Tuesday, August 4, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" (7)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (7)

 

TÂM NGÀN says:


 

LÃO NGOAN ĐỒNG

 

Đã ngu đừng lên mạng
Ngu thì “đếch” hiểu gì
Gian ngoan lão có khác
Đúng là đồ đồng nát !

 

BẠT NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SẮC NGÀN says:


 

TẾU

 

Bây giờ có cả X Ngàn
Thêm Y Ngàn nữa lại càng hoan hô
Khác chi cùng một chiếc đò
Cùng chèo cùng chống con đò mới hay
Đúng là sáng kiến thời nay
Nói lên trí tuệ của người Việt Nam !

 

TIẾNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

DẶM NGÀN says:


 

ĐINH TẤN LỰC !

 

Đinh này đinh tấn lực cành hông
Quyết đóng vô chơi quả cái rầm
Sau đó khoảng không im lặng hết
Giống như sấm sét còn chờ trông !

 

Xã hội cần nhiều những cỡ đinh
Đóng đây đóng đó thật linh đình
Có vậy mới mong đời v
ững chắc
Hết còn có kiểu mãi lình bình !

 

Nhưng mà có búa mới dùng đinh
Có búa đóng vào đinh mới linh
Chẳng biết tay nào cầm búa nhỉ
Nện vào mà chẳng để rung rinh ?

 

BẠT NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SAO NGÀN says:


 

NGUYỄN HƯNG QUỐC

 

Lần này Hưng Quốc rõ tinh đời
Họ Nguyễn quả là đúng chịu chơi
Ở tút bên ngoài nên “đếch sợ”
Tha hồ phân tích sáng ngời ngời
Việc đời có vậy người cùng biết
Mọi việc hết còn phải chơi vơi
Cứ thế khách quan toàn hết thảy
Mới xây dựng lại tốt cuộc đời !

 

SUỐI NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SÔNG NGÀN says:


 

DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ

 

Dân sự như cái gốc
Chính trị chỉ lá cành
Gốc rễ mà khô héo
Ngọn đọt cũng chanh banh !

 

Bởi vậy chính trị khôn
Phải vun từ cái gốc
Chính trị mà không gốc
Chỉ là kiểu tranh hoành !

 

Chính trị khôn nhân bản
Chính trị dại phi nhân
Nếu coi nhẹ con người
Làm sao thành vương đạo !

 

Cá nhân là cái gốc
Của xã hội loài người
Nếu gốc mà giả tạo
Tập thể thành đười ươi !

 

Việc đời đơn giản vậy
Sao cũng có nhiều người
Hiểu sai thành bậy bạ
Lắm chuyện thành trêu ngươi !

 

Phải chăng do ông Thầy
Viết những điều vô đạo
Khiến người ăn miếng lừa
Mới trở nên tăm tối !

 

Nên chi phải quay về
Phải về nguồn tất cả
Loại hết mọi ê chề
Mới thành đời nhân bản !

 

BIỂN NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

LÝ TƯỞNG CHÍNH TRỊ
NIỀM TIN TÔN GIÁO
VÀ TỰ DO BÁO CHÍ

 

Anh mơ “lý tưởng” ở trên đời
Lại muốn mình anh độc chiếm thôi
Chính trị kiểu này như “phách chó”
Hay là cũng chỉ kiểu thiu ôi !

 

Hoặc mê tôn giáo ở trên đời
Chỉ thấy mình “tin” mới tuyệt vời
Cóc biết tới ai ngoài mình hết
Khiến thành “tôn giáo” bạc hơn vôi !

 

Con người nhân bản cần chân chính
Ngược lại nhân tình thảy bất nhân
Bất nhân còn “đếch” gì lý tưởng
Tôn giáo “nhân danh” nghịch đạo trời !

 

Nên cần báo chí phải tự do
Để miệng người đời tự đắn đo
Lấy “thép” nhằm hầu khâu kỷ lại
Đúng là đểu cáng thật ra trò !

 

Nên không tự dối chính lòng mình
Hay dối người đời bởi “đức tin”
Dối gạt lưu manh đều đồng nghĩa
Tưởng đâu có thế mới ngon lành !

 

Lương tri như phiến ngọc trong đời
Hễ bất lương rồi nát ngọc thôi
“Tôn giáo” cóc còn hay “chính trị”
Chỉ còn “vô đạo” cuộc đời ôi !

 

Người mà vô đạo ở trên đời
Thế thái nhân tình “cục cứt” trôi
Còn có chi mô là “lý tưởng”
Chi mô “tôn giáo” hỡi trời ơi !

 

ĐẠI NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

CUỘC ĐỜI

 

Cuộc đời như bóng ma
Nếu không còn sự thật
Người và người dối trá
Cũng chẳng còn lòng nhân !

 

Hết lòng nhân hết người
Chỉ còn loài khỉ vượn
Ngôn ngữ hết còn người
Chỉ còn âm thanh lạ !

 

Những con người lợi dụng
Ngôn ngữ để tuyên truyền
Biến giống người thành vật
Để nhằm thủ lợi riêng !

 

Khi con người lừa dối
Xã hội đã thành ma
Hay thành bầy đàn dỏm
Quả thật đều xót xa !

 

Nhưng có gì còn mãi
Ở dưới ánh mặt trời
Bởi dòng sông cuộc sống
Luôn luôn không ngừng trôi !

 

Nên những gì tưởng vinh
Thật ra chỉ là nhục
Khi con người phản người
Tác oai hơn tác phúc !

 

Chỉ nhân bản còn hoài
Con người mới không nhục
Còn lạm dụng cuộc đời
Khác nào sâu lúc nhúc !

 

Vậy cuộc sống nhân văn
Có cần gì “cách mạng”
Mọi lợi dụng danh từ
Chỉ làm điều tai ác !

 

Nhưng trăm năm rồi qua
Những cuộc đời bệ rạc
Khoái chính trị lọc lừa
Đều một phường tội ác !

 

SAO NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

Ý NGÀN says:


 

ÔI THÔI

 

Ôi thôi đừng có giả vờ
Rúc vào tên Mỹ phỉnh phờ được ai
Hiểu chi ngôn ngữ dông dài
Fuck là Đ… đấy quả tài làm sao
Đúng là dốt nát tào lao
Cái tên đặt cũng chẳng nào nên thân
Bạt ngàn là nói cân phân
Cái vô biên ấy dễ cần luận chi !

 

TÂM NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

TÂM NGÀN says:


 

LÃO NGOAN ĐỒNG

 

Đã ngu đừng lên mạng
Ngu thì “đếch” hiểu gì
Gian ngoan lão có khác
Đúng là th
đồng nát !

 

BẠT NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TRĂM HOA ĐUA NỞ

 

Trăm hoa đua nở đây rồi
Mái đầu trí thức tóc đời bạc phơ !
Giữa trời có áng mây che
Cùng về đưa đám mẫu thân Ba Sàm !
Lìa đời đây chính Cụ Hoàng
Lao tù còn đó Ba Sàm thương đau !
Lẳng hoa Trần Độ rực màu
Trở thành an ủi mái đầu thanh xuân !
Chia buồn cùng Nguyễn Hữu Vinh
Lời thơ ta viết lặng thinh đôi dòng !
Trăm hoa đua nở trong lòng
Vòng hoa góp lại giữa dòng phân ly !
Đau lòng kẻ ở người đi
Vững tâm “khai trí” càng khi vững vàng !
Góp công quả chính Ba Sàm
Vườn hoa vun xới rỡ ràng tương lai !
Sinh ly tử biệt không ngoài
Nhằm cây đời mãi vẫn hoài tươi xanh !

 

NON NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SÔNG NGÀN says:


 

DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ

 

Dân sự như cái gốc
Chính trị chỉ lá cành
Gốc rễ mà khô héo
Ngọn đọt cũng chanh banh !

 

Bởi vậy chính trị khôn
Phải vun từ cái gốc
Chính trị mà không gốc
Chỉ là kiểu tranh hoành !

 

Chính trị khôn nhân bản
Chính trị dại phi nhân
Nếu coi nhẹ con người
Làm sao thành vương đạo !

 

Cá nhân là cái gốc
Của xã hội loài người
Nếu gốc mà giả tạo
Tập thể thành đười ươi !

 

Việc đời đơn giản vậy
Sao cũng có nhiều người
Hiểu sai thành bậy bạ
Lắm chuyện thành trêu ngươi !

 

Phải chăng do ông Thầy
Viết những điều vô đạo
Khiến người ăn miếng lừa
Mới trở nên tăm tối !

 

Nên chi phải quay về
Phải về nguồn tất cả
Loại hết mọi ê chề
Mới thành đời nhân bản !

 

BIỂN NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

TIẾU LÂM !

 

Người Việt ưa tiếu lâm

Ý "rừng cười" là biết !

Thuở xưa có Trạng Quỳnh

Ngày nay nào kể hết !

 

Như vậy đáng hoan nghênh

Dân ta đâu ngờ nghệch !

Không nói được huỵch tẹt

Nói mẹo để khỏi chết !

 

Lúc trước vua chơi Trạng

Trạng chơi lại ra phết !

Bây giờ tầng ôzôn

Dân cũng nào chịu nghếch !

 

Hay đúng thật là hay

Đời quả vui như tết !

Nhiều trang mạng lề trái

Quả là y như hệt

 

BĂNG NGÀN

(13/01/15)

 

**

 

NON NGÀN says:


 

LÝ TƯỞNG CHÍNH TRỊ
NIỀM TIN TÔN GIÁO
VÀ TỰ DO BÁO CHÍ

 

Anh mơ “lý tưởng” ở trên đời
Lại muốn mình anh độc chiếm thôi
Chính trị kiểu này như “phách chó”
Hay là cũng chỉ kiểu thiu ôi !

 

Hoặc mê tôn giáo ở trên đời
Chỉ thấy mình “tin” mới tuyệt vời
Cóc biết tới ai ngoài mình hết
Khiến thành “tôn giáo” bạc hơn vôi !

 

Con người nhân bản cần chân chính
Ngược lại nhân tình thảy bất nhân
Bất nhân còn “đếch” gì lý tưởng
Tôn giáo “nhân danh” nghịch đạo trời !

 

Nên cần báo chí phải tự do
Để miệng người đời tự đắn đo
Lấy “thép” nhằm hầu khâu kỷ lại
Đúng là đểu cáng thật ra trò !

 

Nên không tự dối chính lòng mình
Hay dối người đời bởi “đức tin”
Dối gạt lưu manh đều đồng nghĩa
Tưởng đâu có thế mới ngon lành !

 

Lương tri như phiến ngọc trong đời
Hễ bất lương rồi nát ngọc thôi
“Tôn giáo” cóc còn, hay “chính trị”
Chỉ còn “vô đạo” cuộc đời ôi !

 

Người mà vô đạo ở trên đời
Thế thái nhân tình “cục cứt” trôi
Còn có chi mô là “lý tưởng”
Chi mô “tôn giáo” hỡi trời ơi !

 

ĐẠI NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

CUỘC ĐỜI

 

Cuộc đời như bóng ma
Nếu không còn sự thật
Người và người dối trá
Cũng chẳng còn lòng nhân !

 

Hết lòng nhân hết người
Chỉ còn loài khỉ vượn
Ngôn ngữ hết còn người
Chỉ còn âm thanh lạ !

 

Những con người lợi dụng
Ngôn ngữ để tuyên truyền
Biến giống người thành vật
Để nhằm thủ lợi riêng !

 

Khi con người lừa dối
Xã hội đã thành ma
Hay thành bầy đàn dỏm
Quả thật đều xót xa !

 

Nhưng có gì còn mãi
Ở dưới ánh mặt trời
Bởi dòng sông cuộc sống
Luôn luôn không ngừng trôi !

 

Nên những gì tưởng vinh
Thật ra chỉ là nhục
Khi con người phản người
Tác oai hơn tác phúc !

 

Chỉ nhân bản còn hoài
Con người mới không nhục
Còn lạm dụng cuộc đời
Khác nào sâu lúc nhúc !

 

Vậy cuộc sống nhân văn
Có cần gì “cách mạng”
Mọi lợi dụng danh từ
Chỉ làm điều tai ác !

 

Nhưng trăm năm rồi qua
Những cuộc đời bệ rạc
Khoái chính trị lọc lừa
Đều một phường tội ác !

 

SAO NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

Ý NGÀN says:


 

ÔI THÔI

 

Ôi thôi đừng có giả vờ
Rúc vào tên Mỹ phỉnh phờ được ai
Hiểu chi ngôn ngữ dông dài
Fuck là Đ… đấy quả tài làm sao
Đúng là dốt nát tào lao
Cái tên đặt cũng chẳng nào nên thân
Bạt ngàn là nói cân phân
Cái vô biên ấy dễ cần luận chi !

 

TÂM NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

TƠ NGÀN says:


 

RỪNG CÂY VÀ RỪNG NGƯỜI !

