mất tự do
Sống trong cái rọ chẳng hay ho gì
Nên chi mọi loại độc tài
Con người thành vật cuộc đời ra chi !
Tự do trái lại quyền người
Đi theo dân chủ người người đều nên
Cho dù bao loại lềnh khênh
Nhưng đều vẫn tốt phải nên giữ gìn !
Đời luôn quy luật tự nhiên
Tự do dân chủ mới điều khách quan
Độc tài nghịch lý rõ ràng
Quyền rơi thiểu số lại càng vô duyên !
Ngày xưa ông Mác huyên thuyên
Một lần nói bậy hại miền trần gian
Độc tài vô sản đuềnh đoàng
Quả là bóp chết thế gian còn gì !
Bởi vì quyền lực một khi
Vào tay vài kẻ cứ thì huênh hoang
Tha hồ huếch hoác hoang tàn
Dân câm miệng hến lại càng thương đau !
Quyền hành thuộc nhóm trên đầu
Tha hồ quanh quẩn trước sau vậy mà
Lợi riêng bè cánh phe ta
Còn dân thay kệ có mà lạ sao !
Vậy nên dân chủ tự do
Chừng nào trở lại phiếu do dân bầu
Người hiền chọn với người tài
Chỉ khi như thế nước nhà mới lên !
ĐẠI NGÀN
(07/01/16)
**
KẾ HOẠCH TẰM ĂN DÂU
Con tằm gặp được ngọn dâu
Phải ăn cho hết mới hầu bò đi
Vậy nay Trung Quốc khác gì
Trường Sa mới bước nhiều khi còn dài !
Lòng người như vậy ở đời
Yếu thì hèn kém mạnh thời tham lam
Nói ra toàn kiểu già hàm
Phỉnh phường ngây dại hòa bình tưởng yên !
Nhưng rồi thế sự nhãn tiền
Sẽ hằng khống chế khắp miền biển Đông
Lưỡi bò cứ đó mà trông
Liếm càng quềnh quệch thế gian lạ gì !
Đã vày không tính trước đi
Con tằm ăn hết còn gì than ôi
Việt Nam chịu trận rõ rồi
Biển Đông phong tỏa khỏi còn lối ra !
Nghĩ đời càng thấy xót xa
Bao năm ý hệ nay đà ở đây
Tay không dễ chống lại cầy
Bên kia biên giới có tày mình đâu !
PHƯƠNG NGÀN
(07/01/16)
**
THỜI THẾ VÀ CON NGƯỜI
Con người thời thế thế thôi
Tuy tài cũng thứ hạ hồi giải phân
Diều lên theo gió rần rần
Hỏi là nhờ gió hay luôn nhờ diều ?
Dân quèn thì biết điều chi
Cứ tuyên truyền tợn ắt thì nghe theo
Không nghe còn có cây hèo
Con lừa cà rốt điệu này là yên !
Nên chi khỏi nói huyên thuyên
Con người vốn khác là do cái đầu
Chớ còn bụng cứt như nhau
Nên đầu bã đậu hỏi thời ra chi ?
Chuyện đời luôn mãi thị phi
Chuyện đời luôn mãi ngu si người đời
Thương thay bao nã con người
Ù ù cạc cạc trần đời thảm thương !
Phong trào Quốc tế tõ tường
Từ trung tâm phát tạo tay anh hùng
Nên chi đất nước nói chung
Kết thành hay dỡ anh hùng rõ ngay !
Giống người thợ mộc xưa nay
Đóng bàn xiêu vẹo thì tài ở đâu
Thương thay đời chỉ cầu âu
Về hùa là chính có đâu lạ gì !
NON NGÀN
(07/01/16)
**
VÀO VÀ LEO
Cứ vào trước đã rồi leo
Phải ôm được gốc mới trèo lên cao
Lên cao càng thấy tào lao
Nhưng mà được lợi lẽ nào không ưng
Phải ôm được gốc mới trèo lên cao
Lên cao càng thấy tào lao
Nhưng mà được lợi lẽ nào không ưng
Kệ ai phản ảnh tưng bừng
Coi như gãi ngứa có cần chi lo
Diễn viên phải đóng ra trò
Nhiều người đều vậy đâu ngoài chi ta
Coi như gãi ngứa có cần chi lo
Diễn viên phải đóng ra trò
Nhiều người đều vậy đâu ngoài chi ta
Thằng cuội ngồi gốc cây đa
Nhưng so với cuội thì ta khác nhiều
Gốc đa chỉ có sù sì
Gốc ta là gôc của vì quan trên
Nhưng so với cuội thì ta khác nhiều
Gốc đa chỉ có sù sì
Gốc ta là gôc của vì quan trên
Người đời thay kệ cứ rên
Còn ta leo được phải leo không ngừng
Chừng nào gốc mục thì dừng
Lại tìm gốc khác cũng mừng thế thôi
Còn ta leo được phải leo không ngừng
Chừng nào gốc mục thì dừng
Lại tìm gốc khác cũng mừng thế thôi
Kệ cha mẹ nó cuộc đời
Tự do dân chủ ai màng tới ta
Nên còn được dịp ta bà
Nếu không lợi dụng bộ là khôn sao
Tự do dân chủ ai màng tới ta
Nên còn được dịp ta bà
Nếu không lợi dụng bộ là khôn sao
Người ta mung mánh thế nào
Ta thời khôn lõi cũng oai cuộc đời
Khả năng thiện chí ngồi chơi
Ta đều chẳng có cũng thời lên hương
Ta thời khôn lõi cũng oai cuộc đời
Khả năng thiện chí ngồi chơi
Ta đều chẳng có cũng thời lên hương
Cũng là chức sắc đường đường
Trên sai làm giỏi cũng đường ta đi
Hơi đâu nghĩ ngợi làm gì
Bụng toàn bia bọt nhiều khi lại ngầu
Trên sai làm giỏi cũng đường ta đi
Hơi đâu nghĩ ngợi làm gì
Bụng toàn bia bọt nhiều khi lại ngầu
NẮNG NGÀN
(06/01/16)
(06/01/16)
**
NHẬP TÂM
Một khi đã nhập tâm rồi
Dễ mà nghĩ khác trên đời này sao
Tư duy trí tuệ không cao
Dễ nào phá được những gì nhập tâm
Thôi thì thiên hạ hà rầm
Nó thành cơ cấu khó mần được chi
Chờ khi nước đến rồi đi
Chừng nào cạn hết những gì lòi ra
Tư duy rất dễ nhập nhòa
Nếu không độc lập khó mà hơn ai
Đời toàn một cuộc khôi hài
Bởi còn ràng buộc những gì nhập tâm
Trò chơi phi lý nhưng khăm
Cái anh Pavlov từng mang thử rồi
Tự do dân chủ một đời
Con người phải có dễ thời sai đâu
NGÀN PHƯƠNG
(06/01/16)
**
TỪ NGUYÊN LÝ
ĐẾN THỰC TẾ
Chuyện đời nói mãi không cùng
Đều do nguyên lý có cùng hay không
Có cùng thì mới thành công
Không cùng lại chỉ lông bông vậy mà !
Giống như kiểu hạt mưa sa
Trên trời rơi xuống đều là tự nhiên
Còn như muốn quyết mình ên
Dùng tay vóc nước vãi lên trời à ?
Khác chi cày trước con trâu
Cũng điều nghịch lý có đâu hay nào
Nên chi đừng nói tầm phào
Nói sai nguyên tắc lẽ nào thành chăng !
Bởi vì nói cuội nói nhăng
Sai mà bốc tợn hơn ai trên đời
Muốn cho dân chủ tuyệt vời
Phải dân làm chủ mới điều khách quan !
Còn mà nói Đảng tiên phong
Tự mình nghĩ vậy lại hòng nói sao
Nói ra chỉ lại nghẹn ngào
Nào ai tự vẽ bùa đeo cho mình !
Nên thôi chớ nói linh tinh
Ông ơi hiến kế thật tình mà chi
Về nhà giúp vợ có khi
Mình còn được lợi ham chi mệt nhoài !
Ngày xưa Mác đã nói rồi
Phải luôn chuyên chính thì đời mới nên
Bây giờ Mác đã tênh hênh
Xêda phải trả những gì Xêda !
Chớ còn cứ mãi kiểu ta
Dẫu ông góp ý có là thớ chi
Nói ra ai chẳng cười khì
Cứ hoài nghịch lý đố thì tới đâu !
TẾU NGÀN
(05/01/16)
**
HẠT GẠO TRÊN SÀNG
Họ như hạt gạo trên sàng
Sàng đi sảy lại mọi đàng còn nguyên
Đoán hươu đoán vượn huyên thuyên
Cũng trong vành ấy mọi miền đều hay !
Thế thì cãi cối cãi chày
Cuối cùng chỉ cãi để thầy an tâm
Chớ còn thiên hạ hà rầm
Dễ nào đụng tới chuyện nia chuyện sàng !
Nhân đây tiện thể trấn an
Cái vành cao đó dễ càng sợ ai
Vành cao lại chắc lâu rồi
Có ai sàng sảy ra ngoài tay ta !
Coi như một chút ba hoa
Hay xem như chuyện trong nhà ngoài sân
Vẫn trong một chốn xa gần
Bình chân như vại chẳng cần lo chi !
Bởi vì mấy thuở mấy khi
Có ai mà dại đan nia bện sàng
Lại quên đi mất cái vành
Nên thôi đời vậy chuyện thành tự nhiên !
PHIẾN NGÀN
(05/01/16)
**
CON BÒ CƯỜI
Ngộ thay câu chuyện bò cười
Cái cười hồn hậu mọi người đều ưa
Đó là phó mát của Tây
Nó là biểu thị đa nguyên trên đời !
Cả ba trăm thứ chẳng chơi
Tha hồ lựa chọn khiến người tự do
De Gaulle đã nói ra trò
Thật là nước Pháp dễ điều khiển đâu !
Nhưng mà dân chủ quả hay
Cho dù khuynh tả nhiều ngày âm u
Thế nhưng bù lại thiên thu
Kinh đô ánh sáng sáng luôn mọi ngày !
Bởi ai không biết Rousseau
Hoặc là Montesquieu mọi thời
Vậy nên mới có bò cười
Đâu như loài hổ miệng đều máu me !
Ở ta bò thảy toàn ngu
Nhưng ai che miệng thế gian được nào
Chỉ nhà thơ lấy mo cau
Đó là Uy Viễn Tướng Công một thời !
Thật là đôi kẻ anh hào
De Gaulle chấp nhận lui về an nhiên
Miễn là dân chủ hiện tiền
Giống như Công Trứ chẳng ghiền công danh !
Mới hay đời chỉ thập thành
Anh hùng dầu ít, thanh danh ngàn đời
Nên chi bò mới phải cười
Cười chê ngu dốt hại đời bao nhiêu !
PHIẾM NGÀN
(05/01/15)
**
TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN
Chuyện xưa khác với chuyện nay
Cái thời chiến lạnh giờ này đã qua
Liên Xô đã biến thành ma
Bây giờ Trung Quốc đang đà ngoi lên !
Cho nên thế cục nhãn tiền
Đối đầu Trung Mỹ lại điền thế vô
Dẫu mà cái vỏ đỏ au
Của anh Trung Quốc đổi màu lá xanh !
Thế nhưng cũng vẫn rành rành
Kiểu bôn sê vích có cần nói chi
Nên dân đâu có tùy nghi
Bởi vì Đảng nắm độc tài luôn luôn !
Cho nên mới diễn tấn tuồng
Bá quyền thay thế cho nguồn Mác Lê
Khiến cho tư bản khó mê
Tự do thế giới dễ bề nào thông !
Trắng xanh ngược lại đỏ hồng
Khác gì nước lửa dễ hòng hiệp lâu
Nên chi Mỹ hoặc cầm đầu
Hoặc là Trung Quốc ở trong đời này !
