THI PHẨM NHÀ THƠ ĐẠI NGÀN – TẬP II
TÌNH THÁNH THIỆN
Đê mê quá khi hai làn da thịt
Khẻ chạm vào trong vẻ ngọc thanh tao
Đôi tim nồng càng hồng thắm xiết bao
Và ngôn ngữ chỉ hóa thành câm nín !
Yêu là thế lần đầu đâu ngờ được
Toàn rung lên trong nhạc điệu tê mê
Mười ngón tay chỉ ve vuốt vụng về
Đôi môi muốn mà ngàn lần chưa dám !
Mong manh quá như làn sương mờ ảo
Nhẹ nhàng rung trong điệu khúc tuyệt vời
Muốn ôm nhau mà chỉ thấy ngại ngùng
Thời gian có trôi đi hay dừng lại !
Yêu biết mấy mà vạn lời câm nín
Nghĩ vu vơ nào có dám hé môi
Chỉ ngẩn người trong tĩnh lặng bồi hồi
Nghe tim đập để thấy lòng phấn chấn !
Tình yêu đó thời gian như dừng lại
Quá mong manh như sương đọng đầu cành
Khẻ rung lên e giọt ngọc tan tành
Đành cố giữ mãi phút giây thánh thiện !
Tình câm nín trong vô biên là thế
Biển sục sôi mà chẳng dám phũ phàng
Chỉ lặng yên chìm đắm giữa miên man
Như ngập ngụa trong tơ vàng óng ánh !
Ôi rung động quả lần đầu thánh thiện
Sát kề nhau mà ngăn cách vô biên
Dẫu cách ngăn vẫn hòa điệu muôn vàn
Chực òa vỡ trong bao nhiêu thèm khát !
Bao thánh thiện đây phút giây vời vợi
Tình chơi vơi như trăng giữa bầu trời
Như sao ngàn im ắng mãi xa xôi
Tình tràn ngập tợ đôi tim dậy sóng !
Thiêng liêng quá thật tình yêu thánh thiện
Tình nồng nàn mà tĩnh lặng bao nhiêu
Đôi vòng tay đâu đã dám chi nhiều
Vờ hờ hững giữa đôi tim nồng cháy !
Cố câm nín khi lửa tình bốc dậy
Sóng trào dâng mà toàn chỉ ngại ngùng
Thiêng liêng sao tình thật sự lần đầu
Quá nguyên thủy như cửa rừng chưa mở !
Quả thánh thiện tình đầu đời biết mấy
Chạm nhẹ thôi mà tưởng ái ân rồi
Thiêng liêng thay rung động của đời người
Thần thánh quá khi lần đầu chạm đến !
TRĂNG NGÀN
(17/7/13)
��. 102
TÌNH NGƯỜI
Người xưa bảo người linh ư vạn vật
Nên tình người mà thiếu có ra chi
Con người đâu sinh vật chỉ biết ăn
Hay là sống cốt nhằm vào tứ khoái !
Trong xã hội tinh thần là trên hết
Tinh thần cao càng bảo đảm văn minh
Đó là người với ý thức nhân văn
Hài hòa sống trong tinh thần nhân đạo
Bởi văn hóa và văn minh là một
Không cái này cũng chẳng có cái kia
Tinh thần là văn hóa ở chiều cao
Sống vật chất chỉ là điều cơ bản
Người văn hóa giống như người đứng thẳng
Đầu đội trời chân đạp đất ở đời
Văn hóa không thì thử hỏi khác chi
Như ngồi bẹp hay trườn trên mặt đất
Đời nhân bản mọi người cùng hợp tác
Cùng chia nhau hạnh phúc lẫn gian nan
Đâu phải như loài vật chỉ hoang tàng
Sống mạnh được yếu thua làm quy luật
Đạo đức ấy người xưa từng đã nói
Là lòng nhân là tình ái ở đời
Phải sống sao cho đúng cách con người
Đời nhân bản mới linh ư vạn vật
Trong vũ trụ con người cao hơn hết
Giữa tam tài là gạch nối nhân gian
Trên là Trời dưới là đất bạt ngàn
Có xã hội con người nằm ở giữa
Đơn giản thế cuộc đời luôn kỳ diệu
Tại dã man là do dốt ở đời
Người tinh hoa mới tinh chất loài người
Còn cặn bã cũng khác gì đất đá
Dù sinh vật nhưng tinh thần là chính
Xã hội người phải xã hội văn minh
Khi trở nên chỉ xã hội dã man
Người suy thoái xuống trở thành loài thú !
THƯỢNG NGÀN
(16/7/13)
��. 103
HOA SEN VÀ TỐ NHƯ
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất thiên tài Tố Như !
Vạn đời tên tuổi nào phai
“Truyện Kiều” quả xứng tinh hoa ở đời
“Dặm xa ngất tận mù khơi”
Thi hào vang tiếng muôn đời khác chi
Nên hoa nào sánh bằng sen
Việt Nam ai dám sánh bằng Nguyễn Du !
NON NGÀN
(16/7/13)
��. 104
TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU
Nguyễn Du nào phải triết gia
Cho dù người chỉ thi tài vậy thôi
Thế nhưng tư tưởng của ngài
Vẫn là cái mốc cho người Việt Nam !
Tinh thần chống lại bất công
Nhân văn chân chính luôn không sợ gì !
Đội trời đạp đất ở đời
Anh hùng nghĩa khí rõ người hay ho !
Dẫu là thiên mệnh trời cho
Phải luôn phấn đấu làm người thế gian !
Khiêm cung lại vẫn lạc quan
Văn chương nửa gánh giang san một chèo !
Mua vui chuyện viết để đời
Thật tình vốn cốt dạy đời tư duy !
Làm người có dễ mấy khi
Biết điều thiên mệnh hiểu điều nhân gian !
Nàng Kiều thân phận đa đoan
Chẳng qua cái số hồng nhan đó mà !
Có tài đừng cậy chi tài
Chữ tài đụng với chữ tai một vần
Nên đời luôn phải thong dong
Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo !
Quý hồ là biết làm người
Con người cao quý ở đời mới hay !
NGÀN KHƠI
(16/7/13)
��. 105
BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC
Loài vật ăn thịt nhau
Để thỏa mãn cơn đói
Khi đã thỏa mãn rồi
Có khi nó vô hại
Con người ngoài bản năng
Lại còn có tính ác
Nếu lại thiếu giáo dục
Cái ác càng gia tăng
Cảnh địa ngục trong tù
Là mô hình thu nhỏ
Của xã hội ngoài đời
Con người thua con chó
Mác nêu cao giai cấp
Làm mục đích đấu tranh
Lại quên đi tính ác
Quên đi tính bản năng
Khiến thiên đàng địa ngục
Chỉ trở thành lung tung
Địa đàng khó có được
Địa ngục cứ khả thi
Nên chuyện đời là vậy
Vốn bản chất con người
Con người kém giáo dục
Càng tính ác vậy thôi
NON NGÀN
(13/7/13)
��. 106
ĐỘI BANH
Đội banh đã sắp sẳn rồi
Chân ai nấy đá dân ngồi mà coi
Miễn đừng bàn tán xí xô
Đá sai không phạt phạt đồ dở hơi !
Tay mồm chỉ để trỏ chơi
Nói năng vung vít phê người dẫn banh
Việc đời vốn đã rành rành
Anh nào vớ vẩn ra tranh anh hùng !
Hoặc là mở miệng lung tung
Bàn qua tán lại, chỉ khùng vậy thôi
Chơi banh đã có đội rồi
Chân ai nấy đá, banh vào dẫn đi !
Dân là khán giả mọi khi
Coi cho sướng mắt, có chi để bàn
Đưa banh cũng ở trong hàng
Giành banh cũng chỉ trong hàng ấy thôi !
Trọng tài đâu để thổi còi
Ta là người đá thổi còi mới hay
Đá vui, cứ hết trận này
Lại bày trận tiếp, mới là đội banh !
Đá hoài, đá mãi loanh quanh
Chẳng cần ai đó thủ thành mà chi
Thủ thành liệu có ích gì
Trọng tài cũng vậy, cần chi lôi vào !
Mình ta đá mãi có sao
Đá qua đá lại, cũng vào chân ta
Vào chân, thì đá vậy mà
Cứ chờ, rồi đến phiên ta mấy hồi !
Chê khen cũng vậy mà thôi
Giữ banh để đá được hoài mới hay
Bởi vì con tạo xưa nay
Xoay vần luôn mãi có nào đứng yên !
SUỐI NGÀN
(13/7/13)
��. 107
TRỜI SINH
Trời sinh hai giống khác nhau
Để cùng hợp lại đặng mà có con
Có con nối giống về sau
Cứ hoài như vậy là theo ý trời
Chuyện này không chỉ loài người
Muôn loài đều vậy nghĩa là giống nhau
Kể chung cả đến cỏ cây
Việc cùng phối giống nói ngay đều thường
Giống như ghép mộng vậy mà
Mộng luôn phải khớp mới là ăn nhau
Cái nhô ra cái thụt vào
Nếu không như vậy khi nào mới xong
Ông trời rõ hết tỏng tong
Nên lên kế hoạch từ trong ra ngoài
Chương trình cài đặt sẳn rồi
Chỉ ngồi mà ngắm con người yêu nhau
Có khi trời cũng tính sai
Chương trình bị lỗi thành ra lộn chiều
Khiến cho cùng phái lại yêu
Gở ra không đặng đổi chiều không xong
Dù sao nói chuyện ái ân
Xưa như trái đất đâu cần học ai
Bản năng như thế mới tài
Trời sinh ra biết có ai ngu gì
Lại thêm sáng tạo thường khi
Tha hồ đổi mới làm gì cũng thông
Bởi vì trong lúc ái ân
Cốt nhằm khoái lạc chứ mong điều gì
Nói chung cũng bởi ông trời
Chương trình cài sẳn cho người thế gian
Sinh con đầy đống đầy đàn
Của ăn của để cứ càng thi nhau
Gia đình quả chuyện về sau
Lập nên xã hội mới ra gia đình
Đó là cơ chế hậu sinh
Tiên thiên vốn chỉ dục tình mà thôi
Thế nên khi đã là người
Vấn đề luân lý ai người lại quên
Tinh thần đạo đức xây nên
Yêu cầu xã hội mới nên loài người !
NON NGÀN
(12/7/13)
��108
SAI VÀ ĐÚNG
Ở đời quan trọng điều gì
Ngoài sai với đúng hỡi người thế gian
Sai thì hậu quả tồi tàn
Đúng thì tốt đẹp hiên ngang ở đời !
Vậy thì sai đúng trên đời
Quả là căn bản mọi điều khác hơn
Đúng sai so sánh thiệt hơn
Không ngoài hiểu biết, lương tâm con người !
Dại khờ tưởng đúng là sai
Cho sai là đúng bởi ai dại khờ
Lương tri mới lẽ góp vào
Lương tri lành mạnh rạch ròi đúng sai !
Khù khờ hẳn biết điều chi
Lương tri không có hay chi ở đời
Quẹo quanh miễn được bụng mình
Tà tâm là vậy thật tình đâu sai !
Cho nên mọi thứ tuyên truyền
Ngu dân lường gạt chẳng nên con người
Con người chính đáng ở đời
Tự mình phải thấy điều gì hay ho !
Nghĩa là ý thức tầm cao
Vì người là chính không hay vì mình
Nếu còn ngược lại lưu manh
Lợi mình cốt yếu mà đâu vì người !
Thế nên giáo dục làm đầu
Phải cần trong sáng mới hầu nhân văn
Kiểu mà đá cá lăn dưa
Phỉnh phờ, lẽo lự chỉ phường ngu dân !
Vậy thì lý trí luôn cần
Ngoài ra thiện chí cũng cần kèm theo
Những trò viết mướn mua danh
Hại đời là chính ích đời gì đâu !
Nhân văn nhất thiết hàng đầu
Tự do dân chủ phải hầu ưu tiên
Nhân quyền vẫn rất thiêng liêng
Những ai nói ngược đâu nguyên là người !
Chỉ trò láu cá ở đời
Viết thuê chém mướn ở đời khác chi
Con người chính đáng mấy khi
Thấy điều ô tạp có gì mà ham !
Chỉ anh phá xóm phá làng
Mới làm những chuyện oái oăm trên đời
Mây che rồi sáng mấy hồi
Mặt trời chân lý trên trời hiện ra !
Không gì hơn chữ Cộng hòa
Không gì hơn chữ Chính danh ở đời
Thế nên chính nghĩa sáng ngời
Vẫn luôn điều đúng khi nào lại sai !
Mặt trời có lúc mây che
Nhưng mây luôn vẫn thấp hơn mặt trời
Thế gian yếu đuối con người
Nên đành chờ đợi mây trời tan đi !
Điều này thực tế mấy khi
Ai người chờ đợi ai người bôn ba
Tưởng rằng đi với tà ma
Phải cần áo giấy mới ra con người !
Đúng là khôn lõi trên đời
Khi đi với Phật mới toàn cà sa
Nhưng đời giữa Phật với ma
Tâm ta quyết định chứ nào ở đâu !
ĐẠI NGÀN
(12/7/13)
��109
CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ
Các em quả muốn làm quan
Nhào vào Học Viện có oan nỗi gì
Bây giờ tố giác để chi
Các em còn trẻ lo gì tương lai
Tương lai đâu chỉ tiền tài
Hay là quan chức quả sai rõ ràng
Nộp tiền mãi lộ sao oan
Chỉ thành tiền mất tật mang vậy mà
Nghĩ gần mà chẳng nghĩ xa
Sao không nghĩ tới nước nhà hỡi em
Sinh nhằm thời buổi đảo điên
Lẽ gì cứ mãi công danh theo hoài
Khác nào con kiến cành đa
Leo phải cành cụt leo ra leo vào
Đúng là chưa hiểu việc đời
Cá thời ăn kiến kiến thời ăn chi
Nên thôi mọi chuyện bỏ đi
Củ khoai cái kiến kiện chi đâu thành
Mà về học lấy chữ lành
Lành cho đất nước mới lành thân em
Làm sao phấn đấu đi lên
Đấu tranh giúp nước mới nên con người !
GIÓ NGÀN
(11/7/13)
��110
CŨNG HAY
Thật thì “Cộng sản” cũng hay
Cái gì đều lấy “phong trào” làm tiên
Phong trào phụ nữ, thanh niên …
Phong trào yêu nước, động viên xà ngầu …
Trào lên xong xẹp xuống rồi
Lại trào lên nữa, lên hoài vậy thôi …
Kiểu toàn nước chảy, mây trôi
Nước nhà chẳng biết hồi nào chính quy
Bởi toàn ăn xổi ở thì
Chỉ toàn ồ ạt, thường khi bề ngoài
Cốt làm thành tích vậy thôi
Cá nhân chủ nghĩa, ai người chẳng thông
Có ai yêu nước, yêu non
Nhưng toàn yêu chỉ tấm thân của mình
Miệng hô xã hội hết tình
Vì người chỉ một, vì mình cả trăm
Ấy là kiểu cách “nhân dân”
Toàn dân một lứa cá mè, khác chi
Chờ khi đất nước lâm nguy
“Phong trào” cứu nước, có chi lạ lùng
Hệt người ngồi đó đợi sung
Rung cây nhát khỉ, lạ lùng là bao
Đời sao lắm chuyện tào lao
Bao giờ đất nước trở nên đàng hoàng
Trở thành hiện đại, giàu sang
Điều này, chắc phải cả làng chào thua !
NẮNG NGÀN
(12/7/13)
��111
SNOWDEN
Snowden chỉ dại khờ
Bổng nhiên đi phá nước mình là sao
Quả đời lắm chuyện tào lao
Hỉ chưa sạch mũi lại nhào chơi ngông
Tưởng rằng như vậy mới thông
Thông đâu không thấy, đâm hông nước mình
Thật là ngây dại hết tình
Anh hùng nghĩa khí, tưởng mình thật sao
Bây giờ mới lúc ba đào
Chạy đâu cho thoát, ai nào chứa đâu
Chẳng qua người chỉ làm màu
Trong lòng cóc thích thứ đồ gian phi
Chứa rồi, lại phản mấy khi
Chu choa lên nữa, có gì chẳng oan
Tưởng đâu toàn chỉ thiên đàng
Bên ngoài nước Mỹ, thênh thang cuộc đời
Đúng là chỉ dại mà thôi
Đua đòi kiểu ấy, quả thời SNOWDEN !
GIÓ NGÀN
(12/7/13)
��112
“LÝ LUẬN” MÁC LÊ
Đúng là lý luận “Mác Lê”
Học sao nói vậy dễ bề khác sao
Những anh tu nghiệp Liên Xô
Cũng bài bản đó đâu nào khác chi
Vẫn là nhai lại thường khi
Óc đâu phê phán trí chi phẩm bình
Toàn liều cứ nói linh tinh
Thầy trò ú ớ cóc cần mối manh
Chỉ duy thuộc bấy tiền đề
Rồi ngồi vẽ rắn thêm chân mấy hồi
Mác Lê giờ thảy dưới mồ
Có Trời đất biết xí xô điều gì
Nên thôi phải lặp lại đi
“Đấu tranh giai cấp” còn gì khác sao
Cùng là trí tuệ đỉnh cao
“Làm ăn tập thể” lẽ nào không thông
Nhanh lên tiến tới Đại đồng
Sau thời Đồ Đá Đồ Đồng mới oai
Cộng Đồng Nguyên Thủy chứ sao
Đó là Cộng sản lẽ nào lại quên
Tiếp theo sau Mác Lênin
Cả hai đều dặn một bề vậy thôi
Hủy ngay Tư bản cho rồi
Nó là đêm trước thời kỳ vàng son
Đúng toàn lý luận vòng tròn
Tiền đề cho sẳn mõi mòn rút ra
Tha hồ vẽ quỉ vẽ ma
Đều trong vòng ấy dễ sao ra ngoài
Ra ngoài tức lạc đề rồi
Tiền đề mà lạc đâu còn Mác Lê
Thật tình quả hết chỗ chê
Trò chơi lý luận như phê lá cần
Đầu đuôi cứ thế lần khân
Vòng tròn tiếp nối vòng tròn vô biên
Chỉ vì đôi mắt nhắm nghiền
Hệt con đà điểu thần tiên ở đời
Đầu chui vào cát thảnh thơi
Cóc cần thực tế trên đời ra sao
Quả là lý luận tầm cao
Trong vòng luẩn quẩn đành chào Mác Lê
Tiền đề buộc cứ ôm hoài
Há cần biết nó xạc xài ra sao
Bởi vì ai dám bảo sai
Lại mè một lứa biết sai chỗ nào
Thời gian dốt tích càng cao
Hỏi ai sáng suốt lẽ nào xía vô
Xía vô quy chụp “thụt lùi”
Cùng là “thoái hóa” mọi người đều kinh
Vậy nên cứ Mác Lênin
Tụng hoài như kiểu tụng kinh giải sầu
Bởi nào có hiểu gì đâu
Mà cần lý luận cho hầu như nhau
Tiền đề có biết ra sao
Kiểu như con cá cắn câu vậy mà
Cắn rồi thật khó nhả ra
Lưỡi câu nằm đó dễ mà nuốt theo
Thế nên chỉ cách một lèo
Lặp đi lặp lại tréo hèo vậy thôi
Dòng đời cứ thế buông trôi
Bao nhiêu thế hệ rặt ròi Mác Lê !
NON NGÀN
(11/7/13)
��113
NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG
Nhìn lên tam bảo rõ ràng
Còn như nhìn xuống thế gian xà ngầu
Đã tà thì chính còn đâu
Đã là sư giả đâu còn chân sư
Chân sư niệm Phật ăn chay
Giả sư thịt chó mỗi ngày có sao
Chân sư ăn của cúng dường
Giả sư được cái lĩnh lương của người
Thế thì mọi sự rõ rồi
Chân sư đâu phải loại người hổ mang
Ngụy sư lại kiểu điếm đàng
Nâu sồng thấy gái chỉ toan vồ liền
Cái dâm là cái của người
Còn sư chân chính kỵ điều tà dâm
Nên thôi dẫu tiếng hà rầm
Chính chuyên phải giữ chữ tâm mới là
Lên chùa niệm Phật đi tu
Đừng đùa với Phật chổng khu cho đời
Tu này quả kiểu chơi vơi
Lấy điều tu đạo mà đời lại chê
GIÓ NGÀN
(10/7/13)
��114
NGƯỜI BUÔN GIÓ
Buôn gì cũng chuyện bình thường
Nhưng còn buôn gió lạ hơn trên đời
Buôn này chẳng vốn chẳng lời
Chỉ thêm mát mẽ cho đời vậy thôi
Hoan hô buôn gió đến nơi
“Chuyện tù” anh viết quả thời rất hay
Đọc xong ngẫm lại việc nay
Mô hình thu nhỏ quả thời lạ chi
Đúng là dân Bắc như ri
Đâu thua nếu sánh với người trong Nam
Thế nên các chuyện đá vàng
Ở đâu cũng vậy lại càng tin hơn
Mong gì gió xoáy từng cơn
Để Người Buôn Gió phất hơn trên đời !
LÁ NGÀN
(10/7/13)
��115
TREO DÊ BÁN CHÓ
Ở đời chớ có ma lanh
Treo dê bán chó lại thành ra chi
Ai người chẳng biết nghĩ suy
Thì còn ý nghĩa nữa chi con người !
Nên cần dân chủ thật tình
Quyền hành nhất thiết phải nằm nơi dân
Còn như chỉ kiểu giả điêu
Quyền hành mình nắm để dân vật vờ
Chỉ người quả thật ngây thơ
Mới ăn bánh vẽ, khù khờ bao nhiêu !
Nên chi chuyện tếu vẫn nhiều
Cái gì không có, càng rêu rao hoài
Như là Dân Chủ Nhân dân
Người dân chỉ có tấm chăn để trùm !
Hay là Dân Chủ Cộng hòa
Cộng hòa không, có dân mà chủ sao
Cho nên bao chuyện tào lao
Trọng dân không trọng, lấy gì thương dân !
Tiện đây ta nhắn xa gần
Treo dê bán chó chẳng thông bao giờ
Phỉnh chi, dân chẳng dại khờ
Ngặt vì có miệng mà không nói thành !
Độc tài thường chỉ mưu lanh
Miệng hô dân chủ, dân thành dân nô
Thế nên dân chủ tự do
Quyền dân phải trọng, đừng o ép người !
Còn như đá cá lăn dưa
Có gì dân chủ, chỉ lừa người thôi
Người khôn sáng suốt ở đời
Chỉ bao kẻ dại coi trời bằng vung !
Quyền dân thực chất khôn cùng
Nâng thuyền, hay lật thuyền tùy vào dân
Vô duyên kiểu nói triệu lần
Thật thì dân chủ một lần cũng không !
Đó là chỉ kiểu mị dân
Hoặc là dốt nát thích nghe tuyên truyền
Thương dân vẫn chỉ người hiền
Ghét dân, kẻ ác thường xuyên ở đời !
Thiện tâm luôn ở khắp nơi
Ác tâm luôn có giữa đời tự nhiên
Đấu tranh giữa ác và hiền
Giữa tà và chính, triền miên ở đời !
Có ngu mới tưởng một lần
Cho là trận chiến cuối cùng mà thôi
Ấy là ăn phải bã rồi
Khùng điên mới tưởng cuộc đời thơ ngây !
Hay là mặt dạn mày dày
Gạt người theo kiểu chiêu bài mị dân
Vậy nên phải nghĩ cân phân
Ngu trung vẫn chỉ ngu trung vậy mà !
Ngày xưa những bậc Nho Gia
Óc luôn sáng suốt dễ mà ngu trung
Khác xa hẳn loại Tống Nho
Khác xa với loại hủ Nho trên đời !
Nên thôi chẳng phải nói nhiều
Thời nào chẳng có hạng người ngu si
Hạng người tâm huyết nhiều khi
Thường là chỉ đếm trên đầu ngón tay !
NON NGÀN
(07/7/13)
��116
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH
Chiến tranh nào chẳng nỗi buồn
Máu xương, chém giết, ngập trong hận thù
Lòng người đều chỉ âm u
Tình người toàn chỉ oán thù vậy thôi
Chỉ trừ lắm kẻ trời ơi
Tận tình ca ngợi một màu chiến tranh
Vô lương quả thế là cùng
Cốt nhằm trục lợi, có rung động gì
Khác nào chỉ kiểu tay sai
Bảo đâu đánh đó khôi hài thế thôi
Trách hầu bao kẻ cầm đầu
Quyết giành chiến thắng đặng hầu vinh quang
Dễ nào nghĩ đến điều chung
Dễ nào xót tới phận người bơ vơ
Tình đời quả thật thờ ơ
Công thành một tướng, xương khô trăm chiều
Nói ra càng thấy hẩm hiu
Thật tình lịch sử có chìu ai đâu
Thiên lôi nhập với thiên lôi
Oan khiên cao ngất giữa thời chiến chinh
Đánh nhau nhằm có hòa bình
Hay nhằm danh lợi, thật tình ai hay
Cuộc trần dầu dãi nắng mưa
Anh hùng thực chất hỏi ai trên đời
Hay toàn chỉ đám ma trơi
Cùng nhau đùa giỡn giữa thời binh đao
Dễ chi tiếc giọt máu đào
Dễ chi đau xót lệ rơi ngập tràn
Say sưa hồ hỡi vinh quang
Kết nhau tô vẽ vạn phần chiến chinh
Xác thân vùi lấp đầy đồng
Của người nào phải của chi xác thân !
Đến khi tàn cuộc chiến rồi
Ai người đánh giá sự tình ra sao
Cỏ xanh giờ phủ chiến trường
Biết còn ai nhớ nỗi buồn ngày xưa ?
TRĂNG NGÀN
(07/7/13)
��117
NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG
Không tin sao sống được trên đời
Ít nhất tin mình ở mọi nơi
Nếu cả tự tin đều chẳng có
Hỏi người cuộc sống sẽ về đâu ?
Tin mình rồi mới lại tin đời
Tin mình trước hết, tin đời sau
Nếu không như thế đời thành hỏng
Đời hỏng còn gì để tự tin !
Loài vật trong đời cũng biết tin
Chó tin vào chủ én tin mùa
Khách quan nếu mất niềm tin mất
Hổn độn còn gì chắc chắn đâu !
Tinh túy trần gian vẫn giống người
Có tim có óc có niềm tin
Tin vào giá trị thiêng liêng nhất
Tin cõi siêu hình mới đức tin !
Duy vật niềm tin chẳng có gì
Hư không sao lại phải tin chi
Tầm thường vật chất đều vô nghĩa
Sống ở trên đời nghĩa lý sao !
Như thế niềm tin phải có tâm
Có hồn thánh thiện kiểu nhân văn
Có đầy lý trí nhằm phân biệt
Mọi cái dở hay giữa cuộc đời !
Thánh thiện con người phải biết yêu
Yêu mình yêu khắp cả nhân gian
Yêu toàn nhân loại không phân biệt
Mà lấy gì yêu nếu chẳng tin ?
Do vậy niềm tin phải gốc chung
Tin vào khối óc lẫn con tim
Tin điều đúng đắn và chân thực
Tin ở tha nhân, khắp mọi người !
Nếu thế cuộc đời cần chân chính
Không thể vì gì để dối gian
Gạt gẫm thì niềm tin biến mất
Khiến đời chính đáng có còn gì !
Khi người thật sự mất niềm tin
Xã hội còn chi nữa tính người
Tất cả đều trở thành dối gạt
Trở thành địa ngục giữa trần gian !
Bởi thế thành ra việc tuyên truyền
Con dao hai lưỡi đã thành tinh
Việc đời láo khoét đều phơi cả
Thử hỏi còn ra cái giống người !
Nên điều đạo đức cốt thành tâm
Dối trá thường khi phản hại người
Dẫu có thành công thì mấy chốc
Việc đời cũng lại hóa hư không !
Nhân bản luôn luôn phải trọng người
Trọng người cuộc sống mới nhân văn
Nhân quyền cơ bản là nhân bản
Phản lại nhân quyền chỉ bất nhân !
Cứu cánh cần luôn phải tốt lành
Mơ hồ cứu cánh chỉ phi nhân
Không hề biện giải cho phương tiện
Mà chỉ làm đời phải đảo điên !
ĐẠI NGÀN
(07/6/13)
��118
LỬA
Lửa nào bằng lửa mặt trời
Mỗi ngày tỏa sáng cho đời tươi vui
Thế gian bảy tỷ con người
Dựa vào nguồn sáng chỉ riêng mặt trời !
Miên trường, vạn đại không thôi
Mặt trời không có thì đời tàn vong
Tính chung vũ trụ ngoài, trong
Mặt trời luôn vẫn đỉnh cao cuộc đời !
Nhưng trong lòng của mỗi người
Lửa nào bằng lửa tâm hồn sáng soi
Lửa này trí tuệ thông minh
Lửa bầu nhiệt huyết con tim chân thành !
Ví mà không có lửa này
Lòng người tăm tối đời thời ra chi
Lửa tình cũng có mấy khi
Ai không đốt mãi nhiều khi cháy tràn !
