XÃ HỘI KINH TẾ TƯ BẢN TỰ DO
VÀ XÃ HỘI ĐỘC TÀI CỘNG SẢN
(I)
Đây quả thật vấn để rộng lớn
Tranh luận nhiều suốt thế kỷ qua
Bằng xương máu lẫn bằng thù địch
Qua thời gian tất phải sáng ra
Bởi chẳng vì cá nhân nào cả
Cũng chẳng vì đất nước riêng tư
Nhưng vốn cả vấn đề nhân loại
Nói khác đi lịch sử toàn cầu
Bởi chân lý đi cùng lịch sử
Vẫn bao hàm yếu tố thời gian
Cả không gian cũng gồm trong đó
Đến cả luôn lý thuyết, thực hành
Sự chủ quan, khách quan so đọ
Chủ quan đều cảm tính mỗi người
Khách quan toàn nội dung quy luật
Vượt lên đều ý thích riêng ai
Song cá nhân vẫn luôn đầu mối
Đều nguyên nhân mục đích chính mình
Nguyên nhân lớn vẫn từ nhận thức
Chỉ dở hay mục đích khác nhau
Sự hiểu biết vẫn luôn nền tảng
Yếu tố hoài quyết định trên đời
Hiểu biết sai hành vi phải hỏng
Dầu chủ quan thảy muốn quyết tâm
Đó tính cách thảy đều cảm tính
Thiếu hẳn đi lý tính rạch ròi
Do thị hiếu nguyên nhân điều khiển
Sở thích làm bất chấp khách quan
Đó con người cá nhân, tập thể
Hay cả ngay toàn bộ cộng đồng
Hoặc rộng ra thảy đều xã hội
Đến tiến trình lịch sử nói chung
Lý thuyết sai thực hành phải trật
Chỉ gây đều hệ lụy đa đoan
Nên biết đúng mới thành giá trị
Từ cổ kim nhân loại trải toàn
Hay lý thuyết chỉ đều mù quáng
Luôn làm cho lịch sử lạc đàng
Chỉ khiến đời trở thành hổn loạn
Xã hội đều đi đến hổn mang
Mọi cá nhân tạo nên xã hội
Cá nhân sai khiến xã hội sai
Xã hội hỏng cá nhân thành hỏng
Khó làm sao đạt tới hài hòa
Đó ý nghĩa khách quan là thế
Đều chủ cho mọi mặt thực hành
Biết xác đáng giúp hành động đúng
Xã hội đều như mỗi cá nhân
Thành cuộc đời phải luôn trung thực
Với chính mình hay thế giới ngoài
Bởi khách quan không hề giả dối
Tinh thần cùng vật chất khác đâu
Nên yêu cầu chính là khoa học
Và đối nhân đạo lý trên đời
Chia ra thảy tự nhiên xã hội
Cùng tạo thành ý nghĩa khách quan
Đời nói đúng cần luôn giá trị
Bởi điều này đưa đến hiệu năng
Tạo hạnh phúc nhân quần nhờ vậy
Khiến thiếu đi đời chỉ lăng nhăng
Nhận thức đúng giúp hành vi đúng
Đó chính là cửa ngõ thảy toàn
Cho cá nhân lẫn cho xã hội
Bởi đều hoài giá trị khách quan
Khiến mục đích cuộc đời là vậy
Để làm sao sống được đàng hoàng
Không sai trái không làm thất bại
Cả tinh thần vật chất đâu oan
Đời mục đích nhân văn là thế
Từ cá nhân đến thảy cộng đồng
Được phát triển để hoài tiến tới
Bởi cuộc đời vẫn tựa dòng sông
Có sông nào không đi về biển
Từ suối nguồn kênh lạch mà thành
Vượt ghềnh thác cùng bao rác rến
Càng trong lành càng được trôi nhanh
Đời là thế khách quan là vậy
Đâu thể nào cảm tính chủ quan
Kiểu thị hiếu muốn này muốn nọ
Nhưng nhân văn chân lý cần toàn
Dòng bị tắt mới làm cách mạng
Dẹp rác rều khai mở thênh thang
Đâu phải xóa thảy bài làm lại
Mà đều thành mỗi đoạn sang ngang
Xong mọi việc lại về như cũ
Bởi con sông giờ đã khơi dòng
Thảy êm đềm trôi về biển cả
Càng phát huy thêm mãi mênh mang
Đấy mục đích cuộc đời là thế
Như dòng sông xuất phát cội nguồn
Mọi giọt nước cùng trôi ra biển
Cứu cánh này đều mãi mênh mông
Sống nhằm để cá nhân phát triển
Cùng tạo nên hạnh phúc cộng đồng
Hai chiều hướng cũng đều một cả
Đó luôn thành ý nghĩa ngoài trong
Người bình đẳng đã thành nguyên tắc
Đây cũng là ý nghĩa nhân văn
Là mục đích cúng là giá trị
Của muôn đời nền móng con người
(II)
Mỗi cá nhân tựa như giọt nước
Cùng dòng sông hướng đến biển khơi
Thảy chất nước ở trong đều giống
Tuy nhất thời mỗi giọt đục trong
Đâu có thể giọt nào là lấn lướt
Mà chứa đều nguyên lý tự do
Tùy điều kiện mà trong hay đục
Do mỗi người hoàn cảnh riêng tư
Song sông khúc và người có lúc
Vẫn đều do lịch sử đặc thù
Qua giai đoạn mọi điều biến đổi
Đời phải cần dân chủ tự do
Sự phát triển trước sau tiệm tiến
Nương theo từng mỗi chặn đi lên
Từ bộ lạc đã sang phong kiến
Rồi chuyển qua quân chủ mọi miền
Tây hay Đông phương toàn như vậy
Duy Phương Tây kỹ thuật dẫn đầu
Nhờ khoa học góp vào đa dạng
Nhằm cuối cùng Tư bản phát huy
Yếu tố chính dựa vào kỹ thuật
Cần đầu tư tài chánh thêm vào
Cả hai thảy doanh nhân vận dụng
Lao động làm hàng hóa tạo ra
Khiến thị trường vốn là nền tảng
Giúp lưu thông hàng hóa và tiền
Người sản xuất kẻ tiêu dùng hợp lại
Tư bản toàn phát triển đi lên
Khoa học vốn không ngừng tiến tới
Kỹ thuật đều từ đó sinh ra
Hàng hóa được không ngừng đổi mới
Kết quả cùng phục vụ nhân gian
Vậy Tư bản khách quan mà có
Không phải ai tạo tác chút nào
Mà lao động của đều xã hội
Người cần lao cộng với doanh nhân
Kẻ tiêu dùng cũng đều góp sức
Hưởng thụ đem tài chánh góp vô
Sự quay vòng đồng tiền là vậy
Như bánh lăn chuyển động không ngừng
Đó cơ chế của toàn xã hội
Thành guồng quay cứ mãi tiến lên
Người thụ hưởng góp vào sản xuất
Cùng tạo ra hàng hóa mình dùng
Guồng máy đó hoàn toàn tự động
Nhờ hiệu năng tiết kiệm mọi điều
Kinh tế phải dựa vào năng suất
Cùng góp phần hạnh phúc toàn dân
Vẫn tiền tệ trở thành công cụ
Phục vụ cho vật chất, tinh thần
Sự tư hữu khiến toàn thuận lợi
Giúp mọi người đều được tự do
Không nô lệ chẳng chi bó buộc
Mà mỗi người tự quyết lấy mình
Lao động nhiều được nhiều hưởng thụ
Chẳng sợ ai tạo thảy bất công
Nhờ luật pháp đã thành khuôn khổ
Làm mọi người buộc phải tuân theo
Thị trường chỉ là nơi giao tiếp
Nền tảng chung cho thảy mọi nguồn
Đó xã hội gọi là dân sự
Chính trị thành công cụ giao thoa
Dùng diều hợp hơn là quyền lực
Tính chất chung bình đẳng mọi nhà
Không cưỡng chế khó toàn hà khắc
Đều mỗi người dân chủ tự do
Không chà đạp lên đều người khác
Mà quyền hành được thảy ngang nhau
Để kết quả mỗi người lá phiếu
Thể hiện theo ý chí của mình
Mà nền tảng chính là ý thức
Cho cuộc đời mọi sự phân minh
Không cưỡng chế hay nhằm gian dối
Nhờ tự do củ soát lẫn nhau
Xã hội sạch dựa trên báo chí
Quyền thứ tư Phân lập tứ quyền
Ai cũng có cuộc đời đáng sống
Ai cũng đều một phiếu để bầu
Ai cũng được tự do quyết định
Không để ai chận cổ đè đầu
Nền Cộng hòa khách quan là vậy
Nó đi theo Tư bản luôn luôn
Nhờ tứ quyền được đều phân lập
Khó để ai lợi dụng nhập nhằng
Đó nền tảng Tự do dân chủ
Mọi người đều bình đẳng như nhau
Không phân biệt thảy về nguồn gốc
Nữ và nam, giai cấp đồng đều
Nguyên lý đó thành định đóng cột
Mọi người luôn đều hiểu rõ ràng
Khó xuyên tạc hay nhằm chối bỏ
Trừ cố tính theo kiểu lưu manh
Tạo mục tiêu tinh thần, vật chất
Cho mọi người tận hưởng đồng đều
Tùy điều kiện và tùy hoàn cảnh
Nơi từng người đều thảy khác nhau
Đó xã hội công bằng là thế
Phù hợp luôn nguyên lý cộng đồng
Mình không hưởng vẫn người khác hưởng
Đâu cần nào ích kỷ riêng tư
(III)
Sự công bằng và lòng nhân ái
Luôn đồng hành đều thảy với nhau
Đâu chỉ một kiểu thành khập khễnh
Khó còn nào hội đủ nhân văn
Đó kinh tế vĩ mô là vậy
Nó bao trùm mọi mối vi mô
Tựa cái cây sống nơi đồng rộng
Có rễ thân cành lá dồi dào
Thảy yếu tố tạo thành nhất quán
Chẳng cần gì buộc phải cào bằng
Đều trái ngọt qua từng thế hệ
Mọi tế bào cùng sức sống chung
Chính xã hội loài người là vậy
Mới cuộc đời đạt đích nhân văn
Chẳng phân biệt đâu là giai cấp
Sự khác nhau hiện tượng bề ngoài
Vì con người có hoài đẳng cấp
Phân ra tùy theo mỗi cá nhân