Thế nhưng đâu dễ bài bây
Còn anh Nga nữa đố mà loại sao
Lại thêm thế giới thế nào
Cũng ham tự chủ cũng ham nhân quyền !
Vậy nên sự thế hiển nhiên
Hoặc anh Trung quốc tự mình thành tiêu
Hay là thành nước tự do
Bỏ đi cộng sản khiến cho thảy huề !
Vậy thì mọi dặm sơn khê
Trên đời chỉ có toàn là tự do
Khiến cho Các Mác đổi màu
Từ hồng ra trắng mới đời vui tươi !
Anh người bày chuyện hại đời
Chơi toàn thuốc phiện hại người bao nhiêu
Hút ghiền lại tưởng phiêu diêu
Lên miền cực lại mới điều tầm vơ !
Nói ra lại có kẻ ngờ
Nhưng mà chẳng nói liệu đời biết không
Bởi vì sống kiểu lông bông
Chẳng cần nhận thức thì mong nỗi gì !
BIỂN NGÀN
(05/01/16)
**
CHỦ QUYỀN, KINH TẾ,
VÀ CHÍNH TRỊ
Chủ quyền là cái trước tiên
Rồi thì mọi cái mới liền đến sau
Nếu không cũng chỉ tảo lao
Nói hươu nói vượn lẽ nào đâu tin
Bởi vì chính trị hàng đầu
Luôn luôn là cái theo sau chủ quyền
Nếu không cũng chỉ đồ điên
Cho dầu kinh tế cũng liền đổ đi
Nên không phải chuyện tùy nghi
Mà là nguyên tắc luôn thì đặt ra
Nếu tin vô sản một nhà
Anh em cả đám có là nguy to
Con người ai chẳng tò vò
Tha con nhộng nhỏ về nuôi con mình
Chỉ mà tin Mác Lênin
Theo điều cuồng tín lại càng rỗng tuênh
Nên non thế kỷ lềnh bềnh
Nước mà không mạnh hỏi nên nỗi gì
Chỉ vì ý hệ mê ly
Quên điều thực tế còn gì giang sơn
Nước nhà muốn được sống còn
Dân cần độc lập dần cần tự do
Nghĩa là ý thức tư duy
Phải luôn độc lập thường khi mới mình
Còn như chỉ kiểu linh tinh
Biểu sao biết vậy hỏi mình là ai
Cho nên mọi thứ độc tài
Dân như con cá mắc câu khác gì
Nắm cần cứ kéo thì đi
Bởi vì độc lập có gì nữa đâu
Trước sau chỉ có một màu
Cả trên như dưới cũng đều thế thôi
Nên chi thực tế hỡi ơi
Dân ngu cũng tại ai làm dân ngu
Dân như kiểu sống trong mù
Còn đâu thấy được nẽo đi đường về
Nói ra toàn thấy ê chề
Nhưng mà không nới mọi bề éo le
Quả là “phản động” đây hè
Nó còn thương nước đâu bè với ta
NON NGÀN
(05/01/16)
**
VÔ NHÂN
Con người đến độ vô nhân
Đâm tàu ngoài biển còn nhân thể nào
Thật loài dã thú đúng rồi
Nó dùng tàu sắt đâm vào tàu ta !
Đâm tàu ngoài biển còn nhân thể nào
Thật loài dã thú đúng rồi
Nó dùng tàu sắt đâm vào tàu ta !
Dân ta đánh cá hiền hòa
Ngay trong nội hải đâu ra biển ngoài
Hoàng Sa hay cả Trường Sa
Đều là mảnh đất quê nhà chứ sao !
Ngay trong nội hải đâu ra biển ngoài
Hoàng Sa hay cả Trường Sa
Đều là mảnh đất quê nhà chứ sao !
Vậy mà bọn giặc từ đâu
Ở ngoài ngang ngược lẽ nào buông tha
Chẳng may thánh Gióng chết rồi
Ai người cứu được chính đời hôm nay !
Ở ngoài ngang ngược lẽ nào buông tha
Chẳng may thánh Gióng chết rồi
Ai người cứu được chính đời hôm nay !
Cây thường trái ngọt có dơi
Lấy đâu toàn lưới để mà phủ che
Khiến ta nay cảnh thuyền bè
Ra khơi đụng giặc thật đời chua sao !
Lấy đâu toàn lưới để mà phủ che
Khiến ta nay cảnh thuyền bè
Ra khơi đụng giặc thật đời chua sao !
SÓNG NGÀN
(05/01/15)
(05/01/15)
**
DÂN QUYỀN VÀ ĐẢNG QUYỀN
Dân quyền đặt trước Đảng quyền
Vậy là sẽ được mọi miền hân hoan
Bởi vì Đảng ít hơn dân
Đặt dân trong đảng quả càng trớ trêu !
Giống như đặt gáo trong lu
Có ai trùm gáo ngoài lu bao giờ
Đúng là đời quả như mơ
Nước đâu để múc sao đời không hay !
Nên chi dân ở thời nay
Như ngu cả thảy còn ai khôn nào
Hay khôn theo kiểu người Lào
Cứ đem cơm nếp ấp vào mo cau !
Thôi thì cứ thế loay hoay
Xoay xuôi xoay ngược chỉ bè ấy thôi
Nói chơi cũng bắt tội rồi
Còn mà nói thiệt có đời nào tha !
Thôi thì sự thế ta bà
Ngậm câm miệng hến nói ra làm gì
Nói thì cũng có được chi
Đã là nghịch lý dễ gì còn thông
Me chua nhắm với đế nồng
Dầu ai có cản cũng anh say nhè
Say nhè cũng thấy ngọn tre
Thấp như ngọn cỏ muốn tè lên trên !
Bởi vì Đảng Mác Lênin
Dân thì dân chỉ giống dân Lạc Hồng
Đảng theo con nước xuôi dòng
Dân như mặt nước bềnh bồng vậy thôi
Năm qua tháng lại vậy rồi
Có gì khác nữa hỏi người biết không
Chừng nào con nước quẹo dòng
Thuyền thì cũng quẹo mới mong đổi đời !
PHƯƠNG NGÀN
(05/01/16)
**
DÂN CHỦ TẬP TRUNG
VÀ SỰ ĐẤU ĐÁ
Nói rằng dân chủ tập trung
Vì con đường cũ Mác từng đưa ra
Lênin phụ họa cũng là
Con đường vô sản ta bà thế gian !
Bởi vì dân chủ tập trung
Toàn quyền Đảng nắm dễ cho ai vào
Ai vào vô sản đổ nhào
Trở thành tư sản lẽ nào mà ham !
Vậy nhưng tuy giữ đỏ lòm
Chỉ trừ danh phận lại toàn đấu nhau
Chẳng qua đâu vượt luật người
Dễ nào lội ngược thói đời hay sao !
Chỉ vì ông Mác tào lao
Làm thần thánh giả con người dễ chi
Đời luôn ăn xổi ở thì
Biết mình là chính khó nào biết ai !
Tuyên truyền vô sản dài dài
Nhưng mà cái bụng hỏi ai hơn mình
Khiến đời đều thảy linh tinh
Hóa toàn kịch bản cùng mình vậy thôi !
Ngẫm đời mà ngán cho đời
Nào ai nói ngược lại thời được yên
Vì dù nói trật huyên thuyên
Nhưng mà quyền có mọi miền đều nghe !
Đúng là thế sự tò he
Lục bình con nước một bè trôi xuôi
Trôi hoài cũng chẳng tới đâu
Loay hoay một chỗ có hầu lạ chi !
Chờ khi nào tới biển xa khơi
Nước đi theo nước, bèo trôi theo bèo
Mới ra câu chuyện hết lèo
Mới thành dân chủ thật tình chứ sao !
Bây giờ trong lạch hay ngòi
Nói chơi dân chủ để còn đời tin
Có quyền lý thuyết phải gìn
Bỏ đi liền sẽ mọi miền bơ vơ !
Chỉ dân vô sản bơ thờ
Vô quyền vô thế đôi bờ trôi xuôi
Thôi thì đời chỉ bấy nhiêu
Nói cho rậm đám cũng điều gì hay !
Cần sao mặt dạn mày dày
Biết chơi khăm giỏi ta đây mới ngầu
Mới quyền hành giữ được lâu
Hay là leo mới ai nào ngăn ta !
Nên chi thế sự la đà
Cho dầu biết vậy vẫn là cứ vui
Ngăn dòng xả lũ dễ đâu
Be bờ, đắp đập hỏi nào được chi !
Trong tay dân chẳng có gì
Bởi vì duy Đảng mới thì toàn năng
Vậy nên đừng có nhập nhằng
Ai theo thì được, đố hằng không theo !
NON NGÀN
(05/01/16)
**
THƯƠNG THAY
Thương thay cho nước non mình
Cả gần thế kỷ xập xình bao nhiêu
Người trông xa rộng đâu nhiều
Chỉ toàn cơ hội bao điều thảm thương !
Ai ơi toàn Mác Lênin
Toàn là Trung Quốc, Liên Xô mới kỳ
Bây giờ Xô đổ lâu rồi
Chỉ còn Trung Quốc nắm đuôi thằn lằn !
Ngày xưa đánh Mỹ hung hăng
Sau khi đánh Pháp để hằng đổi thay
Cốt sao cách mạng đời này
Theo chân Lê Mác một thời say sưa !
Ai dè gió đánh đò đưa
Theo chân cơn sóng từ ngoài tràn vô
Cả trên mười triệu con người
Hi sinh mọi mặt nhằm đời đi lên !
Hay đâu nay vẫn lềnh bềnh
Phong thần phong tước lềnh khênh trên đời
Dân nào đâu biết đất trời
Bảo sao hay vậy, trên thời đua chen !
Đúng là sấm dậy đất bằng
Bốn phương rền rỉ nói năn chẳng cùng
Khiến dân có miệng như không
Cứ câm như hến chờ khi định rồi !
Ai lên cũng bợ Bác Hồ
Cũng ca Lê Mác dễ nào khác chi
Bởi vì phải sống hợp thì
Công danh phú quý đường đi lối này !
Anh hùng hào kiệt đời nay
Chỉ người của Đảng, đâu nào của dân
Nên chi dầu chỉ phù vân
Nước xuôi dòng nước, dân xuôi phận mình !
Chờ xong Đại hội linh đình
Bầu ra lãnh đạo cho mình thế thôi
Đúng là lãnh đạo Đảng rồi
Kiêm luôn lãnh đạo của toàn nhân dân !
Thật là lạ lẫm muôn phần
Nếu không Lê Mác nước mình về đâu
Còn không Trung Quốc dẫn đầu
Dân mình biết có u sầu hay không ?
Nhưng thôi trống đánh tùng tùng
Chiêng khua inh õi não nùng bao nhiêu
Chừng nào dân chủ nhiều chiều
Tự do, tự quyết, dân lo cho mình !
Rồi nay cũng tới ASEAN
Cộng đồng quốc tế một vùng Đông Nam
Duy còn chỉ nước Việt Nam
Chân ngoài còn mắc chân trong mới kỳ !
Ôi thôi lịch sử lâm li
Ngàn năm có một đành thì trách ai
Trách ai dẫu chọn đường dài
Nhằm vào lối cụt mĩa mai chuyện đời !
Bởi vì làm kiếp con người
Nào ai được thánh hay thần chi đâu
Chẳng qua một cuộc biển dâu
Việc đời nó vậy thời âu cũng thường !
ĐẠI NGÀN
(05/01/16)
**
THẰNG CHÓ
Nó xưng nó chó rõ rồi
Cái đồ ăn cứt chẳng tồi hay sao
Con người có óc mới cao
Đầu toàn bã đậu ối dào lưu manh
Ý NGÀN
(02/01/16)
**
THẦY VÀ THỢ
Thầy luôn là kẻ chỉ huy
Phải cần đóng góp được chi cho đời
Thầy đâu lại kiểu ngồi chơi
Còn toàn xơi trước, thợ làm thầy ăn !