Thế nên bao chuyện ở đời
Đều cùng ngọn lửa khắp nơi tôn thờ
Lửa mang văn hóa đến người
Lửa làm nhân loại sống đời văn minh !
Nếu không có lửa thật tình
Lòng người tăm tối đời thành ra sao
Cho nên đời chớ tào lao
Mà cần phải tự sáng soi lấy mình !
Mỗi người cần phải văn minh
Mới mong xã hội cùng mình đi lên
Phải cần văn hóa trước tiên
Cùng cần hiểu biết để truyền cho nhau !
Còn như u tối muội mê
Khác gì lần bước bầy mù trong đêm
Cho nên đời muốn đi lên
Phải cần trí tuệ với cùng con tim !
ĐẠI NGÀN
(06/7/13)
��119
THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH
Thuở dân ngu nên rất dễ tuyên truyền
Dân ngu quá đâu biết gì phải trái
Thật rất tội những nông dân khờ dại
Nghe tuyên truyền tưởng rọi trí, đổi đời !
Con thiêu thân lăn xả chỗ sáng ngời
Còn sự thật như thế nào chẳng biết
Rồi kết quả những ai nên chiến thắng
Đúng hay sai lịch sử đã ghi rồi !
Cuối cùng thì nếp cũng đã thành xôi
Nên mâm bát thì chia nhau đánh chén
Đời là vậy có gì đâu thắc mắc
Chuyện thường tình ngực đỏ hoặc cỏ xanh !
Tức sự đời ai mới thật hùng anh
Ai thật sự chỉ là tay lợi dụng
Thói đời vậy vẫn thường trong nhân thế
Dân càng ngu thì liệu biết nỗi gì !
Nên cuối cùng thật sự tội người dân
Do trí thấp mới dễ người trục lợi
Bởi cái ác đâu hẳn là đâm giết
Mà nhiều khi còn cả cách tuyên truyền !
Kiểu giết người không máu đổ, không tên
Dùng dối gạt đưa dân vào chỗ chết
Chết vì tưởng mình là người thức tỉnh
Nào hay đâu chết vì quá dại khờ !
Thế mới hay biết bao cách giết người
Bằng lý thuyết hay tuyên truyền dối gạt
Lý thuyết dỏm tạo hi sinh oan uổng
Tuyên truyền gian làm xương máu oan khiên !
Cuối cùng ra chỉ uổng phí người ngay
Còn hưởng lợi lại bao phường gian dối
Quả thức tỉnh vẫn tùy theo dân trí
Dân trí cao mới xứng đáng ở đời !
Sáng suốt nên biết yêu nước thương nòi
Không ngu muội không thánh thần lãnh tụ
Đêm xương máu nhằm hi sinh chính đáng
Chỉ một lòng vì Tổ quốc, Non sông !
Qua thời gian lịch sử hẳn tõ tường
Điều gì đúng và điều gì không đúng
Điều đúng tốt vẫn là điều chính nghĩa
Điều hỏng sai kiểu gian dối lọc lừa !
Lấy thước đo là lý trí, con tim
Tức thức tỉnh hay là chưa thức tỉnh
Thức tỉnh mới trở nên người sáng suốt
Còn bèn không vẫn là kẻ đi đêm !
THƯỢNG NGÀN
(06/7/13)
��120
TRẬN ĐIÊN BIÊN
Cái tên còn lại muôn đời
Đây là trận chiến của người Việt Nam
Cuối cùng quân Pháp phải thua
Coi như bại trận tập đoàn Viễn chinh !
Việt Nam lực lượng Việt Minh
Hi sinh trên dưới 25 nghìn người
Dĩ nhiên phía Pháp không ngoài
Cộng đều hai phía 50 ngàn hi sinh !
Mạng người thời buổi chiến chinh
Còn thua chiếc lá linh đinh giữa dòng
Mỗi lần hô tiếng xung phong
Thây người ngã xuống máu loan lạnh lung !
Âm u tử khí núi rừng
Bao nhiêu ngày tháng hãi hùng bấy nhiêu
Cây rừng dẫu khóc than nhiều
Còn xa mới kịp con người khóc than !
Hiên ngang trộn với lầm than
Máu xương trộn với nỗi oan phận người
Xương khô tưởng chất thành gò
Máu khô tưởng ngập cả lòng suối sâu !
Công thành nhất tướng về sau
Phải ngang lắm vạn xương khô lấp vùi
Điện Biên lòng chảo hiểm nghèo
Thử tài tướng Pháp cùng người Việt Nam !
Thật là chiến trận vô song
Lệ này chưa có giữa nơi núi rừng
Thông minh, ngu dại chưa từng
Ai người chiến thắng, ai người bại vong !
Giữa nơi núi thẳm bạt ngàn
Đem quân đồn trú giữa vùng trũng sâu
Một là dụ địch khinh thù
Hai là non dại tỏ nhiều hớ hênh !
Cũng là hạ thấp lòng dân
Tinh thần yêu nước còn hơn sóng trào
Không nhìn ra được tầm cao
Tinh thần dân tộc lẽ nào mà hơn !
Nên chi bại trận đầu hàng
Thấy ra quả chỉ muộn màng về sau
Biến thành uẩn khúc cuộc đời
Giữa lòng thế giới bời bời tiếp theo !
Hậu thân Thế Chiến thứ hai
Tiền thân Quốc Cộng tranh tài cùng nhau
Hư trương thanh thế muôn màu
Đỏ vàng thảy chảy láng lai máu đào !
Quốc gia Quốc tế đều nhào
Cuối cùng mới đến thế tình nhân văn
Quả là cuộc sống oan khiên
Mầm cây nẻ hạt triền miên vậy mà !
Đúng là giữa cõi người ta
Phải qua bỉ cực rồi hồi thái lai
Điện Biên ghi dấu chẳng phai
Chiến tranh thực chất vẫn là chiến tranh !
Dầu ai vỗ ngực công thành
Chẳng qua cũng chuyện đỏ xanh vậy mà
Cuối cùng lịch sử dân ta
Lồng thêm sự cố đó là Điện Biên !
Dẫu ai nói ngã nói nghiêng
Ngàn năm rồi vẫn chút riêng dòng đời
Người nào ngay thẳng thảnh thơi
Xem như màn diễn sử đời vậy thôi !
ĐẠI NGÀN
(05/7/13)
��121
CÙ HUY HÀ VŨ
Cù Huy Hà Vũ chịu chơi
Vô tù gở lịch mà đời vẫn vui
Là nhờ có vợ Dương Hà
Một lòng một dạ sát sao cùng chồng !
Vợ chồng mà tát biển Đông
Biển dầu chưa cạn, chân đi đá mòn
Bạn bè cùng tát hồ con
Dẫu hồ chưa cạn, cũng còn thanh danh !
Cù Huy Hà Vũ lòng thành
Một lòng lo nước, nên danh tjrên đời
Cho dầu vẫn khoái Bác Hồ
Cho dầu luôn kính thuở nào Mác Lê !
Cho dầu Đại Tướng trong tim
Non mòn biển cạn, vẫn in trong đầu
Thế nhưng, vẫn ghét “bọn Tàu”
Vũ người yêu nước có hầu lạ chi !
Nên xưa Huy Cận đánh Tây
Ngày nay Huy Vũ chõi ngay với Tàu
Việc đời nghĩ cũng hay sao
Cha nào con nấy, đằng nào tốt thôi !
Không lông, cánh phải giống rồi
Cha là thi sĩ, con thời họa viên
Nên nay Trời cũng có duyên
Dương Hà tung cánh tới miền gần xa !
Bao đêm lệ đã chan hòa
Nay ngày cũng phải thướt tha cảnh người
Tới xem tượng nữ Tự Do
Tay cầm bó đuốt sáng soi biển đời !
Về nhà tiếp đón Nhân quyền
Cứu nguy Huy Vũ khỏi miền trầm luân
Để mà chắp cánh vũ thôi
Chim dùng cánh vũ mới thời bay xa !
NGÀN KHƠI
(06/7/13)
��122
TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU
Tố Như là bậc thiên tài
Thơ làm như thể dạo chơi ven đường
Thong dong, thư thái, đường đường
Con người nhân cách, chân phương ở đời !
Còn anh Tố Hữu trời ơi
Thơ làm chỉ khiến đất trời âm u
Bởi toàn tâng bốc, chổng khu
Nhằm hô khẩu hiệu Bác Hồ muôn năm !
Tố Như chẳng khác trăng rằm
Hoài Lê mà vẫn sáng trong Nguyễn triều
Bởi vì đất nước thân yêu
Vì non sông thật há chi vì mình !
Còn anh Tố Hữu xập xình
Ngỡ mình ngấp nghé thi tài Nguyễn Du
Hay đâu thi tứ khù khờ
Nhập nhằng, nịnh bợ, tôn thờ Stalin !
Hai đường nhân cách khác xa
Người như đỉnh núi, người sa vực đời
Núi cao đỉnh hướng tận trời
Vực sâu tăm tối, quả người ra chi !
NẮNG NGÀN
(04/7/13)
��123
HỒ HỮU TƯỜNG
VÀ TRẦN ĐỨC THẢO
Việt Nam trong quá khứ
Nổi tiếng có hai người
Thông minh thật kiệt xuất
Đó là Thảo và Tường !
Tường tài thật xuất sắc
Chính trị lẫn văn chương
Một con người nhập thế
Theo Tứ chẳng theo Tam !
Thảo loại người học giả
Nổi danh khắp châu Âu
Như một “nhà triết học”
Tiếc thay chỉ cùn mằn !
Hồ Hữu Tường xứng danh
Kiểu con người độc lập
Chân đạp đất đội trời
Thật rất đáng ngưỡng phục !
Trần Đức Thảo thư sinh
Kiểu chỉ toàn sách vở
Hở hơi là biện chứng
Là duy vật sử quan !
Sau Tường chẳng còn ai
Sau Thảo cũng giống vậy
Bởi toàn thứ cùi đày
Chẳng dám ngước đầu dậy !
SAO NGÀN
(04/7/13)
��124
GÃ CON
Người xưa dựng vợ gã chồng
Coi như cho đứt đứa con của mình
Một gia đình mới tạo thành
Con dâu giờ chỉ con nhà chồng thôi !
Thuyền nhân lìa nước đi rồi
Khi đà ở Mỹ khác chi nhà mình
Nên đừng suy nghĩ linh tinh
Nghĩa tình xứ mới nghĩa tình ngàn năm !
Những khi cố thổ về thăm
Khác gì con gái về thăm lại nhà
Tình đời gần gủi đâu xa
Sống trong bổn phận mới là điều hay !
Cơ duyên đã tạo phận này
Quê hương mới tới giờ đây của mình
Trước sau buộc phải chung tình
Tình chung mới tõ tấm lòng người Nam !
Nên nay dầu đỏ, đen, vàng
Hay là trắng nữa thảy đều cùng quê
Đất lành chim đậu nơi xa
Khiến quê hương mới thành ra của mình !
Mây Tần dẫu có nhớ nhung
Cầm bằng như thể chút lòng vậy thôi
Con nay đã gã đi rồi
Cho dầu mòn mõi cũng thành phôi pha !
NON NGÀN
(04/7/13)
��125
LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ
Khởi đầu phải có “Bác Hồ”
Rồi sau mới tới “Cụ Ngô” ra đời
Ví như chẳng có Bác Hồ
Làm sao để có Cụ Ngô tranh tài !
Bác Hồ theo Mác Lênin
Cụ Ngô chống lại vì tin Chúa Trời
Bác Hồ Vô sản sáng ngời
Cụ Ngô một dạ ta thời Quốc gia !
Trên trời mấy hạt mưa sa
Hạt vào gác tía hạt ra ruộng đồng
Những ai xanh vỏ đỏ lòng
Cũng như vàng vỏ đỏ lòng vậy thôi !
Hay là vỏ đỏ lòng xanh
Hoặc như vỏ đỏ mà trong lại vàng
Việc đời nhiều nỗi đa đoan
Mới hay cớ sự đoạn tràng là đây !
Nào ai ở cuối chân mây
Nào ai lồng lộng giữa trời hiển nhiên
Thế nên bao việc nhãn tiền
Đấu tranh tôn giáo đâm xuyên sự đời !
Cuối cùng cụ Diệm đổ rồi
Sau cơn Lửa muội thiêu vài nhà sư
Cửa thiền thoát hẳn Chân như
Việc đời chộn rộn thật hư khó tường !
Danh lừng một thuở Trí Quang
Để rồi thì đến sao vàng tung bày
Nâu sồng đành cũng đổi thay
Sau bao biến loạn tháng ngày quê hương !
Nay thì đậu đã thành tương
Nhưng đâu cũng đậu cũng tương vậy mà
Ngặt vì bao kẻ xót xa
Ngặt vì bao kẻ ta bà còn kia !
Nhưng rồi ngày tháng thoi đưa
Hỏi ai trụ lại, thượng thừa những ai
Phải chăng những vị cà sa
Thật lòng vàng thắm mới ra nhiệm màu !
Chí Tôn luôn ở trên đầu
Nước nhà luôn vẫn trong tim vạn ngày
Rõ ràng lô-gích là đây
Việt Nam phải chính là người Việt Nam !
Dẫu cho xanh đỏ tím vàng
Cũng đều cả thảy như làn mây trôi
Rồng vàng phải cuộn trên trời
Còn không cũng chỉ thứ đồ dế giun !
ĐẠI NGÀN
(03/7/13)
��126
VÀNG THAU LẪN LỘN
Thật thì hổ lốn lâu rồi
Ai là Mỹ ngụy, ai là quốc gia ?
Ai là cộng sản Việt minh ?
Ai là mới đúng Việt nam cộng hòa ?
Ai người yêu nước thương nòi ?
Ai người bán đứng nước nhà cho ai ?
Đố ai nào thử trả lời ?
Rạch ròi tuyệt đối khiến người nghe theo !
Trăng rằm mà áng mây che
Cũng đâu có sáng được như trăng rằm
Bởi vì Pháp lẫn Việt minh
Đều là thực thể của tình thế xưa !
Nhiều người yêu nước thương nòi
Đã từng đứng dưới lá cờ Việt minh !
Nhưng khi Cộng sản lộ hình
Nhiều người chống lại đã quay về thành !
Không thì cố ý dững dưng
Hoặc sau lại quyết hướng theo cờ vàng
Điều này chứng tỏ rõ ràng
Có người Cộng sản, có người thì không !
Vậy nên cũng phải công tâm
Công bằng định rõ mỗi ai loại gì
Chụp tràn “Mỹ ngụy” lắm khi
Kiểu anh láu cá có gì hay đâu !
Hay gom “Cộng sản” một bầu
Bất phân tình huống, cũng hầu tầm vơ
Thế nên đúng nghĩa con người
Phải cần đúng đắn là người Việt Nam !
Thấy ra lịch sử đàng hoàng
Biết từng thân phận mỗi người mới hay
Ai từng theo gót thằng Tây
Ai từng vì nước chống Tây rỡ ràng !
Ai là Cộng sản Việt minh
Chỉ vì lý tưởng của mình mà thôi
Còn ai vốn dĩ đứng ngoài
Chẳng theo Tây, Mỹ mà người Việt nam !
Kẻ nào chỉ vốn thời cơ
Giả đò lý tưởng, bụng thời riêng tư
Vậy thì thực thực, hư hư
Mọi điều phải rõ, đừng như khù khờ !
Bởi như lậm kiểu vu vơ
Đâu còn sáng suốt một người Việt Nam
Nên chi lịch sử bao gồm
Buộc nên hiểu đúng mới người anh minh !
ĐẠI NGÀN
(03/7/13)
��127
ĐÒI DÂN CHỦ
Ừ dân chủ muốn đòi cũng tốt
Song chính là có được hay không
Tội thay dân chúng Hồng Kông
Còn ngây thơ quá nên không hiểu gì !
Thống nhất rồi thôi thì phải vậy
Mồi đã ăn dễ nhả ra sao
Cầm bằng như cá cắn câu
Có đòi dài cổ cũng hầu được chi !
Chuyện chính trị có gì đâu lạ
Thành xôi rồi muốn nếp lại sao
Chi bằng nhắm mắt chân đưa
Mà xem con tạo xoay vần đến đâu !
NẮNG NGÀN
(02/7/13)
��128
NGÀY NAY
Ngày nay Mác đã chết rồi
Lênin cũng vậy chỉ còn loi choi
Muốn đòi gặp Mác mà đòi
Còn như không gặp thì đòi Lênin !
Lênin chỉ có búa liềm
Có chi dân chủ mà tin để đòi !
Thế thì hỏi Mác ra sao
Trên rằng dưới dế có đòi được chi !
Đó là ý nghĩa nên ghi
Loi choi thì lại chẳng gì nên thân
Thế nên dân chúng Hồng Kông
Muốn đòi dân chủ chỉ trông lên trời !
Trông lên cũng chẳng thấy Trời
Bởi vì chỉ thấy Lưỡng Bình mà thôi !
Nhà Mao vốn đã đi rồi
Hồng Kông giờ mới than ôi cũng vừa !
SAO NGÀN
(03/7/13)
��129
SO GĂNG
Dẫu ai so sức so găng
Cũng là sân đấu đời thường vậy thôi
Không so cũng đã biết rồi
Cho dầu ai thắng cũng hầu khác chi
Cũng là X, Z hay Y
Trong phương trình ấy có gì lạ đâu
Phương trình vốn đã đặt rồi
Bao nhiêu ẩn số bộ lòi ra sao
Cũng là tham số mà thôi
Cũng trong dãy số lần hồi đưa ra
Đầu tiên Dân chủ Cộng hòa
Tiếp theo mới đến Cộng hòa Miền Nam
Sau ngày chiến thắng Bảy Lăm
Cộng hòa Xã hội ngời ngời đi lên
Noi theo Cách mạng tháng Mười
Bây giờ đổi mới xanh rờn tự nhiên
Nên dầu X, Z, hay Y
Tranh nhau một chút có chi lạthường
Cũng nguyên trong chốn biệt phòng
Cung đình vời vợi dễ hòng ai vô
Nhân dân cứ việc ngày xưa
Nước non cứ mãi tình hình nước non
Lá đa xem hãy vẫn còn
Sãi chùa cứ quét mõi mòn vậy thôi
GIÓ NGÀN
(02/7/13)
��130
TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN
Thần dân chỉ biết làm ăn
Triều đình lo chuyện nước non lâu dài
Nên nay giữa Mỹ và Tàu
Triều đình toan tính dân nào biết chi
Mỹ e lại máu cao bồi
Tàu e lại máu bá quyền ngàn xưa
Nên chi đại sự tùy nghi
Tay quan nhiếp chính dân đâu phải bàn
Bởi xưa thần tử âu vàng
Còn nay âu đỏ lại càng thâm cung
Âu vàng nhờ đức của vua
Còn nay âu đỏ dựa vào Mác Lê
MÂY NGÀN
(02/7/13)
��131
CÔNG MINH
Dầu ai là kẻ chỉ huy
Vẫn là tập thể tạo nên công này
Chính là mục đích diệt Tây
Nhờ tinh thần ấy công này mới nên !
Mọi người chiến sĩ Điện Biên
Mọi dân công nữa chẳng riêng người nào
Nói chung là khối đồng bào
Của toàn đất nước góp vào mà thôi !
Đâu riêng chỉ một người nào
Cho dù ông Giáp ông nào như nhau
Bởi vì tướng phải có quân
Còn không quân tướng cũng nào ra chi !
Vậy nên cần nói những gì
Thật tình đúng đắn mới thì công minh
Tuy là lực lượng Việt minh
Nhưng điều thực tế là người Việt Nam !
Pháp thua đến phải đầu hàng
Cũng điều cho thấy vẽ vang dân mình
Nên đừng cãi cọ linh tinh
Đừng nên giành lấy phần mình dầu ai !
SUỐI NGÀN
(02/7/13)
��132
VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN
Hoàng Sa là của Việt Nam
Mà không dám nói hỏi còn ra chi
Trường Sa cũng của Việt Nam
Lại đòi chia sẻ lợi quyền là sao !
Việc đời giản dị biết bao
Chỉ vì lép vế mà trao phận mình
Hỏi dân sao chẳng bất bình
Tại sao chưa nói thật tình bởi đâu !
Bởi vì miệng đã yếu rồi
Làm sao nói được những lời giản đơn
Rằng là nó lấy của mình
Nhưng không đòi được tại mình yếu thôi !
Yếu thì rán mạnh lên nào
Yếu càng cứ yếu hỏi đời ra sao
Nó đòi quyền lợi cưa đôi
Trong khi rõ rệt là nơi của mình !
Thôi thì toàn chuyện bất bình
Vậy đừng hãnh diện bảo mình hay ho
Điệu này quả lấy làm lo
Con tằm cứ mãi lá dâu ăn hoài !
Ngàn năm đã kiếp tôi đòi
Ngày xưa là vậy hiện giờ sẽ sao
Rồi thêm triển vọng tương lai
Quả tình non nước ai gây kiểu này !
Khác chi cái cối cái chày
Cối thì cứ chịu còn chày cứ đâm
Anh hùng hảo hán đoài phen
Khác chi xếp dáo buông tay đầu hàng !
Ngày xưa đất nước Văn Lang
Ngày nay đất nước của hàng chi đây
Tại sao như kiểu về chiều
Làm cho dân tộc đìu hiu tháng ngày !
Chừng nào mới mở mặt đây
Hỏi trời chưa chắc đã trời nói ra
Trời đành ấm ớ ấm a
Biết rồi còn hỏi tới ta làm gì !
NGÀN TRÙNG
(02/7/13)
��133
TƯỚNG GIÁP
Trời sinh ông Giáp quá hay
Chưa ngày quân ngũ cấp ngay quân hàm
Phong lên Đại Tướng đường hoàng
Việc này ông thật nhớ ơn Bác Hồ !
Vậy nên mới có cơ đồ
Công lao chiến thắng dồn vào tay ông
Trận tiền chiến sĩ xung phong
Máu xương đổ xuống ruộng đồng bao la !
Mục tiêu giải phóng quê nhà
Cuối cùng cũng đến gọi là vinh quang
Lẫy lừng chiến thắng Điện Biên
Viễn Chinh chấm dứt, Pháp quân đầu hàng !
Ngỡ rằng lịch sử sang trang
Ai ngờ lịch sử chỉ càng nhiêu khê
Dưa đi xong dứa lại về
Thảy thì dưa, dứa cũng bề vậy thôi !
Pháp chuồn, Mỹ đã vô rồi
Chiến trường quốc tế lại thời mở ra
Thật là giữa cõi người ta
Nước nhà chưa thể thoát ra được rồi !
Lại đành lần nữa thả trôi
Chờ xem con Tạo xoay vần lâm li
Năm Tư mãi tới Bảy Lăm
Mới cho đất nước oái ăm yên lành !
Tắt xong lò lửa chiến chinh
Chiến tranh nóng, lạnh tơ mành là đây
Riêng về Tướng Giáp vẫn hay
Hết quyền Đại Tướng hãy còn ra quân !
Điều hòa Kế hoạch Chị Em
Không cho dân số bù thêm chiến trường
Nam nhi Đại Tướng đường đường
Mỗi lần mở miệng đều tương “Bác Hồ” !
Ngẫm đời mà thẹn cho đời
Một ông Đại Tướng sao thời tép riu
Giống như thân phận chợ chiều
Than ôi dễ xứng thuyền quyên anh hùng !
ĐẠI NGÀN
(02/7/13)
��134
BINH LỬA
Thời chiến tranh binh lửa
Không theo Thục cũng Ngô
Không theo Ngụy cũng Thục
Thân thế biết về đâu !
Chuyện đời là thế đó
Ôi thân phận con người
Nhất là anh lính chiến
Nào có ai hơn ai !
Người cho mình “cách mạng”
Người bảo mình “quốc gia”
Coi mình mới chính nghĩa
Còn huynh đệ như thù !
Nhưng cứ tình mà nói
Hỏi ai nào hơn ai
Chẳng qua cũng hoàn cảnh
Dễ nào có thoát ra !
Để cuối cùng mới rõ
Ai anh hùng hay không
Hay ai là chính đáaing
Khi đã vãn hết tuồng !
Lúc màn nhung khép lại
Tất cả đều như nhau
Biết ai phận khán giả
Biết ai là diễn viên !
NON NGÀN
(02/7/13)
��135
NHÂN VĂN
Con người cần nhân văn
Mới không thành loài vật
Nhân văn tôn trọng người
Nhân văn sống chính đáng !
Cho dù là tù phạm
Cũng vẫn là con người
Phải đối xử tử tế
Mới gọi là nhân văn !
Tất nhiên trong cuộc đời
Luôn có người tốt xấu
Nhưng dung túng kẻ xấu
Ấy là phi nhân văn !
Kẻ xấu vốn thành tinh
Coi mạng người cỏ rác
Coi nhân phẩm thành thừa
Còn đâu con người nữa !
GIÓ NGÀN
(02/7/13)
��136
BIỂU CHI LÀM NẤY
Thân làm Đại tướng đàng hoàng
Cầm quân đánh trận vẽ vang một đời
Tới khi tàn chiến chinh rồi
Bảo làm Kế hoạch quả thời hay chi !
Chị em có tội tình gì
Cớ sao bít lổ châu mai mà đành
Dẫu mình đã hết cầm quân
Chuyện chi lại phải cầm quần Chị Em !
Đúng là Con Tạo hớ hênh
Đốt lò hương cũ niệm tình ngày xưa
Tình đời nói mấy cho vừa
Như treo lồng sáo lên cây để nhìn !
NẮNG NGÀN
(02/7/13)
��137
MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN
Hư danh thật chỉ mong manh
Giàu sang thật chỉ loanh quanh việc đời
Dễ gì đạt giá trị người
Vươn lên ý nghĩa của đời nhân văn !
Nào ai ham hố quyền hành
Biết đâu cũng thứ quẩn quanh bọt bèo
Vì do nhận thức nửa vời
Nghĩ quyền mới quý, cho đời mới hay !
Biết đâu cũng chỉ phù du
Giữa lòng nhân thế oán thù đầy vơi
Người khôn biết rõ tình đời
Biết người thay đổi có gì dài lâu !
Cần sao sống đúng con người
Trường tồn giá trị đưa người cùng theo
Công danh chỉ thứ bọt bèo
Nhân văn mới thật bao la trường tồn !
SUỐI NGÀN
(01/7/13)
��138
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa quân đội của vua
Ngày nay của đảng cũng vừa vậy thôi
Vua xưa khi đã lên ngôi
Quyền hành bao khắp đất trời lạ chi
Bây giờ đảng vẫn khác gì
Quyền hành bao trọn cũng thì như vua
Bởi vua xưa lấy mệnh Trời
Còn nay đảng thuyết ngài Mác Lê
Mệnh Trời rõ quả duy tâm
Mác Lê duy vật mới thành tối ưu
Công nông Mác nói rõ rồi
Phải nương theo đó làm đời quang vinh
Vậy thì ôn cố tri tân
Rượu xưa bình mới vẫn phần ngon hơn
Công linh nhờ có Bác Hồ
Việt Nam mấy thuở dễ ai hơn người
SAO NGÀN
(01/7/13)
��139
NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ
Khởi đầu chỉ bốn triệu người
Để nay con số nhiều lần vượt xa
Thời gian hồ dễ phôi pha
230 năm ấy có là bao nhiêu
Hiện trên 300 triệu dân rồi
Ngoảnh đi ngoảnh lại nhiều điều dở hay
Chỉ là đất nước di dân
Của người tứ xứ đi tìm tự do
Đầu tiên vốn chỉ dân Anh
Dần dần hợp chủng vẫn người phương xa
Rõ ràng nhân tố con người
Chính là yếu tố hàng đầu ở đây
Cầu tìm độc lập tự do
Vốn là căn cốt để cho đổi đời
Nhưng đâu toàn tốt mọi người
Có người cao quý lẫn người yêu tinh
Triệt da đỏ bóc da đen
Da vàng khinh bỉ khiến nên tội nhiều
Bán buôn nô lệ kiếm lời
Trục người bản thổ ra ngoài biên xa
Cuối cùng cũng phải can qua
Nổ ra nội chiến đôi miền Bắc Nam
Nhưng người dựng nước đầu liên
Washington đó quả không ai bằng
Ngoài ra Thomas Jefferson
Tuyên ngôn độc lập rạng danh Hoa kỳ
Cờ hoa sọc trắng ngôi sao
Năm mươi sao ấy rõ là mỗi Bang
Ngang nhau bình đẳng đàng hoàng
Nhân quyền bảo đảm qua nền tự do
Công đầu ấy bởi Lincoln
Nói chung nước Mỹ nhiều người vĩ nhân
Sau thêm cả Mục sư King
Bao người như thế làm nên Hoa kỳ
Khiến cho khoa học đi đầu
Cộng thêm công nghệ càng điều không quên
Tạo thành một nước đi lên
Hàng đầu thế giới nên khen nhiều điều
NASA nức tiếng bao nhiêu
Đưa người trước nhất đi vào không gian
Chú Sam đúng quả thông minh
Xây nền kinh tế thật tình ai hơn
Dẫn đầu thế giới đi lên
Thị trường tự chủ toàn cầu hợp nhau
Nói ra để thấy nhiệm mầu
Tiếng tăm nước Mỹ cứ hơn trên đời
Khiến ai chưởi Mỹ nhiều lời
Cuối cùng tay bắt mặt mừng chú Sam !