 

Rừng cây chỉ đứng im lìm
Chờ cho chặt phá cũng im vậy mà !
Bởi vì cây chẳng xót xa
Trước tình đồng loại dẫu là ra sao !

 

Rừng người thì khác hẳn nào
Có tim có óc dễ nào đứng nguyên !
Lại còn có phổi có gan
Phổi dùng để nói gan làm việc hay !

 

Cho nên trong cõi đời này
Đừng nên cấp hẳn rừng cây với người !
Cái cây không biết khóc cười
Con người lại biết khóc cười là sao !

 

Vậy đời đừng có tào lao
Đừng cho theo kiểu người nào khác cây !
Con giun xéo quá cũng oày
Con người xéo quá sẽ đầy hiểm nguy !

 

Thế nên đừng có dại gì
Đẩy người đến chỗ hiểm nguy cuối cùng !
Ở đời phải có bao dung
Phải nên đồng đẳng mới cùng đi lên !

 

Nếu mà chỉ biết mình ên
Cho đời toàn dại đâu nên phận mình !
Vậy thì cần có niềm tin
Dựa vào lý trí mà đừng vu vơ !

 

Niềm tin cảm tính vật vờ
Nếu phi khoa hoc lơ mơ đến cùng !
Sao không rà Mác Lênin
Lại xem có phải niềm tin đó cần !

 

Cuộc đời dẫu chỉ phù vân
Niềm tin nhất định phải cần căn cơ !
Thế nên tin kiểu vật vờ
Chỉ mình tự hại bộ chờ nói sao !

 

PHIẾM NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

MƯA NGÀN says:


 

BÂY GIỜ !

 

Bây giờ Lê Mác xưa rồi
“Đảng ta” thực dụng như người vậy thôi !
Nói Lê nói Mác để chơi
Đành nào bỏ xó lại thời như không !


Điều cần là chạy Marathon
Coi ai lên được quyền cao nhất trời !
Xếp vào hàng một khuya rồi
Nhưng hồi nước rút lẽ nào vậy đâu !


Mặc cho nguyên tắc cơ cầu
Phải cần mẹo chút để hầu thắng ai !
Thắng thì quyền lực dông dài
Còn như không thắng dễ nào ho he !


Ai ơi hãy lặng mà nghe
Làm dân thôi chớ tò vè mà chi !
Quan trên sắp xếp một khi
Ai lên cũng được có gì để lo !


Làm vua quả mới ra trò
Làm dân thì cứ co ro tháng ngày !
Vậy nên chờ đó hầu coi
Lần này ai sẽ làm vua biết liền !

 

NẮNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 



 

VÁN BÀI LẬT NGỮA !

 

Thôi nên lật ngữa ván bài
Cứ chơi úp mở cũng thừa ngày nay !
Lâu rồi thế giới đổi thay
Sao mình như thể không hay biết gì !


Liên Xô còn lại điều chi
Ngay như Đông Đức cũng thì gút bay !
Cái nôi Các Mác bao ngày
Oa oa cất tiếng chào đời không đâu !


Bây giờ nôi đã vứt vào
Ở nơi xó xỉnh có nào khác sao !
Lênin cả tóc lẫn râu
Còn trơ mấy cọng bao giờ như xưa !


Cuộc đời có nắng có mưa
Bất cần nhân thế rõ vừa vô duyên !
Hãy xem thế sự nhãn tiền
Nước nhà nay ở đâu miền trần gian ?


Người ta lên quả hiên ngang
Còn mình lùi xuống rõ ràng hỡi ơi !
Bởi luôn tụng niệm “Bác Hồ”
Mà đâu có thiết cơ đồ Việt Nam !


Nói ra thì thật oái oăm
Mà như không nói lại càng thương tâm !
Nên vì thiên hạ hà rầm
Ván bài lật ngữa mới cần hôm nay !


“Địa đàng” không thể dựng xây
Đừng “nhân danh” mãi tháng ngày phôi pha !
Mác Lê ù té cả rồi
Ta nên quay lại với đời riêng ta !


Việt Nam thành nước Cộng Hòa
Ngàn đời Dân tộc mới là hay ho !
Thời gian đã lỡ con đò
Cứ còn đứng mãi trông chờ là sao !


Quả tình thật chuyện tào lao
Thông minh nam tử lẽ nào thế ru !
Dân ta nào phải lù khù
Tại sao cứ phải mịt mù dẫn đi !


Ông Lê ông Mác hay gì
Sao không quay lại từ khi Hồng Bàng !
Hùng Vương rạng rỡ huy hoàng
Càng quay lưng lại thêm càng vô duyên !


Đi tìm những lối huyên thiên
Toàn là ngỏ cụt mới phiền làm sao !
Cây cần lấy quả không rào
Chỉ đi tìm kiếm cây nào vu vơ !


Nên đây ta có lời thơ
Ai nghe thì chớ vật vờ chả sao !

Bởi đời bao chuyện tào lao

Nói chơi một chuyện có nào sao đâu !

 

THƯỢNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

TẦNG ÔZÔN

 

Tầng ôzôn chuyển động
Đồng chí X thắng to !
Vậy là Nhà nước thắng
Còn Đảng có gì lo ?


Đồng chí X bứt phá
Có vẻ như ra trò !
Đảng thua bên Nhà nước
Người dân còn co ro ?


Nhưng chuyện bên trong Đảng
Chuyện nội bộ mới rò !
Có thông tin công bố
Cũng là món quà cho !


Từ bên ngoài gửi tới
Dân thì cứ ngủ khò !
Chừng nào dân bầu thẳng
Lúc đó dân mới đo !

 

NGÀN KHƠI
(13/01/15)


 

**

 

SẮC NGÀN says:


 

TẾU

 

Bây giờ có cả X Ngàn
Thêm Y Ngàn nữa lại càng hoan hô
Khác chi cùng một chiếc đò
Cùng chèo cùng chống con đò mới hay
Đúng là sáng kiến thời nay
Nói lên trí tuệ của người Việt Nam !

 

TIẾNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

DẶM NGÀN says:


 

ĐINH TẤN LỰC !

 

Đinh này đinh tấn lực cành hông
Quyết đóng vô chơi quả cái rầm
Sau đó khoảng không im lặng hết
Giống như sấm sét còn chờ trông !

 

Xã hội cần nhiều những cỡ đinh
Đóng đây đóng đó thật linh đình
Có vậy mới mong đời v
ững chắc
Hết còn có kiểu mãi lình bình !

 

Nhưng mà có búa mới dùng đinh
Có búa đóng vào đinh mới linh
Chẳng biết tay nào cầm búa nhỉ
Nện vào mà chẳng để rung rinh ?

 

BẠT NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SAO NGÀN says:


 

NGUYỄN HƯNG QUỐC

 

Lần này Hưng Quốc rõ tinh đời
Họ Nguyễn quả là đúng chịu chơi
Ở tút bên ngoài nên “đếch sợ”
Tha hồ phân tích sáng ngời ngời


Việc đời có vậy người cùng biết
Mọi việc hết còn phải chơi vơi
Cứ thế khách quan toàn hết thảy
Mới xây dựng lại tốt cuộc đời !

 

SUỐI NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

SAO NGÀN says:


 

NGUYỄN HƯNG QUỐC

 

Lần này Hưng Quốc rõ tinh đời
Họ Nguyễn quả là đúng chịu chơi
Ở tuốt bên ngoài nên “đếch sợ”
Tha hồ phân tích sáng ngời ngời
Việc đời có vậy người cùng biết
Mọi việc hết còn phải chơi vơi
Cứ thế khách quan toàn hết thảy
Mới xây dựng lại tốt cuộc đời !

 

SUỐI NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TRĂM HOA ĐUA NỞ

 

Trăm hoa đua nở đây rồi
Mái đầu trí thức tóc đời bạc phơ !
Giữa trời có áng mây che
Cùng về đưa đám mẫu thân Ba Sàm !
Lìa đời đây chính Cụ Hoàng
Lao tù còn đó Ba Sàm thương đau !
Lẳng hoa Trần Độ rực màu
Trở thành an ủi mái đầu thanh xuân !
Chia buồn cùng Nguyễn Hữu Vinh
Lời thơ ta viết lặng thinh đôi dòng !
Trăm hoa đua nở trong lòng
Vòng hoa góp lại giữa dòng phân ly !
Đau lòng kẻ ở người đi
Vững tâm “khai trí” càng khi vững vàng !
Góp công quả chính Ba Sàm
Vườn hoa vun xới rỡ ràng tương lai !
Sinh ly tử biệt không ngoài
Nhằm cây đời mãi vẫn hoài tươi xanh !

 

NON NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

TƠ NGÀN says:


 

RỪNG CÂY VÀ RỪNG NGƯỜI !

 

Rừng cây chỉ đứng im lìm
Chờ cho chặt phá cũng im vậy mà !
Bởi vì cây chẳng xót xa
Trước tình đồng loại dẫu là ra sao !

 

Rừng người thì khác hẳn nào
Có tim có óc dễ nào đứng nguyên !
Lại còn có phổi có gan
Phổi dùng để nói gan làm việc hay !

 

Cho nên trong cõi đời này
Đừng nên cấp hẳn rừng cây với người !
Cái cây không biết khóc cười
Con người lại biết khóc cười là sao !

 

Vậy đời đừng có tào lao
Đừng cho theo kiểu người nào khác cây !
Con giun xéo quá cũng oày
Con người xéo quá sẽ đầy hiểm nguy !

 

Thế nên đừng có dại gì
Đẩy người đến chỗ hiểm nguy cuối cùng !
Ở đời phải có bao dung
Phải nên đồng đẳng mới cùng đi lên !

 

Nếu mà chỉ biết mình ên
Cho đời toàn dại đâu nên phận mình !
Vậy thì cần có niềm tin
Dựa vào lý trí mà đừng vu vơ !

 

Niềm tin cảm tính vật vờ
Nếu phi khoa hoc lơ mơ đến cùng !
Sao không rà Mác Lênin
Lại xem có phải niềm tin đó cần !

 

Cuộc đời dẫu chỉ phù vân
Niềm tin nhất định phải cần căn cơ !
Thế nên tin kiểu vật vờ
Chỉ mình tự hại bộ chờ nói sao !

 

PHIẾM NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

MƯA NGÀN says:


 

BÂY GIỜ !

 

Bây giờ Lê Mác xưa rồi
“Đảng ta” thực dụng như người vậy thôi !
Nói Lê nói Mác để chơi
Đành nào bỏ xó lại thời như không !
Điều cần là chạy Marathon
Coi ai lên được quyền cao nhất trời !
Xếp vào hàng một khuya rồi
Nhưng hồi nước rút lẽ nào vậy đâu !
Mặc cho nguyên tắc cơ cầu
Phải cần mẹo chút để hầu thắng ai !
Thắng thì quyền lực dông dài
Còn như không thắng dễ nào ho he !
Ai ơi hãy lặng mà nghe
Làm dân thôi chớ tò vè mà chi !
Quan trên sắp xếp một khi
Ai lên cũng được có gì để lo !
Làm vua quả mới ra trò
Làm dân thì cứ co ro tháng ngày !
Vậy nên chờ đó hầu coi
Lần này ai sẽ làm vua biết liền !

 

NẮNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 



 

VÁN BÀI LẬT NGỮA !

 

Thôi nên lật ngữa ván bài
Cứ chơi úp mở cũng thừa ngày nay !
Lâu rồi thế giới đổi thay
Sao mình như thể không hay biết gì !
Liên Xô còn lại điều chi
Ngay như Đông Đức cũng thì gút bay !
Cái nôi Các Mác bao ngày
Oa oa cất tiếng chào đời không đâu !
Bây giờ nôi đã vứt vào
Ở nơi xó xỉnh có nào khác sao !
Lênin cả tóc lẫn râu
Còn trơ mấy cọng bao giờ như xưa !
Cuộc đời có nắng có mưa
Bất cần nhân thế rõ vừa vô duyên !
Hãy xem thế sự nhãn tiền
Nước nhà nay ở đâu miền trần gian ?
Người ta lên quả hiên ngang
Còn mình lùi xuống rõ ràng hỡi ơi !
Bởi luôn tụng niệm “Bác Hồ”
Mà đâu có thiết cơ đồ Việt Nam !
Nói ra thì thật oái oăm
Mà như không nói lại càng thương tâm !
Nên vì thiên hạ hà rầm
Ván bài lật ngữa mới cần hôm nay !
“Địa đàng” không thể dựng xây
Đừng “nhân danh” mãi tháng ngày phôi pha !
Mác Lê ù té cả rồi
Ta nên quay lại với đời riêng ta !
Việt Nam thành nước Cộng Hòa
Ngàn đời Dân tộc mới là hay ho !
Thời gian đã lỡ con đò
Cứ còn đứng mãi trông chờ là sao !
Quả tình thật chuyện tào lao
Thông minh nam tử lẽ nào thế ru !
Dân ta nào phải lù khù
Tại sao cứ phải mịt mù dẫn đi !
Ông Lê ông Mác hay gì
Sao không quay lại từ khi Hồng Bàng !
Hùng Vương rạng rỡ huy hoàng
Càng quay lưng lại thêm càng vô duyên !
Đi tìm những lối huyên thiên
Toàn là ngỏ cụt mới phiền làm sao !
Cây cần lấy quả không rào
Chỉ đi tìm kiếm cây nào vu vơ !
Nên đây ta có lời thơ
Ai nghe thì chớ vật vờ chả sao !

