Tuesday, August 4, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" (22)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (22)

 

Ngàn Khơi says:


 

CÁI CỜ

 

Cái cờ đó vốn năm sao
Cớ chi có kẻ thêm vào sáu chơi
Đúng là một bọn dở hơi
Vô tình hữu ý đều nơi tội làm
Nịnh thần một thói lam nham
Trò chơi bán nước hay hàm ý chi
Nước non ai kẻ trị vì
Hãy nên xem lại có khi muộn màng
Ai ham chức tước giàu sang
Bắt đàn em bé phất tràn sáu sao
Nước non nay bởi lẽ nào
Mặt còn búng sữa cờ sao nghĩa gì !


                             

NON NGÀN
(22/12/11)



 

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

BỆNH TÔN THỜ LÃNH TỤ

 

Từ khi có Mác Lênin
Tôn thờ lãnh tụ bệnh điên con người
Nhân dân một nước hai loài
Bên là lãnh tụ bên thì dân ngu
Lãnh tụ thánh dân toàn ấm ớ
Kiểu hội tề lãnh chúa vinh quang
Cha truyền con nối vua quan
Còn dân cỏ rác làng nhàng muôn năm
Dân mù tối càng vinh “lãnh tụ”
Ấy dân ngu hay chỉ giả đò
Yên thân để “lãnh tụ” lo
Yên thân để chỉ giả đò kiếm ăn
Thời thế ấy lắm phen tủi hổ
Con người đâu chỉ thấy đoàn bầy
Văn minh thế giới bấy chầy
Càng tôn lãnh tụ càng bầy lâu la
Đúng thời buổi người ta có một
Con người gì như Bắc Triều Tiên
Ghê thay nhân loại triền miên
Văn minh bôi bác khùng điên giống người !


 

NON NGÀN
(24/12/11)



 

©

 

VÕ HƯNG THANH says:


 

VINH DANH VACLAV HAVEL

 

Vaclav Havel, Vaclav Havel
Người anh hùng của thế gian
Ông ra đi khiến bao người thương tiếc
Thương tiếc vì chính nhân cách của đời người
Thương tiếc vì chính trái tim thanh thoát


Bảy mươi lăm tuổi ông từ giả cõi đời
Song ông vẫn như trong tính cách là vị Tổng thống cuối cùng
Của nước Cộng Hòa Tiệp Khắc
Điều đó có hề chi
Khi mà đất nước Tiệp Khắc xưa kia đã được chia thành hai quốc gia


                                                                                 độc lập

Ông như một chính khách đa tài
Hay quả là một chính trị gia lỗi lạc
Tính cách ấy hhay đẹp lắm thay
Bởi ông chỉ hoàn toàn là con người đơn giản
Ông vừa là nhà văn, nhà soạn kịch, mà đồng thời cũng là nhà đạo diễn        


                                                                    lảm phim có hạng

Nhưng đặc biệt nhất trong đời của ông
Chính là một nhà bất đồng chính kiến
Và cũng cả trong tính cách ấy
Mà ông vốn đã trở thành vị Tổng thống đầu tiên
Từng mang lại các thành quả tự do, dân chủ rạng ngời lên cho tất cả


                                                                                 mọi người

Nhưng hãy còn một điều rất đáng nói ở ông
Trong thời trai trẻ từng vừa lái tắc xi, vừa hoàn thành đại học
Một điều kiện đã giúp ông khả dĩ trở thành một người đấu tranh cho


                                                             tự do, dân chủ ở tương lai
Ông quả thật là người thực tế hoàn toàn
Khi suốt cả cuộc đời mình chỉ nhằm vào mục đích đấu tranh cho nhân 


                                                                              quyền thế giới

Cũng chính ông, người đã mang lại cuộc Cách mạng nhung
Hoàn toàn hiền lành và êm ái
Cuộc Cách mạng ra đời cốt chỉ để chống lại những gì vốn toàn sắt máu
Để cốt nhằm đề xướng lên một nền dân chủ đích thực và tự do
Một nền dân chủ, tự do với bản chất thật tình, mà không phải chỉ có


                                                                         toàn là khẩu hiệu

Nên cuộc đời ông, quả chỉ để vinh danh con người
Chỉ để vinh danh con người, mà không nhằm vinh danh bất kỳ những


                                                                           điều gì khác
Và cũng bởi chỉ để vinh danh con người, mà ông thật phải rất đáng để


                                                                       được vinh danh
Bởi vậy cứ hãy mượn lời của chính Lech Walesa
Để coi sự ra đi của ông như một điều vô cùng mất mát


Lech Walesa, con người cũng đã từng được vinh danh như vị lãnh tụ 

                                                           của Công đoàn Đoàn Kết
Người đồng chí công nhân đấu tranh cho tự do, dân chủ của chính


                                                                         Vaclav Havel
Hai người bạn Ba Lan và Tiệp Khắc
Đã từng sát cánh đấu tranh cho cả một thời thật sự rực rỡ, huy                                                          


                                                                                   hoàng
Để làm cho toàn lịch sử của cả thế giới loài người phải đã được sang


                                                                                 trang

Thế nên, nay ông mất đi
Sự tiếc thương của mọi người quả rất hoàn toàn xứng đáng
Mọi người đây, là toàn cả thế giới loài người
Những người luôn vẫn có con tim và đồng thời khối óc
Những con tim chân chính, và những khối óc thật sự vô tư !


 

ĐẠI NGÀN
(20/12/11)



 

©

 

VÕ HƯNG THANH says:


 

HOAN HÔ

 

Hoan hô Ông đã chết rồi
Vua băng hà đấy để đời cho ai ?
Thưa rằng có cậu con trai
Kim-Jong Un Đại tướng quả tài còn chi
Hoàng tử bé lên trị vì
Bắc Hàn quốc thổ lại khi sướng nhiều
Hoan hô ông chết bao nhiêu
Thương sâm xứ lạnh mọi vinh quang
Từ vua cha Kim li-Sung
Nối ngôi ông cũng anh hùng một phen
Bây giờ ông vẫn từ trần
Hoan hô một phát đở phần muôn năm
Muôn năm, ông lại muốn nằm
Thiêng liêng lãnh tụ, trăm phần dân reo
Dân reo, vì bởi ngặt nghèo
Tự do dân chủ, một lèo như nhau
Thương ông từ trước đến sau
Thương ông từ Mác đến hầu Lênin
Bây giờ ông đã im lìm
Xin chia vui, ông quả đã lên thiên đường !


 

ĐẠI NGÀN
(19/12/11)



 

©

 

BẢN DỊCH MỚI BÀI THƠ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP

CỦA DANH TƯỚNG LÝ THƯỜNG KIỆT (10191105)

 

南國山河

 





 

Nam quốc sơn hà

 

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư !

 

(Bản dịch 1) :                                 

 

SÔNG NÚI NƯỚC NAM

 

Nước Nam vua Nam ở

Sách trời định rành rành

Lũ giặc ngoài kéo tới

Chúng bay phải tan tành !

 

©

 

(Bản dịch 2) :                

 

Nước Nam bờ cõi của vua Nam

Định trước từ trời lẽ tự nhiên

Lũ giặc chúng bay mà phạm tới

Thảy nhìn thất bại biết nhãn tiền !

 

©

 

(Bản dịch 3) :               

                    

Nước Nam là của vua Nam

Sách Trời đã định dễ làm khác sao

Nên khi lũ giặc xâm vào

Chúng bay sẽ chuốc xiết bao ngậm ngùi !

                                             

©

 

(Bản dịch 4) :

 

Đất Nam chỉ thuộc vua Nam

Sách trời định sẵn há làm khác sao

Nếu nay lũ giặc xâm vào

Chúng bay tự chuốc lấy bao tan tành !

 

©

 

(Bản dịch 5) :

 

Nước Nam của vua Nam

Sách trời định rõ ràng

Vô cớ giặc tới phá

Chúng bại quả không oan !

 

©

 

(Bản dịch 6) :

Nước Nam bờ cõi của vua Nam

Sách định tự trời há chớ ham

Bọn giặc chúng bay mà lấn tới

Thất bại cầm bằng để hết tham !                             

 

©

 

(Bản dịch 7) :

 

Bọn giặc tới, bay cứ chờ thất bại

Nước non này, vẫn một cõi trời Nam

Sách trời định, rõ ràng là thế đó

Giang sơn này, chỉ riêng của vua Nam !

 

   ©

 

(Bản dịch 8) :              

 

Vua Nam riêng cõi trời Nam

Sách trời đã định dễ làm khác sao

Nếu nay bọn giặc xâm vào

Chúng bay sẽ chịu xiết bao tan tành !

 

©

 

(Bản dịch 9) :             

 

Đất nước Nam vua Nam xưa vẫn ở

Rõ ràng luôn đã định tại sách Trời

Nếu vô có bọn giặc ngoài tới phá

Bọn chúng bay sẽ đại bại tơi bời !                            

 

©

 

(Bản dịch 10):

 

Nước Nam vốn của vua Nam

Sách trời đã định chớ làm khác đi

Nên giặc dữ dẫu khi lấn tới

Thất bại luôn chờ chúng rõ ràng !

 

©

 

(Bản dịch 11):

 

Giang sơn gấm vóc của vua Nam

Thiên định từ đầu há dễ tham

Bọn giặc lấy chi mà lấn tới

 Đại bại tan tành để hết than !                      

 

©

 

(Bản dịch 12):

 

Bọn giặc đến, bay tự nhìn thất bại

Giang sơn này, riêng một cõi trời Nam

Sách trời định, rõ ràng là thế đấy

Núi sông này, vẫn riêng của dân Nam !

 

Võ Hưng Thanh

(08/10/2011)

 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

NON NGÀN

 

Có người nhắc tới Non Ngàn
Hoan hô một phát, vội vàng nói thêm
Đừng so Mỹ với Việt Nam
Mỹ là nước lớn, VN nhằm gì
Khác là ở chỗ thị phi
Nhân quyền bảo có, người thì bảo không
Thế nên dẫu vẫn công an
Mỗi nơi mỗi khác, la làng mà chi
Khác nhau, ở chỗ chỉ huy
Khác nhau, ở chỗ những gì chủ trương
Khác nhau, ở chỗ xuống đường
Khác nhau, ở chỗ ngàn phương cõi đời
Một bên kinh tế là trời
Một bên quyền lực, dễ hầu giống nhau
Vài dòng nói trước, nghĩ sau
Vài dòng thêm thắc, để hầu công tâm !

 

NON NGÀN
(07/10/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:

06/10/2011 at 23:00       

 

CHƠI LỐI MỸ

 

Mỹ anh giàu sụ trên đời
Liêng xiêng một bận, há thời sợ chi
Vấp thời, gượng lại mà đi
Tự do ta bước, đường thì thênh thang
Các người muốn chiếm phố Wall
Chiếm rồi để đó, khóc than vội gì
Nhớ thời Công xã Paris
Tưng bừng ba tháng, rồi khi ngậm ngùi
Bởi vì bài bản ở đời
Mình chưa biết hết, tưởng đời ngon ơ
Đến khi vào cuộc bơ phờ
Muốn chơi chẳng đặng, lập lờ rút … ra !

 

NGÀN KHƠI

(06/10/2011)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

ANH EM GIỐNG NHAU

 

Người anh em, ở đâu cũng vậy
Đã công an, phải giống, khác chi
Cũng là công cụ thường khi
Dẹp đường, dẹp sá, dẹp khi biểu tình
Đã biết vậy, bực mình sao đặng
Bởi luôn là vốn dạng thiên lôi
Cho dầu sét đánh trời Tây
Hay Đông cũng thế, khác nhau dễ nào
Ai lớn nhỏ, lẽ nào chẳng rõ
Lưỡi sét tầm, biết kiếm đâu ra
Chỉ theo thông báo ấy mà
Lệnh trên ban xuống, thì ra chận dường
Đơn giản thế, tỏ tường chi bấy
Công cụ mà, thắc mắc hầu chi
Muốn sang, làm kẻ chỉ huy
Muốn làm ông chủ, thì đi biểu tình !

 

NON NGÀN
(06/10/11)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

ANH ĐI CHƠI

 

Anh đi cũng giống đi chơi
Đi cho biết một phương trời gần bên
Ở nhà chỉ thấy rêm rêm
Ra ngoài mới biết sốc, êm ai lường
Thế nên, nếu quyết lên đường
Đem theo vài giọt Hùng Vương trong mình
Can ngăn lại hóa lình xình
Muốn đi phải biết máu mình Âu Cơ !

 

NGÀN KHƠI
(03/10/11)


 

©      

 

ĐẠI NGÀN says:


 

NỔI LỬA BIỂN ĐÔNG

 

Sóng biển đông, lâu rồi sao vẫn nguội
Phải hè nhau đốt lửa, để cho vui
Không hòa bình, trước lũ người hiếu chiến
Tự vệ thôi, mau nổi lửa cho rồi
Hoàng Sa đó, phải thu hồi nhanh lại
Vì cớ chi, sao cứ mãi im lìm
Trường Sa đó, thu lại gì đã mất
Phải hè nhau, cùng nổi lửa biển đông
Rủ thế giới đến cùng ta họp mặt
Châu về rồi, Hợp Phố mới quang vinh !

 

THƯỢNG NGUỒN
(03/10/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TẤC ĐẤT TẤC VÀNG

 

Thời nay, tấc đất tấc vàng
Nhất là Hà Nội, đất càng giá cao
Thế nên, thơ thẩn thuở nào
So vàng thời giá, dễ đâu kịp bì
Đất nhà nước, khó thị phi
Muốn thu ký giấy, có gì khó đâu
Vậy nên, ông Vũ đừng rầu
Ủ tờ thế đó, khỏi so giá vàng
Nhà ông, nay đáng ngàn vàng
Chờ xem tấc đất tấc vàng ra sao !

 

 NON NGÀN
 (03/10/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CÓ CÒN HƠN KHÔNG,
HAY KHÔNG CÒN HƠN CÓ

 

Đời nay quả thật lạ lùng
Nhiều điều như thể lùng bùng khó tin
Ai hay chỉ luật biểu tình
Phải non thế kỷ, giật mình mới nên
Vậy mà, dân vẫn như quen
Có thì cũng tốt, còn không, lạ gì
Thế nên, quan trọng điều chi
Chính là thực chất, cần chi bề ngoài
Trấn an, hay chỉ đua đòi
Dẫu rằng có đấy, cũng hoài như không
Mới mong, nếu đúng vàng ròng
Trễ rồi cũng có, còn hơn mãi chờ !

