Saturday, September 23, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SÔ172

 

NÓI VỀ SỰ VONG THÂN
CỦA XÃ HỘI CON NGƯỜI

Kể ra Các Mác cũng hay
Mục tiêu vô sản khác đâu loài người
Cái ngu thật quả sáng ngời
Người toàn vô sản sống đời được sao

Lại thêm tiếp thị độc tài
Hóa thành vô sản độc tài cộng vô
Người Nga trước hết mơ hồ
Dựng thành cách mạng tháng mười Lênin

Bây giờ sự thật như in
Liên Xô đổ sập Đông Âu tan tành
Việt Nam hai bận chiến tranh
Bây giờ tham nhũng hoành hành cũng vui

Nói ra thành thảy bùi ngùi
Tại đều Các Mác thảy hầu trước sau
Trái đều quy luật ở đời
Làm cho thế kỷ loài người đảo điên

Tuyên truyền chỉ có huyên thiên
Độc tài áp chế vô duyên thấy mồ
Nhân quyền nhân bản còn nào
Dòng đời đang chảy quạy đều bùn lên

Lấy phi khoa học làm nền
Còn chi mọi sự chút nào khách quan
Một trăm triệu chết không oan
Trên toàn thế giới oán than muôn đời

Vong thân thảy cả con người
Bởi cùng đánh mất thảy đều bản thân
Một phần sợ hãi bần thần
Một phần nịnh hót vạn lần nhục thay

Kiểu như Tố Hữu cùi đày
Thơ toàn nịnh nọt xưa nay điển hình
Khiến thành nhân cách bùn sình
Giống nòi Hông Lạc biến đều dế giun

TẾU NGÀN
(17/7/22)

**

 

TỘI NGHIỆP DÂN MÌNH

Thật là tội nghiệp dân mình
Dưới thời Pháp thuộc thật tình ra sao
Vẫn là xã hội tự do
Miễn không chống Pháp chúng cho an bình

Tài nguyên vơ vét của mình
Chúng nhằm chỉ nắm chính quyền trung ương
Qua Việt Minh khác mọi đường
Cốt làm vô sản hướng toàn theo Nga

Tới khi Nga đã đổ xòa
Phải liền đổi mới bao la chích chòe
Nhưng đều gốc ngọn giữ hoài
Làm ăn tập thể có đời thế sao

Nên sai nguyên tắc lạ nào
Cuộc đời quy luật phải đều khách quan
Nếu nhằm o ép thảy toàn
Làm sao phát triển để càng đi lên

Vậy nên nguyên lý tự do
Kết vào dân chủ mới cho con người
Còn đều chỉ muốn đàn bầy
Nhân quyền vắng bóng nào còn văn minh

Thành ra đất nước của mình
Muốn giờ phát triển phải đều mở mang
Phải cần thoát Mác thảy toàn
Quay về dân tộc mới càng phát huy

TIẾU NGÀN
(17/7/22)

 

**

 

THƠ


Thật ra thơ nghĩa là gì

Không văn xuôi nữa mà luôn có vần
Văn xuôi cũ chỉ thường tình

Còn thơ tinh lọc lòng mình phát ra


Nên thơ viết kiểu tự do

Đâu thành thơ nữa mà do quấn gà

Điệu vần chẳng móc đâu ra

Phải nhằm viết đại xưng là tự do


Dân ta thi tứ trời cho
Nên thành lục bát ca dao có hoài

Nguyễn Du kiểu thảy thiên tài

Hay Đoàn Thị Điểm cũng nào kém chi


Nhưng phần nhiều có ra gì

Làm thơ chỉ khoái đua đòi tự do

Thành nên chẳng chút hay ho

Lạc vần lạc điệu khác đâu buồn cười


Luận thơ như vậy đủ rồi

Bây giờ chút ít nói về nội dung

Thơ hay vần điệu có toàn

Nhưng mà tứ kém cũng càng vô duyên

 

Tức là ý tứ nội dung

Sao toàn dễ hiểu mới đây thơ cừ

Còn tho hũ nút sật sừ

Đọc vào chẳng hiểu hóa thành bịp thôi

 

Nói chung thơ chỉ trò chơi

Nhưng toàn nghệ thuật khiến đời say mê

Phải nên tinh tế mọi bề

Tầm thường cả thảy hóa nghề tầm vơ

 

Nên thơ thi pháp tuyệt vời

Ngôn từ nghệ thuật mới luôn nhà nghề

Thơ làm không nháp mọi bề

Mới thơ xuất khẩu đã thành ra ngay

 

Thợ thơ vốn lắm xưa nay

Còn mà thi sĩ bàn tay đếm đèo

Kiểu như vách đá cheo leo

Đỉnh cao én lượn đâu bò như sên

 

Tức dầu có chí thì nên
Nhưng thơ xuất sắc phải tài tự nhiên

Phải đâu vần điệu hão huyền

Mà thơ đích thực luôn cần nội dung


TẾU NGÀN

(17/7/22)

**

 

SÁCH VÀ NGƯỜI


Con người đâu kiểu cái bao

Thảy đều toàn sách cho vào bên trong

Chỉ thành vác nặng lòng vòng

Thà không đựng sách mà lòng thãnh thơi

 