Phải cần đóng góp được chi cho đời
Thầy đâu lại kiểu ngồi chơi
Còn toàn xơi trước, thợ làm thầy ăn !
Bởi vì thợ phải chuyên môn
Tay nghề cần tốt mới thành thợ cao
Còn mà kiểu phịa tào lao
Công nhân lãnh đạo, con rùa cả kinh !
Tay nghề cần tốt mới thành thợ cao
Còn mà kiểu phịa tào lao
Công nhân lãnh đạo, con rùa cả kinh !
Thế nên đời mới lình xình
Chẳng qua do lý nghịch ngay từ đầu
Nên qua một thế kỷ rồi
Quan đều sai lính đánh hoài cho quan !
Chẳng qua do lý nghịch ngay từ đầu
Nên qua một thế kỷ rồi
Quan đều sai lính đánh hoài cho quan !
Bởi vì quan nghĩ quan sang
Quan là ý hệ mới càng oai phong
Quan toàn “giai cấp công nhân”
Nhân danh kiểu ấy thợ không nói gì !
Quan là ý hệ mới càng oai phong
Quan toàn “giai cấp công nhân”
Nhân danh kiểu ấy thợ không nói gì !
Bởi vì thợ biết lạ chi
Công nhân đâu thể thành người ra quan
Công nhân làm việc chuyên môn
Còn quan cạo giấy dễ còn lạ sao !
Công nhân đâu thể thành người ra quan
Công nhân làm việc chuyên môn
Còn quan cạo giấy dễ còn lạ sao !
Đúng là ông Mác tầm cao
Một lần nói tướng đời nào mà hay
Ông đưa chuyên chính làm thầy
Công nhân làm thợ mới ngày bơ vơ !
Một lần nói tướng đời nào mà hay
Ông đưa chuyên chính làm thầy
Công nhân làm thợ mới ngày bơ vơ !
Bây giờ rõ thật bất ngờ
Quan dư 2 triệu 3 rồi còn chi
Nếu đem so với Hoa Kỳ
Quan ta nhiều gấp 4,5 lần rồi !
Quan dư 2 triệu 3 rồi còn chi
Nếu đem so với Hoa Kỳ
Quan ta nhiều gấp 4,5 lần rồi !
Than ôi thật sự than ôi
Đi làm “cách mạng” quan thời lên hương
Khiến nay thợ phải chán chường
Tim đường xuất khẩu lương tiền khá hơn !
Đi làm “cách mạng” quan thời lên hương
Khiến nay thợ phải chán chường
Tim đường xuất khẩu lương tiền khá hơn !
Sự đời ôi quả bông lơn
Ai hay ông Mác chờn vờn thế sao
Khiến thầy cùng thợ lộn nhào
Quan toàn anh dốt ngoi lên làm thầy !
Ai hay ông Mác chờn vờn thế sao
Khiến thầy cùng thợ lộn nhào
Quan toàn anh dốt ngoi lên làm thầy !
Nghĩ đi nghĩ lại cũng hay
Hoa Kỳ nó mạnh bởi nhờ ít quan
Việt Nam hãnh tiến “địa đàng”
Tiến hoài chẳng đến khiến quan càng nhiều !
Hoa Kỳ nó mạnh bởi nhờ ít quan
Việt Nam hãnh tiến “địa đàng”
Tiến hoài chẳng đến khiến quan càng nhiều !
Quan nhiều dân phải thành nghèo
Bởi dân đóng thuế đặng nhằm nuôi quan
Quan ngồi để cứ ăn sang
Dân càng lam lũ lại càng nghèo xơ !
Bởi dân đóng thuế đặng nhằm nuôi quan
Quan ngồi để cứ ăn sang
Dân càng lam lũ lại càng nghèo xơ !
Nói ra thiên hạ nghi ngờ
Cho rằng “phản động” lơ mơ khác nào
Nhưng mà thật sự thế nào
Hỏi ai không thấy ối dào tự nhiên !
Cho rằng “phản động” lơ mơ khác nào
Nhưng mà thật sự thế nào
Hỏi ai không thấy ối dào tự nhiên !
BẠT NGÀN
(01/01/16)
(01/01/16)
**
CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA
Ô hay đây đúng chuyện đùa
Nhưng mà lại thật quả thời ra chi
Đùa này quả chất đùa dai
Lại từng đã có lúc còn Liên Xô !
Đọc vô không phải té nhào
Mà là thấm thía ối dào là hay
Cần nên chép để sau này
Còn bao thế hệ phải đều nên xem !
Trái ngang như thế mới hèm
Tuyên truyền nói ngược quả ra nỗi gì
Cái gì toàn đỏ tuốt đi
Hóa ra đen kịt mới thì giống ai !
Ông Lê ông Mác quá tài
Một thời xây được địa đàng Liên Xô
Tới khi nó đã đổ nhào
Mới lòi ra cả một trời tiếu lâm !
PHIẾM NGÀN
(01/01/16)
**
LUẬT CHƠI QUỐC TẾ
Mỹ là một nước chịu chơi
Chơi sao đúng cách cho đời cùng vui
Chuyện này đã có nhiều rồi
Hai lần Thế chiến tới thời hôm nay !
Nếu không có Mỹ nhúng vào
Bây giờ thế giới dễ đâu được vày
Công bằng cần nói trước sau
Chớ đừng chưởi Mỹ ào ào như rươi !
Mỹ luôn tôn trọng con người
Cùng nhau giao dịch trong đời tự do
Đừng hô “bóc lột” lầm to
Chỉ là đạp cứt của chàng Mác xưa !
Tuyên truyền theo lối nói bừa
Có gì đúng đắn mà hùa theo nhau
Chỉ vì thương mại làm đầu
Trên nền tư bản mới hầu đi lên !
Tự do cùng với nhân quyền
Đề cao khoa học vốn điều đời ưa
Còn mà chỉ kiểu độc tài
Cho rằng tiến tới vẫn hoài thụt lui !
Thế nên thế giới loài người
Công bằng là chính mà đừng gạt ai
Bây giờ Hiệp ước TPP
Đó là ý Mỹ muốn chơi thời rày !
Liên Xô hồi trước loay hoay
Chơi trò bá chủ có bao giờ bền
Chỉ toàn giọng điệu tuyên truyền
Nhưng về thực chất vốn phiền lòng ai !
Nhưng thôi thời đại qua rồi
Quên đi cái cũ xây đời đi lên
Vì giờ thế giới rộng thênh
Đã toàn cầu hóa nào còn như xưa !
Hiện nay nói Mác càng thừa
Nó đà lạc hậu từ xưa kia mà
Chỉ vì anh Mác ba hoa
Mười voi bát xáo có mà tin chi !
NON NGÀN
(01/01/16)
**
LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC
Con thuyền không lái làm sao chạy
Có lái như không cũng ích gì
Hay lái một nơi thuyền một ngã
Giống thuyền không lái vẫn ra chi
Có lái như không cũng ích gì
Hay lái một nơi thuyền một ngã
Giống thuyền không lái vẫn ra chi
Lái gắn đằng sau để hướng thuyền
Nếu đem đặt trước lại luôn phiền
Lái đẩy thuyền đi là lái tốt
Thuyền toàn theo lái có khi điên
Nếu đem đặt trước lại luôn phiền
Lái đẩy thuyền đi là lái tốt
Thuyền toàn theo lái có khi điên
Thế nên dân chủ với tự do
Như có thuyền rồi mới lái theo
Độc tài độc đoán luôn làm ngược
Tựa đặt con trâu sau cái cày
Như có thuyền rồi mới lái theo
Độc tài độc đoán luôn làm ngược
Tựa đặt con trâu sau cái cày
Nhân dân làm chủ đất nước mình
Thiểu số sao thành lại chủ dân
Thế hỏi thuyền xong rồi gắn lái
Hay là sắm lái trước cho thuyền
Thiểu số sao thành lại chủ dân
Thế hỏi thuyền xong rồi gắn lái
Hay là sắm lái trước cho thuyền
Chuyện đời đơn giản thế mà thôi
Dân chủ đi liền với tự do
Như kiểu thuyền xong rồi gắn lái
Độc tài làm ngược lái câu thuyền
Dân chủ đi liền với tự do
Như kiểu thuyền xong rồi gắn lái
Độc tài làm ngược lái câu thuyền
Câu thuyền nên lái chẳng cần thuyền
Như ở bên ngoài đến thế thôi
Lái trước thuyền sau là thế đó
Như đưa người trước buộc dân bầu
Như ở bên ngoài đến thế thôi
Lái trước thuyền sau là thế đó
Như đưa người trước buộc dân bầu
PHIẾM NGÀN
(31/12/15)
(31/12/15)
**
NHÀ BÁO
Nhà báo thôi thì nghĩ cũng vui
Chuyên moi tin tức giúp cho đời
Có thế mới thông nhiều bế tắt
Lẽ gì nhà báo chỉ ngồi chơi
Chuyên moi tin tức giúp cho đời
Có thế mới thông nhiều bế tắt
Lẽ gì nhà báo chỉ ngồi chơi
Nếu báo ngồi chơi có ích gì
Giống như con ngỗng tọng cho ăn
Thực phẩm kiểu toàn đều tiền chế
Cuối cùng ông chủ được phần gan
Giống như con ngỗng tọng cho ăn
Thực phẩm kiểu toàn đều tiền chế
Cuối cùng ông chủ được phần gan
Báo chí tự do mới ích đời
Báo mà nuôi nhốt ích cho ai
Ích cho ông chủ nào ai khác
Bởi cuối cùng rồi được mẻ gan
Báo mà nuôi nhốt ích cho ai
Ích cho ông chủ nào ai khác
Bởi cuối cùng rồi được mẻ gan
Ôi thôi anh Mác chỉ tàn tàn
Hô hoán một thời chẳng chút oan
Chuyên chính hại đời là giống thế
Báo chí thành ra loại cứt vàng
Hô hoán một thời chẳng chút oan
Chuyên chính hại đời là giống thế
Báo chí thành ra loại cứt vàng
PHIẾN NGÀN
(31/12/15)
(31/12/15)
**
ĐẢNG VÀ DÂN TỘC
Ban đầu Đảng muốn Nước hay
Đảng làm mác xít đặng ngày tiến lên
Nghe theo ông Mác lềnh khênh
Cắm đầu cắm cổ để nên việc đời
Đảng làm mác xít đặng ngày tiến lên
Nghe theo ông Mác lềnh khênh
Cắm đầu cắm cổ để nên việc đời
Ai dè ông Mác lơi khơi
Nói điều vấy vá quả thời ra chi
Liên Xô thử nghiệm được gì
Cuối cùng sụp đổ mất đi như thường
Nói điều vấy vá quả thời ra chi
Liên Xô thử nghiệm được gì
Cuối cùng sụp đổ mất đi như thường
Ngày nay Trung Quốc một phương
Cũng anh nước lớn thị trường đua tranh
Anh mơ bá chủ chưa thành
Anh gây thanh thế để lên hàng đầu
Cũng anh nước lớn thị trường đua tranh
Anh mơ bá chủ chưa thành
Anh gây thanh thế để lên hàng đầu
Nhưng mà sự thể còn lâu
Trong khi các nước vẫn hầu thảnh thơi
Tự do dân chủ rùm trời
Thị trường phấn phát người người hân hoan
Trong khi các nước vẫn hầu thảnh thơi
Tự do dân chủ rùm trời
Thị trường phấn phát người người hân hoan
Nên chi thuyết Mác làng nhàng
Bây giờ chưa thấy vinh quang chỗ nào
Bởi toàn ngụy biện ào ào
Mười voi bát xáo lẽ nào không hay
Bây giờ chưa thấy vinh quang chỗ nào
Bởi toàn ngụy biện ào ào
Mười voi bát xáo lẽ nào không hay
Chuyện đời nói đến dài dài
Lợi quyền riêng lẻ có người nào buông
Nghĩ về đất nước mà buồn
Anh hào như lá cuối thu vậy mà
Lợi quyền riêng lẻ có người nào buông
Nghĩ về đất nước mà buồn
Anh hào như lá cuối thu vậy mà
Nhìn người mà nghĩ đến ta
Người khôn chưa chắc đã là ta khôn
Chỉ là thế sự chon von
Chen chân nhằm sống dễ còn biết chi
Người khôn chưa chắc đã là ta khôn
Chỉ là thế sự chon von
Chen chân nhằm sống dễ còn biết chi
Nhưng thôi đời cũng dễ gì
Bốn mùa thay đổi dễ chi im lìm
Luật đời luôn chắc như in
Con đường thiên lý vẫn tìm đường ra
Bốn mùa thay đổi dễ chi im lìm
Luật đời luôn chắc như in
Con đường thiên lý vẫn tìm đường ra
NON NGÀN
(31/12/15)
(31/12/15)
**
THỜI GIAN
Thời gian không có ở trên đời
Ấy chẳng qua vì lầm tưởng thôi
Nếu có họa chăng “không gian” có
Bởi không, tồn tại đựng vào đâu ?
