TẬP THƠ
“KẺ SĨ“ – (29a)
**
反 招 魂 PHẢN CHIÊU HỒN
魂 兮 魂 兮 魂 不 歸 Hồn hề! Hồn
hề! hồn bất qui?
東 西 南 北 無 所 依 Đông tây nam bắc vô sở y.
上 天 下 地 皆 不 可 Thướng thiên há địa giai bất khả,
鄢 郢 城 中 來 何 為 Yên, Dĩnh thành trung lai hà vi ?
城 郭 猶 是 人 民 非 Thành quách do thị, nhân dân phi,
東 西 南 北 無 所 依 Đông tây nam bắc vô sở y.
上 天 下 地 皆 不 可 Thướng thiên há địa giai bất khả,
鄢 郢 城 中 來 何 為 Yên, Dĩnh thành trung lai hà vi ?
城 郭 猶 是 人 民 非 Thành quách do thị, nhân dân phi,
塵 埃 滾 滾 汙 人 衣 Trần ai cổn cổn ô nhân y.
出 者 驅 車 入 踞 坐 Xuất giả khu xa, nhập cứ tọa,
坐 談 立 議 皆 皋 夔 Tọa đàm lập nghị giai Cao, Quì.
不 露 爪 牙 與 角 毒 Bất lộ trảo nha dữ giác độc,
咬 嚼 人 肉 甘 如 飴 Giảo tước nhân nhục cam như di!
君 不 見 湖 南 數 百
州 Quân
bất kiến Hồ Nam sổ bách châu,不 露 爪 牙 與 角 毒 Bất lộ trảo nha dữ giác độc,
咬 嚼 人 肉 甘 如 飴 Giảo tước nhân nhục cam như di!
君 不 見 湖 南 數 百
魂 兮 魂 兮 率 此 道 Hồn hề! Hồn hề! suất thử đạo
三 皇 之 後 非 其 時 Tam Hoàng chi hậu phi kỳ thì.
早 斂 精 神 返 太 極 Tảo liễm tinh thần phản thái cực,
慎 勿 再 返 令 人 嗤 Thận vật tái phản linh nhân xi,
後 世 人 人 皆 上 官 Hậu thế nhân nhân giai Thượng Quan
大 地 處 處 皆 汨 羅 Đại địa xứ xứ giai Mịch La,
魚 龍 不 食 豺 虎 食 Ngư long bất thực, sài hổ thực,
魂 兮 魂 兮 奈 魂 何 Hồn hề! Hồn hề! nại hồn hà?
©
XIN
HỒN HÃY ĐỪNG VỀ
Hồn
ơi, hồn ơi, muốn về chăng ?
Bốn
phương tứ hướng đang nơi đâuTrên trời dưới đất hồn đâu đó
Đang có nơi nào hồn ở chăng ?
Áo xiêm lớp lớp hoen bụi mờ
Khi ra xe ngựa về an tọa
Cùng ngồi bàn luận chuyện nhân gian
Giận đời tà mị bao ngang trái
Ghét lũ gian manh độc ác tràn
Hồn đi khắp hết phương trời lạ
Chỉ thấy nhân gian mãi hận sầu
Hồn ơi, biết đấy bao đường đó
Cả vạn năm rồi chẳng tốt chi
Thôi sớm đi về nơi Thái cực
Chớ quay trở lại thế gian này
Đời nay vẫn khối người gian dối
Khắp chốn đâu đâu cũng mị tà
Có được quỷ tha hùm bắt lại
Hồn ơi, hồn ơi, hồn còn muốn về chăng ?
VÕ HƯNG THANH (dịch)
Sg, 26/6/2010©
DỊCH
THƠ ĐƯỜNG (Một trong những bài thơ nổi tiếng nhất
của
lịch sử thi ca Trung Quốc) :|
將進酒
TƯƠNG TIẾN TỬU
君不見
Quân bất kiến
黃河之水天上來
Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai,
奔流到海不復回
bôn lưu đáo hải bất phục hồi.
又不見
Hựu bất kiến
高堂明鏡悲白髮
Cao đường minh kính bi bạch phát
朝如青絲暮如雪
triêu như thanh ty mộ thành tuyết
人生得意須盡歡
Nhân sinh đắc
ý tu tận hoan
莫使金樽空對月
Mạc sứ kim
tôn không đối nguyệt
天生我材必有用
Thiên sinh
ngã tài tất hữu dụng
千金散盡還復來
Thiên kim
tán tận hoàn phục lai
烹羊宰牛且為樂
Phanh dương
tể ngưu thả vi lạc
會須一飲三百杯
Hội tu nhất ẩm
tam bách bôi
岑夫子
Sầm phu tử
丹丘生
Đan Khâu
sinh
將進酒
Tương tiến tửu
杯莫停
Bôi mạc đình
與君歌一曲
Dữ quân ca
nhất khúc
請君為我傾耳聽
Thỉnh quân vị
ngã khuynh nhĩ thinh
鐘鼓饌玉不足貴
Chung cổ soạn
ngọc bất túc quí
但願長醉不願醒
Đản nguyện
trường túy bất nguyện tỉnh
古來聖賢皆寂寞
Cổ lai thánh
hiền giai tịch mịch
惟有飲者留其名
Duy hữu ẩm
giả lưu kỳ danh
陳王昔時宴平樂 Trần vương tích thời yến Bình-Lạc
斗酒十千恣讙謔
Đẩu tửu thập
thiên tứ hoan hước
主人何為言少錢
Chủ nhân hà
vi ngôn thiểu tiền
徑須沽取對君酌
Kính tu cô
thủ đối quân chước
五花馬
Ngũ hoa mã 千金裘 Thiên kim cừu
呼兒將出換美酒
Hô nhi tương
xuất hoán mỹ tửu
與爾同消萬古愁
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu
李白
(LÝ BẠCH)
|
Sau
đây là 16 bản dịch mới nhất của VÕ HƯNG THANH :
(TỪ
BÀI THƠ “TƯƠNG TIẾN TỬU” CỦA ĐẠI THI HÀO
TRUNG
HOA LÝ BẠCH)
MỜI
RƯỢU
Hoàng
hà chảy mãi không quay lại
Tóc
trắng như sương chỉ sớm chiềuNgựa gấm áo cừu chi có tiếc
Rượu nồng mau đổi để say thêm (1)
©
Hoàng
hà như nước tự trời cao
Đổ
xuống không quay trở lại nàoMái tóc sáng còn xanh ngắt đấy
Mà chiều đã thấy trắng phau phau
Thánh
hiền vạn thuở ai còn nhớ
Chỉ
nhớ người say khướt thuở nàoNgựa quý áo cừu chi phải tiếc
Rượu ngon nào đổi để cùng say(2)
©
Hoàng hà nước đến tự trời cao