 

THƯỢNG NGÀN
(13/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

TẦNG ÔZÔN

 

Tầng ôzôn chuyển động
Đồng chí X thắng to !
Vậy là Nhà nước thắng
Còn Đảng có gì lo ?
Đồng chí X bứt phá
Có vẻ như ra trò !
Đảng thua bên Nhà nước
Người dân còn co ro ?
Nhưng chuyện bên trong Đảng
Chuyện nội bộ mới rò !
Có thông tin công bố
Cũng là món quà cho !
Từ bên ngoài gửi tới
Dân thì cứ ngủ khò !
Chừng nào dân bầu thẳng
Lúc đó dân mới đo !

 

NGÀN KHƠI
(13/01/15)


 

**

 

GIÓ NGÀN SAYS :

(13/01/15)

 

TIẾU LÂM !

 

Người Việt ưa tiếu lâm

Ý "rừng cười" là biết !

Thuở xưa có Trạng Quỳnh

Ngày nay nào kể hết !

Như vậy đáng hoan nghênh

Dân ta đâu ngờ nghệch !

Không nói được huỵch tẹt

Nói mẹo để khỏi chết !

Lúc trước vua chơi Trạng

Trạng chơi lại ra phết !

Bây giờ tầng ôzôn

Dân cũng nào chịu nghếch !

Hay đúng thật là hay

Đời quả vui như tết !

 

BĂNG NGÀN

(13/01/15)


 

**

 

NON NGÀN SAYS :

(12/01/15)

 

THƠ TA !

 

Thơ ta viết để nhằm chơi

Nhưng ai biết đọc mới người tinh hoa !

Thơ ta viết kiểu thường là lạ

Luận biết bao nhiêu chuyện trên đời !

Thế mà thơ vẫn thảnh thơi

Thơ như đi dạo trong vườn lá hoa !

Thơ thế sự mặn mà là thế

Nào biết đâu để lại sau này !

Thơ ta đọc mãi vạn ngày

Đọc sao cùng tận mới tày thế gian !

 

NGÀN KHƠI

(12/01/15)


 

**

 



 

HỮU THẦN VÀ VÔ THẦN !

 

Hữu thần là có niềm tin
Niềm tin cao quý ở điều thiêng liêng
Vô thần cục đất im lìm
Sống đời cục mịch giữa miền trần gian !

 

Cái anh Các Mác ngược ngang
Cho rằng “thuốc phiện” mới oan cuộc đời
Bởi anh là loại trời ơi
Anh tôn “vật chất” thì cần chi mô !

 

Quả đồ ăn nói hồ đồ
Lấy toàn sỏi đã làm “thần” đời anh
Lấy điều “giai cấp đấu tranh”
Biến thành “Thượng đế”, “vinh danh” chưa nào !

 

Đúng là một gã cào cào
Dốt điều triết học lẽ nào mà thông
Thế nhưng thiên hạ hà rầm
Mê anh điếu đổ khiến lòi cái đuôi !

 

HƯƠNG NGÀN
(12/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

THƯỢNG ĐẾ !     

 

Ta đây là Đấng vô hình
Các người cứ gọi tự mình tên thôi
Triệu tên nào nói được ta
Chẳng qua người chỉ ba hoa chích chòe !

 

Ta mà lại chỉ được nào
Nếu mà chỉ được ta nào còn ta
Giữa đời toàn thói ba hoa
Người đời vẫn thích ta là của riêng !

 

Chiến tranh tôn giáo nhãn tiền
Nhân danh thánh giáo người liền giết nhau
Nào hay ta ở trên đầu
Nào hay ta ở nơi tâm mỗi người !

 

Vậy mà những kẻ vô thần
Lấy toàn vật chất hiểu nhầm là ta
Dễ gì thấy được bao la
Vô biên Chân lý chính ta muôn màu !

 

NGÀN KHƠI
(12/01/15)


 

**

 



 

HỮU THẦN VÀ VÔ THẦN !

 

Hữu thần là có niềm tin
Niềm tin cao quý ở điều thiêng liêng
Vô thần cục đất im lìm
Sống đời cục mịch giữa miền trần gian !

 

Cái anh Các Mác ngược ngang
Cho rằng “thuốc phiện” mới oan cuộc đời
Bởi anh là loại trời ơi
Anh tôn “vật chất” thì cần chi mô !

 

Quả đồ ăn nói hồ đồ
Lấy toàn sỏi đã làm “thần” đời anh
Lấy điều “giai cấp đấu tranh”
Biến thành “Thượng đế”, “vinh danh” chưa nào !

 

Đúng là một gã cào cào
Dốt điều triết học lẽ nào mà thông
Thế nhưng thiên hạ hà rầm
Mê anh điếu đổ khiến lòi cái đuôi !

 

HƯƠNG NGÀN

(12/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

THƯỢNG ĐẾ !

 

Ta đây là Đấng vô hình
Các người cứ gọi tự mình tên thôi
Triệu tên nào nói được ta
Chẳng qua người chỉ ba hoa chích chòe !

 

Ta mà lại chỉ được nào
Nếu mà chỉ được ta nào còn ta
Giữa đời toàn thói ba hoa
Người đời vẫn thích ta là của riêng !

 

Chiến tranh tôn giáo nhãn tiền
Nhân danh thánh giáo người liền giết nhau
Nào hay ta ở trên đầu
Nào hay ta ở nơi tâm mỗi người !

 

Vậy mà những kẻ vô thần
Lấy toàn vật chất hiểu nhầm là ta
Dễ gì thấy được bao la
Vô biên Chân lý chính ta muôn màu !

 

NGÀN KHƠI
(12/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

EM KHỦNG BỐ !

 

Quả tình em rất đẹp
Nhan sắc thật thanh tao
Nhưng tại sao khủng bố
Hỏi em vì lẽ nào ?

 

Phải em trong mạng lưới
Của bọn Al-Qaeda
Không làm sao thoát được
Nên đời em xót xa ?

 

Hay em vì Muhammad
Hay em vì Bin Laden
Hay em vì đạo Hồi
Mà em đành bứt phá ?

 

Em thành kẻ giết người
Giết những người xa lạ
Chẳng liên quan đến em
Sao lòng em hóa đá ?

 

Đấng Allah nhân từ
Sao em không học lấy
Em nghe lời phỉnh phờ
Để em nay làm bậy !

 

Em thành nữ chiến binh
Cặp AK dưới nách
Thủ ngòi nổ trong tay
Em cho mình nữ thánh !

 

Thật là “đạo” khủng bố
Như “cách mạng” màu hồng
Đã từng gây máu lửa
Mọi người có thấy không !

 

Bởi con người cuồng tín
Ý thức thành lông nhông
Tâm trở thành như vượn
Chỉ còn biết chạy rông !

 

Tiếc em đầy nhan sắc
Nay tay vấy máu hồng
Để thay cho màu má
Ôi thật uổng phải không ?

 

Em thành phường khủng bố
Của một nòi Trung Đông
Đạo Hồi em dẫm đạp
Em biết tội mình không ?

 

SUỐI NGÀN
(12/01/15)


 

**

 

BẠT NGÀN says:


 

DU TỬ LÊ !

 

Thôi đừng bốc quá chú “Lê” con
Du tử “thiên tài” kiểu ví von
Cự Phách làm thơ từ rất sớm
Nếu nhảm thì đâu đã thiên tài !

 

“Giỏ Hoa Mới Lớn” đặt tên thơ
Cái dỏm ờ kia quả bất ngờ
Hà Nội vẫn người mê cách ấy
Bắc Hà Sĩ Khí quả lơ mơ !

 

Du tử lang lang hỏi tốt gì
Lê lê lết lết lợi đời chi
Cái tên bút hiệu nghe toàn dỏm
Thử hỏi trên đời có mấy khi !

 

Nhìn thơ vốn biết được con người
Thơ dỏm thì người cũng thế thôi
Con cóc dễ nào bay lên được
Trừ phi chắp cánh phượng hoàng ôi !

 

THƠ NGÀN
(12/01/15)


 

**

 



 

TỔNG THỐNG MỸ

 

Hoa Kỳ là nước liêng bang
Muốn thành Tổng thống phải toàn dân ưa
Cử tri chọn lựa để bầu
Tự do mọi mặt mới hầu thành công !

 

Trước tiên vận động ra tiền
Để làm kinh phí mọi miền trong dân
Hô hào tranh cử muôn phần
Để giành chiến thắng cuối cùng về ta !

 

Quả là một nước Cộng Hòa
Mọi người bình đẳng mới là nhân văn
Đâu cần hàng một đi lên
Kiểu mình độc đảng dân rên hoài hoài !

 

Người người ngang ngữa trong đời
Sồng theo sở thích mới thời hân hoan
Đâu cần địa vị cao sang
Muốn làm Tổng thống chỉ toàn háo danh !

 

Ở đây do chút lòng thành
Muốn đem tài mọn hiến dâng cho đời
Quả là một nước tuyệt vời
Tự do dân chủ mới đời ngợi khen !

 

Có đâu như kiểu bông phèn
Tự do khuôn rập bon chen trong đời
Cốt gom quyền lực trời ơi
Mình ta lợi đã còn đời kệ thay !

 

Nên chi ngôn ngữ đời này
Đúc thành bánh vẽ hỏi ai đâu ngờ
Thông minh mới chẳng ngu ngơ
Còn như ngu tối thì chờ tới khuya !

 

Việc đời lắm chuyện lia chia
Nếu ngu như cá trong đìa vậy thôi
Cá nào mà cá hóa rồng
Phỉnh toàn con nít nhằm hòng lợi riêng !

 

Nên đời chỉ có thiêng liêng
Tự do dân chủ mọi miền trần gian
Còn như chỉ có điêu toan
Độc tài toàn trị quả toàn bá vơ !

 

NGÀN HƯƠNG
(12/01/15)


 

**

 

NẮNG NGÀN says:


 

CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ !

 

Chuyện xưa tích cũ muôn đời
Có người trong sáng có người tầm vơ
Nay ăn cơm mới bây giờ
Chuyện xưa chuyện cũ nhắc đời cho vui
Từ ngày cách mạng tháng mười
Tiếp theo cách mạng mùa thu vang lừng
Chiến tranh nổi dậy bừng bừng
Tuyên truyền như sóng lừng lừng kéo qua
Đầu tiên từ ở nước Nga
Khai sinh tên mới gọi là Liên Xô
Nga hoàng bị lật cái ào
Lênin sai giết ôi chao còn gì
Đúng là lịch sử lâm ly
Cát bay đá chạy con chi trên đời
Kể sơ trăm triệu con người
Theo chân ông Mác đi vào hư vô
Miền Nam cũng đổ cái ào
Gắn tên Mỹ Ngụy nháo nhào chạy đi
Kể sơ mười triệu ít gì
Nhằm xây đất nước trở nên thiên đường
Nhưng rồi mọi chuyện tỏ tường
Mười năm bao cấp hoang đường còn kia
Tuyên truyền tiếp tục lia chia
Mỹ từ đông đúc còn nhiều hơn dân
Ôi thôi đúng cả mười phần
Trăm năm tiếp tục chẳng cần nói chi
Thời kỳ quá độ ly bì
Biết ai còn sống để suy cho cùng
Cho cùng cái thuyết lung tung
Của ông Các Mác vừa khùng vừa điên
Bây giờ kinh tế thị trường
Trở về khởi điểm con đường đi qua
Nhưng còn ánh sáng chói lòa
Bác Hồ nằm đó trong tòa lăng cao
Chiều chiều ếch nhảy bờ ao
Tuyên truyền tiếp tục lẽ nào lại không
Bởi vì phải giữ thành đồng
Cho dù sự thực trong lòng ra sao
Đúng là đời thật tào lao
Lênin Các Mác lẽ nào chẳng hay
Nhưng mà mơ giữa ban ngày
Khiến cho nhân loại một bầy ngẩn ngơ …

 

TRĂNG NGÀN
(12/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

TÌNH NGƯỜI

 

Thấy ai hoạn nạn đều thương xót
Ấy chỉ lương tri của tình người
Đâu phải nhà giàu khi tay đứt
Ăn mày đổ ruột giống chi mô !