Khác đi sách chỉ là phần

Để nhằm chăm bón thảy cho con người

Đây là vật liệu trong đời

Không phân cây khó dễ nào lớn lên

 

Thành nên đọc sách không quên

Sách là công cụ chẳng là mục tiêu

Đọc nhằm ráng tọng cho nhiều

Nhưng không tiêu hóa cũng nào ích chi

 

Lại cây chủng loại khác gì

Cây thì lùn thấp cây thì vươn cao

Thành nên đọc sách khác nào

Bón phân cùng loại lên đều khác nhau

 

Ngày xưa Mạnh tử quá hay

Nói câu bất hủ để đời ngàn năm

Tận tín thư tất như vô thư

Đọc mà tin hết chỉ thành toàn ngu

 

Khiến cho đầu óc rồi nhùi

Kiểu toàn cuồng tín quả nào tốt chi

Đọc cần đều phải nghĩ suy

Biết phê phán đúng mới thì thông minh



TIẾU NGÀN

(17/7/22)

 

**

 

CON NGƯỜI NHÂN LOẠI VÀ

CẢ VŨ TRỤ CHUNG QUANH

 

Giữa vũ trụ thảy toàn vô hạn

Con người như chỉ hạt bụi mờ

Cự ly vũ trụ tỷ năm

Hoặc nhiều hơn nữa kiểu toàn khác đâu

 

Nhìn lên trời là thiên văn học

Hay xa hơn vũ trụ học toàn

Nói chung vật chất muôn vàn

Được càng cụ thể bởi nhiều tinh vân

 

Nhưng trước hết nhìn trên trái đất

So con người bầy kiến lạ sao

Bò qua bò lại liên hồi

Cũng đâu ra khỏi địa cầu chút chi

 

Hệ mặt trời còn chưa thoát được

Huống chi là vũ trụ tỷ năm

Biết đâu còn thảy vô biên

Không thời gian chỉ vô duyên đưa vào

 

Nên vật chất có đầu tiên cả

Nhưng cái gì làm ả phát sinh

Mới là câu hỏi thật tình

Làm cho trí óc người thành hoang mang

 

Khiến câu hỏi tiên phong triết học

Mới là câu hỏi mãi căn cơ

Từ xưa nhân loại tới giờ

Cả Âu lẫn Á đều mơ đạt thành

 

Nhưng cũng phải nửa chừng bỏ giờ

Dù Trung Hoa Hy Lạp thế thôi

Cả như Ấn Độ tột trời

Làm siêu hình học hóa đều chi ly

 

Nên để đó quay về khoa học

Đói tượng đều cụ thể vậy thôi

Nói ngay vật chất rạch ròi

Đi kèm toán học có ngoài thế đâu

 

Cả toán học ngày nay vô hạn

Đối tượng hoài vẫn mãi phát sinh

Còn dùng vật lý định hình

Nói chung thực thể đó là nội dung

 

Vật lý xưa lui về cổ điển

Vật lý nay sóng hạt hóa toàn

Hòa vào Tương đối mơ màng

Phải cùng đi với Không Thời gian thôi

 

Thuyết hiện tại nay là lạm phát

Vốn xảy ra cả trước Big Bang

Cuối cùng vẫn hóa quanh vòng

Duy tâm duy vật đều thành bá vơ

 

Đỉnh cao nhất Hegel biện chứng

Thật ra toàn cái mửng trò đùa

Tưởng như mâu thuẫn làm vua

Vẫn thành vô lý ai người thấy đâu

 

Nên Các Mác kiểu hầu non trẻ

Lại tin càn biện chứng Hegel

Đấu tranh giai cấp làm nền

Địa đàng ảo tưởng xây nên được gì

 

Khiến nhân loại khổ hầu thế kỷ

Toàn hi sinh sinh thảy kiểu bá vơ

Chì vì thuyết Mác mập mờ

Phỉnh người non dạ làm cuồng tín sâu

 

Mác ngụy biện kiểu đều phi lý

Lấy râu ông để cắm cằm bà

Viết Tư bản luận ba hoa

Nửa hươu nửa vượn quả là đáng chê

 

Thôi dừng đó mọi bề tính tới

Cần quay về điều thảy tâm linh

Kiểu như tâm thức của mình

Khác nào thế giới cũng toàn vô biên

 

Cứ lấy thử ra điều trí não

Luật chẳng qua lô-gích gồm đều

Còn mà nhận thức là gì

Linh hồn chủ thể ai người biết đâu

 

Hay tổng quát kiểu là sự sống

Đến nay đều cũng chỉ mơ hồ

Tâm hồn cảm nhận khác nào

Nhưng về trí tuệ mọi điều còn nguyên

 

Bởi tâm hồn làm nên nghệ thuật

Như thi ca nhiều mức khác nhau

Cũng đều cảm nhận bên ngoài

Đâu như khoa học thảy vào bên trong

 

Nhưng vào mãi hóa càng bỡ ngỡ

Như hiện nay thuyết của Heisenberg

Có đâu định vị chút nào

Mà toàn bất định quả đều tiếu lâm

 

