Tuesday, April 9, 2024

THỰC CHẤT HỌC THUYẾT CỦA CÁC MÁC LÀ MỘT HỌC THUYẾT PHI LÝ NHẤT TRONG LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY

THỰC CHẤT HỌC THUYẾT CỦA CÁC MÁC LÀ MỘT HỌC THUYẾT

PHI LÝ NHẤT TRONG LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY     

 

Học thuyết Mác chủ trương xã hội cộng sản là xã hội không có giai cấp hay không còn giai cấp. Con đường tiến tới đó bằng đấu tranh giai cấp, bằng độc tài vô sản, để loại bỏ mọi giai cấp khác đã có, chỉ còn lại giai cấp vô sản, mà Mác nghĩ là giai cấp công nhân, nhằm cùng lao động sản xuất, và chia chác các sản phẩm làm ra được giữa họ với nhau.

  Cơ sở đầu tiên Mác nhận thức là sự bóc lột. Xã hội người bóc lột người là xã hội có giai cấp, và nền tảng đó là sự tư hữu. Vậy chìa khóa giải quyết vấn đề là thiết lập xã hội công hữu toàn diện lẫn tuyệt đối, xóa bỏ tư hữu, loại bỏ giai cấp, xóa bỏ thị trường, loại bỏ tiền tệ, thậm chí cũng không còn cần nhà nước hay pháp luật, bởi mọi thứ đó chỉ nhằm phục vụ cho xã hội tư hữu và đấu tranh giai cấp trong quá khứ.

Mác quan niệm xã hội tư hữu là xã hội có đấu tranh giai cấp, có bóc lột, nên xã hội phi tư hữu sẽ là xã hội không có giai cấp, không có bóc lột. Ở đây mọi người có ý thức tự giác, không ai ích kỷ, cũng như không ai bóc lột ai được bởi vì mọi cơ sở bóc lột khách quan đã bị xóa, chỉ còn cùng làm cùng hưởng theo yêu cầu công việc. Giai đoạn đầu là giai đoạn thấp, gọi là xã hội chủ nghĩa, làm theo năng lực hưởng theo công thức, giai đoạn sau cao hơn, gọi là xã hội cộng sản, lảm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.

Mọi cái đó gọi là thiên đường cộng sản, sẽ không còn ai bóc lột ai, mà mọi người phát triển tối đa, tài sản tuôn ra như nước, bởi mọi người đều lý tưởng, làm hết công suất hay năng suất của mình. Đây chính là xã hội hoàn toàn không tưởng mà Mác nghĩ ra, quên tất cả mọi điều thực tế khách quan mà lịch sử xã hội loài người ngay từ đầu đã tạo dựng và phát triển nên được.

Bởi không ai tạo ra giai cấp mà chính nó tự hình thành trong đời sống thực tế. Mỗi con người có điều kiện hoàn cảnh khác nhau, có năng lực khác nhau, có sự may mắn khác nhau, điều đó tạo nên các kết quả đẳng cấp khác nhau, và giai cấp chẳng qua là phạm trù phân loại, nhận thức về các kết quả đẳng cấp đó. Sự đấu tranh thực tế trong xã hội nếu có do điều kiện hoàn cảnh nào đó, thực chất chỉ diễn ra giữa mỗi cá nhân con người cụ thể, không liên quan gì đến giai cấp xã hội.

Do giai cấp xã hội vốn đã tự nhiên thành hình như một cấu trúc xã hội từ lâu đã có va mãi mãi vẫn có, nó luôn vận động, thay đổi theo nhu cầu phát triển của xã hội, không khi nào bất động, đứng yên hay phá sạch đi được. Cũng như một rừng cấy, dù chặt sạch, đốt sạch, vẫn luôn lên lại như cũ cho dầu có thể theo hình thức khác. Mà phạm trù chỉ là khái niệm, sự phân chia trừu tượng, tự nó không hề là chủ thể có ý thức, làm sao nó đấu tranh nhau được, đây chỉ là quan điểm gà mờ mang đẩy tính huyễn hoặc và không thực tế của Mác.