 

Giữa đời tham nhũng như triều dâng
Bá Thanh lớn tiếng đã bao lần
Chẳng khác Đương Dương Trường Bản ấy
Tiếng tăm bởi vậy nổi như cồn !

 

Cái cồn quạnh quẽ giữa lòng sông
Con nước triều dâng biết có không
Một thoáng chiều về đâu biến mất
Khiến đàn cò trắng ngẩn ngơ trông !

 

Ta viết bài thơ về tình người
Một bài thơ ngắn không hổ người
Minh họa việc đời đơn giản vậy
Biết ai người khóc lẫn người cười !

 

ĐẠI NGÀN
(11/01/15)


 

**

 

ĐẠI NGÀN says:


 

THÍCH HAY KHÔNG THÍCH

 

Người thích hay không cũng tại mình
Đừng nên thêu dệt kiểu linh tinh
Đừng làm phiền muộn lòng nhân thế
Thử hỏi nào ai có ghét mình !

 

Thời gian cũng tựa chiếc bè trôi
Ghềnh thác bao phen đã biết rồi
Tử tế với người sao người ghét
Đời nào có phải bạc như vôi !

 

Nên đừng cả vú lấp miệng em
Thương ghét ở đời vốn tự nhiên
Người ghét dễ nào thành thương được
Tưởng người thương lắm chỉ bông phèn !

 

Cõi đời hay nhất vẫn niềm tin
Chân thật niềm tin chẳng phải tìm
Giả dối có lên trời cũng vậy
Cũng bằng như xuống biển mò kim !

 

Niềm tin trước hết bởi tình người
Khô héo tình người khó để tin
Tử tế cùng người mình chẳng thiết
Lấy gì cho cơ sở niềm tin !

 

Nhân văn tình tự giữa con người
Khô khốc thì đời hóa thế thôi
Ai dễ đá nào quành ra nước
Sỏi nào mà lại mọc lên cây !

 

Cây đời xanh tốt với thời gian
Vun gốc thì hoa trái vẫn vàng
Sao cứ chặt đi không luyến tiếc
Bảo người chẳng ghét cũng là oan !

 

Cần sống ở đời đừng chủ quan
Đừng cho sỏi đá mới là vàng
Đừng cho nhân thế đều ngu cả
Chỉ có mình thôi thật mới sang !

 

Cuộc đời nhân thế phải chan hòa
Người trước thì rồi mới có ta
Nếu muốn gom cho mình tất cả
Nhân tình đâu phải dễ ba hoa !

 

NGÀN KHƠI
(11/01/15)


 

**

 



 

KHỔNG TỬ !

 

Thời xưa Khổng Tử ngon lành
Thời nay Khổng Tử quả thành ra chi
Tôn x
ưng dựng tượng bởi vì
Núp vào trong đó cái chi không làm


Đúng là lợi dụng kiểu phòm
Điệu này ngài Khổng biết làm chi đây
Khác nào đạo đức giả cầy
Bác Mao hạ bệ nay thời tôn lên


Ôi thôi thế cuộc lềnh khềnh
Những đồ dối trá gọi tên ích gì
Thế đời đến mực suy vi
Khổng thành tượng phỗng còn chi nói nào !

 

SÓNG NGÀN
(11/01/15)


 

**

 



 

KHỔNG TỬ !

 

Thời xưa Khổng tử ngon lành
Thời nay Khổng tử quả thành ra chi
Tôn danh dựng tượng bởi vì
Núp vào trong đó cái chi không làm
Đúng là lợi dụng kiểu phòm
Điệu này Ngài Khổng biết làm chi đây
Khác chi “đạo đức” giả cầy
“Bác Mao” hạ bệ nay thời tôn lên
Ôi thôi thế cuộc lềnh khềnh
Những đồ dối trá gọi tên ích gì
Thế đời đến mức suy vi
Khổng thành tượng rỗng còn chi nói nào !

 

SÓNG NGÀN
(11/01/15)


 

**

         

DƯ LOẠN VIÊN   

 

Ôi thằng "Mắng Sĩ"

Mày "dư loạn viên"

Ai nuôi mầy đó

Mầy sống bởi tiền

Mày ngu như chó

Cuộc đời đảo điên

Thiên hạ thấy hết

Mầy quả là siêng

Quan thầy mầy đã

Có mầy đỡ ghiền

Có phải không vậy

Mầy là con "chien" ?

Bởi mầy giống chó

Một loại chó điên !

 

BẠT NGÀN

(11/01/15)

 

**

 

CON CU

 

Ngồi buồn gãi gãi đụng con cu

Giữa háng nên chi nó lù đù

Cứ ngỡ đã bay xa ngàn dặm

Ai ngờ còn cứ đậu trên mu !

 

Con cu vẫn đậu giữa chiều thu

Nơi chốn đìu hiu lau tít mù

Dẫu đứng hay nằm im thin thít

Nào ai biết đó một con cu !

 

LÁ NGÀN

(11/01/15)

 

**

 

SÓNG NGÀN says:


 

LÍNH ĐÁNH THUÊ !

 

Putin loạng quạng nghĩ cũng hay
Tuyển chọn người ngoài vào lính Nga
Rõ rệt đánh thuê nào có khác
Còn đâu thể chế nước Cộng hòa !

 

Đội quân là rường cột nước nhà
Không lính lấy đâu giữ sơn hà
Quân đội nếu vào tay một đảng
Thì dân thì nước đứng ra xa !

 

Ôi quả việc đời lắm trớ trêu
Những tay tuyên bố thật hiểm nghèo

Bất chấp điều gì chân chính hết
Cứ nghĩ nắm quyền buộc phải theo !

 

Cóc biết đến ai người ủy quyền
Ai người đóng thuế để nuôi quân
Quyền như tự cõi trời rơi xuống
Quả thật khác gì bọn chim ưng !

 

BIỂN NGÀN
(11/01/15)


 

**

 

SAO NGÀN SAYS :

(11/01/15)

 

KHỔNG TỬ !

 

Thời xưa Khổng tử ngon lành

Thời nay Khổng tử quả thành ra chi

Tôn danh dựng tượng bởi vì

Núp vào trong đó cái chi không làm

Đúng là lợi dụng kiểu phòm

Điệu này Ngài Khổng biết làm chi đây

Đúng là "đạo đức" giả cầy

"Bác Mao" hạ bệ nay thời tôn lên

Ôi thôi thế cuộc lềnh khềnh

Những đồ dối trá gọi tên ích gì

Thế đời đến mức suy vi

Khổng thành tượng rỗng còn chi nói nào !

 

SÓNG NGÀN

(11/01/15)


 

**

 

MÂY NGÀN says:


 

CHỦ NGHĨA TỰ HÀO !

 

Việt Nam chủ nghĩa Mác Lê
“Tự hào” tất yếu gắn vào cái đuôi !
Tự hào “tuyệt đỉnh” loài người
Tự hào ra ngõ gặp ngay “anh hùng” !
Tự hào “làm chủ” lung tung
Mà không ai chủ mịt mùng bao la !
Hoàng Sa đã thuộc người ta
Tự hào “tập thể” cũng đà bao năm !
Mười năm “bao cấp” đi đoong
“Anh canh tôi ngủ” để mong tự hào !
Fidel giờ đã xé rào
Thành trì xiêu vẹo lẽ nào ai hay !
Nhi đồng đêm ngủ mê say
Trong mơ em gặp “Bác Hồ” hôm qua !
Stalin sống “chói lòa”
Thợ thơ Tố Hữu bao la tự hào !
Cả anh ngoại quốc nháo nhào
Mơ đêm “sáng dậy” thành người Việt Nam !
Rõ ràng một thế kỷ sang
Tự hào quá mạng nên càng thua ai !
Con đường lịch sử dông dài
Tự hào “quá độ” không ngoài trăm năm !
Nên đuôi “định hướng” dài ngoằng
Tự hào tuyệt đối sắp hàng đi lên !

 

PHIẾM NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

SÓNG NGÀN says:


 

NHÌN LÊN !

 

Nhìn lên mới thấy tức cười
Thiên đường xã hội những người du dây !
Qua sông nào phải lụy đò
Tự do dân chủ ro ro bến bờ !
Giữa trời mây nước chơ vơ
Cáp mà đứt xuống bất ngờ còn chi !
Cứ tin không chết bởi vì
Niềm tin kiên định có gì phải lay !
Chừng nào rớt xuống hẳn hay
Thiên đường xã hội thấy ngay khác gì !
Nên thôi cứ thế mà đi
Mà bay thì đúng cóc gì phải lo !
Lo chi một kiếp tò vò
Đơn côi một nẽo còn lo ích gì !

 

SÔNG NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

TRĂNG NGÀN says:


 

BÔN SAI !

 

Bôn sai cũng một loại cây
Mà trồng trong chậu tháng ngày héo hon !
Phải năng tưới nước thì còn
Hết năng tưới nước biến thành cây khô !

 

Mác Lê nguồn nước dồi dào
Tưới hoài tưới mãi khi nào cạn đâu !
Nước này trên khắp địa cầu
Nay còn tụ lại chỉ hầu là đây !

 

Tưới cây này kiểu bông sai
Tỉa cành xén lá mới hoài xem ngon !
Dẫu là cái cách cỏn con
Thú chơi cây cảnh dễ còn nói sao !

 

Quả đời bao chuyện tào lao
Chẳng qua thị hiếu của người vậy thôi !
Loài chim bay khắp phương trời
Tự do sãi cánh mới đời vui tươi !

 

Còn như làm cảnh cho người
Ngàn đời cũng thế lấy gì hân hoan !
Kiểu ưa cá cảnh mới sang
Hay đâu thế giới chỉ càng thấy kinh !

 

Nghĩ đi nghĩ lại giật mình
Nước nhà giờ quả thật tình ai hay !
Nhìn ra bốn biển năm Châu
Có ai như thể nước mình ngày nay !

 

SUỐI NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

ÁNH NGÀN says:


 

THƠ

 

Thơ thì nhiều loại trên đời
Có thơ con cóc có thơ phượng hoàng !
Do đời lắm chuyện đa đoan
Nên thơ lắm cách làng quàng vậy thôi !
Chẳng qua thơ cũng là người
Người mà nhảm nhí thơ thành ra chi !

 

SUỐI NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

BIỂN NGÀN says:


 

BÀI TOÁN KINH TẾ !

 

Làm dân có biết được gì
Nhưng làm “lãnh đạo” thường khi biết nhiều !
Biết nhiều giải quyết chẳng nhiều
Thì làm lãnh đạo chỉ “liều” vậy thôi !
Khác chi cái đám dân tồi
Chỉ trơ mắt ếch hử ừ đều không !
Vậy nên bài toán không xong
Chỉ vì đầu óc đều quen nếp cùn !
Kinh bang tế thế không nguồn
Toàn theo sách cũ càng buồn lắm thay !
Nên chi kinh tế cùi đày
Nẹt ông lãnh đạo biết ngay lẽ nào ?
Việc dân đâu phải tầm phào
Vuốt đuôi nòng nọc lẽ nào lại hay !
Ví bằng không có thực tài
Sao không nhường chỗ cho người khác lên !
Rõ phiền chỉ muốn mình ên
Một mình một chợ lềnh khênh kiểu nào !
Khiến cho kinh tế cào cào
Loạn như châu chấu lẽ nào lại không !
Ngước lên trời nước mênh mông
Quả buồn một nỗi bởi ông độc quyền !
Lênin Các Mác mãi ghiền
Khó mà cai được mới phiền làm sao !
Càng ngày càng tóp hầu bao
Dài dài mượn nợ ối dào khỏe re !
Tương lai lịch sử nhập nhòe
Mơ màng bó đuốt kiểu người đi đêm !
Cũng mong chân cứng đá mềm
Đi hoài chẳng thấy hết đêm mới vừa !

 

NON NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

NẮNG NGÀN says:


 

HOAN HÔ !

 

Hoan hô dân Việt một phùa
Cái trò châm biếm chẳng thua trên đời !
Thăm tù mang rượu vào chơi
Xe lăn người đẩy người thời vân vê !
Nhân quyền càng thật ê chề
Marathon chạy thỏa thuê chút tình !
Công an luôn quả rập rình
Anh nào láu táu thì mình túm hông !
Những anh Bọ Lập, Ba Sàm
Tiên phong đi trước dẫn đường mòn theo !
Nên chi Khổng tử “trèo đèo”
Từ bên Tàu ấy một lèo qua đây !
Bao anh trí thức giả cầy
Xun xoe xủn xọe rước ngài hân hoan !
Làm cho học Đại vẽ vang
Xứng danh Hà Nội bảng vàng đề tên !
Sao mà lắm chuyện lềnh kềnh
Điệu này vượt mất cả bà Xuân Hương !
Thời xưa cái ấy nõn nường
Thời nay cái ấy mọi phương xệ rồi !
Than ôi bỡn cợt than ôi
Cái trò châm biếm nhẽ biết hồi nào xong !
Tôn thờ Các Mác, Lênin
Phải chăng châm biếm như in vậy cà !
Hai ông từ ở phương xa
Cùng ngài Khổng tử vào nhà mới kinh !
Khác gì nước lửa rập rình
Dân mình ở giữa quả tình hay đa !
Chị Hằng thấy thế xót xa
Cuội ơi là cuội thôi mà lên đây !
Chị cho em ngắm cái này
Nõn nường hơn cái của bà Xuân Hương !