Do chủ quan, khách quan cộng lại
Sự phân tầng khác biệt tự nhiên
Như cây cối có đều nhánh nhóc
Rễ lá thân đâu phải hệt nhau
Mà dị biệt thảy đều quy luật
Vật nói chung đều phải vậy toàn
Cái khách quan tùy vào cá tính
Lại còn thêm nổ lực bản thân
Tùy hoàn cảnh cũng tùy điều kiện
Phần tiên thiên kết với hậu thiên
Vì con người đều là sinh vật
Có bên trong sự sống thảy toàn
Luật di truyền kết cùng xã hội
Ý thức cùng thân xác song đôi
Mỗi cá nhân lại đều chủ thể
Đều tinh thần phân biệt lẫn nhau
Chia đẳng cấp tùy theo bản chất
Kẻ tinh hoa, thông tục giống nào
Khác tài năng khác nhau mục đích
Khác tâm hồn lại khác bản thân
Khác nhân cách khác về cá tính
Hay mọi người tố chất khác nhau
Nhưng ý nghĩa con người đều quý
Cần thương yêu đùm bọc đều hầu
Mới xã hội nhân văn cần có
Cần đâu nào phải sắp hàng ngang
Như dòng sông xuôi về biển cả
Hẳn đều luôn giọt nước trước sau
Giống loài người theo từng thế hệ
Có đâu cần bằng đít bằng đầu
Chỉ cần đều tiến lên phía trước
Đừng để ai bị tụt về sau
Không để ai tách ra dòng nước
Mới chủng loài thật sự văn minh
Đời tự do chẳng cần bó rọ
Không tị hiềm không có thù hằn
Không ghen tuông cũng không đố kỵ
Mới con người đều thảy nhân văn
Không đê tiện nhỏ nhoi kèn kựa
Khiến mất đi nhân cách con người
Không nhìn đời mắt toàn thù hận
Kiểu nhằm đều giai cấp đấu tranh
Để người dưới khinh khi hạ thấp
Còn người trên căm ghét bỉu dè
Tâm lý đó cùi đày cả thảy
Bởi thiếu đều tính chất nhân văn
Lòng đố kỵ muốn làm cách mạng
Đều chẳng qua ý thức tầm ruồng
Nhằm thỏa tình ghen ghét ganh tuông
Đâu phải nhắm tinh thần nhân đạo
Thảy ngoài mặt ngôn lời giả trá
Nhằm bịp đời kiểu muốn nhân văn
Nhằm lừa người lý tưởng công bằng
Nhưng thực chất gạt đời cướp của
Tâm thức ấy ngàn xưa đã có
Do bản năng đều thảy tự nhiên
Cả đạp lên đạo đức nhãn tiền
Lại nhân danh toàn lòng đạo hạnh
Nên con người cốt về hành động
Dễ sao tin ngôn ngữ bề ngoài
Nhất là khi dối gạt tuyên truyền
Lừa bịp cả để mình thủ lợi
Đời bởi vậy phải cần pháp luật
Nhưng thảy đều chân chính khách quan
Bởi một khi luật pháp bẻ cong
Nào cũng có khác gì tà pháp
Khiến chính trị thường khi phức tạp
Biết khi nào là thảy chính danh
Hay chỉ là tà đạo tung hoành
Nhân danh cả không trừ mọi thứ
Thành nguyên lý chính danh quân tử
Khác hẳn đều tà mị tiểu nhân
Mới ngày xưa Khổng tử mọi phần
Nêu lên thuyết Chính danh là vậy
Dẫu ngày xưa con người đạo lý
Nhưng ngày nay khoa học thay vào
Đạo lý suông dễ bị hàm hồ
Còn khoa học phải hoài chính xác
Nhờ khoa học dựa trên khái niệm
Khái niệm thuần chính xác mới hay
Tức luôn đều chỉnh đốn Nội hàm
Không sai lệch để thành tà mị
(IV)
Kiểu thực chất độc tài thống trị
Lại tự cho dân chủ tự do
Thậm chí rao dân chủ triệu lần
Dễ phỉnh gạt được người mù quáng
Bởi khuynh hướng muốn làm cộng sản
Đâu cần nào suy nghĩ đúng sai
Bởi toàn do thị hiếu đưa vào
Cùng quyền lợi kiểu đều cảm tính
Như Các Mác đã từng khẳng định
Chỉ dựa vào biện chứng Hegel
Rắp tâm rằng Tư bản tự chôn
Và thế giới tiến vào vô sản
Để kết án thảy toàn tư hữu
Cho vì đây bóc lột xảy ra
Quy trách đều tiền tệ thị trường
Làm cơ sở bất công tạo thảy
Mác gắn nó với điều bóc lột
Bởi đều do tư hữu tạo ra
Làm thảy đều xã hội thối tha
Tạo giai cấp khởi đầu là thế
Mác bảo để diệt toàn giai cấp
Phải trước tiên tư hữu triệt tiêu
Xã hội lên vô sản thảy đều
Khiến tuyệt đối triệt ngòi bóc lột
Muốn được vậy xóa đi tiền tệ
Bỏ đi luôn kinh tế thị trường
Mác rêu rao tiền đẻ ra tiền
Tư hữu khiến phân chia giai cấp
Cách cào bằng không tiền khoáng hậu
Mác khác nào tư tưởng toàn điên
Trái khoáy điều tâm lý tự nhiên
Khách quan thảy người cần tài sản
Vì tư hữu chính là điều kiện
Để mỗi người độc lập tự do
Như chim cần tổ hùm cần hang
Mọi động vật hiển nhiên đều thế
Đến con người cao hơn tất cả
Vẫn cần luôn tư hữu làm đầu
Đó thảy đều công cụ trước sau
Mới bảo đảm tự do cuộc sống
Còn không thế rơi vào nô lệ
Kiểu bầy đàn lệ thuộc đầu đàn
Mỗi người đều đánh mất bản thân
Triệt tiêu mọi tự do dân chủ
Mác kiểu thảy loại vô chính phủ
Nhằm thủ tiêu nhà nước đầu tiên
Cả triệt tiêu pháp luật đi theo
Bởi tin sẽ người đều tự giác
Thật phi lý nếu không hiểm ác
Hủy toàn đều xã hội còn gì
Khiến loài người mất hướng tương lai
Còn tập thể làm chia để sống
Khiến xã hội không dùng hàng hóa
Bởi thị trường đều đã triệt tiêu
Tiền tệ toàn bị hủy thảy đều
Mác quay ngược lại thời mông muội
Thuyết cộng sản đó đều tội lỗi
Cốt thủ tiêu giai cấp đấu tranh
Cốt để nhằm xây dựng địa đàng
Làm tất cả đều thành lộn ngược
Cơ hồ Mác khác nào phản động
Đi ngược dòng lịch sử nhân văn
Đẩy con người từ chỗ văn minh
Quay về thảy cuộc đời hoang dã
Bởi Mác quên toàn điều cơ bản
Hạt nảy mầm và biến thành cây
Qua ngàn năm đã lớn xum xuê
Đâu quay lại hạt mầm kiểu cũ
Thành thuyết Mác khác nào ngờ nghệch
Kiểu bày ra cộng sản điên khùng
Ngược lại đều nguyên lý thế nhân
Mãi tiến lên mãi mà đâu lùi lại
Vả Tư bản khi toàn phát triển
Hoài tiến lên cải thiện mà thôi
Đắp thảy vào những chỗ yếu sai
Còn những chỗ dư thừa cắt bỏ
Bởi đời đặt trên nền lý tính
Đầu óc người đều phải khách quan
Khi thời kỳ mông muội qua toàn
Có dễ sao khi nào trở lại
Như Tư bản lúc đầu hoang dã
Rồi dần dần nhân bản thay vào
Khi tương lai kỹ thuật đều cao
Mới là lúc loài người giải phóng
Sự giải phóng khách quan là thế
Đâu kiểu như Mác thảy chủ quan
Ngồi một nơi mội sự mơ màng
Tin vớ vẩn đấu tranh giai cấp
Mác mê tín Hegel nên trật
Mơ hão điều biện chứng làm đầu
Nhưng nó nào đâu có căn cơ
Mà bản chất toàn đều tư biện
Kiểu phép toán tính đều trừu tượng
Nào áp vào đâu được nhân gian
Chỉ thành ra tư tưởng loạn cuồng
Mác phản bội loài người đâu khác
Kiểu thầy lang dốt đều y học
Chữa bệnh toàn theo cách mù mờ
Hay trước sau chỉ kiểu đoán mò
Thay cứu người lại làm chết tiệt
(V)
Đó thực tế cuộc đời y hệt
Mác buộc ràng nhân loại trăm năm
Khiến thảy đều khắt nghiệt oái oăm
Nhưng vẫn có đâu nào kết quả
Từ khởi điểm đến khi tan rã
Bảy thập niên biến chỉ trò cười
Giết trên trăm triệu mạng con đời
Toàn cầu lại vẫn hoàn cốt khỉ
Một thế kỷ Đông Âu toàn rên rĩ
Nhưng dễ nào thoát ách Liên Xô
Bởi đã khi cuồng tín lập rồi
Đâu nào khác bê tông cốt thép
Tội của Mác đã thành hiện thực
Nay thế gian đã hết mơ màng
Kiểu tuyên truyền cả vú miệng em
Trăm năm ấy phỉnh toàn con trẻ
Chỉ bởi thảy độc tài vô sản
Mác cài vào làm lụn thế gian
Như con trâu đã buộc cài ngàm
Nhằm chỉ phải kéo cày đâu khác
Hệ lụy đó Mác thành tội ác
Vì trăm năm hủy diệt con người
Để chỉ nhìn giai cấp mà thôi
Người đâu khác hóa toàn vật chất
Mất nhận thức vong thân đều thảy
Đầu óc toàn mù quáng tin theo
Khiến trở thành công cụ thảy đều
Chia tầng lớp trên toàn với dưới
Tệ hơn nữa thành giai cấp mới
Từ Liên Xô lan khắp thế gian
Qua Đông Âu sang tận Bắc Hàn
Cả Trung Quốc Cuba đều cũng vậy
Chỉ còn thảy tôn thờ lãnh tụ
Nào nhận chân thực chất là ai
Bởi một khi guồng máy nắm rồi
Được tôn cả lên thành thần thánh
Dùng danh từ khoa trương Xã hội
Chỉ thật ra Xã hội đàn bầy
Xã hội không còn có con người
Mà tất cả đều toàn công cụ
Đó kết quả khác nào bánh vẽ