TRĂNG NGÀN
(30/6/13)
��140
ANH HÙNG THẾ GIỚI
Anh hùng thế giới ba người
Đầu tiên phải kể là Ngài Gandhi
Tiếp theo nói tớiTôn Văn
Hai anh hùng lớn nơi vùng Á Châu
Lại còn một vị thứ ba
Đó là Nelson Mandela không ngoài
Anh hùng cận đại Nam Phi
Cả ba vĩ đại rõ không ai bằng
Gandhi ý nghĩa Tự do
Tôn Văn ý nghĩa Cộng hòa thanh cao
Mandela giải phóng con người
Đấu tranh quyền sống cho người da đen
Họ toàn vì nước vì dân
Cả vì xã hội mà không vì mình
Khác xa bao kẻ lình xình
Tiềng làm giải phóng vì mình trước tiên
Đúng là ba vị đại hiền
Ngàn năm còn mãi tiếng thơm muôn đời
Làm gương cho khắp mọi người
Quả là hình ảnh chí người nhân văn
NON NGÀN
(29/6/13)
��141
LỊCH SỬ
Lịch sử như dòng sông
Cứ trôi hoài trôi mãi
Dòng sông nào đừng lại
Đã thành cái ao tù !
Miền Nam trước sụp đổ
Giống như cũng tự nhiên
Bởi nhiều chàng khuynh tả
Cả nhiều sư tự thiêu !
Miền Bắc thắng miền Nam
Tiến lên làm Cộng sản
Cuối cùng rồi hội nhập
Đỏ trở lại ra xanh !
Một số kẻ tôn giáo
Vẫn cứ hay chưởi nhau
Có anh bênh Phật giáo
Anh kia bênh đạo giòng !
Chúng chưởi nhau thậm tệ
Chẳng ra thể thống gì
Đúng là đồ dốt nát
Chính đạo đâu thế ni !
Đạo luôn giữ im lặng
Không ham muốn việc đời
Việc đời luôn tương đối
Đạo mới tuyệt đối thôi !
Những tay đội lốt đạo
Lại hăng máu việc đời
Cho đời mới cứu cánh
Đúng là đồ ma trơi !
Bởi ai dẫu có đạo
Thì vẫn cứ con người
Nên không hành theo đạo
Là đã hành theo người !
Lịch sử thì lại khác
Vượt xa lên con người
Giống dòng sông chảy mãi
Cuồn cuộn giữa hai bờ !
Dân tộc nào mà cao
Nếu dân toàn đám lùn
Chỉ hoặc biết tôn Diệm
Hoặc chỉ biết tôn Hồ !
Lịch sử luôn đi tới
Của mọi người nói chung
Của cả mỗi dân tộc
Kể toàn chính loài người !
NGÀN KHƠI
(29/6/13)
��142
KINH TẾ VÀ XÃ HỘI
Xã hội như rừng cây
Mỗi cây riêng một gốc
Khác nhau tùy theo loài
Rễ đều cắm xuống đất !
Mọi cây cùng chen nhau
Không hoàn toàn độc lập
Mong mỗi cây mọc tốt
Đừng để đè lên nhau !
Xã hội của loài người
Hệt rừng cây như vậy
Ổn định nhờ pháp luật
Kinh tế nguồn nuôi cây !
Cá nhân cần tự do
Thị trường phải điều hợp
Giống như rừng cộng sinh
Tương tác nhau mới tốt !
Anh Mác sao lại dốt
Ngồi tưởng tượng điên điên
Chỉ muốn trồng so đũa
Đâu còn rừng nguyên sinh !
Biết một chẳng biết mười
Óc thông minh sao thế
Thật “đỉnh cao trí tuệ”
Kiểu xã hội bầy đàn !
Khiến những anh vớ vẩn
Mới tin bậy tin càn
Học thuyết phi khoa học
Khiến đời thành trái ngang !
Nhưng lịch sử phát triển
Khoa học phải đi lên
Công nghệ cần tiến tới
Đời mới thành thần tiên !
Xã hội sống bởi gì
Bằng con tim khối óc
Để văn minh tiến bộ
Mà hợp tác cùng lên !
Anh lại hô giai cấp
Phải luôn cần đấu tranh
Quả là đầy mờ tối
Xã hội thành tanh bành !
Thiếu thông minh như vậy
Lại còn bảo độc tài
Để làm nên chuyên chính
Đúng quỷ sứ trần ai !
Con người có bản năng
Đâu khác gì cây cỏ
Nào khác chi loài vật
Nên cần có văn minh !
Văn minh là văn hóa
Nhằm giáo dục con người
Hướng lên theo khoa học
Hầu phát triển mọi nơi !
Nên luôn cần trí tuệ
Nên cần người tinh hoa
Đó là nguồn động lực
Để xã hội tiến xa !
Anh ta hô vô sản
Dùng bạo lực vận hành
Dùng Độc tài khống chế
Ôi quả đáng giật mình !
Xã hội thành đàn bầy
Cốt tranh nhau để sống
Làm dậm chân tại chỗ
Nếu không phải thụt lùi !
Thật quả tình anh Mác
Chỉ thực chất anh gàn
Nói thì ra nhân nghĩa
Mà thực hành oán than !
Nay sau hai thế kỷ
Mọi việc đã rõ ràng
Chỉ còn kẻ ngoan cố
Mới không biết người than !
Nên điều gì nhân văn
Phải bày cùng thế giới
Nhìn thấy ra lầm lỗi
Mà quyết tâm đổi đời !
Nên phải cần khoa học
Nên phải cần hiệu năng
Xã hội mới phát triển
Không thể để nhập nhằng !
Nên tuyên truyền mù quáng
Làm phản lại con người
khiến phản lại xã hội
Nào khác chi tội lỗi !
Thế giới nay là một
Cùng phấn đấu đi lên
Khôn sống mà bống chết
Chính bài học muôn đời !
Người Việt Nam thông minh
Sao lại thành ngu tối
Khiến đất nước tụt hậu
Lỗi này tại vì đâu ?
THƯỢNG NGÀN
(30/6/13)
��143
CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA
Con người bao quát rất chung
Nên chi đâu chỉ là người Việt Nam
Cũng đâu phải chỉ con chiên
Cũng đâu Phật tử nói riêng như mình
Cũng đâu chỉ hạng cầm quyền
Cũng đâu dân dã khắp miền gần xa
Mà là khái niệm bao la
Khiến người bình đẳng hầu đều như nhau
Tại sao chối bỏ điều này
Biến thành biện biệt so bì hại nhau
Để nhằm cỡi cổ đè đầu
Dẫm bừa dân chủ cũng đâu còn người
Trở nên dối gạt phỉnh phờ
Con người kiểu ấy còn người nữa đâu
Vậy thì nhìn trước ngó sau
Sống bằng sự thật mới ra con người
Hơn nhau đạo đức ở đời
Hơn nhau trí tuệ mới người hay ho
Còn toàn khúc khuỷu quanh co
Con người chỉ loại thò lò vậy thôi
Thế nên sống có tình người
Biết tôn sự thật mới đời nhân văn !
SAO NGÀN
(08/7/13)
��144
GUILLERMO FARINAS
Anh thật đúng con người
Một con người độc lập
Anh có suy nghĩ riêng
Và làm theo suy nghĩ !
Anh không hề thụ động
Không cuồng tín vì ai
Khi thấy sai anh bỏ
Anh hướng về tương lai !
Anh một người Cu Ba
Anh là Farinas
Anh chỉ theo điều đúng
Không mù quáng hoài hoài !
Anh không ngại hiểm nghèo
Đấu tranh cho lẽ phải
Khi thấy mình sai lầm
Liền sẳn sàng quay lui !
Anh quả thật thanh cao
hỡi anh Farinas
Hới anh Guillermo
Anh xứng người Cu Ba !
TRĂNG NGÀN
(29/6/13)
��145
CỠI NGỰA XEM HOA
Đúng chàng cỡi ngựa xem hoa
Hoa nào cũng đẹp quả là đáng xem
Xem hoa lại chỉ mình ên
Còn bao người khác cần xem những gì
Bởi hoa không mọc bụi bờ
Mà vun thành luống chuyện đời vậy thôi
Bao điều nước chảy mây trôi
Bao điều thân phận con người là đâu
Đại bàng mới thấy trời cao
Còn loài cóc nhái dễ nào biết chi
Gà tồ ăn quẩn ai bì
Rồng thiêng mới biết những gì non sông
Mong sao con cháu Hùng Vương
Ngàn đời không phải chỉ phường lơi khơi
Mở mang tầm mắt xem đời
Không như kiểu cỡi ngựa mù khán hoa !
TRĂNG NGÀN
(29/6/13)
��146
GIÁO DỤC
Con người là con khỉ
Ăngghen đã nói rồi
Mà đã là con khỉ
Giáo dục cũng vậy thôi !
Ngày xưa mình Tiên Rồng
Nên mới cần giáo dục
Giáo dục từ lên ba
Giữ lề dẫu giấy rách !
Nát giỏ còn bờ tre
Ấy chính nhờ giáo dục
Giáo dục vẫn là nền
Dạy con người từ bé !
Ngày nay chỉ cách mạng
Lấy cách mạng làm đầu
Quay lưng lại truyền thống
Thật quỷ khốc thần sầu !
GIÓ NGÀN
(29/6/13)
��147
THỈNH NGUYỆN THƯ
Ngày xưa tiến sĩ Marx
Chính là người khởi đầu
Coi tôn giáo thuốc phiện
Thôi có chối vào đâu !
Nay Josef Bordat
Là tiến sĩ thời này
Cũng vẫn là người Đức
Lại đưa thỉnh nguyện thư !
Chủ yếu đòi cải thiện
Nhân quyền tại Việt Nam
Nhất là về tôn giáo
Quả người Đức chịu chơi !
Marx đi vào Việt Nam
Bằng con đường đại ngạch
Bordat vào Việt Nam
Bằng con đường tiểu ngạch !
Đúng là người Việt Nam
Ở giữa hai anh Đức
Một anh là “đỉnh cao”
Một anh cao hơn nữa !
NON NGÀN
(29/6/13)
��148
CHÍNH NGHĨA VÀ
SỰ ĐOÀN KẾT
Chuyện chính nghĩa tưởng rằng ai cũng hiểu
Mà thật ra thì chỉ hiểu nửa vời
Bởi chính nghĩa cuối cùng là điều đúng
Có nghĩa là không chấp nhận cái sai
Nên đã sai thì còn đâu chính nghĩa
Sai mà theo thì chính nghĩa chỗ nào
Đơn giản thế sao nhiều người chẳng hiểu
Khiến lập lờ chính nghĩa với ma trơi
Nhưng lập lờ cũng còn gì chính nghĩa
Bởi nhập nhằng điều đúng với điều sai
Đúng hay sai là dựa vào lý trí
Lý trí tồi lẫn lộn đúng và sai
Vậy chính nghĩa luôn luôn cần hiểu biết
Kiểu mù mờ, ngu tối có ra chi
Kiểu cuồng tín, rập khuôn đều phi nghĩa
Chính nghĩa cao luôn nhằm tới con người
Xã hội tồi nếu người toàn tồi bại
Người tồi tàn xã hội hỏi còn chi
Kiểu tuyên truyền rập khuôn là thế đó
Biến mọi người thành một đám cu li
Nên đoàn kết không phải ngoài cửa miệng
Kiểu rập khuôn, khẩu hiệu để kết đoàn
Mà chính bởi con tim và khối óc
Khi giống nhau thì kết hợp tự nhiên
Ai sinh con lại sinh luôn tính nết
Xã hội nào không kẻ xấu người hay
Hỏi đoàn kết làm sao khi trái ngược
Nơi óc tim, nơi bản chất mỗi người
Vậy đã rõ điều cần là chính nghĩa
Vì cái chung không vì lợi tư riêng
Có như thế khỏi cần hô đoàn kết
Mọi người đều hướng tới cái thiêng liêng
Nói cụ thể không gì hơn tự chủ
Không gì bằng độc lập lẫn tự do
Kiểu đoàn bầy biến người thành súc vật
Thành vong nô cho một số tên trùm
Nên chính nghĩa không ra ngoài giải phóng
Dựng con người thành xã hội nhân văn
Thành xã hội tự do và dân chủ
Mỗi con tim khối óc phải thanh cao
Mục đích đó nhằm vì dân vì nước
Vì văn minh, vì xã hội con người
Vứt đi hết mọi cá nhân thấp kém
Chỉ thành tâm mới đoàn kết được thôi
Nên tệ nhất là những tay dối trá
Dùng miệng mồm để lợi dụng người đời
Biến xã hội thành tôi đòi hèn mạt
Đoàn kết gì chỉ suy thoái mà thôi
Nên kết luận không gì hơn chính nghĩa
Vốn là điều nhân bản với nhân văn
Xã hội tốt và cá nhân chân thật
Không tà ma không dối gạt phỉnh lừa
Đoàn kết nghĩa là kết toàn người tốt
Để làm nên sự nghiệp của toàn dân
Để đất nước phải trở nên hưng vượng
Không dối lừa không quen thói mị dân !
ĐẠI NGÀN
(30/6/13)
��149
VĂN CHƯƠNG NGHỆ THUẬT
Văn chương là gốc con người
Cũng như nghệ thuật tinh hoa ở đời
Nói chung văn hóa khắp nơi
Nói chung trí thức, ở đời là đây !
Nên cần học thức lên cao
Phải cần tài bộ kiểu trời bẩm sinh
Còn như it học it hành
Tài năng kém cõi thật tình ra chi !
Vậy thì cứ đó mà suy
Núp vào giai cấp lấy gì để thông
Uổng thay nòi giống tiên rồng
Ngàn năm bổng chốc hóa thành ngu ngơ !
Tinh hoa thành cái tầm phào
Văn chương nghệ thuật cũng nào ra chi
Sặc mùi kiên định ai bì
Một màu tung hứng li bì vậy thôi !
Chỉ là cố đấm ăn xôi
Óc thành bã đậu miệng thời trôn trê
Tung đi hứng lại trăm bề
Để nhằm ca ngợi hả hê tốt gì !
Văn chương thật cỡ con chi
Hay là nghệ thuật con gì hỡi ôi
Tài năng vứt cả ngoài đời
Trong đời chỉ thấy những đồ bất năng !
TRĂNG NGÀN
(28/6/13)
��150
BẰNG VÀ NHỌN
Cái gì thực chất mới hay
Còn như hình thức trong ngoài quý chi
Già rồi ham hố làm gì
Cái bằng “tiến sĩ” dỏm xì thế kia
Trường Thammasat cáo ghê
Đem bằng “danh dự” trao người ngoại bang
Quả nhiên hình thức rõ ràng
Ai ham đi nhận mới càng vô duyên
Ví dầu chút phận thuyền quyền
Mới cho “son phấn” là tiên trên đời
Nam nhi đây quả ngời ngời
Dại chi đi nhận mảnh bằng ngu ngơ !
LÁ NGÀN
(28/6/13)
��151
NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN
Có anh thi sĩ tuyên truyền
Thơ toàn khẩu hiệu bê nguyên thật buồn
Thở ra luôn tụng Bác Hồ
Miệng mồm xu nịnh chỗ nào lại không
Điện Biên tưởng tượng lung tung
Ngồi nguyên một chỗ nói vung vạn lời
Đấy anh Tố Hữu trên đời
Thơ như đám củi chỉ trôi theo dòng
Trôi hoài chẳng tới biển Đông
Trăm năm rã mục chắc không còn gì
Bởi nào có giá trị chi
Đa phần phịa đặt còn gì là thơ
Đấy anh tự miệng thốt ra
Trần Đăng Khoa viết hẳn là không oan
Đúng là sự thực vẽ vang
Thơ mà kiểu ấy còn bàn để chi !
TRĂNG NGÀN
(28/6/13)
��152
“CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN”
Ôi thơ giống hệt bài vè
Đúng là Tố Hữu tập tành làm thơ
Đọc qua toàn thấy Bác Hồ
Ông Đồng, ông Giáp, chớ nào Điện Biên
Nhét đầy khẩu hiệu tuyên truyền
Nhà thơ đâu khác con thuyền Nghệ An
Loại thơ ca ngợi quan sang
Còn anh chiến sĩ có màng tới đâu
Nhắc qua chỉ để mào đầu
Bởi phần cảm xúc vẫn hầu như không
Rõ ràng thơ kiểu lông nhông
Cốt làm để được “Bác Hồ” khen thôi
Lại như đá sỏi trên đồi
Ngổn nga ngổn nghến cũng đòi làm thơ !
NẮNG NGÀN
(29/6/13)
��153
TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN
Tài năng là cái trời cho
Học hành là cái phải do tự mình
Có tài thì vượt mọi người
Còn như có học ở đời mới hay !
Nhưng tài không học dễ chi
Học hành mới tạo được người thông minh
Hệt như mầm của cây xanh
Học hành nào khác bón phân cho mầm !
Nên làm việc nước việc dân
Cần tài trước hết kế cần chuyên sâu
Tài năng không có đã rầu
Học hành không có hỏi cầu mà chi !
Những thời loạn lạc nhiều khi
Cần người tài cán hơn anh học hành
Nhưng khi đã có chính quyền
Không ngoài học vấn mới nên nước nhà !
Nên lòng vì nước vì dân
Mình xong nhiệm vụ thì cần lui ra
Cốt cho người giỏi thay vào
Cuộc đời có thế mới là dòng sông !
Còn anh cố vị tham quyền
Quyền vào nắm mãi thực tình ra chi
Khiến cho đất nước suy vi
Khiến cho dân tộc dễ gì đi lên !
Việc này quả thấy nhãn tiền
Trên toàn thế giới trừ miền nào đâu
Khác nào tự cổ chí kim
Hôn quân bạo chúa vẫn phiền nhân gian !
Thế nên vương đạo đàng hoàng
Bao giờ cũng biết đề cao nhân tài
Còn như bá đạo xạt xài
Nhân tài loại hết nhằm còn riêng ta !
Thời nay dân chủ cộng hòa
Là thời hiện đại ích cho mọi người
Nên thi để chọn nhân tài
Thi mà gian dối nhân tài còn đâu !
Người tài như thể cây cao
Bất tài như thể cỏ may bụi bờ
Kẻ nào giai cấp tôn thờ
Không ngu cũng chỉ dại khờ vậy thôi !
Dã man lý lịch ba đời
Đúng là hắc ám hại đời bao nhiêu
Chỉ vì dốt nát nghe theo
Biết gì văn hóa hiểu gì văn minh !
Nhắm đầu nhắm mắt “công nông”
Hỏi không có học thì trông được gì
Không tài, ít học, khù khờ
Chỉ còn cuồng tín hại đời vậy thôi !
Ấy do ông Mác ông Mao
Phỉnh đời nhằm lấy vinh quang cho mình
Vinh quang bởi dốt trên đời
Những người hiểu biết ai thèm vinh quang !
Người tài chỉ biết toàn dân
Người tài chỉ biết nước non của mình
Khác xa những bọn bất tài
Suốt đời tư lợi gọi là vinh quang !
Bởi đời như một dòng sông
Suối nguồn đổ xuống biển Đông tràn vào
Tài năng con nước chảy hoài
Hậu sinh khả úy khiến đời hay ho !
Có chi trụ mãi trên đời
Có gì vạn đợi gọi là muôn năm
Chẳng qua chỉ thói cà lăm
Giống như dĩa bể hát hoài vậy thôi !
ĐẠI NGÀN
(29/6/13)
��154
TẬP SỰ
Bác sĩ nói chính trị
Phải tập sự bao năm
Cái gì mình không biết
Thôi đừng có cà lăm !
Thượng tướng nói chính trị
Cũng tập sự bấy năm
Cái gì mình không biết
Sao cứ nói cà lăm !
Công nông nói chính trị
Chẳng tập sự ngày nào
Cương tới đâu nói đó
Thiên hạ không biết sao !
Bởi vì mọi bài bản
Đã có người làm rồi
Một là “Đế quốc” Mỹ
Hai là “Cộng sản” thôi !
Dân chỉ như củ khoai
Cứ nghe đâu biết đó
Khi nào có dân chủ
Dân mới thật con người !
GIÓ NGÀN
(27/6/13)
��155
CŨNG THÌ
Cũng thì chừng ấy quân bài
Xào qua xáo lại có bài nào rơi
Để rơi lại phí của trời
Bởi vì dân chủ triệu lần chứ sao
Hỏi từ ông Mác, ông Mao
Ông Lê ông Pốt ông nào thua chi
Ông nào cũng đến rồi đi
Cái gì để lại nhiều khi mới buồn
Nói ra cho tõ ngọn nguồn
Triệu lần dân chủ còn hoài vậy thôi
Xót xa trí thức trên đời
Những ai ca ngợi bây giờ họ đâu
Những ai bảo cả triệu lần
Bây giờ bỏ phiếu thêm lần nữa đi
Quả là chúng đến rồi đi
Tiếp theo kẻ khác hỏi gì lạ sao !
BIỂN NGÀN
(27/6/13)
��156
NGƯỜI TRÍ THỨC
CHÂN CHÍNH
Người trí thức chân chính
Không thuộc giai cấp nào
Bởi vì khi trí thức
Chỉ nghĩ về cái chung !
Trí thức chuộng khoa học
Vì chân lý khách quan
Vì con người là chính
Không tranh nhau trong đời !
Tinh thần vì xã hội
Giới trí thức đi đầu
Bởi nếu không trí thức
Chỉ tầm thường vậy thôi !
Trí thức là tinh hoa
Của chung toàn nhân loại
Trí thức là rường cột
Của mỗi một quốc gia !
Cho dẫu là công nông
Vẫn vươn thành trí thức
Còn nếu không vươn được
Suốt đời chỉ công nông !
Trí thức là đầu tàu
Làm phát triển nhân loại
Lịch sử cổ chí kim
Không ra ngoài điều đó !
Các Mác kẻ u tối
Đưa giai cấp đấu tranh
Chỉ hô hào vô sản
Đúng là kẻ thong manh !
Lịch sử thành hổn độn
Vì xã hội con người
Chỉ đua nhau giành giật
Phương tiện sống mà thôi !
Ai bảo Mác thông minh
Là đỉnh cao trí tuệ
Thật sự chỉ hố sâu
Làm hổn mang nhân loại !
Những kẻ trí thức dỏm
Biết một không biết mười
Được bảo sao nói vậy
Thật hạ tiện trong đời !
ĐẠI NGÀN
(27/6/13)
��157
AI THẮNG AI ?
Ngày nay xanh hay đỏ
Cuối cùng ai thắng ai
Những đám trí thức dỏm
Hãy rướn cổ mà coi !
Bao nhiêu năm mắc dịch
Kiểu ý thức tôi đòi
Khiến học đường dốt nát
Cuối cùng ai thắng ai ?
Nay thì sản phẩm Mỹ
Cũng lại vào Việt Nam
(Những kẻ trí thức rỡm
Của cách mạng ngày nào)
Bây giờ họ đâu mất
Cuối cùng ai thắng ai ?
Con rể Thủ tướng đỏ
Sẽ làm truyền thông xanh
Chuyện đời cũng thường vậy
Cuối cùng ai thắng ai ?
Điều khách quan vẫn thắng
Đám trí thức chồn lùi
Xưng xã hội chủ nghĩa
Cuối cùng ai thắng ai ?
Giờ đây họ đâu rồi
Bao năm trên bục giảng
Ngoác miệng dạy học trò
Nay hỏi ai đúng sai ?
LÁ NGÀN
(27/6/13)
��158
ĐẠI TƯỚNG
Mỗi lần Đại tướng thốt lời
Hầu toàn ca ngợi Bác Hồ kính yêu
Vậy như không có Bác Hồ
Tấm thân Đại tướng ra sao trên đời ?
Thật là hi hữu một thời
Hỡi ông Đại tướng còn gì hay ho !
Còn gì độc lập, tự do
Còn gì xứng đáng một thời liệt oanh !
Hay toàn đội mão đeo râu
Bác Hồ trao tặng chớ đâu của mình !
Điện Biên một trận lôi đình
Hóa ra Đại tướng nước mình vậy sao !
TRĂNG NGÀN
(27/6/13)
��159
ĐẤU TRANH
Đấu tranh là chuyện ở đời
Thông thường là vậy có gì rối lên
Vấn đề tranh đấu đúng sai
Hoặc là tranh đấu dở hay mới là
Đã phàm làm kiếp người ta
Mà không tranh đấu vậy là còn chi
Đấu tranh đời tốt lên thêm
Đời không tranh đấu sống êm cùn mằn
Những ai vốn sợ đấu tranh
Đều là những kẻ loanh quanh tầm thường
Nắm quyền lại chẳng biết đường
Để dân tranh đấu vẫn thường chẳng nên
Để cho dân khỏi đấu tranh
Chỉ phi mình tốt mới thành hay ho
Còn như chỉ thói tuyên truyền
Coi dân ngu tối đều phiền xưa nay
Bởi dân giờ đã sáng rồi
Nếu mình mê ngủ hỏi đời về đâu
Vậy thì giữa cuộc bể dâu
Người khôn vẫn phải đi đầu mới khôn !
BIỂN NGÀN
(26/6/13)
��160
BA HẠNG NGƯỜI TA
Người ta ba hạng người ta
Người thì tiền rưởi người ba mươi đồng
Ca dao xưa đã nói rồi
Điều này luôn đúng chẳng cần gì than
Loại tiền rưởi loại hạng sang
Vì dân vì nước chẳng màng riêng tư
Loại này rường cột ở đời
Nước nhà hưng vượng nhờ nơi loại này
Loại hai là loại làng nhàng
No thân là chính đâu màng nước non
Nên đây là loại trung bình
Làm ăn kinh tế bởi mình lo toan
Đó là đúng loại một tiền
Vui đâu chúc đó chẳng phiền chi ai
Duy còn một loại thứ ba
Loại này mạt hạng chỉ ba mươi đồng
Sẳn sàng bán nước hại dân
Miễn sao mình lợi vạn phần lợi thôi
Vậy nên đừng trách chi đời
Phân ra ba hạng thời nào lại không
Dễ chi có chuyện lộn sòng
Hạng này bổng chốc trở thành hạng kia
Ông Trời sắp đặt cả rồi
Đào sông còn dễ tính người khó thay
Nên chi giáo dục từng ngày
Họa may tỉnh thức được người thế gian
Điều này thật khó muôn vàn
Đất thành đá sỏi thành vàng dễ chi !
NGÀN KHƠI
(26/6/13)
��161
THƠ
Ta làm thơ cốt để chơi
Thơ làm không nháp để đời cùng vui
Vần hay không tự nhiên thôi
Bởi vì đâu phải thợ thơ ráp vần
Cứ khi vào mạng mỗi lần
Bàn tay lướt phiếm lại phần thơ ta
Những điều gì muốn nói ra
Những điều chia sẻ bao la sự đời
Chấp không còn chuyện từng người
Sá gì những kẻ cù nhầy chê ta
BẠT NGÀN
(26/6/13)
��162
EDWARD SNOWDEN
Sao em lại quá dại khờ
Đã làm tình báo lại bày lưng ra
Những gì bí mật quốc gia
Em tung hê cả thế là còn chi
Chuyện nảy thật chẳng phải thì
Bởi vì em vốn đang khi thừa hành
Tức là đã phạm luật rồi
Luật người công bộc luật người làm thuê
Khác chi ăn trái bẻ cành
Việc này thử hỏi ai người bênh em
Nghĩa là em muốn anh hùng
Kiểu ra đầu ngõ thật khùng em ơi
Điều gì cũng phải lý thôi
Nên giờ truy nã, đứng ngồi không yên
Dẫu em chạy khắp mọi miền
Việc em nhầm lẫn chỉ phiền cho em
Em quen quan điềm tự do
Lại không phân biệt cho ta cho người
Tự do nếu chỉ một mình
Nhưng còn xã hội cố tình quên sao
Vậy là đúng chuyện tào lao
Tưởng hay mà hóa tầm phào em ơi
Em là công chức thường thôi
Sao đi xen chuyện động trời quốc gia
Phạm vi em quả vượt xa
Nghĩ suy xằng bậy đúng là hại em !
ĐỈNH NGÀN
(25/6/13)
��163
VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG
Văn minh văn hóa song sinh
Cả hai như một trong tình anh em
Đầu tiên văn hóa đi lên
Văn minh theo đó cũng lên đồng thời
Tức là tách bạch mà chơi
Cả hai thật sự đều là tinh hoa
Khá khen giữa cõi người ta
Có minh có hóa mới ra con người
Nên văn vẻ đẹp ở đời
Giống như văn nghệ khiến đời vui tươi
Gồm chung âm nhạc thi thơ
Vốn là giá trị cũng là tinh hoa
Nói gần để lại nói xa
Thước đo phát triển chính là ở đây
Ngày nay ca nhạc giả cầy
Chỉ rằng thế cuộc bầy hầy bao nhiêu
Thật là khác với ngày xưa
Tinh hoa âm nhạc bốc cao tận trời
Vậy ra mới biết việc đời
Nhạc sao đời vậy như lời người xưa !