 

TRĂNG NGÀN
(10/01/15)


 

**

 



 

NGUYỄN BÁ THANH !  

 

Ông Thanh đâu phải là vua
Chẳng qua cũng số quan ngài đấy thôi !
Sao cho Đà Nẵng rạng ngời
Là công to lớn của chàng Bá Thanh !
Ngây thơ như thế đã đành
Còn tung hô chiến anh hùng là đây !
Quả là khó hiểu đời này
Thị dân Đà Nẵng tràn đầy ngu ngơ !
Khác gì cá ở trong lờ
Thấy rong rêu bám bên ngoài liền khen !
Biết đâu lời nói công bằng
Tự nhiên nhiệm vụ có hằng khen chi !
Chỉ vì đời quá suy vi
Nên gà nhìn cũng khác gì con công !
Mới thành điếu đóm lòng vòng
Tôn xưng đến độ khó lòng nào tin !
Khi Thanh còn chức còn quyền
Ôi thôi hồ hỡi có tiền lệ đâu !
Bây giờ anh đã quả rầu
Tiền hô hậu ủng để hầu vinh vang !
Chắc khi chàng tới thiên đàng
Cả thành phố khóc còn vang cả trời !
Vài dòng chỉ nói mà chơi
Có ai nhột ý cứ cười quên đi !

 

PHƯƠNG NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

ÁNH NGÀN says:


 

CHUYỆN GÀ CHUYỆN VỊT !

 

Nói gà nói vịt ở trên đời
Biết ai là đúng biết ai sai !
Bên thì hằn giọng đồ “lật đổ”
Bên bảo ta vì “dân chủ” thôi !


Trước cũng một bên “phe ta” cả
Nay thành đặc biệt xẻ làm đôi !
Vậy ai sai đúng trên đời nhỉ ?
Hỏi Mác Lênin đâu mới tồi ?

 

Ý NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

THÔNG NGÀN says:


 

KHE SANH !        

 

Khe Sanh cú nhảy giả từ
Một “sô” chưa dứt chưa thành bài thơ !
Trời nghiêng Khâm Đức mây che
TaKô mơ tưởng một chiều nắng hanh !
Chờ khi tàn cuộc chiến chinh
Bài thơ tiếp viết còn in trong đầu !
Cho dù thời loạn giữa đời
Nào ai cấm cản bao người mê thơ !

 

NẮNG NGÀN
(10/01/15)


 

**

 

BẠT NGÀN says:


 

THẰNG NÀY

 

Thằng này ở Mỹ rõ ràng
Nó trà trộn đấy lại càng đáng khinh !
Nghe xài tiếng Mỹ mà kinh
Cái tên của nó tanh rình ai ơi !
Chắc là sang Mỹ chùi cầu
Chưa tiêu tiếng Mỹ đã hầu ngo ngoe !
Quan thầy nó thấy khỏe re
Cài xong được nó chùi cầu phẻ ru !

 

RỪNG NGÀN
(10/01/15)


 

**

 



 

NGU DỐT VÀ XẤU XA !

 

Người đời dễ được thông minh cả
Đứa dốt hay lòi chính cái đuôi !
Nhưng thà dốt chịu lạc loài
Đàng này khoe mẽ đua đòi nhân gian !


Vậy nhưng nói thế hàm oan
Dốt mà ngay thật vẫn sang trên đời !
Đáng khi chỉ thứ trời ơi
Thằng Tiger dốt lại vừa gian manh !


Nghe hắn sũa chẳng đành im tiếng
Nhìn cái đuôi ngoe ngoẩy tức cười !
Thành ra giữa cõi cuộc đời
Rác nào quét hết cho đời sạch bong !

 

TUYẾT NGÀN
(10/01/15)


 

**

 



 

HÀNH TINH XANH !

 

Trời sinh trái đất vốn tròn
Con tàu vũ trụ vẫn còn mãi kia
Hiện nay bảy tỷ con người
Cùng nhau chen chúc giữa trời không gian !

 

Tinh cầu quý cả ngàn vàng
Tinh cầu xanh ấy chứa chan tình người
Quay quanh cùng hệ mặt trời
Giữa lòng vũ trụ ai người có hay !

 

Nhưng mà cho đến hôm nay
Đâu toàn người tốt giữa đời hay sao
Con người kẻ thấp kẻ cao
Kẻ hiền người ác lẽ nào lại không !

 

Cho nên bao kẻ lông nhông
Tưởng đâu nhân thế cánh đồng hoang sơ
Và bao kẻ ác đến giờ
Làm đời máu chảy vật vờ đấy thôi !

 

Lại bao nhiêu loại trời ơi
Đưa nhiều lý thuyết bịp đời cũng ghê
Hành tinh nhuốm đỏ ê chề
Đỏ pha màu máu thỏa thuê ngông cuồng !

 

Bao giờ có được nhân quyền
Trên toàn thế giới chẳng miền nào không
Phố phường cho đến ruộng đồng
Người người thân thiện mới không giặc thù !

 

Mây che làm bóng trăng lu
Ngày mưa nước tỏa phủ mù ánh dương
Những ai mơ hão địa đường
Quả là cái dốt mười phương chẳng chừa !

 

Vậy nên chỉ có tình người
Vậy nên chỉ có cuộc đời thông minh
Để cho nhân loại thật tình
Đời đời xứng đáng hành tinh xanh này !

 

ĐẠI NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

MÂY NGÀN says:


 

TỰ DO

 

Tự do quý nhất trên đời
Đi vào phim ảnh cũng thời tự nhiên
Ngàn năm sách vở vô biên
Bao người phân tích ý đời tự do !

 

Nhưng mà nhân loại co ro
Nhiều phần còn kẹt bến đò bên kia
Chẳng qua là bởi con người
Vừa tham vừa ác khiến đời điêu linh !

 

Vừa ngu vừa dốt cùng mình
Lấy điều nô lệ nghĩ mình tự do
Thế nên dẫu của Trời cho
Con người không hưởng thập thò ích chi !

 

Khiến đời ngu tối li bì
Con người cản lối làm chi con người
Chẳng qua ngu tối bao người
Khiến thành làm hại loài người vậy thôi !

 

ÁNH NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

MÂY NGÀN says:


 

VIỆC ĐỜI !

 

Việc đời biết đúng cùng sai
Đúng thời bán nước sai thời nói oan
Thành Đô dư luận râm ran
Mấy năm rồi có biết đàng nào sơ
Từ thời “chống Mỹ” bây giờ
Cái tên “đế quốc” chạy ù từ lâu
Riêng thằng “Ngụy” cũng đã nhào
Mình ta phơi phới bao điều hân hoan
Nhưng còn đất nước làng nhàng
Xìu xỉu ểnh ểnh có oan không nào
Nhìn lên thì thấy Trời cao
Còn nhìn thiên hạ có nào hơn ai
Thôi thì đời nói chẳng sai
Cứ chờ ở đó xem tài thấp cao
Mười năm nữa thấy thế nào
Thành Đô có phải cửa vào không đây
Đời sao bao chuyện giả cầy
Đoán mò đoán mẩm khiến thầy chịu thua
Chừng nào nó tới là vừa
Đến trôn mới hỏi nước này từ đâu
Thôi thì khi ấy buông xuôi
Chuyện Tào cũng trả cho Tào vậy thôi
Tại sao cứ phải bồi hồi
Mình đâu làm chủ đứng ngồi lo toan
Nam Tào Bắc Đẩu rõ ràng
Cửa Trời đã định nói càng như không
Cứ coi con nước xuôi dòng
Nguồn nào lại chẳng quay về Mác Lê
Ông Mao đứng đó môi trề
Mác Lê bây tưởng chẳng nghề của tao
Lầm rồi từ trước đến sau
Tau là Đại Hán bọn mày biết chưa !

 

MƯA NGÀN
(08/01/15)

 


 

**

 

NẮNG NGÀN says:


 

ĐẦU ĐỘC !

 

Cái đầu duy nhất trên thân
Nên cho đầu độc cũng phần đúng thôi !
Cái đầu tử tế là người
Còn như đầu độc mọi người đều ghê !
Nên chi dư luận ê hề
Biết ai đầu độc mà chê trên đời ?
Đầu còn đội nón đúng nơi
Còn khi đầu mất theo trời đi luôn !
Cái thân để lại tầm ruồng
Cũng đem chôn quách có buồn làm chi !
Những ai cường điệu lắm khi
Xây lăng xây tẩm hỏi gì hay đâu ?
Xây nhà tưởng niệm lại rầu
Giống như túi vải để hầu chưng thôi !
Nguyễn Bá Thanh sắp “ngỏm” tới rồi
Hỏi dân Đà Nẵng có rầu hay vui ?
Rầu là cắc ké nịnh theo
Còn vui nào xứng con người lòng nhân !
Nên chi chẳng chút bâng khuâng
Việc người người biết đâu phần riêng ta !
Cửa Hàn sóng đánh bao la
Cỏn con chuyện thế ta bà mà chi !
Người khôn không nói được gì
Thì làm thinh vậy nhiều khi mới cần !
Cuộc đời sống chết muôn phần
Việc đời sai đúng mười phân có thừa !
Hơi đâu cứ tiếc sự đời
Triều đình sống chết kệ người người lo !

 

TRĂNG NGÀN
(08/01/15)


 

**

 



 

CÁ NHÂN VÀ CƠ CHẾ !

 

Nếu mà ở ống lại tròn
Ở bầu dài ngoẵng thì còn nói chi
Nên thôi suy nghĩ làm gì
Chuyện đời nó vậy nhiều khi cũng buồn
Cái buồn như cái cánh chuồn
Bay quanh bay quẩn cũng nguồn ấy thôi
Ngày xưa Mác đã “dạy” rồi
Phải nên “chuyên chính” mới đời “lên hương”
Bây giờ Mác đổ mười phương
Vẫn còn lại một phố “phường” chúng ta
Ráng kiềm xã hội mới là
Cái “đuôi” “vô sản” mới đã lên cao
Đời cha lao khổ thế nào
Đời con phơi phới lao xao hiện giờ
Đi phương Tây học nên thơ
Để mà ở lại nếu giờ hoàng kim
Còn không về nước chẳng chìm
Góp công xây dựng cái kìm to hơn
Nên thôi chẳng lạ nguồn cơn
Cá nhân xã hội vẫn còn lạ chi
Người khôn nào ích được gì
Nếu trong cơ chế ly bì thế kia
Dễ đâu có những anh tài
Giúp đời giúp nước để người hân hoan
Nên thôi có nói không oan
Mũ kim cô vẫn rõ ràng như xưa
Chừng nào giông gió sét mưa
Kim cô văng mất mới thừa nhân văn !

 

PHƯƠNG NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

ĐẠO HỒI !

 

Đạo Hồi cũng không tệ
Cũng là tôn giáo thôi
Chỉ có điều ràng buộc
Làm nô lệ con người !

 

Đã thành là hệ mạng
Còn gì đâu cuộc đời
Nó thành tấm kim loại
Khiến con người chơi vơi !

 

Vậy là bao cái ác
Tồn tại ở trên đời
Sẳn nước đục lợi dụng
Thả mồi câu vô tư !

 

Ngay như anh Các Mác
Nói những điều tầm phào
Cũng khối kẻ lợi dụng
Làm đời thành tào lao !

 

Thế mới biết trong đời
Nếu tâm không chân chính
Ngôn ngữ chỉ hóa tồi
Càng làm hại đời thôi !

 

SAO NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

BIỂN NGÀN says:


 

CÁI NGU VÀ CÁI DỐT !

 

Ngu do trời đất sinh ra
Dốt vì thất học thảy thành là ngu !
Đã ngu thì vốn lù đù
Vậy nên cuồng tín thù lù tăng theo !
Giết người miệng cứ leo leo
“Nhân danh Thượng đế” quả nghèo tâm can !
Paris khủng bố đuềnh đoàng
Nhằm vào tòa báo có oan không nào !
Chẳng qua một bọn tào lao
Mượn danh Hồi giáo ai nào chẳng hay !
Muốn thành Nhà nước Đông Tây
Toàn là “Hồi giáo” hỏi mầy khôn không ?
Con người như đám rêu rong
Óc toàn bã đậu có hòng hay chi !
Trước kia khủng bố tỳ tỳ
Để làm cộng sản nhiều khi quả buồn !
Bây giờ thứ đó chẳng còn
Nhường cho IRIS lại còn ghê hơn !
Chẳng qua cái dốt nguồn cơn
Cái ngu cộng lại bông lơn cuộc đời !
Lại thêm cái ác bời bời
Xé xâu nhân loại một trời thương tâm !
Nhưng do người ngợm hà rầm
Miệng đời câm hến mới hâm cỡ nào !
Cào cào nó nhảy bờ ao
Chừng nào nhân loại mới vào văn minh ?