Thời gian cái diễn tiến trước sau
Đó quả chỉ là tương đối ngoài
Nó có bởi vì ta so sánh
Sự vật tự thân vẫn vậy hoài !
Tự thân có nghĩa mãi khách quan
Luôn trụ ở trong toàn không gian
Cho dù chuyển biến là tự nó
Đâu phải tạo thành bởi thời gian ?
Cho nên ý niệm kết không-thời
Càng chỉ nói điêu ích lợi gì
Duy chỉ không gian là có thật
Thời gian ảo tưởng vẫn đèo theo !
Anh Thảo quả nhiên có hiểu nhiều
Nhưng mà cóp mãi của người ta
Anh chuyên biện giải điều từng có
Chưa lúc nào lôi cái mới ra !
Anh ưa sao lục Mác Lênin
Phấn chấn đồ thêm ý của mình
Thực chất anh luôn toàn nhai lại
Có gì mới mẽ để mà tin !
Tóm lại không gian có thật mà
Nhưng còn “vật chất” chỉ là “ma”
Chẳng qua đó cũng đều hiện tượng
Ranh giới có gì cụ thể đâu ?
E = mc2 người hiểu rồi
Ấy toàn năng lượng đúng vậy thôi
Năng lượng có gì đâu cụ thể
Mà bởi tư duy của con người !
Thế nên triết học cứ đi hoài
Đi đến tận cùng của thế gian
Chẳng gặp cái gì đành quay lại
Bởi vì mãi có giữa không gian !
ĐẠI NGÀN
(31/12/15)
Thời gian không có ở trên đời
Ấy chẳng qua vì lầm tưởng thôi
Nếu có họa chăng “không gian” có
Bởi không, tồn tại đựng vào đâu ?
Thời gian cái diễn tiến trước sau
Đó quả chỉ là tương đối ngoài
Nó có bởi vì ta so sánh
Sự vật tự thân vẫn vậy hoài !
Tự thân có nghĩa mãi khách quan
Luôn trụ ở trong toàn không gian
Cho dù chuyển biến là tự nó
Đâu phải tạo thành bởi thời gian ?
Cho nên ý niệm kết không-thời
Càng chỉ nói điêu ích lợi gì
Duy chỉ không gian là có thật
Thời gian ảo tưởng vẫn đèo theo !
Anh Thảo quả nhiên có hiểu nhiều
Nhưng mà cóp mãi của người ta
Anh chuyên biện giải điều từng có
Chưa lúc nào lôi cái mới ra !
Anh ưa sao lục Mác Lênin
Phấn chấn đồ thêm ý của mình
Thực chất anh luôn toàn nhai lại
Có gì mới mẽ để mà tin !
Tóm lại không gian có thật mà
Nhưng còn “vật chất” chỉ là “ma”
Chẳng qua đó cũng đều hiện tượng
Ranh giới có gì cụ thể đâu ?
E = mc2 người hiểu rồi
Ấy toàn năng lượng đúng vậy thôi
Năng lượng có gì đâu cụ thể
Mà bởi tư duy của con người !
Thế nên triết học cứ đi hoài
Đi đến tận cùng của thế gian
Chẳng gặp cái gì đành quay lại
Bởi vì mãi có giữa không gian !
ĐẠI NGÀN
(31/12/15)
**
CHÂN LÝ VÀ THỰC TIỂN
Luôn luôn thực tiển chỉ một phần
Chân lý toàn thân mới bao trùm
Cơi thực tiển lên làm chân lý
Thật là lý luận kiểu ngu đần
Nhận thức luôn luôn vẫn hàng đầu
Chính rồi thực tại mới đến sau
Thực tại chẳng qua nhờ nhận thức
Con người không có hỏi còn đâu
Anh Feuerbach chỉ tầm thường
Tục hóa con người mới thảm thương
Anh chẳng biết mười mà biết một
Con người sinh học chỉ một đường
Anh Mác lại còn tếu táo hơn
Anh hô triết học chỉ ba lơn
Phải cần thực hiện mới ưu việt
Cái ngu quả thật quá xanh rờn
Bởi vì triết học chỉ tư duy
Thực hiện làm sao anh nói đi
Trừu tượng lại mơ thành cụ thể
Quả là anh một loại ngu si
Con người khi tồn tại ở đời
Sống gửi thác về chỉ thế thôi
Anh mong thực hiện thiên đường ảo
Rõ ràng anh chẳng hiểu vòng đời
Cho nên hữu sản chỉ tự nhiên
Phương tiện con người có trước tiên
Không có làm sao người sống được
Đúng là vô sản chỉ gàn điên
Anh ngu thiên hạ cũng ngu theo
Nhờ có Lênin đã dựng lều
Xong nhốt vào trong toàn thế giới
Trở thành cuộc sống chỉ eo sèo
May tám thập niên cũng qua rồi
Liên Xô cũ đã đổ cái ào
Giải phóng loài người hầu có được
Hú hồn học thuyết của anh thôi
Anh mơ giải phóng thảy loài người
Rất tiếc vì anh hiểu trật chìa
Nô lệ trở thành thay giải phóng
Đúng là nói ngược quả anh ơi
NẮNG NGÀN
(31/12/15)
Luôn luôn thực tiển chỉ một phần
Chân lý toàn thân mới bao trùm
Cơi thực tiển lên làm chân lý
Thật là lý luận kiểu ngu đần
Nhận thức luôn luôn vẫn hàng đầu
Chính rồi thực tại mới đến sau
Thực tại chẳng qua nhờ nhận thức
Con người không có hỏi còn đâu
Anh Feuerbach chỉ tầm thường
Tục hóa con người mới thảm thương
Anh chẳng biết mười mà biết một
Con người sinh học chỉ một đường
Anh Mác lại còn tếu táo hơn
Anh hô triết học chỉ ba lơn
Phải cần thực hiện mới ưu việt
Cái ngu quả thật quá xanh rờn
Bởi vì triết học chỉ tư duy
Thực hiện làm sao anh nói đi
Trừu tượng lại mơ thành cụ thể
Quả là anh một loại ngu si
Con người khi tồn tại ở đời
Sống gửi thác về chỉ thế thôi
Anh mong thực hiện thiên đường ảo
Rõ ràng anh chẳng hiểu vòng đời
Cho nên hữu sản chỉ tự nhiên
Phương tiện con người có trước tiên
Không có làm sao người sống được
Đúng là vô sản chỉ gàn điên
Anh ngu thiên hạ cũng ngu theo
Nhờ có Lênin đã dựng lều
Xong nhốt vào trong toàn thế giới
Trở thành cuộc sống chỉ eo sèo
May tám thập niên cũng qua rồi
Liên Xô cũ đã đổ cái ào
Giải phóng loài người hầu có được
Hú hồn học thuyết của anh thôi
Anh mơ giải phóng thảy loài người
Rất tiếc vì anh hiểu trật chìa
Nô lệ trở thành thay giải phóng
Đúng là nói ngược quả anh ơi
NẮNG NGÀN
(31/12/15)
**
CÁI SAI VÀ CÁI ĐÚNG
TRONG CUỘC ĐỜI
Cái sai luôn cái chủ quan
Ra ngoài chính cái khách quan trong đời
Nên sai không kết quả rồi
Việc đời thành hỏng chính là chỗ sai
Liên Xô quả đã rớt đài
Tiêu tùng tự nó do ai được nào
Đó là chính chỗ Mác phiêu
Đưa điều dự báo trật chìa còn chi
Cái sai thứ đến độc tài
Làm cho xã hội trở thành phi nhân
Chỉ toàn hèn yếu nịnh thần
Mọi người chân chính đều không thành người
Con người sống ở trên đời
Đều luôn theo luật lẽ trời tự nhiên
Cùng nhau hợp tác đi lên
Nhìn trong đại thể vẫn điều không sai
Đó là kinh tế đường dài
Bởi phần tư bản cũng là khách quan
Dần dần phát triển giàu sang
Con đường tự chỉnh lại càng tốt hơn
Mác chơi điều quả ba lơn
Hô toàn bóc lột sạch trơn mới kỳ
Triệt luôn tư sản còn gì
Cái ngu như thế rõ ràng chủ quan
Còn như biện chứng Hegel
Đó là ý niệm duy tâm thật tình
Mác non triết học cùng mình
Đưa vào duy vật chỉ toàn ngu si
Nên đời đâu có tốt chi
Bao anh nịnh bợ mới thì ngợi ca
Cái ngu của Mác quả là
Giống như núi Thái dễ mà ca sao
Luật đời tư sản thế nào
Mọi loài đều có chỉ là tự nhiên
Mác hô vô sản nhãn tiền
Cú lừa thời đại khiến phiền nhân gian
Nên chi trái với khách quan
Đều toàn sai tuốt khỏi cần biện minh
Trước sau rồi cũng hiện hình
Cái ngu vạn đợi khó tình che lâu
ĐẠI NGÀN
(31/12/15)
Cái sai luôn cái chủ quan
Ra ngoài chính cái khách quan trong đời
Nên sai không kết quả rồi
Việc đời thành hỏng chính là chỗ sai
Liên Xô quả đã rớt đài
Tiêu tùng tự nó do ai được nào
Đó là chính chỗ Mác phiêu
Đưa điều dự báo trật chìa còn chi
Cái sai thứ đến độc tài
Làm cho xã hội trở thành phi nhân
Chỉ toàn hèn yếu nịnh thần
Mọi người chân chính đều không thành người
Con người sống ở trên đời
Đều luôn theo luật lẽ trời tự nhiên
Cùng nhau hợp tác đi lên
Nhìn trong đại thể vẫn điều không sai
Đó là kinh tế đường dài
Bởi phần tư bản cũng là khách quan
Dần dần phát triển giàu sang
Con đường tự chỉnh lại càng tốt hơn
Mác chơi điều quả ba lơn
Hô toàn bóc lột sạch trơn mới kỳ
Triệt luôn tư sản còn gì
Cái ngu như thế rõ ràng chủ quan
Còn như biện chứng Hegel
Đó là ý niệm duy tâm thật tình
Mác non triết học cùng mình
Đưa vào duy vật chỉ toàn ngu si
Nên đời đâu có tốt chi
Bao anh nịnh bợ mới thì ngợi ca
Cái ngu của Mác quả là
Giống như núi Thái dễ mà ca sao
Luật đời tư sản thế nào
Mọi loài đều có chỉ là tự nhiên
Mác hô vô sản nhãn tiền
Cú lừa thời đại khiến phiền nhân gian
Nên chi trái với khách quan
Đều toàn sai tuốt khỏi cần biện minh
Trước sau rồi cũng hiện hình
Cái ngu vạn đợi khó tình che lâu
ĐẠI NGÀN
(31/12/15)
**
NÓI THIỆT MÀ NGHE
Chuyện này nói thiệt mà nghe
Chớ như nói dối thì e ra gì
