Saturday, September 23, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 173

 PHÊ PHÁN KHÁCH QUAN HỌC THUYẾT

 CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN KARL MARX

 

  (I)


Cho dù thuyết Mác ngàn trang                 

Viết xong bỏ đó ai toàn theo đâu

Cất vào hộc tủ từ lâu

Điều này chính Mác nhận hầu khách quan

 

Lâu ngày mối mọt gặm càng

Nếu không dựng dậy bởi toàn Lênin

Bấy giờ hoàn cảnh nước Nga

Dưới thời phong kiến xót xa nhiều điều

 

Lê làm Cách mạng tháng Mười

Trở về từ Đức lẫn từ Bắc Âu

Đang thời khối nước tranh nhau

Đường vào tư bản trước sau đều toàn

 

Thực dân Tư sản mở màn

Đi tìm Thuộc địa rộn ràng mọi nơi

Nga đang lạc hậu tơi bời

Bởi đều nông nghiệp làm nền móng xưa

 

Nhận ra thuyết Mác đâu thừa

Độc tài vô sản nhằm đưa lên nào

Công nhân chỉ có ít oi

Lênin vận động đi vào quyết tâm

 

Dựng lên cách mạng hà rầm

Lần hồi xây dựng nhờ đều nhân danh

Đẩy vô tập thể mọi vành

Dùng đều Đảng trị cố thành công thôi

 

Dẫu toàn thất bại liên hồi

Khiến nền kinh tế phải hoài đổi thay

Chuyển nhiều kế hoạch trước sau

Bao lần thay đổi loay hoay đủ điều

 

Cũng vào nền nếp mọi chiều

Buộc ngành kỹ nghệ phải hầu đi lên

Thật ra so chỉ bõ bèng

Bởi đều giả tạo sánh nào Mỹ Âu

 

Bảy năm năm vẫn khác nào

Dân đều bóp bụng có ngoài thế sao

Chỉ cho nhà nước làm giàu

Chạy đua công nghiệp nặng hầu phất cao

 

Chế toàn súng đạn khác đâu

Cốt nhằm chinh phục toàn cầu mục tiêu

Để theo thuyết Mác mọi điều

Độc tài vô sản nhắm đều tự nhiên

 

Cốt lên cộng sản ưu tiên

Nhưng bao ngày tháng kiên trì được đâu

Cuối cùng đã phải sụp nhào

Dẫu toàn cưỡng chế ai nào chẳng hay

 

Vì đâu phát triển khách quan

Mà nhằm áp đặt thảy toàn trước sau

Khiến cho kinh tế vẫn nghèo

Chỉ phô thanh thế bề ngoài lạ chi

 

Dồn toàn vũ khí hạt nhân

Độc tài sắt máu mọi phần kết vô

Chia hai giai cấp quả nào

Dân toàn bị trị dưới quyền quan to

 

Đều thành nghịch lý khác đâu

Thuyết vô giai cấp dễ nào đạt chi

Địa đàng có thảy mấy khi

Mà đầy ức chế còn gì nhân văn

 

Vong thân ảo tưởng lằng nhằng

Toàn dân chịu đựng âm thầm khóc than

Sống nhằm luồn cúi phải càng

Kết cùng nịnh bợ đâu oan chút nào

 

Nhân sinh hạnh phúc lộn nhào

Đều toàn đóng kịch kiểu hầu diễn viên

Do đâu nông nỗi triền miên

Độc tài vô sản đã hầu tạo nên

 

Khiến đều trái luật khách quan

Mác xưa giả tạo quả càng thấy ngay

Bởi vì mê tín tràn đầy

Cho rằng biện chứng luật này tối cao

 

Để làm tư bản tự chôn

Diệt luôn tư hữu đặng toàn đi lên

Công nhân vô sản cầm quyền

Thực hành sứ mạng thiêng liêng khác nào

 

Nhưng đều nghịch lý tào lao

Bởi điều nhận thức dễ nào có đâu

Diệt toàn trí thức khác sao

Tạo ra quần chúng ào ào như nhau

 

Khiến đều cuồng tín trước sau

Phản toàn khoa học nhằm hầu ngu dân

Khiến đều trì kéo bồng bềnh

Kiểu gà mắc tóc tênh hênh mọi chiều

 

Tự do dân chủ hủy đều

Chỉ còn độc đoán mọi chiều khác đâu

Kiểu gà ăn quẩn cối xay

Hóa toàn kiềm hãm thảy đều mọi nơi

 

Mác thành phương hại tơi bời

Bởi điều biện chứng tin vào Hegel

Duy tâm vốn thảy lềnh khênh

Mơ hồ tư biện mà nền có đâu

 

Chằng qua Mác kiểu tệ hầu

Tưởng rằng quy luật khác nào chính đây

Biến thành duy vật giả cầy

Dù là phát điểm lấy từ duy tâm

 

Vật mà biện chứng quả lầm

Dẫu cho lật ngược thảy đều Hegel

Tư duy Mác kiểu lèn quèn

Lật đầu chai rượu hóa thành nước sao ?

 

Thành nên Mác chỉ tào lao

Nghĩ rằng tảng đá biến thành ra cây

Tạo ra duy vật bầy hầy

Chụp vào lịch sử thảy hầu tiếu lâm

 

Phịa ra sứ mệnh hà rầm

Gắn vào giai cấp công nhân làm ngòi

Trong khi ai cũng con người

Mác thành mê tín trong đời không sai

 

Bịa toàn ảo tưởng khác sao

Độc tài vô sản để xây đại đồng

Trật chìa đã thấy rõ ràng

Phản toàn khoa học ai càng không hay

 

Trong khi xã hội khách quan

Mọi người bình đẳng mới toàn tự do

Tinh thần được thảy phát huy

Như hoa phải nở từ trong ra ngoài

 

Có đâu ngoài lại áp vào

Kiểu đều hoa giả khác nào thành ngu

Đấu tranh giai cấp mơ hồ

Phản toàn khoa học ai nào không kinh

 

Mác thành quan điểm linh tinh

Tin càn bóc lột thật tình đúng đâu

Hiểu chi nguyên lý thị trường

Nhằm đều cường điệu kiểu toàn cuồng điên

 

                              (II)

 

Quên toàn ai cũng con người

Dễ đâu chận cổ đè đầu được sao

Mà khi xảy đến bất công

Dễ chi pháp luật lại không can vào

 

Mác bèn ngụy biện tầm phào

Cho đều tư sản luật nào ra chi

Đấu tranh giai cấp vẫn thì

Bởi vì luật háp đâu nào trung dung

 

Thành toàn quỷ biện khật khùng

Chẳng còn tin thảy lương tri con người

Bởi đều duy vật cả rồi

Lấy điều giai cấp thay vào sạch trơn

 

Khác nào thuyết Mác phi nhân

Bởi đều vật hóa cả luôn con người

Nhìn toàn cảm tính vật vờ

Chút chi lý tính con người nhân văn

 