Vả nếu đấu tranh giai cấp thì hai hay nhiều giai cấp phải ngang điều kiện với nhau, đàng nay Mác chỉ nghĩ tới việc loại bỏ, tiêu diệt mọi giai cấp khác bằng duy giai cấp vô sản, thì đó chẳng phải đấu tranh giai cấp, mà chỉ nói ngoa cho một giai cấp khống chế các giai cấp khác, thủ tiêu, xóa bỏ các giai cấp khác để chỉ còn lại mình là giai cấp vô sản. Vả lại ở đây còn một điều phi lý nữa, là giai cấp vô sản công nghiệp chỉ là giai cấp tạm thời xuất hiện khi cuộc cách mạng công nghiệp ở Âu châu đã lên cao trào vào cuối thế kỷ 18 thế thôi. Đó không hề là cấu trúc căn cơ vĩnh viến nào cả. Chẳng qua chỉ kiểu Mác thậm ngôn và khiên cưỡng, giả tạo nhằm phục vụ cho thị hiếu cộng sản của mình mà chẳng gì khác cả.

Và còn điều đáng nói nữa, chẳng qua Mác mê tín hay lạm dụng ý tưởng về biện chứng luận (Dialektik, dialectics, dialectique) của Hegel, chỉ là ý niệm tư biện, mơ hồ, trừu tượng, chẳng có gì chứng minh thực tế khoa học, cho rằng hễ hai đầu đối lập tất triệt tiêu lẫn nhau để còn lại một rồi phát triển lên tiếp và cứ tiếp tục mãi mãi như vậy. Nhưng đó là quan điểm duy tâm, còn Mác thì tuyệt đối duy vật, làm sao đem râu ông nọ cắm cằm bà kia một cách hổ lốn và phi lý thế được. Vậy nhưng Mác coi vô sản sẽ chiến thắng tuyệt đối còn tư bản chắc chắn tự chôn, thực chất chỉ là quan điểm viễn mơ, lố bịch và không thể nào có được.

Hơn thế xã hội tư bản chỉ là sự phát triển khách quan của loài người. Xã hội tư hữu khi có công nghệ, máy móc đầu tư vào trở thành xã hội tư bản chỉ thế thôi. Đây là sự phát triển mới nhờ vào đồng tiền tức tài chánh và thị trường giao dịch mang đầy chất kỹ thuật tự nhiên. Mác vì thị hiếu riêng muốn xóa bỏ tiền tệ, xóa bỏ thị trường để chỉ còn giai cấp công nhân làm và chia sản phẩm trực tiếp cùng nhau. Nhưng không có tư bản cũng đâu có công nhân lấy đâu ra được. Chẳng qua Mác chỉ kéo lùi xã hội con người, từ giai đoạn phát triển cao xuống thành giai đoan phát triển còn thấp trước đó vậy thôi.

Trong khi sự phát triển của lịch sử xã hội loài người luôn luôn là sự phát triển đi lên dựa vào kỹ thuật. Từ thời hái lượm chỉ bằng tay chân, đã phát triển qua thời đồ đá bằng các dụng cụ kỹ thuật để săn bắn, rồi đồ đồng, đồ sắt, cuối cùng là khoa học kỹ thuật để mọi mặt tiến lên. Đó là lý trí, là trí tuệ đa dạng của con người, phải đâu là đấu tranh giai cấp tạo ra, nên tư duy Các Mác chỉ đầy chất ngố hay mê tín dị đoạn vì tin nhảm vào thuyết biện chứng của Hegel là hoàn toàn sơ đẳng, mù mịt va chẳng chút gì thực tê cả. Vậy mà Trần Đức Thảo, cũng một tay cực ngố, bỏ cả cuộc đời để tuyên truyền cho chủ nghĩa duy vật biện chứng lừa gạt dân Miền Bắc suốt thời gian dài gần thế kỷ không sao hiểu nổi.

Như vậy nền kinh tế loài người luôn luôn đi từ thấp lên cao, từ đơn giản đến phức tạp, từ vật chất đến trí tuệ, từ kỹ thuật thô sơ đến kỹ thuật tinh vi mọi mặt, đây mới là nguyên lý khách quan tuyệt đối đúng và luôn luôn đúng. Mác ngược lại cho chỉ nhờ đấu tranh giai cấp mà ra cả, thật chỉ đều kiểu nói càn, nói bướng, cả vú lấp miệng em, nhằm ngụy biện, nhằm phỉnh gạt những người thiếu hiểu biết, non cơ trong lý luận, loại chỉ cuồng tín tin càn như cách học trò bị nhồi nhét một chiều mà chẳng có chút tư duy trí tuệ nhận thức gì tối thiểu cả.