Những ai thương nước thương nòi
Phải người hiểu biết lẫn người lương tâm
Còn như thiên hạ tầm tầm
Đa phần chỉ sống hết tâm cho mình
Ấy đều vẫn chuyện trời sinh
Mọi loài đều thế vốn nhằm bản năng
Cho nên muốn nói công bằng
Mọi người yêu nước tinh hoa giống nòi
Nhưng yêu thường khác với làm
Yêu thì yêu vậy còn làm tùy nghi
Độc tài nào có dễ gì
Phải làm theo lệnh dễ nào tự ên
Lâu rồi hóa chỉ lềnh khênh
Toàn người vô tứ vô tâm sống hèn
Thế nên cả thảy lèng èng
Dễ gì có kẻ tự mình lo toan
Dễ gì tự giác hoàn toàn
Tinh hoa càng hiếm lại càng thương tâm
Nên thôi cửa miệng hà rầm
Riêng lòng chân chính biết tầm nơi mô
Giống như sau trận mưa rào
Nấm tha hồ mọc dễ nào hoa tươi
Nên thôi yêu nước tùy người
Thiếu phần nhận thức dễ nào yêu ai
Lương tâm nếu mất dài dài
Chất người nào có dễ đâu yêu nòi
Nói chung dân chủ tự do
Nhất là có học mới lo cho đời
Nếu như toàn loại ma trơi
Ù ù cạc cạc lừa đời mà thôi
Bởi yêu lỗ miệng càng tồi
Mà yêu chân chính phải từ con tim
Phải từ khối óc chính mình
Phải luôn tự giác mới tình quê hương
Còn yêu theo kiểu rập khuôn
Phong trào, khẩu hiệu, chỉ luôn chuyện cười
Kiểu yêu phải lẫn Bác Hồ
Hay là lẫn Đảng có nào giống ai
BẠT NGÀN
(31/12/15)
**
MỘT ĐI KHÔNG TRỞ VỀ
Một lần em đã ra đi
Một lần anh biết là đi không về
Học xong em đã thành tài
Cho mình chưa đủ huống là cho ai
Một lần anh biết là đi không về
Học xong em đã thành tài
Cho mình chưa đủ huống là cho ai
Non sông em cũng bái bai
Hỏi về cũng vậy thôi về mà chi
Có về chắc đặng ích gì
Thôi thì ở lại nhiều khi càng ngầu
Hỏi về cũng vậy thôi về mà chi
Có về chắc đặng ích gì
Thôi thì ở lại nhiều khi càng ngầu
Có chi đâu để mà đau
Chợ mà không mợ vẫn thì đều vui
Việc này ai cũng biết rồi
Đá banh ai đá lũng sâu thể nào
Chợ mà không mợ vẫn thì đều vui
Việc này ai cũng biết rồi
Đá banh ai đá lũng sâu thể nào
Nói ra như vẻ tầm phào
Nhưng mà sự việc xưa giờ vậy thôi
Ra đi đã biết tỏng rồi
Bất tài dễ sử dụng tài được sao
Nhưng mà sự việc xưa giờ vậy thôi
Ra đi đã biết tỏng rồi
Bất tài dễ sử dụng tài được sao
Chuyện đời cứ để dần coi
Bao giờ nước chảy đá mòn hẳn hay
Chớ chưa thì mặc tháng ngày
Có lo non nước dễ tày đặng đâu
Bao giờ nước chảy đá mòn hẳn hay
Chớ chưa thì mặc tháng ngày
Có lo non nước dễ tày đặng đâu
PHƯƠNG NGÀN
(30/12/15)
(30/12/15)
**
NGUỒN GỐC CỦA NGÔN NGỮ
VÀ Ý THỨC
Không ngôn ngữ thì lấy gì ý thức
Ngôn ngữ phi ý thức cũng chào thua
Chuyện thường tình của nhân loại từ xưa
Từ thuở có loài người chi đâu lạ !
Nhưng nguồn gốc mới lại điều đáng nói
Từ do đâu hay vật chất tạo ra
Nên Saussure cho cả đến Freud
Đều nghiêm túc ráng bóp đầu suy nghĩ !
Chỉ có Thảo vô duyên toàn lí nhí
Kiểu một chiếu cũ rích Mác Ănghen
Chỉ toàn luôn nhai lại cách cũ mềm
Mác nói thế và Ănghen nói vậy !
Ôi quả thật triết gia sao đến tệ
Triết gia gì kiểu mác xít ngu ngơ
Thông minh chi ôi quả thật bất ngờ
Người như thế thành tư duy giống thế !
Anh có biết nhất nguyên thì mới nệ
Hay nhị nguyên mới nệ phải không anh
Lại còn là duy vật hoặc duy tâm
Toàn vật chất thì lấy chi nguồn gốc ?
Ngu như thế quả đời anh có khác
Chỉ một chiều lý luận cứ theo đuôi
Anh ngu si biện chứng mãi tụng hoài
Thảy vật chất làm chi nên biện chứng ?
Nên triết học phải không ngừng khám phá
Anh tự tôn tự mãn kiểu loài bò
Cứ nhai đi nhai lại có chi lo
Đời sẳn cỏ có cần chi tìm kiếm !
Ôi triết học kiểu như anh thật hiếm
Còn gì đâu sự nghiệp để muôn đời
Anh như nòi con nít mãi ham chơi
Vớ được Mác thì chỉ hoài tíu tít !
PHƯƠNG NGÀN
(30/12/15)
Không ngôn ngữ thì lấy gì ý thức
Ngôn ngữ phi ý thức cũng chào thua
Chuyện thường tình của nhân loại từ xưa
Từ thuở có loài người chi đâu lạ !
Nhưng nguồn gốc mới lại điều đáng nói
Từ do đâu hay vật chất tạo ra
Nên Saussure cho cả đến Freud
Đều nghiêm túc ráng bóp đầu suy nghĩ !
Chỉ có Thảo vô duyên toàn lí nhí
Kiểu một chiếu cũ rích Mác Ănghen
Chỉ toàn luôn nhai lại cách cũ mềm
Mác nói thế và Ănghen nói vậy !
Ôi quả thật triết gia sao đến tệ
Triết gia gì kiểu mác xít ngu ngơ
Thông minh chi ôi quả thật bất ngờ
Người như thế thành tư duy giống thế !
Anh có biết nhất nguyên thì mới nệ
Hay nhị nguyên mới nệ phải không anh
Lại còn là duy vật hoặc duy tâm
Toàn vật chất thì lấy chi nguồn gốc ?
Ngu như thế quả đời anh có khác
Chỉ một chiều lý luận cứ theo đuôi
Anh ngu si biện chứng mãi tụng hoài
Thảy vật chất làm chi nên biện chứng ?
Nên triết học phải không ngừng khám phá
Anh tự tôn tự mãn kiểu loài bò
Cứ nhai đi nhai lại có chi lo
Đời sẳn cỏ có cần chi tìm kiếm !
Ôi triết học kiểu như anh thật hiếm
Còn gì đâu sự nghiệp để muôn đời
Anh như nòi con nít mãi ham chơi
Vớ được Mác thì chỉ hoài tíu tít !
PHƯƠNG NGÀN
(30/12/15)
**
TỪ TRẦN ĐỨC THẢO
TỚI TRẦN VĂN GIÀU
Hai anh mác xít cùng mình
Vái nhau tới tận mây xanh vậy mà
Chỉ toàn học cóp người ta
Có chi đâu cũng gọi càn triết nhân !
Tư duy riêng biệt mới cần
Còn như đồ lại thì đâu thiếu gì
Khi về Hà Nội ra chi
Đều toàn cạo giấy có chi phải bàn
Chỉ đều phong cách loàng xoàng
Làm theo lệnh lạc quả càng thương tâm
Tỏ hoài ta Mác Lênin
Ấy do hoàn cảnh hay tin trong lòng ?
Rõ ràng chỉ thứ đèo bòng
Góp gì nhân loại được hòng tung hô
Chẳng qua luận giải ý đồ
Bênh thầy nhắm mắt lẽ nào mà hay
Triết gia trên cõi đời này
Phải tìm chân lý mới đầy vinh quang
Còn như chỉ kiểu làng nhàng
Cốt nhằm minh họa chỉ càng thường thôi
Tội Trần Đức Thảo một đời
Những gì từng viết chi ngoài Mác Lê
Quả là tâm lý ê chề
Giáo điều kiểu ấy tái tê cho lòng
Việt Nam tưởng những trông mong
Sánh vai chút ít với cùng năm châu
Ai ngờ Thảo cũng chỉ hầu
Một anh biên khảo chớ đâu khác gì !
Thôi thì cũng kiểu lâm li
Hư danh một bận có gì lạ đâu
Mong sao thế hệ mai sau
Tư duy tự tạo mới hầu triết gia
GIÓ NGÀN
(30/12/15)
TỚI TRẦN VĂN GIÀU
Hai anh mác xít cùng mình
Vái nhau tới tận mây xanh vậy mà
Chỉ toàn học cóp người ta
Có chi đâu cũng gọi càn triết nhân !
Tư duy riêng biệt mới cần
Còn như đồ lại thì đâu thiếu gì
Khi về Hà Nội ra chi
Đều toàn cạo giấy có chi phải bàn
Chỉ đều phong cách loàng xoàng
Làm theo lệnh lạc quả càng thương tâm
Tỏ hoài ta Mác Lênin
Ấy do hoàn cảnh hay tin trong lòng ?
Rõ ràng chỉ thứ đèo bòng
Góp gì nhân loại được hòng tung hô
Chẳng qua luận giải ý đồ
Bênh thầy nhắm mắt lẽ nào mà hay
Triết gia trên cõi đời này
Phải tìm chân lý mới đầy vinh quang
Còn như chỉ kiểu làng nhàng
Cốt nhằm minh họa chỉ càng thường thôi
Tội Trần Đức Thảo một đời
Những gì từng viết chi ngoài Mác Lê
Quả là tâm lý ê chề
Giáo điều kiểu ấy tái tê cho lòng
Việt Nam tưởng những trông mong
Sánh vai chút ít với cùng năm châu
Ai ngờ Thảo cũng chỉ hầu
Một anh biên khảo chớ đâu khác gì !
Thôi thì cũng kiểu lâm li
Hư danh một bận có gì lạ đâu
Mong sao thế hệ mai sau
Tư duy tự tạo mới hầu triết gia
GIÓ NGÀN
(30/12/15)
**
NỖI OAN THỊ MẦU
Có người bảo Thảo rằng oan
Ông người mác xít mới càng thương tâm
Người ta đem tố hà rầm
Cho ông phản lại thầy mình tiếc chưa !
Nhìn vào đám cỏ lưa thưa
Quả đây oan khúc nỗi oan Thị Màu
Xưa từng lặn lội về mau
Từ phương Tây ấy để hầu giúp ai !
Đó nguồn oan khúc dài dài
Chết xong được tặng giải Hồ Chí Minh
Tro tàn còn chút linh tinh
Mang về từ phố Paris quả buồn !
Song mà ngẫm lại ngọn nguồn
Tại mình cả thảy có buồn mà chi
Khác gì ông Nguyễn Mạnh Tường
Đồng thuyền đồng hội một đường như nhau !
Cũng từng từ biệt trời Tây
Băng về gia nhập vào ngay núi rừng
Ngỡ là kháng chiến tưng bừng
Bụng toàn mác xít chắc chừng hơn ai !