Hỡi bạn cùng ta hãy nghĩ nào
Buổi sáng tóc mây còn đen nghít
Chiều về tuyết đã trắng phau phau
Nhà
cao soi kiếng lòng buồn rượi
Rượu
hết tàn men há lẽ nàoNgựa gấm áo cừu đem đổi quách
Say tràn một cuộc thử xem sao(3)
©
Hoàng
hà trôi về xuôi
Con
sông chừng chảy mãiNước đổ tự trời cao
Có bao giờ quay lại
Kìa
bạn hãy nhìn đi
Để
thấy lòng buồn rượiMới sáng tóc còn xanh
Chiều về đà tuyết trắng
Cuộc
đời như bọt nước
Nên
say khướt mà thôiKhi lòng ta đã khoái
Hãy uống cho đã đời
Chén
vàng không để trống
Đầy
rượu ánh trăng soiMen nồng cứ nuốt mãi
Nuốt mãi để quên đời
Trời
sinh mình tài cán
Lo
gì lại không nơiNgàn vàng tiêu hết sách
Hết đó vậy mà không
Trâu
dê nào giết mổ
Vài
trăm chén say cùngỞ kia Sầm phu tử
Còn nọ Đan Khâu sinh
Mời
nhau đâu dừng lại
Thì
ta hát khúc nàyNghiêng tai cùng ta nhé
Dầu chuông vàng tiệc soạn
Nào
có bì kịp đâu
Say
thôi đừng tỉnh nữaXưa nay đã vậy rồi
Hiền thánh vẫn im tiếng
Đời
chỉ nhớ người say
Như
Trần vương ngày trướcBí tỉ Lạc bình kia
Ngàn vò cùng say khướt
Nên
tiền dầu còn hết
Bạn
ơi dừng ngại ngùng Còn áo cừu ngựa quý
Còn đổi được rượu ngon
Giá
ngàn vàng chi sá
Cùng
uống sầu quên luôn(4)©
Hoàng
hà trôi không về
Tóc
chiều như sương bạcChỉ khi soi vào kiếng
Lòng mới thấy tái tê
Rượu
nồng giúp quên hết
Sầu
vạn cổ lê thêÁo cừu và ngựa quý
Tiếc chi thêm não nề(5)
©
Hoàng
hà đổ xuống tự trời
Cuốn
phăng ra biển có khi nào vềNhà cao soi kiếng buồn ghê
Tóc mai xanh mướt chiều đà bạc phau
Vậy
thì phải uống cho say
Ngại
gì để trống chén vàng dưới trăngTrời sinh ta có tài năng
Lo chi phải bị trở ngăn chẳng dùng
Ngàn vàng dầu hết lại còn
Mổ dê vật nghé chén tràn cùng nhauUống say ngàn chén cùng say
Sầm phu tử đó Đan Khâu cùng mời
Chuốc
nhau nào chớ để lơi
Ta
vì các bạn hát liền bài caNghiêng tai cùng lắng nghe nào
Chuông vàng tiệc soạn có đâu lại bì
Say
luôn đừng tỉnh lại nào
Cổ
kim đâu tá tăm hao thánh hiềnChỉ người say khướt là còn
Được đời nhắc mãi há còn ai đâu
Xưa
kia Bình Lạc một ngày
Trần
vương yến tiệc rượu say ngàn vòCạn tiền cũng chớ lo có lo
Áo cừu ngựa gấm ngàn vàng còn kia
Rượu
ngon chóng đổi lấy nào
Ta
cùng nhau say khước mà quên sầu đời(6)©
Bạn
có thấy không
Nước
Hoàng Hà từ trời đổ xuốngPhăng phăng trôi ra biển
Chẳng bao giờ trở lại
Bạn
cũng thấy đó
Trên
nhà cao nhìn vào đài kínhKhiến lòng buồn rười rượi
Vì tóc mới đó ban sáng còn xanh
Mà
đến chiều thôi giờ đã trắng toát
Nên
khi thấy khoái chíHãy uống tràn cho say
Hà tất để chén vàng đành trống rỗng dưới ánh trăng kia
Trời
sinh ta có tài
Cớ
chi lại không có chỗ dụngNgàn vàng dẫu hết cũng sẽ có ngay
Nào hãy mổ giết trâu dê mà tha hồ cùng chén
Hãy
cứ uống say vài ba trăm chén cùng nhau
Sầm
phu tửĐan Khâu sinh
Đều cùng với ta mời rượu
Chớ
có nói dừng
Rồi
tôi cũng sẽ vì các bạn mà ca lên một khúcHãy lắng tai để cùng nghe
Mà dù là chuông vàng tiệc soạn
Cũng chẳng thể sánh được nào
Chẳng
thể bằng ta cứ say hoài không thèm tỉnhTự ngàn xưa
Khi đã qua trăm năm rồi
Dầu
các thánh hiền cũng chỉ còn im hơi lặng tiếng
Không
như người say khướtLuôn còn được thế gian nhắc mãi đời đời
Như Trần vương một lần yến tiệc
Ở
Bình Lạc ngày xưa
Hơn
cả ngàn vò rượu để cùng say títNên cũng đừng ngại chi tiền giờ đây đang còn ít hay nhiều
Cứ thay kệ mà vẫn chén tràn cùng vui đã
Vì
còn ngựa gấm
Còn
áo khinh cừuĐều đáng giá ngàn vàng
Nên mau mau đưa đi đổi lấy rượu ngon
Để
cùng say tít mù mà quên đi hết mối sầu ngàn đời vẫn có(7)
©
Hoàng hà đó nước sông xuôi chảy mãi
Tự trời cao ra biển chẳng quay về
Soi gương thấy tóc mai còn xanh ngắt
Mà đến chiều trắng toát thật buồn ghê
Nên
lúc khoái uống tràn cho say khướt
Chén