Tệ hơn nữa, Mác quên không để ý hay cố tình không để ý mọi sự vật tồn tại khách quan đều có luôn cấu trúc, đó là điều bắt buộc của mọi cơ chế, mọi kết cấu bản thân từ vật chất vô cơ đến hữu cơ, cả đến tồn tại vũ trụ và tồn tại xã hội loài người. Từ đơn giản như chiếc ghế, chiếc bàn, đến cuốn sách, cây lá, nguyên tử, hạt nhân, thiên hà, đến tế bào sống làm nên sự sống, có vật nào mà không cấu trúc. Xã hội loài người cũng vậy, đẳng cấp hay giai cấp luôn đều tồn tại tự nhiên, khách quan, làm sao không có được. Quan niệm một xã hội không còn hay không có giai cấp chỉ là quan niệm ngu dốt, ngỗ ngáo, càn dở, tự lừa gạt mình và lừa gạt người khác kiểu hoàn toàn rỗng tuếch và vô bổ.

Sự sống luôn phải có tư hữu theo những mặt nào đó chỉ là tự nhiên khách quan. Con người hoàn toàn không có tư hữu hay vô sản tuyệt đối chỉ sống dựa vào xã hội thì làm gì còn có tự do, nhân cách nếu không nói kiểu sống bám như loài dây leo thực vật. Đây thật là quan điểm toàn điên khủng, phản thực tế, phản nhân bản mà lý thuyết Mác đã từng đề xướng. Một quan điểm nhảm nhí đã làm một phần nhân loại bị thui chột, đen tối đã gần trăm năm mà không ai thấy ra được hay không thể thấy ra được bởi chỉ do hệ lụy thuyết độc tài vô sản của Mác mà Lênin áp dụng cuồng nhiệt và toàn diện ở Nga suốt bảy thập kỷ rồi truyền lan sang một số nước khác nhau trên thế giới đã hủy điệt mọi tinh hoa nơi đó, mọi trí thức độc lập phải có, để còn đều toàn kiểu cá mè một lứa, kiểu bầy đàn cả thảy, hỏi làm sao nhân loại nói chung hay dân tộc đất nước liên quan còn cơ may nào phát triển lên được.

Thành thử nói chung học thuyết của Mác thực chất chỉ là học thuyết sai trái trong đều nhiều mặt. Trước tiên sai về mặt triết học, thuyết duy vật biện chứng, duy vật lịch sử đều chỉ là sự tưởng tượng phịa đặt, không có chút cơ sở khách quan nào cả, chỉ toàn là tư biện trừu tượng một chiều đầy chất mê tín hoang tưởng phi lý mà đem vào giảng dạy cho sinh viên kiểu một chiều khác nào làm ngu dân hóa, làm ngu xã hội hóa. Bởi quan niệm duy vật tuyệt đối chỉ là quan điểm võ đoán hoàn toàn phi lý vì còn nhiều bí mật trong vũ trụ chưa khai thác hết, vật chất lại biện chứng chỉ là quan niệm ngốc nghếch, phản lại tự bản thấn nó, ở đây hai nội hàm hoàn toàn phủ nhận nhau, triệt tiêu nhau, chứng tỏ Các Mác khác nào anh ngây thơ, thiển cận, hẹp hòi, gàn bướng, kiểu chỉ nhăm ngụy biện, ngu dân và ngụy tín.

Từ tiền đề võ đoán ngụy biện, Mác đưa tới những hệ quả về kinh tế, xã hội, lịch sử, chính trị toàn theo kiểu hổ lốn, sai trái, áp đặt, phi thực tế, phản khoa học, thậm chí cả phản nhân bản, phản nhân văn chỉ đưa đến hệ lụy áp bức còn người, kiềm chế, kiềm hãm mọi cá nhân con người và xã hội con người nhằm chỉ nhân danh về giai cấp kiểu hư ảo và thiên đàng xã hội một cách toàn huyễn hoặc, vô bổ và áp đặt kiểu hoàn toàn phi lý. Học thuyết Mác thực chất là học thuyết tự nó hoàn toàn nghich lý, vì chỉ toàn bản chất phi lý trong mọi nội dung hàm chứa. Từ đầu đến cuối kiểu Mác hoàn toàn ngụy biện, thậm chí còn đầy quỷ biện, chỉ hớp hồn mọi ai say mê tin tưởng vào các danh từ, ý niệm huyễn hoặc ngay từ đầu, bởi nội dung của chúng hoàn toàn không có hay chỉ rỗng tuếch không bao giờ hiện thực một cách đích thực đươc, như các từ cộng sản, phi giai cấp, đại đồng, nhân văn, lý tường v.v.. và v.v…