 

 THƯỢNG NGÀN
 (03/10/11)


 

©

 

KHÓ KHÔNG TỨC CƯỜI ĐƯỢC

 

Đọc xong quả thấy tức cười

Ông này giống kiểu con người không gian

Nói chơi như nói đàng hoàng

Nói đàng hoàng lại giống toàn nói chơi

Ôi thôi bao chuyện trên đời

Nhìn ra sao cũng trời ơi cả mà !

 

NON NGÀN

(30/9/11)

 

©

 

CÁC NHÀ THƠ

 

Quả Xuân Diệu một nhà thơ có hạng

Một nhà thơ hơi có vẻ trai lơ

Theo Cách mạng ông thành ra lột xác

Nói huyên thuyên còn hơn kiểu Nhà thờ

Đâu có thể giống Hoàng Cầm, Phùng Quán

Mỗi dòng thơ thật khó kiểu lơ mơ

Nhà Lưu niệm đáng ra cho Huy Cận

Cùng anh em của một thứ trong nhà

Nhưng Huy Cận ít ra nhiều thơ lạ

Xuân Diệu thì thơ như dáng thi ma ...

 

 ĐẠI NGÀN

 (30/9/11)

 

©

 

VĂN CHƯƠNG HẠ GIỚI

 

Văn chương hạ giới rẻ hơn bèo

Bốc phét nhiều vào, chỉ nói điêu

Ý tứ cùn mằn, y chổi sể

Điệu vần chập choạng, giống dây leo

Đọc lên nghe quả ngô nghê quá

Nghĩ lại ôi toàn cách hót theo

Ấy thế mới nên điều cớ sự

Văn chương hạ giới tệ hơn bèo

 

NON NGÀN

 (30/9/11)

 

©

                             

THI CA VÀ CUỘC ĐỜI

 

Cuộc đời như vườn hoa

Thi ca là con bướm

Đời bao nhiêu mật ngọt

Bướm tha hồ rong chơi

 

Đừng vẽ vời cuộc đời

Giống như vườn trái cấm

Bướm không lối bay vào

Còn giá gì đôi cánh

 

Nhà thơ như con ong

Bay thung dung trước gió

Gió nhẹ nhàng không bão

Chuyện gì phải gò lưng

 

Lời thơ như chim hát

Chim chỉ hót vô tư

Đời nhẹ nhàng gió thoảng

Hì hục cốt làm chi

 

Thơ giống hạt mưa bay

Nhẹ nhàng mà lất phất

Đâu như con bù nhìn

Giả đò dọa chim chóc

 

Thơ vốn chỉ trò chơi

Người chơi luôn thong thả

Cuộc đời giàu đam mê

Cuộc đời không tất tả

 

Thơ như lời nói thật

Lời nói trong cuộc đời

Giữa những người vốn thật

Cần nói dóc mà chi

 

Vậy nên thơ thoải mái

Không dối trá cuộc đời

Không làm duyên vô lý

Không tỏ mình nhà thơ

 

 Võ Hưng Thanh

 (28/9/11)

 

©

 

NHÀ THƠ

 

Nhà thơ phải có tấm lòng

Đừng đem chữ nghĩa ném vào hư không

.................................................................

Thơ là tứ và thi tài là chính

Ngôn ngữ thơ khác sỏi đá ven đường

 

Nên nhà thơ cần biết mình là chính

Làm nhà thơ, không giống kiểu thợ thơ

Bởi nhà thơ như trăng vàng phơi ánh

Còn thợ thơ, giống cái kiến cành đa

 

Thơ tinh túy, không gì hơn ngôn ngữ

Ngôn ngữ luôn là hơi thở tâm hồn

Hồn hóa thân thành thơ, thành ngôn ngữ

Ngôn ngữ thơ trùm hết cả không gian

 

Thơ bởi vậy như bức tranh tuyệt diệu

Bức tranh thơ kiểu ngôn ngữ không màu

Bởi màu sắc mãi luôn là tương đối

Còn tứ thơ choáng ngợp cả thời gian

 

Thơ là vậy, không hư mà chẳng thật

Hư thì không xứng đáng giữa cuộc đời

Thật thì quá ngô nghê, thơ mất ý

Nên lời thơ, như tiếng nói vượt thanh âm

 

Nhà triết học làm thơ thành triết học

Đừng học theo kiểu triết lý bốc đồng

Cái gì giả giống cành khô giữa nội

Thơ thật luôn như cây chốn non ngàn

 

Thơ chân thật có lời thơ lai láng

Người làm thơ, như nghệ thuật vui chơi

Không giống kiểu nhá vần, cùng ngậm chữ

Bụng sình sôi, không thoải mái trên đời

 

Thơ nhẹ nhàng như gió qua đồng nội

Bao hương thơm ngào ngạt giữa chiều vàng

Hay thơ nhẹ như hơi sương buổi sớm

Ánh dương tràn hồng thắm khắp không gian

 

Thơ là chơi, nhưng ý luôn vẫn thật

Bởi thơ như ngôn ngữ đẹp trên đời

Thơ bản chất vẫn luôn là vần điệu

Vần điệu còn là chất nhạc trong thơ

 

Võ Hưng Thanh

(28/9/11)

 

©      

 

THƠ VỚI THẨN

 

Thơ với thẩn, đọc lên nghe chán ngắt

Thơ như mùn trong rừng núi hoang vu

Thứ chữ nghĩa, như moi thùng rác cũ

Đọc sao nghe như quến quyến tù mù

 

Mười khuôn mặt trẻ thơ, hay thơ trẻ

Được bơm lên như trí thức cuộc đời

Trí thức trẻ và thơ thời đại mới

Chỉ mơ hồ như một thứ ma trơi

 

Thơ hủ nút, giống điệu đàng làm dáng

Sao ngây ngô, và rất đỗi ngù ngờ

Thật khó biết, chứa gì ngôn ngữ ấy

Hay như tuồng cát sạn vãi tung chơi

 

Tứ vô nghĩa, ngổn ngang bao gò đống

Vũng nước đen, như tù đọng hãi hùng

Thơ rời rã, kiểu linh hồn rời rạc

Vần điệu gì, như sạn đá lung tung

 

Thơ vô nghĩa, ngữ ngôn ôi kiệt quệ

Lời khô khan, ý tứ chỉ vu vơ

Như cơn rặn đẻ đau, mà vô sản

Hay sinh ra, sao giống những quái thai

 

Ôi văn học nước nhà, giờ sao vậy

Cạn kiệt rồi, thơ nhảm nhí vu vơ

Hồn dân tộc, qua non gần thế kỷ

Thơ kia ư, hay đất cát phủ đầy

 

Một dân tộc bốn ngàn năm văn hiến

Nghĩa làm sao tới thế hệ hôm nay

Thơ kiệt sức, như sau cơn việt dã

Ai làm nên cớ sự nước non này !

 

VHT  

(28/9/11)

                   

©

 

CHUYỆN NGƯỢC XUÔI

 

Chuyện ngược ngạo có gì đâu phải lạ

Đời quen rồi, nào đáng nói mà chi

Trồng chuối ngược, thì nhìn đời xuôi lại

Tự thích nghi, cái ấy có nghĩa gì !

 

Ôi con người, có bao điều nói ngược

Đúng hay sai, chuyện ấy lắm khi thì

Tốt hay xấu, đố những ai biết rõ

Nên đời này, ít ai muốn thị phi !

 

Trồng chuối ngược, tất thấy đời đều ngược

Đứng lên ngay, đời vẫn ngược mới kỳ

Bao điều ngược, cứ cho xuôi cũng lạ

Nhưng đời này, ai phản đối chút chi !

 

Dầu biết ngược, nói xuôi đời vẫn nói

Trái khoáy ư, đời vẫn thế, kể gì

Nên độc lập tự do, là quý nhất

Mặc ai xuôi, mặc ai ngược sá chi !

 

ĐẠI NGÀN

(27/9/11)

 

©

 

THỔI KÈN  

 

Thổi kèn ò í mà chơi

Khen qua khen lại khiến đời lên hương

Đời lên hương biết ai có ngửi

Kiểu kèn này người chưởi hơi nhiều

Cuộc đời sao có bấy nhiêu

Lợi mình mà khiến tiêu điều nhân gian

Thổi đi càng thổi rộn ràng

Chỉ kèn với trống ối làng nước ơi

Vinh danh, ca ngợi mọi nơi

Hầu tròn thế kỷ đất trời Việt Nam !

 

 NON NGÀN

 (25/9/11)

 

©

 

CỎ MAY VÀ LÚA NƯỚC

 

Cỏ May, đồng nội hương ngàn

Nói cây lúa nước chứa chan nghĩa tình

Ra đi từ thuở bình minh

Lúa vào đất Pháp ngát tình quê hương

Đây Camarque tình ngàn phương

Con chuồn chuồn đậu vẫn vương nỗi niềm

Việt Nam cây lúa mênh mông

Nào ngờ đất Pháp có đồng quê ta

Nhớ bao người Việt phương xa

Một thời vào Pháp quả là hồn quê !

 

NON NGÀN

(25/9/11)

 

©

 

HỌA HỔ

         

"Họa hổ họa bì, nan họa cốt    

Tri nhân tri diện, bất tri tâm"

Tức vẽ hổ, hình ngoài thì rất dễ

Còn xương trong, ai biết vẽ làm sao

Người cũng vậy, biết người qua ngoại diện

Biết mặt thôi, còn lòng biết thế nào

Ấy thế đấy, cuộc đời luôn thế đấy

Lời người xưa, đúng muôn thuở khác nào

Thuật tuyên truyền cũng y như vẽ hổ

Ấy là vì toàn những chuyện tào lao

Dân thì chẳng bao giờ ưa mãnh hổ

Vẽ hổ chi, nào khác mặt con mèo !

 

ĐẠI NGÀN

(24/9/11)

 

©

 

NN says:


 

ÔNG NÀY

 

Ông này thấy vậy mà hay
Khen mà như chưởi bậc thầy còn chi
Thiệt hay tếu chẳng cần gì
Chỉ cần nói trúng có khi tốt rồi !

                                                               

NON NGÀN

(22/09/2011)


 

©

 

VIỆC LẠ KỲ

 

Đúng đây một việc lạ kỳ
Treo lồng đèn đỏ đặng chi ? đáng ngờ !
Chuyện này chẳng phải lơ mơ
Cả nền tự chủ bây giờ là đây !
Mau mau dứt hẳn việc này
Người ngoài, có phải quan thầy mình đâu !

 

NGÀN KHƠI
(22/9/11)


 

©

 

TỪ ĐẠI HẢI ĐẾN NGÀN KHƠI

 

Tôi Ngàn Khơi chẳng bao giờ lổ mảng

Bởi những ai chỉ khích bác tôi thôi

Máu văn nghệ mà mọi người vẫn biết

Dễ gì đâu sự lổ mảng trên đời

Người văn nghệ coi đời sân chơi rộng

Thế nên tôi lấy bút hiệu Ngàn Khơi !

 

ĐẠI HẢI

(22/9/11)

 

©

 

CHƠI THƠ

 

Thơ là chơi, đâu có gì là thật

Chơi cho vui, để chữ lại trên đời

Nhưng cách chơi, đây là chơi nghệ thuật

Không thể nào chơi theo lối ma chơi !

 

Đã là chơi, người chơi luôn lãng mạn

Chơi thanh tao, chỉ thế mới là thơ

Chơi vần điệu, và chơi luôn ngữ nghĩa

Chơi vô tư, chẳng tư ý trên đời !

 

Nếu làm thơ chỉ vì mong nổi tiếng

Tức làm thơ ngóng thiên hạ khen lao

Thơ kiểu ấy, chỉ là thơ phàm tục

Đâu làm gì xứng đáng một nhà thơ !

 

Thơ như hoa, đẹp ngay từ câu chữ

Nói ngô nghê, đâu có phải là thơ

Thơ là ý, là tâm hồn sành điệu

Thơ ca luôn như nguồn suối tâm hồn !

 

Lời thơ chảy, như nước từ nguồn mạch

Tự nhiên luôn, như hoa gió đong đưa

Vẻ đẹp ấy, yêu kiều như ánh sáng

Dễ gì đâu như ngôn ngữ văng bừa !

 

Thơ chỉ đẹp, khi ý thơ luôn đẹp

Ý khô khan, thơ rặn để làm gì

Thơ như gió, như hương ngàn thoang thoảng

Đời tự do, đâu bó buộc làm chi !

 

Nên nhà thơ, không như con con thợ

Không bao giờ chỉ tỉ mỉ, tì mi

Con ong thợ, miệt mài vê chất sáp

Khác thơ xa, như ánh ngọc lưu ly !

 

Thôi nói chơi, xin những ai đừng giận

Thơ là chơi, chẳng phải để đèo bòng

Dù phần thưởng, hay tiếng khen cũng vậy

Thơ đừng làm theo giống kiểu con ong !

 

 Võ Hưng Thanh

 (22/9/11)

 

©

 

ĐIỆU THƠ (1)

 

Trong điệu thức thơ hóa thành vần điệu

Vần điệu thành thân xác của riêng thơ

Thân xác ngọc có bao điều tuyệt diệu

Điệu là thơ, hay thơ điệu nhịp nhàng !

 

Thơ là tứ, mà cũng là hình tượng

Như dáng trăng, không lẫn được vào mây

Thơ như thuyền, trăng trôi trên trời dịu

Thơ như trăng, hay như ánh trăng đầy !

 

Mảnh trăng hè, quả bao nhiêu kỳ thú

Mấy hàng cau, làm nổi nét không gian

Đêm Việt Nam, trăng hè như thả sáng

Cùng hương đêm, da diếc khắp thôn làng !

 

Đêm hè Việt, khi trăng vừa ló dạng

Gió khơi lên, và ánh sáng bạt ngàn

Thảy không gian đang tan vào ánh sáng

Ánh trăng đêm, đây một vẻ mơ màng !