vàng kia nào để trống dưới trăngTrời sinh ta có tài tất hữu dụng
Ngàn vàng đây hết đó rồi lại còn
Mổ
trâu dê cùng chén thù chén tạc
Uống
say tràn trăm đấu tít cùng nhauDù Sầm tử hay Đan Khâu đều khước
Vì các bạn ta ca lên một khúc
Nghiêng
tai đi mà nghe lấy đây nào
Dẫu
chuông vàng tiệc soạn lại bì saoMình say mãi say hoài không thèm tỉnh
Tự kim cổ thánh hiền đều lặng tiếng
Đời
vẫn thường nhắc đến kẻ say thôi
Giống
Trần vương yến tiệc một thuở nàoBình Lạc đó say cả ngàn vò rượu
Nên bạn có ngại gì tiền còn hết
Ao
cừu kia ngựa gấm giá nghìn vàng
Hãy
mau mau sai đổi lấy rượu ngon Cùng say tít mà quên sầu vạn cổ(8)
©
Tóc
mây ban sáng còn xanh ngắt
Mà
đến chiều thôi đã bạc phauHoàng hà chảy mãi không quay lại
Soi kiếng nhà cao thật thấy đau
Lúc hứng uống tràn say khướt lướt
Thánh hiền vạn thuở ở đâu nàoLưu danh quá lắm người say rượu
Say tít hòng quên vạn cổ sầu
Áo gấm ngựa hoa chi tiếc nhỉ
Rượu ngon nào đổi để cùng say(9)
©
Sầu
vạn cổ rượu vào quên tất cả
Áo
khinh cừu ngựa gấm để làm chiMau đem đổi rượu đào say khướt lướt
Bạn bè ơi hiền thánh cũng ra gì
Ngàn
năm tới cõi đời đều tĩnh mịch
Họa
hoằng chăng còn nhớ chỉ người sayKìa bầu rượu dưới trăng nào để phí
Say khước đi chớ tỉnh để chi mà
Tóc
xanh đó sớm chiều đà phau trắng
Hoàng
hà ơi chảy mãi có về đâu(10)
©
Chảy băng băng có bao giờ trở lại
Biển khơi xa về vô tận thể nào
Nào
hỡi bạn lên nhà cao soi kiếng
Tóc
mai xanh chiều đã trắng phau phauĐã biết thế uống tràn đi chớ ngại
Khoái chí đi mà say khướt thật vào
Sao
lại để chén vàng đành phải trống
Uống
cạn nào cùng say tít dưới trăngTrời sinh ta có tài thì chẳng sợ
Rồi có khi hữu dụng chẳng ngại ngùng
Ngàn
vàng đó hết rồi xong lại có
Trâu
dê nào giết mổ để cùng saySá gì đâu trăm chén khướt cùng nhau
Đan Khâu đó còn đây Sầm phu tử
Nào
mời rượu liền nhau không dừng lại
Rót
rót đi say tít mãi không ngừngVì các bạn ta ca lên một khúc
Nào lắng tai mà sảng khoái cùng nhau
Chuông
vàng hay tiệc soạn kịp bì đâu
Việc
ta cứ khướt say không thèm tỉnhCổ kim đấy thánh hiền luôn lặng tiếng
Họa may ra còn tiếng chỉ người say
Trần vương xưa Bình lạc đã bao ngày
Ngàn vò rượu tới nay đời vẫn nhớ Nào chớ ngại tiền hãy còn hay hết
Kệ thay nào mình cứ tiếp say tràn
Áo cừu hoa ngựa quý đáng ngàn vàng
Mau giục đổi rượu nồng say bí tửĐời có vậy mới may mà khỏi chán
Mối sầu đời vạn cổ chóng quên ngay(11)
©
Bạn
có thấy Hoàng hà nước đổ
Tự
trời cao ra biển chẳng quay vềNào đến trước đài gương trong ấy
Soi mình vào để thấy tái tê
Chỉ
ban sớm tóc mây đen mượt
Mà
đến chiều tuyết đã trắng phauNên lúc khoái lại càng phải uống
Chén vàng luôn đầy ắp trăng vào
Trời
đã sinh có tài tất dụng
Dù
ngàn vàng hết đó có ngayVật trâu dê hãy cùng say khước
Kể mà chi trăm chén chạm nhau
Sầm
phu tử Đan Khâu cũng thế
Cùng
mời nhau khá chớ lơi nàoCạn chén rồi ta ca một khúc
Nào nghiêng tai nghe lấy bạn ơi
Dẫu tiệc soạn chuông vàng sá kể
Chỉ say thôi tỉnh lại mà chiNhư Trần vương Bình lạc ngày xưa
Ngàn vò rượu cùng nhau say khướt
Nào
chớ ngại tiền còn hay hết
Ao
cừu hoa ngựa gấm ngàn vàngHãy đổi mau rượu quý cùng say
Mà quên hết ngàn năm sầu muộn(12)
©
Nước
Hoàng hà vẫn đổ xuống tự trời
Bạn
có thấy chảy băng băng ra biểnNước chảy mãi một đi không trở lại
Lên nhà trên soi kiếng lại thêm buồn
Mới
sớm mai đầu tóc hãy còn xanh
Mà
chiều đến thấy toàn tuyết trắngNên lúc khoái uống tràn thôi chẳng ngại
Chén vàng kia nào để phí dưới trăng
Trời
sinh ta có tài tất hữu dụng
Ngàn
vàng rồi dẫu hết lại vẫn cònMổ trâu dê mời bạn bè vào tiệc
Say cùng nhau trăm chén tít cung thang
Nào
chớ kể Đan Khâu hay Sầm tử
Hãy
cùng ta mời rượu mãi không dừngLúc hứng chí ta có bài để hát