 

SÓNG NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

SẮC NGÀN says:


 

NHUẦN NHUYỄN !

 

Cái đầu nhuần nhuyễn mới hay
Chớ còn ngôn ngữ cũng tày vậy thôi !
Diễn văn người soạn cả rồi
Nếu mang đọc mãi cũng hoài chuyện xưa !
Trời mưa mới ướt trái dưa
Còn như gió mãi chỉ làm đưa khô !
Ngôn từ chữ nghĩa tào lao
Chỉ khi vào óc mới vào được tim !
Chừng nào thấy Mác Lênin
Không còn ý nghĩa mới tin vào đời !
Cứ hoài ăn nói khơi khơi
Mười voi chẳng được một nồi xáo măng !
Những anh “chấp bút” lèng èng
Thứ nòi lắp chữ soạn điều viết thôi !
“Thiên lôi” ăn bổng lộc “trời”
Viết nhiều càng chỉ hại nhiều cho dân !

 

Ý NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

TRĂNG NGÀN says:


 

THƠ DU TỬ LÊ

 

Lần đầu đọc thử Du Tử Lê
Thơ toàn lắp chữ quả ê chề
Ý thơ giả tạo như con sáo
Con sáo bay về sau cơn mưa !

 

Thơ Lê nổi tiếng chỉ vì sao
Là bởi ngôn từ như chiêm bao
Chiêm bao giả tạo nơi đời trắng
Ngoa ngữ đêm trường thật tào lao !

 

Thơ sao đọc thấy chẳng ra hồn
Như gió thổi lừng đám lá non
Chỉ phỉnh bao người còn đói chữ
Mới khiến nhà thơ nổi như cồn !

 

Cái cồn quả thật cứ chơ vơ
Dòng nước thời gian vẫn lững lờ
Lịch sử rồi qua ai nhớ tới
Những gì thơ thẩn kiểu lơ mơ !

 

ĐẠI NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

NGÀN KHƠI says:


 

RÙM BENG !

 

Có gì một Nguyễn Bá Thanh
Rùm beng một cõi lèng xèng thế kia !
Đúng là nhân thế trật chìa
Như con nít nhỏ ối thôi còn gì !
Chỉ vì chính chuyện “triều đình”
Nên dân “lát mắt” coi mình như không !
Giống như chuột chạy ngoài đồng
Đụng vào tảng đá cũng toàn thấy kinh !
Ngày xưa tiếc cụ Chu Trinh
Ngày nay dân trí bực mình cụ thay !
Ai gây nông nỗi thế này
Đoạn trường này biết có ngày nào ra !
Non sông giờ thật xót xa
Bá Thanh bá láp đều đà nên vua !
Dân thành chú sãi ở chùa
Lá đa quét mãi quét hoài thành ngu !
Bởi vì đã vụng đường tu
Nên đời mới kiểu tù mù thế kia !
“Cầu an tụng niệm” lia chia
Dễ nào Phật độ “trật chìa” vậy sao !

 

THƯỢNG NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

GIÓ NGÀN says:


 

NGUYỄN NGỌC GIÀ !

 

Ông tên là Nguyễn Ngọc Già
Công an túm gáy có là lạ chi !
Bởi ông phát biểu lầm lì
Công an nghề ấy có chi phải bàn !
Nhưng mà hỏi thật dung nhan
Có ai biết rõ Ngọc Già là ai !
Nếu Nguyễn Đình Ngọc cũng sai
Ngọc Già Ngọc Trẻ đoán sao cho cùng !
Lỗi là cơ chế lùng nhùng
Chỉ vì cấm đoán lung tung vậy mà !
Nếu trong chế độ cộng hòa
Dễ nào sờ gáy kiểu nhà lung tung !

 

MÂY NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

ẢNH NGÀN says:


 

PHÚ LÂM II

 

Thằng này giống kiểu Phú Lâm
Vừa ngu vừa dốt thần kinh loạn rồi
Nó lòi Phật dỏm eo ôi
Có ngày nó sẽ giết người như chơi
Nó tên rõ rệt Chưng Sơn
Chẳng ai muốn nói với tên điên cuồng
Nó toàn thở giọng buông tuồng
Đọc vào ai cũng rõ nguồn gốc thôi
Chó điên ở giữa cuộc đời
Gâu gâu lên mạng trò cười thế gian
Đúng là một thứ điếm đàng
Miệng đầy hôi thối ăn toàn kít khô !

 

PHIẾM NGÀN
(08/01/15)


 

**

 



 

TIGER

 

Ôi mày nhục qua Tiger
Tự khoe cái dốt lòi đuôi rõ ràng
Mày đang ở Mỹ lang thang
Cầu tiêu mày rửa còn thơm hơn mày !

 

THÔNG NGÀN
(08/01/15)


 

**

 

MÂY NGÀN SAYS :

 

Ý YÊN !      

 

Ý Yên thơ cũng được

Chỉ tạm được thế thôi

Bởi vì còn chắp chữ

Bởi vì còn bồi hồi !

 

Thơ chưa như con nước

Cứ theo mạch mà trôi

Hay hồn thơ đi dạo

Chẳng có gì bồi hồi !

 

Thơ Yên là như thế

Bởi vì ý chưa yên

Nên thơ còn loạng quạng

Làm thơ chỉ tại ghiền !

 

Ta không là nhà thơ

Chỉ làm thơ khuây khỏa

Thơ quý gì trong đời

Ta coi thơ như lá !

 

THƠ NGÀN

(08/01/15)


 

**

 



 

HẬN TÌNH !

 

Hận tình một chút cỏn con
Phú Lâm thành kẻ phom phom giết người !
Kiểu loài mục súc đời cười
Tội đồ quá mạng xin gì mà xin !
Dễ lòng thánh thiện còn tin
Tha cho chính kẻ đã thành thú hoang !
Tiếc rằng luật pháp rõ ràng
Đã không chặn được dã man kiểu này !
Nhưng khen trang mạng thời nay
Dễ ai ẩn được chuyện gầm thế gian !

 

TUYẾT NGÀN
(07/01/15)


 

**

 



 

CÔN TRÙNG !

 

Loài côn trùng thì ở đâu chẳng có
Có khắp nơi lúc nhúc cả ngày đêm !
Nghe âm thành nghe mùi hôi tất rõ
Lại tự xưng tên nó Tiger !
Diễn đàn chung ai lên mà chẳng được
Tự xưng danh “Cọp Dỏm” cũng sao đâu !
Bởi nghe mùi là biết tòng tỏng tỏng
Nghe tiếng kêu cũng vội biết côn trùng !

 

ÁNH NGÀN
(07/01/15)


 

**

 



 

CẦU NGUYỆN !

 

Ba “ông Sư” mặc áo vàng
Cầu cho “ông Đỏ” quả càng trớ trêu !
Cầu an hỏi được an nhiều
Cầu siêu thì sớm lại điều không nên !
Bụt thiêng phải hẳn tất rên
Sao mày vụng dại tênh hênh vậy cà !
Cung đình là chuyện người ta
Mầy vô can cớ mày cầu cho ai !
Nếu mày thương xót vắn dài
Nên cầu mày trước phát tài còn hơn !
Đừng mà cầu kiểu ba lơn
Vô duyên thì chớ lại càng ngu si !
Thị dân Đà Nẵng lầm lì
Đâu toàn có dại như mi “đi cầu” !
Quyền hành người nắm trên đầu
Mày như “chó giấy” mày cầu cho ai !
Hãy nhìn lên cõi Phật đài
Mày đừng tưởng Phật chỉ ngu như mày !

 

BÓNG NGÀN
(04/01/15)


 

**

 

TRĂNG NGÀN says:


 

CA DAO

 

Sông sâu còn có kẻ dò
Nào ai lấy thước mà đo lòng người !
Người hay người tốt ở đời
Người hư người xấu đều trời tạo ra !
Vung tròn vung méo bao la
Nồi tròn nồi méo khéo là lựa vung !
Khó nên gạn đục khơi trong
Cứ cầm cái số nó hòng vậy thôi !
Gặp người hay tốt trong đời
Hãy thầm cảm tạ Phật Trời cho ta !
Còn mà gặp loại quỷ ma
Cứ cầm bằng đó chẳng ra loại người !
Hơi đâu mà tiếc sự đời
Dây dài giếng cạn tiếc thời được chi !

 

NẮNG NGÀN
(04/01/15)


 

**

 

Ý NGÀN SAYS :  

(04/01/15)

 

HẠT GIỐNG ĐỎ !

 

Khoản này nó cũ lắm rồi

Nó từng tồn tại từ hồi bốn lăm !

Nó là "giòng máu" Mác Lê

Nếu mà bỏ nó Mác Lê dễ còn !

Bởi vi "hạt giống" an toàn

Nhằm cho màu đỏ đặng càng đỏ lên !

Tuy giờ đã "chuyển đổi gien"

Phải dùng phép ấy mới nên đổi đời !

Nếu không đâu có tuyệt vời

Lớp sau lớp trước đời đời nối nhau !

Đặng làm "con cháu Bác Hồ"

Muôn đời cai quản cơ đồ núi sông !

Dân thì đứng đó mà trông

Đừng nên xớ rớ khiến lòng oái oăm !

Cứ kham cái kiếp lòng tong

Bát mâm người cả chớ hòng xía vô !

Biển chiều sóng đánh lô xô

Lớp sau lớp trước mãi khi tối mò !

Trăng lên mây trắng thập thò

Chờ khi đêm hết mới rò bình minh !

 

DẶM NGÀN

(04/01/15)


 

**

 

SẮC NGÀN SAYS :

(04/01/15)

 

LÃNH ĐẠO THẾ GIỚI

 

Anh khùng thì lãnh đạo ai

Anh tham thì sẽ rót đài tự nhiên

Hùng hùng hổ hổ Putin

Hay tham muốn hốt biển Đông Tập Bình

Dễ gì thiên hạ đồng minh

Tự mình cô lập thật tình vậy thôi

May chi chàng Mỹ cao bồi

Vừa giàu vừa điệu vẫn hoài đi lên

Khả năng kỹ thuật vang rền

Xứng ngôi “Hoa hậu” của nền tự do

Làm cho thế giới không lo

Kết liên bình đẳng mới hoài an ninh !

 

NGÀN KHƠI

(04/01/15)


 

**

 

NẮNG NGÀN says:


 

ANH VỀ !

 

Anh đi rồi anh lại về
Riêng anh cảm thấy ê chề mà thôi !
Còn dân Đà Nẵng cóc tồi
Coi như chẳng có trên đời anh đâu !
Đại quan anh đã từ lâu
Thiên đàng lên nữa cũng hầu mừng anh !
Còn dân cũng vậy tành tành
Dân hoài dân mãi có thành chi đâu !
Anh đi qua Mỹ đã ngầu
Anh về rôm rả có tàu bay riêng !
Đúng là quan lớn đều thiêng
Thấy là lé mắt liền liền thế thôi !
Cuộc đời như bóng mây trôi
Anh trôi như vậy được rồi anh ơi !
Bây giờ quyền thế tận rồi
Sống làm chi nữa bồi hồi hỡi anh !

 

Ý NGÀN
(03/01/15)


 

**

 

BĂNG NGÀN says:


 

CÓ ĐI CÓ LẠI !

 

Có đi có lại trên đời
Người dưng dễ mấy bao người cho không !
Bỏ ra khi chỉ một đồng
Thu về ắt hẳn bấy lần nhiều hơn !
Sự đời có biết nguồn cơn
Nào ai mới rõ thiệt hơn trên đời !
Buôn vua bán chúa chẳng từ
Thì đâu có ngại bỏ ra đồng tiền !
Nơi nào đất nước chao nghiêng
Thì cùng nơi ấy đồng tiền thành vua !
Non sông xã hội lạc loài
Cuộc đời lơ láo như hồi hoang sơ !
Nên thôi mọi chuyện bây giờ
Sóng xuôi dòng nước tảng lờ quên đi !
Quên đi chớ nói được gì
Đầu này ông Mác đầu kia ông Hồ !
Nối tay ôm trọn cơ đồ
Còn đâu để chỗ cho nòi Hùng Vương !
Dễ đâu ai mấy can trường
Nói lên bao nỗi vấn vương trong lòng !
Giống như kiểu gái nạ dòng
Chỉ im thin thít cho lòng thảnh thơi !
Chờ khi chầu tổ chầu trời
Sự đời để lại cho đời nối theo !
Đúng là lịch sử một lèo
Một lèo nhằm để dân “lèo” sống thôi !