Dầu ngàn năm vẫn dễ tới đâu
Chỉ mút mùa lệ thủy kiểu hầu
Khó thoát khỏi thời kỳ quá độ
Số đông thảy trở thành bị trị
Để nhằm cho thiểu số toàn quyền
Lợi quyền đều nằm thảy trong tay
Cốt lợi dụng cả toàn chế độ
Lại đâu phải từ người vô sản
Số ban đầu dùng tạm mà thôi
Qua thời gian bị thảy loại ra
Bởi nào phải tinh hoa trong đó
Chỉ thực chất lớp người khờ khạo
Cảm tính thành bị thảy tuyên truyền
Mù quáng nên tưởng được cơi lên
Song sau trước khác đâu lợi dụng
Bởi cuộc đời luôn đều một mửng
Loại khù khờ với loại gian manh
Loại tinh hoa với loại tầm thường
Kẻ cai trị với người bị trị
Sự thực đó bao hàng thế kỷ
Từ dã man mông muội văn minh
Trong chiến tranh cả lúc hòa bình
Thực trạng đó mãi đều luôn có
Từ đẳng cấp hiểu ra giai cấp
Từ khách quan Mác biến chủ quan
Nhằm lấy điều tư hữu cài vào
Râu ông nọ cằm bà cốt cắm
Mác nhầm lẫn kiểu đều tai hại
Dẫu vô tình, cố ý khôn cùng
Gạt người đời kiểu thảy mênh mông
Qua dựng chuyện đấu tranh giai cấp
Nếu toàn đúng cũng không chấp nhất
Nhưng tiếc rằng thực chất đều sai
Bởi cá nhân mới đấu tranh nhau
Qua thân xác thảy đều cụ thể
Còn giai cấp chỉ đều trừu tượng
Kiểu phạm trù hiện tượng chia ra
Có phải đâu thực thể chút nào
Tráo khái niệm Mác lầm là thế
Phản khoa học nên thành hóa tệ
Dễ chút nào giá trị thảy đều
Cốt dụ người tin tưởng đi theo
Tụ quần chúng đặng làm cách mạng
Nên khiến thảy đầu voi đuôi chuột
Hại thế gian bởi ảo ảnh đều
Hi sinh nhiều kết quả có đâu
Suốt thế kỷ hóa toàn phí phạm
Bao xương máu tinh thần bị diệt
Đến cả đều loại dạng tinh hoa
Bị biến thành tin tưởng mù lòa
Tuyên truyền dối khác nào tội ác
Vì con người chỉ đâu thân xác
Còn tinh thần ý thức cả đều
Bị rơi vào tình trạng vong thân
Do tẩy não từ khi trứng nước
Nhưng ai dám nào đâu phản biện
Bởi bị đều tê liệt trí năng
Bởi thảy đều sợ hãi tâm tư
Thành đầu óc chỉ còn trống rỗng
(VI)
Người với người mất toàn trách nhiệm
Lột da nhau nhằm lợi cho mình
Thế giới thành mất thảy văn minh
Thảy còn chỉ kiểu đều hình nộm
Bởi tệ nhất độc tài vô sản
Mác đều toàn vẽ rắn thêm chân
Hay thảy nhằm chắp cánh cho hùm
Khiến đời phải vương toàn cái ác
Vì con người bản năng đâu khác
Nếu không nhờ giáo dục đi lên
Làm tự do dân chủ vững bền
Giúp kiểm soát đẩy lui tệ trạng
Mác xúi dại độc tài vô sản
Kiểu thành vô trách nhiệm trên đời
Làm bản năng khơi dậy tột trời
Tạo tiêu cực bày ra cả thảy
Bản chất người dễ không ẽo lã
Khi rớt vào hoàn cảnh éo le
Biến thảy ra mọi thứ hung thần
Hay rơi xuống nạn nhân đủ thảy
Vì ý thức trở thành thụ động
Đến cả điều nhận thức lơ mơ
Dễ sống trong trạng thái mù mờ
Phải để mặc bản năng sai khiến
Kiểu biển động sóng đều rung chuyển
Đến trời mây đều thảy đảo điên
Lộn tùng phèo thảy khắp trần gian
Phản giá trị nhân quần là vậy
Qua thế kỷ giờ này ai cũng thấy
Nhưng làm thinh ngậm miệng ăn tiền
Người đàng hoàng ngay thẳng nói ra
Bị chê trách đều là dại dột
Đời luôn vậy phần nhiều tiêu cực
Cả cá nhân xã hội giống đều
Đến quốc gia dân tộc khác đâu
Phần gạn lọc tinh hoa rất ít
Nhưng phần lớn kiểu đều quần chúng
Luôn trùm chăn ích kỷ vẫn hoài
Như bầy cừu dẫn dắt bởi ai
Khi quyền lực với đều cây gậy
Thành Mác tưởng cứu nhân độ thế
Lại hóa làm lịch sử tơi bời
Qua trăm năm đã thấy mọi điều
Mác tự hủy chính mình học thuyết
Bởi nghịch lý có đều sau trước
Khiến dễ nào kết quả tới đâu
Vì tư duy lô-gích hỏng hầu
Khó tương thích được vào cuộc sống
Mác kiểu thảy chỉ người mơ mộng
Lại mộng mơ theo cách hão huyền
Khác gì đâu kiểu chỉ tầm ruồng
Mọi kết quả thảy đều sổ toẹt
Mác phủ nhận chính mình y hệt
Phí công toi tác phẩm hơi dài
Kiểu như Tư Bản Luận khác nào
Trong thực chất thảy đều ngụy biện
Phỉnh phần lớn kẻ toàn ít học
Hoặc chìu theo thị hiếu thảy đều
Khiến thành ra ích kỷ hại đời
Nhân danh kiểu mị toàn giai cấp
Phi thực chất hóa nên tội ác
Mác trăm năm hại thảy nhân quần
Đẩy rơi vào ảo mộng hão huyền
Đi ngược lại mọi điều thực tế
Nên nước Nga đã thành khởi sự
Gạt thế gian tin bởi bề ngoài
Nhằm tuyên truyền xưng bá một thời
Chính ta đây toàn cầu vĩ đại
Nhưng thực chất đâu nào vậy thảy
Đều huyễn mơ ngụy tạo sinh ra
Cốt giả danh đóng kịch ta bà
Cả chút nữa gây ra Thế chiến
Chỉ do Mác trên đời xuất hiện
Nga chỉ thuần cố ý làm theo
Khiến dân mình hóa thảy ngặt nghèo
Bởi tiêu chí quyết làm vô sản
Nên so Mỹ trật chìa mọi dạng
Cả Tây Âu Tư bản lên đều
Được giàu sang Nga hóa thành nghèo
Chỉ một mớ danh từ trang trí
Tới Krutschov thấy điều phi lý
Liền mở tung cánh cửa Perostroika
Cho dân Nga hết thảy mù lòa
Được lóe sáng lên đều sự thật
Nguyên nhân đó lại làm sụp đổ
Đế chế Nga đã bảy thập niên
Khiến dân Nga thoạt được xích xiềng
Thành mới hưởng tự do dân chủ
Nhưng như kiểu bất ngờ ra sáng
Bởi ngồi lâu trong rạp tối đen
Nhìn đều toàn màn ảnh đã quen
Như loạng quạng bước ra rạp hát
Thành di hại kiểu Bôn sê vitch
Dân tộc Nga lãnh đủ một thời
Mõi mòn đều tới bảy mươi năm
Đầy thống khổ đến khi tan rã
Nhưng ngoài mặt ăn toàn bánh vẽ
Bởi chỉ nhằm phỉnh gạt lòng người
Kiểu tuyên truyền dối trá mọi nơi
Lan tỏa cả khắp toàn thế giới
(VII)
Mọi giả tạo do đều bởi Mác
Từng tuyên ngôn vô sản độc tài
Nó trái toàn nguyên lý khách quan
Phản lịch sử phản đều hiện thực
Kiểu thêu dệt chỉ toàn tưởng tượng
Tô thảy lên sứ mạng công nhân
Đẻ thành ra lợi dụng mọi phần
Cả sau trước loại toàn cơ hội
Làm liên lụy đến nhiều đất nước
Kể cả trong đó có Việt Nam
Cách mạng Nga 1917 tháng mười
Cách mạng Việt Nam 1945 tháng tám
Bao sự kiện éo le đều chứa
Cả tuyên truyền bạo lực như ai
Ba mươi năm chinh chiến mãi hoài
Dẫu đến cả Trường Sơn cũng đốt
Người Việt Nam từ Nam chí Bắc
Phơi thây đầy trên dãy Trường Sơn
Tuyên truyền đều ca ngợi hào hùng
Kiểu xẻ dọc Trường Sơn cứu nước
Nhưng chiến tranh chỉ nhằm ý hệ
Dưới ngôn từ giải phóng nước nhà
Tạo ra bao oan khúc sa đà
Vì thực chất chiến tranh Quốc tế
Vì Trung Quốc, Liên Xô đánh Mỹ
Chính câu này Lê Duẩn thốt ra
Giống Trường Chinh xưa đã ta bà
Đợt Ruộng đất Năm ba khốc liệt
Đến cải tạo Bảy lăm rõ rệt
Khi ngăn sông cấm chợ thảy toàn
Giật sập luôn nền kinh tế Saigon
Công kỹ nghệ phá tong tất cả
Cải tạo khiến tinh thần rời rã
Cựu sĩ quan học tập mút mùa
Cốt chỉ nhằm tẩy não khác nào
Kết quả thảy vượt biên gần hết
Đến ba triệu con người vượt biển
Như Năm tư từ Bắc vào Nam
Để phần ba dưới biển chết chìm
Oan khúc đó ngàn năm còn mãi
Rồi ruộng đất đưa vào hợp tác
Hòng quyết tâm tập thể theo Nga
Đến cả công thương nghiệp không ngoài
Đều sau trước quốc doanh cả thảy
Nhưng kết cục đều toàn thất bại
Cả thời dài ăn thảy bo bo
Cứ mặc cho Lê Duẩn la to
Phải làm chủ kiểu toàn tập thể
Thành hệ lụy Mác nhiều vô kể
Bởi chẳng qua học thuyết độc tài
Quyền vào tay thiểu số đâu ngoài
Mà tính chất chỉ đều phức tạp
Kẻ cơ hội dễ đâu phân biệt
Đều nhân danh cách mạng trên đời
Mặc dân tình khốn khổ tơi bời
Liên Xô sập mới đành đổi mới
Nay nghĩ lại nạn nhân tất cả
Một dọc dài mãi đến về sau
Vì độc tài đã diễn ra lâu
Toàn nấp dưới danh từ mỹ lệ
Khiến thực chất đều vô trách nhiệm
Quyền lợi riêng chỉ thảy nối đuôi
Nhân danh đều giai cấp bề ngoài
Cả nhân danh Nước non, Tổ quốc