ĐẠI NGÀN
(24/6/13)
��164
CÁI LÝ TRONG ĐỜI
Cuộc đời luôn có lý
Là cái lý khách quan
Không thể nào méo mó
Không thể nào chủ quan !
Cái lý là tình người
Cái lý là trí tuệ
Thiếu cả hai cái này
Đời cũng chẳng còn lý !
Đời không thể địa đàng
Bởi bản năng vẫn có
Chỉ cần luật pháp tốt
Đời luôn cải thiện rồi !
Nên những kẻ tin nhảm
Tưởng cứu cánh là sang
Bất chấp mọi phương tiện
Bảo ngu thật không oan !
Mà đã là tin nhảm
Thì chỉ có một chiều
Tuyên truyền nhằm gian dối
Ngu dân khác bao nhiêu !
Hệt ăn xôi, cố đấm
Tới khi xôi hỏng rồi
Có còn gì thể thống
Đời chỉ vậy mà thôi !
Nên lịch sử khách quan
Sự đời luôn phải vậy
Ai là kẻ anh hùng,
Hay gian hùng, dễ thấy !
Anh hùng không vì mình
Như Quang Trung Nguyễn Huệ
Chỉ vì nước vì dân,
Như anh hùng Lê Lợi !
Bởi anh hùng luôn thật
Luôn thực tế trong đời
Chẳng khi nào ảo tưởng
Chẳng khi nào xa xôi !
Anh hùng chỉ vì nước
Không thể vì cái gì
Ngoài nước non dân tộc
Chính điều luôn nên ghi !
ĐẠI NGÀN
(25/6/13)
��165
CHÓ VÀ NGƯỜI
Trời sinh con vật trung thành
Chính là con chó còn hơn con người
Chó luôn cứu chủ ngàn đời
Không hề phản chủ con người thua xa
Vậy mà bao kẻ tà ma
Khoái ăn thịt chó đúng là ra chi
Vượt lên bao tiếng thị phi
Miếng ăn thật quả còn gì cao hơn
Ham ăn nào biết nguồn cơn
Tâm tình của chó còn hơn của người
Ối thôi táng tận sự đời
Hỏi người và chó ai là ngu hơn ?
NẮNG NGÀN
(23/6/13)
��166
KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH
Kinh tế luôn thống nhất
Tiền tệ luôn lưu thông
Có khác nào biển lớn
Có khác nào con sông !
Sông nào không ra biển
Biển nào không bốc hơi
Mưa nào không xuống đất
Nước nào không nuôi đời !
Không thể có cô lập
Trên toàn trái đất này
Dù sớm hay dù muộn
Mọi cái đều thông nhau !
Thế nên làm chính sách
Cần phải hiểu điều này
Biện pháp luôn cần thiết
Mà không thể lâu dài !
Mọi sự luôn biến đổi
Không riêng gì dòng sông
Không riêng gì biển lớn
Như sóng nước chập chùng !
Con người sống ở đời
Không tách rời kinh tế
Không tách rời tiền tệ
Giàu nghèo luân chuyển nhau !
Làm kinh tế vĩ mô
Phải thông minh biến báo
Làm kinh tế vi mô
Phải luôn sao hiệu quả !
Người khôn phải nắm quyền
Người ngu phải tuân thủ
Xã hội là của chung
Không thể ai bè phái !
Cho nên sự độc tài
Làm lụi tàn kinh tế
Chỉ tự do dân chủ
Kinh tế mới đi lên !
Bởi tự do cạnh tranh
Nhưng không xa đạo đức
Nhất là cần khoa học
Cần pháp luật hàng đầu !
Bởi vậy nói chính sách
Là nói tính thông minh
Nói khả năng khoa học
Đâu thể kiểu rập khuôn !
Căn bản vẫn con người
Con người của lý tính
Con người của tự do
Con người phi ý hệ !
Chỉ xã hội dân chủ
Với con người công tâm
Khôn ngoan làm chính sách
Kinh tế mới mở mang !
ĐẠI NGÀN
(23/6/13)
��167
CON NGƯỜI
VÀ THỂ CHẾ
Mỗi người cần phẩm chất
Cần nhận thức làm đầu
Nếu cả hai chẳng có
Không biết sẽ về đâu !
Phẩm chất mà yếu kém
Con người có ra gì
Tri thức mà yếu kém
Nào có hiểu biết chi !
Phẩm chất làm tốt đẹp
Giúp xã hội đi lên
Nhận thức làm tự chủ
Chẳng ai nô lệ ai !
Dân chủ và tự do
Chính là nhờ như thế
Phẩm chất mà cùn mằn
Khiến độc tài nẩy nở !
Con người có phẩm chất
Không muốn dối gạt người
Không tuyên truyền láo khoét
Gây nên nhận thức tồi !
Tự do thì nhân bản
Dân chủ thì nhân văn
Độc tài thì phản động
Xã hội thành nhố nhăng !
Chỉ kẻ kém hiểu biết
Mới suy tôn độc tài
Nghĩ rằng độc tài tốt
Kết chặt được mọi người !
Nói vậy là nhầm lẫn
Quên mất quyền con người
Bởi độc tài lạm dụng
Cái ác thường lên ngôi !
Vậy nên điều cơ bản
Thể chế cùng con người
Phải luôn được kết hợp
Phải luôn cùng bổ sung !
Người tốt thể chế tốt
Người tồi thể chế tồi
Hoặc chính trị đúng đắn
Hoặc chính trị mị dân !
Con người tạo thể chế
Thể chế giúp con người
Thể chế không được xấu
Con người không được tồi !
Thể chế xấu hại người
Con người tồi hại nhau
Người tồi thể chế tồi
Người tốt thể chế tốt !
Cần đề cao con người
Không đề cao thể chế
Thể chế chỉ phương tiện
Cứu cánh vẫn con người !
Những kẻ ngu ca ngợi
Thể chế như thánh thần
Khiến khi thành ác quỉ
Xã hội chỉ chết trân !
Con người không thần thánh
Thể chế không thánh thần
Phải kết hợp bản chất
Cùng trí tuệ mới cân !
Kiểu tuyên truyền mù quáng
Dùng giai cấp đấu tranh
Phẩm chất mà yếu kém
Chỉ trở thành lưu manh !
Nên xã hội tốt đẹp
Phải dân chủ, tự do
Quyền con người tự quyết
Chỉ vậy mới hay ho !
ĐẠI HẢI
(23/6/13)
��168
TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI
Ôi thôi tội nghiệp con người
Nói cho cùng lại vẫn là nạn nhân
Nạn nhân bởi chỉ thấy gần
Nạn nhân bởi chỉ cho mình là hay
Thế nên mới có độc tài
Thế nên mới có kiểu người a dua
Ví mà ai nấy chính chuyên
Tự do dân chủ có phiền chi ai
Có đâu phỉnh gạt lẫn nhau
Tuyên truyền dối trá kiểu bài ngu dân
Có đâu ảo tưởng triệu lần
Lâu đài trên cát vạn phần ngu ngơ
Có đâu lý thuyết khù khờ
Có đâu nhắm mắt ngây thơ tin càn
Thế nên thật quả rõ ràng
Con người vẫn chỉ nạn nhân con người
Khiến đời dở khóc dở cười
Hoan hô đả đảo triệu người xun xoe
Biết gì mình chỉ nạn nhân
Trước sau như một rõ ràng vậy thôi
Cho dầu vỗ ngực cộng hòa
Hay là cộng sản thảy đều như nhau
Bởi không thực chất làm đầu
Thì đều giả dối ngỏ hầu khoe khoang
Tha hồ cờ đỏ cờ vàng
Vẫn như con cóc ngỡ ngàng trước sau
Chỉ ai thật có cái đầu
Con tim trong sáng đàng hoàng mới hay
Còn mà bửa củi phang ngang
Cũng toàn điếu đóm có màng mà chi
Có đầu mới biết nghĩ suy
Có tim mới biết những gì yêu thương
Còn mà dở dở ươn ươn
Nạn nhân muôn thuở hoặc phường a dua
Nên thôi nói chút sự đời
Mọi người cùng ngẫm mới thời hay ho
SÓNG NGÀN
(23/6/13)
��169
TIN DẠI
Anh Mác thật trẻ con
Cớ sao chỉ tin dại
Tin con người thiên thần
Khi chỉ đầy thú tính !
Cũng bởi vì tin dại
Nên nghĩ thuyết vu vơ
Thiên đường đâu không thấy
Chỉ làm đời dại khờ !
Thiên thần thì không ăn
Thú tính thì không nhịn
Điều rõ như ban ngày
Cớ chi lại không biết !
Chẳng qua kém thông minh
Hay chẳng qua mù quáng
Biết một không biết mười
Như kiểu gà láng quáng !
Bây giờ thì rõ rồi
Đã non hai thế kỷ
Kể từ ngày chào đời
Mác thành như con chí !
GIÓ NGÀN
(21/6/13)
��170
“SỰ TẦM THƯỜNG”
Ối thôi thơ Nguyễn Khoa Điềm
Tầm thường là vậy cả làng đều hay
Ngày xưa quan bự nên oai
Ngày nay dân dã coi mòi thơ chua
Thơ chua nên mượn cửa chùa
Tâm tình bộc bệch biết vừa lòng ai
Nhớ xưa còn chức oai phong
Miệng đầy gan thép cũng trong sự đời
Bây giờ thật đã về vườn
Thi thơ quả chỉ tầm thường vậy thôi
Khi từng một thuở ông Trùm
Nắm đầu văn nghệ lẫy lừng ai hay
Trung Ương quyền nắm trong tay
Nói theo chính thống khác ngày này đây
Thế nên mọi sự đời này
Khác gì tuồng diễn từng ngày trôi xuôi
Anh hùng ai nấy biết rồi
Tài năng thảy thấy từ trong ra ngoài
Khi đường hoạn lộ còn dài
Tựa hồ quần áo mặc ngoài thế thôi
Tới khi đồ cỡi ra rồi
Thân trần phơi hết mọi người đều xem
Cho nên đừng thích bùng rền
Mà cần thích chính bản thân con người !
NON NGÀN
(22/6/13)
��171
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Dân chủ giống đi dây
Giữa dân và thực tế
Cần làm sao thăng bằng
Giữ làm sao khỏi té !
Độc tài giống cầm gậy
Nghi ai là đập liền
Không cần gì khách sáo
Mọi người phải lặng im !
Dân chủ phải nghe lén
Khi muốn biết tình hình
Nghe công khai đâu dễ
Nếu phá hoại thành tinh !
Độc tài lại khỏe ru
Không ai dám hó hé
Chẳng cần gì nghe lén
Có công an khắp nơi !
Nghe lắng chẳng minh bạch
Chỉ hạ sách nhất thời
Độc tài phi đạo lý
Vì độc địa muôn đời !
Vậy phải nên chọn lựa
Giữa dân chủ độc tài
Nhưng dễ nào lựa chọn
Khi quyền không nơi dân !
Cho nên đời tóm lại
Cần quyền trong tay dân
Bởi đó điều nền tảng
Cho dân chủ tự do !
Dân mà không làm chủ
Chỉ trở thành tôi đòi
Ai bảo sao hay vậy
Ai làm gì mặc ai !
Còn dân chủ tự do
Không bị ai khống chế
Mọi người đều bình đẳng
Chỉ độc tài ngu dân !
Dân ngu đành hóa dại
Khiến độc tài lên hương
Chỉ dân chủ mới quý
Dân mới là đế vương !
NGÀN KHƠI
(22/6/13)
��172
CHUYỆN NGOÀI LỀ
Thăm qua thăm lại cũng đề huề
Câu chuyện bên lề có thế thôi
Việc chính hẳn là anh chiếm đảo
Bao giờ anh trả lại cho tôi !
Hoàng Sa không nói ngay lúc này
Trường Sa chẳng biết sẽ sao đây
Đề huề hiếu hỉ hai bên khoái
Thăm lại thăm qua vậy mới hay !
Mọi chuyện bên lề là thế đấy
Vấn đề cốt lõi khó bàn ngay
Cốt lõi trở nên ngoài lề vậy
Chén tạc chén thù quả vui say !
Ai thấy chẳng qua ở chuyện này
Kiểu tằm ăn hết lá dâu đây
Nên chăng mọi việc bên lề cả
Chẳng khác chi rồng vấp phải dây !
MÂY NGÀN
(22/6/13)
��173
SỨC SỐNG VƯƠN LÊN
Quả sức sống trong cuộc đời kỳ diệu
Từ hạt cây vi rút đến con người
Sức sống ấy do bản năng muốn sống
Có gì đâu mà thần thánh khơi khơi !
Mọi người sống thì lập thành xã hội
Xã hội hay người lại trở nên hay
Xã hội tồi con người thành bẩn chật
Có gì đâu mà chủ nghĩa nọ này !
Nên Các Mác từ quê hương nước Đức
Nói nhiều điều đúng ít chỉ hầu sai
Khiến thế giới thành thất điên bát đảo
Ấy chẳng qua cũng là bệnh con người !
Bởi nước Đức đỉnh cao khoa tư biện
Không ai hơn nhà triết học Hegel
Đã gieo giống ươn mầm nên Các Mác
Cũng das Leben der Anderen !
Nhưng mà thôi việc đời là thế đấy
Kể từ khi du nhập tới Việt Nam
Tư tưởng Đức đã thành cơn sóng gió
Khiến con rồng lộn lại trở thành giun !
Bởi từ vàng đã chuyển sang màu đỏ
Hết đỏ rồi mới chuyển tiếp sang xanh
Xanh hay đỏ rõ ràng màu sắc lạ
Rồng Việt Nam nguyên thủy chỉ màu vàng !
NÚI NGÀN
(22/6/13)
��174
ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT
Trong cuộc đời điều gì quan trọng nhất
Xin thưa rằng là lợi ích quốc gia
Cả Trung quốc Việt nam đều vậy cả
Điều tự nhiên chẳng loại một nước nào !
Dẫu Trung quốc ham biển Đông là thế
Hoàng Trường Sa nhất thiết của Việt Nam
Vậy mà nay Tam Sa họ thành lập
Thử hỏi xem Trung quốc thuộc loại gì ?
Máu xâm lăng tự ngàn xưa họ có
Chí tự cường là của dân tộc ta
Không kiên cường lấy chi mà tồn tại
Điều giản đơn ai cũng biết đó mà !
Đã tự cường phải tinh thần bất khuât
Không gì hơn độc lập lẫn tự do
Ta và họ muôn đời đều ngang ngữa
Hỏi ai người chỉ muốn cách lò dò ?
Mọi lò dò dĩ nhiên đều bất xứng
Lý lẽ nào mà mềm nhũn chi chi
Đâu phải chuyện đồng thuyền hay đồng chí
Đâu phải là khẩu hiệu với phương châm !
Chỉ dân tộc trước tiên điều quý nhất
Rồi kế theo là đất nước non sông
Mọi cái khác thảy bọt bèo rác rến
Hỏi có ai biết suy nghĩ vậy không ?
Không đầu óc cũng không thành đại diện
Không trái tim cũng chẳng được nhân danh
Không mặt mũi cũng chỉ đều rơm rác
Duy những ai xứng đáng mới thật cần !
Chuyện Trung quốc Việt nam luôn là vậy
Nghìn đời xưa cho mãi vạn đời sau
Một dân tộc kiên cường và bất khuất
Người Việt nam luôn buộc phải ngẫng đầu !
Đầu ngẫng cao mới không là quốc nhục
Thói lò dò chỉ khinh thị toàn dân
Bất cứ ai cổ kim đều chỉ vậy
Không xứng danh dân chẳng thể đồng lòng !
ĐẠI NGÀN
(20/6/13)
��175
ĐIỆN BIÊN PHỦ
Một chiến trận nổi danh trong lịch sử
Cả Việt Nam và thế giới không ngoa
Bởi thế nên từng được xếp thứ mười
Những trận lớn trước sau trong quá khứ !
Bởi chính đây mà thực dân kết thúc
Cũng chính đây viễn chinh Pháp đầu hàng
Cũng chính đây ngọn cờ đỏ phất lên
Lần đầu tiên của Việt nam cộng sản !
Điện Biên Phủ làm chia đôi đất nước
Khiến thành ra hai thể chế khác nhau
Một cộng sản ở nơi toàn miền Bắc
Một miền Nam lại chống cộng ra trò !
Nhưng cuối cùng miền Nam đành thất bại
Miền Bắc vào khống chế được miền Nam
Cả Bắc Nam tiếp theo thành thống nhất
Cả nước nhà “cộng sản” để đi lên !
Nhưng thực chất thời gian dài bao cấp
Lên không lên mà đất nước thụt lùi
Tiếp theo đó Liên Xô thành tan rã
Thiên đường mù cũng xóa sổ vậy thôi !
Ba mươi năm cuối cùng đành hội nhập
Đểt quay về với kinh tế thị trường
Ngọn cờ đỏ cuối cùng đành dừng lại
Nên cả “ba dòng thác” chỉ nói suông !
Thế mới biết cuộc đời là thế đó
Cũng chẳng qua là lịch sử khách quan
Như con sông qua núi đồi uốn lượn
Có gì đâu để mà nói vinh quang !
Bởi chẳng qua vốn con người thơ dại
Cứ cho ta là cái rốn cuộc đời
Một cái rốn chẳng đổ đầy chung nước
Và cuối cùng dân tộc lại về thôi !
GIÓ NGÀN
(22/6/13)
��176
SỰ ĐỜI
Sự đời quả thật hớ hênh
Nghĩ điều xa lắc mà quên việc gần
Một lòng một dạ vang rân
Quyết theo chủ nghĩa có cần điều chi !
Giờ thì lý tưởng đi rồi
Trên toàn thế giới có hầu riêng ai
Cờ hồng bao ngã đã phai
Máu đào xương trắng chớ hoài để chi !
Thời gian rồi cũng qua đi
Đã non thế kỷ lấy gì bù sao
Hoàng Sa vốn mất hồi nào
Bây giờ lơ lững chỉ còn Trường Sa !
Hỏi ai ai có xót xa
Liệu còn huyền hoặc ta bà điều chi
Hỏi người người có biết gì
Hay là chỉ biết suy bì việc riêng !
Uổng thay con cháu Hùng Vương
Bao năm trường ấy đáng thương thế này
Thôi thì cũng chỉ tại Trời
Chờ qua bỉ cực tới hồi thái lai !
NẮNG NGÀN
(22/6/13)
��177
CHÂN NAM
ĐÁ CHÂN XIU
Mác chủ trương tự do
Lại đề cao chuyên chính
Chân nam đá chân xiêu
Thật giống anh say rượu !
Mác cầu tìm hạnh phúc
Lại vô sản hàng đầu
Người không có tài sản
Hỏi tự chủ vào đâu !
Mác đề cao tiến bộ
Nhưng giai cấp đấu tranh
Xã hội chỉ giành giật
Lấy đâu mà thanh bình !
Chân nam đá chân xiêu
Thơ ngây là thế ấy
Hỏi là tỉnh hay say
Làm sao để tin cậy !
NGÀN KHƠI
(21/6/13)
��178
VÀO VÀ KHÔNG VÀO
Có vào mới thấy quả khôn
Không vào vẫn biết lại còn khôn hơn
Hỏi ai có rõ nguồn cơn
Đó là lý thuyết thực hành phân đôi
Chỉ nghiên cứu cũng biết rồi
Còn như không biết mới hầu đi theo
Đi theo cũng vạn lý lèo
Nhưng mà điều chính không ngoài ngây thơ
Hoặc không ngây cũng vật vờ
Không thì cố đấm đặng mình ăn xôi
Ăn xôi xôi cũng bỏng rồi
Như gà mắc tóc có ngồi mà than
Việc đời quả thật đa đoan
Người đời quả lắm bộn bàng nhiêu khê
Có đâu khác với chuyện cười
Hay là chuyện khóc của người thế gian
Giống như hệt chuyện Trạng Quỳnh
Có vào mới biết sự tình là đây
Như Trần Đức Thảo thông minh
Hồ Hữu Tường đó càng tinh sự đời
Một anh nghiên cứu tuyệt vời
Một anh dấn bước hỡi ơi buồn cười
Cuối cùng ngô chẳng ra ngô
Khoai đâu chẳng thấy chỉ hoài tâm can
Quả ôi lịch sử vô vàn
Bỡn người như kiểu thế gian vẫn thường !
NON NGÀN
(21/6/13)
��179
ĐIỀU NGHỊCH LÝ
TRONG CHỦ THUYẾT MÁC
Mác chủ trương nhân văn
Mác hô hào giải phóng
Mác khuyến khích tự do
Mác đề cao dân chủ !
Nhưng cuối cùng kết lại
Chuyên chính Mác đưa ra
Nhằm thánh thần vô sản
Để tư bản tiêu ma !
Mác cho mình khoa học
Nhưng nghịch lý ngời ngời
Người ngu nhất cũng thấy
Thật quả chuyện trời ơi !
Mác sao tự vả miệng
Để chống lại chính mình
Thành ra cả học thuyết
Trở thành nói huyên thuyên !
Do hai điều mâu thuẫn
Tuyệt đối trái ngược nhau
Lại bỏ vào chung giỏ
Chỉ có khiến điên đầu !
Thành những kẻ ngây thơ
Mới tin vào thuyết Mác
Bởi vì được đàng này
Lại thành mất đàng khác !
Riêng những ai thông minh
Thấy liền chỗ phi lý
Là Mác quên con người
Quên bản năng cố hữu !
Con người không thần thánh
Sao xem như thiên thần
Để hô hào chuyên chính
Khiến xã hội chết trân !
Nên mọi điều tích cực
Do Mác đã đưa ra
Liền trở nên tiêu cực
Khác gì chuyện tà ma !
Chỉ những anh nào ngu
Hay những tay khuynh tả
Mới thơ ngây mê muội
Còn thảy đều xót xa !
Mác bảo tới thiên đường
Khi làm ăn tập thể
Không còn có chính quyền
Không còn có tiền tệ !
Nhưng chính quyền không có
Hỏi luật pháp lấy đâu
Mác bảo xóa luật pháp
Lấy giải phóng làm đầu !
Đúng là vô chính phủ
Quả là nói bông lông
Quên con người thú tính
Lại cho là thiên thần !
Mác còn cho tinh thần
Chính thượng tầng kiến trúc
Và toàn bộ văn hóa
Chỉ xây trên vật chất !
Quả thông minh tuyệt trần
Đúng đỉnh cao trí tuệ
Bởi nghĩ thuần vật chất
Mà “biện chứng” rõ tài !
Chẳng thấy phi lô-gích
Nên con nít mới tin
Vật chất tự “biện chứng”
Thật ăn nói hồ đồ !
Lại chủ trương vô sản
Xã hội không dùng tiền
Kinh tế chỉ phân phối
Thật là hết sức điên !
Khác gì phỉnh lũ trẻ
Theo tau ăn cứt gà
Xã hội mà kiểu ấy
Lấy gì sản xuất ra !
Xã hội không trí tuệ
Duy ý chí hàng đầu
Quay lưng lại khoa học
Làm sao mà tiến mau !
Còn thêm điều mê tín
Lấy giai cấp làm đầu
Luôn cho rằng vô sản
Mới chính là đầu tàu !
Bởi ý nghĩa dân chủ
Thì không loại một ai
Mác muốn diệt “tư bản”
Vậy hỏi đúng hay sai !
Tư bản nhiều đầu óc
Nhiều phương thức kinh doanh
Nhiều công cụ sản xuất
Tại sao không tốt lành !
Nhiều nếp cũng một xôi
Cũng trong nồi xã hội
Mác lại cho “bóc lột”
Khiến xã hội ôi thôi !
Lẫn “thặng dư giá trị”
Thật lẩn thẩn hoang đường
Biết gì trong một hũ
Tương nào vẫn chẳng tương !
Nói chung thuyết của Mác
Phỉnh được mấy anh khờ
Vụng múa chê đất lệch
Xã hội thành bá vơ !
Vì nếu có nhân văn
Và có cả kỹ thuật
Thêm pháp luật rõ ràng
Tại sao không hiệu quả !
Chủ trương xóa luật pháp
Cho luật pháp tay sai
Của giai cấp thống trị
Quả ngu một không hai !
Toàn quy vào giai cấp
Thì còn đâu con người
Khiến người thành gấu ó
Xã hội thành đười ươi !
Vì xã hội văn minh
Cùng nhìn về một hướng
Cùng hỗ trợ lẫn nhau
Khiến mọi người phát triển !
Giống như hai con sóc
Không trồng chung quả sồi
Cốt giành nhau ăn mất
Lấy đâu ra cây sồi !
Nên đấu tranh giai cấp
Chỉ nhìn ngược lại nhau
Nhằm giành nhau quyền lợi
Dễ mà phát triển sao !
Đó chẳng qua tại Mác
Tin nhảm vào Hegel
Tin nhảm luật “biện chứng”
Cho là điều thần tiên !
Cho nên từ duy tâm
“Biện chứng” thành duy vật
Quả là điều nghịch lý
Quả Mác thật quá khờ !
Lại chủ trương chuyên chính
Xã hội thành đàn bầy
Thật đúng là tội lỗi
Điều này quả không sai !
Đâu còn gì độc lập
Đâu còn gì tự do
Đâu còn gì hạnh phúc
Như Mác đã hô hào !
Nên thật chỉ biết một
Mà không biết đến mười
Bảo đỉnh cao trí tuệ
Đều những anh nịnh thôi !
ĐẠI NGÀN
(19/6/13)
��180
HƯ HAY THỰC
Chuyện đời đâu thực đâu hư
Hỏi ai biết được hỡi người trần gian
Thực hư sao quá bộn bàng
Ai sai ai đúng thế gian kiểu này ?
Người cho Vũ vẫn phây phây
Người cho đã đến độ gầy trơ xương
Người cho Vũ sống đế vương
Người cho thật đáng khóc thương trong tù
Thôi thì đành cứ im ru
Chờ khi mọi việc lù lù sáng ra
Con chim đậu tít ngọn đa
Dễ gì thấy được nó ra thế nào
Dẫu sao Cù Vũ kiêu hào
Con thuyền đơn lẻ ba đào đáng khen
Dẫu rằng xuất xứ nhà quan
Mà vung vít thế mới càng hay ho !
NON NGÀN
(17/6/13)
��181
CỎ MAY
Ôi Cỏ May ôi Cỏ May
Viết về cái “isme” quả là hay
Phen này thiên hạ mắt sáng mất
Theo cái isme nào cũng hại thay !
Cuộc thế hồn nhiên có isme nào
Những anh khoái isme chỉ tào lao
Chỉ đều hợm hĩnh ngu si cả
Cốt phỉnh người đời để tưởng cao !
Đã isme thì ra cố chấp liền
Độc tài còn miệng mép huyên thuyên
Bởi vì đã isme thì mê đắm
Nghĩ isme mới là cái trước tiên !
Mà isme thật ra có nghĩa gì ?
Đó là chủ nghĩa dịch nguyên xi
Chủ nghĩa khác gì như mê ngủ
Mê ngủ thành luôn ngủ li bì !
Mình riêng cứ ngủ kệ thế gian
Bởi ôm cái isme luôn mơ màng
Tưởng trời chưa sáng nên say ngủ
Kể chi lịch sử đã sang trang !
Quả thật ai người sinh cái isme
Đúng là ngớ ngẩn lẫn chủ quan
Lịch sử khác chi dòng sông chảy
Hòn đá “isme” nào lại cản đàng !
THƯỢNG NGÀN
(18/6/13)
��182
HỢP VÀ CHỐNG
Mọi người góp sức cùng nhau
Xây nên xã hội việc này thường thôi
Mỗi người tranh sống trong đời
Mà do tranh sống dễ nhường chi ai
Thế nên đời quả không sai
Một là hợp tác hai là chống nhau
Hợp nhau cần “đúng” làm đầu
Chống nhau nên chỉ tại hầu cái “sai”
Tranh ăn mà chống chi tài
Còn như tranh đúng chống thành mới hay
Chỉ ai mũ nỉ che tai
Bất cần sai đúng mới là cầu an
Vậy nên cao thấp rõ ràng
Mọi người đâu chỉ làng nhàng như nhau
Đấu tranh vẫn chuyện con người
Nhưng mà đâu tránh việc đời nhiêu khê
Dẫu đời bề bộn khen chê
Nhào vô cũng tốt bên lề cũng hay
Chẳng qua thảy chuyện biển dâu
Một con sông chảy lở bồi hai bên
Nên đừng nghĩ có mình ên
Mà dòng lịch sử tạo nên bao người
Nào ai đứng ở trên bờ
Mà đều cũng chỉ vật vờ trôi theo
NGÀN KHƠI
(17/6/13)
��183
THỰC CHẤT
Đời phải cần thực chất
Dù anh có là ai
Dù anh đang làm gì
Vì nếu không thực chất
Thì nào giá trị chi ?