Nói tóm lại đời thành vô hạn

Xác định càn đều thảy chỉ ngu

Bởi vì chân lý thiên thu

Cốt đều tiếp cận nắm nào dễ đâu

 

Nên triết học thảy đều vô hạn

Cũng như luôn khoa học khác sao

Đây hai chân bước ào ào

Đưa nhân loại tiến hoài tới thôi

 

Nên Các Mác kiểu đều vớ vẩn

Cho một khi cộng sản hình thành

Tạo nên thế giới điểm dừng

Phản toàn biện chứng hóa càng vô duyên

 

Nên tóm lại Mác anh cả quỷnh

Trước tiên dùng biện chứng làm đầu

Đến sau biện chứng thủ tiêu

Khác nào như kiểu anh liều nói ngoa

 

Phỉnh nhân loại ta bà thế kỷ

Khác chi thành chỉ loại tội đồ

Làm dừng thế giới tầm phào

Chỉ lo đấu đá đâu nào tiến lên

 

VIỄN NGÀN 

(16/7/22)

 

**

 

VẤN ĐỀ ĐẲNG CẤP VÀ GIAI CẤP

MÃI CÓ NƠI XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

Trái đất tròn mặt toàn lởm chởm

Bởi núi đồi sông suối khác sao

Địa hình, địa mạo lạ nào

Dễ đâu tròn trĩnh như hầu viên bi

 

Chuyện khác biệt dễ chi chẳng có

Ở bên trong lẫn cả bên ngoài

Bên trong vì bởi nội dung

Bên ngoài bị thảy tác nhân động vào

 

Kiểu rừng cây vẫn cao vẫn thấp

Đều bởi gien của mỗi giống loài

Cả nơi vị thế mọc đều

Rơi nhằm chỗ trũng hay là chỗ cao

 

Xã hội người cũng đều như thế

Do di truyền ở mỗi cá nhân

Từ bao đời trước tạo dần

Cả vì hoàn cảnh khiến thành khác nhau

 

Khiến giai cấp đi theo đẳng cấp

Cái bên trong kết hợp với ngoài

Tiên thiên đẳng cấp lạ nào

Hậu thiên giai cấp thảy đều có luôn

 

Khó xã hội hóa thành đồng đẳng

Kiểu khác nào mặt biển nhấp nhô

Ai giàu ba họ có nào

Lại ai phải khó cả luôn ba đời

 

Đều phận mạng vốn trời cho sẳn

Cộng vào thêm nổ lực của mình

Còn do hoàn cảnh tạo thành

Dễ ai chủ động thảy toàn được đâu

 

Mới chia thảy nội dung hình thức

Giá trị trong cùng giá trị ngoài

Giàu sang đều giá trị ngoài

Còn mà nhận thức chỉ đều bên trong

 

Bởi giàu sang toàn về vật chất

Học vấn nhằm ý nghĩa tinh thần

Khó ai có được mọi phần

Mà phần này có thiếu hầu phần kia

 

Nếu nói riêng về điều nhân cách

Học vấn thường quyết định ở đây

Kiểu hay mới được làm thầy

Còn thuần giàu có tầm thường dĩ nhiên

 

Nên nói đúng nhân văn đều khác

Bởi tinh thần tiềm ẩn bên trong

Bởi ngoài phú quý giàu sang

Cũng đều vật chất có toàn khác đâu

 

Vậy phân biệt về điều thượng đẳng

Chỉ tinh thần văn hóa mới cao

Giàu sang quyền lực lạ nào

Vẫn đều trung đẳng xuống toàn thế thôi

 

Lại giá trị tùy người lựa chọn

Hoặc đều do hoàn cảnh đẩy đưa

Người không có số làm vua

Phải đành làm sãi ở chùa khác đâu

 

Nào có phải cầu đâu đặng đó

Mà tùy vào hoàn cảnh thảy đều

Nhất thời dẫu được vua quan

Nửa chừng đứt gánh cũng thành dân đen

 

Có khác chi giá trị làm bằng

Con người nhân bản mới thành bền lâu

Còn nhằm cướp đoạt giữa nhau

Kiểu đều hạ đẳng có đâu nhân tình

 

Nên Các Mác bùn sình đâu khác

Bởi đấu tranh giai cấp đưa vào

Có đâu cụ thể con người

Mà thành trừu tượng kiểu đều bá vơ

 

Bởi con người mới luôn tranh đấu

Chỉ do vì tham vọng trước sau

Hay điều tốt xấu tạo ra

Đấu tranh hai phía chỉ là thường thôi

 

Trừ trường hợp nằm nôi còn bé

Khi trưởng thành đều phải đấu tranh

Đó đều quy luật tập thành

Có đâu giai cấp Mác toàn phán suông

 

Khiến phi lý kiểu tràn như thế

Có chút nào khoa học khách quan

Tới nay thế kỷ qua toàn

Cái khờ của Mác mọi đàng lòi ra

 

