TẬP
THƠ
“KẺ
SĨ“ – (27)
TUYÊN NGÔN VỀ THƠ
Lời Tuyên ngôn là Thông điệp phát ra
Nhưng bởi đâu mà Tuyên ngôn gửi tới
Vô lý quá nhân danh gì tuyên bố
Quyền hành chi mà được phép Tuyên ngôn ?
Thưa thật sự chẳng nhân danh chi cả
Mà nhân danh chính bản chất lời Thơ
Như tiếng nói của con người Nhân loại
Mà chỉ đâu những vụn vặt tầm thường ?
Thơ tiếng nói từ con người sâu lắng
Có phải đâu như tiếng nói thường tình
Thơ tinh túy như tiếng lòng diệu vợi
Khi tâm hồn giữa lúc phát quang huy !
Thơ như núi chẳng như loài bò sát
Thơ như mây như trăng sáng diệu kỳ
Thơ như gió bốn phương đều đến cả
Gió quay về cũng vốn tự ngàn phương
Thơ có lúc như cuồng phong bão tố
Như kiếm vung hay gươm tút sáng ngời
Cũng có lúc như hoa thêu gấm dệt
Khiến muôn người hồn luôn phải chơi vơi
Thơ có lúc như vầng dương sáng chói
Xua bóng đêm hay bão tố mịt mùng
Thơ tiếng đời và tiếng lòng cũng thế
Như là lời bất tận giữa nhân gian
Trong cuộc sống với bao người ưa thích
Thế giới này vô số kẻ làm thơ
Giữa thế gian nơi nào thơ cũng có
Trong thiên nhiên và nơi chính hồn người
Thơ luôn có trong khách quan trời đất
Và có luôn trong nét đẹp cuộc đời
Thơ hóa thân hồn người thành sự nghiệp
Đâu đơn thuần như kiểu khách làng chơi ?
Nên trước hết Thơ phải cần vần điệu
Làm khuôn vàng thước ngọc của lời thơ
Tuy vần điệu chẳng bao giờ máy móc
Nhằm lựa vần cho cốt được êm tai
Vần điệu chỉ như tiếng đàn uyển chuyển
Âm thanh ngoài mà nghe rõ từ trong
Tiếng vô thanh cũng chính là hồn Thơ đó
Vượt xa hơn vần điệu cả ngàn lần
Quả vần điệu là cần nhưng chưa đủ
Thơ vượt lên trên ngôn ngữ nhân gian
Thơ là tứ là tinh thần của ý
Là tinh khôi là phẩm chất ngàn vàng
Thơ đâu phải đóng khung bằng ngôn ngữ
Vì hồn Thơ vượt ra khỏi khung Thơ
Chính tứ Thơ làm hồn Thơ thể hiện
Và tình Thơ vượt cả vỏ bề ngoài
Thơ bởi vậy là bản thân nghệ thuật
Vượt ra ngoài cả bản chất ngữ ngôn
Nên tứ Thơ cùng hồn Thơ quyện chặt
Như thanh âm như nhạc điệu tâm hồn
Chỉ vượt khỏi vỏ ngoài Thơ mới đạt
Thành thể Thơ cũng là bước trung gian
Nhưng có Thể mà Thơ thành biểu hiện
Thể chẳng qua các câu ngắn câu dài
Thơ Tám chữ thể Thơ phong phú nhất
Như không gian rộng rãi lẫn thời gian
Thể Bảy chữ thì hẹp đi một chữ
Như hẹp đi một bước ở trên đường
Thơ Lục bát tuy rất nhiều uyển chuyển
Nhưng rõ ràng hai bước mất trong câu
C
òn ngắn nữa Thơ thành ra củn cỡn
Có khác chi đường hẹp khó xây cầu
Và bút pháp cũng còn là nghệ thuật
Vốn toát lên phong cách của Nhà thơ
Cho có khi nó biến thành kỹ thuật
Thì hồn Thơ không trụ đó bao giờ
Thơ bay bổng khi hòa cùng cánh hạc
Vút không gian hay chìm lắng thời gian
Vạn cánh bay với muôn ngàn màu sắc
Vạn âm thanh cùng sắc thái tuyệt vời
Thơ như hoa hay cũng như nét nhạc
Như trăng rằm hay sao sáng mênh mông
Như biển khơi hay gió ngàn vi vút
Cả vầng dương trên đồi núi chập chùng
Thơ tuôn trào như ngàn sông gợn sóng
Thơ vươn cao như thác nước dập dồn
Thơ nhẹ nhàng như mây ngàn bên núi
Hay nhịp nhàng như đợt sóng lao nhanh
Nhưng đâu phải Thơ chỉ là hình thức
Mà lời Thơ cần mang tải điều gì
Điều thể hiện trong Thơ là nhịp sống
Hay trời trăng và mây nước thiên nhiên
Nhà thơ lớn hồn thơ trùm vũ trụ
Rất cao xa mà cũng lại rất gần
Thơ tình riêng hòa tình đời làm một
Như tiếng lòng bao khắp hết không trung
Thơ đâu phải chỉ ái tình vụn vặt
Mà hồn Thơ là thế giới yêu thương
Yêu hết cả không chỉ điều nhỏ nhặt
Hay niềm vui khi than vãn bọt bèo
Thơ cao lớn như Cây đời chớm nụ
Chẳng phải như những cành lá héo khô
Thơ là biển không chỉ là khe lạch
Là trời mây không phải chỉ ao hồ
Thơ lẩn thẩn chỉ toàn than với vãn
Thì khác chi giun dế khóc canh khuya
Nhà thơ lớn phải hai chân đứng thẳng
Nhìn trời mây và nhìn chính cuộc đời
Thơ phải giống cánh đại bàng lướt gió
Không phải như chỉ những thứ hồ đồ
Chỉ có biết cong lưng và quỳ gối
Và suốt đời mãi chỉ có tung hô
Nếu Thơ chỉ ái tình tràn lãng mạn
Hoặc chỉ như điếu đóm kiểu cung đình
Thấp bé quá đâu phải Nhà thơ lớn
Thế giới Thơ theo cách chạch đầm ao
Thơ chẳng phải rặn vần và nặn chữ
Mà nguồn Thơ như mát tâm hổn
Cả ngôn ngữ cũng chỉ là phương tiện
Như con đò đưa các ý qua sông
Con đò đó cắt ngang dòng sông chảy
Mà một bên là thực tại cuộc đời
Và bên kia là hồn Thơ huyền ảo
Như trăng vàng đang trải lụa trùng khơi
Đời dâu bể giống trùng khơi bọt sóng
Còn tiếng Thơ lòng trải lụa bên trên
Thơ nâng cấp con người lên thế giới