Thực chất là cái đầu
Thực chất là con tim
Nhưng cái đầu chỉ rỗng
Nhưng con tim chỉ khô
Thì còn nghĩa lý nào ?
Dầu anh xài lộng ngữ
Vẫn giả tạo mà thôi
Còn anh dùng quyền lực
Để đi ngược với đời
Thì cũng chỉ than ôi !
Dân nào phải không biết
Mà do anh lầm rồi
Hoặc không lầm cũng vậy
Cứ cố nắm quyền hoài
Thì có phải là tồi !
Nên điều thật đơn giản
Nếu mục đích ở đời
Không phải vì dân nữa
Không phải vì nước nữa
Tất ngồi đó để chơi !
Anh chơi lợi phần anh
Có nghĩ gì ai nữa
Thành kỳ đà cản mũi
Khiến đất nước thụt lùi
Hỏi anh sáng hay đui ?
Vậy nói chung thực chất
Cần phải có cái đầu
Phải con tim quả cảm
Để ích lợi cho đời
Điều ấy bao giờ sai !
Nhưng nếu cái đầu thấp
Dễ hiểu bao việc đời
Còn con tim cằn cỗi
Khó thể nào thương ai
Mà chỉ lợi có mình !
Một đất nước dân chủ
Mọi người mới tự do
Người tài năng mới có
Góp phần lo cho dân
Độc tài chỉ cùn mằn !
Song đầu óc của anh
Có ai cho anh được
Và trái tim của anh
Ai có thể cho anh
Mọi việc cứ quẩn quanh !
Thật quả đời nghiệt ngã
Cớ sao anh sinh ra
Ai trao quyền anh giữ
Dù nắm hoài cũng vậy
Ai nói anh thông minh ?
Nên có nói cạn lời
Hay nói hoài cũng vậy
Đầu óc anh mụ rồi
Dễ nào anh chịu thấy
Lại cho mình sáng hoài !
NGÀN KHƠI
(15/6/13)
��184
CHO DẦU
Cho dầu anh đỏ trong xương
Có cha quan lớn luôn thương cụ Hồ
Gặp cơn sóng gió ba đào
Lẽ nào cứ để cho anh chìm xuồng
Tình người bao lẽ sao buông
Đỏ vàng rồi cũng tới hồi phôi pha
Cứu người như thể cứu ta
Anh em cùng một mái nhà vậy thôi !
TRĂNG NGÀN
(14/6/13)
��185
CÂY BỨA
Thuyết Mác như cây bứa
Chưa ăn tưởng rất ngon
Ăn vào chua vãi đái
Còn hơn ngậm bồ hòn !
Lúc chưa có trái bứa
Nhiều người nghe hư danh
Quyết trồng nhanh cây bứa
Quyết làm cây lớn nhanh !
Cho dầu bao hao tốn
Cũng cương quyết thực hành
Cả thả mồi bắt bóng
Ai khuyên nổi tam bành !
Đến khi có trái bứa
Nhiều người tranh nhau ăn
Ăn vào chua té đái
Làm thinh không nói năng !
Cây chua sao trái ngọt
Hầu vẫn chỉ lẽ thường
Trồng rồi sao chặt bỏ
Nên cứ đành vấn vương !
SAO NGÀN
(14/6/13)
��186
TẢ VỚI HỮU
Hữu thì hay thận trọng
Vì đời cũng vì mình
Tả thì luôn ẩu tả
Việc làm luôn tung hê
Hữu bị chê thủ cựu
Nhưng chắc ăn mới làm
Tả thì thường quếnh quáng
Nhân danh điều lung tung
Từ cổ xưa tới giờ
Hữu vẫn thường kín đáo
Tả tào lao táo bạo
Ném lao bỏ cả lao
Dân khôn thường ưa hữu
Dân ngu ưa tả khuynh
Hữu hay thường nói chắc
Tả miệng lưỡi tuyên truyền
Hữu luôn theo nền móng
Tả lại hay làm tàng
Miệng nói điều nhân ái
Bụng thường tính riêng tư !
LÁ NGÀN
(14/6/13)
��186
HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ
Hai viên bảo ngọc nước nhà
Không gì sánh được nơi người Việt Nam
Một là bài hát Trống Cơm
Hai là Danh tác Nguyễn Du Truyện Kiều
Trống Cơm mỹ điệu dân ca
Ngàn lần tuyệt hảo khó điều nào chê
Truyện Kiều trác tuyệt thi thơ
Điệu đàng lục bát hài hòa vô song
Thanh Tâm chỉ chút đèo bòng
Tố Như quả mới thật trong thi tài
Bởi Kiều đâu chỉ chuyện Kiều
Nhưng là thi khiếu con người Nguyễn Du
Thơ làm nào khác dạo chơi
Trong vườn nghệ thuật muôn đời tinh hoa
Điệu thơ lục bát hài hòa
Triệu người khó thể sánh tài Tố Như
Dầu Đoàn Thị Điểm cũng hay
Nhưng mà khó sánh nổi tài Nguyễn Du
Hoặc Cung Oán cũng tài hoa
Nguyễn Du vẫn cứ vượt xa Như Hầu
Đúng tài có một không hai
Ngàn đời khó kiếm ai tày Nguyễn Du
Bao câu lục bát diễm kiều
Tràn đầy hoa gấm tựa hồ trăng sao
Tuyệt vời hơn cả ca dao
Tinh hoa nghệ thuật nước nhà hầu đây
Bập bùng làn điệu Trống cơm
Rỡ ràng gấm vóc Truyện Kiều Tố Như !
ĐẠI NGÀN
(13/6/13)
��186
THỜI LÃNG MẠN
Thời lãng mạn đã qua rồi
Bây giờ ôn lại sự đời thấy vui
Con rùa lại vẫn con rùa
Con trăn lại chỉ giống nòi loài trăn
Ngày xưa anh tỏ rất hăng
Ngày nay đâu thấy anh bằng ngày xưa
Bởi vì rùa rụt cổ rồi
Bởi vì rồng rắn lên mây đâu còn
Đời giờ tựa củ khoai lang
Đố anh lãng mạn giữa đời thời nay
Củ khoai thực tế ấy mà
Nên anh lãng mạn ngày xưa chuyện thường
Ba đồng một chục sinh viên
Dễ gì tìm được bao người hùng anh
Bôn sai ai uốn lá cành
Dễ nào mở kẽm để cành buông ra
Thôi thời lãng mạn đã qua
Và thời diễn cảnh cũng đà hết đi
Hết xong tìm lại được gì
Cầm bằng như chiếc thuyền đi theo dòng
Theo dòng hay chỉ long nhong
Một thời tuổi trẻ mơ mòng vậy thôi
Giờ thì tất cả già rồi
Lớp tuồng đã đóng sau thời ngu ngơ …
NGÀN MÂY
(13/6/13)
��187
ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI
Đời luôn vốn chỉ cuộc chơi
Có gì nghiêm trọng hỡi người anh em !
Kìa nghe lời Hạ Đình Nguyên
Người tù kinh nghiệm ở Miền Nam xưa !
Từng cho nghiêm ngặt mới oai
Giờ thì biết rõ mọi điều trần ai !
Khác chi Hà Vũ hiện giờ
Thấy mình quan trọng nên thơ cuộc đời !
Thật thì đời chỉ cuộc chơi
Qua cầu mới biết ai người ra sao !
Mọi điều đả đảo hoan hô
Phải dành cho đám phàm phu đời thường !
Mình anh tiến sĩ đường đường
Lẽ nào cứ để vấn vương sự tình !
Thử chơi nhằm tỏ bất bình
Xong rồi mọi việc lại thường như xưa !
Dại gì thách nắng cùng mưa
Dại chi thách đấu giữa trưa mặt trời !
Khiến mình càng đổ mồ hôi
Phải chi chuyển được núi rừng hai bên !
Thôi thì đừng nghĩ mình ên
Kiên cường bất khuất hỏi nên điều gì !
Nhưng cần bình tỉnh lại đi
Mình khôn tự quyết vậy thì mới khôn !
Ngựa hay luôn tính đường trường
Việc gì lại kiểu như phường thiêu thân !
Tù xưa kinh nghiệm muôn phần
Hạ Đình Nguyên đó cần chi mơ màng !
Giờ thì lịch sử sang trang
Cuộc chơi vẫn vậy lại càng nên chơi !
Cần chi nghiêm cẩn bồi hồi
Nhịn hoài rồi cũng tới hồi còn chi !
Đá chìm bèo lại lan đi
Kiên cường kiểu ấy hay gì tấm thân !
Cho nên thông cảm vạn phần
Vài dòng nhắn gửi tới người anh em !
Phải cần suy nghĩ sáng thêm
Mình còn càng lại ích thêm cho đời !
Chớ như dòng nước chảy xuôi
Hoa trôi bèo giạt chỉ người thường thôi !
HOA NGÀN
(11/6/13)
��188
KHÔN HAY DẠI
Nếu anh chết thì anh khôn hay dại
Để anh đi thì ai đó dại hay khôn
Quả đời này bao nhiêu chuyện đâu lường
Song gom lại cũng toàn khôn với dại
Khôn nếu chết để đời thay da thịt
Dại chết rồi đời vẫn cứ như xưa
Khôn thì nên tìm được cách cứu người
Còn nếu dại thì trơ gan như phỗng đá
Chuyện đời thật quả nói hoài không đủ
Dại cùng khôn ôi muôn chuyện thế gian
Ừ thì thôi thiên hạ thảy mơ màng
Ai cũng nghĩ mình khôn hơn là dại !
ĐẠI NGÀN
(11/5/13)
��189
THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT
Quả từ lâu lắm trên đời
Thơ cùng người Việt hệt trời cùng mây
Điều này không biết là sao
Biết đâu vẫn có từ thời Hùng Vương
Nhà thơ luôn có đầy đường
Cũng như đây đó mọi miền thâm sâu
Như mây vấn vít bầu trời
Như sương ban sớm dãi đầy thôn trang
Dầu thơ toàn chỉ mơ màng
Ngập điều vơ vẩn làng nhàng vậy thôi
Ai nào sánh được Nguyễn Du
Hay Đoàn Thị Điểm tứ thơ nhẹ nhàng
Thế nhưng đất Việt rõ ràng
Thơ đầy như lá trên ngàn vậy thôi
Đố ai quét hết trên đời
Tỷ bài thơ Việt bời bời đó đây !
MÂY NGÀN
(11/6/13)
��190
THÔI MÀ
Thôi mà trách móc làm gì
Đời đâu dễ kiếm những ai thập toàn
Bởi vì thế sự đa đoan
Thương người không hết lấy chi ghét người
Chỉ là số phận trên đời
Chỉ là hậu quả một thời loạn ly
Nên thôi chớ trách mà chi
Con chim bị ná phải thì nên thương !
SAO NGÀN
(10/6/13)
��191
GIÁO SƯ TƯƠNG LAI
Ông làm cố vấn hai đời
Rõ ràng ông góp rất nhiều công lao
Tên ông là Nguyễn Phước Tương
Lâu rồi đã được phong hàm Giáo sư
Tương lai thật rất trơn tru
Chỉ buồn ông chẳng hiểu nhiều Mác Lê
“Bàn Chân Nổi Giận” ai mê
“Bàn Tay Nổi Giận” lắm người sửa lưng
Tư duy ông quả lừng khừng
Nói năng vướng víu sửa lưng chuyện thường
Dầu sao cũng rất đáng thương
Tương lai ông đoán thật tường đấy thôi
Ngày xưa cố vấn nổi trôi
Ngày nay cố vấn việc đời càng hay
Bàn Chân Nổi Giận đạp ngay
Bàn Tay Nổi Giận có ngày thoi ông !
SAO NGÀN
(11/6/13)
��192
NIỀM TIN TRONG CANH BẠC
Hỏi ai đánh bạc không tin
Thế thì trong chiếu ngồi lâu làm gì
Tin rằng mình thắng nó thua
Cuối cùng nó thắng chỉ vùa mình thôi !
Bởi vì há có khi hòa
Đã là đánh bạc mà hòa ai ham
Lõi đời thường kẻ cầm xâu
Dại đời con bạc cứ hoài nhào vô !
Khác gì Trung quốc Việt nam
Hiện nay chiếu bạc nơi miền Hoàng Sa
Trường Sa cũng vậy chỉ là
Hòm hòm quốc tế ta bà đó thôi !
Dẫu sao thì chuyện đã rồi
Nhưng mà dân ức kéo đi biểu tình
Khiến ông Nhà nước thấy phiền
Lệnh Công an cản khắp miền Bắc Nam !
Trở thành chiếu bạc trang nghiêm
Chỉ dành người đánh cấm ai can vào
Can vào chỉ trỏ tào lao
Miệng mồm la lối dễ nào chịu sao !
Thang đâu bắc hỏi ông Trời
Chừng nào canh bạc rã rời đây ông
Chừng nào toàn vẹn núi sông
Chừng nào chiếu bạc cuốn sòng ra đi ?
NGÀN KHƠI
(09/6/13)
��193
CON KIẾN
VÀ CỦ KHOAI
Có con kiến nhỏ
Đi kiện củ khoai
Bảo rằng khoai thúi
Biết làm sao ăn ?
Củ khoai sùng bố
Bắt kiến đi tù
Kiến bèn biện bạch
Ta nào có ngu !
Ta thương Bác Hồ
Ta yêu Đại tướng
Bắt ta đi tù
Là việc rất chướng !
Củ khoai làm thinh
Kiến bèn giở giọng
Ta Mác Lênin
Tại sao lóng cóng !
Hai đàng tranh cãi
Rừng đứng ngoài nghe
Hết xuân tới hạ
Hết thu sang đông !
Chuyện chưa ngã ngũ
Kiến bèn nhịn ăn
Kiên cường bất khuất
Kiến quả là hăng !
Củ khoai vẫn im
Phớt lờ mọi chuyện
Kiến càng yếu dần
Thiên hạ hoảng sợ !
Nếu mai kiến chết
Mất đi tinh hoa
Giặc ngoài có đến
Thật là xót xa !
Chuyện đời là vậy
Cái kiến củ khoai
Biết ai là đúng
Biết ai mới sai !
Củ khoai có luật
Cái kiến có oai
Lấy oai chống luật
Thật quả rạch ròi !
Kiến thì biết luật
Quyền không trong tay
Nhưng quyền là luật
Kiến nào có hay !
Cuối cùng khoai thắng
Kiến phải ngồi tù
Bảy năm đăng đẳng
Trời mây âm u !
Gió ngàn vẫn thổi
Mây ngàn vẫn bay
Trăng ngàn vẫn sáng
Kiến luôn hăng say !
Củ khoai nầy mầm
Ra thân ra lá
Cuối cùng thăng hoa
Kiến càng thấy lạ !
SAO NGÀN
(08/6/13)
��194
QUYẾT TỬ !
Anh quyết tử thì làm sao sống được
Đã chết rồi sự thể biết về đâu
Đừng nghĩ rằng Tổ quốc sẽ quyết sinh
Đời vẫn thế chợ vẫn đông là thế !
Để anh chết ai con người trách nhiệm
Đáng gì đâu một Hà Vũ trên đời
Nhưng sẽ mang tiếng xấu với mọi người
Khôn hay dại hãy cần nên suy nghĩ !
Sống tranh đấu có nghĩa mình phải sống
Mình đi rồi tợ dòng nước trôi xuôi
Cứ nghĩ xem ai là kẻ giúp mình
Dẫu Đại tướng hay Bác Hồ cũng vậy !
Sao mơ mộng khiến đời nên vớ vẩn
Thân nam nhi lại suy tưởng huyễn hoài
Dẫu tôn xưng chủ nghĩa đến vạn đời
Đời vẫn thế xưa nay đời vẫn thế !
Nào tỉnh lại hỡi con người tuấn tú
Mọi trò chơi coi như đã hạ màn
Hãy quay về với Tổ quốc giang san
Chỉ coi trọng Lạc Hồng là duy nhất !
Sao lại quyết chỉ một mình vượt cạn
Hiểm nghèo thay làm dậy sóng đất bằng
Mặt đất thành ra biển cả mênh mông
Người lố nhố nhưng ai người ứng cứu !
Tuổi còn trẻ bởi chưa già là mấy
Đời là chơi sao nghiêm ngặt làm gì
Chơi cho đời mà đâu phải cho mình
Chơi là vậy có chơi thì có chịu !
Đã có chịu thì tội gì xả láng
Vốn còn nguyên mới tiếp tục nhân ra
Vốn cụt rồi thử ai kẻ cho vay
Chơi là vậy phải chơi bằng thiện nghệ !
Dẫu xanh, đỏ, đen, vàng, hay là trắng
Cũng sắc màu tíu tít giữa trần gian
Có gì đâu nghiêm trọng để chết oan
Cần tỉnh táo phải tự mình tỉnh táo !
NON NGÀN
(08/6/13)
��195
ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ !
Thân làm Tiến sĩ bên Tây
Về nhà cọ quậy muốn đời lên hương
Không may gãy đổ nửa đường
Con đường mơ ước vấn vương việc đời
Tự do dẫu chết đến nơi
Một mình ông quả đáng đời nễ nang
Củ khoai con kiến kiện càn
Cây đa cành cụt lại leo ra vào
Vẽ tranh Đại Tướng tự hào
Danh tài hội họa lẽ nào bỏ không
Hoan hô Chủ Nghĩa thần đồng
Vậy mà ông vẫn lọt vòng lao lung !
Tội thay ông thật muôn trùng
Bảy năm ngồi mãi vốn buồn hay chi
Bây giờ còn cảnh lâm ly
Dầu ông tuyệt thực dễ gì thắng thua
Lở thua chỉ phí của chùa
Còn mà thắng được hỏi đời chịu sao
Thế nên giữa chốn ba đào
Trượng phu ông quả thật là nên danh
Đâu mong thân bại danh thành
Chỉ mong ông vẫn được Trời độ cho
Trời độ cho khiến người nghĩ lại
Cốt làm sao giúp được qua truông
Qua truông dầu chữa hết tuồng
Bởi đời cứ vẫn còn muôn mặt mà
Dầu tù ông có chưa ra
Anh hùng thời loạn há mà ngồi không
Thế nên cầu chúc cho ông
Thành công chí it cũng trong dịp này
Nghĩa là vẫn sống trên đời
Bỏ công tuyệt thực bao người lo âu !
SAO NGÀN
(07/6/13)
��196
RA VÔ
Anh vô ngồi đó anh chơi
Anh đừng nói bậy không thời anh ra
Bởi vô há phải tự do
Mà cần được dắt vào ngồi mà chơi
Vô ngồi cốt để gật đầu
Ấy là cơ cấu có hầu lạ chi
Vô ngồi giữ chỗ cốt vì
Đông vui như hội dễ khi nào vào
Nghe thôi không nói tào lao
Bởi vì nói khác cũng nào ai cho
Nói theo mới khỏi đắn đo
Mọi điều ấm ớ giả đò thông qua
Chờ mong sao hết nhiệm kỳ
Được bầu lại nữa còn gì hay hơn
Viên bi thì phải tròn trơn
Có gai có góc đâu còn viên bi
MÂY NGÀN
(06/6/13)
��197
XÃ HỘI CON NGƯỜI
Ôi thôi xã hội con người
Nó như cái chợ tức cười được không
Nên đừng mà có đèo bòng
Ham mê “lý tưởng” để không ra gì
Nói ra thiên hạ cười khì
Bảo rằng tiêu cực còn gì nữa sao
Nhưng mà tiêu sướng tào lao
Cũng toàn bạc cắc lẽ nào hơn chi
Chợ đời kẻ ở người đi
Mua qua bán lại thấy chi đâu phiền
Chợ nào mà chợ thần tiên
Mua gian bán dối chiền chiền lắm khi
Ma cô đĩ điếm thiếu gì
Đừng mê “lý tưởng” nhiều khi lại buồn
Chợ đen chợ đỏ có luôn
Con người là vậy có buồn để chi
Nên thôi ăn ở phải thì
Kệ cha nó thế việc gì lại than
Con người một kẻ đàng hoàng
Năm tên ba xạo có than ích gì
Nói ra thành chỗ lâm ly
Nhưng mà không nói ngu si trên đời
Hebdo quả thật tuyệt vời
Nên ai không khoái “Jơ xùy Charlie” !
TRĂNG NGÀN
(21/01/15)
��198
NGHĨ VÀ LÀM
Cái nghĩ tha hồ được tự do
Nhưng làm thì lại phải đắn đo
Bởi nghĩ riêng mình ai biết được
Còn làm ảnh hưởng đến nhiều người !
Thế nên làm nghĩ luôn suy xét
Nếu chỉ riêng mình hay tới ai
Cố chấp trở nên thành độc đoán
Và nguy hơn nữa chính độc tài !
Độc tài do nghĩ riêng mình đúng
Hay muốn lợi mình chỉ thế thôi
Do đó đạp lên quyền người khác
Độc tài cả thảy vậy là sai !
Tự do khi chẳng phạm vào ai
Còn phạm vào người dễ tự do
Như thế tự do cần hạn chế
Nếu không cũng nào khác độc tài !
Vậy quả rõ ràng là hai mặt
Một mặt tự do mặt độc tài
Hai mặt làm nên cùng thực thể
Đó là thực tế chính con người !
Con người lợi dụng sự tự do
Có khác gì anh muốn độc tài
Ngụy biện chẳng qua là thế đó
Cả hai đều xấu có thua ai !
Bởi vậy mà nên phải đồng đều
Độc tài ngu dốt giống tự do
Khi thành quá đáng đều nên hại
Bởi thói người đời ưa nhân danh !
Nhân danh tự nó vẫn xấu rồi
Để được độc tài hay tự do
Nhân danh giống kiểu quân ăn cướp
Ăn cắp hay gì vẫn nhân danh !
Vậy thì có dẫu "non" hay "oui"
Để chống hoặc binh với Charlie
Cách nói chẳng qua bên ngoài hết
Nhưng là cái bụng mới ra chi !
Bụng mà chính đáng mới khả khi
Bụng chỉ dối dang liệu quý gì
Đó chính là nguyên do trước nhất
Để phân biệt được nghĩ và làm !
Mỗi người cái bụng luôn đầy cứt
Chỉ có cái đầu mới sạch thôi
Nhưng nếu muốn đem đầu xuống bụng
Rõ ràng đầu cũng sẽ tanh hôi !
Vậy không gì xấu bằng độc tài
Thực chất riêng mình muốn tự do
Nhưng đó tự do đầy quá trớn
Con người hai mặt quả không sai !
Bởi vậy thích luôn dùng xảo ngữ
Ưa luôn dùng công cụ tuyên truyền
Anh ngu tưởng thế đều toàn đúng
Cho đó tự do cả triệu lần !
ĐẠI NGÀN
(23/01/15)
��199
CHẤT THƠ
Thơ sang cả giống như là chất ngọc
Từ ngữ ngôn vần điệu đến hơi thơ
Thơ sang cả tứ thơ luôn bát ngát
Thơ như mây như gió vút lên trời
Thơ đâu phải chỉ ghép vần lựa chữ
Mà biển thơ cuồn cuộn sóng xa khơi
Thơ vương giả là thơ đầy hình tượng
Hình tượng như nâng cấp thế gian lên
NGÀN KHƠI
(03/7/12)
��200
THƠ XUÂN SÁCH
Thơ lục bát vẫn là thơ duyên dáng
Thơ thất ngôn thì trang trọng ở đời
Hơi lục bát mượt mà nơi Nguyễn Bính
Còn thơ Đường Xuân Sách vẫn duyên hơn
Thơ Xuân Sách giống cõi lòng chân chính
Anh làm thơ để khẳng định về mình
Thơ súc tích nói việc đời chân thực
Người làm thơ đâu phải kiểu linh tinh
Nhà thơ tốt chẳng nhiều bài mới tốt
Vài bài thôi đã có thể để đời
Thơ Xuân Sách để đời là thế đó
Vì nhà thơ độc lập giữa nhân gian
Còn thợ thơ vẫn bao kẻ làng nhàng
Thơ xu mị việc đời đâu đáng kể
Thơ Xuân Sách rõ ràng nhiều hiểu biết
Hiểu việc đời và thơ cũng hiên ngang !
NON NGÀN
(01/7/12)
⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓
MỤC LỤC THEO THỨ TỰ ĐÃ POST LÊN (TẬP II)
��101. TÌNH THÁNH THIỆN / Tr. 1
��102. TÌNH NGƯỜI / Tr. 2
��103. HOA SEN VÀ TỐ NHƯ / Tr. 3
��104. TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU / Tr. 4
��105. BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC / Tr. 5
��106. ĐỘI BANH / Tr. 6
��107. TRỜI SINH / Tr. 7
��108. SAI VÀ ĐÚNG / Tr. 8
��109. CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ / Tr. 10
��110. CŨNG HAY / Tr. 11
��111. SNOWDEN / Tr. 11
��112. “LÝ LUẬN” MÁC LÊ / Tr. 12
��113. NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG / Tr. 14
��114. NGƯỜI BUÔN GIÓ / Tr. 15
��115. TREO DÊ BÁN CHÓ / Tr. 15
��116. NỖI BUỒN CHIẾN TRANH / Tr. 17
��117. NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG / Tr. 18
��118. LỬA / Tr. 20
��119. THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH / Tr. 21
��120. TRẬN ĐIÊN BIÊN / Tr. 23
��121. CÙ HUY HÀ VŨ / Tr. 25
��122. TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU / Tr. 26
��123. HỒ HỮU TƯỜNG VÀ TRẦN ĐỨC THẢO / Tr. 27
��124. Gà CON / Tr. 28
��125. LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ / Tr. 29
��126. VÀNG THAU LẪN LỘN / Tr. 30
��127. ĐÒI DÂN CHỦ / Tr. 31
��128. NGÀY NAY / Tr. 32
��129. SO GĂNG / Tr. 33
��130. TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN / Tr. 34
��131. CÔNG MINH / Tr. 34
��132. VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN / Tr. 35
��133. TƯỚNG GIÁP / Tr. 36
��134. BINH LỬA / Tr. 37
��135. NHÂN VĂN / Tr. 38
��136. BIỂU CHI LÀM NẤY / Tr. 39
��137. MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN / Tr. 39
��138. NGÀY XƯA NGÀY NAY / Tr. 40
��139. NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ / Tr. 41
��140. ANH HÙNG THẾ GIỚI / Tr. 42
��141. LỊCH SỬ / Tr. 43
��142. KINH TẾ VÀ Xà HỘI / Tr. 44
��143. CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA / Tr. 47
��144. GUILLERMO FARINAS / Tr. 48
��145. CỠI NGỰA XEM HOA / Tr. 49
��146. GIÁO DỤC / Tr. 49
��147. THỈNH NGUYỆN THƯ / Tr. 50
��148. CHÍNH NGHĨA VÀ SỰ ĐOÀN KẾT / Tr. 51
��149. VĂN CHƯƠNG NGHỆ THUẬT / Tr. 53
��150. BẰNG VÀ NHỌN / Tr. 54
��151. NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN / Tr. 54
��152. “CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN” / Tr. 55
��153. TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN / Tr. 55
��154. TẬP SỰ / Tr. 57
��155. CŨNG THÌ / Tr. 58
��156. NGƯỜI TRÍ THỨC CHÂN CHÍNH / Tr. 59
��157. AI THẮNG AI ? / Tr. 60
��158. ĐẠI TƯỚNG / Tr. 61
��159. ĐẤU TRANH / Tr. 61
��160. BA HẠNG NGƯỜI TA / Tr. 62
��161. THƠ / Tr. 63
��162. EDWARD SNOWDEN / Tr. 64
��163. VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG / Tr. 64
��164. CÁI LÝ TRONG ĐỜI / Tr. 65
��165. CHÓ VÀ NGƯỜI / Tr. 67
��166. KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH / Tr. 67
��167. CON NGƯỜI VÀ THỂ CHẾ / Tr. 69
��168. TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI / Tr. 71
��169. TIN DẠI / Tr. 72
��170. “SỰ TẦM THƯỜNG” / Tr. 73
��171. DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI / Tr. 74
��172. CHUYỆN NGOÀI LỀ / Tr. 75
��173. SỨC SỐNG VƯƠN LÊN / Tr. 76
��174. ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT / Tr. 77
��175. ĐIỆN BIÊN PHỦ / Tr. 78
��176. SỰ ĐỜI / Tr. 79
��177. CHÂN NAM ĐÁ CHÂN XIU / Tr. 80
��178. VÀO VÀ KHÔNG VÀO / Tr. 81
��179. ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG CHỦ THUYẾT MÁC / Tr. 81
��180. HƯ HAY THỰC / Tr. 86
��181. CỎ MAY / Tr. 86
��182. HỢP VÀ CHỐNG / Tr. 87
��183. THỰC CHẤT / Tr. 88
��184. CHO DẦU / Tr. 90
��185. CÂY BỨA / Tr. 90
��186. TẢ VỚI HỮU / Tr. 91
��186. HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ / Tr. 92
��186. THỜI LÃNG MẠN / Tr. 93
��187. ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI / Tr. 94
��188. KHÔN HAY DẠI / Tr. 95
��189. THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT / Tr. 96
��190. THÔI MÀ / Tr. 96
��191. GIÁO SƯ TƯƠNG LAI / Tr. 97
��192. NIỀM TIN TRONG CANH BẠC / Tr. 97
��193. CON KIẾN VÀ CỦ KHOAI / Tr. 98
��194. QUYẾT TỬ ! / Tr. 100
��195. ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ ! / Tr. 101
��196. RA VÔ / Tr. 103
��197. Xà HỘI CON NGƯỜI / Tr. 103
��198. NGHĨ VÀ LÀM / Tr. 104
��199. CHẤT THƠ / Tr. 106
��200. THƠ XUÂN SÁCH / Tr. 115
⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓
MỤC LỤC THEO THỨ TỰ XẾP VẦN CHỮ (TẬP II)
AI THẮNG AI ? (��157)
ANH HÙNG THẾ GIỚI (��140)
BA HẠNG NGƯỜI TA (��160)
BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC (��. 105)
BẰNG VÀ NHỌN (��150)
BIỂU CHI LÀM NẤY (��136)
BINH LỬA (��134)
CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ (��109)
CÁI LÝ TRONG ĐỜI (��164)
CÂY BỨA (��185)
CHẤT THƠ (��199)
CHÂN NAM ĐÁ CHÂN XIÊU (��177)
“CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN” (��152)
CHÍNH NGHĨA VÀ SỰ ĐOÀN KẾT (��148)
CHO DẦU (��184)
CHÓ VÀ NGƯỜI (��165)
CHUYỆN NGOÀI LỀ (��172)
CON KIẾN VÀ CỦ KHOAI (��193)
CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA (��143)
CON NGƯỜI VÀ THỂ CHẾ (��167)
CỎ MAY (��181)
CÔNG MINH (��131)
CỠI NGỰA XEM HOA (��145)
CÙ HUY HÀ VŨ (��121)
CŨNG HAY (��110)
CŨNG THÌ (��155)
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (��171)
ĐẠI TƯỚNG (��158)
ĐẤU TRANH (��159)
ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT (��174)
ĐIỆN BIÊN PHỦ (��175)
ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG CHỦ THUYẾT MÁC (��179)
ĐÒI DÂN CHỦ (��127)
ĐỘI BANH (��106)
ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI (��187)
EDWARD SNOWDEN (��162)
Gà CON (��124)
GIÁO DỤC (��146)
GIÁO SƯ TƯƠNG LAI (��191)
GUILLERMO FARINAS (��144)
HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ (��186)
HOA SEN VÀ TỐ NHƯ (�� 103)
HỒ HỮU TƯỜNG VÀ TRẦN ĐỨC THẢO (��123)
HỢP VÀ CHỐNG (��182)
HƯ HAY THỰC (��180)
KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH (��166)
KINH TẾ VÀ Xà HỘI (��142)
KHÔN HAY DẠI (��188)
LỊCH SỬ (��141)
LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ (��125)
LỬA (��118)
“LÝ LUẬN” MÁC LÊ (��112)
MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN (��137)
NGÀY NAY (��128)
NGÀY XƯA NGÀY NAY (��138)
NGHĨ VÀ LÀM (��198)
NGƯỜI BUÔN GIÓ (��114)
NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ (��139)
NGƯỜI TRÍ THỨC CHÂN CHÍNH (��156)
NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN (��151)
NHÂN VĂN (��135)
NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG (��113)
NIỀM TIN TRONG CANH BẠC (��192)
NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG (��117)
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH (��116)
ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ ! (��195)
QUYẾT TỬ ! (��194)
RA VÔ (��196)
SAI VÀ ĐÚNG (��108)
SNOWDEN (��111)
SO GĂNG (��129)
SỰ ĐỜI (��176)
“SỰ TẦM THƯỜNG” (��170)
SỨC SỐNG VƯƠN LÊN (��173)
TẢ VỚI HỮU (��186)
TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN (��153)
TẬP SỰ (��154)
THỈNH NGUYỆN THƯ (��147)
THÔI MÀ (��190)
THƠ (��161)
THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT (��189)
THƠ XUÂN SÁCH (��200)
THỜI LÃNG MẠN (��186)
THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH (��119)
THỰC CHẤT (��183)
TIN DẠI (��169)
TÌNH NGƯỜI (��102)
TÌNH THÁNH THIỆN (��101)
TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU (��122)
TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI (��168)
TƯỚNG GIÁP (��133)
TRẬN ĐIÊN BIÊN (��120)
TREO DÊ BÁN CHÓ (��115)
TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN (��130)
TRỜI SINH (��107)
TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU (��. 104)
VÀNG THAU LẪN LỘN (��126)
VÀO VÀ KHÔNG VÀO (��178)
VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG (��163)
VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN (��132)
Xà HỘI CON NGƯỜI (��197)
[HẾT TẬP II → TẬP III]
Đê mê quá khi hai làn da thịt
Khẻ chạm vào trong vẻ ngọc thanh tao
Đôi tim nồng càng hồng thắm xiết bao
Và ngôn ngữ chỉ hóa thành câm nín !