 

Trong gió nhẹ, tiếng trùng nghe non nỉ

Một vài khi, tơ nhện phất phơ theo

Hồn thơ đấy, khiến thời gian ngừng lại

Thuyền trăng trôi, không có tiếng mái chèo !

 

Gió phớt nhẹ, ánh vàng bao xao xuyến

Dập dìu luôn, hồn lẫn ý thơ say

Trăng với gió, nhẹ nhàng như quyến lấy

Đây Việt Nam, ai nhớ những đêm hè !

 

 NON NGÀN

 (22/9/11)

 

©

 

GIẾNG SÂU

 

Kiểu độc đảng giống như nằm trong giếng

Khi leo lên không biết lối đi nào

Ngước nhìn trời, thấy như bờ vung nhỏ

Thôi thì đành, cứ mãi thế co ro !

 

Cuộc đời thế, dù trời mây bao rộng

Thế gian đâu chi khác kiểu lòng ao

Cứ lòng vòng leo quanh bờ ao cạn

Dầu thế gian to lớn đến cỡ nào !

 

NON NGÀN

(22/9/11)

 

©

 

LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỂN

 

Lý thuyết khoa học tự nhiên hay khoa học cơ bản luôn luôn chính xác, nên kỹ thuật áp dụng cũng thường chắc chắn, hiệu quả. Nhưng lý thuyết khoa học xã hội, bởi ảnh hưởng nhiều bởi ý thức và nhận thức của người đưa ra lý thuyết trong diều kiện nhất định, nên sự thực hành không bao giờ chắc chắn. Mác đã quá chủ quan lý thuyết của mình, nên các người thực hành trong thực tế của ông ta luôn vấp phải những thực trạng nghịch lý là vậy.

Cho nên :

 

 

TRÍ THỨC VÀ THỰC HÀNH

 

Người trí thức vẫn khác người hành động

Biết là nhằm cho người khác nương theo

Hành động hết, thì lấy đâu trí thức

Trí thức tràn, thì hành động đâu ra

Chính do vậy, phân công mà làm việc

Ai cũng cần, đâu chỉ nói ba hoa

Nhưng biết đúng mới nên hành động đúng

Hành động sai là bởi biết nhập nhòa !

 

NON NGÀN

(22/9/11)

 

©

 

MẸ VIỆT NAM

 

Mẹ Việt Nam luôn vẫn có ngàn đời

Mẹ vô danh, nhưng tâm hồn vĩ đại

Mẹ thương con và thương luôn cả nước

Không bao giờ mẹ xưng mẹ Việt Nam !

 

Mẹ Việt Nam không thể là danh nghĩa

Chỉ bề ngoài trong mục đích tuyên truyền

Bốn trăm tỉ để xây nên tượng mẹ

Chẳng làm cầu cho bọn trẻ qua sông !

 

Đất Quảng Nam, danh xưa anh hùng thật

Nay anh hùng trong công thức lao xao

Mẹ Việt Nam, mẹ muôn đời ẩn khuất

Mẹ khoa trương, ôi quả thật thế nào !

 

Người xưa nói công cha cao hơn núi

Nghĩa mẹ thì như nguồn suối vô biên

Mẹ là mẹ của triệu người như một

Mẹ đâu riêng của những khẩu hiệu nào !

 

Ôi danh nghĩa, cuộc đời đầy danh nghĩa

Chỉ buồn lòng cho chính mẹ Việt Nam

Mẹ anh hùng, cả ngàn năm dân tộc

Mẹ phải đâu trong thoáng chốc cuộc đời !

 

Mẹ thật sự, tấm lòng bao quãng đại

Một trăm con, ngay từ thuở Âu Cơ

Đâu phải mẹ của số con nào đó

Dựng mẹ lên thành ngẫu tượng để thờ !

 

Xin lỗi mẹ con hư đâu tại mẹ

Mà con hư cũng đâu phải vì cha        

Hư hay không để các con tự biết

Lòng mẹ luôn mãi mãi vẫn bao la !

 

ĐẠI NGÀN 

(22/9/11)

 

©

 

NN says:    


      

TRỊNH KIM TUYẾN

 

Trịnh Kim Tuyến đúng là người đáng mến
Một mình cô thay người khác biểu tình
Thay nhiều người cô đúng là hoa hậu
Vượt lên trên trong ý nghĩa quang vinh
Vính dự ấy với cô là xứng đáng
Chữ “No U” bảo vệ nước non mình
Đường lưỡi bò khiến hiểm nghèo đất nước
Là lý do Kim Tuyến khó làm thinh !

 

 NON NGÀN

(21/09/2011)


 

©

 

CHUYỂN VÀ HÓA

 

Chuyển gì, và lại hóa gì

Chuyển thành dân chủ, hóa thành tự do

Dân chủ đúng, không ba hoa chích chóe

Tự do nghiêm, không phải thứ linh tinh

Bởi vì sao, vì đất nước của mình

Có thực chất mới thành ra phát triển

Không thể cứ tự do kiểu cuội

Thứ tự do nói khoác gấp triệu lần

Không thể là thứ dân chủ mị dân

Bầu toàn cả những người đã lựa       

Ai chống đối thì công an hỏi tới

Chỉ làm ăn, đóng thuế vậy là yên

Chân lý toàn tiền chế Mác Lênin

Thỏa mãn vậy cần gì đâu khoa học

Tuổi trẻ lớn lên sính toàn bằng cấp

Với mục tiêu làm cần trúc câu cơm

Còn khôn hơn thì phải mác đảng viên

Đặng lấy thế sau này còn làm lớn

Đấy vòng quay tuần hoàn mà thấy ớn

Hết lớp này rồi lại đến lớp kia

Dân thì luôn phải lao động cần cù

Chỉ số ít nắm vai trò lãnh đạo

Lão làng ấy lâu ngày đôn tới trước

Một dòng kênh duy nhất giữa non sông

Bất chấp mọi tinh hoa, mọi trí tuệ mặc lòng

Phải chấp nhận chỉ mình ta lãnh đạo

Ta là chúa nên đừng ai hó hé

Chỉ một mình ta biểu phải nên nghe

Ta cầm quyền, thế lực khỏi cần khoe

Thế lực đó là do ba dòng thác

Cho dầu thác cũng chẳng còn, giữa trời nắng hạ nung

Nhưng vốn cần gì đâu, có chức phải có quyền

Có quyền rồi thì tiền cũng đi theo luôn đó

Tiền tự đến đừng nói rằng ta tham nhũng

Chỉ thế thôi, vật biến phải tắc thông

Tham nhũng hoài, cũng lở non lở núi

Nước non vậy thật tràn lan ô nhiễm

Khắp nơi nơi từ mặt đất tới bầu trời

Như trí thức dở hơi, mọi cái gì đều luôn ca ngợi

Hay nghệ sĩ hàm hồ, mọi cái gì cũng chực tung hô

Chỉ tội cho toàn dân, thức mà sao lại giống giả đò

Ngủ giấc ngủ cho yên thân, khỏe khoắn

Chung quanh họ toàn nhân danh đủ thứ

Từng sôi nổi nhân danh Lênin và Các Mác

Từng nhịp nhàng nhân danh cả Hồ Chí Minh

Nhân danh hoài, nhân danh mãi không thôi

Nhân danh cả tự do và dân chủ

Nhân danh hạnh phúc nhân dân và đại đồng thế giới

Thế giới rã bành rồi, nhưng vẫn cứ nhân danh

Hết nhân danh tập thể, qua rồi

Là một thứ nhân danh của giáo điều bao cấp

Sự nhân danh của chân lý luôn luôn duy nhất đúng

Giờ đến nhân danh kinh tế thị trường

Nhưng của pháp quyền, của định hướng đi lên

Của XHCN dù rất còn mơ hồ chưa ai định nghĩa

Không, chỉ nhân danh có cần gì xác đáng

Định nghĩa làm gì chỉ khiến mất công thôi

Bởi định nghĩa làm chi, nào ai có khả năng làm

Mặc dầu cả nước có vài chục ngàn tiến sĩ

Thôi cứ thế mà nước nhà hú hí

Tự bằng lòng thỏa mãn với tiền nhân

Cứ một mực tung hô, tâng bốc chẳng thực lòng

Cứ hoan hô và đúc tượng thờ mọi loại

Ở đâu cũng thấy có những tượng đài kỷ niệm

Ở đâu cũng đặt vô số tên đường

Ở đâu cũng thấy rất nhiều khu lưu niệm khang trang

Kẻ bảo thủ đứng cạnh bên số người đổi mới

Bởi lịch sử nước nhà là thống nhất

Nên mỗi lúc hứng quẹo đâu thật sự có nghĩa lý gì

Khi quẹo lên, lúc quẹo xuống cũng thường khi

Khi quẹo phải hay quẹo trái cũng chỉ nhân danh có gì đáng nói

Chỉ rất tiếc Tố Hữu, Chế Lan Viên không còn có đó

Kể cả như Xuân Diệu, cũng thảy chỉ về hùa

Suốt cuộc đời thơ thẩn chỉ hoan hô

Hoan hô từ lúc mịt mùng cho đến thời kỳ đổi mới

Ôi tiết điệu và ôi là giai điệu

Thật diệu kỳ thơ và nhạc kiểu tưng tưng

Tuy một lòng nhân danh nước, nhân danh dân

Nhưng cốt lõi cũng chỉ là quyền lợi

Không ca ngợi thì lấy gì để sống

Phản đối ư còn phải ở tù

Thôi thì đành chỉ ca ngợi, ngợi ca

Còn đất nước cứ mặc dân biết lấy

Chuyện trái đất cũ xưa ai chẳng rõ

Chuyện kẻ hay người xấu ở đời

Chuyện người điên, kẻ tỉnh thường khi

Ấy là thế, cuộc đời luôn cứ thế

Chỉ người mà, có ai đâu thần thánh

Nên phải làm cho người được hiển linh

Ai cũng anh hùng, chỉ một người là thần thánh

Nếu không thể, đời chỉ toàn chán ngắt

Lấy gì đâu để trí thức cuội ở đời

Lấy gì đâu để nghệ thuật văn chương

Hầu ca ngợi những tượng thần giả dối

Quả là đúng nền văn chương hạ giới

Thứ văn chương hạ giới rẻ hơn bèo.

 

ĐẠI NGÀN

(20/9/11)

         

©

 

QUYỀN CHÍNH ĐÁNG

 

Tôi vẫn nói không tấn công ai trước

Nó nhục mình mình vẫn nhịn hay sao ?

Nó tấn trước thì phản công chính đáng

Nếu không sao còn nên vẻ con người

Luôn bất chấp nó là ai cũng vậy

Ở đây không làm dáng kiểu đàng hoàng

Ngụy quân tử là tiểu nhân mạt hạng

Trên đời này người chính đáng hiên ngang

Cây có thẳng mới không hề sợ gãy

Sá gì đâu với những kẻ ngôn gian

Chẳng vì mình thì có gì để ngại

Nhân nhượng gì với những thứ gian ngoan !

 

VHT

(20/9/11)

 

©

 

CON NGƯỜI VÀ CON LÂN

 

Nói trăm chữ, chẳng trúng nguyên một chữ

Viết chục câu, thơ thẩn chẳng ra gì

Bởi việc đời, vẫn tràn thứ thị phi

Ta kẻ lớn, có gì đâu oán trách

Kẻ lớn đội trời, còn chân đạp đất

Cẩn thận thôi, đừng dẫm phải con lân !

 

 VHT

 (20/9/11)

 

©

 

MƯA SAIGÒN

 

Mưa Saigòn, biểu tình thành ra nắng

Đây một hàng xe máy, giữa đường đông

Lưỡi bò đó, thật vô cùng phi lý

Dầu mưa rơi, ta vẫn phải biểu tình !

 

Ai cấm cản, tại sao người cấm cản ?

Có thấy không, Tổ quốc rõ lâm nguy ?

Đường lưỡi bò, khác gì con trăn đỏ

Một ngày kia, sẽ nuốt biển đông mình !

 

Kìa hãy nhìn, Hoàng Sa, Trường Sa đó

Mỗi một ngày, càng thêm mỗi chông chênh

Hoàng Sa mất, hay Trường Sa cũng mất ?

Nếu ta không luôn biểu hiện tinh thần !

 

Không, không được, cần biểu tình phản đối

Như lời thiêng, như biểu hiện thiêng liêng

Đất nước ta, bao ngàn năm khó nhọc

Hiểm nguy đây, sao lại phải im lìm !

 

Cho dầu mưa, nhưng tim không lạnh giá

Phải biểu tình, vì đây những thanh niên

Bằng xe máy, chạy nhiều trên đường phố

Biểu hiện theo, nổi bật những lô-gô !

 

Những biểu tượng, No U đều nhìn rõ

Gạch chéo ngay, trên nền đỏ lưỡi bò

Ý chí ấy, toàn dân cùng cương quyết

Biểu tình thôi, phải cắt đứt, quăng đi !

 

Mưa dẫu lớn, hay mưa còn rả rích

Có hề chi, lửa hun nóng tâm can

Lửa yêu nước, lửa của hồn dân tộc

Mưa Sàigon, đâu cản được lối ta đi !

 

NGÀN KHƠI

(19/9/11)

 

©

 

NK says:


 

 ỐI GIỜI TRÚNG QUÁ

 

Ối giời trúng quá ông Kiên
Lý ông thích nghĩa chẳng phiền ai đâu
Trung là chính giữa việc đời
Kiên là kiên định sự đời nhân văn
Một thì chẳng nói chẳng rằng
Hai thì đã nói phải năng tự hào
Kỳ Lân chỉ thứ lao nhao
Trung Kiên mới thật lời nào đúng ngay
Khen ông tôi vỗ hai tay
Mặc dầu thiền nói một tay đủ rồi !