Nhưng thực chất toàn Bônsêvitch
Cóp từ Nga làm thảy theo Nga
Có chút nào sáng tạo tự do
Thảy rập khuôn độc tài vô sản
Cả một dạo nói toàn chuyên chính
Rồi một thời toàn trị giương lên
Làm tư duy dân tộc nghèo nàn
Thảy xuống cấp biến thành thấp kém
Uồng lịch sử cháu con Hồng Lạc
Từng ba lần chiến thắng Nguyên Mông
Khắp thế gian nổi tiếng hào hùng
Thông minh vậy nay đành thúc thủ
Bởi hậu quả thảy đều do Mác
Thành nạn nhân vẫn chỉ từ Nga
Lậm danh từ toàn kiểu ba hoa
Mà thực chất đâu nào giá trị
Thành mới biết khách quan khoa học
Phải là điều nhân loại cần luôn
Còn thảy khi ý hệ tầm ruồng
Khiến đều chỉ buông tuồng tất cả
Bởi tệ hại trước tiên của Mác
Là chủ trương vô sản độc tài
Thủ tiêu toàn dân chủ tự do
Khiến phản lại cả đều nhân loại
Cái giả tạo hiểu thành chân lý
Lừa gạt đời Mác quả tội to
Bởi độc tài cưỡng chế trước sau
Mác như vậy khác nào tội ác
Biến nhân phẩm con người thành rác
Bởi quy toàn vật chất khác đâu
Coi chỉ đều công cụ toàn hầu
Để thúc đẩy đi vào ảo tưởng
Mác phản động bởi đều cuồng tín
Tin mê lầm biện chứng Hegel
Thành tư duy huyền bí trước tiên
Lại vỗ ngực xưng mình khoa học
(VIII)
Thành hấp dẫn bao nhiêu trí thức
Kiểu gà mờ quần chúng bình dân
Thích chỉ nghe và thảy tin càn
Đâu suy nghĩ trước sau sâu sắc
Loại khuynh tà tinh thần bết bát
Hoặc toàn đều hiểu biết ngô nghê
Bị tuyên truyền thấm nhiễm mọi bề
Để dễ thảy nhìn gà hóa cuốc
Đó thực tế Miền Nam thuở trước
Toàn mắc mồi Miền Bắc khác sao
Mà chỉ toàn khởi điểm từ Nga
Đều hậu quả liên hoàn dễ thấy
Đến Tố Hữu Trường Sơn xẻ dọc
Mà lòng toàn phơi phới non sông
Giấc mơ Nga bởi thảy màu hồng
Đâu ngỡ được cuối cùng sụp đổ
Bao dân tộc bị đều sụp lỗ
Do từ Nga thuyết Mác đưa sang
Xã hội thành chỉ thảy mơ mòng
Đều chỉ bởi tuyên truyền dụ hoặc
Nhiều kẻ để cái mồm đánh đĩ
Đồng hóa đều ý hệ quê hương
Coi nước non dân tộc chỉ dường
Đều đồng nhất vào cùng chủ nghĩa
Khiến lố bịch mất toàn nhân cách
Người chỉ còn kiểu nịnh nọt suông
Coi quốc gia đất nước đều xoàng
Đặt quyền lợi bản thân trước hết
Điều đó Mác phải toàn trách nhiệm
Bởi làm nhiều xã hội vong thân
Chỉ ngợi ca vô đích muôn năm
La đều Mác Lênin bách thắng
Để dân tộc trăm năm cay đắng
Bị lạc loài ngay giữa thế gian
Làm thảy đều kinh tế suy tàn
Cả xã hội mọi nơi đều thấy
Như ta nay Tàu phụ thuộc
Thảy mọi điều kinh tế tự nhiên
Dễ còn đâu tự chủ hiện tiền
Dù cả đảo Hoàng Sa bị mất
Đó thiệt hại cho toàn dân tộc
Bởi kiểu đều yêu nước hàm hồ
Bởi chỉ nhằm kiểu cố giả nai
Đến biển Đông Tàu toàn chiếm cứ
Đó đâu khác thành đều phép thử
Thấy ai vì dân nước tới nay
Hay chỉ toàn khẩu hiệu bề ngoài
Nhằm mục đích ngu dân cả thảy
Nên tóm lại Mác toàn tai hại
Thế giới toàn đâu phải riêng ai
Khác chi thành ngụy thuyết lòi ra
Đều phí phạm nào đâu kết quả
Vì sự thật nào ai hiểu Mác
Chỉ nghe đều truyền miệng thế thôi
Tưởng thiên đường cộng sản là oai
Dầu thực chất chỉ đều ảo ảnh
Dẫu cho Mác thấy đều không tưởng
Mọi thuyết về cộng sản trước kia
Nhưng chỉ vì mê tín Hegel
Tin biện chứng khiến là khoa học
Bé cái lầm đó toàn thiệt hại
Khác gì đều Mác thảy thong manh
Biết chi điều biện chứng thực hư
Mà cố chấp kiểu toàn tin nhảm
Phản khoa học đều nay thấy rõ
Cả mặt về lý thuyết thực hành
Khác nào đâu cuồng tín lậm vào
Mơi đắm đuối độc tài vô sản
Khiến thảy hóa ra toàn mù quáng
Để Tuyên ngôn làm hại nhân quần
Khiến hóa thành lợi dụng thảy toàn
Nhân danh cả kiểu đều cơ hội
Bởi vô sản đâu nào chọn lọc
Mà tạp nham trong thảy thành phần
Bản năng đều dễ hóa nhập nhằng
Tệ hại nhất non đều nhận thức
Thành trách nhiệm đó toàn bởi Mác
Chỉ do đều mê tín dị đoan
Huyền hoặc đều vô sản lên toàn
Nhằm cường điệu cho là sứ mạng
Dụ thế gian đấu tranh giai cấp
Mà thật ra chỉ hủy hoại đời
Mác trở thành tà thuyết đúng thôi
Thảy lừa dối những người non dạ
Đây bài thơ nói lên tất cả
Cốt chiều sâu thuyết Mác trình bày
Giúp am tường các việc xưa nay
Đâu chính đáng cùng đâu tà mỵ
Nó hóa thảy bài thơ thế kỷ
Gồm thâu vào chỉ thảy 800 câu
Cốt thuần đều học thuật trước sau
Hay chỉ thảy nghiêng về khoa học
Ai quan tâm phải cần nên phải đọc
Người vô tâm có thể bỏ qua
Việc ưu tư đối với nước nhà
Không phải thảy mọi ai cũng có
Thuyết Thanhisme nay thêm sáng tỏ
Nhằm thay vào thuyết Mác trước đây
Trăm năm rồi cần phải đổi thay
Bởi quy luật khách quan buộc thế
ĐẠI NGÀN
(04/11/22)
**
VỀ CÁC NGUYÊN LÝ NHÂN BẢN,
KHÁCH QUAN, TỒN TẠI TRONG
THỰC TẾ THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI
(I)
Nói loài người là nói ta trong đó
Tức mỗi người dẫu bất cứ là ai
Hay mọi người nơi thế gian bình đẳng
Từng cá nhân đầu họ sống nơi nào
Đó nguyên lý đầu tiên cần phải biết
Để con người toàn tôn trọng lẫn nhau
Trong yêu thương và với lòng thành thật
Hiểu biết nhau và thông cảm chung hầu
Hoặc nói khác tính người là tiêu biểu
Nó vượt trên vật chất thảy rất cao
Nó vượt cả muôn loài sinh vật khác
Và lên trên cả thân xác con người
Tuy vật chất vẫn luôn là nền tảng
Nhưng bên trên có sự sống chồng lên
Đó bản chất tinh thần và ý thức
Khiến thành ra điều nhận thức cao hơn
Bởi thân xác vẫn luôn là kiện tính
Được hình thành từ tiến hóa tự nhiên
Qua kết quả nhiều triệu năm lịch sử
Cùng vạn năm cho thế giới nhân văn
Mọi đơn vị không ra ngoài tổng thể
Đó vẫn đều là quy luật khách quan
Người hiện hữu ngay giữa lòng vũ trụ
Giữa thiên hà cùng thế giới hạt nhân
Nhưng tinh thần mới tạo đều nhận thức
Kết quả chung bởi nhiều tỷ con người
Mỗi cá nhân đâu khác nào giọt nước
Nơi biển khơi hay lịch sử cuộc đời
Cái khởi thủy chỉ số 0 tròn trĩnh
Đầy tiềm năng trong thuộc tính hư vô
Điểm vật lý điểm Big Bang đều đã biết
Bởi tinh thần là vô hạn khác nào
Cũng có nghĩa đi từ không tới có
Hay từ nơi tiềm lực thảy vô biên
Cái Thái cực người phương Đông từng nói
Riêng Lão, Trang cho là cái Huyền đồng
Nên loài người đâu rơi từ trời xuống
Mà vốn từ mặt đất đã đi lên
Phải kinh qua nhiều triệu năm tiến hóa
Từ thiên nhiên mới đạt đến tinh thần
Tức chốt lại chính tinh thần nhân bản
Đã hoàn toàn thay thực tế khách quan
Trong tồn tại mãi luôn đều hữu lý
Thành đỉnh cao nơi thế giới loài người
Khổng tử nói “Nhân linh ư vạn vật”
Đó không ngoài là ý nghĩa ở đây
Nên cổ đại khác gì đâu hiện đại
Vì bản thân nhân loại chỉ một đều
Người Phương Tây nhờ hướng về kỹ thuật
Khiến tạo nên nền khoa học khách quan
Đã dẫn lối đưa đường toàn nhân loại
Đều khác hơn não trạng kiểu Đông Phương
Nhưng Đông Phương vẫn tinh thần lô-gích
Chỉ duy đều trực giác khác Phương Tây
Suy nghĩ điều chưa chứng minh đầy đủ
Nhưng thật ra luôn vẫn đúng hoàn toàn
Như Đông Phương thuyết Âm Dương rất tuyệt
Khác chi điều đối lập các phạm trù
Vẫn gom lại nguyên lý toàn duy nhất
Vì Âm Dương luôn toàn chứa lẫn nhau
Thêm vào đó thuyết Ngũ Hành hoàn hảo
Luận những gì thực chất vỏ địa cầu
Những điều đó ngày nay trong hóa học
Bảng tuần hoàn những Nguyên tố khác đâu
Bởi xưa kia người Phương Đông trực giác
Nào có toàn cụ thể giống ngày nay
Nhưng lại hiểu nghĩa cao theo trừu tượng
Dẫu cùng đều một nguyên lý đâu sai
Mới phân biệt ra hai ngành Triết học
Triết Phương Đông khác với Triết Phương Tây