Chỉ thay thị hiếu đều hằng

Đấu tranh giai cấp cốt nhằm lồng vô

Phi đều lô-gích lạ nào

Khiến toàn ngụy biện trước sau lẫy lừng

 

Cốt nhằm áp chế tưng bừng

Dùng điều cuồng tín để nhằm gắn vô

Khiến thành lợi dụng rạt rào

Kẻ đều cơ hội nhào vào khác đâu

 

Khiến làm xã hội nháo nhào

Trước sa giả dối ai nào không hay

Phải toàn xu nịnh xưa nay

Ai người chân chính bị hầu triệt tiêu

 

Mác thành phản động thảy đều

Bởi vì đi ngược trào lưu loài người

Đặt cày ra trước con trâu

Treo đều cà rốt cộng vào với roi

 

Dụ toàn ảo ảnh không ngoài

Bởi lên cộng sản có nào tới đâu

Kiểu toàn quá độ dài lâu

Hóa đều mút chỉ cà na lạ gì

 

Hy sinh mãi cũng được chi

Dã tràng xe cát chỉ thì thế thôi

Làm cho lịch sử chỉ tồi

Bởi đều xã hội đứng hoài một nơi

 

Khiến đều kinh tế thụt lùi

Cả làm xã hội bùi nhùi rối ren

Cả làm văn hóa hoại băng

Con người cốt sống kiếm ăn chỉ đều

 

Cuộc đời bởi vậy bèo nhèo

Nhân văn không có cốt đều đè nhau

Khoa trương ngôn ngữ giả hầu

Khác gì giả dối dựng xây địa đàng

 

Trước sau Mác chỉ mơ màng

Gạt tràn nhân loại chỉ hầu trăm năm

Phản toàn khoa học oái oăm

Bởi thành mê tín dị đoan thảy đều

 

Còn nhằm phản lại con người

Bởi vì bình đẳng trên đời còn đâu

Lớp cu li phải đều hầu

Lớp vào chuyên chế khác nào nằm trên

 

Trệ ngưng đời thảy mông mênh

Bầy gà mắc tóc bõ bèng lạ chi

Đâu con nào thoát được gì

Hại toàn phát triển thảy khi buồn cười

 

Tội này của Mác đúng rồi

Ai người cộng sản đều là nạn nhân

Chỉ do lớp trước mọi phần

Thảy đều lợi dụng mới thành gây ra

 

Lòng người tâm địa quỷ ma

Ai không trong ruột thảy là bản năng

Mác trao cơ hội nào bằng

Độc tài vô sản để toàn làm vua

 

Cả công nhân cũng chịu thua

Bị toàn lợi dụng có chừa ai đâu

Chỉ vì nghịch lý từ đầu

Khó nào kết quả được hầu rút ra

 

Thành nên Mác chi ba hoa

Phi toàn khoa học đi đều trên mây

Khiến thành áp chế con người

Ngôn từ giả dạng lừa đời khác sao

 

Hóa đều chỉ kiểu bào hao

Toàn phi thực chất đâu nào thành công

Mà đều ngụy biện viễn vông

Xây lâu đài cát hoặc toàn trên mây

 

Phỉnh người chỉ có dại ngây

Tin điều mộng ảo tháng ngày trôi xuôi

Khiến đời thành chỉ bùi ngùi

Kiểu đều bông tuyết chỉ hoài dày lên

 

Vẫn phi thực chất thảy toàn

Bởi vì cộng sản chỉ trong mơ hồ

Độc tài khiến chỉ hồ đồ

Thả mồi bắt bóng có nào được đâu

 

Chỉ chài vẫn mất cả thôi

Hi sinh tất cả đi vào lối không

Phản toàn nhân loại một dòng

Phản đều giá trị ở nơi mỗi người

 

Bởi đều bắt bóng thả mồi

Sống toàn ảo tưởng thành đời ra chi

Toàn thành uổng phí thảy khi

Trăm năm cũng vậy ngàn năm vẫn huề

 

Lại còn áp chế ê hề

Ăn toàn bánh vẽ não nề thế vô

Khiến làm dân tộc suy đồi

Khiến làm xã hội khó nào tiến lên

 

Thành nên thuyết Mác hớ hênh

Phỉnh toàn nhân loại ngay từ đầu tiên

Trử nên phản động nhãn tiền

Gọi là cách mạng hóa liền bá vơ

 

Xóa bài làm lại vật vờ

Đốt rừng trồng mới ngây thơ chưa từng

Độc tài toàn trị tưng bừng

Nhằm toàn ảo tưởng lẫy lừng xưa nay

 

Hủy đều tiến hóa cũng hay

Để rồi phủ nhận lại ngay chính mình

Mác từng thú nhận thật tình

Tôi người mác xít thảy nào có đâu

 

Suốt qua thế kỷ tào lao

Cuối cùng rã đám phải hầu thế thôi

Liên Xô quả đã sụp rồi

Đông Âu cũng vậy ai nào chẳng hay

 

Bởi đều nghịch lý xưa nay

Đầu voi đuôi chuột khó nào thành công

Chỉ nhằm ngụy biện mênh mông

Mác toàn ảo tưởng khác đâu gạt đời

 

Trăm năm giống kẻ tội đồ

Gạt tràn nhân loại ai nào thảy hay

Tưởng nhầm Cứu thế cao tay

Ngờ đâu chỉ khiến đọa đày thế gian

 

Tạo nên hổn loạn đều toàn

Hy sinh cho mấy cũng càng tới đâu

Giết trên trăm triệu con người

Khắp toàn thế giới vẫn rồi được chi

 

NẮNG NGÀN

(17/8/22)

 

**

 

PHÊ PHÁN KHOA HỌC CHỦ THUYẾT

ĐẤU TRANH GIAI CẤP KARL MARX 

 

                         (I)

 

Dẫu cho thuyết Mác đa đoan

Nói đều xã hội chỉ toàn vậy thôi

Nhưng gom lại vẫn khác nào

Đấu tranh giai cấp luôn điều trọng tâm

 

Nó thành xương sống bên trong

Những gì khác chỉ râu ria bên ngoài

Khiến lò xo ấy lạ nào

Rút phăng đi thảy mọi điều nhào luôn

 

Bởi dù Mác nói luông tuồng

Vẫn trong cốt lõi điều nào khác đâu

Đấu tranh vốn đặt lên đầu

Để làm giai cấp buộc hầu đi theo

 

Nhưng đấu tranh với nghĩa nào

Khác sao một mất để cho một còn

Phải cho Tư bản tự chôn

Đặng cho Vô sản chỉ còn về sau

 

Nghĩ rằng sứ mệnh khác sao

Để đưa thế giới tới điều thần tiên

Xóa tan giai cấp nhãn tiền

Đời vô giai cấp phải toàn mới cao

 