Yêu là thế lần đầu đâu ngờ được
Toàn rung lên trong nhạc điệu tê mê
Mười ngón tay chỉ ve vuốt vụng về
Đôi môi muốn mà ngàn lần chưa dám !
Mong manh quá như làn sương mờ ảo
Nhẹ nhàng rung trong điệu khúc tuyệt vời
Muốn ôm nhau mà chỉ thấy ngại ngùng
Thời gian có trôi đi hay dừng lại !
Yêu biết mấy mà vạn lời câm nín
Nghĩ vu vơ nào có dám hé môi
Chỉ ngẩn người trong tĩnh lặng bồi hồi
Nghe tim đập để thấy lòng phấn chấn !
Tình yêu đó thời gian như dừng lại
Quá mong manh như sương đọng đầu cành
Khẻ rung lên e giọt ngọc tan tành
Đành cố giữ mãi phút giây thánh thiện !
Tình câm nín trong vô biên là thế
Biển sục sôi mà chẳng dám phũ phàng
Chỉ lặng yên chìm đắm giữa miên man
Như ngập ngụa trong tơ vàng óng ánh !
Ôi rung động quả lần đầu thánh thiện
Sát kề nhau mà ngăn cách vô biên
Dẫu cách ngăn vẫn hòa điệu muôn vàn
Chực òa vỡ trong bao nhiêu thèm khát !
Bao thánh thiện đây phút giây vời vợi
Tình chơi vơi như trăng giữa bầu trời
Như sao ngàn im ắng mãi xa xôi
Tình tràn ngập tợ đôi tim dậy sóng !
Thiêng liêng quá thật tình yêu thánh thiện
Tình nồng nàn mà tĩnh lặng bao nhiêu
Đôi vòng tay đâu đã dám chi nhiều
Vờ hờ hững giữa đôi tim nồng cháy !
Cố câm nín khi lửa tình bốc dậy
Sóng trào dâng mà toàn chỉ ngại ngùng
Thiêng liêng sao tình thật sự lần đầu
Quá nguyên thủy như cửa rừng chưa mở !
Quả thánh thiện tình đầu đời biết mấy
Chạm nhẹ thôi mà tưởng ái ân rồi
Thiêng liêng thay rung động của đời người
Thần thánh quá khi lần đầu chạm đến !
TRĂNG NGÀN
(17/7/13)
��. 102
TÌNH NGƯỜI
Người xưa bảo người linh ư vạn vật
Nên tình người mà thiếu có ra chi
Con người đâu sinh vật chỉ biết ăn
Hay là sống cốt nhằm vào tứ khoái !
Trong xã hội tinh thần là trên hết
Tinh thần cao càng bảo đảm văn minh
Đó là người với ý thức nhân văn
Hài hòa sống trong tinh thần nhân đạo
Bởi văn hóa và văn minh là một
Không cái này cũng chẳng có cái kia
Tinh thần là văn hóa ở chiều cao
Sống vật chất chỉ là điều cơ bản
Người văn hóa giống như người đứng thẳng
Đầu đội trời chân đạp đất ở đời
Văn hóa không thì thử hỏi khác chi
Như ngồi bẹp hay trườn trên mặt đất
Đời nhân bản mọi người cùng hợp tác
Cùng chia nhau hạnh phúc lẫn gian nan
Đâu phải như loài vật chỉ hoang tàng
Sống mạnh được yếu thua làm quy luật
Đạo đức ấy người xưa từng đã nói
Là lòng nhân là tình ái ở đời
Phải sống sao cho đúng cách con người
Đời nhân bản mới linh ư vạn vật
Trong vũ trụ con người cao hơn hết
Giữa tam tài là gạch nối nhân gian
Trên là Trời dưới là đất bạt ngàn
Có xã hội con người nằm ở giữa
Đơn giản thế cuộc đời luôn kỳ diệu
Tại dã man là do dốt ở đời
Người tinh hoa mới tinh chất loài người
Còn cặn bã cũng khác gì đất đá
Dù sinh vật nhưng tinh thần là chính
Xã hội người phải xã hội văn minh
Khi trở nên chỉ xã hội dã man
Người suy thoái xuống trở thành loài thú !
THƯỢNG NGÀN
(16/7/13)
��. 103
HOA SEN VÀ TỐ NHƯ
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất thiên tài Tố Như !
Vạn đời tên tuổi nào phai
“Truyện Kiều” quả xứng tinh hoa ở đời
“Dặm xa ngất tận mù khơi”
Thi hào vang tiếng muôn đời khác chi
Nên hoa nào sánh bằng sen
Việt Nam ai dám sánh bằng Nguyễn Du !
NON NGÀN
(16/7/13)
��. 104
TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU
Nguyễn Du nào phải triết gia
Cho dù người chỉ thi tài vậy thôi
Thế nhưng tư tưởng của ngài
Vẫn là cái mốc cho người Việt Nam !
Tinh thần chống lại bất công
Nhân văn chân chính luôn không sợ gì !
Đội trời đạp đất ở đời
Anh hùng nghĩa khí rõ người hay ho !
Dẫu là thiên mệnh trời cho
Phải luôn phấn đấu làm người thế gian !
Khiêm cung lại vẫn lạc quan
Văn chương nửa gánh giang san một chèo !
Mua vui chuyện viết để đời
Thật tình vốn cốt dạy đời tư duy !
Làm người có dễ mấy khi
Biết điều thiên mệnh hiểu điều nhân gian !
Nàng Kiều thân phận đa đoan
Chẳng qua cái số hồng nhan đó mà !
Có tài đừng cậy chi tài
Chữ tài đụng với chữ tai một vần
Nên đời luôn phải thong dong
Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo !
Quý hồ là biết làm người
Con người cao quý ở đời mới hay !
NGÀN KHƠI
(16/7/13)
��. 105
BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC
Loài vật ăn thịt nhau
Để thỏa mãn cơn đói
Khi đã thỏa mãn rồi
Có khi nó vô hại
Con người ngoài bản năng
Lại còn có tính ác
Nếu lại thiếu giáo dục
Cái ác càng gia tăng
Cảnh địa ngục trong tù
Là mô hình thu nhỏ
Của xã hội ngoài đời
Con người thua con chó
Mác nêu cao giai cấp
Làm mục đích đấu tranh
Lại quên đi tính ác
Quên đi tính bản năng
Khiến thiên đàng địa ngục
Chỉ trở thành lung tung
Địa đàng khó có được
Địa ngục cứ khả thi
Nên chuyện đời là vậy
Vốn bản chất con người
Con người kém giáo dục
Càng tính ác vậy thôi
NON NGÀN
(13/7/13)
��. 106
ĐỘI BANH
Đội banh đã sắp sẳn rồi
Chân ai nấy đá dân ngồi mà coi
Miễn đừng bàn tán xí xô
Đá sai không phạt phạt đồ dở hơi !
Tay mồm chỉ để trỏ chơi
Nói năng vung vít phê người dẫn banh
Việc đời vốn đã rành rành
Anh nào vớ vẩn ra tranh anh hùng !
Hoặc là mở miệng lung tung
Bàn qua tán lại, chỉ khùng vậy thôi
Chơi banh đã có đội rồi
Chân ai nấy đá, banh vào dẫn đi !
Dân là khán giả mọi khi
Coi cho sướng mắt, có chi để bàn
Đưa banh cũng ở trong hàng
Giành banh cũng chỉ trong hàng ấy thôi !
Trọng tài đâu để thổi còi
Ta là người đá thổi còi mới hay
Đá vui, cứ hết trận này
Lại bày trận tiếp, mới là đội banh !
Đá hoài, đá mãi loanh quanh
Chẳng cần ai đó thủ thành mà chi
Thủ thành liệu có ích gì
Trọng tài cũng vậy, cần chi lôi vào !
Mình ta đá mãi có sao
Đá qua đá lại, cũng vào chân ta
Vào chân, thì đá vậy mà
Cứ chờ, rồi đến phiên ta mấy hồi !
Chê khen cũng vậy mà thôi
Giữ banh để đá được hoài mới hay
Bởi vì con tạo xưa nay
Xoay vần luôn mãi có nào đứng yên !
SUỐI NGÀN
(13/7/13)
��. 107
TRỜI SINH
Trời sinh hai giống khác nhau
Để cùng hợp lại đặng mà có con
Có con nối giống về sau
Cứ hoài như vậy là theo ý trời
Chuyện này không chỉ loài người
Muôn loài đều vậy nghĩa là giống nhau
Kể chung cả đến cỏ cây
Việc cùng phối giống nói ngay đều thường
Giống như ghép mộng vậy mà
Mộng luôn phải khớp mới là ăn nhau
Cái nhô ra cái thụt vào
Nếu không như vậy khi nào mới xong
Ông trời rõ hết tỏng tong
Nên lên kế hoạch từ trong ra ngoài
Chương trình cài đặt sẳn rồi
Chỉ ngồi mà ngắm con người yêu nhau
Có khi trời cũng tính sai
Chương trình bị lỗi thành ra lộn chiều
Khiến cho cùng phái lại yêu
Gở ra không đặng đổi chiều không xong
Dù sao nói chuyện ái ân
Xưa như trái đất đâu cần học ai
Bản năng như thế mới tài
Trời sinh ra biết có ai ngu gì
Lại thêm sáng tạo thường khi
Tha hồ đổi mới làm gì cũng thông
Bởi vì trong lúc ái ân
Cốt nhằm khoái lạc chứ mong điều gì
Nói chung cũng bởi ông trời
Chương trình cài sẳn cho người thế gian
Sinh con đầy đống đầy đàn
Của ăn của để cứ càng thi nhau
Gia đình quả chuyện về sau
Lập nên xã hội mới ra gia đình
Đó là cơ chế hậu sinh
Tiên thiên vốn chỉ dục tình mà thôi
Thế nên khi đã là người
Vấn đề luân lý ai người lại quên
Tinh thần đạo đức xây nên
Yêu cầu xã hội mới nên loài người !
NON NGÀN
(12/7/13)
��108
SAI VÀ ĐÚNG
Ở đời quan trọng điều gì
Ngoài sai với đúng hỡi người thế gian
Sai thì hậu quả tồi tàn
Đúng thì tốt đẹp hiên ngang ở đời !
Vậy thì sai đúng trên đời
Quả là căn bản mọi điều khác hơn
Đúng sai so sánh thiệt hơn
Không ngoài hiểu biết, lương tâm con người !
Dại khờ tưởng đúng là sai
Cho sai là đúng bởi ai dại khờ
Lương tri mới lẽ góp vào
Lương tri lành mạnh rạch ròi đúng sai !
Khù khờ hẳn biết điều chi
Lương tri không có hay chi ở đời
Quẹo quanh miễn được bụng mình
Tà tâm là vậy thật tình đâu sai !
Cho nên mọi thứ tuyên truyền
Ngu dân lường gạt chẳng nên con người
Con người chính đáng ở đời
Tự mình phải thấy điều gì hay ho !
Nghĩa là ý thức tầm cao
Vì người là chính không hay vì mình
Nếu còn ngược lại lưu manh
Lợi mình cốt yếu mà đâu vì người !
Thế nên giáo dục làm đầu
Phải cần trong sáng mới hầu nhân văn
Kiểu mà đá cá lăn dưa
Phỉnh phờ, lẽo lự chỉ phường ngu dân !
Vậy thì lý trí luôn cần
Ngoài ra thiện chí cũng cần kèm theo
Những trò viết mướn mua danh
Hại đời là chính ích đời gì đâu !
Nhân văn nhất thiết hàng đầu
Tự do dân chủ phải hầu ưu tiên
Nhân quyền vẫn rất thiêng liêng
Những ai nói ngược đâu nguyên là người !
Chỉ trò láu cá ở đời
Viết thuê chém mướn ở đời khác chi
Con người chính đáng mấy khi
Thấy điều ô tạp có gì mà ham !
Chỉ anh phá xóm phá làng
Mới làm những chuyện oái oăm trên đời
Mây che rồi sáng mấy hồi
Mặt trời chân lý trên trời hiện ra !
Không gì hơn chữ Cộng hòa
Không gì hơn chữ Chính danh ở đời
Thế nên chính nghĩa sáng ngời
Vẫn luôn điều đúng khi nào lại sai !
Mặt trời có lúc mây che
Nhưng mây luôn vẫn thấp hơn mặt trời
Thế gian yếu đuối con người
Nên đành chờ đợi mây trời tan đi !
Điều này thực tế mấy khi
Ai người chờ đợi ai người bôn ba
Tưởng rằng đi với tà ma
Phải cần áo giấy mới ra con người !
Đúng là khôn lõi trên đời
Khi đi với Phật mới toàn cà sa
Nhưng đời giữa Phật với ma
Tâm ta quyết định chứ nào ở đâu !
ĐẠI NGÀN
(12/7/13)
��109
CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ
Các em quả muốn làm quan
Nhào vào Học Viện có oan nỗi gì
Bây giờ tố giác để chi
Các em còn trẻ lo gì tương lai
Tương lai đâu chỉ tiền tài
Hay là quan chức quả sai rõ ràng
Nộp tiền mãi lộ sao oan
Chỉ thành tiền mất tật mang vậy mà
Nghĩ gần mà chẳng nghĩ xa
Sao không nghĩ tới nước nhà hỡi em
Sinh nhằm thời buổi đảo điên
Lẽ gì cứ mãi công danh theo hoài
Khác nào con kiến cành đa
Leo phải cành cụt leo ra leo vào
Đúng là chưa hiểu việc đời
Cá thời ăn kiến kiến thời ăn chi
Nên thôi mọi chuyện bỏ đi
Củ khoai cái kiến kiện chi đâu thành
Mà về học lấy chữ lành
Lành cho đất nước mới lành thân em
Làm sao phấn đấu đi lên
Đấu tranh giúp nước mới nên con người !
GIÓ NGÀN
(11/7/13)
��110
CŨNG HAY
Thật thì “Cộng sản” cũng hay
Cái gì đều lấy “phong trào” làm tiên
Phong trào phụ nữ, thanh niên …
Phong trào yêu nước, động viên xà ngầu …
Trào lên xong xẹp xuống rồi
Lại trào lên nữa, lên hoài vậy thôi …
Kiểu toàn nước chảy, mây trôi
Nước nhà chẳng biết hồi nào chính quy
Bởi toàn ăn xổi ở thì
Chỉ toàn ồ ạt, thường khi bề ngoài
Cốt làm thành tích vậy thôi
Cá nhân chủ nghĩa, ai người chẳng thông
Có ai yêu nước, yêu non
Nhưng toàn yêu chỉ tấm thân của mình
Miệng hô xã hội hết tình
Vì người chỉ một, vì mình cả trăm
Ấy là kiểu cách “nhân dân”
Toàn dân một lứa cá mè, khác chi
Chờ khi đất nước lâm nguy
“Phong trào” cứu nước, có chi lạ lùng
Hệt người ngồi đó đợi sung
Rung cây nhát khỉ, lạ lùng là bao
Đời sao lắm chuyện tào lao
Bao giờ đất nước trở nên đàng hoàng
Trở thành hiện đại, giàu sang
Điều này, chắc phải cả làng chào thua !
NẮNG NGÀN
(12/7/13)
��111
SNOWDEN
Snowden chỉ dại khờ
Bổng nhiên đi phá nước mình là sao
Quả đời lắm chuyện tào lao
Hỉ chưa sạch mũi lại nhào chơi ngông
Tưởng rằng như vậy mới thông
Thông đâu không thấy, đâm hông nước mình
Thật là ngây dại hết tình
Anh hùng nghĩa khí, tưởng mình thật sao
Bây giờ mới lúc ba đào
Chạy đâu cho thoát, ai nào chứa đâu
Chẳng qua người chỉ làm màu
Trong lòng cóc thích thứ đồ gian phi
Chứa rồi, lại phản mấy khi
Chu choa lên nữa, có gì chẳng oan
Tưởng đâu toàn chỉ thiên đàng
Bên ngoài nước Mỹ, thênh thang cuộc đời
Đúng là chỉ dại mà thôi
Đua đòi kiểu ấy, quả thời SNOWDEN !
GIÓ NGÀN
(12/7/13)
��112
“LÝ LUẬN” MÁC LÊ
Đúng là lý luận “Mác Lê”
Học sao nói vậy dễ bề khác sao
Những anh tu nghiệp Liên Xô
Cũng bài bản đó đâu nào khác chi
Vẫn là nhai lại thường khi
Óc đâu phê phán trí chi phẩm bình
Toàn liều cứ nói linh tinh
Thầy trò ú ớ cóc cần mối manh
Chỉ duy thuộc bấy tiền đề
Rồi ngồi vẽ rắn thêm chân mấy hồi
Mác Lê giờ thảy dưới mồ
Có Trời đất biết xí xô điều gì
Nên thôi phải lặp lại đi
“Đấu tranh giai cấp” còn gì khác sao
Cùng là trí tuệ đỉnh cao
“Làm ăn tập thể” lẽ nào không thông
Nhanh lên tiến tới Đại đồng
Sau thời Đồ Đá Đồ Đồng mới oai
Cộng Đồng Nguyên Thủy chứ sao
Đó là Cộng sản lẽ nào lại quên
Tiếp theo sau Mác Lênin
Cả hai đều dặn một bề vậy thôi
Hủy ngay Tư bản cho rồi
Nó là đêm trước thời kỳ vàng son
Đúng toàn lý luận vòng tròn
Tiền đề cho sẳn mõi mòn rút ra
Tha hồ vẽ quỉ vẽ ma
Đều trong vòng ấy dễ sao ra ngoài
Ra ngoài tức lạc đề rồi
Tiền đề mà lạc đâu còn Mác Lê
Thật tình quả hết chỗ chê
Trò chơi lý luận như phê lá cần
Đầu đuôi cứ thế lần khân
Vòng tròn tiếp nối vòng tròn vô biên
Chỉ vì đôi mắt nhắm nghiền
Hệt con đà điểu thần tiên ở đời
Đầu chui vào cát thảnh thơi
Cóc cần thực tế trên đời ra sao
Quả là lý luận tầm cao
Trong vòng luẩn quẩn đành chào Mác Lê
Tiền đề buộc cứ ôm hoài
Há cần biết nó xạc xài ra sao
Bởi vì ai dám bảo sai
Lại mè một lứa biết sai chỗ nào
Thời gian dốt tích càng cao
Hỏi ai sáng suốt lẽ nào xía vô
Xía vô quy chụp “thụt lùi”
Cùng là “thoái hóa” mọi người đều kinh
Vậy nên cứ Mác Lênin
Tụng hoài như kiểu tụng kinh giải sầu
Bởi nào có hiểu gì đâu
Mà cần lý luận cho hầu như nhau
Tiền đề có biết ra sao
Kiểu như con cá cắn câu vậy mà
Cắn rồi thật khó nhả ra
Lưỡi câu nằm đó dễ mà nuốt theo
Thế nên chỉ cách một lèo
Lặp đi lặp lại tréo hèo vậy thôi
Dòng đời cứ thế buông trôi
Bao nhiêu thế hệ rặt ròi Mác Lê !
NON NGÀN
(11/7/13)
��113
NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG
Nhìn lên tam bảo rõ ràng
Còn như nhìn xuống thế gian xà ngầu
Đã tà thì chính còn đâu
Đã là sư giả đâu còn chân sư
Chân sư niệm Phật ăn chay
Giả sư thịt chó mỗi ngày có sao
Chân sư ăn của cúng dường
Giả sư được cái lĩnh lương của người
Thế thì mọi sự rõ rồi
Chân sư đâu phải loại người hổ mang
Ngụy sư lại kiểu điếm đàng
Nâu sồng thấy gái chỉ toan vồ liền
Cái dâm là cái của người
Còn sư chân chính kỵ điều tà dâm
Nên thôi dẫu tiếng hà rầm
Chính chuyên phải giữ chữ tâm mới là
Lên chùa niệm Phật đi tu
Đừng đùa với Phật chổng khu cho đời
Tu này quả kiểu chơi vơi
Lấy điều tu đạo mà đời lại chê
GIÓ NGÀN
(10/7/13)
��114
NGƯỜI BUÔN GIÓ
Buôn gì cũng chuyện bình thường
Nhưng còn buôn gió lạ hơn trên đời
Buôn này chẳng vốn chẳng lời
Chỉ thêm mát mẽ cho đời vậy thôi
Hoan hô buôn gió đến nơi
“Chuyện tù” anh viết quả thời rất hay
Đọc xong ngẫm lại việc nay
Mô hình thu nhỏ quả thời lạ chi
Đúng là dân Bắc như ri
Đâu thua nếu sánh với người trong Nam
Thế nên các chuyện đá vàng
Ở đâu cũng vậy lại càng tin hơn
Mong gì gió xoáy từng cơn
Để Người Buôn Gió phất hơn trên đời !
LÁ NGÀN
(10/7/13)
��115
TREO DÊ BÁN CHÓ
Ở đời chớ có ma lanh
Treo dê bán chó lại thành ra chi
Ai người chẳng biết nghĩ suy
Thì còn ý nghĩa nữa chi con người !
Nên cần dân chủ thật tình
Quyền hành nhất thiết phải nằm nơi dân
Còn như chỉ kiểu giả điêu
Quyền hành mình nắm để dân vật vờ
Chỉ người quả thật ngây thơ
Mới ăn bánh vẽ, khù khờ bao nhiêu !
Nên chi chuyện tếu vẫn nhiều
Cái gì không có, càng rêu rao hoài
Như là Dân Chủ Nhân dân
Người dân chỉ có tấm chăn để trùm !
Hay là Dân Chủ Cộng hòa
Cộng hòa không, có dân mà chủ sao
Cho nên bao chuyện tào lao
Trọng dân không trọng, lấy gì thương dân !
Tiện đây ta nhắn xa gần
Treo dê bán chó chẳng thông bao giờ
Phỉnh chi, dân chẳng dại khờ
Ngặt vì có miệng mà không nói thành !
Độc tài thường chỉ mưu lanh
Miệng hô dân chủ, dân thành dân nô
Thế nên dân chủ tự do
Quyền dân phải trọng, đừng o ép người !
Còn như đá cá lăn dưa
Có gì dân chủ, chỉ lừa người thôi
Người khôn sáng suốt ở đời
Chỉ bao kẻ dại coi trời bằng vung !
Quyền dân thực chất khôn cùng
Nâng thuyền, hay lật thuyền tùy vào dân
Vô duyên kiểu nói triệu lần
Thật thì dân chủ một lần cũng không !
Đó là chỉ kiểu mị dân
Hoặc là dốt nát thích nghe tuyên truyền
Thương dân vẫn chỉ người hiền
Ghét dân, kẻ ác thường xuyên ở đời !
Thiện tâm luôn ở khắp nơi
Ác tâm luôn có giữa đời tự nhiên
Đấu tranh giữa ác và hiền
Giữa tà và chính, triền miên ở đời !
Có ngu mới tưởng một lần
Cho là trận chiến cuối cùng mà thôi
Ấy là ăn phải bã rồi
Khùng điên mới tưởng cuộc đời thơ ngây !
Hay là mặt dạn mày dày
Gạt người theo kiểu chiêu bài mị dân
Vậy nên phải nghĩ cân phân
Ngu trung vẫn chỉ ngu trung vậy mà !
Ngày xưa những bậc Nho Gia
Óc luôn sáng suốt dễ mà ngu trung
Khác xa hẳn loại Tống Nho
Khác xa với loại hủ Nho trên đời !
Nên thôi chẳng phải nói nhiều
Thời nào chẳng có hạng người ngu si
Hạng người tâm huyết nhiều khi
Thường là chỉ đếm trên đầu ngón tay !