Khiến Liên Xô đổ xòa đâu khác

Đông Âu tan rã thảy đều

Chỉ đều lỗi Mác mọi điều

Nói toàn không tưởng ai ngờ vậy sao


Nay thời thế mới đều đổi khác

Cần quay về dân tộc dài lâu

Ngàn năm văn hiến khác đâu

Lý chi bỏ gốc làm người lang thang

 

Cả giấc mơ xây địa đàng phi lý

Nó có đều thực tế thảy đâu

Bởi người trong khắp năm Châu

Có ai bằng đít bằng đầu được sao

 

Mà kể thấp người cao luôn có

Người trắng da người lại đen thui

Kẻ vàng ệch người thì nâu

Có đâu chỉ thảy một màu dễ chi

 

Thành Các Mác từ đầu đã dỏm

Tin đấu tranh giai cấp vu vơ

Địa đàng kiểu chỉ vật vờ

Làm vong thân cả loài người mọi nơi

 

Khiến thế gian kiểu đều mất gốc

Giống sống toàn lơ lững trên mây

Bởi theo lý thuyết toàn sai

Bỏ mồi bắt bóng khác sao dại khờ

 

Trong khi ấy đời hoài phát triển

Nhờ trí khôn của mọi con người

Sống tìm hạnh phúc khác nào

Tự do dân chủ mới đều nhân văn

 

Độc tài thảy nhố nhăng đâu khác

Quyền vào tay chỉ một số người

Khác chi tội Mác hồ đồ

Khiến làm thé kỷ loài người đau thương

 

GIÓ NGÀN

(13/7/22)

 

**

 

TỪ BẢO ĐẠI ĐẾN HỒ CHÍ MINH

Nước ta thời Nguyễn vương triều
Từng là Đế quốc mọi điều vẽ vang
Nhưng do lạc hậu thảy toàn
Nên thành Pháp chiếm chẳng oan chút gì

Khiến nền Bảo hộ khác chi
Chính quyền nó đoạt ta thì còn vua
Vẫn còn đất nước hẳn hòi
Vẫn còn dân tộc thảy đều tự do

Pháp toàn khuynh đảo trung ương
Còn về ý hệ mọi đường vẫn không
Chỉ nhằm tiến tới văn minh
Nhưng dân ta bị ngồi sau chở giùm

Nhưng là cái nhục thật tình
Thành bao thế hệ vẫn từng đứng lên
Nhưng đâu nào có thành công
Mãi khi Nhật hất Pháp văng ra ngoài

Cựu hoàng Bảo Đại đến giờ
Thoát lồng sổ củi khác nào từ đây
Vội liền tuyên bố thẳng thay
Xé toàn hiệp ước trước kia Pháp cài

Nước ta độc lập đúng rồi
Buổi đầu chính phủ của Trần Trọng Kim
Việt Minh lại bổng nổi lên
Buộc ngay Bảo Đại phải trao quyền hành

Đó là sự thật mọi đàng
Những ai không biết thảy toàn dân ngu
Tuyên truyền giả tạo thiên thu
Chỉ nhằm bôi bác có nào đúng chi

Chiến tranh hai bận li bì
Biết bao xương máu đã thì đổ ra
Bắc Nam phân cách hai nhà
Giết nhau chí tử ta bà bởi đây

Chỉ vì ý hệ khác sao
Đó là sự thật thảy hầu vậy thôi
Dân ngu đâu biết chút nào
Tuyên truyền nhồi nhét một chiều phải nghe

Hiểu thành sự thật hoa hòe
Cả gần thế kỷ tạo nhiều đau thương
Phân chia đất nước đôi đường
Chỉ rồi hợp lại sau ngày bảy lăm

Châu về hợp phố giống toàn
Có đâu mới mẻ mọi đàng lạ chi
Tại sao đất nước phân ly
Tại sao hợp lại cũng thì thế thôi

Hai bên Bảo Đại, ông Hồ
Đến nay biết nói thế nào cân phân
Ai là lỗi phải mọi phần
Hay đều thảy chỉ nạn nhân nước ngoài

Cựu hoàng bị Phấp đoạt quyền
Ông Hồ ý hệ từ ngoài đưa vô
Thành dân ta phải hồ đồ
Biết chi sự thật nghẹn ngào vậy thôi

Ngày nay lịch sử qua rồi
Phải cần ôn cố mới đều tri tân
Nếu không kiểu chỉ ngu dân
Khó nào đất nước mọi phần đi lên

Bởi Liên Xô đã đổ kềnh
Đông Âu cũng sập nào còn nghĩa chi
Đều do Các Mác lạ gì
Đưa ra lý thuyết rõ thì vu vơ

Khiến làm nhân loại vật vờ
Mà nguồn cơn ấy thảy đều từ Nga
Do Lênin kiểu ba hoa
Lập Bôn sê vitch thành ra mọi đàng

Ngày nay đời bớt mơ màng
Nên toàn thế giới đã càng đổi thay
Dĩ nhiên trong đó nước ta
Phải về dân tộc mới là tối ưu

Bởi vì Cộng sản phong trào
Đã qua thế kỷ có nào đúng đâu
Chỉ do bởi thuyết Mác sai
Biết bao dân tộc phải thành nạn nhân