Quả nhiên con tạo đố tài
Nhân văn xét lại dễ nào mà qua
Ngày xưa Mác đã thiết tha
Phải cần chuyên chính bộ đà quên sao ?
Đúng Trần Đức Thảo tào lao
Ai mang triết học vãi nơi núi rừng
Chỉ vì ảo tưởng mịt mùng
Hậu sinh khả úy Mác thành chào thua !
Hành trình triết học kiểu chùa
Lữ hành thứ ấy ai người cảm thông
Xót thương số phận bềnh bồng
Chừng quay lại Pháp mới hòng Trối Trăn !
TRĂNG NGÀN
(30/12/15)
Có người bảo Thảo rằng oan
Ông người mác xít mới càng thương tâm
Người ta đem tố hà rầm
Cho ông phản lại thầy mình tiếc chưa !
Nhìn vào đám cỏ lưa thưa
Quả đây oan khúc nỗi oan Thị Màu
Xưa từng lặn lội về mau
Từ phương Tây ấy để hầu giúp ai !
Đó nguồn oan khúc dài dài
Chết xong được tặng giải Hồ Chí Minh
Tro tàn còn chút linh tinh
Mang về từ phố Paris quả buồn !
Song mà ngẫm lại ngọn nguồn
Tại mình cả thảy có buồn mà chi
Khác gì ông Nguyễn Mạnh Tường
Đồng thuyền đồng hội một đường như nhau !
Cũng từng từ biệt trời Tây
Băng về gia nhập vào ngay núi rừng
Ngỡ là kháng chiến tưng bừng
Bụng toàn mác xít chắc chừng hơn ai !
Quả nhiên con tạo đố tài
Nhân văn xét lại dễ nào mà qua
Ngày xưa Mác đã thiết tha
Phải cần chuyên chính bộ đà quên sao ?
Đúng Trần Đức Thảo tào lao
Ai mang triết học vãi nơi núi rừng
Chỉ vì ảo tưởng mịt mùng
Hậu sinh khả úy Mác thành chào thua !
Hành trình triết học kiểu chùa
Lữ hành thứ ấy ai người cảm thông
Xót thương số phận bềnh bồng
Chừng quay lại Pháp mới hòng Trối Trăn !
TRĂNG NGÀN
(30/12/15)
**
TRIẾT LÝ ĐI VỀ ĐÂU ?
Ông luôn mác xít cùng mình
Có gì triết học hóa thành nói điêu
Chỉ toàn vật chất nghĩ nhiều
Chỉ toàn kinh tế làm điều nhân gian !
Tư duy cấp chỉ làng nhàng
Duy tâm thường chưởi để hầu trên cơ
Luôn đưa “biện chứng” thượng đài
Tin vào chuyên chính mới đời quang vinh !
Quý gì triết học linh tinh
Mà cần tổ chức dưới gầm trời thôi
Phải luôn tập thể quý rồi
Phải luôn khuôn đúc mới thành Mác Lê !
Thật là lý luận phủ phê
Của Trần Đức Thảo mọi bề thế thôi
Triết gia quả hẳn không tồi
Ông người mác xít cả đời dấn thân !
Nhớ chi đời chỉ phù vân
Chỉ tin quy luật vật gần vật xa
Dốc tin Các Mác mới là
Ông thầy vạn đợi chuyện mà Thảo mê
Hay đâu thân phận não nề
Về đâu nay quả mọi bề về đâu
Uổng công cả một đời người
Cuối cùng để lại vài dòng Trối Trăn !
Quả đời nào phải thẳng băng
Mà toàn “biện chứng” mới hằng vậy thôi
Học nhiều mà chẳng tiêu rồi
Đọng toàn sách vở mới đời phiền ông !
Ông tin thế giới màu hồng
Cố luôn tô vẽ cốt nhằm đỏ tươi
Quả nhiên uổng một đời người
Ông người mác xít dễ nào triết gia !
BIỂN NGÀN
(30/12/15)
Ông luôn mác xít cùng mình
Có gì triết học hóa thành nói điêu
Chỉ toàn vật chất nghĩ nhiều
Chỉ toàn kinh tế làm điều nhân gian !
Tư duy cấp chỉ làng nhàng
Duy tâm thường chưởi để hầu trên cơ
Luôn đưa “biện chứng” thượng đài
Tin vào chuyên chính mới đời quang vinh !
Quý gì triết học linh tinh
Mà cần tổ chức dưới gầm trời thôi
Phải luôn tập thể quý rồi
Phải luôn khuôn đúc mới thành Mác Lê !
Thật là lý luận phủ phê
Của Trần Đức Thảo mọi bề thế thôi
Triết gia quả hẳn không tồi
Ông người mác xít cả đời dấn thân !
Nhớ chi đời chỉ phù vân
Chỉ tin quy luật vật gần vật xa
Dốc tin Các Mác mới là
Ông thầy vạn đợi chuyện mà Thảo mê
Hay đâu thân phận não nề
Về đâu nay quả mọi bề về đâu
Uổng công cả một đời người
Cuối cùng để lại vài dòng Trối Trăn !
Quả đời nào phải thẳng băng
Mà toàn “biện chứng” mới hằng vậy thôi
Học nhiều mà chẳng tiêu rồi
Đọng toàn sách vở mới đời phiền ông !
Ông tin thế giới màu hồng
Cố luôn tô vẽ cốt nhằm đỏ tươi
Quả nhiên uổng một đời người
Ông người mác xít dễ nào triết gia !
BIỂN NGÀN
(30/12/15)
**
TỪ HEGEL ĐẾN MÁC
Hegel trừu tượng rõ ràng
Nhưng từ cụ thể để càng đi lên
Ông đi từ chỗ thiên nhiên
Để lên Tuyệt đối từ trong ra ngoài
Nghĩa là ông thảy duy tâm
Nên điều biện chứng được lồng bên trong
Cho dù hay nói lòng vòng
Nhưng nhìn trừu tượng ở trong cuộc đời
Thế nhưng anh Mác lơi khơi
Toàn nhìn vật chất nên đời tầm vơ
Vật thì chỉ có dại khờ
Chỉ toàn trì lực vật vờ khác sao
Thế thì biện chứng lthế nào
Chỉ toàn suy đoán nhiều khi buồn cười
Vật chi tự biện mười mươi
Thật phi lô-gích khiến đời cười anh
Chẳng qua chơi kiểu thập thành
Đem râu ông nọ cắm cằm bà kia
Duy tâm biện chứng Hegel
Anh làm vật hóa hớ hênh vậy mà
Mượn đầu heo quả không xa
Mang về nấu cháo vậy mà khen ngon
Anh dùng Phoi Bách dựng hồn
Lắp vào biện chứng khiến người thành mơ
Đấu tranh giai cấp chực chờ
Vong thân anh tưởng đôi bờ giáp nhau
Hóa ra khó lại một màu
Duy tâm duy vật hỏi hầu dễ chi
Con người vật chất tì tì
Nhìn trên kinh tế đâu gì bản năng
Anh càng luận kiểu gió trăng
Tách xa thực tế lại bằng như không
Biến người tha hóa hà rầm
Chỉ do anh xướng phải trong độc tài
Ý cho xã hội hòa hài
Đan lồng anh nhốt quả tài riêng anh
Nhân văn đánh mất rành rành
Càng xa khoa học lại thành vu vơ
Địa đàng cứ đứng mà chờ
Mút mùa toàn trị khó mơ được gì
Nên thôi hãy tạm quên đi
Những điều anh nói có gì trúng đâu
Chẳng qua nhằm nói cầu âu
Nói theo tư biện đố hầu được chi
Thật thì mấy thuở mấy khi
Hegel bổng hóa vật vì tại anh
Ông ta ảo giác đã đành
Anh còn ảo tưởng triệu phần hơn ai
Bởi đời cần phải hòa hài
Phải luôn thực tế mới hoài đi lên
Phải dùng khoa học làm nền
Khách quan đạo đức mới thời nhân văn
Anh toàn chỉ nói cuội nhăng
Nói theo tư biện mới càng vu vơ
Anh chơi vô sản vật vờ
Trái điều thực tế khiến đời hại thay
Đúng là ảo tưởng đêm ngày
Anh đem ảo giác nhằm thay vào đời
Vong thân tha hóa con người
Khiến toàn xã hội tiêu điều vì anh
DẶM NGÀN
(30/12/15)
Hegel trừu tượng rõ ràng
Nhưng từ cụ thể để càng đi lên
Ông đi từ chỗ thiên nhiên
Để lên Tuyệt đối từ trong ra ngoài
Nghĩa là ông thảy duy tâm
Nên điều biện chứng được lồng bên trong
Cho dù hay nói lòng vòng
Nhưng nhìn trừu tượng ở trong cuộc đời
Thế nhưng anh Mác lơi khơi
Toàn nhìn vật chất nên đời tầm vơ
Vật thì chỉ có dại khờ
Chỉ toàn trì lực vật vờ khác sao
Thế thì biện chứng lthế nào
Chỉ toàn suy đoán nhiều khi buồn cười
Vật chi tự biện mười mươi
Thật phi lô-gích khiến đời cười anh
Chẳng qua chơi kiểu thập thành
Đem râu ông nọ cắm cằm bà kia
Duy tâm biện chứng Hegel
Anh làm vật hóa hớ hênh vậy mà
Mượn đầu heo quả không xa
Mang về nấu cháo vậy mà khen ngon
Anh dùng Phoi Bách dựng hồn
Lắp vào biện chứng khiến người thành mơ
Đấu tranh giai cấp chực chờ
Vong thân anh tưởng đôi bờ giáp nhau
Hóa ra khó lại một màu
Duy tâm duy vật hỏi hầu dễ chi
Con người vật chất tì tì
Nhìn trên kinh tế đâu gì bản năng
Anh càng luận kiểu gió trăng
Tách xa thực tế lại bằng như không
Biến người tha hóa hà rầm
Chỉ do anh xướng phải trong độc tài
Ý cho xã hội hòa hài
Đan lồng anh nhốt quả tài riêng anh
Nhân văn đánh mất rành rành
Càng xa khoa học lại thành vu vơ
Địa đàng cứ đứng mà chờ
Mút mùa toàn trị khó mơ được gì
Nên thôi hãy tạm quên đi
Những điều anh nói có gì trúng đâu
Chẳng qua nhằm nói cầu âu
Nói theo tư biện đố hầu được chi
Thật thì mấy thuở mấy khi
Hegel bổng hóa vật vì tại anh
Ông ta ảo giác đã đành
Anh còn ảo tưởng triệu phần hơn ai
Bởi đời cần phải hòa hài
Phải luôn thực tế mới hoài đi lên
Phải dùng khoa học làm nền
Khách quan đạo đức mới thời nhân văn
Anh toàn chỉ nói cuội nhăng
Nói theo tư biện mới càng vu vơ
Anh chơi vô sản vật vờ
Trái điều thực tế khiến đời hại thay
Đúng là ảo tưởng đêm ngày
Anh đem ảo giác nhằm thay vào đời
Vong thân tha hóa con người
Khiến toàn xã hội tiêu điều vì anh
DẶM NGÀN
(30/12/15)
**
MUÔN SỰ CỦA CHUNG
Ở đời muôn sự của chung
Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi
Chết rồi nhắm mắt xuôi tay
Có làm Di chúc để đời mà chi !
Bức tranh vân cẩu dễ khi
Còn hoài chỉ vậy trên trời nào đâu
Liên Xô rồi cũng đổ nhào
Lênin theo gót cũng thời ai can !
Cứ hoài mường tượng địa đàng
Kiểu như ông Mác càng oan cho đời
Bởi trời hết nắng thì mưa
Hết mây thì gió có thừa điều chi !