NON NGÀN
(07/7/13)
��116
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH
Chiến tranh nào chẳng nỗi buồn
Máu xương, chém giết, ngập trong hận thù
Lòng người đều chỉ âm u
Tình người toàn chỉ oán thù vậy thôi
Chỉ trừ lắm kẻ trời ơi
Tận tình ca ngợi một màu chiến tranh
Vô lương quả thế là cùng
Cốt nhằm trục lợi, có rung động gì
Khác nào chỉ kiểu tay sai
Bảo đâu đánh đó khôi hài thế thôi
Trách hầu bao kẻ cầm đầu
Quyết giành chiến thắng đặng hầu vinh quang
Dễ nào nghĩ đến điều chung
Dễ nào xót tới phận người bơ vơ
Tình đời quả thật thờ ơ
Công thành một tướng, xương khô trăm chiều
Nói ra càng thấy hẩm hiu
Thật tình lịch sử có chìu ai đâu
Thiên lôi nhập với thiên lôi
Oan khiên cao ngất giữa thời chiến chinh
Đánh nhau nhằm có hòa bình
Hay nhằm danh lợi, thật tình ai hay
Cuộc trần dầu dãi nắng mưa
Anh hùng thực chất hỏi ai trên đời
Hay toàn chỉ đám ma trơi
Cùng nhau đùa giỡn giữa thời binh đao
Dễ chi tiếc giọt máu đào
Dễ chi đau xót lệ rơi ngập tràn
Say sưa hồ hỡi vinh quang
Kết nhau tô vẽ vạn phần chiến chinh
Xác thân vùi lấp đầy đồng
Của người nào phải của chi xác thân !
Đến khi tàn cuộc chiến rồi
Ai người đánh giá sự tình ra sao
Cỏ xanh giờ phủ chiến trường
Biết còn ai nhớ nỗi buồn ngày xưa ?
TRĂNG NGÀN
(07/7/13)
��117
NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG
Không tin sao sống được trên đời
Ít nhất tin mình ở mọi nơi
Nếu cả tự tin đều chẳng có
Hỏi người cuộc sống sẽ về đâu ?
Tin mình rồi mới lại tin đời
Tin mình trước hết, tin đời sau
Nếu không như thế đời thành hỏng
Đời hỏng còn gì để tự tin !
Loài vật trong đời cũng biết tin
Chó tin vào chủ én tin mùa
Khách quan nếu mất niềm tin mất
Hổn độn còn gì chắc chắn đâu !
Tinh túy trần gian vẫn giống người
Có tim có óc có niềm tin
Tin vào giá trị thiêng liêng nhất
Tin cõi siêu hình mới đức tin !
Duy vật niềm tin chẳng có gì
Hư không sao lại phải tin chi
Tầm thường vật chất đều vô nghĩa
Sống ở trên đời nghĩa lý sao !
Như thế niềm tin phải có tâm
Có hồn thánh thiện kiểu nhân văn
Có đầy lý trí nhằm phân biệt
Mọi cái dở hay giữa cuộc đời !
Thánh thiện con người phải biết yêu
Yêu mình yêu khắp cả nhân gian
Yêu toàn nhân loại không phân biệt
Mà lấy gì yêu nếu chẳng tin ?
Do vậy niềm tin phải gốc chung
Tin vào khối óc lẫn con tim
Tin điều đúng đắn và chân thực
Tin ở tha nhân, khắp mọi người !
Nếu thế cuộc đời cần chân chính
Không thể vì gì để dối gian
Gạt gẫm thì niềm tin biến mất
Khiến đời chính đáng có còn gì !
Khi người thật sự mất niềm tin
Xã hội còn chi nữa tính người
Tất cả đều trở thành dối gạt
Trở thành địa ngục giữa trần gian !
Bởi thế thành ra việc tuyên truyền
Con dao hai lưỡi đã thành tinh
Việc đời láo khoét đều phơi cả
Thử hỏi còn ra cái giống người !
Nên điều đạo đức cốt thành tâm
Dối trá thường khi phản hại người
Dẫu có thành công thì mấy chốc
Việc đời cũng lại hóa hư không !
Nhân bản luôn luôn phải trọng người
Trọng người cuộc sống mới nhân văn
Nhân quyền cơ bản là nhân bản
Phản lại nhân quyền chỉ bất nhân !
Cứu cánh cần luôn phải tốt lành
Mơ hồ cứu cánh chỉ phi nhân
Không hề biện giải cho phương tiện
Mà chỉ làm đời phải đảo điên !
ĐẠI NGÀN
(07/6/13)
��118
LỬA
Lửa nào bằng lửa mặt trời
Mỗi ngày tỏa sáng cho đời tươi vui
Thế gian bảy tỷ con người
Dựa vào nguồn sáng chỉ riêng mặt trời !
Miên trường, vạn đại không thôi
Mặt trời không có thì đời tàn vong
Tính chung vũ trụ ngoài, trong
Mặt trời luôn vẫn đỉnh cao cuộc đời !
Nhưng trong lòng của mỗi người
Lửa nào bằng lửa tâm hồn sáng soi
Lửa này trí tuệ thông minh
Lửa bầu nhiệt huyết con tim chân thành !
Ví mà không có lửa này
Lòng người tăm tối đời thời ra chi
Lửa tình cũng có mấy khi
Ai không đốt mãi nhiều khi cháy tràn !
Thế nên bao chuyện ở đời
Đều cùng ngọn lửa khắp nơi tôn thờ
Lửa mang văn hóa đến người
Lửa làm nhân loại sống đời văn minh !
Nếu không có lửa thật tình
Lòng người tăm tối đời thành ra sao
Cho nên đời chớ tào lao
Mà cần phải tự sáng soi lấy mình !
Mỗi người cần phải văn minh
Mới mong xã hội cùng mình đi lên
Phải cần văn hóa trước tiên
Cùng cần hiểu biết để truyền cho nhau !
Còn như u tối muội mê
Khác gì lần bước bầy mù trong đêm
Cho nên đời muốn đi lên
Phải cần trí tuệ với cùng con tim !
ĐẠI NGÀN
(06/7/13)
��119
THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH
Thuở dân ngu nên rất dễ tuyên truyền
Dân ngu quá đâu biết gì phải trái
Thật rất tội những nông dân khờ dại
Nghe tuyên truyền tưởng rọi trí, đổi đời !
Con thiêu thân lăn xả chỗ sáng ngời
Còn sự thật như thế nào chẳng biết
Rồi kết quả những ai nên chiến thắng
Đúng hay sai lịch sử đã ghi rồi !
Cuối cùng thì nếp cũng đã thành xôi
Nên mâm bát thì chia nhau đánh chén
Đời là vậy có gì đâu thắc mắc
Chuyện thường tình ngực đỏ hoặc cỏ xanh !
Tức sự đời ai mới thật hùng anh
Ai thật sự chỉ là tay lợi dụng
Thói đời vậy vẫn thường trong nhân thế
Dân càng ngu thì liệu biết nỗi gì !
Nên cuối cùng thật sự tội người dân
Do trí thấp mới dễ người trục lợi
Bởi cái ác đâu hẳn là đâm giết
Mà nhiều khi còn cả cách tuyên truyền !
Kiểu giết người không máu đổ, không tên
Dùng dối gạt đưa dân vào chỗ chết
Chết vì tưởng mình là người thức tỉnh
Nào hay đâu chết vì quá dại khờ !
Thế mới hay biết bao cách giết người
Bằng lý thuyết hay tuyên truyền dối gạt
Lý thuyết dỏm tạo hi sinh oan uổng
Tuyên truyền gian làm xương máu oan khiên !
Cuối cùng ra chỉ uổng phí người ngay
Còn hưởng lợi lại bao phường gian dối
Quả thức tỉnh vẫn tùy theo dân trí
Dân trí cao mới xứng đáng ở đời !
Sáng suốt nên biết yêu nước thương nòi
Không ngu muội không thánh thần lãnh tụ
Đêm xương máu nhằm hi sinh chính đáng
Chỉ một lòng vì Tổ quốc, Non sông !
Qua thời gian lịch sử hẳn tõ tường
Điều gì đúng và điều gì không đúng
Điều đúng tốt vẫn là điều chính nghĩa
Điều hỏng sai kiểu gian dối lọc lừa !
Lấy thước đo là lý trí, con tim
Tức thức tỉnh hay là chưa thức tỉnh
Thức tỉnh mới trở nên người sáng suốt
Còn bèn không vẫn là kẻ đi đêm !
THƯỢNG NGÀN
(06/7/13)
��120
TRẬN ĐIÊN BIÊN
Cái tên còn lại muôn đời
Đây là trận chiến của người Việt Nam
Cuối cùng quân Pháp phải thua
Coi như bại trận tập đoàn Viễn chinh !
Việt Nam lực lượng Việt Minh
Hi sinh trên dưới 25 nghìn người
Dĩ nhiên phía Pháp không ngoài
Cộng đều hai phía 50 ngàn hi sinh !
Mạng người thời buổi chiến chinh
Còn thua chiếc lá linh đinh giữa dòng
Mỗi lần hô tiếng xung phong
Thây người ngã xuống máu loan lạnh lung !
Âm u tử khí núi rừng
Bao nhiêu ngày tháng hãi hùng bấy nhiêu
Cây rừng dẫu khóc than nhiều
Còn xa mới kịp con người khóc than !
Hiên ngang trộn với lầm than
Máu xương trộn với nỗi oan phận người
Xương khô tưởng chất thành gò
Máu khô tưởng ngập cả lòng suối sâu !
Công thành nhất tướng về sau
Phải ngang lắm vạn xương khô lấp vùi
Điện Biên lòng chảo hiểm nghèo
Thử tài tướng Pháp cùng người Việt Nam !
Thật là chiến trận vô song
Lệ này chưa có giữa nơi núi rừng
Thông minh, ngu dại chưa từng
Ai người chiến thắng, ai người bại vong !
Giữa nơi núi thẳm bạt ngàn
Đem quân đồn trú giữa vùng trũng sâu
Một là dụ địch khinh thù
Hai là non dại tỏ nhiều hớ hênh !
Cũng là hạ thấp lòng dân
Tinh thần yêu nước còn hơn sóng trào
Không nhìn ra được tầm cao
Tinh thần dân tộc lẽ nào mà hơn !
Nên chi bại trận đầu hàng
Thấy ra quả chỉ muộn màng về sau
Biến thành uẩn khúc cuộc đời
Giữa lòng thế giới bời bời tiếp theo !
Hậu thân Thế Chiến thứ hai
Tiền thân Quốc Cộng tranh tài cùng nhau
Hư trương thanh thế muôn màu
Đỏ vàng thảy chảy láng lai máu đào !
Quốc gia Quốc tế đều nhào
Cuối cùng mới đến thế tình nhân văn
Quả là cuộc sống oan khiên
Mầm cây nẻ hạt triền miên vậy mà !
Đúng là giữa cõi người ta
Phải qua bỉ cực rồi hồi thái lai
Điện Biên ghi dấu chẳng phai
Chiến tranh thực chất vẫn là chiến tranh !
Dầu ai vỗ ngực công thành
Chẳng qua cũng chuyện đỏ xanh vậy mà
Cuối cùng lịch sử dân ta
Lồng thêm sự cố đó là Điện Biên !
Dẫu ai nói ngã nói nghiêng
Ngàn năm rồi vẫn chút riêng dòng đời
Người nào ngay thẳng thảnh thơi
Xem như màn diễn sử đời vậy thôi !
ĐẠI NGÀN
(05/7/13)
��121
CÙ HUY HÀ VŨ
Cù Huy Hà Vũ chịu chơi
Vô tù gở lịch mà đời vẫn vui
Là nhờ có vợ Dương Hà
Một lòng một dạ sát sao cùng chồng !
Vợ chồng mà tát biển Đông
Biển dầu chưa cạn, chân đi đá mòn
Bạn bè cùng tát hồ con
Dẫu hồ chưa cạn, cũng còn thanh danh !
Cù Huy Hà Vũ lòng thành
Một lòng lo nước, nên danh tjrên đời
Cho dầu vẫn khoái Bác Hồ
Cho dầu luôn kính thuở nào Mác Lê !
Cho dầu Đại Tướng trong tim
Non mòn biển cạn, vẫn in trong đầu
Thế nhưng, vẫn ghét “bọn Tàu”
Vũ người yêu nước có hầu lạ chi !
Nên xưa Huy Cận đánh Tây
Ngày nay Huy Vũ chõi ngay với Tàu
Việc đời nghĩ cũng hay sao
Cha nào con nấy, đằng nào tốt thôi !
Không lông, cánh phải giống rồi
Cha là thi sĩ, con thời họa viên
Nên nay Trời cũng có duyên
Dương Hà tung cánh tới miền gần xa !
Bao đêm lệ đã chan hòa
Nay ngày cũng phải thướt tha cảnh người
Tới xem tượng nữ Tự Do
Tay cầm bó đuốt sáng soi biển đời !
Về nhà tiếp đón Nhân quyền
Cứu nguy Huy Vũ khỏi miền trầm luân
Để mà chắp cánh vũ thôi
Chim dùng cánh vũ mới thời bay xa !
NGÀN KHƠI
(06/7/13)
��122
TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU
Tố Như là bậc thiên tài
Thơ làm như thể dạo chơi ven đường
Thong dong, thư thái, đường đường
Con người nhân cách, chân phương ở đời !
Còn anh Tố Hữu trời ơi
Thơ làm chỉ khiến đất trời âm u
Bởi toàn tâng bốc, chổng khu
Nhằm hô khẩu hiệu Bác Hồ muôn năm !
Tố Như chẳng khác trăng rằm
Hoài Lê mà vẫn sáng trong Nguyễn triều
Bởi vì đất nước thân yêu
Vì non sông thật há chi vì mình !
Còn anh Tố Hữu xập xình
Ngỡ mình ngấp nghé thi tài Nguyễn Du
Hay đâu thi tứ khù khờ
Nhập nhằng, nịnh bợ, tôn thờ Stalin !
Hai đường nhân cách khác xa
Người như đỉnh núi, người sa vực đời
Núi cao đỉnh hướng tận trời
Vực sâu tăm tối, quả người ra chi !
NẮNG NGÀN
(04/7/13)
��123
HỒ HỮU TƯỜNG
VÀ TRẦN ĐỨC THẢO
Việt Nam trong quá khứ
Nổi tiếng có hai người
Thông minh thật kiệt xuất
Đó là Thảo và Tường !
Tường tài thật xuất sắc
Chính trị lẫn văn chương
Một con người nhập thế
Theo Tứ chẳng theo Tam !
Thảo loại người học giả
Nổi danh khắp châu Âu
Như một “nhà triết học”
Tiếc thay chỉ cùn mằn !
Hồ Hữu Tường xứng danh
Kiểu con người độc lập
Chân đạp đất đội trời
Thật rất đáng ngưỡng phục !
Trần Đức Thảo thư sinh
Kiểu chỉ toàn sách vở
Hở hơi là biện chứng
Là duy vật sử quan !
Sau Tường chẳng còn ai
Sau Thảo cũng giống vậy
Bởi toàn thứ cùi đày
Chẳng dám ngước đầu dậy !
SAO NGÀN
(04/7/13)
��124
GÃ CON
Người xưa dựng vợ gã chồng
Coi như cho đứt đứa con của mình
Một gia đình mới tạo thành
Con dâu giờ chỉ con nhà chồng thôi !
Thuyền nhân lìa nước đi rồi
Khi đà ở Mỹ khác chi nhà mình
Nên đừng suy nghĩ linh tinh
Nghĩa tình xứ mới nghĩa tình ngàn năm !
Những khi cố thổ về thăm
Khác gì con gái về thăm lại nhà
Tình đời gần gủi đâu xa
Sống trong bổn phận mới là điều hay !
Cơ duyên đã tạo phận này
Quê hương mới tới giờ đây của mình
Trước sau buộc phải chung tình
Tình chung mới tõ tấm lòng người Nam !
Nên nay dầu đỏ, đen, vàng
Hay là trắng nữa thảy đều cùng quê
Đất lành chim đậu nơi xa
Khiến quê hương mới thành ra của mình !
Mây Tần dẫu có nhớ nhung
Cầm bằng như thể chút lòng vậy thôi
Con nay đã gã đi rồi
Cho dầu mòn mõi cũng thành phôi pha !
NON NGÀN
(04/7/13)
��125
LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ
Khởi đầu phải có “Bác Hồ”
Rồi sau mới tới “Cụ Ngô” ra đời
Ví như chẳng có Bác Hồ
Làm sao để có Cụ Ngô tranh tài !
Bác Hồ theo Mác Lênin
Cụ Ngô chống lại vì tin Chúa Trời
Bác Hồ Vô sản sáng ngời
Cụ Ngô một dạ ta thời Quốc gia !
Trên trời mấy hạt mưa sa
Hạt vào gác tía hạt ra ruộng đồng
Những ai xanh vỏ đỏ lòng
Cũng như vàng vỏ đỏ lòng vậy thôi !
Hay là vỏ đỏ lòng xanh
Hoặc như vỏ đỏ mà trong lại vàng
Việc đời nhiều nỗi đa đoan
Mới hay cớ sự đoạn tràng là đây !
Nào ai ở cuối chân mây
Nào ai lồng lộng giữa trời hiển nhiên
Thế nên bao việc nhãn tiền
Đấu tranh tôn giáo đâm xuyên sự đời !
Cuối cùng cụ Diệm đổ rồi
Sau cơn Lửa muội thiêu vài nhà sư
Cửa thiền thoát hẳn Chân như
Việc đời chộn rộn thật hư khó tường !
Danh lừng một thuở Trí Quang
Để rồi thì đến sao vàng tung bày
Nâu sồng đành cũng đổi thay
Sau bao biến loạn tháng ngày quê hương !
Nay thì đậu đã thành tương
Nhưng đâu cũng đậu cũng tương vậy mà
Ngặt vì bao kẻ xót xa
Ngặt vì bao kẻ ta bà còn kia !
Nhưng rồi ngày tháng thoi đưa
Hỏi ai trụ lại, thượng thừa những ai
Phải chăng những vị cà sa
Thật lòng vàng thắm mới ra nhiệm màu !
Chí Tôn luôn ở trên đầu
Nước nhà luôn vẫn trong tim vạn ngày
Rõ ràng lô-gích là đây
Việt Nam phải chính là người Việt Nam !
Dẫu cho xanh đỏ tím vàng
Cũng đều cả thảy như làn mây trôi
Rồng vàng phải cuộn trên trời
Còn không cũng chỉ thứ đồ dế giun !
ĐẠI NGÀN
(03/7/13)
��126
VÀNG THAU LẪN LỘN
Thật thì hổ lốn lâu rồi
Ai là Mỹ ngụy, ai là quốc gia ?
Ai là cộng sản Việt minh ?
Ai là mới đúng Việt nam cộng hòa ?
Ai người yêu nước thương nòi ?
Ai người bán đứng nước nhà cho ai ?
Đố ai nào thử trả lời ?
Rạch ròi tuyệt đối khiến người nghe theo !
Trăng rằm mà áng mây che
Cũng đâu có sáng được như trăng rằm
Bởi vì Pháp lẫn Việt minh
Đều là thực thể của tình thế xưa !
Nhiều người yêu nước thương nòi
Đã từng đứng dưới lá cờ Việt minh !
Nhưng khi Cộng sản lộ hình
Nhiều người chống lại đã quay về thành !
Không thì cố ý dững dưng
Hoặc sau lại quyết hướng theo cờ vàng
Điều này chứng tỏ rõ ràng
Có người Cộng sản, có người thì không !
Vậy nên cũng phải công tâm
Công bằng định rõ mỗi ai loại gì
Chụp tràn “Mỹ ngụy” lắm khi
Kiểu anh láu cá có gì hay đâu !
Hay gom “Cộng sản” một bầu
Bất phân tình huống, cũng hầu tầm vơ
Thế nên đúng nghĩa con người
Phải cần đúng đắn là người Việt Nam !
Thấy ra lịch sử đàng hoàng
Biết từng thân phận mỗi người mới hay
Ai từng theo gót thằng Tây
Ai từng vì nước chống Tây rỡ ràng !
Ai là Cộng sản Việt minh
Chỉ vì lý tưởng của mình mà thôi
Còn ai vốn dĩ đứng ngoài
Chẳng theo Tây, Mỹ mà người Việt nam !
Kẻ nào chỉ vốn thời cơ
Giả đò lý tưởng, bụng thời riêng tư
Vậy thì thực thực, hư hư
Mọi điều phải rõ, đừng như khù khờ !
Bởi như lậm kiểu vu vơ
Đâu còn sáng suốt một người Việt Nam
Nên chi lịch sử bao gồm
Buộc nên hiểu đúng mới người anh minh !
ĐẠI NGÀN
(03/7/13)
��127
ĐÒI DÂN CHỦ
Ừ dân chủ muốn đòi cũng tốt
Song chính là có được hay không
Tội thay dân chúng Hồng Kông
Còn ngây thơ quá nên không hiểu gì !
Thống nhất rồi thôi thì phải vậy
Mồi đã ăn dễ nhả ra sao
Cầm bằng như cá cắn câu
Có đòi dài cổ cũng hầu được chi !
Chuyện chính trị có gì đâu lạ
Thành xôi rồi muốn nếp lại sao
Chi bằng nhắm mắt chân đưa
Mà xem con tạo xoay vần đến đâu !
NẮNG NGÀN
(02/7/13)
��128
NGÀY NAY
Ngày nay Mác đã chết rồi
Lênin cũng vậy chỉ còn loi choi
Muốn đòi gặp Mác mà đòi
Còn như không gặp thì đòi Lênin !
Lênin chỉ có búa liềm
Có chi dân chủ mà tin để đòi !
Thế thì hỏi Mác ra sao
Trên rằng dưới dế có đòi được chi !
Đó là ý nghĩa nên ghi
Loi choi thì lại chẳng gì nên thân
Thế nên dân chúng Hồng Kông
Muốn đòi dân chủ chỉ trông lên trời !
Trông lên cũng chẳng thấy Trời
Bởi vì chỉ thấy Lưỡng Bình mà thôi !
Nhà Mao vốn đã đi rồi
Hồng Kông giờ mới than ôi cũng vừa !
SAO NGÀN
(03/7/13)
��129
SO GĂNG
Dẫu ai so sức so găng
Cũng là sân đấu đời thường vậy thôi
Không so cũng đã biết rồi
Cho dầu ai thắng cũng hầu khác chi
Cũng là X, Z hay Y
Trong phương trình ấy có gì lạ đâu
Phương trình vốn đã đặt rồi
Bao nhiêu ẩn số bộ lòi ra sao
Cũng là tham số mà thôi
Cũng trong dãy số lần hồi đưa ra
Đầu tiên Dân chủ Cộng hòa
Tiếp theo mới đến Cộng hòa Miền Nam
Sau ngày chiến thắng Bảy Lăm
Cộng hòa Xã hội ngời ngời đi lên
Noi theo Cách mạng tháng Mười
Bây giờ đổi mới xanh rờn tự nhiên
Nên dầu X, Z, hay Y
Tranh nhau một chút có chi lạthường
Cũng nguyên trong chốn biệt phòng
Cung đình vời vợi dễ hòng ai vô
Nhân dân cứ việc ngày xưa
Nước non cứ mãi tình hình nước non
Lá đa xem hãy vẫn còn
Sãi chùa cứ quét mõi mòn vậy thôi
GIÓ NGÀN
(02/7/13)
��130
TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN
Thần dân chỉ biết làm ăn
Triều đình lo chuyện nước non lâu dài
Nên nay giữa Mỹ và Tàu
Triều đình toan tính dân nào biết chi
Mỹ e lại máu cao bồi
Tàu e lại máu bá quyền ngàn xưa
Nên chi đại sự tùy nghi
Tay quan nhiếp chính dân đâu phải bàn
Bởi xưa thần tử âu vàng
Còn nay âu đỏ lại càng thâm cung
Âu vàng nhờ đức của vua
Còn nay âu đỏ dựa vào Mác Lê
MÂY NGÀN
(02/7/13)
��131
CÔNG MINH
Dầu ai là kẻ chỉ huy
Vẫn là tập thể tạo nên công này
Chính là mục đích diệt Tây
Nhờ tinh thần ấy công này mới nên !
Mọi người chiến sĩ Điện Biên
Mọi dân công nữa chẳng riêng người nào
Nói chung là khối đồng bào
Của toàn đất nước góp vào mà thôi !
Đâu riêng chỉ một người nào
Cho dù ông Giáp ông nào như nhau
Bởi vì tướng phải có quân
Còn không quân tướng cũng nào ra chi !
Vậy nên cần nói những gì
Thật tình đúng đắn mới thì công minh
Tuy là lực lượng Việt minh
Nhưng điều thực tế là người Việt Nam !
Pháp thua đến phải đầu hàng
Cũng điều cho thấy vẽ vang dân mình
Nên đừng cãi cọ linh tinh
Đừng nên giành lấy phần mình dầu ai !
SUỐI NGÀN
(02/7/13)
��132
VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN
Hoàng Sa là của Việt Nam
Mà không dám nói hỏi còn ra chi
Trường Sa cũng của Việt Nam
Lại đòi chia sẻ lợi quyền là sao !
Việc đời giản dị biết bao
Chỉ vì lép vế mà trao phận mình
Hỏi dân sao chẳng bất bình
Tại sao chưa nói thật tình bởi đâu !
Bởi vì miệng đã yếu rồi
Làm sao nói được những lời giản đơn
Rằng là nó lấy của mình
Nhưng không đòi được tại mình yếu thôi !
Yếu thì rán mạnh lên nào
Yếu càng cứ yếu hỏi đời ra sao
Nó đòi quyền lợi cưa đôi
Trong khi rõ rệt là nơi của mình !
Thôi thì toàn chuyện bất bình
Vậy đừng hãnh diện bảo mình hay ho
Điệu này quả lấy làm lo
Con tằm cứ mãi lá dâu ăn hoài !
Ngàn năm đã kiếp tôi đòi
Ngày xưa là vậy hiện giờ sẽ sao
Rồi thêm triển vọng tương lai
Quả tình non nước ai gây kiểu này !
Khác chi cái cối cái chày
Cối thì cứ chịu còn chày cứ đâm
Anh hùng hảo hán đoài phen
Khác chi xếp dáo buông tay đầu hàng !
Ngày xưa đất nước Văn Lang
Ngày nay đất nước của hàng chi đây
Tại sao như kiểu về chiều
Làm cho dân tộc đìu hiu tháng ngày !
Chừng nào mới mở mặt đây
Hỏi trời chưa chắc đã trời nói ra
Trời đành ấm ớ ấm a
Biết rồi còn hỏi tới ta làm gì !
NGÀN TRÙNG
(02/7/13)
��133
TƯỚNG GIÁP
Trời sinh ông Giáp quá hay
Chưa ngày quân ngũ cấp ngay quân hàm
Phong lên Đại Tướng đường hoàng
Việc này ông thật nhớ ơn Bác Hồ !
Vậy nên mới có cơ đồ
Công lao chiến thắng dồn vào tay ông
Trận tiền chiến sĩ xung phong
Máu xương đổ xuống ruộng đồng bao la !
Mục tiêu giải phóng quê nhà
Cuối cùng cũng đến gọi là vinh quang
Lẫy lừng chiến thắng Điện Biên
Viễn Chinh chấm dứt, Pháp quân đầu hàng !
Ngỡ rằng lịch sử sang trang
Ai ngờ lịch sử chỉ càng nhiêu khê
Dưa đi xong dứa lại về
Thảy thì dưa, dứa cũng bề vậy thôi !
Pháp chuồn, Mỹ đã vô rồi
Chiến trường quốc tế lại thời mở ra
Thật là giữa cõi người ta
Nước nhà chưa thể thoát ra được rồi !
Lại đành lần nữa thả trôi
Chờ xem con Tạo xoay vần lâm li
Năm Tư mãi tới Bảy Lăm
Mới cho đất nước oái ăm yên lành !
Tắt xong lò lửa chiến chinh
Chiến tranh nóng, lạnh tơ mành là đây
Riêng về Tướng Giáp vẫn hay
Hết quyền Đại Tướng hãy còn ra quân !
Điều hòa Kế hoạch Chị Em
Không cho dân số bù thêm chiến trường
Nam nhi Đại Tướng đường đường
Mỗi lần mở miệng đều tương “Bác Hồ” !
Ngẫm đời mà thẹn cho đời
Một ông Đại Tướng sao thời tép riu
Giống như thân phận chợ chiều
Than ôi dễ xứng thuyền quyên anh hùng !
ĐẠI NGÀN
(02/7/13)
��134
BINH LỬA
Thời chiến tranh binh lửa
Không theo Thục cũng Ngô
Không theo Ngụy cũng Thục
Thân thế biết về đâu !
Chuyện đời là thế đó
Ôi thân phận con người
Nhất là anh lính chiến
Nào có ai hơn ai !
Người cho mình “cách mạng”
Người bảo mình “quốc gia”
Coi mình mới chính nghĩa
Còn huynh đệ như thù !
Nhưng cứ tình mà nói
Hỏi ai nào hơn ai
Chẳng qua cũng hoàn cảnh
Dễ nào có thoát ra !
Để cuối cùng mới rõ
Ai anh hùng hay không
Hay ai là chính đáaing
Khi đã vãn hết tuồng !
Lúc màn nhung khép lại
Tất cả đều như nhau
Biết ai phận khán giả
Biết ai là diễn viên !
NON NGÀN
(02/7/13)
��135
NHÂN VĂN
Con người cần nhân văn
Mới không thành loài vật
Nhân văn tôn trọng người
Nhân văn sống chính đáng !
Cho dù là tù phạm
Cũng vẫn là con người
Phải đối xử tử tế
Mới gọi là nhân văn !
