TƯỞNG NHỚ GIÁO SƯ TRIẾT HỌC
NGUYỄN VĂN TRUNG MỘT THỜI
Cuộc đời sống chết chuyện
thường
Nhưng
Thầy mình thác mọi đường tâm tư
Tôi
xưa đệ tử Thầy Trung
Về ngành Triết học ở Trường
Văn Khoa
Vào
trường năm đó Sáu ba
Tới
năm Bảy bốn mới
ra khỏi trường
Cử
nhân, Cao học, mọi đường
Học
Thầy Trung cả chỉ đều tự nhiên
Rồi lên Tiến sĩ nhãn tiền
Đề
tài vẫn chọn Thầy làm Patron
Tuy dầu Thầy hướng văn chương
Còn
tôi tâm huyết mọi đường Triết Tây
Thêm điều ý thức khác nhau
Thầy
đều khuynh tả tôi thuần
chuyên môn
Đề
tài về Marx Hegel
Thầy
phêtư tưởng tôi lên tầng
trời
Thành
ra nào biết khen chê
May
Thầy chấm đậu mọi bề vẫn vui
Bởi
Thầy hướng Marx từ lâu
Còn
tôi thấy Marx chỉ hầu lạc xon
Dầu Thầy Trò chỉ một đường
Vô tư triết học đâu nhường lẫn nhau
Bởi tôi Khoa học làm đầu
Vào Trường Khoa
học ra trường Luật khoa
Nhưng luôn Triết học thiết tha
Coi như mục
đích sâu xa
đời mình
Còn Thầy viết
lách linh đình
Chủ về báo chí lẫn về văn chương
Riêng tôi tư tưởng mọi đường
Thầy trò khác
lối hóa thành hai nơi
Vậy nhưng Thầy có niềm đau
Cuối đời đã phải tha hương xứ người
Hóa ra công cốc mộtthời
Lòng ưu
ái Marx quả nàođược chi
Nay Thầy đã sớm
ra đi
92 thượng thọ
thảy khi cũng buồn
Nhưng tình Thầy vẫn mãi luôn
Tạo nên nền
tảng ban đầu cho tôi
Tuy tay ngang bướng trên đời
Nguyễn Trọng
Văn đó phản thầy tùm lum
Hay Phạm Công
Thiện núp lùm
Hạ Thầy sát
ván cốt mình vang
danh
Nhưng nay mọi
sự chanh bành
Cuộc đời đã
biết ai người
đúng sai
Còn tôi một chữ cũng Thầy
Huống hồ đệ tử của Thầy bao năm
Dẫu Thầy dù
chẳng triết gia
Vẫn nhà nghiên cứu bao la khôn cùng
Giống Trần Đức Thảo lạ lùng
Chỉ nhà học giả đâu thành triết gia
Cốt nhằm khào cứu người ta
Đâu nào tư tưởng sâu xa của
mình
Trong khi tôi hướng cuộc
đời
Con đường triết học quyết toàn dài lâu
Đãthànhkết
quả thâm sâu
Nay Thầy đi sớm
lấy đâu trình bày
Dầu nay tạm bợ làm thơ
Xem như kiểu thể cuộc chơi khác nào
Giống Thầy xưa
dấn thân vào
Ban đầu chính trị sau làm văn chương
Nên nay thành kính nén hương
Cầu mong Thầy sớm mọi đường phiêu diêu
Hồng trần để
lại mọi điều
Chỉ toàn tạm bợ thảy đều rồi qua
Tiện đây tình cảm thiết tha
Cùng Thầy xin gởi đến Cô chia buồn
Nhà Thầy từng đến nhiều lần
Ngày xưa nơiPhố Duy Tân nhớ đều
Đường me bóng mát dập diều
Ngang qua Trường Luật đến Trường Văn Khoa
Một thời kỷ niệm gấm hoa
Nay đành thương tiếc Thầy hoài không nguôi
ĐẠI NGÀN
(02/10/22)
**
HỌC
THUYẾT THANHISME LÀ GÌ ?
(I)
Việc
này nhằm viết để chơi
Chẳng
cần lưu lại ngàn đời về sau
Đọc
xong chớ bảo tào lao
Chỉ
cần suy nghĩ sát sao ngọn ngành
Coi
đây học thuyết nhân văn
Từ
trong hiện thực đã thành vậy thôi
Căn
cơ khoa học đúng rồi
Chiều
sâu triết học khó nào tầm vơ
Trọng
tâm nhằm ở con người
Trung
tâm vũ trụ quả nào lạ chi
Ngôn
từ thi tứ thảy khi
Bước
đầu chưa muốn viết thành văn xuôi
Tiếng
Anh đọc kiểu Thanhism
Còn
Thanhismus Đức văn phải rồi
Trong
khi tiếng Pháp Thanhisme
Mới
đều hình thức chưa vào nội dung
Vô
sâu mới thảy lạ lùng
Khác
nào triết thuyết của người Việt Nam
Chen
vào giữa thuyết Đông phương
Từ
ngàn năm trước truyền sang đã nhiều
Trung
Hoa, Ấn Độ mọi điều
Đến
nay mới có của người nước ta
Dầu
xưa từng có Nho gia
Vị
Thầy Khổng tử sâu xa mọi phần
Cạnh
bên Trang, Lão thanh tân
Mục
tiêu vốn lấy chữ Nhân làm đầu
Con
người tuyệt đối tôn cao
Dầu
bên nhập thế bên thời vô vi
Tiếp
theo Ấn Độ khác chi
Tư
duy của Phật còn gì cao hơn
Con
người xuyên suốt tinh thần
Đều
toàn thoát tục vạn phần hơn ai
Khiến
cho xuất thế tầm cao
Khác
hơn nhập thế trong vòng trần gian
Cả
so Trang, Lão vượt tràn
Hư vô nền tảng thoát càng sân si
Thành
tâm thực hiện từ bi
Đại
đồng thế giới quả thì là đây
Con
người vượt mọi phân chia
Chiều
cao tuyệt diệt mức này tuyệt luân
Lấy
điều nhân quả làm nền
Coi
như quy luật của đều thế gian
Kể
chung nghiệp báo thảy toàn
Niềm
tin cốt thoát mọi vòng trầm luân
Đã
thành học thuyết tột cùng
Từ
bi hỉ xả ngại ngùng điều chi
Triệt
tiêu đẳng cấp lạ gì
Người
đều Phật tính khiến khi hòa đồng
Ngàn
năm chân lý hào hùng
Hòa
cùng ý thức nhân quần Trung Hoa
Cuôc
đời lưỡng diện tạo ra
Diện
này nhập thế diện kia xuất trần
Biến
thành Tam Giáo hòa đồng
Lão
Trang, Nho, Phật hòa cùng một nơi
Ngàn
năm sự thế tuyệt vời
Việt
Nam bản chất đã thời hòa vô
Nhưng
rồi thời cuộc lạ nào
Bởi
đều chuyển động dễ sao ngăn gì
Tây
Đông hai nẽo thảy khi
Tây
nhằm kỹ thuật Đông thì tâm tư
Khác
nhau bề cạn chiều sâu
Cạn
nhằm thực tế sâu nhằm siêu nhiên
Tây
nghiêng khoa học nhãn tiền
Đông
nghiêng tư tưởng vào miền tư duy
Làm
cho dị biệt lạ gì
Tây
toàn lô-gích Đông thì trực quan
Tây
dùng kỹ thuật kiện toàn
Đông
hòa tư tưởng mức càng thâm sâu
Như
Đông tư tưởng hành Thiền
Tạo
Tây nghiên cứu đầu tiên lạ nào
Nhưng
rồi kết quả ra sao
Phương
Tây kỹ thuật thắng đều phương Đông
Sinh
ra chính sách Thực dân
Phương
Tây khuất phục phương Đông một thời
Khiến
cho Châu Á khắp nơi
Biến
thành thuộc địa của người phương Tây
Trăm