Người thưởng Thơ và cả với khách Thơ
Thơ chẳng phải việc tầm thường vớ vẩn
Mà tình người được chắp cánh vươn cao
Thơ là đời và nhờ đời cao cả
Không phải đâu chỉ những mảnh vỏ sò
Thơ trí tuệ Nhà thơ cần hướng tới
Tình cảm không chỉ lối hẹp thông thường
Nhìn thế giới mỗi lần đều mới lạ
Theo hồn Thơ cao vợi của Nhà Thơ
Thơ trí tuệ nhìn sâu vào vạn vật
Ngôn ngữ Thơ vượt hơn chỗ tầm thường
Nên lời thơ như tơ vàng chắc lọc
Còn tứ Thơ là khám phá sâu xa
Thơ cao vút như tung trời cánh én
Nhìn mùa xuân đầy hoa nở trên không
Nhìn cuộc đời trong ánh dương chiếu sáng
Còn hồn Thơ như trăng sáng lung linh
Tuyên ngôn này biến Thơ thành cao quý
Trong tinh thần ý thức của Nhà thơ
Tình cảm đó như biển trời to rộng
Trong hồn Thơ vốn có tự bao giờ
Thơ là tiếng của tâm hồn sáng tạo
Mà lời Thơ vọng tiếng nói trong ta
Tiếng nói ấy như tự trời lắng xuống
Khiến hồn Thơ thành diệu vợi chan hòa
Thơ sự nghiệp của đời không ai cả
Như hồn Thơ sáng tạo bởi Con người
Thế gian này Con người như hoa lá
Còn hồn Thơ là hoa nở trong xuân
Bài
thơ ngẫu cảm
Sg,
sáng 02/6/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
VĂN CHƯƠNG VÀ SĨ KHÍ
Thời Pháp thuộc có nhà thơ đã ví
Nhiều người dân sao giống với con gà
Tức sĩ khí rụt rè như phải cáo
Còn văn chương liều lĩnh đấm ăn xôi
Ví von đó trong một thời nô lệ
Vì ngoại bang đã nắm hết chủ quyền
Vua chẳng khác một anh hề hát bội
Còn ngoại nhân là cáo trước bầy gà
Lời than ấy quả khóc về sĩ khí
Sĩ khí không còn là chất con người
Gà phải cáo nên văn chương liều lĩnh
Hệt bầy gà mổ thóc cố ăn xôi
Thà no bụng hay ăn sung mặc sướng
Cũng còn hơn mất mạng bởi cáo chồn
Gà nghĩ thế hay con người nghĩ thế
Nhân cách này liệu sĩ khí còn không
Bởi
ý nghĩa con người là nhân cách
Còn gà kia thì nhân cách gì đâu
Có nhân cách mới nói điều sĩ khí
Còn gà thôi thì chỉ có bầu diều
Chân lý ấy quả luôn luôn tõ rạng
Nếu con người cũng được sánh với gà
Nghe tới hùm thì mặt mày tái mét
Vậy là thôi sĩ khí có còn đâu
Người sĩ khí chỉ đội trời đạp đất
Không ngồi trên ai cũng chẳng dưới ai
Tinh thần đó do mọi người bình đẳng
Nên cớ chi mà cáo được thịt gà
Mình là gà nên xem người là cáo
Cất giọng lên là gáy kiểu tung hô
Văn chương ấy vì xôi mà cố đấm
Biết chừng
mô mới nở được mặt mày
Chính bởi thế văn chương và sĩ khí
Phải luôn luôn biểu hiện sát cùng nhau
Mất sĩ khí thì văn chương thành tiếng gáy
Khẩu khí gà luôn khẩu khí tung hô
Người sĩ khí biết sống bằng lý trí
Tình cảm cao bên lý trí cũng cao
Biết phán xét nên không hề mê muội
Thế làm sao mà cáo dọa được gà
Văn chương đúng phải tiếng lòng chân chính
Lợi cho đời thì lòng mới phát ra
Đâu có phải như tiếng gà cục tác
Hoặc gáy lên theo ngôn ngữ của gà
Chính bởi
vậy văn chương cần sĩ khí
Bởi vì đây nhân cách của con người
Nhờ lý trí biết điều gì hữu
lý
N
ên văn chương nhằm làm tốt thế gian
Đời muốn vậy phải tự do độc lập
Không được ai phải nô lệ bởi ai
Khi tất cả mọi người đều sáng suốt
Thì làm sao còn nô lệ trên đời
Kẻ nô lệ là bởi vì mù quáng
Mình mù nên chỉ thích có người mù
Trong xứ mù mà có anh chột mắt
Thì anh này quả phải được làm vua
Người sáng suốt luôn thấy đời tỏ rõ
Có cần chi phải nô lệ vào ai
Với nhân bản văn minh mà đối xử
Thì còn đâu chuyện cáo với bầy gà
Gà khiếp cáo vì biết rằng khác giống
Cáo mạnh hơn nên xé xác được gà
Người văn minh nếu như gà với cáo
Thì còn gì là xã hội văn minh
Có bác ái tự do và bình đẳng
Cũng làm chi còn việc cáo với gà
Chẳng sợ sệt vì không còn nô lệ
Mới cất lên được tiếng hát con người
Người bình đẳng vì có cùng lý trí
Chẳng ai hơn mà nắm thóp được ai
Vì ảo tưởng nghĩ mình hơn cả thảy
Mới
nhân danh như sứ mệnh con người
Người tự do chẳng thờ ai thần thánh
Vì thánh thần cũng do bụng tưởng ra
Bởi là thánh cũng đâu còn người nữa
Mất tự do thì người lại hóa gà
Nên dân khí vẫn đi cùng dân trí
Dân trí cao thì dân khí mới cao
Dân trí cao cần dựa vào giáo dục
Giáo dục cao mà chẳng phải ngu dân
Giáo dục cốt nhằm mở mang hiểu biết
Biết tự do không lệ thuộc điều gì
N
ên giáo dục nếu theo điểu tiền chế
Thì giáo chi mà chỉ có ngu dân
Nước độc lập mọi người đều độc lập
Và tự do bình đẳng ấy nhân quyền
Chẳng nhân danh điều gì mà áp đặt
Khiến giữa nhau lại thành cáo với gà
Chỉ có vậy dân sinh cùng phát triển
Được mở mang nên nở mặt cùng người
Xã hội tốt khi mọi điều đều tốt
Có gì hơn độc lập và tự do !