Nó chỉ gây huyễn tưởng cho những người thấp kém, yếu lý luận, non nhận thức, những kẻ a dua, về hùa, không có nhân cách tự lập, không có chút tinh thần xã hội nào đích thực cả, mà trong lòng chỉ tham lam ích kỷ, hùn gió bẻ măng kiểu tham vọng hay quyền lợi cá nhân thấp kém riêng tư không hơn không kém. Bởi quan điểm chuyên chính vô sản do Các Mác đề xướng đã thật sự được áp dụng ở Nga do Lênin thực hiện một cách đắt lực nhất. Cũng từ đây mà lan tuyền ra thế giới ở nhiều nơi một cách xương máu thảm hại nhất. Bởi vì vô sản hoàn toàn trái với nguyện vọng tự nhiên và chính đáng của loài người, nó lại được những người vô sản mà bản chất thiếu chọn lọc đầy cuồng tín nổi lên, mọi nhận thức đều hạn hẹp, có đâu phải giới tinh hoa của xã hội, tạo nên sự thành công của thiểu số đối kháng lạ sự thất bại của đa số hay toàn lịch sử xã hội loài người suốt cả một thời kỳ dài mà ai cũng đều nhận thức ra được.

Nên nói chung lại, học thuyết Mác chỉ là một học thuyết nhân danh mọi thứ mà đều không thực chất hay hoàn toàn phản lại thực chất. Như nhân danh giai cấp, nhân danh giải phóng giai cấp, nhân danh giải phóng loài người để xây dựng một xã hội cộng sản lý tưởng, một xã hội hoàn toàn không còn giai cấp, thực chất đều là những sự nhân danh huyến tưởng mà không bao giờ có được, tuyệt đối không thể nào và không bao giờ thực hiện được, bởi đó toàn đều những danh từ phi nội dung, phản nội dung mà chỉ có những người lợi dụng, bị lợi dụng, cơ hội, dựa vào đỏ để huyễn hoặc người khác thật sự kém hiểu biết mọi vấn đề lịch sử và xã hội, chỉ hoàn toàn ngây thơ, nông cạn, dễ bị mụ mị, cuồng tín, vì không hề có chút đầu óc khoa học hay khách quan nào cả. Đây chính là tội lỗi hay tội ác của chính Mác, bởi vì suốt một thế kỷ với bao nhiêu hoang phí của xã hội qua chiến tranh, qua đấu tố dã man, qua tướt đoạt phi lý, qua nhồi sọ nhiều thế hệ người, kể cả hủy hoại mạng sống đến trên 100 triệu người cả toàn thế giới, cuối cùng Liên Xô vẫn sụp đổ, Đông Âu vẫn tan rã, đó khác gì một sự hoang phí đớn đau của toàn thể loài người xuyên suốt cả một thế kỷ. Bởi nếu nó hoàn toàn hay ho, đúng đắn, tốt đẹp, hẳn đã phải thành công êm ái chỉ cần trong thập kỷ, có đâu gây bao hậu quả nặng nề khắp nơi mà cuối cùng chỉ đều thất bại chua chat như vậy.

Đất nước ta sau hơn gần trăm năm bị thực dân Pháp cai trị, vẫn không làm sao trục xuất được chúng. Bởi vì do thời cơ chưa tới mà cũng vì thực lực quốc dân ta còn yếu. Thế nhưng sao khi đế quốc Nhật vào ta để đánh bại quân Pháp, vẫn khác chi dung chủ nghĩa phát xít hay chủ nghĩa thực dân, cũng khác chi tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa của đất nước ta. Cũng may nhờ Thế chiến thứ hai Đồng minh thắng lợi và Nhật bản đầu hang. Dân tộc ta mới được lần đầu tiên sổ lồng thoát củi. Chính cựu hoàng Bảo Đại nhân cơ hội tuyên bố trước thế giới xóa bỏ mọi hiệp ước bất công trước đây bị bắt buộc phải ký với Pháp. Có nghĩa nước ta đã được hoàn toàn độc lập về mặt pháp lý và chính phủ Trần Trọng Kim ra đời như một nước tư sản tự do, độc lập lần đầu tiên theo hướng thể chế công hòa.

Nhưng ông Hồ Chí Minh lại là người cộng sản thuần thành về từ Nga, thuộc phái Đệ tam cộng sản bôn sê vítch do Lênin lãnh đạo, đã đứng lên lãnh đạo nhóm Việt  Minh mà nhiều người có khuynh hướng theo Nga ngay từ đầu, đã lật đổ Trần Trọng Kim để thay thế vào chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa mà thực chất là nhà nước công nông đầu tiên theo học thuyết Mác. Đây là điểm mấu chốt của lịch sử đã từng xảy ra như thế. Nhưng đã bị mọi sự tuyên truyền chính trị một chiều nhằm giải thích khác đi nhằm đánh Pháp đánh Nhật vì quyền lợi của dân của nước. Quan điểm đó về sau đã trở thành cả một nền giáo dục chính thức lẫn cả nền truyền thông mọi mặt phụ họa cho đến nay làm mất đi mọi nhận thức khách quan của bao thế hê thanh niên với đâu óc vô tư chân chính.