năm lan rộng đó đây
Âu
châu một cõi khác đâu vẫy vùng
Á
châu bị trị mịt mùng
Đều
thành yếu kém khó nào đứng lên
Trừ
ra có Thánh Ghandi
Một
người Ấn Độ quả thì đầu tiên
Tinh
thần sáng suốt hiển nhiên
Không
dùng bạo lực thắng toàn nước Anh
Đầu
tiên giải phóng tinh thần
Cho
phần nhân loại phương Đông bước đầu
Thực
dân phải thoái ách mau
Bởi
toàn ý thức phong trào đấu tranh
Châu
Âu phát xít tung hoành
Tạo
nên phe Trục đã thành tự nhiên
Có
điều Nhật bản gắn liền
Một
thời cải cách kết cùng châu Âu
Chiến
tranh khốc liệt trước sau
Cuối
cùng phe Trục phải đành tiêu tan
Đồng
Minh chiến thắng thảy toàn
Khiến
làm Nhật bản đầu hàng về sau
Việt
Nam hưởng lợi khác sao
Kiểu
toàn bất chiến tự nhiên lại thành
Tại
do Nhật phải đầu hàng
Đương
nhiên quyền lực mọi đàng trả ta
(II)
Nào
ngờ Quốc tế diễn ra
Đó
là thời buổi Liên Xô hình thành
Mác
Lê học thuyết liên minh
Nhằm
làm cộng sản toàn cầu lạ chi
Từ
Nga về thảy khác gì
Đó
toàn mầm đỏ thay vì mầm xanh
Tạo
nên lực lượng Việt Minh
Dậy
lên lật đổ Trần Trọng Kim rõ ràng
Tạo
thành lịch sử đa đoan
Chiến
tranh với Pháp tất toàn xảy ra
Cuối
cùng đất nước chia hai
Mỗi
bên ý hệ Bắc Nam khác đều
Pháp
đi Mỹ tiếp nhảy vào
Phương
Tây truyền thống hướng về tự do
Đấu
tranh ý hệ xảy ra
Hai
miền Nam Bắc nhào vào đánh nhau
Nhưng
đều ủy nhiệm khác sao
Một
bên do Mỹ, Nga Tàu bên kia
Cuộc
cờ xanh đỏ lia chia
Cuối
cùng phe đỏ thắng toàn tự nhiên
Bởi
nhờ lợi dụng trước tiên
Tinh
thần yêu nước vận theo tuyên truyền
Hô
xây thế giới đại đồng
Biết
bao trí thức phải càng si mê
Nhân
danh giai cấp ê hề
Khiến
thành kết quả đâu nào khác đâu
Do
xưa Mác thuyết từ lâu
Độc
tài vô sản khó nào bỏ đi
Thời
kỳ quá độ lạ gì
Mọi
quyền tư hữu phải thì triệt tiêu
Xóa
đều dân chủ tự do
Quyết
làm tập thể hóa thay thị trường
Rồi
Liên Xô đổ mọi đường
Bởi
sai nguyên lý lẽ thường vậy thôi
Kéo
theo khắp cõi Đông Âu
Bảy
mươi năm la lết vẫn hầu được chi
Giờ
cần đổi mới lạ gì
Nước
nào sót lại phải thì đi theo
Khác
chi chính trị bọt bèo
Một
thời rồi hết eo sèo quả hay
Tại
vì thì thực chất có đâu
Do
nơi nguyên lý sai hầu tự nhiên
Cái
xe khó chạy nhãn tiền
Nếu
làm mọi bánh thảy đều toàn vuông
Cái
sai của Mác ngọn nguồn
Đều
do quên thảy bản năng con người
Còn
đâu thực tế ở đời
Mà
phi thực chất vẽ vời tạo ra
Đều
thành nghịch lý xót xa
Vật
kêu biện chứng dễ mà có đâu
Ví
như tảng đá trước sau
Triệu
năm hồ dễ biến thành ra cây
Khác
đâu Mác chỉ bầy hầy
Đấu
tranh giai cấp kiểu đều đưa vô
Chỉ
vì mê tín Hegel
Cho
điều biện chứng làm nền khách quan
Thật
đều mê tín dị đoan
Mác
nhằm phản ngược cái toàn duy tâm
Biến
ra duy vật sỗ sàng
Đầu
gà đít vịt thảy toàn tiếu lâm
Làm
cho trí thức đều lầm
Khắp
trên thế giới quả nào riêng đâu
Bởi
không suy nghĩ chiều sâu
Tư
duy nông cạn khác sao chút gì
Mác
nhằm ngụy biện lạ chi
Hegel
lật ngược có gì để tin
Ví
như chai nước lật lên
Hóa
thành chai rượu dễ tin được nào
Vậy
nhưng Mác chỉ tào lao
Lấy
điều biện chứng hô hào ngang xương
Luận
rằng đối lập hai đường
Thế
nào tư bản phải đều tự chôn
Từ
đây vô sản thượng tôn
Xóa
tan giai cấp mọi người ngang nhau
Tiếu
lâm kiểu vậy quả hầu
Tư
duy của Mác khác nào bá vơ
Thế
gian mọi vật tới giờ
Nếu
không cấu trúc dễ nào hiện thân
Cái
cây cái ghế cái bàn
Đâu
cùng một khối liền nhau thảy đều
Xác
thân cho đến thiên hà
Hay
toàn nguyên tử kiểu đều nói chung
Có
đâu nhập một lại cùng
Mà
toàn cấu trúc phân đều trước sau
Đó
đều quy luật khách quan
Tự
nhiên cả thảy đâu riêng nơi nào
Cả
như thân thể con người
Đầu
mình phải có với cùng chân tay
Mặt
gồm mắt mũi khác đâu
Miệng
răng môi lưỡi đều hoài đi theo
Dưới
đều đi bởi hai chân
Óc
đầu suy nghĩ mọi phần phía trên
Vậy
nhưng Mác tỏ sai lềnh
Hiểu
toàn vật chất khác đâu con người
Vậy
nhưng bao kẻ hẹp hòi
Chỉ
vì quyền lợi tin vào Mác thôi
Tôn
đều vật chất mới cao
Bởi
nhìn hiện tượng bên ngoài khác đâu
Tinh
thần phủ nhận đều hầu
Trở
thành thiển cận trước sau lạ gì
(III)
Tinh
hoa nhân loại còn chi
Mác
toàn phá hoại tư duy con người
Phủi
đều khoa học lạ đời
Quên
điều kỹ thuật tạo nền văn minh
Chỉ
tôn vật chất linh đình
Vật
nào lại hóa tinh thần được sao
Mác
đều lập luận tào lao
Tiền
đề cảm tính kiểu thành bá vơ
Hóa
toàn tư biện dại khờ
Cách
toàn lý luận không đầu không đuôi
Khiến
cho nhân loại bùi ngùi
Hại
nhau thế kỷ cũng nào tới đâu
Bởi
sai nguyên lý trước sau
Đời
đều vùi dập có đâu công thành
Mác
sai dẫn đến ngọn ngành
Độc
tài vô sản thảy toàn bá vơ
Hóa
đều mê tín ai ngờ
Làm
đời tin thảy vào điều dị đoan
Cho
rằng sứ mệnh phải toàn
Đấu
tranh giai cấp mới càng thế thôi
Nhưng
đâu khoa học chứng minh
Mác
nhằm ức đoán thật tình khác sao
Biến
đều hư cấu lạ nào
Tự
cho vô sản vai trò làm vua
Thật
ra chuyện hóa toàn đùa
Do
đều cơ hội nhảy vào như chơi
Nhân
danh giai cấp khơi khơi
Cốt
nhằm lợi dụng ai nào biết đâu
Thành
đều vô lý thảy hầu
Tạo
nên cơ chế khó nào thoát ra
Khiến
dân đều phải xót xa
Phục
quyền thiểu số bao la mút mùa