Nào nghiêng tai các bạn hãy cùng nghe
Có
sá chi yến soạn với chuông vàng
Chẳng
bì với say hoài đừng tỉnh lạiDầu hiền thánh vạn đời đều im tiếng
Còn lại chăng chỉ tiếng bọn người say
Tích
cũ đó yến hồng nơi Bình lạc
Trần
vương xưa say khướt giữa ngàn vòNên chẳng phải lo gì tiền còn hết
Ao cừu hoa ngựa gấm giá ngàn vàng
Mau
lên nào giục đổi lấy rượu ngon
Cùng
say tít quên đi sầu vạn cổ(13)©
Sầu đời có tự ngàn xưa
Rượu
nồng say tít như chưa sầu đờiÁo cừu ngựa quý rong chơi
Rượu ngon giục đổi để thời cùng say
Ngàn
vàng hứng chí một ngày
Phóng
tay nào tiếc để say cùng ngườiRượu vò Bình Lạc ngày nào
Trần vương thết tiệc bây giờ là đây
Thánh
hiền lặng tiếng vạn ngày
Ngàn
năm nào tiếc một ngày say sưaĐời luôn nhớ đến tích xưa
Nên nào hãy uống rượu tràn rót ra
Say
luôn tỉnh lại chi mà
Chuông
vàng tiệc soạn có mà làm chiSay thôi cũng có hơn gì
Này đây khúc hát vì người hát ra
Lóng
tai để khoái cùng ta
Mời
tràn không dứt cứ mà cạn điĐan Khâu Sầm tử ai bì
Trâu dê thịt sẵn nhấm đi tràn trề
Đã
say trăm chén cùng nhòe
Ngàn
vàng dẫu hết lại thời có ngay Hữu tài hữu dụng lắm thay
Trời sinh ta vậy ngại ngùng mà chi
Uống đi hứng chí gì bằng
Đầu xanh ban sáng trắng phau buổi chiều
Đối
gương vui ít buồn nhiều
Bạn
ơi có biết Hoàng hà trôi xuôiNước trời tuôn mãi không về
Tuổi xuân đi mãi tái tê lòng người(14)
©
Bạn
có thấy nước Hoàng hà chảy
Từ
trời cao hướng biển phăng phăngMột dòng xa tắp thẳng băng
Trôi xuôi mà chẳng biết khi nào về
Buồn
vì sáng đầu xanh còn mượt
Mà
chiều đà tóc trắng như bôngKiếng soi phải giật mình trông
Nhà cao hứng chí rượu nồng nâng ly
Chén
vàng đó trống chi dưới nguyệt
Phải
đầy vơi mãi rót rượu vàoMình sinh vốn dĩ có tài
Trời cho hữu dụng chẳng hoài nào đâu
Nên
nhất thiết trâu dê mổ thịt
Tha
hồ vui cuộc thú ở đờiBa trăm chén cụng đầy vơi
Bạn bè cùng uống cho đời thêm say
Rượu
rót đó Đan Khâu hả dạ
Trao
liền tay Sầm tử hài lòngCó đâu phép được cho dừng
Này đây cao hứng mà ca một bài
Chư
quân tử lóng tai nghe nhé
Dẫu
chuông vàng tiệc soạn quí chiSay hoài há tỉnh làm gì
Cổ kim im tiếng thánh hiền xưa nay
Kẻ
bí tỉ đời luôn vẫn nhớ
Như
Trần vương Bình lạc ngày nàoUống say ngàn đấu rượu vào
Làm sao bạn bảo còn chưa đủ tiền
Rượu
ngon phải uống tràn mới thú
Áo
cừu hoa ngựa gấm còn kia Ngàn vàng có tiếc chi mà
Mau đem đổi rượu hầu quên sầu đời
©
Bạn
cùng ta quên vạn cổ sầu
Có
gì hơn say khướt rượu ngon Áo cừu ngựa gấm kia còn
Đổi ngay rượu tốt sá chi ngàn vàng
Ta
cùng bạn say tràn một cuộc
Tiền
hết còn có nghĩa gì đâuTrần vương xưa yến tiệc vui
Một lần Bình lạc được luôn nhớ đời
Thánh
hiền đó ngàn đời lặng tiếng
Nên
say hoài tỉnh lại mà chi Chuông vàng tiệc soạn quí gì
Xin ca một khúc lắng tai nghe nào
Rượu
rót tiếp chớ dừng đâu được
Đan
Khâu sinh cũng thế Sầm phuBa trăm chén tạc chén thù
Mổ dê vật nghé mà vui thả giàn
Ngàn
vàng đó hết rồi lại có
Trời
sinh tài hữu dụng cần chiChén vàng chớ để tênh hênh
Vầng trăng sóng sánh càng nên say vào
Đã
khoái chí cùng nào say tít
Tóc
mai xanh chiều đã điểm sươngTrên nhà thử ngắm vào gương
Giật mình mới thấy tiếc thương ngậm ngùi
Hoàng
hà đó bao giờ quay lại
Nước
trời cao ra mãi biển khơiBạn ơi nhìn đó mà coi
Tuổi xuân đi mất có khi nào về(15)
VÕ HƯNG THANH
(Saigon 23/5/2010)
(Ở trên là tất cả 16 bài dịch nghiêm túc, đầy đủ từ
nguyên
tác là bài TƯƠNG TIẾN TỬU, một trong những bài thơ hay nhất, của một trong những nhà
thơ nổi tiếng nhất, LÝ BẠCH, trong toàn thể lịch sử
thi ca Trung Quốc. Tất nhiên phải còn một bài dịch
theo lối “Vè” nữa, một thể “thơ” hết sức bình dân
và thuần túy VN, sẽ được bổ sung sau khi nào hứng
chí và rỗi rãi).