Triết Phương Đông tạo nền trên trực giác
Triết Phương Tây nhằm lô-gích đủ đầy
Bởi lẽ đó Phương Đông là Đạo học
Đạo hiểu ra là thực tại vô cùng
Còn phương Tây gắn liền vào Khoa học
Khảo chuyên về mọi sự vật khách quan
Dầu ngày nay cả hai đều hợp lại
Như mọi đường cong thẳng tụ vào nhau
Đó vốn lẽ người Đông Phương từng biết
Khi phán câu “Đồng quy nhi thù đồ”
Cùng ý nghĩa tương tự nay Thanhisme
Đã từng trên Facebook được nêu ra
Tuy khởi điểm bởi vì chưa trọn vẹn
Nhưng con đường đi tới sẽ bao la
Nên ngày nay Phương Tây về triết học
Vẫn con đường luôn tiến tới không ngừng
Trong tiếng Đức đọc thành ra Thanhismus
Còn tiếng Anh thông dụng Thanhism
Mọi triễn vọng đều đến từ tiềm lực
Như đóa hoa cây nở tự bên trong
Theo thời gian luôn hình thành không muộn
Miễn làm sao trái đạt được sau cùng
Nay khoa học đều hướng về chiều rộng
Bởi từ lâu đã đạt tới chiều sâu
Chiều rộng đó trong khoa vũ trụ học
Còn chiều sâu đều vật lý hạt nhân
Cái Cực lớn và cái Vô cùng bé
Nay cùng nhau biểu hiện kiểu hòa mình
Thành khái niệm được gọi là lượng tử
Nó vượt qua xa vật lý hạt nhân
(II)
Thuyết vũ trụ bây giờ đều phong phú
Như thuyết dây và lý thuyết xoắn vòng
Kiểu na ná như tế bào sinh học
Hay gọi là vòng xoắn ADN
Khiến vật chất cuối cùng thành tan biến
Hóa ra đều chỉ năng lượng không thôi
Vật chất thô hiểu kiểu toàn kinh điển
Nay thành ra thực chất có còn nào
Khi Einstein trở thành người cha đẻ
Đã đưa ra công thức E = mc2
Thật tuyệt diệu khiến mọi người kinh ngạc
Tất cả đều trong năng lượng gói vào
Trong khi đó không gian là vô hạn
Làm thời gian cũng vô hạn thế thôi
Bởi cả hai đều song hành một lượt
Có dễ nào một cái lại so le
Thành vật chất xưa nay nằm trong đó
Giờ đã thành ra chỉ thứ hoa hòe
Einstein thêm chứng minh trội vượt
Không - thời gian, vật chất trộn vào nhau
Thực tế vậy khác đâu đều tếu táo
Loài người như hạt bụi giữa ngân hà
Còn ngân hà cũng chỉ như hạt cát
Giữa thiên hà hàng tỷ tỷ bao la
Được đo đạc bằng dùng năm ánh sáng
Dẫu biết rằng ánh sáng chuyển qua giây
Thảy không dưới 300.000 km
Khiến làm cho vũ trụ hóa toàn hài
Thiên văn học ngày nay thành trò trẻ
Như dạo chơi bải biển nhặt vỏ sò
Vũ trụ học đã thay vào vô hạn
Làm con người biến thành thảy nhỏ nhoi
Với cự ly nhiểu tỷ năm ánh sáng
Để điểm này nhằm đi tới điểm kia
Đó chưa nói còn xa nhiều hơn nữa
Khi trăm năm thế giới một đời người
Thành địa cầu như hòn bi chuyển động
Quanh mặt trời liên tiếp cả tỷ năm
Mang sự sống vào khắp nơi mặt đất
Chỉ toàn qua bằng những hạt photon
Cái kỳ diệu khác nào từ quang tử
Cây tiếp thu trên khắp mặt địa cầu
Tạo sinh vật hình thành ra lần lượt
Giữa biển khơi kiểu đó có loài người
Sự hài hước cuộc đời là như thế
Mác ngày xưa toàn chỉ thấy bề ngoài
Quy tất cả thảy đều thành ra vật chất
Làm tinh thần bị phủ nhận còn đâu
Bởi vật chất thảy đều toàn cụ thể
Còn tinh thần cái trừu tương mãi luôn
Cái trừu tượng được quy vào cụ thể
Đâu khác nào quan điểm Mác thành ngu
Vậy “biện chứng” tinh thần còn khả dĩ
Mác lại cho vật chất quả toàn khờ
Như tảng đá nếu căng vào năm tháng
Dầu triệu năm đâu dễ biến thành cây
Thành thuyết Mác bởi tiền đề đặt trật
Nội dung sau chỉ đều hóa giả cầy
Dùng ngụy biện để gạt đời đâu khác
Kiểu trước sau toàn nghịch lý hiển nhiên
Sai khoa học bởi sai về lô-gích
Triết học sai vì lý luận mù mờ
Lịch sử sai bởi nhắm đều xuyên tạc
Kinh tế sai toàn bởi kiểu nói mò
Khiến xã hội, con người thành sai bét
Dễ đâu còn nào một chút nhân văn
Người vật hóa bởi biến đều công cụ
Kiểu viễn mơ nhằm đi tới đại đồng
Thời quá độ chỉ mút mùa lệ thủy
Dầu ngàn năm chỉ luẩn quấn đường cùng
Như nút chai khó thành ra lối thoát
Lại độc tài vô sản kiểu vô phương
Thành đâu khác Mác hóa ra tội ác
Cả trăm năm giam hãm thảy nhân quần
Đưa nhân loại chỉ vào vòng bế tắt
Hận thù đều giai cấp kiểu mông lung
Bởi cốt lõi sự đấu tranh giai cấp
Chỉ thành ra khái niệm kiểu già trang
Không thực chất mà thảy nhằm lừa dối
Khó làm sao mang giá trị được toàn
Vì mọi cái đấu tranh đều cụ thể
Như trâu bò sừng nhọn húc vào nhau
Hay hòn đá đập vào bay tia lửa
Cả con người chiến đấu bởi bản năng
Cái trừu tượng mệnh danh là giai cấp
Đó chẳng qua phạm trù hóa chủng loài
Chia con người giàu nghèo ra dạng loại
Nhằm ghép vào ý niệm đấu tranh nhau
Sai cơ bản Mác trở nên lố bịch
Qua trăm năm di hại cả loài người
Bị biến thảy thù hằn và manh động
Giết cả trên trăm triệu khắp toàn cầu
Nhưng đâu thấy thiên đường nào ló dạng
Bởi chỉ đều ảo tưởng kiểu viễn mơ
Củ cà rốt con lừa và cái gậy
Mác làm cho nhân loại bị phỉnh phờ
Sự tuyên truyền trước sau đều giả dối
Khiến toàn làm ý thức phải vong thân
Người với người khác nào thành lừa mị
Bởi phải chìu theo ích kỷ bản năng
(III)
Hậu quả đó do hiểu sai “biện chứng”
Bởi Mác toàn mê tín ở Hegel
Cái trừu tượng mơ hồ đâu rõ rệt
Mác chụp cho “giai cấp phải đấu tranh”
Khiến xã hội hóa ra toàn thù hận
Mất tình thương nhân bản giữa con người
Đều chi thấy thảy thù hằn giai cấp
Cả phịa ra Đế quốc kiểu vu vơ
Di hại đó không chỉ trong mỗi nước
Mà rộng ra làm thế giới đảo điên
Khiến chạy đua võ trang không dừng bước
Suýt toàn cầu tiêu hủy bởi hạt nhân
Thành Mác hóa tội đồ xuyên thế kỷ
Khiến loài người toàn dối gạt lẫn nhau
Chiến tranh nóng lẫn đều chiến tranh lạnh
Thù ghét cao qua thế kỷ dãi dầu
Khiến vong thân cả con người là vậy
Bởi chỉ do óc não bị nhiễu nhương
Bao sự thật bị toàn đều bóp méo
Chỉ do điều tẩy não thảy mọi đường
Người với người mất toàn đều thực chất
Để trở thành mọi hình nộm giữa nhau
Nhằm đóng kịch thảy xuyên qua ảo ảnh
Dễ còn sao bản chất thật con người
Đó là kiểu vong thân về ý thức
Để còn đều toàn thân xác vậy thôi
Người vật hóa vì đời toàn vật hóa
Nhằm biến thành công cụ để lừa nhau
Kiểu bầy đàn với bao điều tệ hại
Làm con người đánh mất thảy bản thân
Khi ý thức không còn đều trung thực
Mà chỉ còn toàn phải sống ma lanh
Đó thực tế khó nào ai phủ nhận
Dầu có đâu dám nói thật ra đều
Biến lịch sử giề lục bình trôi nổi
Xã hội thành mất hết tính nhân văn
Nên lịch sử nhiều ngàn năm nhân loại
Mác quả người gây tác hại đầu tiên
Đưa lý thuyết thảy không tiền khoáng hậu
Bởi đều do bản chất chỉ trật chìa
Tưởng cứu đời mà gây bao hệ lụy
Do chỉ đều nguyên lý trật bên trong
Kiểu thầy lang cho người phương thuốc dỏm
Chỉ chết toi đâu cứu bệnh dễ nào
Thành nguyên lý toàn khách quan mới đúng
Mới tạo thành kết quả thảy dài lâu
Nguyên lý sai chỉ khiến đời giả dối
Kiểu vàng thau lãn lộn loạn tùng phèo
Không khách quan cũng phản đều khoa học
Chỉ làm cho kết quả ngược lại toàn
Mác vô tình nếu không là hữu ý
Chỉ toàn do ngụy biện kiểu đâu oan
Tệ hại nhất là độc tài vô sản
Điều thứ hai là ảo tường đại đồng
Nó thực chất đều toàn sai nguyên lý
Bởi toàn đều ý nghĩa chỉ mông lung
Nhưng bởi Mác nại đấu tranh giai cấp
Cũng thành ra hấp dẫn được số người
Họ vốn chỉ lòng tham về tâm lý
Óc hận thù cùng đố kỵ phát huy
Co giai cấp như điều gì phi lý
Để muốn đều không giai cấp mới vui
Nhằm chẳng ai giàu nghèo chênh lệch cả
Cùng ngang nhau mới hạnh phúc địa đàng