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 01/6/2010
VÕ HƯNG THANH
©
TẮC
KÈ VÀ RỒNG TRE
Thời
thuộc Pháp khi nhìn vào tranh ảnh
Vua
An nam quả giống chú rồng tre
Áo
ngũ sắc thêu rồng vàng trước ngực
Nhưng
mề đay của Pháp lại giắt đầy
Rồng
tre ấy mặt mày luôn tái mét
Bởi
vì là thân phận nấp dù ô
Ô
Toàn quyền và dù quan Phong kiến
Thân
làm vua có non nước chi đâu
Rồng
tre ấy giống rồng tre trong xóm
Thứ
rồng tre mà lũ trẻ hay chơi
Thoắt
một cái đã làm ngay ra được
Chỉ
hai râu và vài móng tốt rồi
Con
rồng tre tất nhiên cần có mắt
Nhưng
mắt chơi có nhìn thấy gì đâu
Mắt
điểm nhãn bằng màu vàng cố hữu
Phải
cầm tay mà phất phất lên trời
Con
rồng ấy hệt bản thân của nước
Từ
rồng thiêng đã bị hóa rồng tre
Từ
độc lập tự do thành nô lệ
Từ
oai hùng thành câm nín im khe
Chú
rồng đó Phan Chu Trinh đả kích
Kẻ
làm vua mà chẳng khác anh hề
Ra
quốc tế để bị người khi dễ
Thà
về nhà cắt tóc ngắn còn hơn
Nói
chung quy cũng chỉ vì dân trí
Giống
chú rồng đầu có óc như không
Rồng
tre đấy lấy chi mà có óc
Nên
toàn dân đầu óc mãi mịt mùng
Bởi
dân trí dân sinh là tất cả
Muốn
tự cường phải dân khí đầu tiên
Đúng
Phan quân một người mang chí cả
Muốn
nước nhà rồng thực chẳng rồng tre
Thời
đại mới rồng tre cần chi nữa
Mà
là rồng cơ khí giống nơi nơi
Rồng
cơ khí phải tự mình tinh xảo
Còn
gia công thì có khác rồng tre
Muốn
là rồng tại sao còn lúng túng
Quên
rồng nên thành cứ tưởng cắc kè
Rồng
vốn dĩ chỉ một màu sau trước
Còn
Tắc kè màu tùy lúc khác nhau
Lúc
màu đỏ giống như màu quốc tế
Khi
màu nâu lại màu đất quê hương
Chỉ
bằng màu để tự mình phân biệt
Mà
quên đi rồng cố hữu màu vàng
Màu
vàng ấy chính là màu dân tộc
Vì
quê hương là một nước da vàng
Màu
vàng đó bốn ngàn năm văn hiến
Bốn
ngàn năm đâu chẳng phải vẽ vang
Bốn
ngàn năm lịch sử dài dân tộc
Trên
bành voi từng phất ngọn cờ vàng
Quang
Trung đó cờ vàng mà lừng lẫy
Nên
màu vàng màu ánh sáng quê hương
Chính
màu vàng màu quê cha đất tổ
Màu
non sông rực rỡ bốn ngàn năm
Thời
đại mới màu vàng cần tô mới
Có
cần chi màu sắc của tắc kè
Con
tắc kè sáng chiều màu chuyển đổi
Là
để nhằm thích ứng với tự nhiên
Vì
yếu đuối phải ngụy trang để sống
Còn
rồng thiên cần gì phải đổi màu
Bài
thơ ngẫu hứng
(Mô tả sự kiện khách quan)
Sg,
31/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
BÀ MẸ TỰ NHIÊN
Ta là Mẹ của muôn loài cả thảy
Vũ trụ này là chính bản thân ta
Không thời gian cũng cùng ta là một
Ta bao trùm hết thảy mọi cõi trời
Người đừng tưởng thân người là riêng biệt
Hay biệt riêng mặt đất cõi đời này
Không có ta mọi điều không thể có
Vì từ ta sinh mọi sự trên đời
Người nhận thức bởi đâu mà nhận thức
Bởi vì người vẫn vốn ở trong ta
Ngoài và trong tạo nên điều nhận thức
Không có ta chẳng có cái gọi là
Cái được gọi là muôn vàn sự vật
Được đặt tên nhờ chúng ở trong ta
Từ sự vật mới giúp người hiểu biết
Ý thức người cũng xuất phát từ ta
Ta là cái vô hình mà hiện hữu
Tại người phân vật chất với tinh thần
Thật ngây thơ về điều phân biệt ấy
Vì cả hai đâu lại tách rời nhau
Sao có thể tinh thần không vật chất
Vật chất sao nếu chẳng có tinh thần
Không tinh thần lấy gì người hiểu biết
Lấy đâu ra muôn vật được đặt tên
Có sự vật chính là nhờ tên gọi
Không gọi tên người hiểu rõ được nào
Không gọi tên chúng lấy gì hiện hữu
Dù vật kia có tồn tại ra sao
Người nhìn xem cuộc đời bao sắc thái
Muôn màu kia thật sự bởi do đâu
Dù vận động hay im lìm chẳng động
Có phải chăng từ tên gọi tuyệt vời
Người đừng tưởng tận cùng là nguyên tử
Người thấy không nguyên tử tạo ra sao
Phân tích mãi cuối cùng còn năng lượng
Nhưng hỏi người năng lượng tại làm sao
Đừng ngớ ngẩn cho chỉ là vật chất
Vì từ đâu vật chất được sinh ra
Chỉ vật chất tinh thần sao người có
Chớ ngu ngơ chớ lập luận hàm hồ
Ta là Mẹ muôn loài người biết đấy
Ta bao hàm hết thảy chẳng trừ chi
Cả hư vô hay bản thân tồn tại
Không điều gì lại có thể ngoài ta
Người định nghĩa hư vô là chẳng có
Nhưng lấy gì để người biết hư vô
Hư vô vậy có nghĩa là đã có
Tồn tại thôi người chớ có hồ đồ
Bởi tồn tại không tạo thành câu hỏi
Giống trước kia người áp đặt hư vô
Hư vô chỉ như một điều phủ nhận
Tồn tại kia đã có tự khi nào
Ta tồn tại chẳng thể nào phủ nhận
Chối làm sao khi không có hư vô
Nếu hư vô lấy gì người thắc mắc
Người thấy không đâu biện bạch lẽ nào
Ta từ cái đơn sơ rồi tất cả
Cái vô hình thành mọi sự hữu hình
Cái đầu tiên đâu thể là vật chất
Vật chất đều phải từ đó mà ra
Kẻ ngớ ngẫn vẫn cho rằng vật chất
Mới thật là cụ thể khách quan
Thơ ngây quá có gì mà nói nữa
Ý thức kia phi vật chất rõ ràng
Nên thế giới là do ta sáng tạo
Từ vô cùng của lịch sử vô biên
Không dừng lại ở đoạn nào hết cả
Chỉ vì ta bao quát khắp mọi điều
Người chỉ giống cánh buồm trong biển cả
Giữa trùng khơi trên ngàn sóng lao xao
Nên thời gian tưởng có đầu và cuối
Và không gian như vô hạn tuyệt vời
Người chẳng rõ Không Thời gian chỉ một
Không không gian sao lại có thời gian
Không gian không thì thời gian chẳng có
Không biển khơi lấy đâu vạn cánh bườm
Nên chẳng phải thời gian là vô tận
Không khởi đầu chẳng kết thúc vào đâu
