Sunday, November 5, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ284

NÓI VỀ ĐẤU TRANH GIAI CẤP CỦA CÁC MÁC

HAY ĐẤU TRANH NHẬN THỨC TRONG XÃ HỘI

LOÀI NGƯỜI MỚI THẬT SỰ TOÀN ĐÚNG ĐẮN

 

                           (I)

 

Cách đây hai trăm rưởi năm

Mác đưa ra thuyết ở đời đấu tranh

Từ khi lịch sử hình thành

Đấu tranh giai cấp như điều khách quan

 

Thật ra kiểu mạo nhận toàn

Chỉ vì giai cấp có nào thực đâu

Chẳng qua ý niệm đưa vào

Phân chia đẳng cấp tạo thành lớp lang

 

Giàu nghèo trước hết rõ ràng

Công danh địa vị mọi đàng đi theo

Khác nhau từng mỗi con người

Còn mà giai cấp chỉ nhằm gộp vô

 

Đấu tranh nếu có khác nào

Chỉ là trường hợp con người cá nhân

Khi quyền lợi chạm tư riêng

Để nhằm giải quyết tranh giành cùng nhau

 

Thảy vì tâm lý con người

Dễ đều kèn cựa do từ bản năng

Khó ai lại muốn nhường ai

Mà nhằm lợi ích ưu tiên của mình

 

Đấu tranh chỉ chuyện thường tình

Vấn đề là đúng hay là đều sai

Chủ quan nhìn thấy khác đâu

Mác hô giai cấp thảy thành bá vơ

 

Đánh lừa nhân loại tới giờ

Bao người thiển cận đã đều tin theo

Làm cho thế giới ngặt nghèo

Trăm năm lịch sử eo sèo khác đâu

 

Gây thành giai cấp căm thù

Mặc dầu hoang tưởng có nào thực chi

Hóa ra tội ác lạ gì

Mác làm thế giới bị đều vong thân

 

Còn thêm phỉnh gạt địa đàng

Phịa thành sứ mạng của toàn công nhân

Diệt đều giai cấp khác nhau

Chỉ còn vô sản mới khi huy hoàng

 

Thảy đều chỉ có mơ màng

Còn duy giai cấp dễ toàn có sao

Mác thành quan niệm hồ đồ

Chỉ vì mê tín thảy vào Hegel

 

Lấy điều biện chứng làm nền

Mơ hồ phi lý khác đâu nông choèn

Thành nên thuyết Mác lăng nhăng

Mười voi bát xáo dễ nào tới đâu

 

Bị đều lợi dụng nặng nề

Thành phần cơ hội nhào vô huênh hoang

Lớp người cộng sản đầu tiên

Phải chăng lợi dụng hay đều ngây thơ

 

Điển hình như kiểu họ Mao

Dám phê trí thức thua đều cục phân

Kiểu toàn thủ đoạn mọi phần

Gạt lừa quần chúng cốt mình làm vua

 

Bởi khi thiết lập độc tài

Ai còn hó hé tất đều diệt ngay

Hồng Vệ Binh cốt dựng lên

Xưng đều Cách mạng kiểu toàn lưu manh

 

Khác nào nhằm chỉ hư danh

Tỷ dân Trung Quốc đều thành nhục to

Luôn luôn sống kiểu giả đò

Luôn trôn Mao cả thật đều oái oăm

 

Còn đâu chân chính con người

Mà toàn hóa vật thảy đều khác đâu

Triều Tiên cũng tựa Cuba

Đều toàn lãnh tụ bao la tôn thờ

 

Triệt đều nhân cách con người

Đời toàn nịnh bợ hóa thành đảo điên

Tự mình tưởng thảy quang vinh

Nhưng toàn nỗi nhục thật tình khác đâu

 

Vì đều hóa thảy nạn nhân

Xây hầm kiên cố tự thân nhốt vào

Ngập trong rác rưởi khác nào

Cốt nhằm tồn tại khó đều thoát ra

 

Đó đều hệ lụy sa đà

Chỉ do thuyết Mác tròng vào mọi nơi

Phản đều xã hội con người

Thảy thành bế tắt khó nào vươn lên

 

Con người về chỉ bản năng

Mất toàn độc lập mất đều tự do

Giết nhau chẳng động gươm đao

Chỉ cần làm rỗng óc đầu vậy thôi

 

Mác sai nguyên lý từ đầu

Gây bao hậu quả chỉ hầu tự nhiên

Kiểu như xe lắp bánh vuông

Đều thành trái trớt dễ sao chạy đều

 

Cấp toàn vật chất mọi điều

Tinh thần phủ nhận còn nào căn cơ

Đấu tranh giai cấp vật vờ

Sai toàn định hướng hẳn nào tới đâu

 

Đó thành thực tế cầu âu

Toàn điều hoang tưởng đã hầu trăm năm

Suốt toàn thế kỷ hai mươi

Mác thành tội ác loài người mọi nơi

 

Ít ra một nửa phải rồi

Du vào bế tắt kiểu đều ngu si

Đó toàn thực tế lạ gì

Nước Nga cớ sự đã thành đầu tiên

 