©
Dịch
bài thơ “Đào hoa” nổi tiếng của thi hào Thôi Hộ :
KHỨ
NIÊN KIM NHẬT
去年今日
去年今日此門中
人面桃花相映紅人面不知何處去
桃花依舊笑東風
“Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong”
Được
dịch dưới hai thể thơ VN :
NĂM
TRƯỚC NGÀY NÀY
“Chốn
đây năm trước ngày này
Hoa
đào ửng đỏ làm hây má hồngBây giờ người đã sang sông
Cành hoa còn đó gió đông cợt đùa”
---
“Nhớ
năm trước ngày này bên song cửa
Má
hồng xinh ửng đỏ ánh đào tươiRèm buông xuống giờ đây người đã vắng
Cành hoa kia còn đó gió đông cười”
©
CHIẾC
XE THỔ MỘ
TRÊN
CON ĐƯỜNG LÀNG
Đường
làng nhỏ gập ghềnh và khuất nẽo
Đường
quanh co heo hút giữa bờ khôCứ sáng sáng và mỗi chiều thường lệ
Một chiếc xe cọc cạch chạy qua làng
Người
xà ích cầm cương và roi nhỏ
Tay
rung rung và con ngựa hom hemNhững ngày hè bụi mù tung cuộn lại
Những ngày mưa đường sá ướt nhẹp nhèm
Xe
thổ mộ từ lâu rồi đã có
Chẳng
còn ai nhớ rõ tự khi nàoĐường làng nhỏ nên còn ai để mắt
Quá quen rồi như mây chuyển trên cao
Chiếc
xe đã cũ mềm kêu lọc cọc
Kéo
thân xe một chú ngựa gầy gòHai bên mắt buộc tấm da khe khuất
Để nhìn ngay không được thấy hai bên
Xe
chậm chạp hàng ngày đi qua đó
Nhạc
chuông reo lách cách cuốn sau xeHai bên đường người đi đều phải tránh
Đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu dễ gì đâu
Nhịp
xe ấy lâu rồi thành quen quá
Làm
con đường hẹp té lại thêm mònCứ đúng giờ chiếc xe qua chỗ ấy
Ngày lại ngày như thác đổ đầu non
Qua
quen thuộc nên vô cùng xa lạ
Vì
nào ai cứ thích mãi đường mònChiếc xe ngựa thêm cũ mềm ghê quá
Mong một ngày ô tô mới bon bon
Xe hiện đại thì chỉ cần cầm lái
Vì mọi người đều có thể ngồi lênSau một khóa ngắn ngày học biết
Có cần chi một chú ngựa đã già
Xe hiện đại chỉ còn cần máy móc
Và động cơ chạy đúng cách mà thôiĐâu thiết đến da che hay móng đóng
Chỉ xe nhanh và hiện đại đủ rồi
Rồi kỷ niệm một ngày xa xưa ấy
Qua thời gian cũng sẽ bị phôi phaCon đường làng mở ra thành rộng lối
Mọi người vui vì kham khổ qua rồi
Người xà ích sẽ được về an nghĩ
Được xả hơi cùng với chú ngựa giàXe cất đi hết dắt đầy hoa lá
Bọn trẻ con rồi cũng hết ba hoa
Mọi kỷ niệm đến một ngày cũng hết
Theo thời gian cùng lịch sử tiến lênĐời tiến mãi có khi nào dứng lại
Dầu bao lâu có người muốn ngược dòng
Ngôi làng nhỏ cũng chẳng còn giống nó
Đường làng kia sẽ mãi rộng thênh thangThế giới chuyển thì đường làng cũng chuyển
Hết quanh co và cũng hết gập ghềnh
Bài
thơ ngẫu cảm
Sg,
sáng 25/5/2010VÕ HƯNG THANH
©
LÀM
THƠ
Mỗi
ngày viết một bài thơ
Có
khi cả tháng được ba chục bàiThơ đâu nào cứ ngắn dài
Vài ba câu cũng gọi là bài thơ
Vậy
rồi tháng tháng chồng lên
Bao
lâu cũng được tập thơ hình thànhChuyện này có vẻ hơi nhanh
Thơ làm kiểu ấy tốc hành mà vui
Vì
thơ đâu viết cho người
Bởi
mình mà viết là vui được rồiLàm thơ để nói chuyện đời
Chuyện gì cũng được miễn đời vui chung
Thế
nên viết mãi đâu cùng
Cuộc
đời như một dòng sông trôi dàiThượng vàng hạ cám ở đời
Biết bao nhiêu chuyện khắp nơi mỗi ngày
Có
người đã viết thơ say
Lại
người đã viết thơ cười thế gianThơ ta dù có muộn màng
Việc đời dâu bể viết tràn mà chi
Cho
nên viết lại những gì
Đời
thường trăn trở ta thì ưu tưChuyện đời bao nổi thực hư
Thơ làm để lại cũng như kho tàng
Thế
nên chi phải vội vàng
Mỗi ngày một ít là sang lắm rồiThơ không chỉ viết vì đời
Mà còn uẩn khúc của người làm thơ
Ngôn từ nói khác hơn thơ
Chỉ như lời nói làm thơ ích gìThơ mà bay bổng diệu kỳ
Là do âm sắc tiếng lòng tuôn ra
Thơ như dòng nhạc bao la
Thanh âm réo rắc mới là thơ hayChẳng như tiếng nói bình thường
Mà thơ là tiếng văn chương trên đời
Giống như lục bát lựa lời
Giống như song thất mà khơi sâu dòngGiống như tám chữ hào hùng
Hay như bảy chữ mông lung tuyệt vời
Thơ như mây gió chơi vơi
Ngũ ngôn bát cú kể thời mà chiPhong hoa tuyết nguyệt nhiều khi
Khiến hồn thơ giống như đi đường mòn
Thơ như tiếng nói hào hùng
Phải như gió nổi đùng đùng mới hayCòn thơ ủy mị thường ngày
Nhằm cho thiếu nữ mơ ngay giữa đời
Thơ nên tiếng nói tự trời
Vô ngôn mà giống tiếng đời hữu ngônTơ vàng từ chiếc kén con