                                               

VHT (18/9/11)      


 

©

 

TRƯỜNG CA DÂN TỘC

 

Tôi ca ngợi chính bài ca dân tộc

Bài ca dài văn hiến bốn ngàn năm

Đại trường ca bốn ngàn năm lịch sử

Vẫn luôn luôn bất khuất, mãi hào hùng

 

Có những buổi giang sơn thành bi tráng

Nhưng mọi lần hào kiệt vẫn vươn lên

Chí độc lập không bao giờ cạn hết

Hồn tự do phơi phới núi sông dài

 

Trường ca ấy, văn chương và vũ khí

Luôn có trong chiến trận, lẫn hòa bình

Văn chương đấy, vẫn dùng trong chiến trận

Hòa bình rồi, vũ khí nhượng văn chương

 

Ôi khí phách, Bình định vương Lê Lợi

Biết dùng người, Nguyễn Trải dậy văn chương

Bình Ngô Cáo, quả lẫy lừng dân tộc

Giặc thua rồi, ta bật dậy lòng nhân

 

Hịch tướng sĩ, hào hùng Trần Hưng Đạo

Mỗi lời như tên sắt, ngút ngang trời

Lửa khí phách, cháy bùng lòng quân sĩ

Cả ba lần đánh bại đại quân Nguyên

 

Song có lúc, nước nước non nhà tăm tối

Lời bi ca chùng lại, chốn non ngàn

Đất Cần Giuộc, hùng ca thành văn tế

Gan căm thù, bao chiến sĩ hi sinh

 

Thời đại mới, nhưng Hoàng Sa dậy sóng

Sóng tràn luôn, qua tới tận Trường Sa

Tuy tạm lắng, lời ca giờ chùng lại

Nhưng trường ca, đâu có thể xóa nhòa

 

Chí quật khởi một lòng không lui bước

Khí anh hùng quả thật sự là đây

Trường ca lớn, đại trường ca muôn thuở

Đại trường ca hun đúc nước non này !

 

Võ Hưng Thanh

(18/9/11)  

                   

©

 

CON TU HÚ         

 

“Có con tu hú bên đường
Hót toàn chất giọng nhiễu nhương ở đời
Thôi đành cũng thế mà thôi
Đời mà, đâu phải khắp nơi phượng hoàng !”


VHT

(18/9/11)

 

©

 

CÁNH ÉN MÙA XUÂN

 

Ông sai rồi, tôi hoan hô Thư ngỏ

Dẫu gì đây cũng cánh én mùa xuân

Mùa xuân đến với vạn ngàn cánh én

Đây đầu tiên, cành liễu chỉ buông mành

Mùa xuân đến Việt Nam đầy hoa nở

Đầy én chao bầu trời rộng thênh thang

Xuân như thế mới là xuân bất diệt

Vạn mùa xuân tới mãi với thời gian !

Còn dân tộc còn mùa xuân bất tận

Hoa Việt Nam vẫn nở khắp non ngàn.

 

VHT

(18/9/11)     

 

©

 

17/09/2011 at 23:51       

 

CÒN VÀ HẾT

 

Còn ý hệ thì vẫn còn đồng chí
Ý hết rồi thì hệ cũng tiêu đi
Đồng mà hết thì chí thành một nẽo
Việt bên Nam còn Tàu ở Bắc phương
Phá Tam giang ngày nay tuy đã cạn
Nhiễu Tam giang giờ biết kiếm nơi nào
Thôi lấy đại mo cau che cái … ấy
Hoặc ít thì cũng dzúp ngắn cỡ mi ni !

                                                

 NON NGÀN
 (18/9/11)

 

©

 

Đại Ngàn says:


 

ÔNG LƯƠNG THANH NGHỊ   

 

Ông Lương quả thật hùng hồn
Cứ tuyên như thế dân còn nghe ra
Hoàng Sa là của chúng ta
Trường sa cũng vậy, ai mà vô đây
Hai trăm hải lý là vầy
Từ xa, Trung Quốc sãi tay sao vào
Việt Nam hợp tác ra sao
Quyền gì Trung quốc chỗ nào xía vô
Hai nơi hai mảnh dư đồ
Cùng nhau ngang cựa, lẽ nào thua chi
Người dầu lớn ta sợ gì
Ta đây dù nhỏ, cũng thì ngang cơ
Thế gian bình đẳng vẫn giờ
Anh đừng ỷ mạnh nồ người, vô duyên !

                                    

 NON NGÀN
 (17/9/11)


 

©

 

AI HƠN AI

 

Hai ông này sao giống nhau

 Ông người Trung Quốc, ông người Việt Nam

Hai ông đều véc sọc dài

Cùng là màu xám, nụ cười song đôi

Màu hồng cà vạt nữa ôi

Nhìn vào đúng điệu hai người anh em

Nhưng làm sao biết ai anh

Người cao người thấp chập chùng thế kia

Lý chi ăn mặc một chiều

Ai người ra lệnh, ai người theo sau

Ngẫu nhiên có thể việc đời

Hay điều ngầm ẩn có trời biết đây

Ấy nên nêu thử việc này

Nhằm cho thiên hạ thử tài đoán vui

Vốn phô tô sốp bông đùa

Hay là định mệnh trớ trêu ở đời ?

Điệu này chắc phải than ôi

Anh giống em vậy dễ gì ngắt ra !

 

 NON NGÀN

 (17/9/11)


 

©

 

VHT says:


 

TRÍ THỨC HẢI NGOẠI

 

Việt Nam có cả hàng ngàn
Những người đầu óc đàng hoàng phúc thay
Năm Châu bốn biển bấy chày
Dọc ngang tung cánh quãng trời thế gian
Có chi đâu phải vội vàng
Việc đời còn đó mơ màng mà chi
Để thành ra chuyện thị phi
Mình người trí thức, có gì nôn nao
Nước nhà, thảy việc đồng bào
Dân tình là chính, lẽ nào không thông
Chính quyền, vẫn thứ viễn vông
Nước nào cũng vậy, khó lòng phô trương
Non sông, dầu có vấn vương
Ngóng về là chính, tỏ tường mà chi
Chuyện xâm lăng, chẳng ngại gì
Hễ còn dân tộc, ta thì chẳng lo !

                                

NGÀN KHƠI
(17/9/11)


 

©

         

Đại Ngàn says:    


 

THẬT HAY HƯ

 

Biết viết gì vào ở đây
Sao nghe lịch sử đắng cay muôn phần
Sử là sử của toàn dân
Hay là chỉ có một phần mô tê
Đọc sao lại thấy ê chề
Nghe như xát muối tái tê cõi lòng
Anh hùng hào kiệt bao năm
Nghe chừng như thể long tong thế nào
Ông xanh ông ở trên cao
Ông nhìn xuống dưới chỗ nào thực hư ?
Nhân gian dầu muốn vui cười
Phải trên điều thật còn hư sao đành
Hư thì quả chỉ hư danh
Thật thì mới đúng những trang sử hùng
Việc này ông Tất Tiến Chu
Gửi người trí thức những ngày xa xưa !

                                      

NGÀN KHƠI
(17/9/11)


 

©

 

ĐẠI HẢI says:


          

KHÔNG CHỐI CÃI

 

Chuyện không chối thì lấy gì mà cãi
Cãi không cần thì biết phải làm gì
Thôi thì, ta cứ hoan hô
Những gì sáng suốt, những gì anh minh
Hoan hô thánh, hoan hô thần, được cả
Nhờ thánh thần, nên mọi cái mới ra ri
Đã như thế, thì lấy gì để cãi
Không cãi nên cần chối để làm gì
Hãy đúc tượng, hãy làm nhà lưu niệm
Cho nhiều vào, để tham nhũng còn xơi !

 

NGÀN KHƠI
(16/9/11)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

LÝ LUẬN

 

Lý là cái đúng ở đời

Luận là các cách con người suy ra

Lý muốn đúng phải là hữu lý

Luận muốn hay phải trúng ở đời

Chớ còn chỉ muốn lý suông

Hay là luận dỏm nghèo nàn xiết bao

Ấy bởi thế luôn cần kiểm chứng

Kiểm chứng sai là lý đã tồi

Luận bàn những chuyện xa xôi

Khác nào như cắm sào nơi trăng rằm

Ấy bởi thế những người duy lý

Giống như anh bắt chí trên đầu

Cứ mò phải đụng chứ sao

Trên đầu có ngứa lẽ nào sai sao

Nhưng chẳng hiểu ngứa do nhiều cách

Đầu ở dơ cũng ngứa khác nào

Chí đâu lại chí tào lao

Đại đồng xã hội khác nào chí to !

 

 VHT

 (14/9/11)

 

©

 

TÂM TÌNH VỊ THỦ TƯỚNG

 

Khó bao phê phán ông Đồng

Ông người lý tưởng, hay lòng riêng tư ?

Chuyện thực chất, chỉ mình ông biết

Khách quan chi, người khác nhìn vào ?

Lỡ gà hóa cuốc làm sao

Cho nên thận trọng, cớ nào lu loa !

Chỉ hiềm nỗi, nước nhà mới quý

Hay quý riêng, đồng chí mà thôi

Công hàm buộc đã ký rồi

Quả người nhẹ dạ, hởi ơi nước mình

Đó quả thật giật mình đáng sợ

Yêu nước hay làm hại quê hương

Chỉ yêu quốc tế vạn đường

Hay yêu tổ quốc, đáng thương ông Đồng

Chỉ vì mơ chuyên viễn vông

Nước nhà nay kẹt còn ông lợi gì

Ấy chuyện lớn sao không nghĩ kỷ

Hay tại ông sợ kẹt riêng mình

Ai đâu rõ được tâm tình

Ông vì đất nước, hay tình tư riêng !

Nên nói tóm dẫu hư hay thiệt

Xé quách đi cái bức công hàm

Mà ông nổi hứng đã làm

Hay ai sai cũng mắc ngàm mà thôi.

 

NON NGÀN         

(13/9/11)

 

©

                   

ĐẠI NGÀN says:


 

CÁNH CHIM NGOẠI HẠNG

 

Người nào, người nảo, người nao

Đọc thôi tự rõ, chua vào ích chi

Ông đừng khích tướng làm gì

Tôi coi tướng thấp sá gì là vua

Công danh phú quý bằng thừa

Cũng cầm như rác hơn thua nỗi gì

Ai người thế sự sân si

Cũng xem như cỏ, quý gì thế gian

Ý tôi như cánh đại bàng

Từng không bay lượn hiên ngang giữa trời !

 

VHT

 (12/9/11)


 

©

 

Đại Hải says:


 

HÌNH ẢNH CON NGƯỜI

 

Có ông tên Phạm Văn Đồng
Ngày xưa diện bộ Trung Sơn mút mùa
Miệng rằng chống Pháp hay chưa
Trung Sơn ông mặc biết thừa họ Mao
Như anh em quả thế nào
Đúng là độc lập hao hao giống người
Lấy le đại cán một thời
Anh nào cán cợm cũng thời Trung Sơn
Rập ràng nay rõ nguồn cơn
Công hàm Năm Tám còn hơn cống hàm
Quá khen ông Phạm Văn Đồng
Để đời bộ dạng áo quần Trung Sơn.

    

NON NGÀN
(09/9/11)

 

©

 

Đại Hải says:


 

ANH VỚI TÔI

 

Anh lấy tôi cái Hoàng Sa
Bây giờ nhất trí dân la cũng vừa
Hoàng Sa anh trả tôi chưa
Cùng nhau nhất trí dân thừa nghi đa
Giống như con kiến cành đa
Leo phải cành cụt leo ra leo vào
Chừng nào nhất trí còn cao
Hoàng Sa chưa trả cũng nào hay chi
Thà rằng đường cụt chẳng đi
Cứ đi vào đó có gì hay đâu

                                                

NON NGÀN
(09/9/11)

 

©

 

TỘI NGHIỆP TRẦN ĐĂNG KHOA

 

Khi Đăng Khoa còn nhỏ

Biết gì đâu căm thù

Chẳng qua do người lớn

Tiêm vô nên lu bù

 

Đó là điều đáng tiếc

Làm sai lạc tuổi thơ

Chuyện lợi cho người lớn

Làm tuổi thơ bơ phờ

 

Bây giờ ngoảnh nhìn lại

Thơ Khoa hơi giống vè

Cũng có nhiều ý lạ

Nhưng thơ mắt như tre

 

Đúng thơ cần hiền dịu

Cần trong sáng, thần tiên

Thơ không như vũ khí

Không cần nổ huyên thuyên

 

Đăng Khoa không đáng trách

Đáng trách những người nào

Thấy khoa chưa hiểu biết

Lại bơm chính trị vào !

 

VHT

 

©

 

PHÂN BIỆT MÀU CỜ

 

Những người đã ngã xuống

Vì Hoàng Sa, vì Trường Sa

Năm Bảy tư, hay năm Tám tám

Họ thảy đều là những chiến sĩ

Biết xả thân vì đất nước, quê hương !

 

Nên vấn đề nhất thiết

Không phải chỉ là màu cờ

Mà điều còn quan trọng ở đây

Vẫn chính là lãnh thổ quốc gia, dân tộc !

 

Cũng không phải, việc chỉ do ai ra lệnh

Hay ai chỉ huy

Mà thật sự

Chính họ cũng đều là những người biết yêu quê hương

Vinh danh Tổ quốc !

 

Vậy không cần phải nghĩ nhiều những vấn đề chính trị

Khi chỉ cho đó là những việc tầm thường

Vì họ chỉ biết đến cái cao nhất là quê hương

Chỉ biết cái thiêng liêng chung là Tổ quốc !

 

Bởi chỉ những người nào biết đổ máu cho quê hương

Họ vẫn luôn luôn là những người chiến sĩ

Và những người nào biết đổi cả mạng sống của mình

Để chống lại ngoại thù

Thì họ vẫn đều luôn là những liệt sĩ !

 

Cho nên dù cho họ là ai

Trong các giai đoạn hay thời kỳ nào của lịch sử

Vẫn đều là những con dân xứng đáng và hào hùng

Đâu có thể chỉ lấy một màu cờ để phân biệt sao về lòng yêu nước !

 

Họ không thể nào chỉ chấp nhận những sự việc chính trị giản đơn

Để đo khí phách hay sự can trường của người chiến sĩ

Bởi người chiến sĩ sống đúng nhất

Là ý nghĩa của sự quang vinh

Mà đó không gì ngoài Tổ quốc thiêng liêng cả thảy !

 

Vậy nên dù họ là ai

Mà đã ngã xuống trên chính biên cương

Hay nơi hải đảo

Để bảo vệ non sông bờ cõi

Thì cho dù có dưới màu cờ gì đi nữa

Họ vẫn cứ là những người chiến sĩ vẽ vang !

 

Chỉ một lòng vì đất nước, non sông

Không phải vì bất kỳ điều gì đó khác.

