NÓI VỀ ĐẢNG PHÁI VÀ CHÍNH TRỊ
Vấn đề chính trị
là vấn để muôn đời của xã hội loài người. Loài vật ngay đến loài thực vật nhiều
khi cũng sống thành bầy đàn như một yêu cầu sinh tồn do các hoàn cảnh hay tình
huống nào đó, nhưng đó chỉ là phản ứng tự vệ theo chủng loài, không gọi được là
chính trị. Chỉ xã hội loài người mới luôn mật thiết đến ý nghĩa và nhu cầu
chính trị vì con người có lý trí, có trí tuệ, có văn minh, hiểu biết và văn
hóa. Đây là điều không những làm cho chính trị luôn cần thiết mà còn chính
đáng. Bởi chính trị thật ra chỉ là sự tổ chức và điều hành cuộc sống chung xã hội
sao cho hiệu quả và tốt đẹp nhất. Trong lịch sử phát triển nhân loại, cho dầu
các thể chế xã hội hay mô thức chính trị ra sao thì vẫn phải luôn có, luôn thay
đổi và biến chuyển theo thời gian hoàn cảnh nhưng không bao giờ bất biến hay tồn
tại cứng nhắc.
Thời phong kiến
quân chủ, chỉ cần một cá nhân với lực lượng và sức mạnh nào đó riêng của mình
đánh thắng và chinh phục được mọi đối thủ khác, cá nhân đó và lực lượng nhân sự
của nó chiếm được toàn diện chính quyền và được lên làm vua, có khi làm hoàng đế
trong một lãnh thổ rộng lớn kiểu như các đế quốc thế thôi. Câu ngạn ngữ được là
vua thua là giặc luôn luôn thích ứng ở đây. Và một nước không thể có hai vua là
điều thường vẫn chính đáng như thế. Có nghĩa chính trị là điều đi đôi với quyền
hành là chuyện tự nhiên và khách quan, nhưng chính trị và quyền hành đó là tốt
hay xấu tùy theo trường hợp lại là chuyện khác. Phù hợp và có ích lợi với hoàn
cảnh xã hội là có chính nghĩa, còn không thì ngược lại thế thôi. Có chính nghĩa
thì triều đại đó tồn tại dài lâu còn không thì ngắn ngủi. Dẫu nguyên lý khách
quan ngày xưa là kiểu cách cha truyền con nối là điều thông thường nhất nhằm bảo
đảm quyền lợi riêng có khi nhằm cả sự ổn định và an toàn chung.
Nhưng đến các thời
đại về sau thì mọi sự việc đã dần dần hoàn toàn khác hẳn. Xã hội đã phát triển
tiến bộ, lịch sử đã tiến lên, con người dần dà có sự hiểu biết sâu sắc và rộng
rãi hơn, nguyên lý điều hòa xã hội cũng thành phải thay đổi khác. Mỗi cá nhân
hay thành tố của xã hội càng ngày cảm thấy mình có quyền bình đẳng với mọi người
hơn, chính trị trở thành nhẹ nhàng hơn, chỉ là sự quản lý xã hội nhằm lợi ích
chung mà không còn là đặc quyền tuyệt đối cứng nhắc của bất kỳ ai hay lực lượng
nào nữa cả. Bởi triều đại bây giờ là phải do toàn dân hay toàn xã hội quyết định
và quản lý theo lý trí mà không phải bởi sức mạnh mơ hồ hày mù quáng nào đó áp
đặt nữa. Đây chính là thời đại của dân chủ, của thể chế cộng hòa phổ biến mà
không còn tùy thuộc vào vua chúa nào, nếu đó không kiểu chỉ nhằm biểu kiến như
trong các chế độ cộng hòa kiểu đại nghị và các nghi thức hay hình thức vua chúa
chỉ còn nhằm để biểu trưng hay làm vì.