Coi
đời như thảy của chùa
Tha
hồ bóp nặn con người còn chi
Biến
thành công cụ thảy khi
Hóa
toàn phương tiện còn gì bản thân
Vong
thân bởi vậy mọi phần
Cả
toàn xã hội riêng nào một ai
Phải
đều đóng kịch dài dài
Đời
thành giả dối lừa nhau tận cùng
Khiến
tinh hoa thảy mịt mùng
Văn
minh xã hội biến đều thụt lui
Lội
dòng nước ngược phải rồi
Thêm
đầu xuống đất chân toàn đưa lên
Mác
khoe lật ngược Hegel
Giờ
đây lật ngược thảy luôn con người
Thành
ra lý thuyết nửa vời
Đưa
toàn nhân loại vào vòng trầm luân
Khác
nào lập luận mông lung
Đời
mà vô sản đâu còn nhân văn
Tư
duy Mác kiểu cuội nhăng
Tay
không nào dễ quậy nên được hồ
Thành
đời nô lệ khác nào
Kiểu
gà công nghiệp con người có đâu
Mác
thành di hại trước sau
Lại
hô giải phóng loài người quả kinh
Khác
nào tư tưởng linh tinh
Bởi
sai nguyên lý thật tình đúng đâu
Con
người độc lập tự do
Phải
cần công cụ riêng cho chính mình
Còn
toàn vô sản bùn sình
Đời
đều nịnh bợ hạ mình khác chi
Mác
thành phản động lạ gì
Giật
lùi lịch sử thảy khi buồn cười
Bởi
từ khi có con người
Thảy
đều phấn đấu để cùng vươn lên
Tình
thương luôn thảy làm nền
Tương
thân tương ái thắng hoài tự nhiên
Mác
toàn giai cấp đấu tranh
Một
điều tưởng tượng biến thành chủ quan
Khiến
đều phi lý hoàn toàn
Cái
không có thật hóa càng vô duyên
Trong
khi đời vốn triền miên
Cái
sai cái đúng đều toàn đấu nhau
Đièu
hay điều dở thảy hầu
Nói
chung tốt xấu đấu tranh nhau hoài
Bởi
tuy dầu đã con người
Trong
lòng vẫn chứa thảy hầu bản năng
Nó
đều nguyên thủy có hằng
Bởi
từ hoang dã loài người đi lên
Khiến
cho giáo dục làm nền
Giúp
đều phát triển tính lành trời sinh
Đó
là bản chất chữ Nhân
Ngày
xưa Khổng Mạnh quan tâm thảy đều
Vậy
nên Thế giới đại đồng
Người
xưa vẫn đặt trên nền tư duy
Còn
nay Các Mác lạ gì
Lấy
toàn vật chất thay vào quả hay
Trong
khi vật thể đều ngoài
Đâu
làm lý tưởng con người được sao
Khác
đâu Mác chỉ tào lao
Lấy
điều ảo ảnh thay vào khách quan
Khiến
thành ngụy biện thảy toàn
Hóa
ra lừa gạt trần gian lạ gì
Suốt
gần thế kỷ được chi
Cuối
cùng sập tiệm vẫn thì thế thôi
Bởi
nào thực tế có sao
Mà
đều tưởng tượng trước sau vẽ vời
Hư
vô chủ nghĩa gạt đời
Cho
là lý tưởng khác nào tiếu lâm
(IV)
Nên
dầu quá độ ngàn năm
Cũng
đâu nhân loại lập nên Địa đàng
Mà
hoài gấu ó chỉ toàn
Đấu
tranh giai cấp biến càng thù căm
Còn
nào tính cách nhân văn
Khác
chi thuyết Mác phi nhân rõ ràng
Mác
thành như kẻ lạc đàng
Đưa
đều nhân loại vào toàn hoang vu
Tưởng
nên cộng sản thiên thu
Đâu
ngờ đi ngược lại đường nhân văn
Bởi
điều gì đã qua hằng
Dễ
sao lội ngược lại nhiều ngàn năm
Bởi
vì cộng sản oái oăm
Sơ
khai nguyên thủy chỉ trong nhất thời
Ngày
này mọi sự qua rồi
Dòng
sông chảy mãi đầu còn quay lui
Mác
thành chỉ kẻ ngược đời
Trái
chiều lịch sử lội hoài đến đâu
Kiểu
toàn cảm tính lạ chưa
Nhìn
gà hóa cuốc quả đều vô duyên
Khi
đời tiến hóa nhãn tiền
Theo
đường tuyến tính ai liền không hay
Dẫu
qua nhiều lúc quanh co
Vẫn
hoài tiến mãi có đâu dừng nào
Nên
khi tư hữu có rồi
Khó
mà nhân loại quay về hoang sơ
Trở
về vô sản vật vờ
Ngược
dòng phát triển ai nào không kinh
Trong
khi tư bản thật tình
Thảy
đều tiến hóa tự nhiên trong đời
Dựa
toàn kỹ thuật đưa vào
Thị
trường bản chất vẫn đều khách quan
Mác
toàn phi lý rõ ràng
Thị
trường triệt bỏ đồng tiền xóa theo
Chỉ
còn đời kiểu khổ nghèo
Làm
chung tập thể chia đều ra nhau
Chỉ
còn lạc hậu trước sau
Trái
toàn nguyên lý cuộc đời tiến lên
Trở
thành lý thuyết bông phèn
Hại
nền kinh tế còn nên nỗi gì
Mác
đầy không tưởng lạ chi
Hóa
thành phản động nhiều khi buồn
cười
Khác
đâu ngụy thuyết trên đời
Nhưng
ai dám trái phải đều ngậm tăm
Khiến
thành Mác ác thảy toàn
Độc
tài vô sản cố nhằm gài vô
Tạo
đều cơ chế ào ào
Xi
măng cốt sắt búa nào đập ra
Thành
nên Mác chỉ ba hoa
La
lên học thuyết ta là nhân văn
Lại
đều học thuyết cuội nhăng
Bởi
sai nguyên lý từ đuôi tới đầu
Tiền
đề vật chất sai rồi
Kiểu
toàn lấy thúng để nhằm úp voi
Dễ
sao úp trọn được nào
Thành
nên thuyết Mác hóa đều bá vơ
Cả
khi kết luận ai ngờ
Quay
về cộng sản vẩn vơ khó tường
Trái
toàn nguyên lý lẽ thường
Dễ
sao bùn đất lâu đài xây nên
Trong
khi người thảy bản năng
Con
đường hiệu quả tất cần đưa vô
Mọi
điều kỹ thuật khác nào
Tự
do dân chủ khiến làm hiệu năng
Bù
qua sớt lại thăng bằng
Kẻ
hay mặt nọ kẻ rành mặt kia
Thị
trường phối hợp đầm đìa
Mọi
người hưởng lợi cùng nhau được toàn
Trong
khi Mác chỉ mơ màng
Tin
điều biện chứng khiến toàn tối đen
Phản
đều thực tế nhân văn
Hại
toàn nhân loại quả không bến bờ
Lòe
bao nhiêu kẻ dại khờ
Thả
mồi bắt bóng mãi giờ chưa thôi
Nghĩ
đều quyền lợi cá nhân
Nhân
danh xã hội mọi phẩn lạ sao
Hiểu
sai giai cấp nghẹn ngào
Lấy
toàn hiện tượng bên ngoài thay trong
Khiến
đời luôn chỉ oái oăm
Hại
đều xã hội tưởng mình góp công
Khác
nào tại Mác mọi phần
Ngoài
ra toàn chỉ nạn nhân thảy đều
Tinh
thần nhỏ hẹp kiểu nhiều
Hi
sinh công lý cốt nhằm lợi riêng
Nhân
danh mọi thứ nhãn tiền
Đấu
tranh giai cấp đều toàn nhân danh