Ruột tằm nhả mãi vẫn còn tơ vương
Thơ là tiếng nói phi thường
Từ trong ngôn ngữ bình thường mà raThật thì thơ nói trong ta
Còn ta chỉ diễn thơ ra bằng lời
Nên thơ tiếng nói tuyệt vời
Nói bằng nhạc điệu ngàn khơi sóng cồnNếu thơ theo kiểu vết mòn
Niềm vui nhặt nhạnh có còn là thơ
Nên hoa đã có bao giờ
Thì thơ vẫn nở tự ngàn xưa thôiChập chùng thơ giống núi đồi
Cao thì như núi biển khơi ngàn trùng
Nhưng thơ cũng chẳng ngại ngùng
Chen vào cả những mảnh hồn đơn côiTiếng thơ hòa với tiếng đời
Hồn thơ mang mác tình người thế gian
Thơ đâu chỉ có điệu đàng
Mà thơ là cả không gian tháng ngàyLàm thơ không cốt để say
Làm thơ để tỉnh cùng người thế gian
Thơ hay như ánh trăng vàng
Bao nhiêu diệu vợi chứa chan tình đờiNhiều khi như cả biển khơi
Sóng ngàn xào xạt mặt trời soi nghiêng
Thơ hòa vào cõi thiên nhiên
Hồn thơ lai láng như tiên giữa trầnCó khi thế sự chuyển vần
Thơ càng xông xáo tuốt trần kiếm gươm
Tới đây cũng thấy đủ rồi
Nên chi phải kết vài dòng cùng thơLàm thơ chẳng khác đi đò
Qua đò rồi mới thấy mình thảnh thơi
Mua vui mà phải làm thơ
Qua đò sao lại chẳng ai lụy đòĐò đi nước mãi xuôi dòng
Thơ làm đời vẫn thong dong chuyển mình
Ngẫu tác, Sg 24/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
CON RÙA VÀ CÁI MAI
Con rùa mang một chiếc mai
Không mai thì lấy lẽ chi gọi rùa
Nhờ mai an phận chú rùa
Nhờ rùa mai được an lành trên lưng
Trời sinh mọi vật đều ngoan
Con chim có cánh chú rùa có mai
Anh thỏ thì cặp tai dài
Chị diều mỏ nhọn cô nai bụng tròn
Bà voi nặng trịch tựa non
Cảm thương cậu muỗi tí hon giữa đời
Chỉ riêng có mỗi con người
Thật tình chẳng giống mọi loài nào đâu
Cho dầu người vật giống nhau
Thì loài sinh vật nhưng hầu khôn hơn
Không sư tử lại có bờm
Tuy không beo cọp vuốt nhanh hơn nhiều
Cáo chồn nào kịp bao nhiêu
Cả loài sên vắt nhiều điều còn thua
Lũ chim sao hót cho bì
Còn so chú thỏ thì hơn chuyện liều
Phô lên trâu rống nào bằng
Còn khi co rút loài hầu im re
Ve kêu ran khắp trời hè
Còn khi đông đến ộp toàn ễnh ương
Ôi thôi nói mấy cho tường
Bây giờ trở lại cái mai chú rùa
Nhờ mai rùa mới an toàn
Nên dầu mai nặng cứ mang ngại gì
Không mai rùa đố dám đi
Vì mai rùa phải chậm rì hơn ai
Mai khoe mình mới có tài
Rùa khoe mình vác được mai hào hùng
Nào hay muôn vật trên đồng
Khi rùa lật ngữa càng trông tức cười
Bốn chân ngoe nguẩy lên trời
Mai thì nằm dưới rụng rời im khe
Rùa chê ấy lỗi tại mai
Mai chê ấy lỗi bởi rùa ngu ngơ
Vì mai phải nặng hơn rùa
Nên khi lật ngữa đành thua đúng rồi
Ô hay sao bạn lại cười
Việc đời rõ vậy mà cười sao nên
Chớ cười ếch nhái dưới ao
Chớ cười én vẫn lượn nhào trên không
Trời sinh mọi vật bất công
Nào mau tính sách để mong cãi trời
Mai rùa đâu chuyện ngược đời
Én bay hai cánh chuyện đời tự nhiên
Chỉ khi rùa muốn thăng thiên
Vứt đi mai nọ én bèn chào thua
Do rùa to gấp én nhiều
Nên khi có cánh thành con đại bàng
Vì mai rùa thụt cổ hoài
Én nhờ đôi cánh lượn lờ trời xanh
Rùa mong cho đến mùa xuân
Biến mai thành cánh cùng chao đỉnh trời
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 24/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
THI
CA VÀ CUỘC SỐNG
Cuộc
sống vẫn trong cuộc đời bao quát
Và
nhà thơ như cây mọc trong vườn
Cây
kết trái đơm hoa lên từ đất
Và
vươn cao nhằm đón ánh thái dương
Vầng
dương đó là của chung muôn vật
Còn
đất trời là vú sữa muôn loài
Không
ánh sáng lấy gì muôn vật sống
Và
lấy gì có mặt giữa trần ai
Đèn
mặt trời mỗi ngày luôn tõ rạng
Và
ban đêm đèn đó một vầng trăng
Khi
đèn sáng nhà thơ luôn tỉnh dậy
Ngày
hay đêm thơ vẫn cứ rộn ràng
Cuộc
sống đó chứa chan điều tự tại
Cả
những khi mưa gió khiến bàng hoàng
Qua
mỗi đêm tối đi trời lại sáng
Và
bình minh luôn tỏa rạng hào quang
Trăng
với gió vẫn bạn bè thân thiết
Còn
sao trời là biển ngọc mênh mang
Thiên
nhiên đẹp cùng núi đồi hùng vĩ
Dòng
sông xanh và biển sóng vô vàn
Giữa
cuộc sống tình đời và ngôn ngữ
Hồn
thơ bay như vút tận không gian
Tình
người đẹp khác như ngàn hoa đẹp
Và