Quyền mọi con người
đều bình đẳng, quyền bầu cử ứng cử để lựa chọn những người tốt, tiêu biểu, có
năng lực và có thiện chí để thiết lập chính quyền, đó là chính trị kiểu mới và
thực chất đã tồn tại ổn định qua rất nhiều thế kỷ trong thực tế. Thể chế cộng
hòa dân chủ thực chất đã thay thế hẳn cho mọi chế độ độc tài toàn trị kiểu
phong kiến hay vua chúa xưa kia. Bây giờ không còn quyền áp đặt tùy tiện cho xã
hội nữa mà quyền dân chủ tự do ứng cử bầu cử đã hoàn toàn chính đáng và chính
thức thay vào đó và ý nghĩa chính đáng cũng như cần thiết của chính trị cũng đã
được nâng lên tầm cao mới hiện đại và văn minh hơn. Bởi mọi người là bình đẳng,
đã trở nên nguyên lý khách quan bất di bất dịch, nên chính trị phải gắn với quyền
ứng cử bầu cử tự do là hoàn toàn chính đáng và thiết yếu, đó là nhu cầu khoa học
và thực chất của xã hội mà không còn là bất kỳ mọi thứ quyền lực mù mờ nào như
trước kia nữa. Bởi mọi cá nhân đều có quyền hạn và có trách nhiệm với toàn xã hội
mà mình là thành viên trong đó đã trở thành một sự thật, một chân lý khách quan
đương nhiên không ai được quyền phủ nhận hay đi ngược lại được.
Nhưng mọi sự tổ chức
và điều hành hiệu quả trong xã hội đều luôn luôn cần thiết, xã hội nói chung
hay xã hội trong từng khu vực đều luôn như vậy, nên mọi việc tuyển trạch người
nhằm điều hành xã hội cũng luôn cần thiết như thế. Bất kỳ sự hình thành tổ chức
nào dù nhỏ lớn người ta cũng dễ dàng quen biết nhau hơn, hiểu biết nhau rành mạch
căn kẽ hơn, dễ kiểm soát và kết hợp nhau hiệu lực hơn, đó là ý nghĩa của sự
hình thành ra các đảng phái chính trị hay gọi là các chính đảng là như thế.
Nhưng đó chỉ là công cụ của chính trị chung, để nhằm giúp cho các yêu cầu ứng cử
bầu cử mà không gì khác. Không thể có đảng chính trị nào tự mình cầm quyền
chung dù bất kỳ lý do hay mục đích nào, mà nền chính trị tổng quát hay chung nhất
phải là của toàn dân, toàn xã hội, vượt lên mọi cái riêng tư cục bộ để trở
thành giá trị lớn nhất và có ý nghĩa bao trùm nhất. Bởi mọi đảng phái luôn có
tính phe phái, đó là thực tế tâm lý và bản năng tự nhiên của con người khách
quan, nên không thể có đảng nào được tự ý cầm quyền, mà đảng chỉ là tập hợp người
nào đó giúp cho xã hội trong bầu cử ứng cử nhằm tạo ra chính quyền chung và quyền
lực chung của toàn xã hội, đất nước vậy thôi. Đảng phái hay đi với phe phái đó
là mặt tiêu cực của bất kỳ tổ chức phe nhóm nào kể cả đảng chính trị là điều cần
phải luôn nhất thiết né tránh chúng.
Nên nói chung
chính trị không phải là quy luật hay giá trị bất biến nào đó của xã hội mà chỉ
là nhu cầu và mục đích linh hoạt, thiết thực của xã hội qua từng thế hệ, từng
giai đoạn hoàn cảnh, từng mục đích thiết thực nào đó, qua từng thời kỳ, của tất
cả mọi người hay toàn xã hội. Thế nên mọi chính đảng đều cần thiết và bình đẳng
với nhau nhưng không được quá đà hay lạm dụng. Chính đảng nhiều quá thì thành hổn
tạp và không cần thiết, chính đảng chỉ có một là điều phi lý, quái đảng và phản
tác dụng đối với xã hội, nên thường chỉ cần vài ba chính đảng có ý nghĩa và giá
trị thực tế là đủ, chí ít cũng hai chính đảng ngang ngữa để đối lập nhau tạo
nên thế cần bằng, hiệu lực trong chính trị. Và mỗi chính đảng chỉ là quy luật vận
động riêng của nó, nên nó chỉ là công cụ cho bầu cử ứng cử của toàn xã hội hay
đất nước mà không thể có mục đích khuynh loát riêng tư của nó được. Bởi như thế
là trái với nguyên lý, nguyên tắc khách quan tự nhiên, trái với mọi yêu cầu
chính đáng tự nhiên của toàn xã hội.