Con
người chân chính mất dần
Chỉ
đều khoen chuỗi tuyên truyền lạ đâu
Đời
thành giả dối trước sau
Khiến
toàn xu mị kiểu hầu tự nhiên
Thành
nên mất tính nhân văn
Công
bằng bác ái bị toàn bốc hơi
Trong
khi Mác thảy ngời ngời
Phủi
toàn đạo đức ai ngờ thế đâu
Quy
đều tư sản trước sau
Nhằm
cơi vô sản quả hầu tếu lâm
Thảy
sai nguyên lý hà rầm
Đời
phi đạo đức nào còn ra chi
Thành
toàn giả dối lạ gì
Điều
không thực chất dễ nào tới đâu
(V)
Khác
chi Mác hỏng từ đầu
Hỏng
đều nguyên lý khác nào bá vơ
Khiến
sai thực chất ai ngờ
Sai
không chỉ một mà toàn tứ tung
Hóa
ra chỉ kiểu khật khùng
Bởi
đều tưởng tượng mịt mùng trước sau
Chỉ
do chân lý có đâu
Mà
toàn tưởng tượng cách hầu phiêu lưu
Thành
nên kết quả trật chìa
Bởi
sai khoa học sai đều mênh mông
Cả
sai triết học một dòng
Khiến
đời thực tế biến toàn đều sai
Khiến
cho Thanhismus một mai
Thảy
đều thay Mác mới hài làm sao
Chủ
trương thực chất con người
Phải
luôn thành thật mới đều thanh cao
Hoa
hòe hoa sói tào lao
Khiến
không thực chất hóa đều phi nhân
Lừa
người tai hại mọi phần
Còn
đâu khoa học khách quan bao giờ
Nhân
văn mục đích tảng lờ
Còn
chi nhân bản từ ngàn đời nay
Khiến
nhằm chỉ nhắm lợi mình
Nhân
danh xã hội có thành ra chi
Bởi
toàn ích kỷ hay gì
Mất
đều trí tuệ với cùng tình thương
Thủ
tiêu dân chủ mọi đường
Con
người bình đẳng đâu còn khách quan
Mà
thành xã hội độc tài
Con
người sau trước thảy đều vong thân
Khước
từ kỹ thuật mọi phần
Do
đều trí tuệ góp phần tạo ra
Dựa
vào khoa học đâu xa
Dựa
vào triết học bao la mọi bề
Mới
thành chân lý thỏa thuê
Cứ
hoài tiến mãi đề huề mọi nơi
Nhân
văn cần có con người
Giữa
lòng vũ trụ mới hoài văn minh
Bởi
vì chân lý tự mình
Cùng
đều trời đất định hình xưa nay
Bởi
nào nhân loại có đâu
Nếu
không kết hợp tinh hoa mỗi người
Ngàn
xưa lịch sử vậy rồi
Cũng
thành giá trị cho hoài ngàn sau
Con
người chủ thể tự do
Đó
là sự thật thảy cho muôn đời
Tinh
thần bản chất tuyệt vời
Mác
toàn duy vật khác nào tiếu lâm
Kiểu
thành con ếch hâm hâm
Rống
to nhằm tưởng hóa nên con bò
Nhưng
thường rỗng tuếch ai ngờ
Phản
toàn chân lý thảy đều khách quan
Đất
trời vạn dặm quan san
Đó
đều chân lý chỉ toàn thế thôi
Người
tuy trên chốn địa cầu
Vẫn
toàn vũ trụ bao đều chung quanh
Tinh
thần đâu phải mong manh
Mà
là tiềm lực vốn thành tự nhiên
Duy
tâm khởi sự nhãn tiền
Còn
điều duy vật chỉ thành khúc đuôi
Mác
làm nhân loại bùi ngùi
Thuyết
toàn duy vật ruồi bu não nùng
Trong
khi chân lý khôn cùng
Mỗi
ngày trí tuệ phải đều tìm ra
Dẫu
nền kinh tế sâu xa
Nhưng
cần trí tuệ phải thành đầu tiên
Nhân
quần hạnh phúc ưu tiên
Trên
nền cơ bản tình thương mãi hoài
Nếu
không hóa thảy lạc lòi
Bao
nhiêu hiền giả trên đời phủi đi
Ngàn
năm quả có ích gì
Đồng
quy lý thuyết mới thì tự nhiên
Khác
chi Thanhisme nhãn tiền
Đồng
quy mọi sự vào miền tư duy
Dẫu
nơi tư tưởng cá nhân
Vẫn
gồm tư tưởng nhân quần ngàn xưa
Tư
duy nền tảng chẳng thừa
Để
nhằm phi bác mọi điều trái ngang
Như
đây thuyết Mác thảy toàn
Bởi
vì nó thảy mọi đàng trớ trêu
Nhiều
ngàn trang Mác viết đều
Nhưng
về sự thật có nào đúng đâu
Chẳng
qua ngụy biện trước sau
Để
thành rỗng tuếch từ đầu vậy thôi
Khiến
làm lầm lẫn cuộc đời
Mới
nhìn tưởng Mác thảy đều nhân văn
Nhưng
đầy kiểu nói cuội nhăng
Mác
thành tự hại thuyết mình lạ chi
Độc
tài vô sản khác gì
Trở
thành sổ toẹt cả khi từ đầu
Bởi
vì mục đích con người
Cuối
cùng nói thật Mác đều phủi đi
Hóa
toàn công cụ lạ chi
Có
nào giải phóng cu li thay vào
Đều
thành nghịch lý khác nào
Mác
toàn tếu táo chi là vậy thôi
Mọi
điều đặt để ban đầu
Cuối
cùng trớt hướt rõ hầu tiếu lâm
Khiến
cho nay thuyết Thanhism
Lại
thành đối trọng Mác xưa thảy đều
Thơ
500 câu có đâu nhiều
Ai
vui thì đọc không thì lướt qua
Bởi
đời đều cõi ta bà
Tự
thân chân lý mới là nhân văn
THƯỢNG
NGÀN
(01/10/22)
**
CÁ
NHÂN CON NGƯỜI
VÀ
TỔNG THỂ XÃ HỘI
Con người ai cũng bản năng
Luôn tìm đường sống chỉ hằng vậy thôi
Đó là nguyên lý ngàn đời
Những ai nói trái đều người gian manh
Mác đưa giai cấp đấu tranh
Cho dầu sai bét vẫn thành động cơ
Quên đi bản chất con người
Lại trừu tượng hóa kiểu toàn khùng điên
Cá nhân hiện hữu tự nhiên
Lại đem giai cấp huyên thiên nói càn
Hại đời bởi vậy chỉ toàn
Suốt non thế kỷ hoang đàng khác đâu
Chiến tranh hai bận lạ nào
Bốn lăm xuyên suốt đến ngày bảy lăm
Tạm thời hưu chiến năm tư
Rồi càng tiếp tục gần như một lèo
Trước thì đánh Pháp mơ hồ
Nhân danh yêu nước ai nò rõ đâu
Nhưng lần đánh Mỹ về sau
Vấn đề ý hệ đã lòi tứ tung
Nhân dân đều chỉ mịt mùng
Ván cờ quốc tế não nùng thấy đâu
Một bên Trung Quốc, Liên Xô
Bên kia là Mỹ nhào vô tưng bừng
Nhân danh yêu nước lẫy lừng
Trường Sơn cũng đốt dễ chừng thôi đâu
Đầu tiên là xẻ dọc dài
Vào Nam cứu lấy sơn hà một phen
Chẳng qua luận điệu tuyên truyền
Hô hào dân chúng hai miền đánh nhau
Để nhằm ý hệ đưa vào
Trên toàn đất nước từ đầu tới đuôi
Năm ba ai cũng biết rồi
Đấu tranh địa chủ tơi bời diễn ra