Bởi chia giai cấp xưa nay

Chỉ vì tư hữu có đâu khác nào

Làm thành bóc lột lạ sao

Giờ toàn vô sản còn nào lý do

 

Làm tập thể đều bằng nhau

Ban đầu xã hội chia tùy khả năng

Chờ lên cộng sản thảy hằng

Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu

 

Thị trường đã loại từ lâu

Cả như tiền tệ cũng hầu bỏ đi

Cùng làm sản phẩm chia nhau

Cong bằng tuyệt đối khác nào thần tiên

 

Đại đồng tỏa khắp mọi miền

Đời toàn giải phóng chẳng phiền điều chi

Trở thành lý tưởng thảy khi

Hoàn toàn tự giác so bì còn đâu

 

Có điều Mác chẳng nhìn sâu

Quên đi tất cả bản năng con người

Trời sinh ai cũng có đều

Đó lòng ích kỷ loại trừ được sao

 

Vả chăng lịch sử trước sau

Dựa vào kỹ thuật mới hầu đi lên

Ví như nhờ lửa phát minh

Để từ đồ đá tiến lên đồ đồng

 

Cuối cùng đô sắt hình thành

Tạo ra vũ khí phải đành phân chia

Bước vô phong kiến thảy đều

Vượt qua bộ lạc tiến vào văn minh

 

Kế rồi nhà nước lập thành

Nhờ toàn thế lực quyền hành gom vô

Đứng đầu là kẻ làm vua

Cha truyền con nối về sau một dòng

 

Mãi khi kinh tế dồi dào

Từ đây khoa học bắt đầu tiến lên

Dùng đều kỹ thuật dựng nền

Nhu cầu nguyên liệu đi vào Thực dân

 

Tạo ra sức mạnh mọi phần

Phong trào Thuộc địa lan tràn mọi nơi

Để thành kinh tế làm đầu

Dần rồi sức mạnh chuyển vào doanh thương

 

Chuyển qua Tư bản mọi đường

Trên nền Tư sản gốc nguồn tự nhiên

Dựa trên kỹ thuật ưu tiên

Cuối cùng Quân chủ chuyển sang Cộng hòa

 

Tự do Dân chủ theo đà

Buộc cần Đa đảng cũng là khách quan

Đa nguyên do vậy phải toàn

Thành phần giai cấp hòa đều cùng vô

 

Khác chi thuyết Mác hồ đồ

Luận về thế sự kiểu đều chủ quan

Tách xa thực tế thảy toàn

Bởi đều mê tín vào tràn Hegel

 

Coi điều tư biện làm nền

Kiểu toàn tư biện lênh đênh một chiều

Mơ hồ ý niệm phiêu diêu

Có chi khoa học được toàn chứng minh

 

Đều trên cảm tính thật tình

Cho điều đối lập phải toàn triệt nhau

Tức nhằm phủ nhận phải đều

Một còn một mất biến thành tầm vơ

 

Để cho Vô sản lên ngôi

Xóa đi Tư bản trước sau mọi điều

Khác nào Mác thảy nói liều

Lấy đâu căn cứ mọi điều như trên

 

Ví như một thỏi nam châm

Có đâu hai cực triệt toàn thảy nhau

Hoặc đàn ông với đàn bà

Dễ nào đối lập loại tràn được sao

 

Thành ra Mác chỉ ba hoa

Nhìn gà hóa cuốc bao la mọi điều

Hegel mê tín tín không ngoài

Phịa điều duy vật ra từ duy tâm

 

Tin vào duy vật sử quan

Để thành nô lệ thế gian còn gì

Độc tài vô sản khác chi

Tạo nên cơ chế mọi người gom vô

 

Tự do Dân chủ còn nào

Chỉ còn đường ống một chiều đi lên

Dông dài hun hút mông mênh

Thời kỳ quá độ mãi lềnh ra thôi

 

                       (II)

 

Diệt bao sáng tạo thảy rồi

Bế đường kinh tế khó nào mở mang

Tối đen xã hội hóa toàn

Cả về văn hóa thêm càng lộn thin

 

Tạo đều cuồng tín niềm tin

Tín điều huyền hoặc như in mọi chiều

Rập khuôn theo cách tiêu điều

Xa rời giá trị con người khách quan

 

Hai lần chiến trận bộn bàng

Đâu ngoài thuyết Mác được toàn đem vô

Đấu tranh giai cấp khác nào

Từ đầu đến cuối lạc nhằm đều mục tiêu

 

Năm ba đã xảy ra đều

Trịnh Văn Bô giết cùng bà Nam Long

Đấu tranh ruộng đất mơ màng

Cũng như cải tạo sau ngày Bảy lăm

 

Giờ đều mọi chuyện qua nhanh

Trường Sơn cũng đốt đã thành thế thôi

Mong sao thắng Mỹ xây mười

Thiên đường cộng sản nghĩ điều đầu tiên

 

Quên điều cơ bản nhãn tiền

Cái thời nguyên thủy qua rồi từ lâu

Nhiều ngàn năm nước qua cầu

Có đâu quay lại kiểu hồi xa xưa

 

Như cây cổ thụ lạ chưa

Dễ chi quay lại hạt mầm được sao

Thành ra Mác chỉ tào lao

Gạt tràn nhân loại đưa vào trong mơ

 

Cuối cùng đổi mới phải rồi

Nhưng còn định hướng có nào bỏ đi

Vẫn luôn mộng tượng lạ gì

Dã tràng xe cát kiểu thì thế thôi

 

Dẫu gần thế kỷ qua rồi

Bao nhiêu uẩn khúc ai nào nói lên

Khiến đời toàn chỉ bông phèn

Nói ra phản động phải cùng tránh xa

 

Pháp về Mỹ cũng lùi xa

Nay còn chỉ giữa dân ta lạ gì

Liên Xô xưa sụm bà chè

Đã thành quá khứ nay toàn rách bươm

 

Gió Tàu cũng chuyển hướng rồi

Đều tư sản đỏ đã toàn thay vô

Thành ra thuyết Mác lạ nào

Đấu tranh giai cấp lạc loài chi hơn

 

Nhưng nay lớp trẻ chờn vờn

Hở ra giai cấp đấu tranh tin hoài

Chẳng qua thế kỷ tuyên truyền

Cả nền giáo dục gắn liền vào thôi

 

Khác chi thuyết Mác thảy sai

Cả ba căn cốt ai nào thấy đâu

Đấu tranh giai cấp đi đầu

Độc tài vô sản kế rồi nương theo

Thứ ba thế giới đại đồng

Đều như bọt bóng xà phòng lạ đâu

Có chi thực chất chút nào

Mà đều cà rốt kết cùng cái roi

 

Thành nên Mác hại đời thôi

Chỉ do mê tín vào toàn Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền

Thật ra ý niệm rỗng tuênh mơ hồ

 