hồn thơ như lụa trải trăng ngàn
Hoa
lá đẹp nên hồn thơ luôn đẹp
Muôn
sắc màu diệu vợi chốn trần gian
Thơ
cao vợi và hồn thơ cao vút
Như
bướm ong chấp chới chốn non ngàn
Thơ
xinh quá như loài hoa ngôn ngữ
Mà
thơ còn vượt trội với hơn hoa
Hoa
dáng đẹp và sắc hương quyện lẫn
Còn
riêng thơ nguồn âm nhạc tuyệt vời
Hoa
lặng lẽ vì muôn đời chẳng nói
Hiểu
tình hoa là ngôn ngữ vô ngôn
Thơ
vẫn nói tiếng lòng bằng âm nhạc
Ngàn
thanh âm réo rắc tận tâm hồn
Thơ
là nhạc còn nhạc là hương sắc
Như
tiếng nguồn tơ trúc quyện không gian
Thơ
là phiếm tâm hồn dây chẳng thấy
Mà
thanh âm ngân vang mãi bạt ngàn
Hồn
thơ đấy như hồ đầy trăng chiếu
Gợn
êm đềm như gió thoảng hương lan
Nhẹ
nhàng quá ánh vàng xao xuyến quá
Muôn
sắc màu tỏa ngát giữa không gian
Tương
Tiến Tửu ngàn xưa thơ Lý Bạch
Mời
rượu nhau nhằm quên cả thế gian
Áo
cừu đó ngàn vàng cùng ngựa quý
Dục
mau đưa đổi rượu để say tràn
Tóc
mới sớm còn xanh um mà mượt
Đến
chiều thôi màu tuyết đã phau phau
Trăm
năm ấy chỉ soi vào kiếng sáng
Bạn
bè ơi say khướt tỉnh chi nào
Nhưng
cuộc sống nếu chỉ toàn Lý Bạch
Chỉ
hồn thơ vui vùi cả đáy trăng
Lòng
cô quạnh trong mối sầu thiên cổ
Rượu
thơ thôi đời phi lý không nào
Thơ
mạch sống cuộc đời là mạch sống
Sống
trong thơ và thơ sống trong ta
Thơ
vẫn sống giữa cuộc đời hoa lá
Luôn
hồn nhiên nào đâu có phiền hà
Đời
xấu đẹp như dãy đồi xấu đẹp
Mấp
mô nhiều mà phiền đến chi ta
Chim
luôn hót và hoa thì cứ nở
Trong
ánh dương hay sấm chớp sáng lòa
Nhà
thơ sống muôn vần thơ đẹp đẽ
Không
tầm thường như những thói trăng hoa
Thơ
tinh túy cao hơn phường tục tử
Thơ
cao sang không phải chỉ bình hòa
Lúc
cao hứng thơ vì đời khoe sắc
Đời
nhờ thơ lắm lúc được đơm hoa
Hoa
đời ấy nhà thơ luôn chỉ tặng
Vì
hoa lòng mãi là thú xa hoa
Thơ
cao vút tận nền trời xanh ngắt
Như
vầng dương hay trăng đẹp trong hoa
Thơ
là nhạc là nhạc trời réo rắc
Thơ
là hoa trong hương sắc chan hòa
Cuộc
sống đó trong cuộc đời quen quá
Tuy
lô nhô như sóng biển ngàn khơi
Sóng
lô nhô giống sao trời mờ tỏ
Rừng
sao kia thơ lắng đọng ngàn đời
Nên
hồn thơ chỉ nhà thơ mới có
Hồn
thơ là hạt giống tạo nhà thơ
Hạt
giống đó mọc lên hoa kết trái
Và
hồn thơ luôn khởi lộc cho đời
Giữa
vườn thơ cây đời luôn tỏa nhánh
Có
cây cao có giống vốn khô cằn
Thơ
không phải giống chim rừng mãi hót
Hay
ve ngâm trong gió núi bạt ngàn
Thơ
là tiếng của trời và của đất
Của
bao la trong trong tâm thức nhân gian
Thơ
vút tiếng vì đời và nghệ thuật
Không
phải toàn bao tiếng hót vu vơ
Thơ
phải ví như ánh dương chiếu sáng
Lách
vào bao tăm tối giữa cuộc đời
Để
rọi sáng bao nhiêu điều phải sáng
Đâu
phải những ca ngợi khơi khơi
Thơ
là tiếng từ tâm hồn trí tuệ
Là
niềm vui trong ánh sáng cuộc đời
Là danh dự là tinh thần cao khiết
Không thể là những xoàng xỉnh lơi khơi
Thơ đúng nghĩa là tình người cao cả
Không chỉ mây hay gió bốn phương trời
Không phải lạ như hoa kỳ bướm dị
Mà hồn thơ thanh khiết giữa cuộc đời
Thơ không phải chỉ hát cùng một điệu
Như loài chim có mặt khắp
muôn nơi
Thơ không phải chỉ hoa đồng cỏ nội
Mà vần dương luôn tỏa sáng tuyệt vời
Thơ là tiếng mà tiếng lòng là chỉnh
Phải cao sang đừng thấp kém
bao giờ
Nếu thơ chỉ hồ đồ hay thấp kém
Thì nên làm con khướu khỏi nhà thơ
Thơ là thế giống
cuộc đời là thế
Đời nên thơ phần lớn cũng nhờ thơ
Thơ là nhạc mà âm tàng khắp chốn
Thơ là tranh như nét vẽ cuộc đời
Nhà thơ lớn vẫn mang vòng nguyệt quế
Được đời trao mà mình phải làm ra
Vòng nguyệt quế vẫn
vì đời tỏa sáng
Và hào quang xuất phát mọi nơi nào
Bài thơ ngẫu cảm
Saigòn, 22/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
HOAN
HÔ TỰ DO*
Tự do vốn tính muôn loài
Không
gì câu thúc ấy là tự do
Như
chân vịt trời cho vốn ngắn
Kéo
dài ra cũng chẳng được nào
Chân
cò vốn dĩ phải cao
Làm
cho ngắn lại dễ nào được đâu
Trong
trời đất muôn loài vẫn thế
Quyền
tự do đâu thể hơn thua
Mỗi
loài riêng biệt một tài
Không
loài nào lại giỏi hơn loài nào
Loài
trên cạn không sao ở nước
Loài
trên không xuống nước làm sao
Loài
mèo có vuốt cấu cào