Nguyễn Thị Năm, Trịnh Văn Bô
Bao người đánh Pháp có công lạ gì
Bảy lăm diễn lại y sì
Trước ngoài Miền Bắc nay thì trong Nam
Vẫn toàn cải tạo căm căm
Miền Nam sụp đổ ăn toàn bo bo
Thêm còn đốt sách ra trò
Quy đều Mỹ Ngụy nào cho sinh tồn
Sĩ quan tù thảy mọt gông
Đưa ra Miền Bắc khó trông ngày về
Thật thời lịch sử ê chề
Bây giờ qua hết mọi bề như không
Nhờ Liên Xô sập hoàn toàn
Đông Âu cũng vậy thêm càng thê lương
Lại thêm Trung Quốc lật đường
Quay xe trở lại thảm thương ai ngờ
Nói chung do Mác dại khờ
Đưa ra học thuyết lơ mơ chưa từng
Thế gian thành nửa nạn nhân
Gần non thế kỷ hỏi cần nói sao
Ở trong ấy có dân ta
Cũng gần thế kỷ ta bà chiến tranh
Nhân danh giải phóng hà rầm
Nhằm làm ý hệ đã thành tự nhiên
Giờ đây kết quả nhãn tiền
Bao năm đổi mới chưa đều tiến lên
Giữa
dòng vẫn cứ lênh đênh
Vượt biên kết thúc lại còn lớp sau
Nay đều qua Mỹ dài dài
Con tư bản đỏ cùng đều đại quan
Thẻ xanh nhộn nhịp thảy toàn
Thảy nhằm quy mã diện nào cũng vui
Còn dân lao động bùi ngùi
Thảy đều nghèo xác có nào ra chi
Thành nên giai cấp là gì
Cuối cùng cũng vậy thảy khi buồn cười
Bởi giai cấp cũ diệt rồi
Giờ giai cấp mới vẫn toàn lại lênh
Khác nào thuyết Mác tênh hênh
Một thời phỉnh gạt vang rền thế gian
Trên trăm triệu phải chết oan
Riêng nơi Miền Bắc phải trên 170.000 người
Bây giờ mọi chuyện đã rồi
Bởi vì lịch sử đâu nào còn lui
Ngại ngừng là ở tương lai
Làm sao phát triển nước nhà được đây
Mũ kim cô đã chụp vào
Tề thiên đại thánh phải buồn thế thôi
Đều do ông Mác hỡi ơi
Cái ông người Đức loạn đời tạo ra
Làm cho nhân loại xót xa
Cả
toàn thế giới có mà tới đâu
Thiên
đường hun hút tối mò
Chẳng
qua ông ấy bày trò phỉnh ai
Ngày nay nhìn lại chỉ hài
Bao
người lăn xả vào hầu tả tơi
Mang
đều hệ lụy tơi bời
Hoặc
toàn lợi dụng ai nào không hay
Đời
mà quy luật xưa nay
Đấu
tranh tốt xấu chỉ đều tự nhiên
Miền
Nam thua thảy nhãn tiền
Bởi
vì dại dột thêm còn ngây tơ
Để
toàn xôi đậu cài vào
Cuối
cùng bỏ chạy ra ngoài cũng vui
Để
giờ Miền Bắc nối đuôi
Con
tràn qua Mỹ một trời tiếu lâm
TẾU
NGÀN
(22/9/22)
**
CHÍ
LỚN LUẬN ANH HÙNG
Dưới thời Trịnh Nguyễn phân tranh
Hai bên chiếm cứ đàng Trong đàng Ngoài
Trăm năm thù địch vẫn hoài
Cùng xem đều giặc đâu nào khác chi
Cả Tây Sơn cũng lạ gì
Bị xem loạn đảng thành khi buồn cười
Đó đều quan điểm một thời
Nguyến cho chính thống đi cầu viện binh
Thành nên đừng nghĩ linh tinh
Quy cho cõng rắn cắn gà đúng chi
Bởi đều tranh đấu thảy khi
Thua thì thành giặc được thì làm vua
Nên về Triều Nguyễn biết thừa
Một triều vĩ đại có thua ai nào
Ba trăm năm có nước nhà
Ra tay kiến thiết mới là hùng anh
Còn bao chuyện kiểu bùn sình
Có chi lấn cấn cố tình đặt ra
Chí hùng Nguyễn Ánh cao xa
Mới thành vĩ đại khác nào Gia Long
Vậy nên khi luận anh hùng
Lấy phần chí cả thật tình mới hay
Có đâu như kiểu đàn bà
Lấy điều tiểu tiết cho là thông minh
TRĂNG NGÀN
(02/9/22)
**
LUẬN
VỀ ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC VIỆT
Nước ta văn hiến ngàn năm
Tôn thờ đạo Khổng văn minh phần nhiều
Tiểu nhân quân tử phân đều
Là người thấp kém hay người nhân văn
Lại còn đạo Phật gia thêm
Từ bi bác ái đã thành tốt tươi
Lại còn đạo Lão không ngoài
Con người phóng khoáng thảy đều huyền vi
Nên thành đâu có tệ gì
Ngàn năm đồng hóa với Tàu được sao
Mà đều độc lập tự do
Tâm hồn Nguyễn Trãi tinh thần Quang Trung
Chỉ sau này mới ngượng ngùng
Ý đồ vô sản Mác toàn đưa vô
Tạo nên thể chể độc tài
Con người mất gốc trở thành tại đâu
Tại vì ông Mác hàng đầu
Đưa ra lý thuyết có nào đúng chi
Triệt nguồn cả thảy nhân văn
Đấu tranh giai cấp nhì nhằng đưa vô
Hiểu sai cả thảy con người
Thấy đều giai cấp lạc loài lạ chi
Thành nên khoa học có gì
Hóa thành gian thuyết mới khi buồn cười
Trong khi ai cũng con người
Thảy đều bình đẳng thảy đều tự do
Thiên lương bản tính trời cho
Cần thêm học vấn mới tầm nâng cao
Còn mà vô sản thế nào
Thành phần ít học bù cào khác đâu
Triệt tiêu trí thức từ lâu
Khiến làm đất nước còn nào tinh hoa
Trong khi thể chế cộng hòa
Mới đều dân chủ mới đều tự do
Con người yêu quý lẫn nhau
Để cùng xây dựng cuộc đời đi lên
Đỉnh cao trí tuệ tinh thần
Cho dầu kinh tế mọi phần căn cơ
Hòa đồng xã hội mọi nơi
Mới là xã hội thật đều chính danh
Trong khi Mác chỉ ma lanh
Phịa ra xã hội kiểu thành tầm vơ
Tự do giai đoạn ban đầu
Để lên cộng sản đàn bầy lạ chi
Nhân văn như vậy có gì
Cả như trí tuệ thảy khi buồn cười
Bởi đều vật hóa con người
Mác thành tội lỗi với hầu thế gian
Nên chi nay dẫu muộn màng
Cần quay về lại với toàn dân ta
Sĩ nông công nghiệp một nhà
Đấu tranh giai cấp chỉ là bá vơ
Mác xưa kiểu thảy dại khờ
Độc tài đâu khác cái lờ chụp vô
Người cao lẫn lộn người tồi
Còn chi tinh túy nước nhà cả đâu
Thành nên thế kỷ tiêu hao
Bây giờ nghĩ lại có nào bằng ai
Tinh hoa khô héo cả rồi
Làm sao đất nước có ngày đi lên
Khác đâu lý thuyết bông phèn
Hóa đều trái cựa có bằng được ai
Trong khi xã hội tự do
Tình yêu nhân bản lợi cho mọi người