Kiểu tranh vân cẩu buồn cười

Ngày nay cục điện đã đều đổi thay

Vậy nào biện chứng có đâu

Mác nhằm bịa đặt kiểu hầu khoa ngôn

 

Để thành quỷ luận đều càng

Dựa theo tư biện có toàn thực đâu

Trở thành ngụy thuyết trước sau

Ép làm nhân loại trăm năm tin càn

 

Trong khi chân lý rõ ràng

Phải cần hiện thực khách quan đủ điều

Bao trùm vũ trụ thảy đều

Có nào trái đất lại thành trung tâm

 

Mác thành cảm tính mọi phần

Tư duy thị hiếu kiểu toàn địa phương

Thành sai nguyên lý mọi đường

Kéo lùi lịch sử lại toàn trăm năm

 

Thành nên Mác chỉ kiểu hâm

Lấy điều cạn hẹp lập nền móng chung

Mơ hồ biện chứng Hegel

Lây tâm làm vật hóa nên trật chìa

 

Trong khi lịch sử loài người

Đi lên tiệm tiến có nào lạ đâu

Bước dần từ thấp đến cao

Xóa bài làm lại dễ nào được chăng

 

Khác chi kiểu kẻ đốt rừng

Nhằm trồng lại mới ngang bằng trước sau

Hỏa mù Mác nghĩ kế sâu

Đâu hay rừng vẫn lên đều tự nhiên

 

Gây ra bao nỗi buồn phiền

Cho toàn nhân loại trăm năm dại khờ

Dã tràng xe cát ai ngờ

Trăm năm gián đoạn chỉ đều vô duyên

 

Thành đều tội Mác nhãn tiền

Nhưng trong cớ sự khác nào Hegel

Đưa điều biện chứng bông phèn

Phản toàn khoa học Mác nhằm tin theo

 

Tạo bao điều thảy ngặt nghèo

Nửa phần nhân loại phải đều kẹt vô

Trăm năm tưởng chẳng là bao

Ai hay tội Mác lưu hoài ngàn năm

 

                         (III)

 

Bởi do nhân loại bình thường

Luôn đều phát triển từ trong ra ngoài

Qua bao đơn vị con người

Kết cùng ngoại cảnh quả nào khác đâu

 

Nhằm cho kết quả đến sau

Con đường tiến hóa đó toàn vô biên

Tự do Dân chủ làm nền

Đâu cần khẳng định trước tiên điều gì

 

Thiên đường hạnh phúc lạ chi

Đâu nào công thức từ ngoài đưa vô

Thành nên Mác kiểu tào lao

Muốn đều hoạch trước tầm phào thảy khi

 

Hệt tay cuồng sĩ thời xưa

Kiểu toàn lếu láo thảy đều vô duyên

Đưa ra học thuyết hão huyền

Phỉnh đời một bận đảo điên một thời


Thành nên kết quả có nào

Trăm năm bọt sóng phải rồi tan đi

Trái đều quy luật khác chi

Bởi điều mê tín khó hoài dài lâu

 

Mác mê biện chứng làm đầu

Quyết rằng hai cực phải nhằm triệt tiêu

Công nhân phát triển lên nhiều

Làm cho tư bản phải đều tự chôn

 

Khiến nơi chẳng có công nhân

Phải dùng bần cố thế vô quả cười

Biến thành thuyết Mác lạc loài

Thảy toàn ngụy biện có nào khác đâu

 

Kiểu như Công xã Paris

Một thời nổi dậy rồi thì xẹp luôn

Đều thành không tưởng tầm ruồng

Phá toàn sản xuất tanh bành thảy khi

 

Hóa đều bạo phát bạo tàn

Bởi sai nguyên lý tất càng vậy thôi

Lúc đầu hăng hái đua nhau

Rồi ra kết cục chua cay chỉ đều

 

Khiến nhân thế hóa cuộc đùa

Trật chìa nguyên lý bông thùa thảy ra

Toàn còn lợi dụng ta bà

Chỉ nhân danh thảy có nào công nhân

 

Thành phi thực chất nguồn cơn

Diệt đi tư bản công nhân còn nào

Hóa toàn hổn loạn cào cào

Mác đều khuyến khích mọi điều tiếu lâm

 

Vành ngoài đấu với vành trong

Tạo ra khủng hoảng có đâu được gì

Loại toàn biện chứng thảy khi

Hiểu sai nguyên lý còn gì nữa đâu

 

Thành toàn ngụy biện nháo nhào

Phỉnh người nông cạn dễ sao không cười

Cốt dùng cảm tính lạc loài

Lòng tham, thị hiếu, kết vào bản năng

 

Khiến đời chao đảo đều hằng

Trăm năm kết cục chỉ bằng thế thôi

Cách mạng Nga 1917 lên rồi

70 năm sau xuống lại thành trớt huơ

 

Vòng tròn luẩn quẩn ai ngờ

Bởi điều nghịch lý khó nào bền lâu

Lên cao tuyệt đỉnh rồi hầu

Phải thành xẹp xuống khác sao tuyên truyền

 

Độc tài phản thảy nhân văn

Mác nhằm bạo lực quả hằng thế thôi

Đấu tranh sắt máu một thời

Thử lòng ích kỷ con người tự nhiên

 

Biến toàn nghịch lý nhãn tiền

Đầu đuôi mâu thuẫn thường xuyên khác nào

Tiền đề đặt trật ra sao

Kéo theo kết luận kiểu đều thế thôi

 

Mác toàn quên thảy con người

Bản năng tiềm ẩn với đầy lòng tham

Gạt đều giai cấp đấu tranh

Thêm dầu vào lửa tạo thành căn cơ

 

Kiểu đều tưởng tượng bơ thờ

Dùng điều không tưởng thế vào khách quan

Trật chìa hóa thảy mọi đàng

Cuối cùng xã hội khó càng đi lên

 

Uổng công phung phí lềnh khênh

Dài qua thế kỷ cũng nào được chi

Mất đều chì lẫn cả chài

Đầu voi đuôi chuột khôi hài khác đâu

 

Bởi đều giả tạo bền sao

Chỉ nhằm áp đặt một thời rồi qua

Tuyên truyền, bạo lực sa đà

Thảy làm nhân loại hóa ra ngậm ngùi

 

Vốn lời phải mất hẳn rồi

Hi sinh cho lắm cũng nào được chi

Làm toàn tan tác tình người

Chỉ còn thù hận cả đều trước sau

 

Khách quan khoa học chút đâu

Mà nhằm thị hiếu cốt sao áp vào

Tuyên truyền bạo lực miệt mài

Con người rơi thảy vào vòng vong thân

 

Hóa thành ngụy thuyết dối dang

Dám ai phê phán khách quan bao giờ

Phải đều răm rắp vật vờ

Thêm toàn nịnh bợ để nhằm cầu an

 

Biến đều kết quả đâu oan

Trăm năm ảo tưởng hóa toàn hư vô

Toàn ăn bánh vẽ ngọt ngào

Mác tay phù thủy khác nào đầu tiên

 