Tâm lý đó do phần nhiều ít học
Không am tưởng hết thảy mọi vấn đề
Do tuyên truyền khiến bị đều mê hoặc
Kích động vào làm bạo lực khơi lên
Nhưng kết quả khi thảy đều vô sản
Bất lực toàn và thành chỉ cu li
Bầy đàn kiểu buộc phải toàn tuân thủ
Hết còn đâu nhân cách của con người
Mà cơ chế khi trở nên quán tính
Cả loài người nô lệ thảy đều thôi
Chỉ một số cầm đầu là hưởng lợi
Nhờ độc quyền độc đoán kiểu làm vua
Nó như tảng xi măng trong cốt sắt
Dầu búa sồi khó đập phá được rồi
Đời biến chuyển trở thành giai cấp mới
Còn số đông thảy đều hóa cu li
Tệ hại đó thành thiên đường ảo tưởng
Mác khiến làm nhân loại phải sa lầy
Cũng thời may Liên Xô toàn sụp đổ
Để thế gian mới được có hôm nay
Nhờ đổi mới để quay về đường cũ
Tức là về sự phát triển bình thường
Như cuộc sống khách quan từng có trước
Qua tự do dân chủ để đi lên
Điều đó đúng và hoàn toàn thực tế
Bởi mỗi người là đơn vị như nhau
Trong vườn hoa mọi cây đều độc lập
Mác đảo điên toàn muốn thảy cột chùm
Sai nguyên lý khiến phản toàn kinh tế
Đời thụt lùi nào có dễ đi lên
Bị khống chế thảy toàn trong đọc đoán
Có khác nào như kiểu chậu bonsai
Thành thuyết Mác đâu khác nào ngụy thuyết
Lội ngược dòng lịch sử của cuộc đời
Thay khách thể vào chỉ bằng thị hiếu
Cảm tính suông phi khoa học mông mênh
(IV)
Mác Ănghen toàn tinh thần bạo lực
Chi phối đều bởi cảm tính chủ quan
Khiến chỉ thảy trước sau nhằm thị hiếu
Không khách quan hóa tà thuyết khác nào
Nếu Mác đúng thuyết trở thành chân lý
Chỉ mười năm đã tạo được thiên đường
Đâu trầy trật suốt gần non thế kỷ
Làm ngặt nghèo xơ xác thảy nhân gian
Thực tế đó bởi sai từ cốt lõi
Do tiền đề vật chất đã đặt ra
Khiến trí tuệ tinh thần đều phủ nhận
Thành loanh quanh toàn hiện tượng bề ngoài
Bởi vũ trụ nếu duy toàn vật chất
Nào phát sinh ra được thảy tinh thần
Như tảng đá dầu triệu năm vẫn đá
Vì có đâu mọi phẩm chất nội hàm
Mác thiển cận nên hóa thành khờ khạo
Bởi đều dùng toàn ý thức chủ quan
Quá hạn hẹp khiến vô thần duy vật
Tin tưởng điều thực chất chỉ trái ngang
Kiểu như vậy đâu khác nào tiêu cực
Khiến quên đi mọi ý nghĩa con người
Là tinh thần đi theo cùng nhận thức
Khả năng này mới nhân loại thăng hoa
Hay nói khác vũ trụ là bản thể
Chứa tinh thần tiềm ẩn ở bên trong
Như đóa hoa sinh ra từ cây thảy
Có phải đâu lắp đặt kiểu ngoài vào
Nên trái lại Mác thảy toàn phiến diện
Đều trở thành chỉ chủ nghĩa hư vô
Phủ nhận hết còn số không to tướng
Phủ nhận luôn đạo đức của đời người
Mác bệnh hoạn do khoái điều vô sản
Trong khi quyền tư hữu vẫn khách quan
Nó tự nhiên đều cần như hơi thở
Đâu dễ nào cuống thở lại thành chung
Nên Mác đã phủ nhận toàn tư sản
Phủ nhận đều đạo đức gắn vào đây
Để đi ngược lại mọi điều truyền thống
Khiến phủi toàn ý nghĩa của nhân văn
Chính như thế Mác khác gì phản động
Bởi làm cho đạo đức cũng tiệt nòi
Truyền thống đó Mác quy đều tư sản
Nhằm triệt tiêu để vô sản đưa vô
Nói chung lại thuyết Mác đều ngạo mạn
Như lội dòng nước ngược lại thời gian
Phi nhân bản phản nhân quyền là vậy
Mác khác nào kiểu học thuyết tà gian
Bởi thực chất nó đều phi thực tế
Chỉ hóa thân vào thực tại mơ màng
Nhằm ảo tưởng lại gây toàn thù hận
Khiến nhân quần đều phải thảy đa đoan
Trong khi đó cuộc đời cần thực tế
Bởi tinh hoa trong nhân loại có toàn
Đường phát triển đi lên theo xoắn ốc
Con đường dài vô hạn mãi thênh thang
Nên bản chất tinh thần luôn chính yếu
Trong bản thân nhân loại lẫn cá nhân
Vẫn tồn tại bản năng và vật chất
Tạo sức trì luôn kéo xuống mọi đàng
Nên con người tư duy cần độc lập
Mới làm cho trí tuệ thảy mở mang
Tạo nền móng phát huy đều khoa học
Kỹ thuật làm mọi sự được khách quan
Toàn nhân loại đi lên từ khởi thủy
Hoài lớn lên không quay lại thụt lùi
Sự tiệm tiến dẫu không đều đường thẳng
Bởi đều thường lịch sử bước quanh co
Đời thực tế luôn thảy đều công cụ
Giúp tinh thần luôn cần được phát huy
Bởi hạnh phúc tinh thần luôn cứu cánh
Giữa cuộc đời ý nghĩa của nhân văn
Mác nhầm lẫn nơi hai điều khác biệt
Đánh đồng thành thấp kém của cả hai
Lầm phương tiện cùng với đều cứu cánh
Nhân loại quy vào chỉ chỗ tầm thường
Hiểu xã hội chỉ hóa thành bầy nhóm
Như khác chỉ đàn khỉ ở trong rừng
Hay bầy mối, bày ong, cùng đàn kiến
Lao động nhằm tập thể kiểu cùng chung
Quên chủ yếu về tinh thần cá biệt
Giá trị riêng nơi từng mỗi con người
Giá trị ấy phát huy qua lịch sử
Mới thành ra mục đích của nhân quần
Nên giải phóng loài người là như thế
Tức thảy đều giải phóng mỗi cá nhân
Trong xã hội cần tự do dân chủ
Để phát huy vật chất lẫn tinh thần
Tuy nền tảng căn cơ là kinh tế
Nhưng tinh thần đều cứu cánh nói chung
Ý nghĩa đó khác chi là văn hóa
Nó nằm trong ý thức mọi cá nhân
Đơn giản vậy nhưng Mác đâu nhận thức
Phải từ nay thuyết Thanhisme thay vào
Kéo loài người về con đường chính đáng
Bởi là vì Mác lầm lạc từ lâu
(V)
Nhưng thực chất do đâu mà lầm lạc
Tại vì sai ngay khi đặt tiền đề
Để từ đó phải thành sai kết luận
Phần trung gian toàn lý lẽ rỗng không
Kiểu gọt chân cho vừa giầy đâu khác
Là chiếc giầy biện chứng của Hegel
Mác lấy đó tạo thành điều mê tín
Tin ngu ngơ là chân lý tuyệt vời
Song biện chứng chỉ là điều vớ vẩn
Trừu tượng toàn đâu nguyên lý được sao
Thiếu khoa học vì chẳng gì cụ thể
Mà chẳng qua chỉ luận điểm mơ màng
Lấy phủ định nối đuôi làm nguyên tắc
Thảy dại khờ kiểu tư biện ngây thơ
Bởi nếu thế vật nào không biện chứng
Lại quên điều tiến tới hoặc quay lui
Như cái trứng luộc rồi thành biện chứng
Còn nở con cũng biện chứng khác sao
Dù chiều hướng chúng đã toàn trái ngược
Nên khác đâu chỉ ý niệm tầm phào
Biện chứng đó Mác áp vào xã hội
Để biến thành duy vật hóa Hegel
Làm cơ sở là đấu tranh giai cấp
Nhằm luận ra tư bản phải tự chôn
Phong vô sản có trong mình sứ mệnh
Nhằm đi lên giải phóng cả loài người
Mác mê tín rõ ràng là thế đó
Lý luận phi thực tế kiểu lơi khơi
Nhưng vô sản nào tinh hoa hội đủ
Mà chẳng qua do hoàn cảnh ngặt nghèo
Sự nghèo đói khiến cho đều ít học
Cơ sở nào để lãnh đạo thế gian
Đó chẳng qua Mác tự mình suy diễn
Đâu có nào là bản chất khách quan
Do thị hiếu chỉ muốn làm cộng sản
Để thành ra ngụy luận kiểu ngang tàng
Khiến từ đó nó trái toàn nguyên lý
Khi con người cần tri thức mới nên
Hơn thế nữa cần tinh hoa đạo đức
Đâu lại do kiểu giai cấp phạm trù
Thành bởi vậy viết ra Tư Bản Luận
Mác tạo nên chỉ tác phẩm vu vơ
Toàn ngụy biện lại cho là Kinh Thánh
Để soi đường cho xã hội tương lai
Tưởng kết cục làm đại đồng thế giới
Hủy bỏ đi tiền tệ lẫn thị trường
Người với người bằng nhau không giai cấp
Cùng làm chung nhằm của cải hưởng chung
Quan điểm đó quả là điều nhảm nhí
Bởi Mác quên tâm lý của con người
Đầy bản năng và đầy lòng vị kỷ
Của đều chung có ai tiếc được sao
Đều lười biếng và thảy toàn hoang phí
Như trong hang thằn lằn tự cắn đuôi
Thêm bó buộc là độc tài vô sản
Vài cá nhân lạm dụng thảy mọi người
Dẫu ngoài miệng toàn nhân danh giai cấp
Nhưng thật ra giai cấp kiểu danh từ
Toàn ý niệm phong lên cho huyền ảo
Còn thật ra quyền lợi vẫn riêng thôi
Biến xã hội hóa ra thành rời rạc
Nhằm chẳng qua dùng quyền lực gom vào
Nhân danh cả kiểu độc tài vô sản