Người khôn yểm hộ người khờ
Người cao giúp đỡ cho người tối tăm
Tình thương phải lấy làm nền
Đấu tranh giai cấp chỉ toàn bá vơ
ÁNH NGÀN
(02/9/22)
**
PHÂN
TÍCH KHOA HỌC VỀ THỰC TẾ
XÃ
HỘI, CŨNG NHƯ CẢ VỀ LỊCH SỬ
(I)
Trước
đây gần cẩ trăm năm
Tây
Hồ tâm huyết ai người hiểu sao
Đề
cao dân trí khác nào
Nêu
cao dân khí lạ đâu tuyệt vời
Xem
là chìa khóa mọi nơi
Nhằm
giành độc lập nhằm giành tự do
Hay
là phương thuốc trời cho
Mới
làm đất nước của mình đi lên
Bởi
đều nguyên lý trước tiên
Trong
toàn xã hội khác đâu con người
Cá
nhân đơn vị hàng đầu
Chính
là yếu tố định hình khởi nguyên
Cũng
là nguyên tắc tự nhiên
Khách
quan vạn thuở của miền trần gian
Từ
vật chất đến tinh thần
Không
ngoài bốn phép cộng trừ nhân chia
Tức
nền toán học ở đời
Vón
làm cơ sở mọi điều đổi thay
Cả
xã hội lẫn con người
Đều
trong nền tảng mọi điều tự nhiên
Tinh
thần yếu tố rõ ràng
Dầu
trên thân xác khách quan mọi phần
Tuy
sinh học quyết định toàn
Vẫn
thua nhận thức bao hàm bên trên
Cả
điều xã hội vượt lên
Những
gì cá thể chỉ trong bình thường
Đều
nhờ giáo dục mọi đường
Để
làm lịch sử trở thành nhân văn
Khác
chi hoa nở từ trong
Do
đều tinh túy nơi lòng phát ra
Văn
minh vì vậy đâu xa
Chính
là kết quả đầu ra tinh thần
Tạo
thành lịch sử mọi phần
Những
gì quá khứ biến thành hôm nay
Tạo
nên hiện tại tiếp theo
Tương
lai dệt mãi vẫn đều thế thôi
Hai
bên gắn kết rõ rồi
Cá
nhân, xã hội khác nào vậy sao
Tức
nền lịch sử bề sâu
Còn
mà xã hội khác đâu bên ngoài
Giống
như hoa nở mọi loài
Đều
từ trong thảy ra ngoài phát huy
Cá
nhân đơn vị khác gì
Mà
điều nhận thức thảy khi mới cừ
Khác
chi thân xác tế bào
Nhưng
nơi đầu óc lại đều thần kinh
Tinh
hoa khác với bùn sình
Đánh
đồng tất cả linh tinh lạ gì
Tinh
thần xã hội còn chi
Hóa
đều điếu đóm mới khi buồn cười
Mất
đi ý nghĩa con người
Bầy
đàn hạ xuống thảy đều trớt huơ
Vậy
nên Khoa học ai ngờ
Khác
đều Ý hệ chỉ điều khách quan
Bởi
vì Khoa học rõ ràng
Nhiều
người đóng góp mới toàn vô tư
Trong
khi Ý hệ khật khừ
Cá
nhân tiên kiến thảy đều chủ quan
Như
xưa Các Mác mơ màng
Một
mình phịa đặt kiểu toàn bá vơ
Tự
phong duy vật ai ngờ
Cách
đều kệch cỡm lơ mơ lạ gì
Giáo
điều áp đặt khác chi
Quyết
toàn độc đoán triệt đi nhân quyền
Mác
nhằm cốt nói huyên thiên
Độc
tài vô sản hại miền trần gian
Tự
do dân chủ hủy toàn
Còn
đâu ý nghĩa tinh hoa loài người
Tầm
thường hóa thảy cuộc đời
Đàn
bầy một đám đâu ngoài hạ lưu
Tự
mình khoác lác mười mươi
Phản
toàn lịch sử ai nào không hay
Ngược
đời kiểu quả xưa nay
Nhằm
sinh vật hóa một bầy lạ chi
Khiến
thành tội lỗi khác gì
Mác
nhằm hủy hoại thảy khi con người
Khiến
cho phản động tuyệt vời
Gọi
là cách mạng chỉ trời mới hay
Trăm
năm đành mãi loay hoay
Cuộc
đời nhân loại hóa đều thụt lui
Bởi
toàn mê tín bùi ngùi
Kiểu
tin vật chất hô đều sử quan
Chỉ
làm kinh tế mơ màng
Làm
ăn tập thể thêm càng thất kinh
Tạo
nên cơ chế triều đình
Toàn
hành chánh hóa buộc ràng lạ đâu
Độc
tài vô sản nêu cao
Biến
thành nô lệ khắp đều trần gian
Tuyên
truyền kiểu chỉ rộn ràng
Nhưng
về thực chất có càng tới đâu
Bởi
xe nào chạy bánh vuông
Tự
xưng ưu việt tầm ruồng lạ sao
Khác
nào Mác chỉ tào lao
Hại
đời thế kỷ ai nào không hay
Nhưng
ai phản biện được sao
Quy
thành phản động chụp vào như chơi
Khiến
thành mòn mõi cuộc đời
Suốt
non thế kỷ hóa đều héo hon
Vong
thân nhân loại thảy toàn
Mác
thành tội ác rõ ràng lạ chi
(II)
Bởi
sai nguyên lý lạ gì
Thành
phần nông cạn mấy khi hiểu nào
Niềm
tin chỉ có tộng vào
Hoặc
đều cưỡng chế nghẹn ngào trước sau
Tạo
toàn mù quáng khác đâu
Số
đông ấm ờ kiểu hầu lạ chi
Bởi
do thiểu số khác gì
Ngồi
trên cai quản kiểu như đè đầu
Nhân
danh mọi thứ trên đời
Cốt
nhằm quyền lợi chỉ đều cá nhân
Thành
nên đảo lộn mọi phần
Hại
toàn lịch sử khó nào vươn lên
Chỉ
đều ngôn ngữ kiểu lềnh
Bên
ngoài cả thảy có nào thực đâu
Như
cây rỗng ruột toàn hầu
Gió
lay mặc gió ai nào quan tâm
Đều
do tâm lý đời toàn
Kiểu
đều ích kỷ thảy càng bản năng
Ngàn
năm lịch sử lăng nhăng
Văn
minh thua sút dễ thành diệt vong
Chẳng
qua Mác lội ngược dòng
Đẩy
lùi lịch sử khách quan kiểu đều
Tuyên
truyền theo cách hiểm nghèo
Kéo
lùi lại thảy tưởng toàn đi lên
Khiến
đời thành chỉ đa đoang
Gây
toàn mù quáng thế gian lạ gì
Như
con men độc khác chi
Tạo
nên ổ bánh mốc đều tự nhiên
Vậy
nên đừng nói huyên thiên
Con
người gạt gẫm mọi miền trần gian
Bản
năng tiêu cực dậy toàn
Có
đâu ngăn chặn dễ càng phất lên
Kiểu
thành nước lũ mông mênh
Bao
nhiêu bùn đất khác đâu dậy đều
Bởi
toàn trái luật phần nhiều
Khách
quan vốn có đã từ ngàn xưa
Nhờ
đều tinh lắn có thừa
Tạo
thành trật tự thảy hoài thế gian
Đó
là văn hóa đều toàn
Mác
làm đảo lộn ai càng đâu hay
Đấu
tranh giai cấp vào thay
Tạo
thành đứt gãy về sau lạ gì
Mọi
điều truyền thống hủy đi
Cho
đều tư sản thảy khi buồn cười
Khiến
làm đạo đức mù lòa
Hóa
toàn phản động sa đa bản năng
Phỉnh
điều ảo tưởng nhập nhằng
Thiên
đàng cộng sản quả hằng khác sao
Nhưng
đều tưởng tượng tào lao