TRĂNG NGÀN

(14/8/22)

 

**

 

NHÀ THƠ, NHÀ TƯ TƯỞNG,

NHÀ KHOA HỌC, NHÀ CHÍNH TRỊ

 

                           (I)

 

Thật ra thơ kiểu trò chơi

Chỉ dùng ngôn ngữ định hình cho vui

Cốt thành nghệ thuật phải rồi

Nhằm vào tiêu khiển có nào khác chi

 

Nên thơ dẫu quả lâm ly

Vẫn đều hình thức thảy khi bề ngoài

Thiếu nội dung chỉ lạc loài

Chỉ như gió thoảng tựa hồ mây bay

 

Nên nhà tư tưởng mới hay

Không đều hình thức mà toàn nội dung

Tư duy bởi vậy không cùng

Thơ văn công cụ chỉ nhằm vậy thôi

 

Khác nào triết học mới cao

Vượt lên mọi cái kiểu đều văn chương

Để tìm chân lý mọi đường

Chẳng nhằm nghệ thuật thảy toàn vẩn vơ

 

Nhưng nhà khoa học tới giờ

Đi tìm sự thật nhắm vào khách quan

Mọi điều cụ thể rõ ràng

Vượt lên mọi cái chủ quan mỗi người

 

Vốn so triết học khác đều

Tư duy trừu tượng đâu ngoài lạ chi

Tuy cùng bản chất khác gì

Song về mục đích đâu thì giống nhau

 

Khiến thành cái thấp cái cao

Cái đầu cụ thể cái sau bao hàm

Khác đâu khoa học con đường

Trong khi triết học bao trùm không gian

 

Chỉ nhà chính trị rõ ràng

Cốt dùng quyền lực nhằm đời đổi thay

Bởi khi quyền chính trong tay

Cốt đều khuynh hướng khác sao thực hành

 

Có đều khác chỉ ngọn ngành

Là vì công ích hay nhằm cá nhân

Dẫu công ích đúng cùng sai

Riêng vì lợi ích cá nhân thấp toàn

 

Vậy nên chính trị làng nhàng

Nếu vì tham vọng ai nào biết đâu

Nói đều lý tưởng trên cao

Nhưng về thực chất dễ hầu ruồi bu

 

Thành nên bản chất con người

Căn vào ngôn ngữ khó toàn thực hư

Mà đều kết quả việc làm

Mới hầu đánh giá việc toàn đúng sai

 

Thế nên nhân loại lạ đâu

Từ khi khởi thủy chẳng ngoài việc trên

Tức ngay từ lúc khởi nguyên

Đến nay cũng đã 30 kỷ rồi

 

Văn minh Hy Lạp ban đầu

Văn minh Ấn Độ đều hầu thế thôi

Văn minh Trung Quốc chẳng sai

Vẫn thơ, tư tưởng, quyền luôn có đều

 

Bởi xưa khoa học chưa nhiều

Khiến hầu chính trị vốn đều tự nhiên

Ngày nay tiến hóa mọi miền

Quyền hành chính trị khó còn rỗng không

 

Làm cho thất bại thành công

Bởi đều tư tưởng bên trong dựng nền

Độc tài kiểu chỉ lênh đênh

Còn riêng dân chủ khách quan thảy đều

 

Chủ quan quyền chỉ một người

Hoặc là chí ít chỉ vài người thôi

Cả như một nhóm khác đâu

Đều là thiểu số so hầu toàn dân

 

Đúng sai lại khác mọi phần

Bởi đều tư tưởng chủ nằm bên trong

Nếu toàn khoa học khách quan

Thành công khả dĩ vạn lần tự nhiên

 

Còn phi khoa học nhãn tiền

Thảy đều cảm tính huyên thiên xà ngầu

Cả như thị hiếu đưa vào

Chủ quan tuốt luốt khó nào khách quan

 

Khác đâu tư tưởng làng nhàng

Kiểu như ông Mác quả toàn mà kinh

Thảy đều ngôn ngữ linh đình

Mười voi bát xáo thật tình thế thôi

 

Bởi nhằm duy vật thấy ngay

Tưởng đâu đúng thảy ai dè tào lao

Tựa như hệ toán phương trình

Bao nhiêu ẩn số khác đều lơ đi

 

Cả nhiều thông số cần gì

Chỉ nhằm bám một thảy khi buồn cười

Đời toàn vật chất rõ rồi

Nhưng đều cảm nhận có nào khác đâu

 

Nhìn vào thực tế đúng hầu

Nhưng về bao quát khác nào lững lơ

Khiến đều dễ chỉ dại khờ

Tinh thần phủ nhận lơ mơ rõ ràng

 

Tiền đề kiểu đó không oan

Khiến thành Mác dỡ dang nhiều điều

Luận sai kinh tế thảy đều

Luận sai xã hội khiến càng lộn thin

 

Phán sai lịch sử oái oăm

Khiến làm bấn loạn thế gian kiểu đều

Biến thành ngụy luận quả lèo

Thả mồi bắt bóng eo sèo khác đâu

 

Cuộc đời làm hỏng trước sau

Đẩy vào ảo tưởng khó đâu ai ngờ

Khác chi giấc ngủ bơ phờ

Gây toàn ác mộng thảy đều lạ sao

 

Bởi vì cộng sản có đâu

Kiểu đều tưởng tượng khác nào mộng du

Lại nhằm cưỡng chế mịt mù

Cuối cùng vẫn chỉ lao vào lỗ không

 

Đưa đều công thức mông lung

Khác nào Mác kiểu chỉ tung hỏa mù

Tạo thành ảo ảnh thiên thu

Ngàn đời xe cát dã tràng lạ chi

 

Hy sinh cho lắm được gì

Toàn vung cửa sổ hóa đều như không

Kiểu bao phí phạm uổng công

Phí toàn nước mắt mồ hôi thảy đều

 

Dầu bao xương máu đổ nhiều

Cuối cùng trớt hướt vẫn đều hư vô

Kéo theo một dọc lạ nào

Dẫu bao thế kỷ cũng đều tới đâu

 

                         (II)

 

Nên thành tội Mác quả hầu

Ngàn năm nhân loại dẫn đường đi sai

Khiến cho vào chỗ mịt mù

Như thằn lằn cắn đuôi mình cụt luôn

 

Dã tràng xe cát khác sao

Nhọc nhằm mà vẫn nên công cán gì

Tạo toàn tiêu cực quả khi

Độc tài vô sản còn gì nữa sao

 

Khác đâu huyễn thuyết tào lao

Trái toàn nguyên lý vốn hầu tự nhiên

Khiến thành xã hội đảo điên

Tinh hoa tiêu diệt mọi miền thế gian

 

Chỉ còn tiêu cực đều toàn

Bản năng đen tối trổi đều tự nhiên

Khác đâu Mác tự hủy mình

Khi đưa kết luận thảy thành trớt huơ

 