 

TUYẾT NGÀN
(03/01/15)


 

**

 



 

LOẠN TRÍ !

 

Thằng này chắc chắn điên rồi
Khi không vô cớ giết người vô can !
Phú Lâm tên họ đàng hoàng
53 tuổi chẳn dã man vô cùng !
Nó đang ở Edmonton
Xứ Gia Nã Đại vốn giòng Việt Nam !
Đã “feu” cả thảy 7 người
Tuổi 25 đúng đến chừng 50 !
Thật là ác thú gầm trời
Giết người xong lái xe rời đi luôn !
Rất xa tới một tiệm cơm
Cũng là tiệm Việt oái oăm cỡ nào !
Tới xong tự sát cái phào
Đúng là điên loạn lý nào giải thông !
Một tên ác thú lạc dòng
Rõ ràng phi lý xảy trong cõi đời !
Quả là sự việc hỡi ơi
Bản năng súc vật con người là đây !
Loài người dẫu vạn cái hay
Nhưng điều xấu nhất chẳng tày bản năng !
Văn minh như tuyết như băng
Bản năng đen tối vẫn hằng còn kia !
Nên đừng “lý tưởng” giống người
Tới khi điên loạn vẫn loài ác nhân !
Vài lời cốt nói cân phân
Trí đừng nên “loạn” mới cần luôn đa !
Bởi vì giữa cõi ta bà
Biết đâu đen trắng mà ra tin càn !
Chỉ cần một phút bẽ bàng
Con người “dã thú” mới càng thấy ghê !

 

PHƯƠNG NGÀN
(02/01/15)


 

**

 

BIỂN NGÀN says:


 

XÃ HỘI DÂN CHỦ
VÀ QUYỀN CON NGƯỜI

 

Hoan hô đất nước Ba Lan
Từ anh cộng sản chuyển sang nhân quyền
Nhân dân bình đẳng khắp miền
Mọi người thoải mái hồn nhiên ở đời
Đa nguyên đa đảng cuộc chơi
Không ai thúc ép giữa người với nhau
Chỉ cần có chí có tài
Có tâm có trí là người hoan hô
Không còn có chuyện tào lao
Lọc lừa gian dối miễn sao có quyền
Có quyền để được có tiền
Còn dân mặc kệ huyên thuyên trên đời
Đúng là xã hội tuyệt vời
Cả người đồng tính vẫn quyền tự do
Mọi người được sống không lo
Không còn e sợ có ai ép mình
Không còn sợ phạm nhân quyền
Nhân danh độc đảng để niềng toàn dân
Con người không sống như trăn
Chỉ toàn quấn nuốt cho bằng mới ưng
Con người cũng hết tưng tưng
Sống đời nô lệ mà mừng mất khôn
Ba Lan đất nước vun tròn
Tự mình giải phóng mà chôn nhục nhằn
Tự mình giành lại nhân quyền
Tự do dân chủ khắp miền nhân gian
Đúng là dân tộc hiên ngang
Tự mình giải phóng đáng càng hoan hô !

 

NON NGÀN
(02/01/15)


 

**

 

NON NGÀN says:


 

THÂY MA KHỔNG TỬ !

 

Ông người dân kính trọng hoài
Nhưng ông đã chết từ ngoài ngàn năm
Cho dù xác có ướp thơm
Cũng không sống lại phom phom như người !

 

 Nên ông học thuyết xưa rồi
 Chỉ còn kỷ niệm một thời vàng son
Thời còn “lý tưởng vua quan”
 Nhưng đời hiện đại ông càng không nên !

 

 “Tam cương” với lại “Ngũ thường”
Cái niềng xã hội khó tương hiện giờ
Chuyện xưa tích cũ qua rồi
Nó cần bọc kiếng kể đời chưng thôi !

 

Thời này hiện đại lên rồi
Con người bình đẳng mới đời tự do
Mới làm khoa học hay ho
Thây ma ông chỉ co ro tháng ngày !

 

“Chữ Nhân” ông nói chẳng sai
“Chính Danh” ông viết người đời cần nêu
Còn mà giả dối một lèo
Sống đời lương lẹo tôn ông quý gì !

 

Chẳng qua ông bị khinh khi
Xem ông “chó vải” có thì hay sao
Dựng thây mũ áo xôm vào
Cốt nhằm lợi dụng lẽ nào hay đâu !

 

Thương ông quả thật đang rầu
Biết mình lợi dụng mà đâu nói gì
Chết rồi có nói được chi
Hồn ma ông chỉ nhiều khi rõ buồn !

 

NGÀN KHƠI
(02/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

NHỮNG NGHỊCH LÝ THỰC TẾ
CỦA LỊCH SỬ CỤ THỂ

 

Liên Xô đất nước “thành đồng”
Cuối cùng sụp đổ thì trông được gì ?
Khmer đỏ cũng y sì
Campuchia “giải phóng” thành nguy giống nòi !
Việt Nam “đồng chí” rạch ròi
Cuối cùng cứu nạn giống nòi Campuchia !
Việt Nam Trung Quốc môi răng
Mười lăm năm “đọ súng” hỏi rằng cớ chi ?
Đúng là lịch sử ly bì
Với toàn nghịch lý lấy gì mà noi !
Khác nào câu chuyện mười voi
Chưa đầy bát xáo quả lòi hết ra !
Nên chi “du kích” ta bà
Lấy đâu khoa học để ta bằng người ?
Quả là tri thức trên đời
Hầu như chỉ có nước nào văn minh !
Còn như các xứ xập xình
Chỉ toàn “du kích” cùng mình vậy thôi !
Chiến tranh dầu đến đã đời
Cũng rồi “du kích” thay thời xưa kia !
Bởi xem khoa học bằng thừa
Nặng phần cảm tính thì chưa ai bằng !
Niềm tin trang bị tận răng
Tạo toàn “quần chúng” lèng èng vậy thôi !
Sống lâu được chức lão làng
Cuối cùng trên dưới làng nhàng khác chi !
Cho nên khoa học có gì
Chừng nào xã hội chính quy ra đời ?
Tại vì suy nghĩ trời ơi
“Đỉnh cao trí tuệ” thì đời nào hay !
Chỉ khi đúng đắn mỗi ngày
Đề cao thực chất mới ngày vinh quang !

 

SAO NGÀN
(02/01/15)


 

**

 

DẶM NGÀN says:


 

ỐI ANH CÁC MÁC !

 

Ối anh Các Mác bá vơ
Anh người loạn chữ vật vờ đấy thôi !
Anh cho lương hảo con người
Rồi anh đày đọa con người là sao !
Đúng là anh chỉ tào lao
Đầu đuôi nói ngược lẽ nào hay chi !
Anh tôn vật chất tỳ tỳ
Phịa nên “biện chứng” nhiều khi tức cười !
Hỏi anh cục đá hạt cây
Cái gì “biện chứng” thấy ngay liền liền !
Anh toàn chỉ nói huyên thuyên
Hiểu sai đến cả thầy mình Hegel !
Anh ưa độc đoán mình ên
Anh mang áp đặt thảy miền nhân gian !
Tin anh kiểu đá hóa vàng
Đúng là tin nhảm anh càng vinh danh !
Chỉ riêng Bà mẹ Việt Nam
Ngày xưa đã thấy rằng anh khật khùng !
Anh đưa học thuyết bùng nhùng
Rung cây nhát khỉ quả khùng anh ơi !
Nhưng mà nhân thế bời bời
Mê anh điếu đổ nên Trời không tha !
Vậy là mưa đợt tháng ba
Bao nhiêu áo giấy đều đà rách bươm !
Bây giờ kinh tế thị trường
Hồn ma anh hỏi có buồn không anh !

 

ĐẠI NGÀN
(01/01/15)


 

**

 

NGÀN SAO says:


 

ÔI CHAO !

 

Quyền hành quả thật ôi chao
Nó thành quan trọng lẽ nào lại không !
Bởi chưng đã có trong lòng
Dễ gì buông thả để lòng vấn vương !
Dù cho gần nẽo thiên đường
Cũng bằng điện thoại tỏ tường ý riêng !
Nhân dân bốn cõi ba miền
Dễ gì có được chút quyền trong tay !
Thế nên sự thế mới hay
Có thằng “đế quốc” chữa ngay cho mình !
Nó là một đứa phân mình
Cóc cần “ý hệ” chữa mình mới nên !
Nhưng mà bịnh cứ nặng thêm
Tại mình nhiều bịnh chẳng nên trách người !
Quyền hành nặng chĩu ở đời
Tự dưng mình có mà trời chẳng thương !
Trước sau cũng tới thiên đường
Thôi đành liệng quách tơ vương làm gì !
Cái gì nếu được đem đi
Hẳn mình đem cả huống chi quyền hành !

 

SAO NGÀN
(01/01/15)


 

**

 

NGÀN MÂY says:


 

XƯA NAY CHUYỆN ĐỜI

 

Xưa nay vẫn vậy chuyện đời
Con “vua” hẳn lại sẽ ngồi chỗ cao !
Vậy đừng bát nháo tào lao
“Hoan hô đả đảo” chỉ hoài ích chi !

 

Làm dân phải cứ lỳ lỳ
Ai sao cũng mặc việc chi xen vào !
Xen vào há có được nào
Đường ta ta bước đường nào kệ ai !

 

Đáng khinh những kẻ rông dài
Ai xôi cố đấm luôn hoài xưa nay !
Bốc cao “lãnh tụ” đêm ngày
Chiêu bài giả đối dễ tày vì dân !

 

Sông đời nước chảy cân phân
Dòng trong dòng đục cũng ngần ấy thôi !
Dễ đâu lại có đổi đời
Quả lừa ăn mãi đến thời nào xong !

 

MÂY NGÀN
(01/01/15)


 

**

 

NGÀN THƠ says:


 

NHÀ THƠ !

 

Nhà thơ quả có hai người
Thật là điếu đóm nhất nhì trần gian !
Dân mà rủa xả không oan
Trước tiên Tố Hữu lại càng không không quên !
Thứ nhì Xuân Diệu vang rền
Thơ toàn xú ác lềnh khênh trên đời !
Giống đôi ác quỷ mặt người
Trong thời “Đấu Tố” làm đời hãi kinh !
Thơ đầy tiếng máu hôi tanh
Thơ toàn xu nịnh tênh hênh nhục tràn !
Đúng đồ nhân cách hoang tàng
Thơ gì hai gã điếm đàng vậy sao !

 

THƠ NGÀN
(01/01/15)


 

 

**

 

GỬI BAO MAI

 

Bảo Mai trích xuất nhiều bài

Khiến cho người đọc biết tài cũng vui

Xin mời vào gỏ Google

Thanh xong đến họ Võ hưng rõ ràng

Thế là Blog Đại Ngàn

Nhà thơ xuất hiện vô vàn bài thơ

Thơ Ngàn chỉ viết để chơi

Thơ làm không nháp chuyện đời mới hay

Nói bao nhiêu việc thời nay

Đọc rồi ngẫm nghĩ chuyện đời thế gian

Đúng là thơ kiểu tràng giang

Xêm xêm đã có trên 3000 bài

Dầu đăng lên chỉ phần mươi

Thơ Ngàn bởi vậy còn nhiều mai sau

 

NON NGÀN

(01/01/15)

 

**

 

NẮNG NGÀN says:


 

RÕ RỒI !

 

Bây giờ mọi chuyện rõ rồi
Đã non thế kỷ việc đời còn chi
Cho dù bao chút lâm li
Của Tào rồi cũng trả đi cho Tào !

 

Ai mà chẳng hiểu lẽ đời
Cái “ngu” cái “xấu” vẫn thời loanh quanh
Người mà không phải “chí thành”
Cuối cùng chỉ khiến tanh bành thế gian !

 

Gian hùng nào mấy khi sang
Anh hùng mới thật vẽ vang trên đời
Gian hùng cốt nhắm vì mình
Anh hùng chí cả mới vì non sông !

 

Chỉ cần cân nhắc mười phần
Mọi người cũng thấy điều gần điều xa
Việc đời dẫu có bao la
Cái kim trong bọc dễ mà giấu đâu !

 

Giấu đuôi cũng phải lòi đầu
Cây kim nhỏ xíu vẫn ngày thòi ra
Nước nhà hạt lệ mưa sa
Cũng vì do bởi nhiều tay gian hùng !

 

Mà thôi cũng chỉ một thời
Dễ nào qua mắt vạn đời hay sao
Rồi thì bao chuyện tào lao
Cuối cùng rác rến gió ào thổi đi !

 

Khen chê do vậy phải thì
“Tôn vinh” cho lắm dối đời được sao
Ông Trời chẳng phải tào lao
Người đời đâu phải cào cào như nhau !