Toàn nhụt cùn làm kinh tế triệt tiêu
Kiểu cái hoa bị ép vào khuôn khổ
Đâu có nào được phát triển tự nhiên
Mà vẽ với phịa ra bằng công thức
Mác tư duy thảy đều kiểu loạn điên
Làm gì có Đại đồng đi đến được
Tưởng tượng suông đầu đến thảy triệu năm
Phi bản chất dễ đâu thành hiện thực
Bùn lầy nào lầu các được xây nên
Đấy không tưởng hay chỉ toàn ảo tưởng
Mác cố tâm ép nhân loại chui vào
Bằng biện pháp gạt đấu tranh giai cấp
Sắt máu toàn khiến thành thảy tào lao
Bởi giai cấp chỉ phạm trù ngoại dạng
Nào phải đâu bản chất chính con người
Qua lịch sử giai cấp hoài thay đổi
Người còn hoài đẳng cấp đổi thay luôn
Cái ngu Mác khó làm sao chối được
Ngụy biện thuần nhằm cốt để bịp đời
Dùng độc tài khiến người thành khiếp phục
Kết quả đời thành bấn loạn hổn mang
Suốt thế kỷ gây ra toàn xương máu
Chỉ làm cho lịch sử phải não nùng
Đầy phí phạm mà có đâu thành quả
Khiến bao người đành phải thảy hi sinh
Để đâu khác Mác trở nên tội ác
Dẫn đường sai làm nhân loại hủy mình
Kiểu con lừa khúc cây cùng cà rốt
Tự mệnh danh thời quá độ linh tinh
Nhưng thực chất chỉ đường dài vô vọng
Nghĩa đều là đường cụt chẳng lối ra
Thời quá độ thành mút mùa lệ thủy
Bởi chẳng qua Mác thảy chỉ ba hoa
Nên thuyết Mác quả trở thanh tai họa
Cho nhân quần suốt thảy đã trăm năm
Đưa lịch sử vào trong vòng tăm tối
Nhân loại cùng ở nơi mỗi quốc gia
(VI)
Thành trước hết Mác phải toàn trách nhiệm
Mọi kẻ theo đều chỉ thảy nạn nhân
Ăn bánh vẽ thành dây chuyền đã thấy
Tạo ra bao lớp lớp mãi về sau
Nhờ tuyên truyền kết thêm cùng bạo lực
Thảy đều do Mác từng chỉ ra đầu
Bằng lý thuyết chứa toàn đều ngụy biện
Khiến thành ra gian dối tiếp lạ đâu
Nguyên nhân nhắm chỉ đấu tranh giai cấp
Rồi độc tài vô sản được thêm vào
Cả học thuyết Mác đều toàn bạo lực
Vậy cuộc đời đâu còn có nhân văn
Mác nhìn người như vật toàn trừu tượng
Để ghép vào trong giai cấp đấu tranh
Người cụ thể khách quan đâu còn có
Mà thảy thành vật hóa bởi phạm trù
Phi nhân bản hóa ra điều dễ thấy
Người trở thành công cụ chống lẫn nhau
Khiến xã hội đều trở thành bát nháo
Dễ làm sao còn đi tới Đại đồng
Thành ý tưởng Đại đồng toàn rỗng tuếch
Nó phỉnh đều cho những kẻ dại khờ
Để mơ mộng hão huyền trong chốc lát
Mà có đâu thực chất ở trong đời
Ví cái cây khi hạt mầm đã lớn
Đã hóa nên bao cành lá rườm rà
Dễ làm sao lại quay về hạt cũ
Phi lý toàn đầu óc Mác quỷ ma
Nên hình ảnh cộng đồng người nguyên thủy
Mác lại mơ làm cộng sản đại trà
Dầu chẳng qua chỉ thời kỳ mông muội
Bao ngàn năm nay thảy đã trôi qua
Mà đã qua làm sao quay lại nữa
Kiểu thân cây khi đã lớn rườm rà
Đã phân tầng cũng như đều phân nhánh
Đâu cây nào quay lại hạt ban đầu
Thuyết giai cấp Mác thành toàn phi lý
Hiểu chi đâu cấu trúc của cuộc đời
Của mọi vật khắp nơi trong vũ trụ
Từ hạt nhân cho đến tận thiên hà
Nên tư duy Mác trở thành khờ khạo
Nhằm gạt người kém hiểu biết thảy đều
Khi yếu kém thảy về phần nhận thức
Dễ trở nên cuồng tín quyện đều vô
Thêm vào đó lại kẻ toàn thị hiếu
Hoặc chỉ nhằm lợi dụng thuyết Mác đều
Để dựa dẫm vào những người mù quáng
Tạo ra thành quyền lực của bản thân
Nhờ thủ tiêu thảy tự do dân chủ
Xã hội đều chỉ còn có một chiều
Kiểu máy cái sinh máy con tiếp tục
Làm loài người chỉ còn có đìu hiu
Mác bởi vậy lội ngược dòng lịch sử
Khiến trở thành kẻ phản động rõ ràng
Đưa loài người chỉ vào vòng giam hãm
Lại nhân danh giải phóng cả trần gian
Nên tóm lại nếu toàn sai lý thuyết
Muôn đời sai thảy luôn cả thực hành
Phi thực chất đều thành vô giá trị
Mác khác đâu chỉ học thuyết đèo bòng
Phi giá trị hẳn đều phi thực tế
Chỉ tựa như kiểu bong bóng xà phòng
Bốc cao mấy rồi cũng đều nổ cả
Bởi trái toàn mọi quy luật tự nhiên
Dầu nhân bản khách quan luôn chỉ một
Đó mới đều chân lý của loài người
Thời cổ đại đến nay hoài phát triển
Tiệm tiến theo từng bước để đi lên
Tình yêu thương kết cùng điều khoa học
Để nâng cao lý tính thảy càng nhiều
Vượt lên mọi cảm quan và thị hiếu
Mác ngược dòng lội lại hướng chủ quan
Bởi ý hệ một người sao tạo được
Vì nó đâu viên mãn lẫn vẹn toàn
Thuyết của Mác cá nhân đều độc đoán
Khác chi toàn cảm tính kiểu cực đoan
Nên thuyết Mác xưa kia toàn trên giấy
Chỉ nằm yên đáy hộc tủ quanh năm
Cho mối mọt đục vào đều tứ phía
Nếu không nhờ thực hiện bởi Lênin
Nhưng cái sai dễ đâu thành cái đúng
Khiến Lênin phải vật lộn thảy toàn
Cả trước sau biết bao lần thay đổi
Cốt chỉ nhằm Bôn sê vích tiến lên
Dùng cốt lõi là độc tài vô sản
Lại cuối cùng vẫn kết quả tanh bành
Dẫu cố chấp chống bao lần xét lại
Liên Xô rồi kết cục vẫn tành banh
Thành đất nước Nga phải cùng chia sẻ
Với cái sai của thuyết Mác từ đầu
Do độc tài lẫn do toàn mù quáng
Phải chịu toàn trách nhiệm có khác sao
Đưa nhân loại vào trong vòng ảo ảnh
Suốt trăm năm đâu thấy ánh bình minh
Giam hãm thảy Đông Âu và thế giới
Để cuối cùng thực tế vẫn banh chành
Thực tế đó ngày nay cần phải rõ
Vì nếu không thảy đầu óc thong manh
Kẻ trách nhiệm khi đưa vào đất nước
Ở mọi nơi làm dân tộc tròng trành
(VII)
Đó đều chỉ vì cá nhân tham vọng
Còn bằng không cũng tư tưởng mù lòa
Bởi vì Mác sai bản thân nhận thức
Mà vẫn không thấy được quả xót xa
Lại có người bảo nay quên chuyện cũ
Thuyết Mác đều như quá khứ đã qua
Nhắc lại lắm chỉ làm đều phiền muộn
Nhưng biết nào “Ôn cố để tri tân”
Chuyện quan trọng đâu thể như đà điểu
Nhằm lấy đầu húc vào cát thật sâu
Cốt quên hết mọi điều trong thực tế
Thái độ đều nông cạn có khác sao
Nhưng cần phải đào sâu vào bản chất
Để còn xem sai đúng nghĩa lý nào
Bởi không hiểu cứ hoài toàn cạn xợt
Hệ lụy càng luôn mãi chỉ tào lao
Đây tính cách vì yêu cầu khoa học
Cũng nhu cầu học thuật phải nâng cao
Sai lý thuyết dẫn sai đều hành động
Quá khứ cùng hiện tại lẫn tương lai
Dân Việt Nam thông minh ai cũng biết
Cớ làm sao để thành chỉ dại khờ
Sống cuồng tín khiến nước non lận đận
Lịch sử dầu mọi thuở vẫn đi qua
Khiến học thuyết phải luôn cần đúng đắn
Tức luôn cần xác đáng lẫn khách quan
Còn dừng lại chủ quan toàn cảm tính
Có khác đâu làm phương hại nhân quần
Trần Đức Thảo kiểu xưa toàn nông cạn
Trọn cuôcu đời chỉ “biện chứng” rêu rao
Lại quần chúng tôn lên thành triết giả
Nhưng có nào là một chút triết gia
Phạm Công Thiện một thời toàn dốt nát
Thích phình to như con ếch ven bờ
Huếch hoác lắm một thời rồi cũng hết
Nào có chi giúp ích thảy cho đời
Nên khách quan cần có luôn học thuyết
Bản chất hay mới giá trị tầm cao
Phải lô-gích và phải đều chính đáng
Còn huênh hoang kiểu Mác chỉ tào lao
Vài lời vậy góp phần nhằm phê phán
Bởi nếu không phải chờ đến bao giờ
Người lương thiện cần vì đời trước hết
Không vì mình dầu chỉ một phút giây
Hay nói chung đời luôn cần chân thật
Mới con người ý nghĩa giữa trần gian
Mới làm người giá trị thảy vẹn toàn
Mới con người tinh thần đầy nhân bản
Kiểu khôn lõi chỉ toàn đều giai đoạn
Lọc lừa người rồi cũng thảy đi qua
Ta có lợi để người toàn có hại
Ai trong đời mà chẳng phải xót xa
Thành ra đời luôn phải cần đạo đức
Mỗi cá nhân cùng xã hội thảy đều
Phi đạo đức khiến đời thành hổn độn
Đạo đức làm uy tín mỗi bản thân
Sống chân thật là yêu cầu đạo đức