Bao nhiêu lý tưởng đầu giờ

Sau đều phủi sạch ai ngờ thế sao

Bởi sai tự thảy tiền đề

Khiến thành kết luận mọi bề cũng sai

 

Đấu tranh giai cấp mĩa mai

Chỉ đều mê tín thảy vào Hegel

Dùng điều biện chứng làm nền

Thật ra bản chất nó toàn trống không

 

Thảy toàn mê tín dị đoan

Đâu nào khoa học mọi đàng chứng minh

Mà đều suy diễn thật tình

Hóa đều huyễn hoặc tự mình hại thôi

 

Bởi nào giai cấp khác đâu

Đều trừu tượng hóa trước sau thảy điều

Phạm trù, ý niệm mơ hồ

Cái không thực thể đâu nào đấu tranh

 

Chỉ người cụ thể phải đành

Đấu tranh tốt xấu vốn hoài tự nhiên

Cái lùi với cái tiến lên

Thảy đều quy luật có trong loài người

 

Đấu tranh sai đúng không ngoài

Giữa điều tốt xấu có nào khác đâu

Mác đèu chỉ kiểu tào lao
Phịa thành giai cấp kiểu đều tầm vơ

 

Phỉnh đều nhân loại tới giờ

Gần non thế kỷ bơ vơ lạc đàng

Nhưng ai dám nói thảy toàn

Dộc tài vô sản đã thành nguyên nhân

 

Khiến làm xã hội vong thân

Con người đánh mất bản thân chính mình

Tạo thành sợ hãi linh đình

Tạo thêm nịnh bợ kiểu càng phi nhân

 

Làm cho tha hóa mọi phần

Tinh hoa tích cực khác nào loại đi

Thành nên Các Mác lạ gì

Phải đều trách nhiệm ở đây mọi điều

 

Tạo nên hệ lụy quá nhiều

Dọc dài sau thảy chỉ đều nạn nhân

Nước Nga trước đó mọi phần

Đã thành dân tộc gánh gồng đầu tiên

 

Trung Hoa tiếp nối nhãn tiền

Gây bao hậu quả khắp miền thế gian

Cuba lẫn Bắc Triều Tiên

Biến đều kịch kỡm huyên thiên khác nào

 

Kiểu gia đình trị tiến vào

Có chi giai cấp Mác toàn nghĩ đâu

Khiến điều khoa học trật hầu

Mác thành sai trái gây đều thế gian

 

Ngày nay nói cũng muộn màng

Bởi đều thế kỷ đã toàn qua đi

Đa đoan lắm nỗi lạ gì

Máu và nước mắt thảy khi đổ rồi

 

Dễ đâu thu lại được nào

Trăm năm nhân nhân loại chịu đều tả tơi

Chỉ vì bản chất con người

Thảy toàn yếu đuối trong đều thế gian

 

Độc tài độc đoán dễ toàn

Dễ đều ngự trị ngàn năm khác nào

Mác đưa cách mạng thế vào

Nhưng thành cách mạng nửa mùa lộn thin

 

Thế gian đảo lộn chi bằng

Bởi sai nguyên lý thảy toàn vậy thôi

Bởi dòng sông chảy xưa nay

Phải cần trật tự có đâu tràn bờ

 

Cốt nhằm ra biển không ngoài

Dễ sao quay lại cội nguồn ngày xưa

Cả như cái hạt lạ chưa

Khi cây cao lớn đâu nào quay lui


Để thành cái hạt trước kia

Kiểu về cộng sản chỉ đều bá vơ

Bởi vì nguyên lý vật vờ

Trở thành nghịch lý khác nào vô duyên

 

Nhiều ngàn năm đã nhãn tiền

Khó nào quay lại chỉ thành ngu ngơ

Khác nào huyễn hoặc thiên thu

Tư duy kiểu Mác mịt mù lạ đâu

 

Chỉ vì mê tín Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền khác sao

Kiểu như thừa giấy vẽ voi

Voi đâu chẳng thấy hóa đều trùn thôi

 

Mác sai gốc ngọn đây rồi

Làm cho cái ác dậy đều trăm năm

Dù nay thế giới vượt lên

Vẫn cần giải thích mọi điều khách quan

 

Không theo đuôi thảy mọi đàng

Tự mình lý giải mới càng thông minh

Không toàn nô lệ bùn sình

Rập khuôn theo thảy kẻ ăn khoai mài

 

Vác mai chạy quấy dài dài

Còn đâu dân tộc kiểu đều tinh hoa

Ngu dân lạc lối xót xa

Phải cần thức tỉnh sớm toàn mới hay

 

Bởi vì lịch sử lâu dài

Có đâu một sớm một chiều hay sao

Dẫu nay mọi chuyện qua rồi

Cả trăm năm ấy cần tìm nguyên do

 

Còn hoài chỉ mãi co ro

Khác nào não trạng trước sau hỏng đều

Khiến cho dân tộc mãi lèo

Dễ đâu sánh kịp với cùng mọi nơi

 

Để thành vỗ ngực tự xưng

Ta là trí tuệ đỉnh cao loài người

Kiểu thành cuồng tín không ngoài

Tuyên truyền ảo ảnh tưởng đều vàng son

 

Nói chung tại Mác thảy toàn

Đưa ra học thuyết kiểu càng vẩn vơ

Lòe toàn nhân loại đến giờ

Qua gần thế kỷ vẫn nào tới đâu

 

ĐẠI NGÀN

(09/8/22)

 

**

 

NÓI VỀ NHỮNG NGUYÊN LÝ

CỦA TỒN TẠI VÀ CUỘC ĐỜI

 

Đời nói chung phải tuân toàn nguyên lý

Khiến thành ra kết quả đúng hay sai

Kết quả đúng mới trở thành hiệu dụng

Còn nếu sai đều chỉ thảy trật chìa

 

Hay nguyên lý cũng chính là nguyên tắc

Chi phối đều toàn mọi chuyện thế gian

Sai nguyên lý cũng là sai thực tế

Chỉ đúng bong mới khoa học rõ ràng

 

Vì nguyên lý làm phát sinh hiện tượng

Hiện tượng tuân đều nguyên lý bên trong

Chúng khách quan cần tìm tòi khám phá

Là mục tiêu của khoa học mọi đàng

 

Nên nguyên lý mãi luôn đều chính xác

Không mập mờ chẳng cảm tính đa đoan

Không tưởng tượng cũng không đều thị hiếu

Mà yêu cầu phải khoa học hoàn toàn

 

Như ví dụ mọi điều trong hình học

Cả rộng ra trong toán học nói chung

Mỗi khía cạnh vẫn đều theo nguyên lý

Không nơi đâu lại có thể loại trừ

 