Học thuyết Các Mác
là học thuyết duy nhất nhằm vào đấu tranh giai cấp nên ngay từ tiên khởi nó chủ
trương là đảng duy nhất, đây là loai đảng cầm quyền mà không còn là đảng nhằm
giúp cho sự bầu cử ứng cử hoàn toàn dân chủ tự do của toàn xã hội. Mác tự mệnh
danh đảng cầm quyền của mình là đảng của giai cấp công nhân, là đội tiền phong
của giai cấp công nhân vô sản nhằm lãnh đạo, thúc đẩy toàn xã hội đi lên hay tiến
đến vô sản. Đó chỉ là quan điểm hay tư tưởng riêng tư của cá nhân Mác hay đôi
người theo Mác, nhưng có gì bảo đảm đó là chân lý khách quan hay thiết yếu của
toàn lịch sử xã hội. Chính đây là điều cho thấy tính mê tín và tính độc đoán
trong tư duy của Mác. Nó trái với nguyên lý mọi người đều bình đẳng là nguyên
lý khách quan tự nhiên nhất, trái với nguyên lý lịch sử chung là không bất kỳ
cá nhân hay đoàn nhóm nào có thể tiền chế ra nó được, không thể có quyền định
khung tùy tiện cho nó được, mà lịch sử là lịch sử phát triển đi lên của cả chủng
loài, không bất cứ một ai có thể o ép, quyết định riêng tư về sự phát triển
khách quan, tự do, chính đáng và cần thiết, thiết yếu của toàn lịch sử.
Bởi vì không bất kỳ
ai có thể nhân danh riêng mình về bất kỳ điều gì cả. Làm sao có thể tin tưởng
ngôn ngữ bề ngoài của mọi con người. Làm sao tin tưởng ở ngôn ngữ trong khi cái
quyết định nhất chính là các tính chất nội hàm của cá nhân đó. Bất kỳ đảng phái
nào, nhân danh giai cấp nào, lấy nền tảng khách quan nào để có thể làm tin tưởng
được vào điều đó. Bởi mỗi người đều có thể có những tình huống đặc thù nào đó của
cá nhân mình, làm sao mọi ngôn ngữ bề ngoài luôn bảo đảm cho người ta tin chắc
được, lại còn sự trà trộn của những kẻ thời cơ, cơ hội vào thì sao, đâu có thể
tránh hết được. Nên quan điểm của Mác đảng duy nhất lãnh đạo là hoàn toàn mù
quáng và thiếu cơ sở khách quan khoa học. Vả chăng quan điểm về tính biện chứng,
tự cho xã hội tư bản phải tự chôn, đảng vô sản tất yếu lãnh đạo lịch sử chẳng
qua kiểu quan điểm cuồng tín, bất chấp chân lý và lịch sử khách quan, chỉ ru ngủ
quần chúng mê muội, mà phản lại lịch sử, phản lại mọi sự phát triển đi lên của
toàn xã hội.
Trong khi nhu cầu phát
triển lịch sử cũng là nhu cầu về quyền hạn của mọi cá nhân cũng như nhu cầu về mưu
cầu hạnh phúc chính đáng của mỗi cá thể con người, cũng như toàn xã hội. Đó là
ý nghĩa cho sự phát triển lịch sử chính đáng và khách quan nhất, mà không thể bị
o ép tùy tiện, hay phải theo bất kỳ công thức đã được tiền chế kiểu mê tín dị
đoan, hay độc đoán hay hoang tưởng nào hết. Bởi làm như vậy, cũng là tướt mất mọi
nhân quyền chính đáng của mỗi cá nhân thành viên, cũng như của toàn xã hội, tức
đất nước liên quan. Công thức của Mác nhằm thực hiện kiểu một mô thức một xã hội
không có giai cấp chỉ có thể là điều hoang tưởng và không thực tế. Bởi đẳng cấp
luôn luôn là sự kiện bên trong lẫn bề ngoài của mỗi cá thể tự nhiên về nhiều mặt
và giai cấp xã hội cũng chỉ là một hệ lụy kiểu như thế. Một hạt cây lúc đầu là
đồng nhất tính tuy dầu cũng đã có cấu trúc vi mô nhất định bên trong. Rồi hạt nẩy
mầm và phát triển ra cây to lớn với mọi cành lá xum xuê rậm rạp đó là nhu cầu
và kết quả khách quan tự nhiên của cây là điều không thể nào khác được. Xã hội
loài người cũng vậy, mọi sự phát triển không thể nào quay ngược lại khởi điểm
ban đầu là quy luật khách quan và chắc chắn nhất. Xã hội cộng sản nguyên thủy
kiểu hái lượm ăn chung làm chung không có tư hữu riêng là thực tế đã bị vượt
qua hàng vạn năm qua ở trong lịch sử phát triển của xã hội loài người thì không
bao giờ có thể quay lại được nữa, đó chỉ là điều ngụy biện ngang trái và hoàn
toàn phi lý, xuẩn động của Mác.