Cứ hoài lấy thước đo ni
Biểu đời phải vậy nhiều khi buồn cười
Tuổi rồi chẳng muốn nghỉ hưu
Muốn nhằm co luật đặng còn ngồi lâu !
Nghĩ mình phải có mới ngầu
Ít ra mình cũng lợi quyền mới hay
Thương thay dân chủ đời nay
Thương thay pháp trị nói hoài đầu môi !
Người ta dân chủ lâu rồi
Còn mình chỉ hát có đời nào theo
Đúng là lịch sử ỳ sèo
Chỉ đồ hàng giả hoài lèo vậy sao !
Hỏi ai nghĩ nước non cao
Nghĩ dân trên hết dễ nào kiếm đâu
Hay toàn cá đối bằng đầu
Còn dân như nước ngỏ hầu để nuôi !
VẠN NGÀN
(30/12/15)
**
NHÂN QUYỀN VÀ PHÁP TRỊ
Nhân quyền là của mọi người
Sao ai đi cướp cho mình hay sao
Còn như pháp trị tự do
Dễ chi pháp trị lại do độc tài ?
Chuyện đời đúng vậy không sai
Bởi do ông Mác hô hào bá vơ
Ông hô giai cấp công nhân
Phải làm cách mạng chẳng cần chi ai !
Ông tuyên chuyên chính độc tài
Thủ tiêu pháp trị bít ngòi tự do
Quả nhiên ông đã lầm to
Độc tài càng lắm đời co càng nhiều !
Công nhân thảy cũng tiêu điều
Bởi vì nước đục bao người thả câu
Nhưng mà quyền lợi trước sau
Phải nhờ pháp trị chớ hầu nhờ ai !
Chỉ vì pháp trị tự do
Mỗi người lá phiếu đặng do mình bầu
Cử người lãnh đạo nhằm trao
Quyền hành nhà nước mới điều tự nhiên !
Nên thôi dẹp mọi tuyên truyền
Những gì Mác nói khỏi phiền nhân gian
Cuộc đời hòa hợp mới sang
Đấu tranh theo Mác chỉ càng cháy tiêu
Ông này hiểu ít nói nhiều
Nói sai khoa học càng phiêu trên đời
Trăm năm thử nghiệm đủ rồi
Còn hoài theo mãi chỉ thời trớt huơ
TIẾNG NGÀN
(30/12/15)
**
CÁI TRỪU TƯỢNG VÀ CÁI CỤ THỂ
Chỉ cụ thể mới những gì nhìn thấy
Cũng chẳng qua là nhờ bởi giác quan
Còn riêng điều trừu tượng mới ra sao
Được nhận thức thật ra bằng ý thức !
Chính vì thế từ lâu hiện tượng luận
Vốn khơi nguồn từ tâm thức Husserl
Thảo lại luôn chỉ Các Mác, Lênin
Tụng một sách trước sau toàn vật chất !
Ngu như vậy lấy gì còn lý luận
Muốn nhất nguyên vật chất loại vô duyên
Nên ngàn năm có tụng mãi thường xuyên
Hầu bế tắt cũng luôn toàn bế tắt !
Lại hở chút lại lôi ra "biện chứng"
Không hiểu rằng vật biện chứng làm sao
Nếu không do bởi ý thức con người
Thì biện chứng mới trở thành hiện hữu !
Thật ngu quá kiểu như Trần Đức Thảo
Toàn một chiều nào có biết nghĩ suy
Nào hỏi chơi nguyên thủy nghĩa là gì
Nếu cộng sản mà chưa hề có của ?
Thêm động tí là tương quan sản xuất
Có biết nào khoa học chút gì đâu
Nếu mà không kỹ thuật dễ đi đầu
Để từ đó tạo nên thành mọi chuyện !
Kinh tế học đốt thành toàn láo liếng
Hở chút ra là cơ sở hạ tầng
Đã một thời bao cấp kiểu cù lần
Nghèo kiết xác một quần hai bà mặc !
Quả lạc hậu tư duy Trần Đức Thảo
Lý luận suông ngô đậu chẳng ra sa
Chỉ có toàn tư biện hướng tào lao
Vậy cũng cứ mệnh danh là triết học !
Nói không quá tư duy đầy mụn cóc
Hạt to đùng lại cứ tưởng trơn tru
Thôi dẹp đi kiểu tư tưởng ruồi bu
Chả khoa học dễ chi mà triết học !
MÂY NGÀN
(30/12/15)
Chỉ cụ thể mới những gì nhìn thấy
Cũng chẳng qua là nhờ bởi giác quan
Còn riêng điều trừu tượng mới ra sao
Được nhận thức thật ra bằng ý thức !
Chính vì thế từ lâu hiện tượng luận
Vốn khơi nguồn từ tâm thức Husserl
Thảo lại luôn chỉ Các Mác, Lênin
Tụng một sách trước sau toàn vật chất !
Ngu như vậy lấy gì còn lý luận
Muốn nhất nguyên vật chất loại vô duyên
Nên ngàn năm có tụng mãi thường xuyên
Hầu bế tắt cũng luôn toàn bế tắt !
Lại hở chút lại lôi ra "biện chứng"
Không hiểu rằng vật biện chứng làm sao
Nếu không do bởi ý thức con người
Thì biện chứng mới trở thành hiện hữu !
Thật ngu quá kiểu như Trần Đức Thảo
Toàn một chiều nào có biết nghĩ suy
Nào hỏi chơi nguyên thủy nghĩa là gì
Nếu cộng sản mà chưa hề có của ?
Thêm động tí là tương quan sản xuất
Có biết nào khoa học chút gì đâu
Nếu mà không kỹ thuật dễ đi đầu
Để từ đó tạo nên thành mọi chuyện !
Kinh tế học đốt thành toàn láo liếng
Hở chút ra là cơ sở hạ tầng
Đã một thời bao cấp kiểu cù lần
Nghèo kiết xác một quần hai bà mặc !
Quả lạc hậu tư duy Trần Đức Thảo
Lý luận suông ngô đậu chẳng ra sa
Chỉ có toàn tư biện hướng tào lao
Vậy cũng cứ mệnh danh là triết học !
Nói không quá tư duy đầy mụn cóc
Hạt to đùng lại cứ tưởng trơn tru
Thôi dẹp đi kiểu tư tưởng ruồi bu
Chả khoa học dễ chi mà triết học !
MÂY NGÀN
(30/12/15)
**
NGUỒN GỐC CỦA NGÔN NGỮ
VÀ Ý THỨC
Không ngôn ngữ thì lấy gì ý thức
Ngôn ngữ phi ý thức cũng chào thua
Chuyện thường tình của nhân loại từ xưa
Từ thuở có loài người chi đâu lạ !
Nhưng nguồn gốc mới lại điều đáng nói
Từ do đâu hay vật chất tạo ra
Nên Saussure cho cả đến Freud
Đều nghiêm túc ráng bóp đầu suy nghĩ !
Chỉ có Thảo vô duyên toàn lí nhí
Kiểu một chiếu cũ rích Mác Ănghen
Chỉ toàn luôn nhai lại cách cũ mềm
Mác nói thế và Ănghen nói vậy !
Ôi quả thật triết gia sao đến tệ
Triết gia gì kiểu mác xít ngu ngơ
Thông minh chi ôi quả thật bất ngờ
Người như thế thành tư duy giống thế !
Anh có biết nhất nguyên thì mới nệ
Hay nhị nguyên mới nệ phải không anh
Lại còn là duy vật hoặc duy tâm
Toàn vật chất thì lấy chi nguồn gốc ?
Ngu như thế quả đời anh có khác
Chỉ một chiều lý luận cứ theo đuôi
Anh ngu si biện chứng mãi tụng hoài
Thảy vật chất làm chi nên biện chứng ?
Nên triết học phải không ngừng khám phá
Anh tự tôn tự mãn kiểu loài bò
Cứ nhai đi nhai lại có gì lo
Đời sẳn cỏ có cần chi tìm kiếm !
Ôi triết học kiểu như anh thật hiếm
Còn gì đâu sự nghiệp để muôn đời
Anh như nòi con nít mãi ham chơi
Vớ được Mác thì chỉ hoài tíu tít !
PHƯƠNG NGÀN
(30/12/15)
Không ngôn ngữ thì lấy gì ý thức
Ngôn ngữ phi ý thức cũng chào thua
Chuyện thường tình của nhân loại từ xưa
Từ thuở có loài người chi đâu lạ !
Nhưng nguồn gốc mới lại điều đáng nói
Từ do đâu hay vật chất tạo ra
Nên Saussure cho cả đến Freud
Đều nghiêm túc ráng bóp đầu suy nghĩ !
Chỉ có Thảo vô duyên toàn lí nhí
Kiểu một chiếu cũ rích Mác Ănghen
Chỉ toàn luôn nhai lại cách cũ mềm
Mác nói thế và Ănghen nói vậy !
Ôi quả thật triết gia sao đến tệ
Triết gia gì kiểu mác xít ngu ngơ
Thông minh chi ôi quả thật bất ngờ
Người như thế thành tư duy giống thế !
Anh có biết nhất nguyên thì mới nệ
Hay nhị nguyên mới nệ phải không anh
Lại còn là duy vật hoặc duy tâm
Toàn vật chất thì lấy chi nguồn gốc ?
Ngu như thế quả đời anh có khác
Chỉ một chiều lý luận cứ theo đuôi
Anh ngu si biện chứng mãi tụng hoài
Thảy vật chất làm chi nên biện chứng ?
Nên triết học phải không ngừng khám phá
Anh tự tôn tự mãn kiểu loài bò
Cứ nhai đi nhai lại có gì lo
Đời sẳn cỏ có cần chi tìm kiếm !
Ôi triết học kiểu như anh thật hiếm
Còn gì đâu sự nghiệp để muôn đời
Anh như nòi con nít mãi ham chơi
Vớ được Mác thì chỉ hoài tíu tít !