Ví khối vuông cạnh đều nhau tất cả

Nhưng kèm theo phải có một góc vuông

Còn khối cầu cần một tâm duy nhất

Mặt bao quanh bán kính giống nhau cùng

 

Cả số học dẫu trên nền số đếm

Chỉ khác nhau một đơn vị mà thôi

Trong vật lý đó thêm vào trọng khối

Còn mà trong hóa học nối kết nhau

 

Hay thân xác cũng như ngoài xã hội

Phải tuân đều những nguyên lý kèm theo

Mức vi mô hay vĩ mô cũng vậy

Tồn tại trong những hệ thống thảy đều

 

Tâm lý người cũng đâu ngoài như thế

Vẫn đều theo những nguyên lý khách quan

Cũng từ đó chi phối nền kinh tế

Khiến làm cho xã hội được chu toàn

 

Như nguyên lý trước sau luôn phát triển

Mọi vật đều cùng liên kết giữa nhau

Trong vận động nhưng không hề rời rạc

Thảy tiềm năng cần khai quật lên nhiều

 

Tức đời vẫn không ngoài đều nguyên lý

Kiểu rễ cây thân nhán lẫn ngọn ngành

Cây thế gian tất luôn hoài vận động

Mà đỉnh cao đều trí tuệ loài người

 

Mác quái gỡ phịa ra điều nguyên lý

Nhưng chủ quan đâu nào phải khách quan

Thảy cảm tính và kiểu toàn thị hiếu

Tưởng tượng ra đều theo kiểu trạt chìa

 

Như nguyên lý vẩn vơ về biện chứng

Đến tầm vơ về giai cấp đấu tranh

Toàn lạc nẽo với đều nguyên lý chính

Đời tiến lên tiệm tiến có đâu ngừng

 

Nói khác đi đời theo vòng tuyến tính

Không quay lui về trạng thái ban đầu

Nếu cộng sản có trong đời nguyên thủy

Dễ bao giờ đời quay ngược lại được đâu

 

Như hạt cây khi mọc mầm phát triển

Đã trở nên một cổ thụ rườm rà

Khó quay ngược để thành ra hạt cũ

Nghĩ điều này Mác đâu khác kiểu ngu

Nên thực tế Mác hóa đều phản động

Còn đề ra một nguyên lý phủ đầu

Bịa ra chuyện làm độc tài vô sản

Nó ngược đời nào phải khách quan sao

 

Bởi nguyên lý trước tiên là bình đẳng

Cốt để nhằm bảo vệ mọi con người

Đường chính đáng là tự do dân chủ

Nhằm phát huy mọi tính chất nhân văn

 

Mác lội ngược lại dòng đời phát triển

Khiến triệt tiêu thảy mọi cái tinh hoa

Kiểu con chình quậy toàn ao nước đục

Có làm sao xã hội chẳng mù lòa

 

Mác tạo thảy cuộc đời thành trì tuệ

Kéo dài qua một thế kỷ ba hoa

Làm tất cả đều trở nên nghịch lý

Bởi phản toàn mọi nguyên lý căn cơ

 

Do nguyên lý không ai làm ra cả

Đó chỉ đều những nguyên tắc tự nhiên

Nhưng soát lại thành ra điều cốt lõi

Bởi chúng toàn những chân lý khách quan

 

Đời đúng đắn phải tìm ra nguyên lý

Để làm nền móng buộc phải tuân theo

Chính khoa học có mục tiêu tất cả

Với thời gian lý tính phát huy đều

 

Mác chẳng khác gì một anh cả quỷnh

Cả cuộc đời mê tín thảy Hegel

Tưởng biện chứng làm nền cho tất cả

Có hay đâu nó chỉ thảy trật chìa

 

Bởi biện chứng vốn sai từ nguyên tắc

Nào trưng ra chủ thể tính ở đâu

Vì vật chất tự nó không làm được

Nên Mác toàn ngụy biện kiểu mê sâu

 

Nói tóm lại Mác sai từ nền tảng

Do cái nhìn thảy phiến diện đều hầu

Lại cố chấp hô độc tài vô sản

Mác thành ra kiểu phá hoại khác đâu

 

Suốt thế kỷ đè đầu toàn nhân loại

Chận thảy đều nguồn phát triển dài lâu

Mác vô tình trở thành tay tội lỗi

Dù nhân danh nhằm giải phóng loài người

 

Nhưng cá nhân khi đã thành nô lệ

Thế loài người còn được giải phóng sao

Nói chung lại Mác chứa toàn nghịch lý

Khiến làm cho thế giới chỉ thụt lùi

 

Thuyết phản động lại đóng vai cách mạng

Làm cuộc đời nhân loại hóa đen thui

Một thế kỷ trăm triệu người phải chết

Mác đã làm nhân thế phải bùi ngùi

 

Một con người đâu bao trùm khoa học

Mà phải luôn kết quả của cộng đồng

Và khoa học cũng bao giờ dừng lại

Mà muôn đời vẫn mãi mãi tiến lên

 

Mác tự coi mình điểm dừng lịch sử

Có khác chi toàn phản lại loài người

Làm thui chột thảy mọi điều phát triển

Mác thành ra tội ác cả thiên thu

 

Nên mê tín luôn chỉ đều tồi tệ

Bởi lạc đường từ nguyên lý khách quan

Tạo xã hội ra đều toàn cuồng tín  

Để thành ra thảy nô lệ mọi đàng

 

Nên nói chung đời phải theo nguyên lý

Phải tìm ra mọi chân lý khách quan

Khoa học đó đích luôn nhằm tiến tới

Ý hệ thành đều mọi thứ cản đàng

 

NON NGÀN

(02/8/22)

 

**

 

MỐI TÌNH MANELI

Dân ta phải biết sử ta
Thật ra câu chuyện bao la thế này
Miền Nam gần chót thấy ra
Phải cần thương thảo để cho hòa bình

Đó thời ông Diệm thật tình
Hay là Đệ nhất cộng hòa Miền Nam
Em ông Diệm là ông Nhu
Vạch ra kề hoạch chiến khu đi vào

Hai bên thương lượng dồi dào
Cùng nhau hòa hoãn bớt đều chiến tranh
Bắc Nam đều lợi nhiều phần
Quên đi ý hệ để cùng hiệp thương

Nhưng điều nghịch lý mọi đường
Có đâu Miền Bắc dễ dàng chịu sao
Bởi vì ý hệ vào sâu
Mục tiêu cộng sản phải toàn nước non

Dễ sao dừng lại nửa chừng
Phải theo thuyết Mác đến cùng mới thôi
Nhân danh giải phóng Miền Nam
Nên thành ông Diệm ông Nhu quả khờ

Thật ra điều đó ai ngờ
Chỉ vì đất nước vật vờ khác đâu
Chỉ vì dân tộc mưu cầu
Còn mà kết quả còn đều tại thiên