Vả chăng lịch sử xã
hội mọi mặt chỉ có tiến tới mà không thể quay lui. Tiến tới bằng lý trí, bằng
trí tuệ, bằng khoa học kỹ thuật khách quan mà không thể quay lùi theo cảm tính,
theo bản năng hoang dã nào cả, đó chỉ là sự mê tín ngớ ngẩn, sự cuồng tín đen tối,
chỉ có tính phản động mà không thể nào và không bao giờ là sự tiến lên hay sự
phát triển khách quan, chính đáng và cần thiết của toàn xã hội. Nên chính
nguyên lý tự do dân chủ mới là nguyên lý đã trở nên thiết yếu và chính đáng hiện
đại của toàn xã hội mà không còn ý nghĩa hay giá trị độc tài theo bất kỳ phương
diện hay khía cạnh thời xa xưa của trạng thái xã hội còn nhiều lạc hậu trong
quá khứ được nữa. Nguyên tắc tự do dân chủ khách quan đi theo với nguyên tắc
tam quyền phân lập là quy luật cơ bản, thiết yếu, cần thiết nhất mà xã hội loài
người đã tìm ra, cũng như loài người đã tìm ra cơ chế của thị trường và của tiền
tệ trong xã hội tư hữu và tư bản là thiết chế khách quan và hiệu quả trong xã hội
là điều không thể nào chối bỏ được. Mác chủ trương một xã hội không có tư sản,
không có giai cấp, không có tư hữu chỉ là điều hoàn toàn không thực chất, không
thực tế, phản lại mọi khách quan tự nhiên mà xã hội con người cũng như vạn vật
đều phải có, chỉ là điều hoàn toàn phi lý và quái đản vốn chưa hề từng có trong
lịch sử quá khứ về mọi mặt. Lại nữa ý nghĩa mặt trái của xã hội cũng như cá
nhân có thể vẫn hàm chứa yếu tố xấu, yếu tố tiêu cực nào đó, như là điều mà Mác
chủ quan hay nông cạn chỉ coi thường hay không hề nghĩ đến.
Nên nguyên lý hay
nguyên tắc độc tài vô sản của Mác là nguyên lý phản khách quan tự nhiên, phản
xã hội và con người và phản cả nhân văn mà không bất kỳ ai có thể chấp nhận,
ngoại trừ sự cưỡng chế phi lý bắt buộc xã hội phải cam chịu, mà Mác chính là một
nguyên nhân từng gây tác hại. Một sự phản động trắng trợn lại tự nhận là cách mạng
chính là một lỗi lầm hay kể cả tội ác của Mác đối với toàn xã hội loài người
trong quá khứ bởi nó từng gây ra bao nhiêu hậu quả và hệ lụy suốt gần một thế kỷ
ở nhiều nơi mà không ai phủ nhận được. Cách mạng kiểu xóa bài làm lại, đốt rừng
trồng lại, thực chất chỉ là kiểu điên gàn, trái nguyên lý, trái phương pháp
khách quan trong thực tế, chỉ là điều phi lý và hoàn toàn hư tưởng mà Mác đã phạm
phải. Một công việc mà hoàn toàn không tới đâu chỉ đưa lại mọi sự hoang phí cho
con người và cho lịch sử, đó là chủ trương hay chủ thuyết hoàn toàn hoang tưởng,
hư tưởng, chẳng mang lại lợi ích gì mà chỉ gây kìm hãm xã hội mọi mặt, chỉ gây
phá hoại cho xã hội và lịch sử qua một thời kỳ trong quá khứ rồi chắc chắn phải
bị đào thải mà không thể gì khác. Bởi khía cạnh tiêu cực tột cùng của học thuyết
Mác là khía cạnh hư vô chủ nghĩa lẫn mục tiêu vô chính phủ là điều hết sức trái
trớt và phi lý nhất đối với bản thân con người cũng như đối với xã hội và lịch
sử.