70 năm nhục nhã triền miên

Lại nhằm vỗ ngực thần tiên trên đời

Khác đâu cũng vậy nước Tàu

Kiểu đều trại súc vật toàn thế thôi

 

                  (II)

 

Bởi do kinh tế đều tồi

Bởi do văn hóa tôi đòi lạ chi

Bởi do xã hội âm u

Bởi do lịch sử hóa toàn hạ lưu

 

Hết còn bản chất con người

Vốn sinh ra thảy được đều tự do

Được toàn độc lập mới hay

Được đều phát triển mọi điều nhân văn

 

Còn nhằm vô sản nhố nhăng

Độc tài toàn trị kiểu hằng bá vơ

Khác nào chống lại con người

Phản đều xã hội loài người khách quan

 

Chỉ do Các Mác mọi đàng

Đưa ra lý thuyết sai toàn khác đâu

Phản đều tiến hóa tự nhiên

Ngược dòng phát triển khiến đời thụt lui

 

Muốn về cộng sản sơ khai

Tức là nguyên thủy nay đều đã qua

Nhiều ngàn năm đã tiến xa

Mác nhằm quay lại khác đâu mịt mù

 

Bởi cây khi đã lớn rồi

Đã thành cành lá thảy đều xum xuê

Cớ chi quay lại lúc đầu

Hạt mầm nguyên thủy Mác thành toàn ngu

 

Chẳng qua mê tín Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền vậy thôi

Trong khi điều đó mơ hồ

Có chi cụ thể nhằm toàn chứng minh

 

Để tin tư bản tự chôn

Thảy đều lẩn thẩn ngược luôn mọi điều

Mặc dầu nó vẫn thích nghi

Với hoài khắc phục để đều tiến lên

 

Tại do phù hợp nhân văn

Hay đều đúng luật khách quan lạ gì

Để dần giải phóng con người

Mà về lao động quả điều đầu tiên

 

Phát huy trí tuệ tiến lên

Đấu tranh nhận thức lập nền ở đây

Nhân văn đích điểm con người

Đấu tranh sai đúng nhằm điều khách quan

 

Con đường hợp lý thảy toàn

Có đâu cưỡng chế mà toàn tự do

Chẳng hề bó buộc chút nào

Cạnh tranh chính đáng tạo nền tảng chung

 

Khiến đều tài sản phân ra

Mỗi người quản lý gần xa ít nhiều

Tự mình trách nhiệm được đều

Còn về lợi ích thảy thành toàn chung

 

Khác nhau chỉ ở công năng

Tùy vào điều kiện toàn riêng mỗi người

Đâu cần vô sản bề ngoài

Mà trong thực chất vài người tóm thâu

 

Kiểu dòng nước chảy lạ đâu

Có nào tồn đọng để nên ao tù

Trong khi vô sản mịt mù

Thảy đều khốn nạn loài người như nhau

 

Trước sau đều chỉ hi sinh

Bị đều bóc lột tận xương lạ gì

Kiểu vàng gánh đổ sông Ngô

Bị toàn cưỡng chế ai nào cản ngăn

 

Thành đều tội Mác thảy hằng

Tạo đời nghiệt ngã đã toàn trăm năm

Vẫn đều vô ích căm căm

Thời kỳ quá độ gạt dân kiểu đều

 

Bởi toàn hoang phí phần nhiều

Khác chi đánh bẫy kiểu đều ngọn tre

Thả mồi bắt bóng chẽ hoe

Trái đều nguyên lý Mác thành tội to

 

Trở thành phỉnh gạt loài người

Tưởng đâu cứu thế lại thành tội nhân

Làm đời hạ cấp mọi phần

Người thành vật hóa mất toàn tự do

 

Hại đều thế giới văn minh

Lại thần thánh hóa rần rần lạ đâu

Khác nào kiểu chỉ đốt rừng

Để rồi lên thảy giống toàn ngày xưa

 

Thêm còn cây xấu chen vào

Hóa đều hoang phí mọi điều trước kia

Mác thành phản động lạ sao

Lội dòng lịch sử ngược chiều trước nay

 

Tạo bao thực tế đắng cay

Hại toàn nhân loại quả gần trăm năm

Làm cho lịch sử thụt lùi

Làm người hóa vật thảy toàn phi nhân

 

Sống đều giả dối mọi phần

Đời thành hổn độn vạn lần khác đâu

Giết người chẳng phải gươm đao

Mà nhằm tẩy não óc đầu từ trong

 

Làm toàn mất chất nhân văn

Cũng thành mất cả tình người khắp nơi

Chỉ còn thù hận đầy vơi

Cả đều lừa lọc cốt nhằm lợi riêng

 

Nhân danh mọi thứ hão huyền

Gọi là xã hội huyên thuyên xà ngầu

Nhưng nào thực chất gì đâu

Mà nhằm đóng kịch trước sau kiểu toàn

 

Tạo thành xã hội mơ màng

Biết nào ăn thịt giữa người cùng nhau

Hóa nên bóc lột dạng cao

Hằn sâu giai cấp khó lay được đều

 

                       (III)

 