Cái sai đó bởi ba phần

Đấu tranh giai cấp đã thành căn cơ

Nhưng đều mê tín Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền khác sao

 

Thật ra nó chỉ tào lao

Có chỉ cụ thể chút nào thảy đâu

Mà đều huyễn hoặc lạ sao

Phản toàn khoa học có nào tự nhiên

 

Độc tài vô sản huyên thiên

Chỉ đều cuồng tín từ đầu mà ra

Tưởng thành chân lý cao xa

Biện minh phương tiện khác đâu trật chìa

 

Địa đàng nhằm thảy lia chia

Chỉ toàn ảo mộng khi nào tới đâu

Thành ra bởi Mác sai hầu

Chủ quan đều thảy đâu nào khách quan

 

Khiến cho thế kỷ bộn bàng

Loài người chao đảo kiểu toàn mông lung

Chạy đua vũ khí bừng bừng

Đấu tranh giai cấp kiểu thành mộng du

 

Bởi đều ảo ảnh mịt mù

Có đâu khoa học nên nào khách quan

Mà thành cưỡng bức thảy toàn

Chỉ còn sợ hãi để nhằm nịnh suông

 

Phản toàn dân chủ sạch trơn

Nhân danh đủ thứ thôi còn nói chi

Đều do Các Mác khác gì

Mọi người cộng sản chỉ thì nạn nhân

 

Con người trung thực chẳng còn

Mà đều cơ hội tràn vào khác đâu

Bởi không dân chủ tự do

Khiến thành dối trá nhằm cho lợi mình

 

Nhân danh xã hội linh tinh

Nhưng toàn ích kỷ thảy từ bản thân

Sống thành hai mặt mọi phần

Đây là tội Mác có cần chối sao

 

Làm cho thế giới ba đào

Suốt tròn thế kỷ người đều vong thân

Cùng nhau thù ghét mọi phần

Con người nhân bản thảy còn gì đâu

 

Đời toàn ảo ảnh một màu

Việc này lỗi Mác đã toàn gây ra

Thảy vô trách nhiệm ba hoa

Bỏ dùi trống đánh quỷ ma một thời

 

Gây nên phí phạm loài người

Suốt toàn thế kỷ ngậm ngùi đắng cay

Nhưng ai dám nói được sao

Chụp đều phản động phải lo im mồm

 

MÂY NGÀN
(12/7/22)

 

**

 

NÓI VỀ SỰ HOANG TƯỞNG

CỦA HỌC THUYẾT C. MÁC

 

                      (I)

 

Mọi sự vật trên đời luôn thực tế

Cho ngàn năm cũng phải mãi vậy thôi

Như con người khắp nơi trên thế giới

Cá nhân cùng xã hội thảy khác sao

 

Mỗi cá nhân phải có đều thân xác

Xã hội gồm tổng thể mọi cá nhân

Sống với nhau cùng chung trong thời đại

Dẫu gần xa nơi xã hội của mình

 

Và con người với khả năng nhận thức

Trong óc đầu nhờ ý thức sinh ra

Để phân biệt điều gì là tốt xấu

Hay đúng sai mỗi trường hợp khác nhau

 

Nói chung lại những gì là hợp lý

Hoặc là không hợp lý với chính mình

Cả mở rộng tới cá nhân người khác

Cùng với toàn xã hội nếu nhìn chung

 

Mọi điều đó trước tiên vì lợi ích

Sau cả về đạo đức có khác đâu

Tức tổng quan đều thuộc về giá trị

Cơ bản cho ý nghĩa việc làm người

 

Do mục đích nhằm luôn vào đời sống

Mọi nhu cầu trong đó phải đi theo

Cốt trước hết hiệu năng cho hành động

Và cũng nhằm sự nhận thức nói chung

 

Mỗi hành động phát sinh do nhận thức

Nhận thức sai khiến hành động thành sai

Hoặc có khi sai chỉ vì cảm tính

Cả lẫn sai vì thị hiếu xen vào

 

Vậy cho nên động cơ về lý trí

Hướng dẫn người về nguyên lý nói chung

Riêng cảm tính hay nhất là thị hiếu

Khiến lạc đường đời thành dễ rối nhùng

 

Đời tuy vậy vẫn còn nhiều ẩn số

Nhưng nhìn chung cái cụ thể toàn đều

Hay mọi cái khả dĩ sờ nắm được

Trong khả năng nhận thức vốn kèm theo

 

Như cuộc sống phải dựa vào kinh tế

Đâu nào ai sống được kiểu mông lung

Mà kinh tế phải trên nền kỹ thuật

Tạo ra đều mọi vật phẩm tiêu dùng

 

Trừ đơn giản tay chân luôn căn bản

Phức tạp hơn cần công cụ có đều

Lại khoa học phát sinh ra kỹ thuật

Cuối cùng là ứng dụng được đi theo

 

Nhưng kinh tế vẫn chỉ là phương tiện

Cho con người được tồn tại ở đời

Hay xã hội và môi trường cũng vậy

Nhưng mỗi người còn mục đích riêng tư

 