Có
đâu tiến tới khác sao thụt lùi
Bởi
sai nguyên lý thảy rồi
Xe
nào chạy được nếu đều bánh vuông
Thành
nên kiểu Mác tầm ruồng
Bởi
sai Khoa học khiến thành vậy thôi
Đem
điều Ý hệ thay vào
Kiểu
toàn cuồng tín tạo thành niềm tin
Tuyên
truyền dụ hoặc mênh mông
Lấy
đều mù quáng thế gian làm nền
Gây
ra sức mạnh mê lầm
Duy
trì vạn thuở cũng thành tới đâu
Trong
khi lịch sử lạ sao
Lồng
trong xã hội chỉ điều tự nhiên
Cái
sai cái đúng nhãn tiên
Cái
hay cái dở đảo điên xen vào
Trăm
năm để lại chút nào
Thảy
đều mai một nếu toàn số không
Liên
Xô từng thuở lên đồng
Đông
Âu cũng vậy giờ còn ra chi
Nay
Putin đó khác gì
Độc
tài kìm hãm thảy đều nước Nga
Hay
Tàu có Tập Cận Bình
Trăm
năm để lại vẫn toàn số không
Kiểu
như con sáo sang sông
Nước
toàn vẫn chảy thảy đều về xuôi
Khác
nào giả dối con người
Tạo
thành mọi sự chỉ đều chủ quan
Đều
hư vô hóa kiểu càng
Trăm
năm đâu khác kiểu toàn ngàn năm
Bởi
đều phá hoại oái oăm
Lùi
về sinh vật con người còn sao
Nước
ta cũng kiểu mơ hồ
Từ
ngày thoát Pháp lại đều thuộc Nga
Toàn
đều sản phẩm sa đà
Mọi
người yêu nước có mà được sao
Chiến
tranh hai bận ồn ào
Chia
đôi đất nước cũng nào khác đâu
Chia
xong rồi lại hợp vào
Vẫn
toàn hệ lụy thảy đều từ Nga
Lòng
dân vẫn chỉ mù lòa
Nhìn
gà hóa cuốc ta bà lạ đâu
Tuyên
truyền kiểu cách từ đầu
Một
chiều che mãi khác sao dại khờ
Thành
nên cho tới bây giờ
Không
ai hơn dược Tây Hồ thảy khi
Hiểu
đều đất nước lạ gì
Biết
về lịch sử quả thì anh minh
Nhìn
xa dân tộc chính mình
Óc
đầu Khoa học đã thành tiên phong
Có
đâu Ý hệ đèo bòng
Khiến
làm đất nước trăm năm lạc loài
(III)
Mà
nêu dân trí không ngoài
Muốn
làm đất nước thảy đều tinh hoa
Nâng
lên dân khí bao la
Cốt
làm dân tộc nở hoa bốn mùa
Dân
sinh đâu phải chuyện đùa
Quyết
làm hạnh phúc đến đều toàn dân
Chút
chi nhằm chỉ riêng mình
Dốc
lòng dân chí quả tình khác sao
Mục
tiêu dân chủ tự do
Chỉ
vì đất nước đâu lo lợi mình
Thật
tâm yêu nước chí tình
Chẳng
màng địa vị công danh chút nào
Có
chi giả tạo tào lao
Trăm
năm rỗng tuếch tầm phảo lạ đâu
Ngàn
năm sự nghiệp xanh xao
Kiểu
đều bóng nổi mây trôi một thời
Cho
dầu phong thánh rạng ngời
Một
thời rồi hết thảy đều tầm vơ
Bóng
câu qua cửa ai ngờ
Bởi
không thực chất khó nào bền lâu
Thành
nên Khoa học đi đầu
Mới
toàn giá trị bởi hầu khách quan
Cộng
thêm đạo đức mọi đàng
Quên
mình tất cả một lòng vì dân
Chẳng
nhằm đóng kịch cá nhân
Một
thời giả dối vạn lần rồi thôi
Vậy
nên chỉ có Tây Hồ
Mới
người yêu nước trước sau vẹn toàn
Không
hề mọi sự mơ màng
Mà
nhằm thực chất khách quan thảy điều
Khiến
cho tư tưởng không lèo
Vì
lòng yêu nước thảy đều đỉnh cao
Tinh
hoa dân tộc khác sao
Trăm
năm mới có một người dễ chi
Sống
toàn tâm huyết thảy khi
Chỉ
nhằm dân nước đâu vì hư danh
Cần
nào ai đánh giá mình
Mà
lòng yêu nước tự mình biết thôi
Tâm
thành nhật nguyệt dõi soi
Mới
thành giá trị quả cao hơn người
Vậy
nên đơn giản Tây Hồ
Đề
cao ý nghĩa con người trước tiên
Tạo
nên đây chính định đề
Tiền
đề khoa học khó nào buông lơi
Bởi
vì xã hội khác nào
Chỉ
là tỏ hợp con người lại thôi
Căn
cơ đều mỗi cá nhân
Tạo
nên chất lượng của toàn thể chung
Cá
nhân ý nghĩa sau cùng
Nâng
cao giá trị luôn thành mục tiêu
Tức
càn nhận thức phải đều
Kết
cùng đạo đức mới hầu nhân văn
Tạo
nên xã hội thăng bằng
Phát
huy tiềm lực bảo tồn tự do
Nhờ
vào kinh tế làm đầu
Nhờ
vào văn hóa mọi nguồn triển khai
Kiện
toàn thể chế cộng hòa
Mọi
người bình đẳng nào ngoài thế đâu
Mục
tiêu giáo dục nâng cao
Trên
nền khoa học thảy hầu khách quan
Mới
thành phát triển mọi đàng
Tự
do dân chủ tinh hoa đi đầu
Mọi
người bình đẳng đi bầu
Tự
mình chọn lựa đặt toàn niềm tin
Không
cần mê tín dị đoan
Độc
tài giai cấp Mác toàn rêu rao
Ngược
đều bản chất con người
Bởi
điều thực tế khách quan có nào
Đó
thành luận điệu tầm phào
Thiên
đường cộng sản vạn đời có đâu
Khiến
làm mất cả chì chài
Hi
sinh vô lối tạo đời vong thân
Mác
nào đâu chút ân nhân
Mà
tay phá hoại triệu lần vậy thôi
Bởi
toàn nghịch lý đưa vào
Xe
nào chạy được nếu đều bánh vuông
Vật
mà biện chứng tầm ruồng
Nên
đều quan điểm khác nào lơ mơ
Phịa
ra lịch sử ai ngờ
Đặt
điều hình thái thảy càng tiếu lâm
Khiến
đời hóa chỉ mê lầm
Độc
tài vô sản ầm ầm khoa lên
Khác
gì Mác chỉ hớ hênh
Kéo
lùi nhân loại đã thành trằm năm
Tin
vào giai cấp đấu tranh
Chỉ
điều phịa đặt có thành ra chi
Hóa
ra nhận thức có gì
Sai
lầm chân lý rõ thì vu vơ
Mác
thành phản động ai ngờ
Kéo
đều dân trí thấp toàn tự nhiên
Cả
làm dân khí tiêu tan
Độc
tài vô sản hẳn toàn thế thôi
Dân
sinh còn có chút nào
Bầy
đàn cả đám kiẻu hầu thiên lôi
Tiêu
tan dân tộc thảy rồi
Con
người chân chính nào còn có đâu
Thành
nên nhìn lại trước sau
Tây
Hồ đơn giản lại hầu chính danh
Trong
khi thuyết Mác tanh bành
Mười
voi bát xáo đã thành tự nhiên
Khác
nào Mác chỉ huyên thiên
Phản
toàn Chân lý nhãn tiền vậy thôi
Biết
chi phát triển trên đời
Đấu
tranh cặn bã với điều tinh hoa
SẮC
NGÀN
(02/9/22)
**
TRÍ
THỨC LÀ GÌ ?