Vì không gian và thời gian chỉ một
Một vòng tròn chỉ giáp một đầu thôi
Chỗ giáp ấy dễ gì lần ra được
Nó vô hình và vô ảnh không đâu
Nó có đó trong vòng tròn bất tận
Mà đầu đuôi lại chẳng biết chỗ nào
Người có thấy bầu trời đêm bất tận
Với ngàn ngàn lớp lớp những vì sao
Con sông Ngân ngàn đời người vẫn thấy
Chỉ một phần hàng tỉ các thiên hà
Hàng tỉ tỉ các vì sao lấp lánh
Giống ban ngày người vẫn thấy vầng dương
Ta có đó nhưng các người nào thấy
Bởi luôn nhìn một phần nhỏ bên ngoài
Ta vô tận như cõi trời vô tận
Ta mênh mông như hiện hữu mênh mông
Biển trời đó bản thân ta cũng đó
Như mây trôi và trùng sóng bạt ngàn
Kỳ diệu nhất còn chính là sự sống
Tại làm sao và chính bởi vì đâu
Người có biết vì lòng ta rộng mở
Lòng tự nhiên phi vật chất thể nào
Đời người đó vì ta cho sự sống
Không có ta sự sống buộc vào đâu
Không sự sống thiên nhiên toàn sỏi đá
Bởi có ta nên sự sống nhiệm màu
Nhờ sự sống người trở thành ý thức
Có gì hơn mọi vật được mang tên
Vật đơn bào đến đa bào kỳ lạ
Mà trên cao là ý thức con người
Qua lịch sử con người vươn cao nhất
Nhờ nghĩ suy xét vạn vật quanh mình
Nên ngạo nghễ tưởng chừng quên ta được
Ta mĩm cười mà hiền dịu làm thinh
Ta chỉ nhắc khi người trông quá mức
Quá buông tuồng kiểu một đứa con hư
Khi phóng túng như một phường trẻ dại
Ta giơ roi người liền thấy lạ kỳ
Những lúc ấy như tấm gương phản chiếu
Cứ nhìn vào người thấy lỗi mình ngay
Ta ẩn giấu chẳng hề ra tung tích
Mà phạt xong người đã hiểu ta liền
Ta là Mẹ luôn bao dung rộng lượng
Ta bao giờ cũng vẫn hiểu con ta
Tuy dại dột nhưng tâm hồn vẫn quý
Và quý thay chính những đứa ngoan hiền
Ôi tốt quá những đứa con sâu sắc
Vì luôn luôn hiểu thấu được lòng ta
Hiểu lòng Mẹ và chan hòa cùng Mẹ
Đó những khi ta cảm thấy thật vui
Con hiểu Mẹ khi hòa cùng lòng Mẹ
Tôn kính ta và hết sức thương yêu
Những khi ấy ta vô cùng xúc động
Ôm đàn con lòng phấn khởi thật nhiều
Ta rất thích khi con làm khoa học
Tìm về ta về chính bản thân ta
Bằng khái niệm đo lường cùng công thức
Thật là hay và hết sức đáng khen
Con đường đó dầu đi hoài chẳng hết
Như ngắt hoa hay lượm sỏi ven đường
Ta vui lắm vì con mình nổ lực
Say mê tìm về chính cội nguồn ta
Ta còn thích các con làm triết học
Phóng tư duy bay vút tận trời cao
Ở mặt đất trí năng trùm vũ trụ
Thật thông minh và cũng thật tuyệt vời
Ta luôn thích những con làm nghệ thuật
Sống hồn nhiên mà lòng hóa trăng sao
Rất giống ta trong tâm hồn sáng tạo
Lòng chơi vơi giữa thế giới diệu kỳ
Nhạc cất lên là tiếng lòng réo rắc
Tranh vẽ ra với màu sắc tươi vui
Thơ lụa là làm sáng ngời cuộc sống
Và bao nhiêu nghệ thuật nữa cho đời
Ta vui lắm khi các con đều lớn
Đã có riêng những ý thích chính mình
Tuy có đứa còn ngập chìm trong việc sống
Kèn cựa nhau về mọi thứ linh tinh
Những khi ấy lòng ta buồn rười rượi
Nhân danh chi các phù phiếm cuộc đời
Để cấu xé giống như loài lang sói
Mà quên luôn cả người Mẹ tuyệt vời
Song hoang tàn cũng có ngày tỉnh lại
Lúc xuôi tay vẫn về lại cùng ta
Hòa linh hồn vào chung nơi vũ trụ
Tình yêu thương của Mẹ thật chan hòa
Ta vĩnh cửu linh hồn con vĩnh cửu
Dẫu nhiều khi tự chối bản thân mình
Dẫu nghịch ta rồi cũng về với Mẹ
Cội nguồn chung và cứu cánh cũng chung
Ta là Mẹ sinh ra ngàn muôn vật
Thân xác ta nào phân biệt gì đâu
Là tổng thể thì lấy gì tách biệt
Bao trùm luôn có chia cách được nào
Đời vốn thế nhờ ta mà muôn vật
Vận động hoài chẳng yên nghĩ nào đâu
Vì yên nghĩ cũng nghĩa là ngăn cách
Dòng sông trôi không dừng được bao giờ
Dòng cuộc đời là dòng sông chảy mãi
Mọi biến thiên đều có ở trong ta
Sự biến chuyển như sóng ngàn tại chỗ
Tuy đứng yên như chạy mãi vào bờ
Người trông đó cuộc đời là thực tại
Ảo ảnh kia chỉ do bởi nhận ra
Mọi ảo ảnh đều vẫn từ thực tại
Vậy làm sao phải đảo lộn tháng ngày
Khi người ngắm cánh hoa vào buổi sáng
Ích gì đâu để nghĩ đến buổi chiều
Đời chẳng phải một cành hoa để ngắm
Mà đời luôn triệu triệu cả ngàn hoa
Đời ảo tưởng hay đời luôn thực tại
Điều đó luôn vẫn chỉ tại ngươi thôi
Trong thực tại người nhìn thành ảo ảnh
Vì người luôn hay bới móc cuộc đời
Sống hạnh phúc phải lạc quan hạnh phúc
Hãy tin ta và mãi sống vì ta
Lòng ta đó ngập tràn như biển cả
Mẹ thương con là biển cả chan hòa
Ta là Mẹ người làm chi phải ngại
Ngoài ta ra đâu thể có gì hơn
Đừng ngu ngốc tưởng mình là trơ trọi
Bởi vì người trong chính bản thân ta
Ta là chính Mặt trời luôn soi sáng
Là Nước thiêng trên khắp thế gian này
Không Ánh sáng không Nước nguồn ban phát
Lấy gì đâu có sinh vật muôn nơi
Bản thân người cũng cội nguồn từ nước
Nên nước thôi đừng hóa lửa mặt trời
Phải biết sống hợp hòa như khí thở
Như thân ta vẫn biểu hiện trên đời
Ta là Mẹ người gọi gì cũng được
Không gì ngoài hơn chính bản thân ta
Gọi Thượng đế Phật Trời đều được cả
Bởi vì ta là Mẹ của muôn loài
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 29/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
HÃY CÒN NỢ MỘT LỜI GIẢI THÍCH
Việc Trung quốc bắt tàu ta đòi chuộc
Và giam tàu ngay trên đảo Hoàng Sa
Là lãnh thổ của ta đâu của họ
Chuyện hàm hồ không thể được bỏ qua !