Hay đâu hệ lụy nhãn tiền
Mỹ bèn hoảng hốt lật liền Diệm ngay
Tung tiền mua chuộc Dương Văn Minh
Với bao Tướng lãnh nhiều ngàn đô la

Vậy là ông Diệm đổ xòa
Miền Nam còn chỉ bầy gà vô duyên
Anh hùng dụ gái thuyền quyên
Mỹ chơi cú đểu ai liền không hay

Triệu quân liền được đưa vào
Đánh nhau tan nát thảy đều Miền Nam
Cuối cùng cúng đến bảy lăm
Mỹ quân rút hết Miền Nam tiêu tùng

Dương Văn Minh liền đầu hàng
Mỹ đem đổi cả Miền Nam bất ngờ
Kiểu này đâu có ngây thơ
Mà đem con tép câu toàn con tôm

Cho Liên Xô phải sập giàn
Cũng như Trung Cộng hóa toàn đồng minh
Cùng nhau chia sẻ màu xanh
Khiến làm màu đỏ tiêu tùng từ đây

Liên Xô quả đã sụp đài
Bởi vì kiệt quệ lâu dài trước kia
Tàu liền thấy lợi quay xe
Đông Âu bởi vậy hùa nhau chổng càng

Khiến làm thế giới hòa bình
Việt Nam cũng hết thảy toàn chiến tranh
Có điều nhuộm đỏ trọn vành
Hết còn ngắc ngữ kiểu toàn chia hai

Ông Hồ quyết chí đâu sai
Bởi đều giàn dựng ngay từ bốn lăm
Trước tiên lật đổ Trần Trọng Kim
Trường Sơn cũng đốt như in sau này

Ba mươi năm chiến cuộc mê say
Thành Lê Duẩn thắng học trò của ông
Còn người thất bại sắp hàng
Đầu tiên Bảo Đại xuống toàn về sau

Diệm Nhu khúc giữa khác đâu
Hai ông vì nước tinh thần quốc gia
Khác ông Hồ thảy sâu xa
Vì ông này thảy muốn đều Mác Lê

Có điều nay phải não nề
Mác nào có đúng mọi bề lạ đâu
Chỉ do lý thuyết cầu âu
Toàn sai khoa học khác nào viễn mơ

Bởi đều quan điểm chủ quan
Có đâu tí tị khách quan chút nào
Làm cho thế giới nháo nhào
Tưng bừng thế kỷ chỉ đều đau thương

Bây giờ đã thấy mọi đường
Liên Xô sập tiệm chỉ toàn tự nhiên
Chỉ còn nay có Putin
Xua quân xâm lược Ukraina hãi hùng

Chiến tranh tận diện não nùng
Chứng minh Nga cũng có đâu tình người
Thành xưa thế giới lầm rồi
Thiên đường cộng sản dễ nào có sao

Như ta để mất Hoàng Sa
Bởi coi Tàu cộng vốn là anh em
Vốn là đồng chí cùng nền
Cuối cùng vỡ lẽ khiến nên dại khờ

Nên chi đời có ai ngờ
Cái khôn cái dại mập mờ lạ chi
Cả như cái đúng cái sai
Tuyên truyền ngụy biện cũng ai thấy nào

Thôi thì đều chỉ con người
Ngàn năm nay cũng có nào hơn chi
Cả như Đức Phật từ bi
Một đời khổ hạnh được gì thế gian

Nay thời mạt pháp đều toàn
Sư nhiều tu giả ai càng không hay
Vậy nên đừng nói Đông Tây
Cần rờ sau ót thấy ra chính mình

Có điều nay thảy nhãn tiền
Nước ta dân trí đảo điên lạ nào
Bày đàn kiểu chỉ lao xao
Cứ vào Facebook nhìn đều tháy ngay

TẾU NGÀN
(30/7/22)

**

 

HOÀI NIỆM LỊCH SỬ

Ta người đích thực miền Nam
Hay là nói đúng Quảng Nam lạ gì
Khi sinh ra có cực chi
Cực khi đời phải đi vào chiến tranh

Lúc này ba bốn tuổi tròn
Mẹ cho ngồi thúng gánh cùng tư trang
Tức là những thứ nhà còn
Bắt đầu chạy giặc trên đường thôn quê

Cuối cùng vào núi mọi bề
Toàn hòn đá lớn ê hề chung quanh
Đường đi nghe tiếng ca nông
Tới nơi vào tránh đạn bom trong rừng

Giờ gần thế kỷ qua toàn
Đó thời đánh Pháp ai càng không hay
Lớn lên ai cả sắn khoai
Mỏ phù ăn cả trái sơn trong rừng

Năm tư mới được hồi cư
Lúc này ta đã mười hai tuổi đầu
Bắt đầu đi học rạch ròi
Lớp ba lớp bốn trong vùng quốc gia

Học hành từ đó tiến xa
Nhờ cha mẹ thảy từ đây lo toàn
Dẫu nhà cũng chỉ bậc trưng
Nhưng hòa bình vẫn sướng cùng như ai

Ngày nay nhớ lại toàn hài
Năm ba rục rịch đâu ngoài đánh Tây
Đấu tranh giai cấp đưa vào
Một thời xiểng liểng ai nào đâu vui

Riết rồi mãi tới bảy lăm
Đời toàn cải tạo oái oăm lạ lùng
Lúc này ta ở Saigon
Học học đã đạt chẳng màng đi đâu

Nhưng sau thất nghiệp dài dài
Cái nghèo liền đến như ai mọi vùng
Thời này giai cấp công nông
Được đưa lên thánh trong toàn nước non

Bốn lăm cho đến bảy lăm
Chỉ duy ngoài Bắc khác nhau mọi phần
So Nam thì cực trăm lần
Cả thời bao cấp ai lầm được đâu

Đấu tranh ruộng đất thêm hầu
Thôn làng xơ xác một màu tang thương
Nhân Văn Giai Phẩm tơ vương
Bị quy tư sản mọi đường thẳng tay

Mãi khi đổi mới sau này
Bắc Nam mới được bình thường như xưa
Nhưng còn bao kẻ đi B
Trường Sơn xương trắng não nề thương thay

Giờ đây vẫn kẻ mê say
Gồng gấn ca ngợi một thời chiến tranh
Chưởi đều đế quốc thực dân
Biết chi ý hệ ở Nga đem vào

Thành nên cuồng tín khác nào
Khiến làm đất nước tựa hồ tan thương
Trịnh Công Sơn đúng mọi đường
Gia tài của mẹ để đều cho con

Ba mươi năm nội chiến mõi mòn
Chỉ vì ý hệ thôi còn nói chi
Ngày nay mọi sự khác gì
Đều nhìn thấy rõ như lòng bàn tay

Nhiều người Miền Bắc cũng hay
bây giờ thuật lại nói đều dúng bong
Chỉ trừ những kẻ lòng tong
Nhuộm đều thế kỷ còn mong được gì

NON NGÀN
(28/7/22)

**

No comments:

Post a Comment