Bởi người chiến sĩ

Thì chỉ biết có non sông, đất nước

Biết nhân dân và Tổ quốc

Còn ngoài ra, không cần biết đến cả những người khác là ai !

 

NGÀN KHƠI

(08/9/11)

 

  ©

 

CHƠI CHỮ

 

Ông Bộ trưởng đúng là hay chữ

Hay chữ nhiều, vận chữ mà chơi

Mới đem kinh tế thị trường

Gắn vào thuyết Mác, con đường hay đa

Kiểu quay ngược, quay xuôi hai lối

Một chỗ thôi, lỏng vỏng lòng vòng

Thị trường, hữu sản tự nhiên

Tiến lên vô sản, thật điên cái đầu

Dẫu sống lại, Mác rầu cũng phải

Thấy Việt Nam quả giỏi hơn mình

Biết đem kinh tế thị trường

Gắn vào vô sản, đúng là thông minh

Thôi ông Mác, bực mình chi vậy

Vứt ông đi, giữ chút hương thừa

Ấy là lịch sự ở đời

Ông đâu ngờ được, ý người phương Đông !

 

NON NGÀN

(01/9/11)

 

©

 

NHÀ THƠ

 

Nhà thơ phải có tấm lòng
Đừng đem chữ nghĩa ném vào hư không
………………………………………………………..
Thơ là tứ và thi tài là chính
Ngôn ngữ thơ khác sỏi đá ven đường

Nên nhà thơ cần biết mình là chính
Làm nhà thơ, không giống kiểu thợ thơ
Bởi nhà thơ như trăng vàng phơi ánh
Còn thợ thơ, giống cái kiến cành đa

Thơ tinh túy, không gì hơn ngôn ngữ
Ngôn ngữ luôn là hơi thở tâm hồn
Hồn hóa thân thành thơ, thành ngôn ngữ
Ngôn ngữ thơ trùm hết cả không gian

Thơ bởi vậy như bức tranh tuyệt diệu
Bức tranh thơ kiểu ngôn ngữ không màu
Bởi màu sắc mãi luôn là tương đối
Còn tứ thơ choáng ngợp cả thời gian

Thơ là vậy, không hư mà chẳng thật
Hư thì không xứng đáng giữa cuộc đời
Thật thì quá ngô nghê, thơ mất ý
Nên lời thơ, như tiếng nói vượt thanh âm

Nhà triết học làm thơ thành triết học
Đừng học theo kiểu triết lý bốc đồng
Cái gì giả giống cành khô giữa nội
Thơ thật luôn như cây chốn non ngàn

Thơ chân thật có lời thơ lai láng
Người làm thơ, như nghệ thuật vui chơi
Không giống kiểu nhá vần, cùng ngậm chữ
Bụng sình sôi, không thoải mái trên đời

Thơ nhẹ nhàng như gió qua đồng nội
Bao hương thơm ngào ngạt giữa chiều vàng
Hay thơ nhẹ như hơi sương buổi sớm
Ánh dương tràn hồng thắm khắp không gian

Thơ là chơi, nhưng ý luôn vẫn thật
Bởi thơ như ngôn ngữ đẹp trên đời
Thơ bản chất vẫn luôn là vần điệu
Vần điệu còn là chất nhạc trong thơ

 

Võ Hưng Thanh
(28/9/11)

 


 

©

 

KÊU OAN

 

Ra tòa anh mới kêu oan

Kêu từ xét xử kêu sang án tù

Chỉ khi tại chức êm ru

Ỷ công, anh cứ lu bù ăn vô

Những lúc ấy, anh nào có thấy

Tiền của dân, hay của trên trời

Tưởng rằng hối lộ, là chơi

Ăn dơ xả láng, cuộc đời không sao

Sao chẳng biết, không quyền ít chức

Người dại gì tiền lót theo tay

Tiền đâu như lá trên cây

Áo ào vô túi cho đầy lòng tham

Làm công bộc, mà ham kiểu ấy

Chí làm quan, cũng chí thằng tù

Dân làm chí khú kỳ khu

Vẫn hoàn cơ cực, hẵn thù ghét anh

Anh cán bộ, ăn tranh, quyền chức

Kinh tế đều lũng đoạn theo anh

Chức cao, quyền trọng rành rành

Kiểu ngồi chỗ mát, ăn banh cuộc đời

Đấy công sức anh thời có thế

Tiền ở dâu mà khắc phục kia

Nếu oan, sao lại có tiền

Oan sao khắc phục, hiểu liền đấy thôi

Ôi lắc léo sự đời là vậy

Ăn từ trong, ăn chí ra ngoài

Dưới trên, lớn nhỏ đua đòi

Rừng vàng, bạc biển, có mòi hay a

Cùng chia chác, đại gia, quan chức

Kín như bưng, ai biết được nào

Có quan, thì phải có giòi

Dân đen, thì chỉ tôi đòi mà thôi !

 

NON NGÀN

(02/9/11)

 

©

 

THƯƠNG THAY CON NGƯỜI

 (Chuyện lăng Lênin)

 

Có chi cũng chỉ con người

Con người bình đẳng, con người như nhau

Vậy thử hỏi, ai gây cớ sự

Nào làm lăng, ướp xác vào đây ?

Sự đời quả thật là hay

Bao phường nịnh nọt, dễ tày dân sao !

Người chí lớn, lòng cao tâm rộng

Có ham chi những việc tầm thường

Nên chi chỉ bọn ươn hèn

Tâng công riêng, mới một phen bày trò

Dựng lăng tẩm, cốt cho hoành tráng

Ướp xác thêm, nghĩ đáng để đời

Chẳng qua, toàn chuyện trời ơi

Tiền dân huy động, có trời mới hay !

Chuyện tiêu cực, tháng ngày là vậy

Có gì đâu, để nói vinh quang

Đúng ra, cũng chuyện làng nhàng

Việc đời kém cõi, có sang nỗi gì !

Thôi chôn quách, liền đi cho khuất

Xác thân nào, cũng vậy mà thôi

Chết là về với đất trời

Bày trò ướp xác, để chơi, tội tình

Đời bao chuyện linh tinh là thế

Có bao giờ hết kiểu ruồi bu

Cho nên non nước nghìn thu

Gương soi kim cổ mặc dù là ai !

 

NON NGÀN

(01/9/11)

 

©

 

TẠI ANH TẠI Ả

 

Hỏi rằng lỗi vốn tại ai

Xin thưa, đó chẳng phải ngài Lênin

Thế thì, có phải Mác không ?

Xin thưa, cũng chỉ lông bông thế nào !

Ngọn nguồn, nếu nói tại sao

Xin thưa, rằng phải quy vào Hegel

Đó là Biện chứng lênh chênh

Cho là quy luật dưới trên, đất trời

Cho nên, ông Mác lơi khơi

Tin ngay ruột ngựa, muốn đời lên hương

Ngờ đâu, chỉ thấy đoạn trường

Bày trò giai cấp, lên đường đấu tranh

Khiến cho kinh tế nghịch hành

Ngáng đà xã hội, tanh bành hư hao

Đó là lý lẽ tại sao

Liên xô phải đổ cái ào trước đây

Bởi vì, sự thật bao ngày

Mơ hồ biện chứng, nhảy giây trên ngàn

Đi giây, rõ thật mơ màng

Tưởng đâu tới được thiên đàng, lạ chưa !

Vậy nên, trách Mác cũng vừa

Ai đời nhầm lẫn, kế thừa Hegel

Lật xuôi, lật ngược cái mền

Lùng nhùng ra đó, tưởng nên việc đời

Ngờ đâu việc thật, thành chơi

Chơi ngông kiểu ấy, khiến đời đong đưa     

Thế nên, nay trách cũng vừa

Trách anh trách ả, trách thừa đôi bên

Lênin chỉ có thừa hành

Thiên lôi kiểu ấy, nỡ đành trách sao

Dẫu sao, dù chuyện thế nào

Thế gian nay mới thấy bao nhãn tiền

Tiếc bao nhân loại quá hiền

Để người xỏ mũi huyên thiên giữa đời !

 

Võ Hưng Thanh

(01/9/11)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CON LÂN GIẤY

 

Con lân giấy
Làm bằng tre
Trống đánh ngược
Nhảy xum xoe
Kèn í é
Râu càng khoe
Múa cho đã
Cất ngoài hè
Tưởng mình chiến
Phỉnh bọn trẻ
Xong kỳ lễ
Hết ngo ngoe
Về xếp xó
Hết mùa thu
Sang mùa hè
Rồi đông tàn
Rồi xuân tới
Cứ lễ lộc
Lại xum xoe
Trước sau vậy
Nói mà nghe …
………………..

 

NON NGÀN
(31/8/11)


         

©

 

NON NGÀN says:


 

NGƯỜI HAM VUI

 

Tôi người vốn tính ham vui
Có ai chọc gậy càng cười khoái đa
Lạ gì trong cõi người ta
Người rày người khác mới là vui thêm
Bởi đời nếu cứ trôi êm
Chẳng ai chọc gậy lại thêm nổi buồn
Cho nên ai có ngọn nguồn
Tuông ra chút xíu càng luôn huê tình
Đùa nhau sao lại bực mình
Giận người người giận mất tình anh em …

                                          

NGÀN KHƠI

 (31/8/11)

Reply          

         

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THƠ VÀ NGƯỜI

 

Trần Dần đấy, thơ và người chỉ một
Thơ tự do, và người cũng tự do
Thơ như nói, và thơ như chữ viết
Thơ như reo, như hát giữa cuộc đời !

Ai mặc kệ, thơ ông mình ông biết
Ông làm thơ, như tự sự với mình
Thời cuộc đó, có gì cần để ý
Như giọt sương, trên ngọn cỏ lung linh !

Ai cường điệu, ai ham làm khẩu hiệu
Trần Dần riêng, ta tự biết mình ta
Coi thường hết, những loài thơ ma quỷ
Thơ tâm hồn, phải giữ cách bao la !

Cũng có lúc, ông gào lên giận dữ
Hay cô đơn, hồn chất những ưu sầu
Bởi nhà thơ, khi nào không cảm xúc
Mây bay qua, và mưa xuống thế thôi !

Giông bão hết, cuối cùng trời cũng sáng
Đêm qua đi, rồi lại mới một ngày
Bao chim chóc, cũng vừa lên tiếng mới
Trần Dần thôi, chỉ giữ hướng ta xưa !

Con thiên nga, lông vẫn luôn màu trắng
Nền trời cao, bay vút tận không gian
Thơ là gió, là trăng, là ánh sáng
Càng lên cao, càng tỏa khắp phương ngàn !

Thơ như thế, tâm hồn và khối óc
Đâu dễ gì mà chữ nghĩa vẩn vơ
Thơ trong tay, giống ông cầm vũ khí
Vũ khí đây, vũ khí của hòa bình … !

 

 VHT
(31/8/11)


 

©

 

NON NGÀN says:


         

GIÓ MÂY NGÀN DẶM

 

Đứng trước mộ em, xin anh đừng khóc
Em đã đi rồi, có ngủ ở đó đâu !

Em vẫn như cơn gió ngàn phương, đang thổi
Như ánh dương tràn, trên đỉnh tuyết bao la !

Em cũng là hạt lúa mì, đang độ chín vàng rực rỡ
Hay là cơn mưa thu, hiền dịu vô ngần !

Mỗi buổi sáng, khi anh bừng thức giấc
Em vẫn là chú chim nhỏ, mới vừa đập cánh vút lên cao !

Chú chim lặng lẽ, đang vội đánh một vòng
Giống như một vì sao, trong đêm lấp lánh !

Thôi, anh đừng đứng trước mồ em, để khóc làm gì    

Em có còn ở đó đâu, em cũng không hề chết bao giờ !

 

NGÀN KHƠI
(27/8/11)
Reply

(Bản dịch tiếng Việt cho bài thơ nhỏ của Mỹ, ‘A Thousands Wind’, do Hayley Westenra)

 

©

 

NON NGÀN says:


 

ĐẢNG LÀ GÌ ?

 

Cũng là một nhóm con người
Ở trong đất nước có gì lạ đâu
Người này chết người kia sinh tiếp
Nhiều cá nhân nối tiếp lẫn nhau
Cho dầu ba triệu con người
Cũng trong thể chế dưới trên buộc ràng
Sợi chỉ đỏ cứ càng xuyên suốt
Càng buộc càng chặt chẽ hơn thêm
Dẫu sao cũng Mác Lênin
Chuyện đời trúng trật còn xem dài dài
Chỉ dân tộc mới là bao quát
Đất nước thôi mới chắc ở đời
Chín mươi hơn triệu con người
Cứ so ba triệu hách thời mà chi
Đừng có nghĩ năm trăm năm tới
Cũng chẳng ai thay thế được nào
Còn về bản lãnh là sao
Bản nào hơn bản tự hào quê hương
Lãnh nào hơn lãnh kiên cường
Một lòng vì nước há vương điều gì
Từng thế kỷ chỉ vì ý hệ
Dân còn ngu nào có hiểu gì
Cứ đều nhắm mắt hoan hô
Con dân kiểu ấy lẽ nào không than
Chỉ bao nhiêu kẻ đàng hoàng
Nước non là chính đảng đoàn mà chi
Xã hội tốt chỉ khi giàu có
Độc lập riêng, tự chủ mọi điều
Nước nhà giàu mạnh thương yêu
Còn như những thứ nói liều ích chi
Quả non nước nhiều khi rắm rối
Biết bao giờ bừng sáng ra đây
Tiện đây mới viết bài này
Trăm năm còn lại những ngày quang vinh.

                                        

ĐẠI NGÀN
(11/9/11)


 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

XIN PHÉP BIỂU TÌNH

 

Biểu tình mà xin phép
Quả đúng chuyện ngược đời
Thế còn đâu biểu hiện
Chuyện thật hóa ra chơi !

Thử hỏi ai nắm phép
Lãnh đạo hay toàn dân
Lãnh đạo cao dân thấp
Hay ngược lại muôn phần ?

Vậy ai sinh lãnh đạo
Thiếu dân lãnh đạo ai
Lãnh đạo tự trời xuống
Ấy thế mới thật tài !

Nên tự do dân chủ
Lớn nhất là toàn dân
Còn khi nào toàn trị
Trừ lãnh đạo ai vào !