Mới đây nhất họ khai thông điện thoại
Cũng chính ngay trên quần đảo của ta
Đảo Chữ Thập thuộc vùng Trường sa đó
Chủ quyền ta họ trắng trợn phạm rồi !
Tân Hoa Xã vừa đưa tin chính thức
Sáng hai lăm họ xây dựng điện đài
Rồi hai bảy Bà Phương Nga lên tiếng
Phản đối ngay việc phạm chủ quyền ta !
Sự kiện này giống như tằm ăn lấn
Cứ dần dần trên một phiến lá dâu
Hết việc này tiếp theo là việc khác
Thử hỏi xem rồi có chắc dừng sao ?
Nước ta nhỏ Hoàng sa là cửa ngõ
Chẳng khác chi cái cổng mở ra ngoài
Như phên giậu chốt tiền tiêu cửa biển
Địch chiếm rồi ta biết liệu làm sao ?
Thật nguy hiểm như ngồi trên đống lửa
Như sau lưng bị đặt chậu nước sôi
Bởi trước mặt vòng vây chừng khép kín
Thì giao thương phỏng còn có cách gì ?
Nguy hiểm quá như cá nằm trên thớt
Như dao kề vào cổ khác chi đâu
Nếu trước mặt không còn đường tiến thủ
Thì an ninh khó sẽ được lâu dài !
Nguy hiểm vậy mà chỉ bằng ‘phản đối’
Với hay không ‘kiên quyết’ cũng bằng thừa
Trưng bằng cớ ‘chủ quyền không chối cãi’
Liệu tương lai họ tiến tới hay lùi ?
Họ là bạn hay đã thành quân địch
Việc hiển nhiên không thể cứ nhập nhằng
Nếu là bạn sao làm điều ngang ngược
Còn là thù mà vẫn cứ bắt tay ?
Câu hỏi ấy để mọi người suy nghĩ
Cả những ai nắm trách nhiệm điều hành
Phải công khai những gì không thể giấu
Phải rạch ròi trách nhiệm thuộc về đâu ?
Lý do gì Hoàng sa nay họ chiếm
Dầu từ lâu vốn vẫn thuộc về ta
Có ai cắt nhượng phần kia cho họ
Hay chỉ do họ có máu tham tàn ?
Khi tham tàn họ có còn là bạn
Nếu nhượng phần liệu hợp pháp hay không
Nhân dân họ đồng tình hay phản đối
Còn dân ta phản đối khó đồng lòng !
Việc như vậy không thể ai quyết định
Không thể riêng giấu kín kiểu phòng the
Phải nhất thiết hét to toàn thế giới
Hỏi toàn dân nên chiến hoặc nên hòa ?
Trên thế giới ai vì ta phản đối
Vì công bằng mà buộc phải giúp ta
Hay chỉ ngoảnh mặt làm ngơ thay kệ
Thì còn tin bạn tốt nữa hay không ?
Việc trọng đại nếu hiện giờ không quyết
Thì tương lai còn chờ đến bao giờ
Hay đến lúc nước nhà đều mất sạch
Mất bò xong mới tính chuyện làm chuồng ?
Nếu khó quyết thì đưa dân bàn tính
Giống như xưa nơi Hội Nghị Diên Hồng
Lịch sử đó không thể nào quên lãng
Để muôn đời khỏi tội với non sông !
Quần đảo nhỏ nhưng thuộc tầm chiến lược
Nên sánh ngang với vật quý ngàn vàng
Bị lấn chiếm tức chủ quyền đe dọa
Nền tự do sắp rung chuyển cả rồi !
Không thể đợi nước đến trôn mới nhảy
Nhảy làm sao khi nước đã ngập đầu
Còn tỉnh táo phải càng nên sáng suốt
Tính toán nhanh không thể đợi thật lâu !
Một là chiến hay hòa cần phải nói
Dứt khoát ngay nhằm ngăn họa về sau
Con tằm đó lá dâu nào để trống
Tai họa kia chỉ nhanh chậm mỗi ngày !
Cớ sự đó khỏi trách vào đâu nữa
Lịch sử rồi sẽ phán xét về sau
Còn trước mắt phải phóng tay chận địch
Không ỷ y hay nhu nhược được nào !
Ta lùi bước họ lại càng tấn tới
Bạn hoặc thù phải quyết đoán cho mau
Nếu là bạn thì trả ngay đất chiếm
Còn là thù thì cương quyết ra tay !
Bằng mọi cách phải bảo toàn đất nước
Đổ máu xương cũng chẳng tiếc được nào
Vì danh dự vì lợi quyền dân tộc
Không thể xem chỉ một việc chơi đùa !
Non sông đã từng ngàn năm giữ vững
Không lý gì lơ lõng chính ngày nay
Chớ nhút nhát hoặc ngây thơ tưởng thật
Và cho rằng thời đại đã đổi thay !
Thời nguyên tử lòng tham theo nguyên tử
Thời dã man vẫn theo thói dã man
Thế giới đó thời nào thì cũng vậy
Đừng thơ ngây mà nói chuyện đại đồng !
Sống thực tế ông bà xưa đã giặn
Tự lo mình trước hết biết lo xa
Khi giặc đến dáo gươm là trước nhất
Có lẽ đâu chỉ quỵ lụy đầu hàng ?
Kẻ dũng cảm không thể nào hàng địch
Địch mạnh hơn cũng không ép được ta
Phải đứng thẳng chẳng bao giờ quỳ gối
Chính nghĩa luôn cần phải thắng gian tà !