Thật ra trí thức là gì
Là người hiểu biết chỉ thì vậy thôi
Nhưng còn hiểu biết tới đâu
Mới thành ý nghĩa đặt ra vấn đề
Hẳn là hiểu biết chuyên môn
Nếu không trí thức đâu còn nghĩa chi
Lại thêm hiểu biết làm gì
Giúp đời vốn dĩ mới thì tự nhiên
Vậy thì trí thức nhãn tiền
Là người có học khắp miền non sông
Học sâu hiểu rộng mênh mông
Nếu không cũng vượt bình dân cái đầu
Vậy nhưng đâu chính xác sao
Mà người trí thức phải cần khôn ngoan
Tức vì xã hội phải toàn
Vì tha nhân cả mà không vì mình
Bởi vì nhỏ hẹp linh tinh
Phẩm người trí thức thật tình có chi
Vậy nên nhân cách cu li
Dầu khoa bảng mấy cũng thì như không
Nên dân thật sự chỉ trông
Ai người trí thức khỏi cần nói thêm
Là người thẳng thắn đàng hoàng
Không ưa xu mị chỉ toàn thế thôi
Ngày xưa trí thức Nho gia
Chất người quân tử quả là cao sâu
Tiểu nhân có xứng gì đâu
Dễ chi trí thức lại người tiểu nhân
Thời Tây trí thức mọi phần
Vẫn người học rộng tài cao hơn đời
Còn mà kiểu chỉ nổi trôi
Làm bồi cho giặc đâu nào kể chi
Tới sau cách mạng lạ gì
Kiểu toàn cộng sản còn chi khác nào
Lâu la cho thảy Bác Hồ
Kiểu đều trí thức hồ đồ vậy thôi
Thảy đều quần chúng một thời
Thảy đều điếu đóm có nào vẽ vang
Thành nên Miền Bắc đều toàn
Nói chung trí thức kiểu càng cu li
Miền Nam do vậy mà suy
Tự do dân chủ vậy thì có chăng
Có đều trí thức ngày xưa
Nho cùng Tây học vẫn chưa phai mờ
Nhưng còn một lũ dại khờ
Kiểu nhằm khuynh tả bơ phờ lạ chi
Cố làm Miền Bắc cu li
Tưởng ta cách mạng còn gì nói sao
Thành nên tiếc thảy ông Hồ
Một lòng theo đảng có nào hơn ai
Đó là chính đảng Mác Lê
Chỉ do thuyết Mác mọi bề xây nên
Ông Hồ tuy đánh Thực dân
Cốt làm cộng sản mọi phần vậy thôi
Khác hơn kiểu một Tây Hồ
Một lòng vì nước chỉ đều quốc gia
Lại còn ông Mác ba hoa
Trái toàn khoa học có mà tin sao
Tư duy chỉ có tào lao
Độc tài vô sản còn nào thông minh
Vậy nên Nga khác nước mình
Thời Bôn sê vich kiểu toàn lêu têu
Bao nhiêu trí thức thành lèo
Thảy đều bỏ nước ra ngoài sạch trơn
Nước ta tuy vậy nguồn cơn
Vẫn là sản phẩm của ông tháng mười
Khiến cho xôi đậu đáng cười
Tuy làm cộng sản nói thành quốc gia
Khiến
cho mục đích ta bà
Nói đường làm ngã bao la trật chìa
Chín năm đánh Pháp ngặt nghèo
Nếu không cồng sản chỉ cần năm năm
Bởi vì chia rẽ oái oăm
Chiến tranh quốc cộng đã thành tự nhiên
Đến sau kết cuộc nhãn tiền
Chiến tranh ý hệ Mỹ bèn nhào vô
Mười năm kế tiếp nghẹn ngào
Toàn hô giải phóng đánh vào Miền Nam
Chưởi đều Mỹ Ngụy một dòng
Làm ngu dân chúng ai còn không hay
Vậy nên trí thức tới nay
Ai toàn hiểu biết mới đều thực tâm
Còn mà chỉ kiểu hà rầm
Biết chi thời thế chỉ đâm gà mờ
Khiến cho lịch sử dại khờ
Từ ngày giặc Pháp chiếm toàn nước ta
Nhật vào đuổi Pháp đi ra
Nhật vừa bại trận Việt Minh ra đời
Từ đây thực tại tơi bời
Choẳng nhau quốc cộng ngời ngời ai hay
Bởi vì yếu tố Liên Xô
Làm ta như thể khác sao con cờ
Mục tiêu Quốc tế vật vờ
Cuối cùng rã đám Nga thành sụp luôn
Đông Âu cũng vậy mọi nguồn
Cả như Trung Quốc cũng quay xe toàn
Khác chi đất nước lỡ làng
Cuối cùng đổi mới để nhằm đi lên
Nói chung do Mác hớ hênh
Đưa ra lý thuyết sai mềnh khác đâu
Bởi vì cộng sản có nào
Kiểu đều phịa đặt tào lao khác gì
Chỉ toàn tưởng tượng thảy khi
Độc tài vô sản khác chi ép vào
Mác như anh chỉ rỗi nghề
Trái bầu đem ép thảy vào miệng chai
Thành nên trí thức kiểu hài
Như anh ba trợn phỉnh đều thế gian
Bây giờ mọi sự muộn màng
Đã toàn nước chảy qua cầu còn chi
Gần non thế kỷ lạ gì
Giờ xem thực tế quả thì giống ai
Khác chi trí thức chỉ hài
Coi như không có khác nào buồn tênh
Kiểu đều quần chúng lềnh bềnh
Tội thay dân tộc ối mèn đéc ơi
Giờ đây gượng lại thế nào
Phải cần vứt Mác thật toàn cho xa
Quay về thể chế cộng hòa
Hội cùng thế giới mới hầu đi lên
Quên đi trí thức bông phèn
Kiểu toàn điếu đóm gốc nền có đâu
Mà cần đào tạo từ đầu
Tự do dân chủ mới hầu đích danh
Nếu không trí thức toàn phân
Dẫu đem bón ruộng nông dân chẳng dùng
Bởi toàn điếu đóm điên khùng
Hại đều dân tộc mịt mùng khác sao
Ngày xưa Nho giáo thấy rồi
Hễ người trí thức phải đều chính danh
Phận người quân tử phải thành
Vũ uy bất khuất bần hàn coi khinh
Vậy
nên đừng nói linh tinh
Bởi
đều trí thức thành phần tinh hoa
Tạo
ra rường cột nước nhà
Ngàn
năm văn hiến vẫn là ở đây
TẾU
NGÀN
(31/8/22)
**
THI CA VÀ LẬP THUYẾT
Thi ca chỉ thú vui
chơi
Đam mê trăng gió ai
thời không hay
Vậy thì lập thuyết thế
nào
Biến thành chuyện lạ
mới khi buồn cười
Thật ra triết thuyết
là gì
Tư duy cao tuyệt chỉ
thì vậy thôi
Nếu dùng hình thức thi
ca
Cũng nào ai cấm thảy
càng tài năng
TIẾU
NGÀN
(30/8/22)
No comments:
Post a Comment