 

Nhưng thôi chuyện cũ qua rồi
Còn làm sao nữa sửa đời hôm nay
“Đèn Cù” Trần Đỉnh quả hay
Như con đom đóm soi tày núi sông !

 

TRĂNG NGÀN
(24/12/14)


 

**

 

ÔI THÔI !

 

Ôi thôi cũng chuyện triều đình

Đọc qua cho biết quả tình vậy thôi !

Có chi đâu để bồi hồi

Dân tình bèo bọt nổi trôi vậy mà !

Anh này đến anh kia ra

Anh lên phơi phới anh đà ngoẻo đi !

Có ham nghĩ tới làm gì

Chuyện triều đình mặc cần chi phải bàn !

Cho dầu ưng cũng như oan

Cũng đều chức sắc của làng vậy thôi

Sống lâu lên lão cuộc đời

Dân nào có cóc được bầu ai sao !

 

TRĂNG NGÀN

(24/12/14)

 

**

 

CHỮ TRINH

 

Chữ trinh đáng giá ngàn vàng

Tội cho thiếu nữ tan hoang thể nào !

Đúng là luật lệ tầm phào

Dân Iran ấy lẽ nào không thông !

Chẳng qua xã hội bất công

Sống trong cuồng tín chổng mông lạy Trời !

Lạy Trời đen tối giữa đời

Dễ nào giải phóng được người Iran !

 

NGÀN KHƠI

(24/12/14)

 

**

 

CHUYỆN TÀU

 

Chuyện Tàu ơi quả là dài

Tập Mao nay đã chuyển sang tập Bình !

Nhưng mà cũng thứ linh tinh

Thanh trừng nội bộ thực tình vậy thoôi !

Đầu dân để nhắm mà ngồi

Bảo lưu quyền lực mới thời hay ho !

Nhân danh mọi thứ ra trò

Dân ngu cứ thế lò dò tung hô !

Xưa Mao vĩ đại thế nào

Nay Bình vĩ đại lẽ nào lại không !

Hồn ma Các Mác đầy đồng

Xưa nay khiếp vía dân Tàu đoài phen !

 

DẶM NGÀN

(24/12/14)

 

**

 

TIẾNG NGÀN

(21/12/14)

 

THÂN GỬI THU MỸ

 

 Cuộc đời được mấy cái xuân

 Mà chiu chắt lắm cũng chừng ấy thôi !

 Nên mau tận hưởng cõi đời

 Thơ ngàn phải đọc đặng thời vui lên !

 Thế gian vạn chuyện bông phèn

 Thơ ngàn bởi thế bay lên tràn hề

 Mây ngàn lũ lượt lê thê

 Thơ ngàn giăng khắp mọi bề không gian !

 

TRĂNG NGÀN

(24/12/14)

                   

**

 

NHÀ THƠ ...        

 

Nhà thơ đây chỉ vui chơi

Viết thơ ngẫu hứng một thời làm vui !

Xuất ngôn thơ đã thành lời

Nên chi giăng mắc một trời bao la !

Thơ như bỡn cõi ta bà

Nào ai muốn đọc cho ta gửi cùng !

Xem thơ đừng có phát khùng

Những người ý thức phải cùng ta vui !

Bởi thơ không viết cho đời

Kệ cha nó thế chẳng hơi nào màng !

......................................................................

 

MÂY NGÀN

(24/12/14) 

 

**

 

THƯ GỬI THU MỸ

 

LÂU NGÀY "THẤY" THU MỸ

GỬI "GÁNH" THƠ XEM CHƠI

CHẲNG CÓ GÌ PHẢI "SỢ"

TOÀN NHỮNG CHUYỆN "TRỜI ƠI" !

 

Nhà thơ Đại Ngàn

(23/12/14)

 

**

 

DẶM NGÀN says:


 

          NÓI MẤY CHO VỪA

 

Cái ngu nói mấy cho vừa
Những nòi thất học có chừa ai đâu !
Dù là bên Mỹ bên Tàu
Ở ta cũng thế đua nhau một bầy !
Chúng là một dám giả cầy
Trôi sông lạc chợ theo thầy chúng thôi !
Bởi ngu chúng chưởi Đại Ngàn
Cái loài óc chó biết đâu sang hèn !
Chúng quen sống kiểu đê hèn
Thấy người cao cả chúng bèn gâu gâu !
Nên thôi cứ để mọi người
Xem vào mà thấy những loài chó heo !

 

ĐỈNH NGÀN
(23/12/14)


 

**

 

MÂY NGÀN says:


 

KHEN VÀ CHÊ !

 

Đáng khen là chuyện ba ông
Châu, Văn, Sơn đó chẳng ngông chút nào !
Chiều chiều ra dạo bờ ao
Thương ông Quang Lập bèn vào viết thư !

 

Viết thư gửi đến cửa trời
Xin cho Quang Lập dạo chơi ở ngoài !
Thuyền tình quả nhắm lạc loài
Biết đâu trâm gãy khi nào bình rơi !

 

Rừng ngàn chim chóc kháo chơi
Hỏi thư có đến nơi nào hay không !
Các ông cho dẫu chẳng ngông
Nhưng điều xã hội thì không hiểu gì !

 

Chỉ vì nghiên bút tì tì
Chính em chính chị biết gì không nao !
“Mác Lê” hỏi có khi nào
Lại tha ngang ngữa tầm phào vậy đâu !

 

Nên đừng có thói yêu cầu
Chớ xin chớ xỏ mà rầu thêm thôi !
Chừng nào Nhà nước bồi hồi
Thì tha cả đám như hổi “Cù” kia !

 

Nói chơi khen vậy cũng nhiều
Bao năm “ý hệ” thư liều đặng chi !
Về mà học “pháp luật” đi
Mác xưa có nói những gì hay không ?

 

Châu, Văn, Sơn chớ lông nhông
Quên điều “chuyên chính” khỏi lòng vấn vương !
“Mác Lê” giờ ổn mười phương
Ngây thơ cỡ ấy cũng thường đấy thôi !

 

GIÓ NGÀN
(23/12/14)


 

**

         

BÂY CHỪ

 

Bây chừ đang ở nơi đây

Núi cao mây xám heo may lạnh lùng ! 

Noel hiện kéo về nguồn

Nhà thơ tự hỏi mình buồn hay vui ?

Buồn vì ray rứt việc đời

Vui vì trên núi cao vời ai hơn !

 

TRĂNG NGÀN

(23/12/14) 

 

**

 

BÀ GIÀ NOEL

 

Noel chỉ thấy ông già

Mấy ai thấy được bà già Noel !

Hiện giờ anh ở mình ên

Noel Đà lạt lạnh rên cả người !

Nhìn em trong ảnh tức cười

Bà già hay đó ông già Noel ?

 

NGÀN MÂY

(23/12/14)

 

**

 

SÁNG KIẾN TỐI KIẾN !

 

Sáng thì cũng kiến vậy thôi

Tối thì cũng kiến mấy hồi khác đâu !

Hãy xem giáo dục thể nào

Đổi thay xoành xoạch bạc đầu trẻ thơ !

Bây giờ còn lại lơ mơ

Định mang Anh ngữ be bờ học sinh !

Đúng là toàn chuyện hãi kinh

Còn gì tiếng nói Việt Nam sau này !

Ôi thôi sáng kiến giả cầy

Đúng là tối kiến điệu này còn chi !

Thực là giáo dục mấy khi

Toàn điều nham nhở còn gì nước ta !

 

TIẾNG NGÀN

(22/12/14)      

 

**

 

 

BIỂN NGÀN says:


 

LOAY HOAY

 

Cuộc đời dân Việt sao loay hoay
Mình cứ hại mình lỗi tại ai ?
Ngu tối đã từng đua ý hệ
Cong lưng cuộc chiến những đêm dài !
Hòa bình lặp lại không hồ hỡi
Vẫn cuộc đấu hoài trong mê sai !
Vẫn nghiệt ngã nhau bằng ý thức
Làm cho đất nước mãi xạt xài !
Sai quấy cứ cho mình số một
Dân tình mặc sức bạc màu phai !
Nghĩa tình dân tộc ra nghiêng ngã
Biết đến bao giờ được thấy may !

 

NON NGÀN
(22/12/14)


 

**

 

TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ

(Để giúp tìm cho dễ)

 

ĐỒNG NÁT (14/01/15)

PHÊ BÌNH (14/01/15)

ĐÊ TIỆN (14/01/15)

LÃO HƯ (14/01/15)

CẶN BÃ (14/01/15)

TIẾU LÂM ! (13/01/15)

LÃO NGOAN ĐỒNG (13/01/15)

DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ (13/01/15)

TRĂM HOA ĐUA NỞ (13/01/15)

LÝ TƯỞNG CHÍNH TRỊ, NIỀM TIN TÔN GIÁO VÀ

TỰ DO BÁO CHÍ (13/01/15)

CUỘC ĐỜI (13/01/15)

ÔI THÔI (13/01/15)

RỪNG CÂY VÀ RỪNG NGƯỜI ! (13/01/15)

BÂY GIỜ ! (13/01/15)

VÁN BÀI LẬT NGỮA ! (13/01/15)

TẦNG ÔZÔN (13/01/15)

TẾU (13/01/15)

TIẾU LÂM ! (13/01/15)

ĐINH TẤN LỰC ! (13/01/15)

NGUYỄN HƯNG QUỐC (13/01/15)

HỮU THẦN VÀ VÔ THẦN ! (12/01/15)

THƯỢNG ĐẾ ! (12/01/15)

THƠ TA ! (12/01/15)

EM KHỦNG BỐ ! (12/01/15)

DU TỬ LÊ ! (12/01/15)

TỔNG THỐNG MỸ (12/01/15)

CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ ! (12/01/15)

KHỔNG TỬ ! (11/01/15)

TÌNH NGƯỜI (11/01/15)

THÍCH HAY KHÔNG THÍCH (11/01/15)

LÍNH ĐÁNH THUÊ ! (11/01/15)

DƯ LOẠNN VIÊN (11/01/15)

CON CU (11/01/15)

CHỦ NGHĨA TỰ HÀO ! (10/01/15)

NHÌN LÊN ! (10/01/15)

BÔN SAI ! (10/01/15)

THƠ (10/01/15)

BÀI TOÁN KINH TẾ ! (10/01/15)

HOAN HÔ ! (10/01/15)

NGUYỄN BÁ THANH ! (10/01/15)

CHUYỆN GÀ CHUYỆN VỊT ! (10/01/15)

KHE SANH ! (10/01/15)

THẰNG NÀY (10/01/15)

NGU DỐT VÀ XẤU XA ! (10/01/15)

HÀNH TINH XANH ! (08/01/15)

TỰ DO (08/01/15)

VIỆC ĐỜI ! (08/01/15)

ĐẦU ĐỘC ! (08/01/15)

CÁ NHÂN VÀ CƠ CHẾ ! (08/01/15)

ĐẠO HỒI ! (08/01/15)

Ý YÊN ! (08/01/15)

CÁI NGU VÀ CÁI DỐT ! (08/01/15)

NHUẦN NHUYỄN ! (08/01/15)

THƠ DU TỬ LÊ (08/01/15)

RÙM BENG ! (08/01/15)

NGUYỄN NGỌC GIÀ ! (08/01/15)

PHÚ LÂM II (08/01/15)

TIGER (08/01/15)

HẬN TÌNH ! (07/01/15)

CÔN TRÙNG ! (07/01/15)

CA DAO (04/01/15)

CẦU NGUYỆN ! (04/01/15)

HẠT GIỐNG ĐỎ ! (04/01/15)

LÃNH ĐẠO THẾ GIỚI (04/01/15)

ANH VỀ ! (03/01/15)

CÓ ĐI CÓ LẠI ! (03/01/15)

LOẠN TRÍ ! (02/01/15)

XÃ HỘI DÂN CHỦ VÀ QUYỀN CON NGƯỜI

(02/01/15)

THÂY MA KHỔNG TỬ ! (02/01/15)

ỐI ANH CÁC MÁC ! (01/01/15)

ÔI CHAO ! (01/01/15)

XƯA NAY CHUYỆN ĐỜI (01/01/15)

NHÀ THƠ ! (01/01/15)

GỬI BAO MAI (01/01/15)

RÕ RỒI ! (24/12/14)

ÔI THÔI ! (24/12/14)

CHỮ TRINH (24/12/14)

CHUYỆN TÀU (24/12/14)

THÂN GỬI THU MỸ (24/12/14)

NHÀ THƠ ... (24/12/14) 

NÓI MẤY CHO VỪA (23/12/14)

KHEN VÀ CHÊ ! (23/12/14)

BÂY CHỪ (23/12/14) 

BÀ GIÀ NOEL (23/12/14)

THƯ GỬI THU MỸ (23/12/14)

LOAY HOAY (22/12/14)

 

 

**

No comments:

Post a Comment