Trong khi đất nước
ta qua gần trăm năm bị thực dân Pháp đô hộ, cả dân tộc bị mất chủ quyền, người
dân không có nhân quyền về nhiều mặt, đó là điều hoàn toàn đáng tiếc. Nhưng sau
khi đánh đuổi người Pháp bằng bao nhiêu máu xương hao phí nhất lại rơi vào vòng
khống chế ý thức hệ hoàn toàn phản khách quan tự nhiên lại là điểu uổng phí
không kém. Đó là một thực tế đáng buồn của một đất nước và dân tộc từng có lịch
sử oanh liệt hàng ngàn năm trong quá khứ cũng thật sự là điều hết thức tiếc rẽ.
Lỗi lầm này chính là do đất nước và nhân dân Nga đã gây ra ở nhiều nơi cho nhân
loại trong suốt thế kỷ 20 mà tới bây giờ nhiều người còn chưa nhận ra được và
trong đó có hệ lụy của chính nước ta. Thật sự chân lý của thế giới hay của lịch
sử loài người luôn luôn chỉ là một, đó chính bởi thực tế khách quan đòi hỏi mà
không phụ thuộc vào bất cứ cá nhân nào hay đoàn nhóm phe phái nào. Dùng sự
tuyên truyền cố ý chủ quan để xuyên tạc lịch sử, để bẻ quặt lịch sử khách quan
đều có thể nói là tội lỗi hay tội ác đối với dân tộc, đất nước mình cũng như đối
với toàn nhân loại trong bất cứ thời đại nào cũng vậy.
Bởi trong thế gian
này chỉ có con người là trên hết, chỉ có toàn thể loài người là trên hết, đó là
sự thật mà không phải bất kỳ cá nhân nào, đoàn nhóm nào, sự kiện nào, hay lý
thuyết nào có thể thay thế vào đó được. Bởi mọi cái cá lẻ đều không thể thay thế
vào những cái chung nhất, mọi sự kiện đặc thù riêng biệt đều không thể thay thế
vào cho khách quan lịch sử bao quát, rộng rãi nhất. Đó là nguyên lý và ý nghĩa
khác biệt giữa dân chủ tự do và độc tài mọi loại là đều như thế. Con người cá
nhân luôn luôn dễ có ngôn ngữ giả dối và ý đồ đen tối nào đó là điều khó có thể
tránh được. Cho nên nguyên lý xã hội dân chủ tự do, nguyên lý tam quyền phân lập
để chế ngự nhau, để kiểm soát nhau là điều nền tảng cần thiết không bao giờ có
thể đi ngược lại được. Bất kỳ mọi ý đồ đi ngược nào chỉ có thể là ngụy biện và
dối gạt mà không thể nào khác. Xã hội con người không thể chỉ dùng bản năng, cảm
tính hay thị hiếu nhất thời chủ quan vẫn phải luôn là yêu cầu bó buộc và chắc
chắn nhất. Bởi quần chúng số đông vẫn luôn là thực tế đàn bầy dễ tính nhất, thụ
động nhất và dễ bị chế ngự, dẫn dắt nhất. Do đó xã hội luôn luôn cần những
thành phần tinh hoa cho những trường hợp và giai đoạn thời kỳ nhất định. Nhưng
trên nhất vẫn là những nguyên lý khách quan khoa học chắc chắn nhất mà không phải
chỉ hiểu biết hay nhận thức chủ quan. Chính vì thế mà bất kỳ xã hội ngu dân nào
theo kiểu bầy đàn, hay bất kỳ cá nhân nào chủ trương điều đó vì quyền lợi bản
thân sai trái của riêng mình đều không thể chấp nhận được, chỉ vì nó luôn luôn
trở nên rào cản, trở thành sức mạnh phản động mà không thể bất kỳ xã hội tiến bộ,
dân chủ tự do và nhân bản phát triển trong sáng nào có thể mù quáng chấp nhận theo
cách hoàn toàn tiêu cực và thụ động theo cách đó.
TIẾNG NGÀN
(08/5/2024)
**
No comments:
Post a Comment