Bài thơ ngẫu cảm
Sg, sáng 28/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
QUYỀN
LỰC QUỐC GIA
Mỗi
đất nước vẫn có riêng quyền lực
Quyền
lực chung nơi xã hội toàn dân
Không
quyền lực thì lấy gì thống nhất
Và
trước tiên nhằm bảo vệ an ninh
Lẽ
thường ấy tự nhiên trong xã hội
Cũng
là qua kinh nghiệm sống con người
Tính
hợp quần bản năng thiên nhiên ấy
Đâu
có gì thần thánh để huyên thuyên
Thời
mông muội quyền trong tay tù trưởng
Cũng
giống như một chú khỉ đầu đàn
Chẳng
khác chi con ong hay mối chúa
Trong
tập đoàn phải có một vì vua
Thuở
phong kiến quyền hành do vua nắm
Là
một người nắm được cả giang sơn
Nhờ
vô địch nên được tôn chúa cả
Và
ngôi vua được truyền tử lưu tôn
Quyền
lực ấy vốn một giòng tộc nắm
Luôn
chính truyền kiểu con cả thừa ngôi
Thiếu
con trưởng mới chuyển thành con thứ
Vẫn
loanh quanh trong giòng họ ngàn đời
Song
cuộc đời lúc phong ba nổi dậy
Chuyện
tự nhiên khi lịch sử chuyển mình
Ngôi
bị soán hay khi vua bị giết
Việc
truyền ngôi mới qua một khúc quanh
Đời
quanh co chuyện thường tình thế tục
Dẫu
ngàn nơi cũng chẳng khác một lần
Đó
là chuyện ai người cầm quyền chính
Thì
triệu người đều cũng phải dạ rân
Mà
lịch sử có bao giờ dừng lại
Sông
trôi đi quân chủ cũng lụi dần
Mặt
trời mới vầng hào quang dân chủ
Đó
là khi quyền lực chuyển toàn dân
Thời
quân chủ quyền hành thần thánh hóa
Được
làm vua là sứ mệnh Trời trao
Bởi
đức độ bởi Trời yêu mới được
Nên
mọi người đều buộc phải tung hô
Chuyện
thần thánh kể nhiều khi cũng lạ
Và
đời luôn có bao việc trớ trêu
Có
bao vị vua còn thò lò mũi
Nhưng
toàn dân bắt buộc phải nghe theo
Đó
là chỗ thực hư trong quyền lực
Tức
thực quyền nằm ở chính tay ai
Kẻ
làm vua lắm khi là hình nộm
Còn
quyền kia vốn thuộc kẻ quyền thần
Đời
là vậy có gì đâu phải lạ
Quyền
có luôn nào dễ tránh vào đâu
Giống trái banh ở trên sân bóng đá
Phải qua chân chí ít cầu thủ nào
Chuyện bóng đá chuyện cờ vua cũng thế
Ngoài tài năng còn yếu tố ngẫu nhiên
Nên việc đời vẫn muôn ngàn sự lạ
Được làm vua cũng có số lạ lùng
Nên có khi chẳng con vua ngôi báu
Còn sãi chùa thì vẫn quét lá đa
Gió một trận lá vàng bay tung tóe
Bụi mù lên đời dâu biển lạ nào
Nên cuộc đời có gì đâu quy luật
Giống như chàng triết học nọ nghêu ngao
Bảo thiên đường nhờ đấu tranh giai cấp
Khiến khắp nơi thiên hạ phải lao xao
Một lời nói làm đảo điên thế giới
Một loạn ngôn làm thế sự bời bời
Khói lửa dấy ngút ngàn bao nơi chốn
Gió xoay chiều mới lặng được biển khơi
Nên việc đời chẳng thể nào cảm tính
Hiểu bề ngoài đắc chí phán khơi khơi
Vì khoa học chỉ dựa vào lý tính
Còn ngông nghênh quả triết lý dõm đời
Chuyện giai cấp như cảnh quan địa mạo
Trái đất tròn há có phẳng bằng đâu
Mặt đất vẫn chỗ cao và chỗ thấp
Cào bằng ư thì nước đọng nơi nào
Luật sinh thái môi trường ai cũng rõ
Chuyện tự nhiên loài người phải thích nghi
Chẳng khác kẻ lướt trên ngàn ngọn sóng
Lướt sóng thôi còn diệt sóng ích gì
Nên lịch sử chẳng bao giờ cố định
Lịch sử chung và lịch sử mỗi người
Như giọt nước luôn theo chiều dòng chảy
Như sóng ngàn luôn vận động biển khơi
Người xưa nói thác về và sống gửi
Còn về đâu chưa thấy bảo về đâu
Nên phải sống một cuộc đời đáng sống
Về thiên đường hay địa ngục tính sau
Loài người vốn linh ư so vạn vật
Sống cho mình mà cũng sống cho người
Nếu chỉ biết vì mình mà riêng sống
Thì thật đời có khác giống sên đâu
Đời hào hùng đội trời chân đạp đất
Ngẫng cao đầu mà sống ở thế gian
Sống tim óc như riêng mình vốn có
Không phải bằng tim óc của ai cho
Sống tri thức và sống bằng kinh tế
Điều hiển nhiên trong xã hội con người
Không tri thức lấy gì đâu kinh tế
Kinh tế không thì ngớ ngẩn chuyện đời
Người độc lập kết cùng nhau kinh tế
Đó là quyền dân chủ sự tự do
Không câu thúc nhưng cạnh tranh phát triển
Có tài năng may mắn mới giàu to
Song vật chất đâu tận cùng giá trị
Vì tinh thần mới là đích văn minh
Nên nghệ thuật sánh sánh vai khoa học
Còn giản đơn thì lao động bình thường
Ai cũng biết ruộng đồng là lương thực
Còn tiêu dùng hàng công nghiệp nâng cao
Hai giai cấp nông dân, công nhân ấy
Hẳn tự nhiên là cần thiết thể nào
Nhưng xã hội luôn bức tranh toàn bích
Không đơn sơ chỉ thấy có một màu
Ngàn hoạt động mới tạo thành xã hội
Nhìn một chiều thằng chột khác gì đâu
Nên quyền lực giống tay người họa sĩ
Phải làm sao điều phối cả bức tranh
Hay cũng có khác chi người nhạc trưởng
Điều khiển sao ban nhạc được nhịp nhàng
(Mọi giai cấp đều công bằng hưởng lợi)
Bởi mê tín nên nặng vào giai cấp
Máy móc suông như cách kẻ thuộc tuồng
Đời thực tế phải dựa vào khoa học
Không khuôn vàng thước ngọc kiểu lý suông
Lịch sử vốn là của chung trời đất
Không phải do tư tưởng cá nhân nào
Đời là luật tuần hoàn và sinh thái
“Biện chứng” chi chỉ lý luận tầm phào
Chính bởi vậy người cầm quyền sáng suốt
Phải hiểu đời và không được ngu dân
Dân thật sự phải với trời là một
Không gì cao vượt trội quá dân mình
Và do vậy niềm tự hào dân tộc
Làm căn cơ ý thức sự cầm quyền
Mỗi quốc gia như một trời quyền lực
Mà toàn dân toàn thể triệu vì sao
Nên quyền lực và quốc gia luôn một
Hay là hai khía cạnh một vấn đề
Không thể có cái này không cái khác
Nhưng cả hai luôn tồn tại song song
Quyền chỉ một khi quốc gia thống nhất