Thế nên điều quá rõ
Dân có muốn biểu tình
Phải xin phép lãnh đạo
Đừng tự tiện làm thinh !

Chờ khi nào có phép
Dân mới được ra đường
Còn nếu mà ra ẩu
Công an tất chẳng thương !

Việc đời là thế đấy
Lãnh đạo cao hơn dân
Công an thành chính giữa
Còn dân ở cuối cùng !

                                  

NON NGÀN
(11/9/11)


 

©

 

Ngàn Khơi says:


 

HOAN HÔ ÔNG MÁC

 

Tài đặc biệt không ai hơn ông Mác
Lý thuyết ông nhân loại nhớ ngàn năm
Đã vướng phải khó bao giờ gở được
Như xi măng cốt thép đã xây thành


Thành đá tảng xây quanh nền dân chủ
Đời tự do giải phóng cũng nhờ ông
Bởi biện chứng Hegel là cốt lõi
Phủ định luôn, phủ định mãi, phủ định hoài


Vả duy tâm ông biến thành duy vật
Biện chứng thành cốt thép phải nằm yên
Từ cục đất cũng biến nên khẩu hiệu
Chuyên chính lâu nhân loại phải bịt bùng


Nhưng may quá sau ông đời đổi mới
Đổi cho vui hồn vẫn thuộc về ông
Cần đổi mới bởi bao điều đã cũ
Song hồn ông mãi quanh quẩn bao giờ


Rất hoan hô một lần ông xuất hiện
Vạn lần sau khó thiếu được hồn ông
Sự ám ảnh của ông đều vĩ đại
Ám ảnh đây như tự ám lấy mình


Ông tuy mất, điều nhân danh còn đó
Nhân danh ông, nhân danh hết cuộc đời
Bởi nhân danh là chính ông đề xướng
Có danh nào hơn cả đại đồng sao !


 

ĐẠI NGÀN
(10/9/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

ÔNG BÙI TÍN

 

Ông Bùi Tín thật chịu chơi
Bài ông tới tấp khắp nơi nhìn vào
Ông như đang đứng trên cao
Cúi nhìn xuống dưới lao xao cuộc đời
Chẳng bù thời điểm xa khơi
Ông còn lặn ngụp cuộc đời lao xao
Núi sông qua cuộc mưa rào
Cây nào vụt lớn lẽ nào chẳng khen


 

NON NGÀN
(09/9/11)


 

©

 

Đại Hải says:


 

ANH VỚI TÔI

 

Anh lấy tôi cái Hoàng Sa
Bây giờ nhất trí dân la cũng vừa
Hoàng Sa anh trả tôi chưa
Cùng nhau nhất trí dân thừa nghi đa
Giống như con kiến cành đa
Leo phải cành cụt leo ra leo vào
Chừng nào nhất trí còn cao
Hoàng Sa chưa trả cũng nào hay chi
Thà rằng đường cụt chẳng đi
Cứ đi vào đó có gì hay đâu


 

NON NGÀN
(09/9/11)


 

©

 

CÔNG DÂN

 

Công dân là những con người

Có lòng yêu nước, biết người biết ta

Nên cốt yếu là lòng chân thực

Biết những gì mình ghét hay yêu

Nếu vì mù quáng liêu xiêu

Khen càn chửi bậy quả điều không đâu

Cái trên hết đứng đầu là nước

Dưới nước thì quả có nhân dân

Đảng nào cũng chỉ thành phần

Riêng lo có đảng phản dân còn gì

Nên quý nhất là người ý thức

Có tâm hồn độc lập tự do

Không hùa theo bất cứ ai

Không vì mù quáng, ghét người, thương ta

Chỉ thương ghét khi đà rõ rệt

Biết đúng sai, cơ sở rõ ràng

Còn như những thói tuyên truyền

Hướng nào cũng vậy, chỉ phiền nước non

Dân vốn dĩ tâm hồn trong sáng

Đừng lừa dân, tội lỗi muôn phần

Kiểu khen, kiểu chửi cù lần

Dân khinh để đó, đâu cần nói ra

Đừng tưởng bở, nghĩ ta tài giỏi

Có nói gì, dân cũng làm thinh

Đến khi dân quá bực mình

Giận đời thì phải thình lình đứng lên

Ấy là lúc bập bềnh sóng gió

Tưởng dân ngu, lại hóa dân cừ

Nên dừng tưởng chiến hơn dân

Mình đều thảy chỗ, dân mình đẻ ra

Ấy do vậy, muốn là gì khác

Phải hỏi dân cho rõ ngọn ngành

Còn như ỷ có công danh

Coi mình lãnh đạo, dân thành chơi riêng

Ấy thành cách mỗi người mỗi kiểu

Sống cùng nhau, dị mộng đồng sàng

Nước nhà là của toàn dân

Ai mang con sáo sang sông lạ kỳ !

 

NGÀN KHƠI

(11/9/11)

 

©

         

NGÀN KHƠI says:


 

KHÔNG PHÂN BIỆT MÀU CỜ

 

Những người đã ngã xuống
Vì Hoàng Sa, vì Trường Sa
Năm Bảy tư, hay năm Tám tám
Họ thảy đều là những chiến sĩ
Biết xả thân vì đất nước, quê hương !


Nên vấn đề nhất thiết
Không phải chỉ là màu cờ
Mà điều còn quan trọng ở đây
Vẫn chính là lãnh thổ quốc gia, dân tộc !


Cũng không phải, việc chỉ do ai ra lệnh
Hay ai chỉ huy
Mà thật sự
Chính họ cũng đều là những người biết yêu quê hương
Vinh danh Tổ quốc !


Vậy không cần phải nghĩ nhiều những vấn đề chính trị
Khi chỉ cho đó là những việc tầm thường
Vì họ chỉ biết đến cái cao nhất là quê hương
Chỉ biết cái thiêng liêng chung là Tổ quốc !


Bởi chỉ những người nào biết đổ máu cho quê hương
Họ vẫn luôn luôn là những người chiến sĩ
Và những người nào biết đổi cả mạng sống của mình
Để chống lại ngoại thù
Thì họ vẫn đều luôn là những liệt sĩ !


Cho nên dù cho họ là ai
Trong các giai đoạn hay thời kỳ nào của lịch sử
Vẫn đều là những con dân xứng đáng và hào hùng
Đâu có thể chỉ lấy một màu cờ để phân biệt sao về lòng yêu nước !


Họ không thể nào chỉ chấp nhận những sự việc chính trị giản đơn
Để đo khí phách hay sự can trường của người chiến sĩ
Bởi người chiến sĩ sống đúng nhất
Là ý nghĩa của sự quang vinh
Mà đó không gì ngoài Tổ quốc thiêng liêng cả thảy !


Vậy nên dù họ là ai
Mà đã ngã xuống trên chính biên cương
Hay nơi hải đảo
Để bảo vệ non sông bờ cõi
Thì cho dù có dưới màu cờ gì đi nữa
Họ vẫn cứ là những người chiến sĩ vẽ vang !


Chỉ một lòng vì đất nước, non sông
Không phải vì bất kỳ điều gì đó khác.
Bởi người chiến sĩ
Thì chỉ biết có non sông, đất nước
Biết nhân dân và Tổ quốc
Còn ngoài ra, không cần biết đến cả những người khác là ai !


 

NGÀN KHƠI
(08/9/11)



 

©

 

THƠ VÀ THẨN

 

Thơ gì, sao quá lơ mơ
Hay thơ với thẩn, hiện giờ là đây
Trách ai chi đến nỗi này
Thơ sao quá đỗi, bầy hầy, khó coi !

 

Thơ trau chuốt, khiến người đời ham thích
Thơ là câu, là chữ của tâm tình
Thơ là tứ, là hồn, là trí tuệ
Sao thơ toàn những chữ nghĩa linh tinh ?

 

Thơ là thơ, chi để lầm với thẩn
Thẩn lơ ngơ, lớ ngớ, có gì hay
Thơ phải giống dải lụa vàng bay phất phới
Thẩn như thờ, vấp ngớ, ở đầu đê !

 

Thôi nói chơi, mong ai đừng tức giận
Khác gì đâu, những hòn cuội ven sông
Cũng khẩu hiệu, cũng lồng trong lý tưởng
Nhưng nghèo nàn, nên thấy quá lông nhông !

 

Thơ cốt nhất phải có vần, có tứ
Có hồn thơ, cú pháp ở trong thơ
Thơ thiếu vắng những điệu đàng hình ảnh
Chỉ lơ mơ, thơ thẩn, thẩn thờ !

 

Thơ dầu chơi, nhưng vẫn là nghệ thuật
Hồn thơ luôn lao vút giữa thiên nhiên
Như con chim điệu đàng trong tiếng hát
Đâu chỉ như mài nhọn miếng mảnh sành !

 

Thơ nghèo nàn, giống như trò chơi dở
Chỉ lôm côm, nào thu hút được ai
Thơ lạt nhễ, làm sao bằng nước lã
Tội nàng thơ, không khéo phải chạy dài !

 

Thơ là nét tâm hồn, là văn hóa
Và thi ca, như tinh túy giữa cuộc đời
Sao chơi lạ, khiến thơ thành sỏi đá
Đạp trầy chân, mà chẳng muốn kêu la !

 

…………………………………… ha ha ha
………………………………….. .kỳ quá ta !

 

NGÀN KHƠI
(02/9/11)


 

©

        

HAI LOẠI KỲ THÚ

 

Con lân con vện hai đàng
Đều là kỳ thú hổn mang giữa đời
Thú này đúng loại thú chơi
Đúng là lạc thú giữa đời bao la
Cho nên giữa cõi ta bà
Hai loài hữu ích người ta vẫn nhờ !

                     

NON NGÀN

(01/9/11)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:

31/08/2011 at 22:09       

 

CHỊU CHƠI, CHƠI CHỊU

 

Chuyện chơi là chuyện thường tình
Không chơi đâu thể ra hình nam nhi
Song chơi có lúc có thì
Dù trong khách sạn, có khi cũng thường
Cuộc đời còn chút vấn vương
Ấy là ngoại lệ, tỏ tường làm chi
Bao cao su có liệng đi
Biết ai tác giả, ai thì chơi đâu ?
Cho nên nhân cớ, để hầu
Bắt người kiểu đó, thì đâu hay gì ?
Cuộc đời lắm chuyện thị phi
Tầm thường chính trị ích gì cho cam !
Vậy đường ngay chính cần làm
Còn đường cong quẹo, chớ ham, hay gì ?
Chịu chơi, đường chính mà đi
Chứ còn chơi chịu, có khi lỗ dài …

 

NON NGÀN
(01/9/11)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

HOAN HÔ ÔNG GADDAFI

 

Hoan hô ông Gaddafi
Trên đời quả thật ông lỳ hơn ai
Nửa năm vẫn trụ trên đài
Một mình cương quyết độc tài, ta đây
Chỉ khi hết cách loay hoay
Cuối cùng, rồi cũng một ngày ra đi
Quê hương nhẹ nhỏm Lybi
Đổi thay Hiến pháp, quả khi rõ ràng
Bây giờ, dân chủ đàng hoàng
Dẹp đi cái đảng ông hoàng, ngày xưa
Hoan hô, giờ đủ hay chưa ?
Lẽ nào đả đảo kẻ vừa ra đi !

 

NON NGÀN
(01/9/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

DÂN TRÍ

 

Dân trí vậy thì trách gì nước loạn

Óc tép riu thì hiểu được nỗi gì

Dân ngu thế ai làm nên nông nỗi

Nguyễn Trãi ơi ngài sống dậy mà xem !

 

NGÀN KHƠI

(31/8/11)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

TRẦN DẦN

 

Thơ ông chưa thật là hay
Nhưng sao lại thấy như bầy thiên nga
Từng không bay lượn la đà
Xôn xao trắng xóa chói lòa ánh dương
Thế nên thơ chẳng tầm thường
Thơ như âm hưởng mãi vươn cuộc đời
Thiên nga cất tiếng chơi vơi
Thơ như gói trọn việc đời trong thơ
Hai câu nghe thật bất ngờ
Khi đi giữa phố màu cờ trên cao
Mưa rơi lòng thấy lao xao
Vui buồn thi tứ ai nào hơn ông
Thiên nga trong sắc trời hồng
Vút lên màu trắng đã lồng trong mây …

 

VHT
(30/8/11)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CHUYỆN NGÀN LẺ

 

Chuyện ngàn lẻ làm thân con gái
Trời sinh ra quý cái ngàn vàng
Lấy chồng vốn để sinh con
Cùng chồng hưởng chút vị ngon trên đời
Nhưng quả ghét ông trời cay đắng
Dã man thay bày chuyện phá trinh
Ngày mai phải án thọ hình
Chút niềm hoan lạc giật mình tiêu tan
Thật tiếc cái ngàn vàng đáng trách
Thay vì hay lại dở trên đời
Thôi thà ôm mối hận lòng
Đem theo để xuống suối vàng cùng nhau
Chớ cho thằng mán, thằng mèo
Giữa rừng cây quế nó leo sao đành …

 

NON NGÀN

(30/08/2011)

Reply          

 

©

 

NON NGÀN says:


 

BẦU VÀ ỐNG

 

Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài
Đừng nên ngược lại chỉ hoài phí công
Tròn, dài, thảy chuyện lông bông
Bản thân luôn giữ, mới lòng vinh quang
Đến khi ống ngắn, thành bầu
Bầu dài thành ống, lo rầu mà chi
Đường ta, vững chí ta đi
Ống dài mặc ống, bầu bi kệ bầu
Chờ khi ống bể, bầu nhàu
Nước đây trong vắt, tuôn trào ngàn khơi !

 

 NGÀN KHƠI

 (30/08/2011)

Reply          

 

©

 

Non Ngàn says:


 

HỌC ĂN HỌC NÓI HỌC GÓI HỌC MỞ

 

Ở đâu cũng chỈ con người
Con người trần tục con người lanh mưu
Người trần tục luôn đầy tục lụy
Người lanh mưu khôn lõi ai lường

Vậy nên ăn nói t tường
Có sao nói vậy vấn vương làm gì
Cần suy nghĩ trước khi mỈnh nói
Học ăn rồi học nói theo sau
Học ăn cho sạch để đ
i
Còn mà học nói liệu l
i trơn tru
Đó là kiểu gói kỳ khu
Đặng cho khi m
khỏi lu bu nhiều
Việc đ
i xin nhắn bấy nhiêu
Ống mà tròn quả là là điều vô duyên
Lắm chàng vung vít huyên thiên
BẦu dài chỉ chuyỆn kẻ điên trên đ
i !