Chính cuộc sống mới hoài luôn mục đích

Và nói chung cần văn hóa trong ngoài

Văn hóa khiến tâm hồn người cao thượng

Mới cuộc đời toàn có tính nhân văn

 

Giúp con người hướng thêm về xã hội

Hoặc hướng về các giá trị toàn cao

Các giá trị được xem là lý tưởng

Mỗi con người nhằm theo đuổi suốt đời

 

Như khoa học hay cả về nghệ thuật

Tôn giáo cùng các hoạt động cộng đồng

Nó khiến tạo ra tâm hồn rộng lớn

Đâu sống vì chỉ nhằm có cái ăn

 

Thành nên cả tinh thần và vật chất

Đều nói chung hoạt động của con người

Thiếu cái này cũng không còn cái khác

Bởi chúng đều luôn thảy phải bổ sung

 

Nhưng trí tuệ vẫn làm nên tất cả

Bởi óc đầu mới cung cấp tư duy

Hay nói chung là mọi điều nhận thức

Còn xác thân cho cảm giác mà thôi

 

Nên cá nhân sinh ra nhằm để sống

Nhằm để theo mục đích của riêng mình

Không ai khác thế vào cho mình được

Đâu quyền gì ai nhằm đúc ra khuôn

 

Mà mỗi người cần tự do trước hết

Được làm theo ý chí của chính mình

Miễn phù hợp với cộng đồng mình sống

Vì mọi người được bình đẳng ngang nhau

 

Vả mỗi người có đều riêng hoàn cảnh

Hay mỗi người còn riêng cả tài năng

Tức nội lực đều khác nhau tất cả

Tuy vẫn đều giọt nước của con sông

 

Mỗi con sông cùng chảy đều ra biển

Mỗi con người như giọt nước chảy theo

Qua trăm năm tuy dòng sông còn đó

Nhưng đổi thay thảy bao lớp con người

 

Khiến xã hội muôn ngàn đời tồn tại

Nhưng cá nhân đều chỉ thảy trăm năm

Dòng sông chảy phải mang theo giọt nước

Nhưng đâu từng giọt nước khiến đổi dòng

 

Thành lịch sử là của chung tất cả

Như con sông có lúc đục lúc trong

Có những lúc phải qua nhiều khúc uốn

Nhưng tổng quan đều phải mãi xuôi dòng

 

Đời tính chất nhân văn là chỉ vậy

Người khác toàn mọi động vật nói chung

Bởi động vật sống cuộc đời hoang dã

Còn con người trong thế giới văn minh

 

Nhờ văn minh tinh thần luôn là chính

Dầu phải cần nền vật chất dưới cùng

Hay trung gian thêm vào nền sinh vật

Song con người lại vượt thảy lên trên

 

                        (II)

 

Nên con người đấu tranh luôn thường có

Bởi chẳng qua vì bản chất tự nhiên

Như đấu tranh với thiên nhiên trước hết

Và đấu tranh với đồng loại tiếp sau

 

Hay đời sống buộc phải luôn tranh đấu

Từ bên trong cả đến với bên ngoài

Với bên ngoài là đấu tranh tồn tại

Trong tự nhiên do quy luật sinh tồn

 

Vì thiên nhiên luôn mãi đều hoang dã

Chỉ bản năng làm hướng dẫn nói chung

Do qua chuỗi thức ăn đều khiến thế

Thành khác xa so ý nghĩa con người

 

Con người vượt thảy qua hàng động vật

Bởi đã thành lý tính của nhân văn

Dùng kỹ thuật để giúp nhằm khai thác

Trong tự nhiên qua thời đá sắt đồng

 

Mỗi thời kỳ đã cùng nhau phát triển

Mới trở thành nền công nghiệp ngày nay

Mức mới nhất là tìm ra dòng điện

Để hiện nay thời điện toán quả khác sao

 

Nhưng con người nhờ có đều nhận thức

Cũng đấu tranh trong ý thức tinh thần

Với đồng loại là điều thường vẫn thấy

Giữa thụt lùi và khuynh hướng tiến lên

 

Vì con người bản năng luôn sẳn có

Đó trở thành điều trì lực nói chung

Như sức hút của đều từ trọng lực

Có vật nào mà thoát thảy ra ngoài

 

Nên đấu tranh giữa điều tiêu tích cực

Vẫn thường xuyên có mặt ở loài người

Lực phản động là lực toàn tiêu cực

Lực tiến lên luôn tích cực lạ nào

 

Giống phần thô khác đều phần thượng phẩm

Hay tinh hoa cùng trì trệ đối nhau

Kém hiểu biết trái toàn điều hiểu biết

Luôn đấu tranh mọi mặt có lạ nào

 

Khiến giáo dục luôn luôn đều cần thiết

Giúp cá nhân cũng xã hội văn minh

Giúp mở mang mọi điều về nhận thức

Làm tiến lên theo hướng sống nhân văn

 

Bởi giáo dục mở mang cho trí tuệ

Tức mở mang về nhận thức con người

Cả nâng cao lên thảy đều tình cảm

Làm con người tăng thêm tính nhân văn

 

Nhờ giáo dục làm đấu tranh giảm bớt

Bởi chan hòa đều trí tuệ cùng nhau

Cả chan hòa tốt tươi về tình cảm

Ít ngược nhau và tránh bớt hận thù

 