Quyền chia đôi khi đất nước phân tranh
Quyền mất đi khi nước ngoài thống trị
Quyền thực ra khi ấy thuộc tay người
Quyền lực có khi có dân có nước
Có nghĩa quyền luôn phải thuộc toàn dân
Tuy thực tế giống trái banh sân bóng
Cứ luân lưu chân cầu thủ trên sân
Nhưng chuyền banh phải ở trong sân bóng
Nếu ra ngoài là phạm luật cuộc chơi
Và nếu chỉ có một người dẫn bóng
Lại thành ra một câu chuyện buồn cười
Hoặc cả chuyện người thổi còi đá bóng
Vừa thổi còi vừa dẫn bóng trong sân
Cuộc chơi chung biến thành chơi độc diễn
(Muốn đá đâu mình chỉ tự thổi còi)
Có khác chi tiếm quyền lực trong triều
Nên chơi bóng cần nhiều người hưởng ứng
Phải công bằng và hợp lệ cuộc chơi
Chơi vì vui và vì đời lợi ích
Phải khách quan không mù quáng luật chơi
Mục tiêu bóng nhằm làm bàn sân cỏ
Tức chính là thành tích được nâng lên
Quả bóng đó có khác chi quyền lực
Mà quốc gia là sân bóng làm nền
Quyền lực ấy thuộc toàn dân cả thảy
Nhưng trao nơi người đại diện cho dân
Quyền dân chủ ắt phải quyền bầu cử
Quyền dân trao mà không phải trời trao
Quyền lực có từ khi nhà nước có
Quyền toàn dân không phải giai cấp nào
Mỗi giai cấp một phần trong toàn thể
Đâu đầu tàu như kiểu nói tào lao
Quyền lực đó từ Hùng Vương đã có
Rồi truyền nhau kế tục cứ vậy hoài
Mỗi thời đại tuy cách truyền có khác
Nhưng muôn đời quyền chỉ thuộc toàn dân
Nói như vậy đủ rồi nghe các bạn
Một bài thơ không giống tứ thơ nào
Thơ thiên hạ thường tình yêu nam nữ
Còn thơ tôi là sự lý cuộc đời
Vì nếu thơ chỉ phong hoa tuyết nguyệt
Hay than van với cây cỏ côn trùng
Thơ như thế kiểu hoa đồng cỏ nội
Làm sao vươn lên tầm vóc con người
Cuộc đời chẳng như một ly nước nhỏ
Mà bao la như toàn cả biển khơi
Ly nước nhỏ chẳng bao giờ có sóng
Còn Quốc gia trong sóng cả cuộc đời
Chính vì vậy thơ tầm thường hiếu hỉ
Kiểu thơ văn để ca ngợi cung đình
Thơ kiểu ấy thì lợi gì dân nhỉ
Là thợ thơ mà đâu phải nhà thơ
Thơ cũng chẳng kiểu lựa vần sắp chữ
Rặn từng câu từng ý để thành thơ
Nhưng thơ phải tự nhiên như nước chảy
Như quen thân khi mình nói nên lời
Đời cũng vậy phải khách quan tự tại
Có lẽ nào như một chậu bon sai
Nếu ai muốn biến đời thành cây kiểng
Công dã tràng mà tội với muôn dân
Nên thơ đúng vốn chỉ là công cụ
Nhằm nói lên hay bày tỏ tình đời
Tính nhân bản cuộc đời luôn phải có
Tình nhân văn bản chất của người thơ
Thơ phải nói về mọi điều cần nói
Từ lòng ta hay ngay giữa cuộc đời
Như nhạc sĩ chỉ gảy đàn trong núi
Thì mình nghe hay liệu có ai nghe
Đời vẫn vậy như hoa xinh khoe nụ
Và hoa nào lại chẳng có đài hoa
Đóa hồng đẹp thì gai luôn vẫn có
Toàn cánh hoa thì hoa vẽ khác nào
Đời cũng thế không thể toàn lý tưởng
Mà như cây lớn mãi để sinh hoa
Hoa đẹp mấy rồi phải nhường cho trái
Cõi bồng lai toàn ảo tưởng thể nào
Chính bởi vậy thơ tôi như nói chuyện
Nói người nghe chẳng phải cốt làm thơ
Thơ dễ nhớ vì lời không dễ nhớ
Nói tự nhiên còn thơ thẩn làm gì
Nên nghĩ lại thơ giống trăng đầu núi
Như gió ngàn thoang thoảng ở đâu xa
Hay thơ đẹp giống tình đời man mác
Nhưng phải đâu chỉ toàn bướm với hoa
Bài
thơ ngẫu cảm
Saigon,
sáng 27/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
NGƯỜI
TỰ DO
Mọi
con người sinh ra đều bình đẳng
Mẹ
cha sinh đâu người khác sinh ra
Là
đơn vị trong cộng đồng xã hội
Không
thấp cao là tính chất cộng hòa
Người
tự do bởi vì đều đơn vị
Không
kém hơn hay khinh trọng khác nhau
Ai
cũng có tâm hồn và thân xác
Đều
như nhau mà có khác chi nào
Nhưng
thân xác mới chỉ là sinh vật
Như
con hươu con cáo trội gì đâu
Người
hơn thua chính là nhờ giáo dục
Nhờ
tinh thần mà thành khác lẫn nhau
Tinh
thần ấy là khả năng nhận thức
Về
điều hay vẻ đẹp giữa cuộc đời
Tinh
thần ấy được nên nhờ giáo dục
Là
tinh hoa quý nhất của con người
Không
giáo dục là bản năng sinh học
Có
hơn gì mọi sinh vật khác đâu
Nhờ
giáo dục con người thành văn hóa
Đó
là qua xã hội với học đường
Nên
bình đẳng chỉ là điều căn bản
Hơn
thua nhau chủ yếu tại tinh thần
Qua
tài năng cũng như vì đạo đức
Không
bằng đầu như kiểu cá thờn bơn
Người
chẳng phải là cá mè một lứa
Cốt
giống nhau theo kiểu được cào bằng
Công
bằng ấy là công bằng sinh vật
Đâu
phải là lý tưởng của con người
Con
người buộc phải đội trời đạp đất
Ý
nghĩa này đất nước lẫn cá nhân
Vì
không thể ai trên đầu ta được
Ta
cũng không nhằm đè nén một ai
Tự
do đó như cánh chim trong đồng nội
Muốn
bay lên hay muốn đậu tự mình
Hay
muốn hót khi nào mình thích chí
Và
buồn vui không phải lụy một ai
Mỗi
cá nhân cũng khác gì nguyên tử
Trong
không gian vận động chỉ do mình
Nếu
liên kết điều khách quan phải có
Không
để ai qui hoạch được đời ta
Con
người sống tất nhiên nhờ kinh tế
Vì
nếu không khác sinh vật là bao
Trong
hoang dã chỉ yếu thua mạnh được
Điều
không nên trong xã hội loài người
Trong
xã hội cần sống bằng pháp luật
Người
tự do tạo pháp luật tự do
Pháp
luật phải làm tinh thần phát triển
Phát
huy ra tài trí của mọi người
Nếu
pháp luật tạo do người nô lệ
Bản
chất kia cũng nô lệ như nhau
Chỉ
phục vụ nhóm người hay vua chúa
Đâu
phải nhằm phục vụ mọi con người
Nên
kinh tế cần tự do tự phát
Bởi
thấy ra cần thiết của nhu cầu
Nhờ
sáng kiến mang lại điều hạnh phúc
Cho
mọi người nhằm kinh tế thành công
Kinh
tế ấy mọi người đều cùng góp