PHƯƠNG NGÀN
(30/12/15)
**
S. FREUD VÀ TRẦN ĐỨC THẢO
Freud khoa học rõ ràng
Chỉ mong khảo sát khách quan chuyện đời
Dẫu là hữu thức hay vô
Vẫn là ý thức con người nhiêu khê
Thảo thì toàn chỉ một bề
Hở ra là Mác Lênin vậy mà
Đọc vào càng thấy xót xa
Còn đâu độc lập của người tư duy
Thật là lú lẩn mọi khi
Thấy toàn vật chất có gì hơn sao
Gốc nguồn ngôn ngữ nhiệm màu
Gốc nguồn ý thức Thảo đều bấy nhiêu
Đúng là chẳng khác ngu si
Cả thời trai trẻ còn chi nữa nào
Hay nhà triết học tào lao
Suốt đời nhai lại ối dào hay chưa
Chỉ toàn lý luận dư thừa
Lòng vòng tại chỗ viện hoài Mác Lê
Tư duy thật giống thiu khê
Uổng thay ông Thảo mọi bề hôm nay
Bao nhiêu hi vọng vơi đầy
Tưởng ông tư tưởng của người Việt Nam
Ai ngờ rốt chỉ rõ ràng
Ông người mác xít luôn toàn trước sau
Có gì đâu để yêu cầu
Tư duy ông chỉ một màu thế kia
Dẫu mà lý luận lia chia
Đều trong hũ đóng trật chìa ôi thôi
NON NGÀN
(30/12/15)
Freud khoa học rõ ràng
Chỉ mong khảo sát khách quan chuyện đời
Dẫu là hữu thức hay vô
Vẫn là ý thức con người nhiêu khê
Thảo thì toàn chỉ một bề
Hở ra là Mác Lênin vậy mà
Đọc vào càng thấy xót xa
Còn đâu độc lập của người tư duy
Thật là lú lẩn mọi khi
Thấy toàn vật chất có gì hơn sao
Gốc nguồn ngôn ngữ nhiệm màu
Gốc nguồn ý thức Thảo đều bấy nhiêu
Đúng là chẳng khác ngu si
Cả thời trai trẻ còn chi nữa nào
Hay nhà triết học tào lao
Suốt đời nhai lại ối dào hay chưa
Chỉ toàn lý luận dư thừa
Lòng vòng tại chỗ viện hoài Mác Lê
Tư duy thật giống thiu khê
Uổng thay ông Thảo mọi bề hôm nay
Bao nhiêu hi vọng vơi đầy
Tưởng ông tư tưởng của người Việt Nam
Ai ngờ rốt chỉ rõ ràng
Ông người mác xít luôn toàn trước sau
Có gì đâu để yêu cầu
Tư duy ông chỉ một màu thế kia
Dẫu mà lý luận lia chia
Đều trong hũ đóng trật chìa ôi thôi
NON NGÀN
(30/12/15)
**
SAUSSURE VÀ TRẦN ĐỨC THẢO
Người ta khoa học khách quan
Còn Trần Đức Thảo chỉ toàn Mác Lê
Nói ra thì thật ê chề
Kiểu này hỏi có cóc gì triết gia
Bởi vì ngôn ngữ quả là
Một điều bí ẩn ở nơi con người
Saussure đúng chẳng hổ người
Thấy vào tận gốc thật người tiên phong
Trong khi Thảo chỉ đèo bòng
Lấy toàn duy vật để mong chẹn đời
Hở ra biện chứng như rươi
Mà toàn duy vật khiến người lầm to
Con người đâu phải loài bò
Mà toàn nhai lại sai rồi Thảo ơi
Hãy nên theo bước Saussure
Mà luôn khai hóa mới nên con người
Husserl cũng đã thế rồi
Lấy điều phân tích luận toàn tự do
Có đâu như Thảo co ro
Hở ra là Mác là Lê trích hoài
Hư danh một thuở theo đòi
Triết gia cỡ ấy khó coi rành rành
Tư duy độc lập khó thành
Tư duy điếu đóm mới toàn lòi đuôi
Nói ra thật chỉ buồn cười
Ông Trần Đức Thảo là người Việt Nam
Được đưa chót vót lên tràn
Hay đâu thực chất chỉ toàn nói theo
NGÀN PHƯƠNG
(30/12/15)
Người ta khoa học khách quan
Còn Trần Đức Thảo chỉ toàn Mác Lê
Nói ra thì thật ê chề
Kiểu này hỏi có cóc gì triết gia
Bởi vì ngôn ngữ quả là
Một điều bí ẩn ở nơi con người
Saussure đúng chẳng hổ người
Thấy vào tận gốc thật người tiên phong
Trong khi Thảo chỉ đèo bòng
Lấy toàn duy vật để mong chẹn đời
Hở ra biện chứng như rươi
Mà toàn duy vật khiến người lầm to
Con người đâu phải loài bò
Mà toàn nhai lại sai rồi Thảo ơi
Hãy nên theo bước Saussure
Mà luôn khai hóa mới nên con người
Husserl cũng đã thế rồi
Lấy điều phân tích luận toàn tự do
Có đâu như Thảo co ro
Hở ra là Mác là Lê trích hoài
Hư danh một thuở theo đòi
Triết gia cỡ ấy khó coi rành rành
Tư duy độc lập khó thành
Tư duy điếu đóm mới toàn lòi đuôi
Nói ra thật chỉ buồn cười
Ông Trần Đức Thảo là người Việt Nam
Được đưa chót vót lên tràn
Hay đâu thực chất chỉ toàn nói theo
NGÀN PHƯƠNG
(30/12/15)
**
CÁI HẠT NHÂN "DUY LÝ"
CỦA TRẦN ĐỨC THẢO
Thư từ giữa Thảo - Kojève
Từ năm Bốn Tám nay xem bật cười
Quả là Thảo đuối lý rồi
Còn mà biến báo quả thời ra chi !
Kojève suy nghĩ tùy nghi
Đa nguyên đa dạng mới thì khách quan
Chỉ riêng có Thảo làm sang
Lấy duy vật luận ra toàn hù ai !
Hù thì cũng chỉ dọc dài
Trích toàn Các Mác lẫn cùng Ănghen
Dễ chi lập luận mình ên
Lâu lâu lại cả Lênin nhét vào !
Quả là tư tưởng tầm phào
Y như kiểu tả pí lù hơn ai
Cứ toàn duy vật không hai
Còn thêm biện chứng một bài thế thôi !
Hegel cũng ném hết rồi
Chỉ dùng phủ định của thầy mới ngoa
Ngày xưa Các Mác chơi cha
Nay Trần Đức Thảo cũng là khác đâu !
Người ta suy nghĩ bạc đầu
Còn anh cứ mửng chùi toàn đồ xưa
Chùi xong hầu để lên thờ
Quả Trần Đức Thảo ù ơ qua cầu !
Dẫu cho cầu ván đóng đinh
Cầu tre vắt vẻo gập ghình khó đi
Khó đi cũng cố mà đi
Ráng gìn “biện chứng”của thầy ngày xưa !
Hay dù gió đánh đò đưa
Lòng vòng “biện chứng”dễ ưa không nào
Đều hoài tư biện một chiều
Có đâu cụ thể để liều mà tin !
BÚT NGÀN
(30/12/15)
CỦA TRẦN ĐỨC THẢO
Thư từ giữa Thảo - Kojève
Từ năm Bốn Tám nay xem bật cười
Quả là Thảo đuối lý rồi
Còn mà biến báo quả thời ra chi !
Kojève suy nghĩ tùy nghi
Đa nguyên đa dạng mới thì khách quan
Chỉ riêng có Thảo làm sang
Lấy duy vật luận ra toàn hù ai !
Hù thì cũng chỉ dọc dài
Trích toàn Các Mác lẫn cùng Ănghen
Dễ chi lập luận mình ên
Lâu lâu lại cả Lênin nhét vào !
Quả là tư tưởng tầm phào
Y như kiểu tả pí lù hơn ai
Cứ toàn duy vật không hai
Còn thêm biện chứng một bài thế thôi !
Hegel cũng ném hết rồi
Chỉ dùng phủ định của thầy mới ngoa
Ngày xưa Các Mác chơi cha
Nay Trần Đức Thảo cũng là khác đâu !
Người ta suy nghĩ bạc đầu
Còn anh cứ mửng chùi toàn đồ xưa
Chùi xong hầu để lên thờ
Quả Trần Đức Thảo ù ơ qua cầu !
Dẫu cho cầu ván đóng đinh
Cầu tre vắt vẻo gập ghình khó đi
Khó đi cũng cố mà đi
Ráng gìn “biện chứng”của thầy ngày xưa !
Hay dù gió đánh đò đưa
Lòng vòng “biện chứng”dễ ưa không nào
Đều hoài tư biện một chiều
Có đâu cụ thể để liều mà tin !
BÚT NGÀN
(30/12/15)
**
ĐỎ LÒM
Anh này cái miệng đỏ lòm
Muốn tiêu diệt Mỹ đặng xây địa đàng
Liên Xô quả đổ không oan
Cũng vì cái miệng đỏ lòm ngày xưa
Dĩ nhiên tài phiệt ai ưa
Dẫu là Do thái hay như Tàu phù
Nhưng khôn người mới làm giàu
Còn ta chính đáng đua đòi để chi
Đồng tiền cũng có tội gì
Ấy điều sử dụng là do con người
Không tiền dễ lấy gì chơi
Có tiền rủng rĩnh thì đời lân la
Thói thường đời chỉ vậy mà
Mỹ nhờ khoa học mới ra nước giàu
Đâu như tom góp kiểu Tàu
Biết mình là chính còn hầu biết ai
MAI NGÀN
(30/12/15)
MỤC LỤC
3377. ĐỌC LẠI BÀI THƠ "CHÍNH KHÍ VIỆT" CỦA LÝ
ĐÔNG A (08/01/16)
3378. ĐỌC LẠI BÀI THƠ NHẤT ĐỊNH THẮNG CỦA
NHÀ THƠ TRẦN DẦN (08/01/16)
3379. SỰ ĐỜI (08/01/16)
3380. VĂN GỈ (08/01/16)
3381. TRÁI TIM VÀ CÁI ĐẦU (08/01/16)
3382. TỪ CON NGƯỜI TRƯỚC ĐÃ (08/01/16)
3383. HỒN VÀ XÁC CỦA NHO GIÁO (07/01/16)
3384. NHÀ THƠ BÙI GIÁNG (07/01/16)
3385. NÓI VỀ THI CA (07/01/16)
3386. SỰ XUẤT HIỆN CỦA LOÀI NGƯỜI (07/01/16)
3387. TẠI SAO KHÔNG VỀ (07/01/16)
3388. DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (07/01/16)
3389. DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (07/01/16)
3390. KẾ HOẠCH TẰM ĂN DÂU (07/01/16)
3391. THỜI THẾ VÀ CON NGƯỜI (07/01/16)
3392. VÀO VÀ LEO (06/01/16)
3393. NHẬP TÂM (06/01/16)
3394. TỪ NGUYÊN LÝ ĐẾN THỰC TẾ (05/01/16)
3395. HẠT GẠO TRÊN SÀNG (05/01/16)
3396. CON BÒ CƯỜI (05/01/16)
3397. TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN (05/01/16)
3398. CHỦ QUYỀN, KINH TẾ, VÀ CHÍNH TRỊ
(05/01/16)
3399. VÔ NHÂN (05/01/16)
3400. DÂN QUYỀN VÀ ĐẢNG QUYỀN (05/01/16)
3401. DÂN CHỦ TẬP TRUNG VÀ SỰ ĐẤU ĐÁ
(05/01/16)
3402. THƯƠNG THAY (05/01/16)
3403. THẰNG CHÓ (02/01/16)
3404. THẦY VÀ THỢ (01/01/16)
3405. CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA (01/01/16)
3406. LUẬT CHƠI QUỐC TẾ (01/01/16)
3407. LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC (31/12/15)
3408. NHÀ BÁO (31/12/15)
3409. ĐẢNG VÀ DÂN TỘC (31/12/15)
3410. THỜI GIAN (31/12/15)
3411. CHÂN LÝ VÀ THỰC TIỂN (31/12/15)
3412. CÁI SAI VÀ CÁI ĐÚNG TRONG CUỘC ĐỜI
(31/12/15)
3413. NÓI THIỆT MÀ NGHE (31/12/15)
3414. MỘT ĐI KHÔNG TRỞ VỀ (30/12/15)
3415. NGUỒN GỐC CỦA NGÔN NGỮ VÀ Ý THỨC
(30/12/15)
3416. TỪ TRẦN ĐỨC THẢO TỚI TRẦN VĂN GIÀU
(30/12/15)
3417. NỖI OAN THỊ MẦU (30/12/15)
3418. TRIẾT LÝ ĐI VỀ ĐÂU ? (30/12/15)
3419. TỪ HEGEL ĐẾN MÁC (30/12/15)
3420. MUÔN SỰ CỦA CHUNG (30/12/15)
3421. NHÂN QUYỀN VÀ PHÁP TRỊ (30/12/15)
3422. CÁI TRỪU TƯỢNG VÀ CÁI CỤ THỂ (30/12/15)
3423. NGUỒN GỐC CỦA NGÔN NGỮ VÀ Ý THỨC
(30/12/15)
3424. S. FREUD VÀ TRẦN ĐỨC THẢO (30/12/15)
3425. SAUSSURE VÀ TRẦN ĐỨC THẢO (30/12/15)
3426. CÁI HẠT NHÂN "DUY LÝ" CỦA TRẦN ĐỨC
THẢO (30/12/15)
3427. ĐỎ LÒM (30/12/15)
No comments:
Post a Comment