VỀ MỘT THỜI PHẬT GIÁO
Ở NƯỚC TA XƯA VÀ NAY
Xưa vị vua xứ người
Tịnh Phạn
Từ cổ thời lìa bỏ
ngai vàng
Coi thường phú quý
công danh
Tìm đường giải
thoát bản thân chính mình
Tâm thức ấy ngàn đời
có một
Ngài trở thành Đức
Phật Thích Ca
Từ bi trải rộng
bao la
Nhằm vì cứu độ thảy
đều chúng sinh
Để từ đấy truyền
ra mọi chốn
Nơi thế gian hoằng
pháp lòng thành
Giúp người rũ bỏ
hư danh
Hóa thân Phật pháp
tự mình tinh hoa
Khắp Á Châu Việt
Nam là một
Mà đỉnh đạo Phật đời
Trần
Có vua rời bỏ ngai
vàng
Trở thành Phật sống
tiếng vang đời đời
Hai thời đại tiếp
liền Trần, Lý
Người Việt Nam mộ
Phật tại tâm
Thực thi Phật pháp
âm thầm
Tinh thần giải
thoát cần nào khoa trương
Nhưng thế sự vốn
thường lắc léo
Đường đời luôn lên
xuống dập dềnh
Có thời mạt pháp mông
mênh
Lòng người bởi vậy
đã thành tả tơi
Kiểu Miền Nam một
thời xưa cũ
Bọn nhân danh Phật
pháp làm liều
Trở thành giả tạo
phần nhiều
Rơi vào chính trị để
nhằm phô trương
Lôi tượng Phật xuống
đường một thuở
Nhằm chìa ra thời
cuộc ý đồ
Y vàng tâm đỏ khác
sao
Lùa đều quần chúng
ào ào như sôi
Phật bổng chốc hóa
thành giả dối
Đều trở nên công cụ
bề ngoài
Sư thầy chỉ bọn giả
đò
Dối lừa chính trị đạo
tà mê man
Dụ sư sãi tự thiêu
là thế
Bằng bởi xăng người
khác tưới vào
Gạt lừa quần chúng
rêu rao
Trái tim bồ tát kiểu
đều dối dang
Thời mạt pháp quả
toàn như vậy
Khiến niềm tin
điên đảo tơi bời
Đều thành lợi dụng
mọi nơi
Thảy đều bế tắt một
thời rồi qua
Thành chính trị ba
hoa chích chóe
Làm một thời Phật
giáo tàn suy
Nhằm đều dối gạt
lòng người
Tan thành mây khói
tệ càng mọi nơi
Cốt vô thần phải nhằm
thay thế
Đời cho đều vật chất
lạ gì
Trái tim bồ tát quý
chi
Cần thì bẻ cổ ném
vào ao chuôm
Một thời đại đã
thành hổn loạn
Nhưng sự đời mọi chuyện
rồi qua
Dần dà đêm tối
sáng ra
Lòng người tâm thức
vẫn còn như xưa
Giờ Nam Bắc đã
thành thống nhất
Duy còn điều chính
trị một đường
Trước tiên chủ
nghĩa vô thần
Nhưng nào tôn giáo
đâu toàn tiêu ma
Bởi đâu phải toàn
là thuốc phiện
Mà thâm tâm quần
chúng vẫn tin
Đã thành hạt giống
con người
Gặp thời tiết tốt
vẫn đều nở hoa
Nên bổng chốc cái
mầm Minh Tuệ
Trong rác rơm bổng
lại nảy lên
Giữa đời thế cuộc
bông phèn
Tự nhiên xuất hiện
liền thành sáng trưng
Gốc Miền Bắc là
dân Nghệ Tĩnh
Một cái nôi cách mạng
từ đầu
Gần trăm năm ở miền
Ngoài
Đâu gì dính dáng tới
đều miền Trong
Từ giáo dục vô thần
đào tạo
Lại tự nhiên ngộ
Phật tận nguồn
Muốn tìm tự giác
đường trường
Hạnh đầu đà đó ai
lường trước sao
Tạo hiện tượng vựt
đều quần chúng
Khiến hàng ngàn
hàng vạn đi theo
Hoàn toàn tự nguyện
thảy đều
Chứng minh tâm thức
dân mình còn đây
Tính nhân bản kết
thành vậy
Nào cần đâu đào tạo
tuyên truyền
Mà thuần hạt giống
trong lòng
Gặp thời nở rộ khó
nào cản ngăn
Chính tâm thức vốn
hằng như vậy
Từ ngàn xưa tự có
trong lòng
Dẫu thành chủng tử
chôn vùi
Vẫn hoài còn đó gặp
thời mọc lên
Tâm dân Việt từ bi
bác ái
Khiến làm cho Phật
pháp hợp duyên
Ngàn đời tồn tại
lưu niên
Đất trời nuôi dưỡng
vẫn hằng thế thôi
Sư Minh Tuệ cõi
lòng chân thực
Thuần chân tu dân mới
gắn vào
Tôn lên như bậc Bồ
đề
Bao người quỳ lạy
chỉ đều tự nhiên
Đời là thế trọng điều
chân lý
Vốn tự nhiên cảm
nhận khách quan
Thấy ai có tấm
lòng vàng
Mục tiêu cao cả thảy
càng hướng theo
MÂY NGÀN
(15/4/2024)
**
No comments:
Post a Comment