Không gian tham không lọc lừa thảy đều
Thiếu tính thương với thảy toàn đồng loại
Kẻ tầm thường nhân cách có lạ đâu
Đó ý nghĩa sâu xa và thực tế
Chẳng bao giờ là phán đoán chủ quan
Bởi tồn tại khách quan luôn có thật
Cái nhất nguyên luôn nhất quán đều toàn
Cần niềm tin siêu hình nhằm để sống
Cũng căn cơ thực chất của con người
Cái không thấy lẽ nào đâu không có
Mà thảy đều chân lý khắp mọi nơi
Nguyên lý chính vẫn luôn điều nhân bản
Nó làm nền cho thực tế cuộc đời
Là thực chất khó khi nào thay đổi
Khó bao giờ phủ nhận kiểu suông ngoài
Thành hiểu biết con người là cao nhất
Vì xác thân đều cảm tính lạ đâu
Hiểu biết cao khiến làm thành trí tuệ
Để muôn đời luôn phát triển về sau
Người xưa nói “Nhân linh ư vận vật”
Đó là toàn ý nghĩa của tâm linh
Vượt sinh vật vượt lên đều vật chất
Nên chủ trương duy vật chỉ linh tinh
Bởi tâm hồn là bản thân chủ thể
Hay linh hồn còn bản chất cao hơn
Hay nói khác linh hồn là bản thể
Của cá nhân cùng vũ trụ mênh mông
Đời thực tế tuy vẫn đời khoa học
Tức là đời lấy kỹ thuật làm nền
Kiểu con diều phải neo vào mặt đất
Đâu thể nào diều gió bị đứt dây
Nên thực tại bao gồm trong triết học
Nó vượt lên trên khoa học khác nào
Cái bao trùm chẳng bao giờ phủ nhận
Nhưng mãi đều chân lý đã lồng trong
Đây cũng lại bài thơ không cần nháp
Cốt làm chơi xuyên suốt chỉ một dòng
Bảy khổ thơ gồm 700 câu cả thảy
Định đình đều toàn vũ trụ nói chung
THƯỢNG NGÀN
(29/10/22)
**
THI PHẨM ĐẠI NGÀN
CÓ TRÊN FACEBOOK
Ai vào Facebook dạo chơi
Đập ngay vào mắt thấy thơ Đại Ngàn
Tới nay có mặt 10 năm
Toàn thơ đủ loại cốt nhằm viết rông
Đều thơ cổ điển thuần trong
Luôn đều vần điệu mọi phần khỏi chê
Thảy đầy chuẩn mực mọi bề
Cả ngoài hình thức lẫn phần nội dung
Làm đâu cần nháp dễ không
Gõ ngay bàn phiếm bằng mười ngón tay
Hàng ngày đôi phút bỏ ra
Chỉ nhằm giải trí mỗi khi rỗi nhàng
Ngắn thì chỉ có vài hàng
Hoặc bài tứ tuyệt chứa toàn bốn câu
Thường thì lục bát đứng đầu
Ngủ ngôn, bát cú đâu nào thiếu chi
Cả khi bảy chữ lạ gì
Kiểu đều thơ mới mà ai cũng rành
Đến thơ tám chữ tung hoành
Đều tùy vào hứng vẫn thành tự nhiên
Gõ xong là có thơ liền
Hoàn thành tức khắc chẳng cần sửa chi
Nếu lưu mới thảy “save” vào
Còn không cứ mặc gió lùa bay đi
Vẫn trong Facebook sự sợ gì
Nó hoài còn mãi nhiều khi cũng cừ
Nếu chia kết quả ba phần
Hai phần lưu lại một phần thả đi
Do thời gian có nhiều gì
Phải cần tiết kiệm mới khi còn xài
Thơ làm đủ mọi đề tài
Trong ngần năm ấy đến nhiều ngàn trang
Google đăng thảy rõ ràng
Cứ vào truy xuất Đại Ngàn hiện ra
Đến nay tổng Tập 32
Số trang mỗi tập 500 trang đều
Vị chi 16.000 trang
Đó là các loại đã toàn được lưu
Còn phần nhằm thả tự do
Chiếm gần một nửa số trang lưu này
Thơ đều viết mọi đề tài
Nhiều bài dài nhất vượt vài trăm trang
Dàn trên A4 thảy toàn
Mỗi trang thường có 20 câu đều
Thành nên cộng lại cũng nhiều
Đã thành cả thảy 320.000 câu
Đố ai mà đọc không rầu
Bởi vì đọc hết cái đầu phải điên
Nhưng bao người đọc nhãn tiền
Mỗi ngày nhờ đọc khác sao vài bài
Để nhằm giải trí hòa hài
Người làm, kẻ đọc coi đều vui chơi
Đọc xong vẫn thấy thảnh thơi
Bởi thơ vần điệu luôn đều trơn tru
Nhẹ nhàng như gió thổi vù
Hay đều nước chảy hoặc là mây trôi
Đâu hề trúc trắt chút sao
Mà toàn lưu loát trước sau mạch nguồn
Xưa nay sự kiện chưa từng
Thơ nhiều như nước quả chừng lạ thay
Nhờ đều ngôn ngữ chữ ta
Đơn âm vần điệu thành ra chập chùng
Làm thơ khiến thảy dễ dàng
Hễ ai có khiếu đều toàn tự nhiên
Ngày xưa đã có Nguyễn Du
Thiên tài số một của trời Việt Nam
Thơ toàn lục bát rộn ràng
Truyện Kiều tiêu biểu thảy toàn nước ta
Cả Đoàn Thị Điểm đâu xa
Thể thơ song thất có mà thua chi
Tài năng vượt trội lạ gì
Chiếm hai chóp đỉnh thi tài Việt Nam
Nhiều trăm năm đã qua toàn
Chưa ai sánh được mới càng tinh hoa
Truyện Kiều ba ngàn rưởi câu
Nhưng toàn gấm dệt trước sau lạ lùng
Đọc vào khoái trá tinh thần
Thể thơ lục bát nào cần nói chi
Có đều nguồn cội ca dao
Ngàn năm dân tộc Nguyễn Du hiện thành
Dầu nay xuất hiện Đại Ngàn
Múa rìu mắt thợ cốt nhằm cho vui
Lại thơ thời cuộc phần nhiều
Đâu thơ tình ái kiểu đều lăng nhăng
Vì thơ chủ yếu tinh thần
Lồng vào nghệ thuật phải cần đi đôi
Bởi mà thiếu một trong hai
Chỉ thành rác rến tầm vơ quý gì
Thêm thơ bản chất khác chi
Vui chơi cốt yếu mới thì là thơ
Còn nhằm đục đẽo gò vào
Kiểu anh thợ đá có nào thi ca
Tức thơ cần phải tinh hoa
Chỡ chuyên nghệ thuật, tư duy thảy đều
Còn thơ kiểu thảy toàn lèo
Ngợi ca, hiếu hỉ có nào là thơ
Khiến cần nay viết mấy câu
Để nhằm giới thiệu Nhà thơ Đại Ngàn
Cũng Nhà tư tưởng mọi đàng
Tư duy triết học chứa toàn trong thơ
Còn riêng bút hiệu tới giờ
Cả trăm bút hiệu kèm theo chữ Ngàn
Nghĩa là rừng núi bạt ngàn
Đều cao trùng điệp như toàn Trường Sơn
Đại Ngàn bút hiệu lấy chung
Còn cao hơn chút có tên Thượng Ngàn
Cao thành vượt trội Đỉnh Ngàn
Còn thông thường chỉ Non Ngàn khác đâu
Cũng khi đơn giản Sắc Ngàn
Hay nhằm nguồn cội Suối Ngàn lạ chi
Còn đều rộng khắp Ngàn Khơi
Chỉ về cụ thể biến ra Biển Ngàn
Nói chung vui thảy mọi đàng
Nhằm vào chơi chữ vừa nhằm chơi thơ
Đặt xuôi đặt ngược đều hay
Miễn thành bút hiệu chứa cùng nội dung
Khiến dầu diễn đạt cả trăm
Nhưng cùng một nghĩa toát lên mọi điều
Ngữ ngôn quấn quít thảy đều
Càng nhiều năm nữa thơ đều tăng lên
Biển thơ quả thật mông mênh
Đề tài bao trọn mọi miền núi sông
Trời mây đến cả con người
Thảy đều vũ trụ cuộc đời nằm trong
Nhưng thơ đùa bỡn chỉ toàn
Đùa mà như thật thật mà như chơi
Miễn sao nghệ thuật tột trời
Miễn sao sâu sắc tuyệt vời nội dung
ĐẠI NGÀN
(25/10/22)
**
CẦN NÓI LẠI VỀ PHẠM CÔNG THIỆN
Phạm Công Thiện chỉ là tên điên loạn
Từng một thời được phong tặng "triết gia"
Dân Saigon quả là bao hời hợt
Giới sinh viên và trai trẻ sa đà
Nay đọc lại những lời y từng viết
Để phê bình đả kích Nguyễn Văn Trung
Cho thấy Thiện chỉ tầm thường nhân cách
Nói thẳng ra dạng óc não điên khùng
Đâu thể lại người bình thường như vậy
Viết những điều chỉ thảy thảy ngô nghê
Tự vỗ ngực tôn ta toàn ngu ngốc
Mọi triết gia bị hắn chưởi trên đời
Từ Đức Phật, chúa Giê Su, Socrate
Đến cả như Hẻraclite, Parmenide khác nào
Họ từng đã nền chung toàn nhân loại
Thảy muôn đời bậc thánh của tư duy
Thiện khoắc lác coi đều Ne Pas hết
Thành một tay càn dở có khác gì
Tự phịa đặt Hố Sâu về tư tưởng
Khác chi đâu phi lô-gích gạt người
Tỏ chẳng biết chút chi về tư tưởng
Kiểu ban đầu đạp cứt của Thiền tông
Nhưng chẳng hiểu nên sau cùng xóa bỏ
Thiện chỉ còn như một gã lông bông
Đời là thế kẻ khùng điên dốt nát
Thường rộng mồm hoang hoác kiểu điên khùng
Nay nhìn lại Thiện nào đâu giá trị
Lưu cho đời có một chút gì sao
Cả làm thơ cũng thày đều nhẳm nhí
Lại tự xưng nhà thơ kiểu thiên tài
Đến mặt trời cũng đòi hiếp dâm cả
Nên Thiện toàn tên hạ đẳng chẳng sai
Gạt lớp trẻ một thời toàn huyên náo
Vô lương tâm phi đạo đức thảy đều
Muốn tự sướng hay chỉ nhằm mê hoăc
Đều vô tình hay hữu ý quỷ ma
Dẫu một thuở đã trở thành hiện tượng
Nhưng thật ra đều ngụ ý gian tà
Ai cũng thấy nếu giờ đây đọc lại
Những điều gì hắn viết kiểu ba hoa
NGÀN MAI
(21/10/22)
**
No comments:
Post a Comment