Hay dấu tranh chỉ còn đều tích cực

Tức giúp cùng xây thiện chí lẫn nhau

Trong tinh thần cũng như trong ý thức

Tiếp cận thêm chân lý khách quan đều

 

Nên con người cần trước tiên độc lập

Được tự do dân chủ giữa cùng nhau

Tránh cưỡng chế tránh cũng điều tiêu cực

Làm nhân văn nở rộ giữa dòng đời

 

Bởi cá nhân như cây hoa nở trỗ

Nở từ trong đâu phải nở từ ngoài

Tính nhân bản phải đều do trong đến

Như đài gương lau sáng kiểu tự nhiên

 

Trong khi đó Mác chỉ nhìn ngược lại

Quy mọi điều thành vật chất huyên thiên

Quy xã hội kiểu hệt toàn sinh vật

Để nhằm đưa vào việc giai cấp đấu tranh

 

Nguồn gốc thảy bởi do toàn mù quáng

Đều mơ màng vào biện chứng Hegel

Mác lấy đó tôn lên thành chân lý

Hiểu hai đầu đối kháng phải triệt nhau

 

Một đầu chỉ điều công nhân nghèo khó

Còn một đầu chỉ tư bản toàn giàu

Đối kháng đó Mác cho cần giải quyết

Cốt làm sao Tư bản phải tự chôn

 

Nhằm công nhân lên nắm quyền tất cả

Xuyên qua đều duy một đảng tiền phong

Bỏ thị trường thủ tiêu toàn tiền tệ

Trực tiếp làm sản phẩm sẽ chia nhau

 

Giai đoạn đầu gọi tên là xã hội

Sản phẩm chia tùy theo sức góp vào

Giai đoạn hai được gọi là cộng sản

Chỉ còn làm tùy sức hưởng tùy cầu

 

Vì sản phẩm sẽ tuôn ra như nước

Khi thời kỳ quá độ được vượt qua

Hủy nhà nước cũng hủy luôn pháp luật

Bởi mọi người nay tự giác toàn cao

 

Mác rao giảng về độc tài vô sản

Cốt cho nhằm là biện pháp ban đầu

Để một đảng cầm quyền đều tất cả

Rồi triệt tiêu tự nó thảy về sau

 

Mọi điều đó khiến Mác thành hoang tưởng

Bởi biết chi là kinh tế thế nào

Cơ chế đó phải cần đều tự động

Đâu thể nào kế hoạch hóa hết sao

 

Bởi mọi người cá nhân đều hạn chế

Kể tính chung đến cả nhóm nhỏ nào

Đâu bao quát thảy mọi nguồn trí tuệ

Của thảy đèu xã hội mới toàn cao

 

Khiến độc đoán đều trở thành giả tạo

Thảy dễ dàng sự lạm dụng đưa vào

Mác mê tín đặt vào tâm giai cấp

Kiểu hoang đường cho sứ mệnh lạ đâu

 

                        (III)

 

Thành nói chung thuyết Mác toàn trống rỗng

Bởi chỉ đều hoang tưởng khác chi đâu

Vì quên hết mọi căn cơ thực tế

Để đều nhằm thị hiếu có lạ nào

 

Như thị trường khách quan hoài là thực

Gắn vào luôn hoạt động của con người

Không có nó việc đời đều bế tắt

Bởi hủy toàn độc lập với tự do

 

Thêm thị trường phải luôn cần tiền tệ

Đơn vị chung làm giá trị thước đo

Như máu huyết lưu thông toàn thiết yếu

Xã hội thành cơ thể vẫn tự nhiên

 

Cơ thể đó nếu không còn được máu

Có làm sao hoạt động tốt hay sao

Mác nhìn đời hóa toàn đều cơ giới

Vì nhãn quan duy vật kiểu tầm phào

 

Quên con người và quên luôn ý thức

Ý thức quên khiến quên cả tinh thần

Cấp loài người chỉ ngang tầm sinh vật

Để nhằm cho bóc lột được loại đi

 

Đấy mấu chốt thuyết Mác đều là thế

Cố khư khư điều bóc lột nhìn vào

Giống nhìn cây mà rừng quên hết cả

Lây vi mô nhằm thay thế vĩ mô

 

Ghim bóc lột kiểu toàn thành máy móc

Biết nào đâu về quy luật thị trường

Phải cân đối cung và cầu cà thảy

Dễ nào đâu tuyệt đối kiểu tự chuyên

 

Vả luật pháp cần luôn bên cạnh

Thấy bất công hay nghịch lý can vào

Mác không tưởng muốn thảy toàn phủ nhận

Bởi tin càn vào biện chứng tào lao

 

Khiến quên thảy mọi vấn đề tâm lý

Như con người luôn vẫn có bản năng

Ai cũng dễ toàn đâu không ích kỷ

Khiến cha chung khó thể khóc quả nào

 

Nhưng cạnh tranh nếu được toàn lành mạnh

Mới phát huy được sáng kiến mỗi người

Tư bản mạnh trước sau đều nhờ vậy

Cộng sản hoài cùn nhụt chỉ thế thôi

 