Vấn đề đặt ra ở đây nếu không lật đổ chính phủ Trần Trọng Kim thì đất nước ta thế nào. Hoặc dẫu lật Trần Trọng Kim mà ông Hồ lại là người quốc gia không cộng sản kiểu Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu thì đất nước ta thế nào. Bởi vì nếu như vậy thì người Pháp sau đó có quay trở lại không. Đây là vấn đề mấu chốt thiết yếu mà bất kỳ người yêu nước chân chính nào cũng phải cần suy nghĩ và đặt ra lại vấn đề. Rõ rang Pháp quy lại là vì vai trò của ông Hồ Chí Minh, vì mục đích của ông tuyệt đối theo Nga. Hoàn toàn trái ngược với ý thức hệ lẫn quyền lợi thực té lúc đó của Pháp lẫn phe các nước tư sản như Pháp. Đây rõ ràng là vấn đề ý thức hệ đặt ra và mọi việc xảy ra sau năm 1945, 1954, 1975 ở mọi nơi trên toàn Miền Bắc và sau này ở toàn Miền Nam mọi người đều đã hoàn toàn thấy rõ.

Thành ra để kết luận, vấn đề chủ yếu ở nước ta và trên toàn thế giới đều bắt nguốn từ học thuyết Mác. Mà ở đây chính Lênin nắm vai trò ý nghĩa quyết định nhất. Học thuyết của Mác Ănghen sau khi ra đời mà phần lớn là các bài báo rãi rác khắp nơi như tờ báo sông Rhin, thì chủ yếu chỉ là cuốn Tư Bản Luận đang còn viết dở, một thời gian dài chỉ nằm trong hộc tủ mà chính Mác thừa nhận. Chỉ sau khi Lênin đem vào Nga thực hành đình đám thì thực chất thuyết Mác mới bắt đầu nổi tiếng. Công đầu đó là của Lênin và lấy từ cốt lõi tinh thần do Mác vạch ra là chuyên chính vô sản hay độc tài vô sản. Thêm khả năng vô biên của Lênin là sự tổ chức, tuyên truyền và bạo lực. Nếu trước kia cuối đời Mác có lần nói tôi không phải là người mác xít (Je ne suis pas un marxist) thì Lênin còn bảo hoàng hơn vua chính là chỗ đó.

Vậy vấn đề cuối cùng là học thuyết Mác đúng hay sai vô hình chung trở nên trọng tâm lực hút quan trọng nhất. Nói chi thì nói, chính câu phương châm của Mác chuyên chính hay độc tài vô sản thành trở nên quan trọng nhất. Nó trở thành cái khóa án toàn cho thuyết Mác mà không bất kỳ ai động tới được. Nó trở thành chốt khóa an toàn mà chính Mác đã trước tiên cài vào thuyết của mình. Bởi vì lực lượng vô sản dĩ nhiên dễ trở thành mù quáng, cuồng tín, và mọi thành phần cơ hội dễ dạng ẩn nấp và nhào lộn trong đó.

Thành nên nghệ thuật tuyên truyền, tổ chức, bạo lực (tức không cần khoa học, không cần khách quan thật sự, mà tự mình nhận bừa là khoa học, là khách quan, là chân lý duy nhất đúng cũng đã đủ) là chìa khoa thành công duy nhất mà Lênin đã từng gia cố thêm cho cái chốt đã được cài sẳn của Mác. Đó âu cũng là định mệnh một thời cho dân tộc, đất nước ta, cũng như cho một nửa thế giới, trong một thời gian dài suốt thế kỷ 20, kiểu chỉ toàn đều như vậy mà thôi. Bởi nó làm chặt cụt, làm thui chột mọi nhận thức tự do, mọi tư duy tự chủ độc lập, mọi con người trí thức chân chính, mọi tinh hoa của những đất bị nước nào rơi vào đó, hay kể cả của toàn nhân loại, để chỉ còn thuần một kiểu loại tư duy bầy đàn, mà cho dẫu ngàn năm cũng không thể nào ra khỏi được, bởi vì do cái chốt cài an toàn mà chính Mác đã khóa sẳn, lại còn được cả chính Lênin gia cố thêm về sau.

 

ĐẠI NGÀN

(06/4/24)   

 

**

  

No comments:

Post a Comment