Chỉ vì kiểu Mác xưa nay

Hiểu về cộng sản kiểu đều bá vơ

Chỉ còn duy lớp công nhân

Cùng làm sản phẩm, chia theo nhu cầu

 

Thị trường dẹp bỏ từ lâu

Cả về tiền tệ cũng toàn xóa đi

Để cnf bóc lột nữa sao

Bởi toàn giai cấp thảy đều triệt tiêu

 

Tự cho xã hội mỹ miều

Sáng vào xưởng thơ chiều về đi câu

Mác toàn tếu táo khác sao

Dẹp luôn nhà nước luật đâu cần gì

 

Kiểu đều không tưởng thảy ngu

Mác toàn ngây dại ruồi bu kiểu đều

Quên đi tâm lý con người

Ngàn đời vẫn chỉ còn hoài bản năng

 

Đó đều để giữ thăng bằng

Như diều trước gió phải cần sợi dây

Cắt đi là rớt xuống ngay

Con người đâu thánh để đều lên tiên

 

Kiểu nhờ quần áo che toàn

Cới truồng ra thảy thành đều hoang vu

Mác như kiểu cóc mơ tiên

Ham điều cộng sản ngàn năm qua rồi

 

Mà nay văn hóa thay vào

Cần toàn kỹ thuật để nhằm phát huy

Thiên nhiên xã hội lạ gì

Dựa theo khoa học mới đều lên cao

 

Ngày càng tăng tốc khác nào

Có đâu buông thả để thành thụt lui

Mác ngu đến phải ngậm ngùi

Thiên đường cộng sản ruồi bu thảy đều

 

Biến toàn lãnh đạo kiểu hoài

Lấy dân phên giậu đặng mình ngôi cao

Ngu dân kiểu thảy ào ào

Dân ngu mình mới được đều đế vương

 

Đời thành vô đạo mọi đường

Bởi vì thuyết Mác kiểu toàn hư vô

Nhằm vô chính phủ lạ nào

Vô thần duy vật chỉ còn số không

 

Cuộc đời chỉ thảy lông bông

Tranh ăn để sống có còn nghĩa chi

Người toàn hạ cấp khác gì

Đạp đầu trên dưới kiểu đều giỏ cua

 

Còn đâu nhận thức chút nào

Kéo toàn cuộc sống trở về bản năng

Trong khi đời mãi đấu tranh

Qua đều nhận thức để nhằm tiến lên

 

Vậy mà Mác chỉ bông phèn

Đấu tranh giai cấp lèng èng lạ đâu

Tưởng là chân lý toàn cao

Ai ngờ hạ thấp trước sau cuộc đời

 

Mác thành phản lại loài người

Triệt đường trí tuệ con người còn chi

Quay về hoang dã thảy khi

Kéo lùi lịch sử đến thì vô biên

 

Còn nào đời kiểu nhân văn

Đấu tranh giai cấp chỉ nhằm thế vô

Hiểu chi cấu trúc bên ngoài

Vật nào chẳng có và hoài đổi thay

 

Phỉnh đời ngu dốt xưa nay

Mác thành tội ác trước sau rõ ràng

Phản toàn khoa học mọi đàng

Phản toàn nhân bản hủy toàn tình thương

 

Kiểu tin hư tường địa đường

Hay nhằm phỉnh gặt đặng mình làm vua

Độc tài vô sản lạ chưa

Phơi đều mặt trái rõ càng khác đâu

 

Trong khi ai cũng con người

Đấu tranh nhận thức mới đều đi lên

Bản năng thảy chỉ cùn mằn

Mác làm trái ngược kiểu toàn dốt đui

 

Cóc cần giá trị con người

Cóc cần ý nghĩa kiểu đều nhân văn

Để nhằm phủ nhận tinh thần

Sính toàn vật chất mọi phàn đưa cao

 

Mệnh danh cách mạng lạ nào

Cốt nhằm đảo lộn cuộc đời khác đâu

Hủy đều bình đẳng tự do

Phản toàn nhân bản líu lo một thời

 

Tạo ra đời chỉ bất công

Lại nhằm hoang tưởng vào nơi đại đồng

Khác chi trái ngược kiểu toàn

Mác thành tội lỗi đã gần trăm năm

 

 

Trở thành phỉnh gạt con người

Gạt toàn lịch sử kiểu đều éo le

Chận toàn phát triển mọi nơi

Hại đều nhân loại một thời khác chi

 

Dụ người dốt nát mê ly

Thảy đều mù quáng mới thì hân hoan

Còn người nhận thức đàng hoàng

Tạo nên tranh đấu giữa toàn hai phe

 

Làm cho nhân loại chẽ hoe

Một lần xảy đến ai dè vậy sao

Khác chi kiểu bệnh đậu mùa

Một lần phơi nhiễm mới toàn vượt qua

 

Để đều vết sẹo sâu xa

Cuộc đời nhân loại lưu hoài ngàn năm

Bởi do thuyết Mác oái oăm

Nhằm toàn khủng bố nhân quyền lạ chi

 

ĐỈNH NGÀN

(05/11/23)

No comments:

Post a Comment