 

ĐẠI HẢI

(30/08/2011)


 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

 

Ý A ĐÀN KHẢY TAI TRÂU

 

Ý a đàn khảy tai trâu
Trâu nghe thấy lạ ngoáy đầu lại xem
Đàn tinh tích tịch nghe êm
Tai trâu xông xổng ngững lên lạ kỳ
Chuyện đời chớ ngại thị phi
Đàn càng nên gảy, ngại gì tai ai
Tai trâu, cũng khác chi người
Cũng là sinh vật ở đời, chứ sao
Nghe quen, càng thích xem nào
Đàn hay càng gảy, thấm vào sâu a
Thời gian dầu có bao la
Đàn cầm đúng điệu, nghe ra cũng nhuần
Gửi anh Tô Hải điệu chừng
Nụ Cười Sơn Cước vang lừng thanh âm …

 

NON NGÀN
(30/8/11)


 

©                

 

VÕ HƯNG THANH says:


 

CHUYỆN NHỎ, CHUYỆN LỚN

 

Chuyên tình dục chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng chuyên phạm pháp và chuyên xử án mới là chuyện lớn. Phạm pháp mà không bị án, không phạm pháp mà bị án, đó mới là cái tệ nạn của pháp luật. Vụ án của ông Dominique Strauss-Kahn (DSK) – kéo dài hơn 3 tháng tại Mỹ, vừa đúng một trăm ngày, đã ngã ngũ. Cuối cùng ông trắng án. Đấy là một điểm son của nền tư pháp Mỹ, một nền tư pháp hoàn toàn tự do, độc lập. Cả thầm phán, cả công tố viên đều đã làm việc hết chức trách của mình, không ai có thể tác động đến họ. Họ chỉ làm việc theo chức trách, theo lương tâm, theo sự thật khách quan, và theo pháp luật. Hoan hô một nền pháp luật đẹp đẽ. Cho dù bất kỳ ai, địa vị nào phạm tội cũng đều bị đưa ra xét xử. Nhưng bất kỳ ai vô tôi, cũng đều được trắng án, qua sự xét xử hoàn toàn pháp bất vị thân, không vị tình, vị nễ, không ưu ái hay đố kỵ bất kỳ ai. Cho nên :

 

Hoan hô luật pháp Hoa kỳ
Nói đi nói tới cũng vì tự do
Nhân quyền là của trời cho
Làm người thẩm phán phải lo vẹn toàn
Làm sao không ức, không oan
Mọi người đều được an toàn khỏi lo
Không như sáu mặt thò lò
Mặt nào cũng vậy, khó cho mọi người !

 

NON NGÀN
(26/8/11)


         

©

 

GIẤC MƠ THIÊNG LIÊNG

 

Người một gốc sinh ra

Nhưng đi cùng thế giới

Tới đâu là thích nghi

Tới đâu đều biến hóa !

 

Quy luật chung cuộc đời

Cuộc đời là thực tại

Người lớn lên không ngừng

Sinh ra nhiều con cái !

 

Giống như cây cổ thụ

Vạn cành được sinh ra

Vạn nhánh cũng từ đó

Đầy lá và đầy hoa !

 

Hoa là hoa văn minh

Trái tinh anh văn hóa

Lá là lá cuộc đời

Khoa học ra từ đó !

 

Nhân loại càng trưởng thành

Cuộc đời càng ổn định

Nhiều dị biệt tan đi

Hành tinh thành thống nhất !

 

Sự đời chỉ đơn giản

Vẫn có thế mà thôi

Chỉ riêng ông Các Mác

Nói toàn chuyện xa xôi !

 

Dùng đấu tranh giai cấp

Để tiến tới đại đồng

Đại đồng đâu không thấy

Chỉ địa ngục mênh mông !

 

Cảm thương thay nhân loại

Chuyện nhảm nhí sao tin

Qua một thời lửa đạn

Thế kỷ rồi chưa êm !

 

Mới hay hình ảnh ảo

Khiến mù quáng lòng người

Ham thả mồi bắt bóng

Đời như chuyện đười ươi !

 

Biết bao giờ tỉnh lại

Khối người còn nằm mơ

Mơ giữa đời thực tại

Thật là quá dại khờ !

 

ĐẠI HẢI

(26/8/11)

 

©

 

CHÍNH TRỊ MUÔN MÀU

 

Chính trị luôn muôn màu

Nhất là thời tao loạn

Thời chiến đấu sống còn

Biết bao người ngã xuống !

 

Tiếng cười và nước mắt

Bao nhiêu cái bắt tay

Bao tiếng lên cò súng

Bao đả đảo hoan hô !

 

Rồi cuối cùng đều qua

Chiến tranh ừ cũng hết

Bao người xanh nấm mồ

Bao nhiêu người đỏ ngực !

 

Cuộc sống lại bình thường

Người lên lon lên chức

Người cải tạo mút mùa

Người vượt biên sống chết !

 

Hoan hô Jane Fonda

Hoan hô bao người khác

Những người chặn xe lửa

Những người hô hòa bình !

 

Rồi lịch sử sang trang

Cuộc đời lại như cũ

Giống mặt nước ao bèo

Khi mảnh sành chìm xuống !

 

Công danh và sự nghiệp

Nước mắt và thương đau

Máu những ai đã chảy

Không kể chiến tuyến nào !

 

Mắt ngút trời lửa hận

Lòng cháy bỏng căm thù

Ai gây nên cớ sự

Thì lịch sử chứ ai !

 

Lịch sử tại con người

Còn người do lịch sử

Bao nhiêu kẻ vô danh

Bao nhiêu phường danh lợi !

 

Cuộc đời khỏi nói nhiều

Nói nhiều thừa hết thảy

Sao cũng hòa bình rồi

Nên một phần nhìn lại !

 

Người bên này cột tháp

Đâu nhìn hết bên kia

Hóa ra khi tháp đổ

Đâu cũng chỉ vậy kìa !

 

 ĐẠI HẢI

 (26/8/11)

 

©

 

QUỐC HẬN

 

Quốc gia điên đảo buổi giao thời

Thế sự thăng trầm lệ thắm rơi

Kết cục trăm năm vong quốc hận

Khởi đầu thời loạn lúc lơi khơi

Sóng hồng điên đảo phương xa tới

Hổn độn dân tình dập tả tơi

Chiến sự đôi phen dòng máu lạnh

Ngờ đâu công sức cũng lên trời

 

 ĐẠI NGÀN

 (25/8/11)

 

©

 

VÒNG QUANH ĐÈN CÙ

 

Lâu rồi thấy vắng mất câu

"Ai thắng ai", ủa đi đâu mất rồi

Một thời sôi sục, sục sôi

Treo đầy đường sá, ối thôi rõ là !

 

Ấy dân trí thức đường xa

Mang về từ cõi ta bà Liên xô

Tới khi nó đổ cái ào

Bây giờ hết cách đội mồ chun lên !

 

Chỉ ông Bùi Tín bông phèn

Bổng dưng liên hệ ôi mèn đéc ơi

Bây giờ thong thả ngồi chơi

Ông bèn nghĩ tới chuyện đời Lybi !

 

Bảo rằng, ai hốt hốt đi

Hốt ai ai hốt, những gì xảy ra

Việt Nam là nước chúng ta

Dù sao, Bùi Tín cũng là người dân !

 

Ở xa ông nói chuyện gần

Ở ngoài ông nói chuyện trong sân nhà

Trong sân chỉ có đàn gà

Ở ngoài, ông thấy lắm là chuyện vui !

 

Tiện tay, ông viết cho người

Ông là Đại tá một thời, chớ sao

Dầu sao, dẫu sảo dầu sao

Vốn dân làm báo, lẽ nào bỏ đi !

 

Đúng ông thật chẳng nễ vì

Thấy đâu nói đó, rõ thì hay ho

Gaddafi quả hố to

Hốt người, người hốt, giờ lo phận mình !

 

Kẻ điên, cùng kẻ linh tinh

Nghe ông Bùi nói, giật mình hay chưa

Trung thu leo lắt sao thưa

Trăng rằm chỉ thấy đong đưa đèn cù !

 

NON NGÀN

(24/8/11)

 

©

 

NON NGÀN says:          


 

ÔNG NÀO CỨ KỆ         

 

Ông Đoàn cứ kệ ông Đoàn
Mình riêng một cõi mơ màng mà chi
Ông Mác vậy, ông Lênin cũng vậy
Mình chỉ cần người chín chắn Việt Nam
Ai duy vật, ai duy tâm cũng kệ
Chỉ mình riêng ưu ái lấy cuộc đời
Lấy dân tộc lấy tự do làm gốc
Đua đòi chi thành dân chủ mất đi
Mình phải giữ máu con Hồng cháu Lạc
Từ ngàn năm độc lập với mọi người
Đùa tí chơi xin anh đừng có giận
Tôn giáo nào cũng chỉ tốt mà thôi
Cốt làm sao giữ gìn không tà đạo
Như thơ tôi luôn tươi mát giữa cuộc đời !
…………………………………………………….

 

 ĐẠI NGÀN
 (23/8/11)

 

©

 

ĐIỀU GÌ CAO NHẤT

 

Điều cao nhất, luôn chỉ là Đất nước

Dân tộc thôi, không phải cá nhân nào

Phải nhìn rộng, nhìn xa, nhìn tới trước

Sao dân ta mãi cam chịu cù lần !

 

Nói như vậy, chỉ là nêu khái quát

Không chuy ai, không ám chỉ một ai

Không cù lần, sao vẫn còn tranh đấu

Không cù cưa, sao phản đối làm chi !

 

Không có lửa, chẳng khi nào có khói

Lỗi lầm đây, không phải của riêng ai

Dòng lịch sử, như qua cơn gió bão

Hỏi làm sao, không ngắc ngứ cuộc đời !

 

Cũng nòi việt, cũng một giòng giống Việt

Sao từ lâu, mãi chia rẽ kinh niên

Hết chiến tranh, cũng hòa bình khổ ải

Hỏi vì sao, phải hỏi nữa vì sao !

 

Ấy là bởi, tâm hồn còn nhu nhược

Không có ai, vì đất nước hi sinh

Không có ai làm anh hùng dân tộc

Chỉ thấy toàn những người ngợm linh tinh !

 

Ấy bởi vậy, nên Nước còn cay đắng

Còn khát khao, ấm ức, muốn biểu tình

Dân thụ động, hay hoang mang cũng thế

Vậy hóa ra, ai cũng chỉ xập xình !

 

Luôn chỉ thấy ngợi ca, và ca ngợi

Thế kỷ rồi, toàn ca ngợi hùng anh

Thế kỷ rồi, sáng ngời gương lãnh tụ

Toàn vinh quang, sao nay cứ bực mình !

 

Ôi ôi thôi, Nước nhà là thế đấy

Nước là cao, hay dân tộc là cao

Hay bản thân, hay chỉ là chủ nghĩa

Chính nghĩa đâu, nào hãy nói xem nào !

 

Sao dân tộc, giống như rừng ve hát

Ai làm nên cả sự thể vừa qua

Một thế kỷ, chứ phải đâu giây phút

Dân anh hùng, nên mới phải ngợi ca !

 

Vậy độc lập, tự do, là ý thức

Ý thức tà, liệu muốn có được sao

Thôi hãy kíp, mau mau rèn giũa lại

Mọi cá nhân, đâu chỉ cá nhân nào !

 

Võ Hưng Thanh

(23/8/11)

         

©

 

VỎ DƯA, VỎ DỪA, VỎ DỨA

 

Vỏ dưa, sọc trắng sọc xanh

Nhưng mềm, có nước, hơn anh vỏ dừa

Vỏ dưa, chẳng một người ưa

Đạp lên một cái, trợt bừa như chơi !

 

Nhưng ai hay được ý trời

Vỏ dưa cố tránh, vỏ dừa đụng ngay

Vỏ dừa cứng ngắt ai tày

Dẫm bừa một cái, hoảng ngay tức thì !

 

Vậy mà ai có nói chi

Im re thin thít, hỏi gì chẳng thưa

Thật đời, quả lạ ghê chưa

Cay thì cay đấy, vẫn thừa hoan hô !

 

Dẫu gì, cớ sự ra sao

Bụng làm dạ chịu, chớ nào kêu than

Đúng là hạnh phúc thiên đàng

Nổi đau thiếp biết, nói càng ai thương !

 

Đến khi hết nổi đoạn trường

Vỏ dừa ra dứa, một đường đi lên

Nghe ra phần có dịu êm

Ít nhiều mềm đấy, chỉ còn nhiều gai !

 

Khá khen con tạo thật tài

Vỏ dừa vỏ dứa, lừa chi trêu người

Dù sao, cũng chuyện đã rồi

Mong trời mưa xuống, đặng đời trơn tru !

 

NGÀN KHƠI

(23/8/11)

 

©

         

CÁI GÌ RỒI CŨNG QUA

 

Cái gì rồi cũng qua

Chuyện đời luôn vẫn vậy

Biết bao kẻ làm vua

Biết bao người làm chúa !

 

Chêm chêm và chễnh chệnh

Cúi cúi với khom khom

Nào muôn tâu thánh thượng

Nào đồng chí tung hô !

 

Bọt bèo cũng trôi đi

Cuốn theo kỳ cách mạng

Vô sản đã vùng lên

Rồi thiên hình vạn trạng !

 

Tưởng đâu là trận chiến

Một trận chiến cuối cùng

Trăm năm qua cũng vậy

Đời càng rối lung tung !

 

Mới hay chính con người

Đã gây nên tất cả

Như dòng nước êm xuôi

Bổng dưng thành quấy quả !

 

Nhưng cái gì cũng qua

Phật, thánh thần cũng vậy

Hay là quỷ, ma vương

Một thời luôn thế đấy !

 

Chỉ con người chân chính

Mới đúng nghĩa con người

Quỷ, không thành thần thánh

Người, không hóa đười ươi !

 

Cuộc đời chỉ cần vui

Như mây bay đầu núi

Như vầng trăng trên cao

Chiếu trên ngàn sông suối !