Đời tiến hóa luôn khách quan là thế

Khó chủ quan đem thay thế thảy vào

Bởi mọi việc phải tính về hiệu quả

Đâu bám vào kiểu thị hiếu lơi khơi

 

Khiến thuyết Mác thảy từ đầu chí cuối

Chứa đều đầy nghịch lý ở trong toàn

Tiền đề trật bởi tràn đầy tưởng tượng

Kết luận thành không tưởng hẳn khác đâu

 

Còn quảng giữa hô độc tài vô sản

Cốt đánh vào thị hiếu của con người

Kẻ cơ hội thấy đây toàn khoái trá

Mau bắc thang lên nhắm đặng làm vua

 

Khiến độc tài hóa cà na mút chỉ

Bởi có quyền ai dại dột bỏ sao

Vì con người bản năng còn luôn đó

Nên ngôn lời gian dối dễ phao càng

 

Đễ nhân danh công nhân toàn giai cấp

Lại nhằm riêng quyền lợi khó biết đâu

Vì công nhân thiếu phần nhiều kinh nghiệm

Khiến tạo thành kẻ đục nước thả câu

 

Như Công xã Paris xưa đã thấy

Cuối cùng rồi cũng phải bị sụp nhào

Do chỉ bởi đi ngược dòng lịch sử

Còn nước luôn tiến tới khó chảy lui

 

Kiểu bộ lạc đi lên thành phong kiến

Phong kiến rồi quân chủ lại tiếp theo

Xong quân chủ tiến tới đều dân chủ

Dễ có đâu quay ngược lại bao giờ

 

Nên cộng sản nếu đã từ nguyên thủy

Nhiều ngàn rồi phải thảy đi qua

Như dòng sông có bao giờ quay ngược

Cây lớn rồi trở lại hạt cũ sao

 

Thành chung lại thuyết Mác toàn ngạo ngược

Chỉ bởi đều óc mê tín dị đoan

Tin biện chứng kiểu chỉ toàn huyền bí

Phịa ra điều sứ mạng giới công nhân

 

Lấy tiền đề là đấu tranh giai cấp

Nhưng chỉ đều mù quáng thảy Hegel

Tin tưởng bậy điều hai đầu đối lập

Mà chẳng nhìn bao quát chút nào đâu

 

Như nam châm có hai đầu là cực

Lại ngàn đời nào tiêu diệt lẫn nhau

Hay loài người có đều nam và nữ

Đâu đấu tranh để một mất một còn

 

Đó cho thấy Mác kiểu toàn cuồng tín

Nhằm đưa ra kiểu lý thuyết lộn lèo

Cốt quyến rũ biết bao người khờ dại

Tưởng thấy đều trí tuệ kiểu bằng non

 

Nhưng thật ra Mác đều toàn ngụy biện

Ngay tiền đề vốn đã được đưa ra

Như bóc lột nhìn thành gà hóa cuốc

Tưởng tượng nhằm khái quát hóa kiểu đều

 

Nên kinh tế vĩ mô đâu nhìn thấy

Mác cốt nhìn đều chăm bẳm vi mô

Không thấy được mọi dòng sông ra biển

Phúc lợi chung mới mục đích toàn cao

 

Bởi sản phẩm làm ra đều phổ biến

Mới nhằm cùng phục vụ khắp nhân gian

Giới công nhân cùng toàn đều được hưởng

Trên nền chung pháp luật khiến chu toàn

 

Vả tư bản cốt nhằm đều kỹ thuật

Cần dựa vào tài chánh chỉ thảy đều

Tiền đầu tư nhằm góp vào guồng máy

Mới cho đều lợi nhuận thảy dễ dàng

 

Còn mà kiểu làm tay chân tập thể

Dẫu ngàn đời lao động chỉ giản đơn

Mác thành thử đều cách nhìn thiển cận

Có chút đâu khoa học kiểu rõ ràng

 

Nên kết cục trải qua tròn thế kỷ

Thuyết Mác thành phá sản có đâu oan

Liên Xô đó từng hại tràn thế giới

Cuối cùng đều tan rã khó bền toàn

 

Cả Đông Âu cũng phải thành sụp đổ

Bởi ngược đều thảy quy luật khách quan

Mác phá sản do vì phi trí thức

Kiểu chỉ nhằm vào cảm tính chủ quan

 

Hay nói thẳng Mác vì không khoa học

Bởi kiểu nhằm chỉ ý hệ làng nhàng

Không thực tế mà hóa đều ảo tưởng

Có làm sao kết quả đến được càng

 

Nói chung lại do hai đầu sai trật

Khó thể nào giá trị được hiên ngang

Như trước hết vật chất nào biện chứng

Tảng đá đâu chuyển biến được thành cây

 

Đến kết quả cũng thảy đều hoang tưởng

Bởi chỉ toàn kiểu lý luận trên mây

Khiến đầu đuôi có đâu nào tương ứng

Thành khác chi thuyết Mác kiểu cầu vui

TRĂNG NGÀN

(06/7/22)

No comments:

Post a Comment