Còn
loài chuột chũi mũi đào tài hơn
Lại
loài cá thờn bơn cũng lạ
Bơi
còn nhanh hơn cả vịt trời
Đó
là đặc điểm ở đời
Vật
nào riêng tính sánh thời mà chi
Cành
nanh vốn thị phi có khác
Muốn
mình luôn được giống mọi người
Cho
nên mới có chuyện cười
Cò
mời ăn cổ vịt thời bó tay
Bàn
tiếp nữa tự do cho chắc
Như
bầu trời lộng gió trên không
Gây
chi bó buộc ngược dòng
Giống
trâu buộc cọc giống mòng cột chân
Đêm
ngày đứng lần khần ra đó
Cảnh
chim lồng cá chậu co ro
Cuộc
đời bao nẽo quanh co
Tự
do theo kiểu như đò buộc neo
Đò
buộc neo bởi người làm chủ
Nên
thân mình há có tự do
Tự
do nhờ bởi lái đò
Bởi
người cầm lái mình lo phục tùng
Đời
cứ thế ung dung chịu đựng
Làm
thân đò trận thượng mà chi
Xuôi
dòng lịch sử mà đi
Niềm
tin quá đủ ích gì tự do
Cuộc
đời thế khỏi lo xuôi ngược
Có
người lo đủ thứ cho mình
Sống
thì kiên định niềm tin
Chết
thì hãnh diện đời mình vinh quang
Chẳng
quý mấy cái ‘ngàn vàng’ đó
Thân
trao rồi phận có hơn chi
Chim
lồng lấy hót làm vui
Còn
hơn tự chủ ngược xuôi cuộc đời
Đời
ngược xuôi giống sông có khúc
Đời
bình hòa như khúc măng tre
Tre
tàn măng mọc khỏe re
Theo
dòng thế sự tựa bè trôi sông
Đời
như vậy khỏi đong cùng đếm
Phó
thác mình mọi sự là xong
Chỉ
cần tin tưởng hết lòng
Tự
do thừa đó chớ mong nổi gì
Đời
thực tại cần chi thắc mắc
Suy
nghĩ nhiều lại rối hơn thêm
An
bài đã có bề trên
Có
nền học thuyết giấu trên thượng tầng
Chẳng
cần phải phân vân thắc mắc
Ngẫng
cổ cò nào tới chi đâu
Hoài
nghi chẳng đổi được màu
Nền
trời xanh thẳm lấy gì mây mưa
Phải
tin tưởng, tôn thờ là chính
Thần
thánh nào lại muốn xem khinh
Cúc
cung miệng thuộc làu kinh
Thần
phù thánh hộ cho mình được an
Đời
tiến mạnh Thiên đàng tất đến
Luật
định rồi ngọ ngoạy mà chi
Thánh
thần vốn dĩ oai nghi
Chắc
như đinh đóng phán gì khỏi lo
Thần
đã bảo đời như mảnh chiếu
Phải
ngồi chung giữa chiếu cùng nhau
Dù
ai đến trước đến sau
Ngồi
chồng lên mới giống nhau đồng đều
Không
thể có người ngồi ở giữa
Còn
người kia lại chỗ xa hơn
Cần
xây thế giới Đại đồng
Muôn
loài cùng hưởng một mâm cổ đầy
Đời
có vậy mới hay mới tốt
Công
bằng kia tuyệt đối dài lâu
Xóa
đi phân biệt bí bầu
Dẹp
đi sai khác núi cao đồng bằng
Khắp
mọi chỗ thẳng băng mới sướng
Chỗ
nào còn khập khiễng, bất công
Mọi
nơi chỉ có ruộng đồng
Cùng
là nhà máy mới trông tuyệt vời
Khi
ấy mới muôn nơi hạnh phúc
Bỏ
phân công nên được tự do
Của
ăn của để đầy kho
Làm
gì tùy thích chẳng lo buộc ràng
Chính
đây mới Thiên đàng thật sướng
Chính
quyền không, tổ chức cũng không
Tràn
trề hạnh phúc mênh mông
Vậy
còn chẳng chịu thật ngông quá chừng
Cần
dẹp bỏ những lừng khừng ấy
Phải
buộc vào quy tắc cho nghiêm
Luật
Trời không thể nằm im
Mình
mang sứ mệnh phải tìm cách chi
Phải
chuyên chính chúng thì mới sợ
Luật
Trời kia đời phải tuân theo
Chẳng
cho được phép hỏi leo
Luật
Trời ai định quất hèo đít ngay
Rượu
đào ấy phải say mới được
Dầu
nhìn đời nhòe nhoẹt không sao
Luật
Trời đâu chuyện tào lao
Khách
quan tuyệt đối nghịch làm sao nên
Tự
do để được vững bền
Phải
cần siết chặt xây nền tự do!
Bài thơ ngẫu hứng
(Mô tả sự thật khách quan)
Sg, 20/5/2010
VÕ HƯNG THANH
©
TỔNG
MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ
(Để
giúp tìm cho dễ)
PHẢN
CHIÊU HỒN (XIN HỒN HÃY ĐỪNG VỀ)
TƯƠNG
TIẾN TỬU (MỜI RƯỢU)
CHIẾC
XE THỔ MỘ TRÊN CON ĐƯỜNG LÀNG
(25/5/2010)
LÀM
THƠ (24/5/2010)
CON RÙA VÀ CÁI MAI (24/5/2010)
DỊCH
THƠ ĐƯỜNG : TƯƠNG TIẾN TỬU - MỜI RƯỢU
(23/5/2010)
THI
CA VÀ CUỘC SỐNG (22/5/2010)
HOAN
HÔ TỰ DO (20/5/2010)
**
(14) Đây
là thể Lục
Bát VN thuần
túy, nghiêm chỉnh,
nhưng độc đáo là bài thơ lại được dịch ngược từ dưới
lên trên như một
thách thức với bài nguyên tác chữ Hán
(15) Hai
bài này làm theo thể
Song Thất Lục
Bát, rất đặc
thù Việt Nam. Bài trước dịch
xuôi, bài sau dịch
ngược, nhưng hai bài lại có thể ráp liền cùng nhau để muốn đọc tiếp
xuôi ngược liên tục đều được cả. Điều này càng cho thấy ngôn ngữ tiếng
Viẹt thật vô
cùng đa dạng,
phong phú, nhất là
nói về nghệ thuật thi ca.
No comments:
Post a Comment