 

NGÀN KHƠI

(22/8/11)

 

©

 

TỪ ÔNG MARX TỚI ÔNG SARTRE 

 

Hai ông này rất ngược đời

Một ông bên Đức, ông thời bên Tây

Hai ông đều đã dấn thân

Ông làm cộng sản, ông mần hiện sinh !

 

Một thời, ông Sartre hứng tình

Đi theo ông Marx, mặc tình rong chơi

Đến khi cảm thấy đã đời

Lại rời ông Marx, ta thời đường riêng !

 

Hai ông thích nói huyên thuyên

Ông thời cách mạng, ông chuyên chuyện đời

Ông ưa biển lấp non dời

Ông ưa phân tích việc đời nhiêu khê !

 

Một thời thế giới đều mê

Một là mê mẫn, hai mê lú cùng

Chiến tranh chém giết lung tung

Một bên, lối sống như khùng như điên !

 

Đấu tranh giai cấp mọi miền

Híp pi, ye yé ngã nghiêng cuộc đời

Bây giờ đều đã qua rồi

Dấn thân theo kiểu nước trôi qua cầu !

 

Mới hay cuộc sống biển dâu

Năm châu bốn bể đâu hầu rãnh rang

Bao anh quen cách làng nhàng

Tin vào Marx, Sartre vội vàng, ngu ngơ !

 

Tiện đây ta viết bài thơ

Chê khen chẳng thiết, để chờ mai sau

Đời vui nên lấy làm đầu

Dấn thân theo kiểu cơ cầu mà chi !

 

Võ Hưng Thanh

(22/8/11)

 

©      

 

NGƯỜI NÀO YÊU NƯỚC,

 NGƯỜI NÀO KHÔNG

 

Người yêu nước vẫn biểu tình tự phát

Họ xuống đường vì tiếng gọi lương tâm

Vì tình cảm, vì một lòng yêu nước

Cớ làm sao, ai cấm cản người dân ?

 

Chuyện tự nhiên, vì tinh thần tự giác

Có cần ai tổ chức hoặc động viên

Có cần ai phải hô hào, lôi kéo

Bởi không ngoài, lòng yêu nước thiêng liêng !

 

Chẳng Quốc tế, chỉ Quốc gia trước nhất

Vì Quốc gia, là nghĩa cử đồng bào

Còn Quốc tế, rõ toàn là bánh vẽ

Không đấu tranh, để còn mất nữa sao ?

 

Phải đòi hỏi, đến khi giành lại được

Toàn Hoàng Sa và phần nữa Trường Sa

Không tranh đấu, còn có cơ mất tiếp

Làm người dân, vì nghĩa vụ quốc gia !

 

Thế thử hỏi, ai là người ngăn cản

Họ là người, làm công tác ăn lương

Làm theo lệnh, còn nghĩ gì khác được

Lênh từ đâu, sai đúng, chẳng tỏ tường !

 

Thiên lôi ấy, chẳng gì đâu phải trách

Đường người nào, người ấy cứ mình đi

Không đụng độ, mà giữ niềm hòa khí

Phải gương cao ý nghĩa của tinh thần !

 

Ai cũng vậy, có khi còn nghĩ lại

Điều hay ho, chẳng lẽ cứ buông trôi

Dẹp biểu tình, tại sao không yêu nước ?

Yêu nước chi, lại đi dẹp biểu tình !    

 

ĐẠI HẢI

(22/8/11)

 

©

 

CHƠI CHỮ

 

Công an là của nhân dân

Hay công an, chỉ của ông chính quyền ?

Sự đời chữ nghĩa huyên thiên

Bởi dân đâu có chính quyền trong tay !

 

Thế nên, Nhà nước thật hay

Giành riêng kho bạc, ở trong tay mình

Ấy là phương tiện điều binh

Cùng là khiển tướng, chỉ mình chớ ai !

 

Khá khen những kẻ lắm tài

Từ lâu chơi chữ, đặng người phải tin

Công an là của nhân dân

Cũng như quân đội nhân dân, khác nào !

 

Ấy xưa Cách mạng cao trào

Cái nào khoái chí, gắn vào nhân dân

Chỉ khi thấy cái thật cần

Giành cho Nhà nước, để phần riêng tay !

 

Tháng qua ngày lại chóng chày

Bây giờ chữ nghĩa cũng tày như không

Nhân dân cũng chỉ nhân dân

Còn ông Nhà nước mới ông cầm quyền !

 

Biểu tình quả chuyện hơi phiền

Nhân dân biểu hiện, có liền công an

Chớ như kho bạc đàng hoàng

Của ông Nhà nước, ra đàng làm chi ?

 

Công lao, thăng cấp tức thì

Đấy là phải lẽ, suy bì làm sao

Quyền cao, thì chức phải cao

Lương cao, công tác lẽ nào thấp đi !

 

NON NGÀN

(21/8/11)

 

©

 

ÂU VÀ Á

 

Âu hay Á cũng là cộng sản

Cũng một thân ông Mác xẻ ra

Cũng là cờ đỏ sao vàng

Cũng liềm cũng búa, cũng toàn thế thôi !

 

Đó là nói ngày xưa cơ giới

Còn bây giờ, nguyên tử, hạt nhân

Liềm nay tự động rần rần

Búa thì búa máy, mười phân vẹn mười !

 

Thế mới biết cuộc đời chuyển biến

Ông Mác xưa tính chuyện trên trời

Hay đâu sự thế đổi dời

Chỉ toàn khoa học dễ thời đến ông !

 

Chỉ đáng tiếc, đời không thấy hết

Nên Á, Âu, cũng vậy mà thôi

Một màu đỏ khắp năm châu

Bây giờ đến lúc đổi màu thành xanh !

 

Nói chơi vậy nhiều anh tức tối

Chực la lên "phản động" đây rồi

Nào hay chỉ một con người

Con người nhân bản, con người tự do !

 

Võ Hưng Thanh

(21/8/11)

 

©

 

Võ Nam Quảng says:


 

ÔI QUẢ THẬT

 

Ôi quả thật hai bên đều mùi mẫn
Sắp hôn nhau, sắp ôm ấp cùng nhau
Sắp xáp lại, đôi môi như bốc lửa
Pháp – Đức đây, như bốc khói cuộc đời !

Đời vẫn đẹp, khi hồn ai lai láng
Còn hơn xưa, trong lò lửa chiến tranh
Thế chiến hai quả lui vào dĩ vãng
Cộng đồng chung, nay đúng điệu rành rành !

Người ta vậy, sao mình như ghim mãi
Hồn Việt Nam, như cứ mãi hận thù
Ý thức hệ, say mê toàn lý thuyết
Dầu chong đêm, leo lắt loại mù u !

Ôi quả thật, văn minh nào có khác
Chính trị xem như một kiểu tự tình
Đâu phải thứ chỉ đằng đằng sát khí
Từ lâu rồi, thiên hạ phải làm thinh !

Môi kề môi, sắp hôn nhau có khác
Có hề chi, đôi nam nữ giao duyên
Ta Tổng thống còn nàng là Thủ tướng
Nữ và nam hai giòng máu hai miền !

Đôi bàn tay ghì vai như siết chặt
Có làm sao, một nghĩa cử ngoại giao
Có làm sao, chuyện điệu đàng chính trị
Có làm sao, khi tình ái dạt dào !

 

NGÀN KHƠI
(21/8/11)


 

©

 

THỬ THÁCH MỚI

 

Bây giờ Nhà nước ra uy

Ủy ban Hà Nội cấm đi biểu tình

Sĩ phu chẳng lẽ làm thinh

Mới thành Kiến nghị bực mình trương ra !

Việt Nam Dân chủ Cộng hòa

Biểu tình chưa có nữa là hôm nay

Chuyện Tàu cho đến chuyện Tây

Để cho Nhà nước riêng tay lo giùm !

Các người tụ tập tùm lum

Tự do dân chủ lùm xùm khó coi

Cho nên nói cách rạch ròi

Đây là thử thách có mòi khó đa !

Bởi vì Thông báo đã ra

Bởi vì Kiến nghị cũng đà giương lên !

Thôi thôi chờ đặng mà xem

Sĩ phu, Nhà nước, ai nên việc đời !

Nói cùng thiên hạ khắp nơi

Chuyện dân, chuyện nước, chuyện đời nên sao ?

 

NGÀN KHƠI

(20/8/11)

 

©

TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ

(Để giúp tìm cho dễ)

 

BỆNH TÔN THỜ LÃNH TỤ (24/12/11)

CÁI CỜ (22/12/11)

VINH DANH VACLAV HAVEL (20/12/11)

HOAN HÔ (19/12/11)

BẢN DỊCH MỚI BÀI THƠ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA

DANH TƯỚNG LÝ THƯỜNG KIỆT (08/10/2011)

NON NGÀN (07/10/11)

CHƠI LỐI MỸ (06/10/2011)

ANH EM GIỐNG NHAU (06/10/11)

ANH ĐI CHƠI (03/10/11)

NỔI LỬA BIỂN ĐÔNG (03/10/11)

TẤC ĐẤT TẤC VÀNG (03/10/11)

CÓ CÒN HƠN KHÔNG, HAY KHÔNG CÒN HƠN CÓ

                                                       (03/10/11)

KHÓ KHÔNG TỨC CƯỜI ĐƯỢC (30/9/11)

CÁC NHÀ THƠ (30/9/11)

VĂN CHƯƠNG HẠ GIỚI  (30/9/11)

THI CA VÀ CUỘC ĐỜI (28/9/11)

NHÀ THƠ (28/9/11)

THƠ VỚI THẨN (28/9/11)

NHÀ THƠ (28/9/11)

CHUYỆN NGƯỢC XUÔI (27/9/11)

THỔI KÈN (25/9/11)

CỎ MAY VÀ LÚA NƯỚC (25/9/11)

HỌA HỔ (24/9/11)

ÔNG NÀY (22/09/2011)

VIỆC LẠ KỲ (22/9/11)

TỪ ĐẠI HẢI ĐẾN NGÀN KHƠI (22/9/11)

CHƠI THƠ (22/9/11)

ĐIỆU THƠ (22/9/11)

GIẾNG SÂU (22/9/11)

LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỂN (22/9/11)

MẸ VIỆT NAM (22/9/11)

TRỊNH KIM TUYẾN (21/09/2011)

CHUYỂN VÀ HÓA (20/9/11)

QUYỀN CHÍNH ĐÁNG (20/9/11)

CON NGƯỜI VÀ CON LÂN (20/9/11)

MƯA SAIGÒN (19/9/11)

ỐI GIỜI TRÚNG QUÁ (18/9/11)

TRƯỜNG CA DÂN TỘC (18/9/11)  

CON TU HÚ (18/9/11)

CÁNH ÉN MÙA XUÂN (18/9/11)

CÒN VÀ HẾT (18/9/11)

ÔNG LƯƠNG THANH NGHỊ (17/9/11)

AI HƠN AI (17/9/11)

TRÍ THỨC HẢI NGOẠI (17/9/11)

THẬT HAY HƯ (17/9/11)

KHÔNG CHỐI CÃI (16/9/11)

LÝ LUẬN (14/9/11)

TÂM TÌNH VỊ THỦ TƯỚNG (13/9/11)

CÁNH CHIM NGOẠI HẠNG (12/9/11)

ĐẢNG LÀ GÌ ? (11/9/11)

CÔNG DÂN (11/9/11)

XIN PHÉP BIỂU TÌNH (11/9/11)

HOAN HÔ ÔNG MÁC (10/9/11)

HÌNH ẢNH CON NGƯỜI (09/9/11)

ANH VỚI TÔI (09/9/11)

ÔNG BÙI TÍN (09/9/11)

ANH VỚI TÔI (09/9/11)

KHÔNG PHÂN BIỆT MÀU CỜ (08/9/11)

KHÔNG PHÂN BIỆT MÀU CỜ (08/9/11)

THƠ VÀ THẨN (02/9/11)

KÊU OAN (02/9/11)

HAI LOẠI KỲ THÚ (01/9/11)

CHỊU CHƠI, CHƠI CHỊU (01/9/11)

HOAN HÔ ÔNG GADDAFI (01/9/11)

TỘI NGHIỆP TRẦN ĐĂNG KHOA

CHƠI CHỮ (01/9/11)

THƯƠNG THAY CON NGƯỜI (01/9/11)

TẠI ANH TẠI Ả (01/9/11)

CON LÂN GIẤY (31/8/11)

NGƯỜI HAM VUI (31/8/11)

THƠ VÀ NGƯỜI (31/8/11)

DÂN TRÍ (31/8/11)

TRẦN DẦN (30/8/11)

CHUYỆN NGÀN LẺ (30/08/2011)

BẦU VÀ ỐNG (30/08/2011)

HỌC ĂN HỌC NÓI HỌC GÓI HỌC MỞ (30/08/2011)

Ý A ĐÀN KHẢY TAI TRÂU (30/8/11)

GIÓ MÂY NGÀN DẶM (27/8/11)

CHUYỆN NHỎ, CHUYỆN LỚN (26/8/11)

GIẤC MƠ THIÊNG LIÊNG (26/8/11)

CHÍNH TRỊ MUÔN MÀU (26/8/11)

QUỐC HẬN (25/8/11)

VÒNG QUANH ĐÈN CÙ (24/8/11)

ÔNG NÀO CỨ KỆ          (23/8/11)

ĐIỀU GÌ CAO NHẤT (23/8/11)

VỎ DƯA, VỎ DỪA, VỎ DỨA (23/8/11)

CÁI GÌ RỒI CŨNG QUA (22/8/11)

TỪ ÔNG MARX TỚI ÔNG SARTRE (22/8/11)

NGƯỜI NÀO YÊU NƯỚC, NGƯỜI NÀO KHÔNG

                                         (22/8/11)

CHƠI CHỮ (21/8/11)

ÂU VÀ Á (21/8/11)

ÔI QUẢ THẬT (21/8/11)

THỬ THÁCH MỚI (20/8/11)

 

**

 



(1) Bài này đ đi li bài thơ “Đêm Hè” ca Đoàn Văn C, thuc loi thơ tin chiến 45, có ngưi đã đưa lên mng, cho rng là bài thơ ca th thách thi gian, tng tròn 3/4 thế k.

No comments:

Post a Comment