Vận
động qua các nguyên tử tự do
Không
phải do một số người đặt để
Vì
nhân danh hạnh phúc cả loài người
Đời
khách quan nên luôn cần Chân lý
Sự
thật luôn như ánh sáng mặt trời
Không
ai thể lấy tay che rợp bóng
Để
khoe rằng tài cán chính ta đây
Nên
không ai được giương cao thần tượng
Giống
như giương cục đất nặn rồi
Không
trí óc nào bao nguyên lịch sử
Thần
tượng không nô lệ mãi con người
Người
tự do luôn thấy mình bình đẳng
Vì
tự do thiện chí sống cùng nhau
Không
vì mình bắt người thành nô lệ
Không
vì ai mình buộc phải lụy vào
Người
tự do như mây bay trời rộng
Không
thể loài giun dế sống trong hang
Vì
mây không vì ai mà ca ngợi
Như
côn trùng ca hát suốt đêm khuya
Người
có học trở thành người trí thức
Bất
kỳ ai không phân biệt ngọn nguồn
Nhờ
nổ lực nhờ hưởng nền giáo dục
Nhờ
tự do không nô lệ buộc ràng
Nên
giáo dục cũng khác gì pháp luật
Từ
tự do mới mang lại tự do
Nếu
giáo dục chỉ do người nô lệ
Giáo
dục đâu còn giải phóng con người
Nên
xã hội là không gian rộng mở
Như
giòng sông lịch sử phải trôi nhanh
Nếu
rác rến bùn lầy luôn quạnh lại
Thì
dòng sông nào còn phải dòng sông
Dòng
sông trong không có gì vẩn đục
Giọt
nước trong như phân tử giống nhau
Nếu
dòng sông lại vấy nhiều cặn bẩn
Thì
dòng sông vốn ô nhiễm lâu rồi
Nên
tự do cũng là quyền lựa chọn
Thấy
đúng theo thấy không đúng không theo
Không
ai thể ngoài mình mà quyết định
Lẽ
thiệt hơn cùng hay dỡ thế nào
Có
được thế vì tinh thần đầu óc
Cùng
tài năng và giáo dục nâng cao
Đâu
có thể chỉ hùa nhau răm rắp
Không
nghĩ suy mà nhất trí ào ào
Người
tự do phải chính mình thể hiện
Bất
kỳ ai trong chính cuộc đời này
Mình
nô lệ thì mọi người đều thấy
Mà
buộc người nô lệ cũng chi hơn
Nên
tự do là tuyên dương bình đẳng
Mình
không trên mà không dưới mọi người
Đều
ngang hàng mọi người cùng phấn chấn
Chỉ
hơn thua qua đạo đức tài năng
Mình
chưa tốt phải trọng người đã tốt
Mình
chưa tài phải trọng kẻ tài năng
Tài
và tốt vì lợi chung xã hội
Là
quyền riêng của hết thảy con người
Ngăn
người tốt và nén người tài giỏi
Chẳng
gì hơn tội phạm của tự do
Lòng
ích kỷ bản năng là thế đó
Vì
tách xa nhân cách của con người
Kẻ
ích kỷ không còn vì ai cả
Vì
bản thân còn xã hội cóc cần
Mình
được lợi riêng mọi người thay kệ
Hô
hào suông nhằm người khác bị nhầm
Đời
có đẹp là nhờ đời nhân bản
Lòng
thương người và nhân ái bao la
Vì
trách nhiệm chẳng hề là ân huệ
Do
có người còn buộc phải cần ta
Con
người sống vị tha là trên nhất
Không
khư khư ôm lợi lộc riêng mình
Mình
có thể vì người mà quên hết
Không
vì mình mà người phải hi sinh
Chính
vì thế tự do và nhân cách
Vẫn
luôn luôn đi sát cánh cùng nhau
Nếu
khập khiễng liền trở nên què quặt
Mất
tự do thì nhân cách thể nào
Người
nhân cách ngẫng đầu cao để sống
Vì
tự do không nô lệ bởi ai
Không
vì ta người biến thành nô lệ
Chẳng
vì người ta nô lệ một đời
Không
nô lệ vì không gì thần tượng
Người
trên ta hay người chết đã lâu
Là
học thuyết hay chuyện đời nghiệt ngã
Vì sinh ta cha mẹ có ai vào
Cũng vì vậy tự do và bình đẳng
Không thể nào tách biệt được cùng nhau
Chỉ mất một cái kia còn đâu nữa
Giống nền trời luôn gắn các vì sao
Người tự do chính là sao tự sáng
Chẳng cần chi mượn ánh sáng ai nào
Chỉ bóng tối mới cần người soi sáng
Còn nền trời thì rực rỡ muôn sao
Tự do đó tình người là chân lý
Nhờ tình người có dân chủ tự do
Mất tình người tự do thành nô lệ
Mất tình người mất dân chủ tự do
Con người sống luôn vì tình và lý
Không chỉ tình hay lý cách đơn sơ
Vì chỉ tình luôn sẽ là mù quáng
Còn lý không thì thế giới nghẹn ngào
Tình và lý muôn đời luôn phát triển
Như cây cao vươn mãi tận trời cao
Mọi học thuyết chỉ là manh áo rách
Người lớn lên thì đâu vận được nào
Chính bởi thế tự do như dòng chảy
Cứ phăng phăng ra biển mãi không ngừng
Càng sạch mạnh càng nhanh trôi ra biển
Là biển đời chân lý của tự do
Chính vì thế tự do và dân chủ
Cũng như cây với nước khác là bao
Vì dân chủ chẳng tự trời rơi xuống
Cũng chẳng ai ban phát được ta nào
Bởi bình đẳng có ai quyền ban phát
Và tự do là quyền chính mọi người
Không triệt hạ tự do là dân chủ
Không thủ tiêu dân chủ tức tự do
Đời đơn giản việc đời luôn vẫn thế
Có gì đâu luôn đánh trống thổi kèn
Ồn ào quá như Sơn Đông mãi võ
Đâu thật còn dân chủ với tự do
Chính bởi vậy không thể nào bánh vẻ
Nhìn thì ngon mà ăn có được đâu
Người bánh thật còn ta ăn bánh vẻ
Thì tự do dân chủ được không nào
Nên quý nhất việc đời là đích thực
Không tuyên truyền khoác lác với khoe khoang
Nếu thiện chí thì cần gì khoác lác
Cốt lừa nhau mới đánh trống thổi kèn
Bởi sơn phết chỉ làm giàu thần tượng
Còn con người nghèo khó chịu cam tâm
Điều phi lý ấy còn trong xã hội
Thì tự do dân chủ chỉ nhân danh
Nên nói tóm vì mọi người bình đẳng
Lý do gì mà phá bỏ tự do
Nhân danh gì để thủ tiêu dân chủ
Hay phải chăng chỉ do lỗi con người
Bài
thơ ngẫu cảm
Saigon,
sáng 26/5/2010
VÕ
HƯNG THANH
©
TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ
(Để giúp tìm cho dễ)
TUYÊN NGÔN VỀ THƠ (02/6/2010)
VĂN CHƯƠNG VÀ SĨ KHÍ (01/6/2010)
TẮC KÈ VÀ RỒNG TRE (31/5/2010)
BÀ MẸ TỰ NHIÊN (29/5/2010)
HÃY CÒN NỢ MỘT LỜI GIẢI THÍCH (28/5/2010)
QUYỀN LỰC QUỐC
GIA (27/5/2010)
NGƯỜI TỰ DO (26/5/2010)
**
No comments:
Post a Comment