Tất nhiên trong cuộc đời
Luôn có người tốt xấu
Nhưng dung túng kẻ xấu
Ấy là phi nhân văn !
Kẻ xấu vốn thành tinh
Coi mạng người cỏ rác
Coi nhân phẩm thành thừa
Còn đâu con người nữa !
GIÓ NGÀN
(02/7/13)
��136
BIỂU CHI LÀM NẤY
Thân làm Đại tướng đàng hoàng
Cầm quân đánh trận vẽ vang một đời
Tới khi tàn chiến chinh rồi
Bảo làm Kế hoạch quả thời hay chi !
Chị em có tội tình gì
Cớ sao bít lổ châu mai mà đành
Dẫu mình đã hết cầm quân
Chuyện chi lại phải cầm quần Chị Em !
Đúng là Con Tạo hớ hênh
Đốt lò hương cũ niệm tình ngày xưa
Tình đời nói mấy cho vừa
Như treo lồng sáo lên cây để nhìn !
NẮNG NGÀN
(02/7/13)
��137
MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN
Hư danh thật chỉ mong manh
Giàu sang thật chỉ loanh quanh việc đời
Dễ gì đạt giá trị người
Vươn lên ý nghĩa của đời nhân văn !
Nào ai ham hố quyền hành
Biết đâu cũng thứ quẩn quanh bọt bèo
Vì do nhận thức nửa vời
Nghĩ quyền mới quý, cho đời mới hay !
Biết đâu cũng chỉ phù du
Giữa lòng nhân thế oán thù đầy vơi
Người khôn biết rõ tình đời
Biết người thay đổi có gì dài lâu !
Cần sao sống đúng con người
Trường tồn giá trị đưa người cùng theo
Công danh chỉ thứ bọt bèo
Nhân văn mới thật bao la trường tồn !
SUỐI NGÀN
(01/7/13)
��138
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa quân đội của vua
Ngày nay của đảng cũng vừa vậy thôi
Vua xưa khi đã lên ngôi
Quyền hành bao khắp đất trời lạ chi
Bây giờ đảng vẫn khác gì
Quyền hành bao trọn cũng thì như vua
Bởi vua xưa lấy mệnh Trời
Còn nay đảng thuyết ngài Mác Lê
Mệnh Trời rõ quả duy tâm
Mác Lê duy vật mới thành tối ưu
Công nông Mác nói rõ rồi
Phải nương theo đó làm đời quang vinh
Vậy thì ôn cố tri tân
Rượu xưa bình mới vẫn phần ngon hơn
Công linh nhờ có Bác Hồ
Việt Nam mấy thuở dễ ai hơn người
SAO NGÀN
(01/7/13)
��139
NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ
Khởi đầu chỉ bốn triệu người
Để nay con số nhiều lần vượt xa
Thời gian hồ dễ phôi pha
230 năm ấy có là bao nhiêu
Hiện trên 300 triệu dân rồi
Ngoảnh đi ngoảnh lại nhiều điều dở hay
Chỉ là đất nước di dân
Của người tứ xứ đi tìm tự do
Đầu tiên vốn chỉ dân Anh
Dần dần hợp chủng vẫn người phương xa
Rõ ràng nhân tố con người
Chính là yếu tố hàng đầu ở đây
Cầu tìm độc lập tự do
Vốn là căn cốt để cho đổi đời
Nhưng đâu toàn tốt mọi người
Có người cao quý lẫn người yêu tinh
Triệt da đỏ bóc da đen
Da vàng khinh bỉ khiến nên tội nhiều
Bán buôn nô lệ kiếm lời
Trục người bản thổ ra ngoài biên xa
Cuối cùng cũng phải can qua
Nổ ra nội chiến đôi miền Bắc Nam
Nhưng người dựng nước đầu liên
Washington đó quả không ai bằng
Ngoài ra Thomas Jefferson
Tuyên ngôn độc lập rạng danh Hoa kỳ
Cờ hoa sọc trắng ngôi sao
Năm mươi sao ấy rõ là mỗi Bang
Ngang nhau bình đẳng đàng hoàng
Nhân quyền bảo đảm qua nền tự do
Công đầu ấy bởi Lincoln
Nói chung nước Mỹ nhiều người vĩ nhân
Sau thêm cả Mục sư King
Bao người như thế làm nên Hoa kỳ
Khiến cho khoa học đi đầu
Cộng thêm công nghệ càng điều không quên
Tạo thành một nước đi lên
Hàng đầu thế giới nên khen nhiều điều
NASA nức tiếng bao nhiêu
Đưa người trước nhất đi vào không gian
Chú Sam đúng quả thông minh
Xây nền kinh tế thật tình ai hơn
Dẫn đầu thế giới đi lên
Thị trường tự chủ toàn cầu hợp nhau
Nói ra để thấy nhiệm mầu
Tiếng tăm nước Mỹ cứ hơn trên đời
Khiến ai chưởi Mỹ nhiều lời
Cuối cùng tay bắt mặt mừng chú Sam !
TRĂNG NGÀN
(30/6/13)
��140
ANH HÙNG THẾ GIỚI
Anh hùng thế giới ba người
Đầu tiên phải kể là Ngài Gandhi
Tiếp theo nói tớiTôn Văn
Hai anh hùng lớn nơi vùng Á Châu
Lại còn một vị thứ ba
Đó là Nelson Mandela không ngoài
Anh hùng cận đại Nam Phi
Cả ba vĩ đại rõ không ai bằng
Gandhi ý nghĩa Tự do
Tôn Văn ý nghĩa Cộng hòa thanh cao
Mandela giải phóng con người
Đấu tranh quyền sống cho người da đen
Họ toàn vì nước vì dân
Cả vì xã hội mà không vì mình
Khác xa bao kẻ lình xình
Tiềng làm giải phóng vì mình trước tiên
Đúng là ba vị đại hiền
Ngàn năm còn mãi tiếng thơm muôn đời
Làm gương cho khắp mọi người
Quả là hình ảnh chí người nhân văn
NON NGÀN
(29/6/13)
��141
LỊCH SỬ
Lịch sử như dòng sông
Cứ trôi hoài trôi mãi
Dòng sông nào đừng lại
Đã thành cái ao tù !
Miền Nam trước sụp đổ
Giống như cũng tự nhiên
Bởi nhiều chàng khuynh tả
Cả nhiều sư tự thiêu !
Miền Bắc thắng miền Nam
Tiến lên làm Cộng sản
Cuối cùng rồi hội nhập
Đỏ trở lại ra xanh !
Một số kẻ tôn giáo
Vẫn cứ hay chưởi nhau
Có anh bênh Phật giáo
Anh kia bênh đạo giòng !
Chúng chưởi nhau thậm tệ
Chẳng ra thể thống gì
Đúng là đồ dốt nát
Chính đạo đâu thế ni !
Đạo luôn giữ im lặng
Không ham muốn việc đời
Việc đời luôn tương đối
Đạo mới tuyệt đối thôi !
Những tay đội lốt đạo
Lại hăng máu việc đời
Cho đời mới cứu cánh
Đúng là đồ ma trơi !
Bởi ai dẫu có đạo
Thì vẫn cứ con người
Nên không hành theo đạo
Là đã hành theo người !
Lịch sử thì lại khác
Vượt xa lên con người
Giống dòng sông chảy mãi
Cuồn cuộn giữa hai bờ !
Dân tộc nào mà cao
Nếu dân toàn đám lùn
Chỉ hoặc biết tôn Diệm
Hoặc chỉ biết tôn Hồ !
Lịch sử luôn đi tới
Của mọi người nói chung
Của cả mỗi dân tộc
Kể toàn chính loài người !
NGÀN KHƠI
(29/6/13)
��142
KINH TẾ VÀ XÃ HỘI
Xã hội như rừng cây
Mỗi cây riêng một gốc
Khác nhau tùy theo loài
Rễ đều cắm xuống đất !
Mọi cây cùng chen nhau
Không hoàn toàn độc lập
Mong mỗi cây mọc tốt
Đừng để đè lên nhau !
Xã hội của loài người
Hệt rừng cây như vậy
Ổn định nhờ pháp luật
Kinh tế nguồn nuôi cây !
Cá nhân cần tự do
Thị trường phải điều hợp
Giống như rừng cộng sinh
Tương tác nhau mới tốt !
Anh Mác sao lại dốt
Ngồi tưởng tượng điên điên
Chỉ muốn trồng so đũa
Đâu còn rừng nguyên sinh !
Biết một chẳng biết mười
Óc thông minh sao thế
Thật “đỉnh cao trí tuệ”
Kiểu xã hội bầy đàn !
Khiến những anh vớ vẩn
Mới tin bậy tin càn
Học thuyết phi khoa học
Khiến đời thành trái ngang !
Nhưng lịch sử phát triển
Khoa học phải đi lên
Công nghệ cần tiến tới
Đời mới thành thần tiên !
Xã hội sống bởi gì
Bằng con tim khối óc
Để văn minh tiến bộ
Mà hợp tác cùng lên !
Anh lại hô giai cấp
Phải luôn cần đấu tranh
Quả là đầy mờ tối
Xã hội thành tanh bành !
Thiếu thông minh như vậy
Lại còn bảo độc tài
Để làm nên chuyên chính
Đúng quỷ sứ trần ai !
Con người có bản năng
Đâu khác gì cây cỏ
Nào khác chi loài vật
Nên cần có văn minh !
Văn minh là văn hóa
Nhằm giáo dục con người
Hướng lên theo khoa học
Hầu phát triển mọi nơi !
Nên luôn cần trí tuệ
Nên cần người tinh hoa
Đó là nguồn động lực
Để xã hội tiến xa !
Anh ta hô vô sản
Dùng bạo lực vận hành
Dùng Độc tài khống chế
Ôi quả đáng giật mình !
Xã hội thành đàn bầy
Cốt tranh nhau để sống
Làm dậm chân tại chỗ
Nếu không phải thụt lùi !
Thật quả tình anh Mác
Chỉ thực chất anh gàn
Nói thì ra nhân nghĩa
Mà thực hành oán than !
Nay sau hai thế kỷ
Mọi việc đã rõ ràng
Chỉ còn kẻ ngoan cố
Mới không biết người than !
Nên điều gì nhân văn
Phải bày cùng thế giới
Nhìn thấy ra lầm lỗi
Mà quyết tâm đổi đời !
Nên phải cần khoa học
Nên phải cần hiệu năng
Xã hội mới phát triển
Không thể để nhập nhằng !
Nên tuyên truyền mù quáng
Làm phản lại con người
khiến phản lại xã hội
Nào khác chi tội lỗi !
Thế giới nay là một
Cùng phấn đấu đi lên
Khôn sống mà bống chết
Chính bài học muôn đời !
Người Việt Nam thông minh
Sao lại thành ngu tối
Khiến đất nước tụt hậu
Lỗi này tại vì đâu ?
THƯỢNG NGÀN
(30/6/13)
��143
CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA
Con người bao quát rất chung
Nên chi đâu chỉ là người Việt Nam
Cũng đâu phải chỉ con chiên
Cũng đâu Phật tử nói riêng như mình
Cũng đâu chỉ hạng cầm quyền
Cũng đâu dân dã khắp miền gần xa
Mà là khái niệm bao la
Khiến người bình đẳng hầu đều như nhau
Tại sao chối bỏ điều này
Biến thành biện biệt so bì hại nhau
Để nhằm cỡi cổ đè đầu
Dẫm bừa dân chủ cũng đâu còn người
Trở nên dối gạt phỉnh phờ
Con người kiểu ấy còn người nữa đâu
Vậy thì nhìn trước ngó sau
Sống bằng sự thật mới ra con người
Hơn nhau đạo đức ở đời
Hơn nhau trí tuệ mới người hay ho
Còn toàn khúc khuỷu quanh co
Con người chỉ loại thò lò vậy thôi
Thế nên sống có tình người
Biết tôn sự thật mới đời nhân văn !
SAO NGÀN
(08/7/13)
��144
GUILLERMO FARINAS
Anh thật đúng con người
Một con người độc lập
Anh có suy nghĩ riêng
Và làm theo suy nghĩ !
Anh không hề thụ động
Không cuồng tín vì ai
Khi thấy sai anh bỏ
Anh hướng về tương lai !
Anh một người Cu Ba
Anh là Farinas
Anh chỉ theo điều đúng
Không mù quáng hoài hoài !
Anh không ngại hiểm nghèo
Đấu tranh cho lẽ phải
Khi thấy mình sai lầm
Liền sẳn sàng quay lui !
Anh quả thật thanh cao
hỡi anh Farinas
Hới anh Guillermo
Anh xứng người Cu Ba !
TRĂNG NGÀN
(29/6/13)
��145
CỠI NGỰA XEM HOA
Đúng chàng cỡi ngựa xem hoa
Hoa nào cũng đẹp quả là đáng xem
Xem hoa lại chỉ mình ên
Còn bao người khác cần xem những gì
Bởi hoa không mọc bụi bờ
Mà vun thành luống chuyện đời vậy thôi
Bao điều nước chảy mây trôi
Bao điều thân phận con người là đâu
Đại bàng mới thấy trời cao
Còn loài cóc nhái dễ nào biết chi
Gà tồ ăn quẩn ai bì
Rồng thiêng mới biết những gì non sông
Mong sao con cháu Hùng Vương
Ngàn đời không phải chỉ phường lơi khơi
Mở mang tầm mắt xem đời
Không như kiểu cỡi ngựa mù khán hoa !
TRĂNG NGÀN
(29/6/13)
��146
GIÁO DỤC
Con người là con khỉ
Ăngghen đã nói rồi
Mà đã là con khỉ
Giáo dục cũng vậy thôi !
Ngày xưa mình Tiên Rồng
Nên mới cần giáo dục
Giáo dục từ lên ba
Giữ lề dẫu giấy rách !
Nát giỏ còn bờ tre
Ấy chính nhờ giáo dục
Giáo dục vẫn là nền
Dạy con người từ bé !
Ngày nay chỉ cách mạng
Lấy cách mạng làm đầu
Quay lưng lại truyền thống
Thật quỷ khốc thần sầu !
GIÓ NGÀN
(29/6/13)
��147
THỈNH NGUYỆN THƯ
Ngày xưa tiến sĩ Marx
Chính là người khởi đầu
Coi tôn giáo thuốc phiện
Thôi có chối vào đâu !
Nay Josef Bordat
Là tiến sĩ thời này
Cũng vẫn là người Đức
Lại đưa thỉnh nguyện thư !
Chủ yếu đòi cải thiện
Nhân quyền tại Việt Nam
Nhất là về tôn giáo
Quả người Đức chịu chơi !
Marx đi vào Việt Nam
Bằng con đường đại ngạch
Bordat vào Việt Nam
Bằng con đường tiểu ngạch !
Đúng là người Việt Nam
Ở giữa hai anh Đức
Một anh là “đỉnh cao”
Một anh cao hơn nữa !
NON NGÀN
(29/6/13)
��148
CHÍNH NGHĨA VÀ
SỰ ĐOÀN KẾT
Chuyện chính nghĩa tưởng rằng ai cũng hiểu
Mà thật ra thì chỉ hiểu nửa vời
Bởi chính nghĩa cuối cùng là điều đúng
Có nghĩa là không chấp nhận cái sai
Nên đã sai thì còn đâu chính nghĩa
Sai mà theo thì chính nghĩa chỗ nào
Đơn giản thế sao nhiều người chẳng hiểu
Khiến lập lờ chính nghĩa với ma trơi
Nhưng lập lờ cũng còn gì chính nghĩa
Bởi nhập nhằng điều đúng với điều sai
Đúng hay sai là dựa vào lý trí
Lý trí tồi lẫn lộn đúng và sai
Vậy chính nghĩa luôn luôn cần hiểu biết
Kiểu mù mờ, ngu tối có ra chi
Kiểu cuồng tín, rập khuôn đều phi nghĩa
Chính nghĩa cao luôn nhằm tới con người
Xã hội tồi nếu người toàn tồi bại
Người tồi tàn xã hội hỏi còn chi
Kiểu tuyên truyền rập khuôn là thế đó
Biến mọi người thành một đám cu li
Nên đoàn kết không phải ngoài cửa miệng
Kiểu rập khuôn, khẩu hiệu để kết đoàn
Mà chính bởi con tim và khối óc
Khi giống nhau thì kết hợp tự nhiên
Ai sinh con lại sinh luôn tính nết
Xã hội nào không kẻ xấu người hay
Hỏi đoàn kết làm sao khi trái ngược
Nơi óc tim, nơi bản chất mỗi người
Vậy đã rõ điều cần là chính nghĩa
Vì cái chung không vì lợi tư riêng
Có như thế khỏi cần hô đoàn kết
Mọi người đều hướng tới cái thiêng liêng
Nói cụ thể không gì hơn tự chủ
Không gì bằng độc lập lẫn tự do
Kiểu đoàn bầy biến người thành súc vật
Thành vong nô cho một số tên trùm
Nên chính nghĩa không ra ngoài giải phóng
Dựng con người thành xã hội nhân văn
Thành xã hội tự do và dân chủ
Mỗi con tim khối óc phải thanh cao
Mục đích đó nhằm vì dân vì nước
Vì văn minh, vì xã hội con người
Vứt đi hết mọi cá nhân thấp kém
Chỉ thành tâm mới đoàn kết được thôi
Nên tệ nhất là những tay dối trá
Dùng miệng mồm để lợi dụng người đời
Biến xã hội thành tôi đòi hèn mạt
Đoàn kết gì chỉ suy thoái mà thôi
Nên kết luận không gì hơn chính nghĩa
Vốn là điều nhân bản với nhân văn
Xã hội tốt và cá nhân chân thật
Không tà ma không dối gạt phỉnh lừa
Đoàn kết nghĩa là kết toàn người tốt
Để làm nên sự nghiệp của toàn dân
Để đất nước phải trở nên hưng vượng
Không dối lừa không quen thói mị dân !
ĐẠI NGÀN
(30/6/13)
��149
VĂN CHƯƠNG NGHỆ THUẬT
Văn chương là gốc con người
Cũng như nghệ thuật tinh hoa ở đời
Nói chung văn hóa khắp nơi
Nói chung trí thức, ở đời là đây !
Nên cần học thức lên cao
Phải cần tài bộ kiểu trời bẩm sinh
Còn như it học it hành
Tài năng kém cõi thật tình ra chi !
Vậy thì cứ đó mà suy
Núp vào giai cấp lấy gì để thông
Uổng thay nòi giống tiên rồng
Ngàn năm bổng chốc hóa thành ngu ngơ !
Tinh hoa thành cái tầm phào
Văn chương nghệ thuật cũng nào ra chi
Sặc mùi kiên định ai bì
Một màu tung hứng li bì vậy thôi !
Chỉ là cố đấm ăn xôi
Óc thành bã đậu miệng thời trôn trê
Tung đi hứng lại trăm bề
Để nhằm ca ngợi hả hê tốt gì !
Văn chương thật cỡ con chi
Hay là nghệ thuật con gì hỡi ôi
Tài năng vứt cả ngoài đời
Trong đời chỉ thấy những đồ bất năng !
TRĂNG NGÀN
(28/6/13)
��150
BẰNG VÀ NHỌN
Cái gì thực chất mới hay
Còn như hình thức trong ngoài quý chi
Già rồi ham hố làm gì
Cái bằng “tiến sĩ” dỏm xì thế kia
Trường Thammasat cáo ghê
Đem bằng “danh dự” trao người ngoại bang
Quả nhiên hình thức rõ ràng
Ai ham đi nhận mới càng vô duyên
Ví dầu chút phận thuyền quyền
Mới cho “son phấn” là tiên trên đời
Nam nhi đây quả ngời ngời
Dại chi đi nhận mảnh bằng ngu ngơ !
LÁ NGÀN
(28/6/13)
��151
NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN
Có anh thi sĩ tuyên truyền
Thơ toàn khẩu hiệu bê nguyên thật buồn
Thở ra luôn tụng Bác Hồ
Miệng mồm xu nịnh chỗ nào lại không
Điện Biên tưởng tượng lung tung
Ngồi nguyên một chỗ nói vung vạn lời
Đấy anh Tố Hữu trên đời
Thơ như đám củi chỉ trôi theo dòng
Trôi hoài chẳng tới biển Đông
Trăm năm rã mục chắc không còn gì
Bởi nào có giá trị chi
Đa phần phịa đặt còn gì là thơ
Đấy anh tự miệng thốt ra
Trần Đăng Khoa viết hẳn là không oan
Đúng là sự thực vẽ vang
Thơ mà kiểu ấy còn bàn để chi !
TRĂNG NGÀN
(28/6/13)
��152
“CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN”
Ôi thơ giống hệt bài vè
Đúng là Tố Hữu tập tành làm thơ
Đọc qua toàn thấy Bác Hồ
Ông Đồng, ông Giáp, chớ nào Điện Biên
Nhét đầy khẩu hiệu tuyên truyền
Nhà thơ đâu khác con thuyền Nghệ An
Loại thơ ca ngợi quan sang
Còn anh chiến sĩ có màng tới đâu
Nhắc qua chỉ để mào đầu
Bởi phần cảm xúc vẫn hầu như không
Rõ ràng thơ kiểu lông nhông
Cốt làm để được “Bác Hồ” khen thôi
Lại như đá sỏi trên đồi
Ngổn nga ngổn nghến cũng đòi làm thơ !
NẮNG NGÀN
(29/6/13)
��153
TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN
Tài năng là cái trời cho
Học hành là cái phải do tự mình
Có tài thì vượt mọi người
Còn như có học ở đời mới hay !
Nhưng tài không học dễ chi
Học hành mới tạo được người thông minh
Hệt như mầm của cây xanh
Học hành nào khác bón phân cho mầm !
Nên làm việc nước việc dân
Cần tài trước hết kế cần chuyên sâu
Tài năng không có đã rầu
Học hành không có hỏi cầu mà chi !
Những thời loạn lạc nhiều khi
Cần người tài cán hơn anh học hành
Nhưng khi đã có chính quyền
Không ngoài học vấn mới nên nước nhà !
Nên lòng vì nước vì dân
Mình xong nhiệm vụ thì cần lui ra
Cốt cho người giỏi thay vào
Cuộc đời có thế mới là dòng sông !
Còn anh cố vị tham quyền
Quyền vào nắm mãi thực tình ra chi
Khiến cho đất nước suy vi
Khiến cho dân tộc dễ gì đi lên !
Việc này quả thấy nhãn tiền
Trên toàn thế giới trừ miền nào đâu
Khác nào tự cổ chí kim
Hôn quân bạo chúa vẫn phiền nhân gian !
Thế nên vương đạo đàng hoàng
Bao giờ cũng biết đề cao nhân tài
Còn như bá đạo xạt xài
Nhân tài loại hết nhằm còn riêng ta !
Thời nay dân chủ cộng hòa
Là thời hiện đại ích cho mọi người
Nên thi để chọn nhân tài
Thi mà gian dối nhân tài còn đâu !
Người tài như thể cây cao
Bất tài như thể cỏ may bụi bờ
Kẻ nào giai cấp tôn thờ
Không ngu cũng chỉ dại khờ vậy thôi !
Dã man lý lịch ba đời
Đúng là hắc ám hại đời bao nhiêu
Chỉ vì dốt nát nghe theo
Biết gì văn hóa hiểu gì văn minh !
Nhắm đầu nhắm mắt “công nông”
Hỏi không có học thì trông được gì
Không tài, ít học, khù khờ
Chỉ còn cuồng tín hại đời vậy thôi !
Ấy do ông Mác ông Mao
Phỉnh đời nhằm lấy vinh quang cho mình
Vinh quang bởi dốt trên đời
Những người hiểu biết ai thèm vinh quang !
Người tài chỉ biết toàn dân
Người tài chỉ biết nước non của mình
Khác xa những bọn bất tài
Suốt đời tư lợi gọi là vinh quang !
Bởi đời như một dòng sông
Suối nguồn đổ xuống biển Đông tràn vào
Tài năng con nước chảy hoài
Hậu sinh khả úy khiến đời hay ho !
Có chi trụ mãi trên đời
Có gì vạn đợi gọi là muôn năm
Chẳng qua chỉ thói cà lăm
Giống như dĩa bể hát hoài vậy thôi !
ĐẠI NGÀN
(29/6/13)
��154
TẬP SỰ
Bác sĩ nói chính trị
Phải tập sự bao năm
Cái gì mình không biết
Thôi đừng có cà lăm !
Thượng tướng nói chính trị
Cũng tập sự bấy năm
Cái gì mình không biết
Sao cứ nói cà lăm !
Công nông nói chính trị
Chẳng tập sự ngày nào
Cương tới đâu nói đó
Thiên hạ không biết sao !
Bởi vì mọi bài bản
Đã có người làm rồi
Một là “Đế quốc” Mỹ
Hai là “Cộng sản” thôi !
Dân chỉ như củ khoai
Cứ nghe đâu biết đó
Khi nào có dân chủ
Dân mới thật con người !
GIÓ NGÀN
(27/6/13)
��155
CŨNG THÌ
Cũng thì chừng ấy quân bài
Xào qua xáo lại có bài nào rơi
Để rơi lại phí của trời
Bởi vì dân chủ triệu lần chứ sao
Hỏi từ ông Mác, ông Mao
Ông Lê ông Pốt ông nào thua chi
Ông nào cũng đến rồi đi
Cái gì để lại nhiều khi mới buồn
Nói ra cho tõ ngọn nguồn
Triệu lần dân chủ còn hoài vậy thôi
Xót xa trí thức trên đời
Những ai ca ngợi bây giờ họ đâu
Những ai bảo cả triệu lần
Bây giờ bỏ phiếu thêm lần nữa đi
Quả là chúng đến rồi đi
Tiếp theo kẻ khác hỏi gì lạ sao !
BIỂN NGÀN
(27/6/13)
��156
NGƯỜI TRÍ THỨC
CHÂN CHÍNH
Người trí thức chân chính
Không thuộc giai cấp nào
Bởi vì khi trí thức
Chỉ nghĩ về cái chung !
Trí thức chuộng khoa học
Vì chân lý khách quan
Vì con người là chính
Không tranh nhau trong đời !
Tinh thần vì xã hội
Giới trí thức đi đầu
Bởi nếu không trí thức
Chỉ tầm thường vậy thôi !
Trí thức là tinh hoa
Của chung toàn nhân loại
Trí thức là rường cột
Của mỗi một quốc gia !
Cho dẫu là công nông
Vẫn vươn thành trí thức
Còn nếu không vươn được
Suốt đời chỉ công nông !
Trí thức là đầu tàu
Làm phát triển nhân loại
Lịch sử cổ chí kim
Không ra ngoài điều đó !
Các Mác kẻ u tối
Đưa giai cấp đấu tranh
Chỉ hô hào vô sản
Đúng là kẻ thong manh !
Lịch sử thành hổn độn
Vì xã hội con người
Chỉ đua nhau giành giật
Phương tiện sống mà thôi !
Ai bảo Mác thông minh
Là đỉnh cao trí tuệ
Thật sự chỉ hố sâu
Làm hổn mang nhân loại !
Những kẻ trí thức dỏm
Biết một không biết mười
Được bảo sao nói vậy
Thật hạ tiện trong đời !
ĐẠI NGÀN
(27/6/13)
��157
AI THẮNG AI ?
Ngày nay xanh hay đỏ
Cuối cùng ai thắng ai
Những đám trí thức dỏm
Hãy rướn cổ mà coi !
Bao nhiêu năm mắc dịch
Kiểu ý thức tôi đòi
Khiến học đường dốt nát
Cuối cùng ai thắng ai ?
Nay thì sản phẩm Mỹ
Cũng lại vào Việt Nam
(Những kẻ trí thức rỡm
Của cách mạng ngày nào)
Bây giờ họ đâu mất
Cuối cùng ai thắng ai ?
Con rể Thủ tướng đỏ
Sẽ làm truyền thông xanh
Chuyện đời cũng thường vậy
Cuối cùng ai thắng ai ?
Điều khách quan vẫn thắng
Đám trí thức chồn lùi
Xưng xã hội chủ nghĩa
Cuối cùng ai thắng ai ?
Giờ đây họ đâu rồi
Bao năm trên bục giảng
Ngoác miệng dạy học trò
Nay hỏi ai đúng sai ?
LÁ NGÀN
(27/6/13)
��158
ĐẠI TƯỚNG
Mỗi lần Đại tướng thốt lời
Hầu toàn ca ngợi Bác Hồ kính yêu
Vậy như không có Bác Hồ
Tấm thân Đại tướng ra sao trên đời ?
Thật là hi hữu một thời
Hỡi ông Đại tướng còn gì hay ho !
Còn gì độc lập, tự do
Còn gì xứng đáng một thời liệt oanh !
Hay toàn đội mão đeo râu
Bác Hồ trao tặng chớ đâu của mình !
Điện Biên một trận lôi đình
Hóa ra Đại tướng nước mình vậy sao !
TRĂNG NGÀN
(27/6/13)
��159
ĐẤU TRANH
Đấu tranh là chuyện ở đời
Thông thường là vậy có gì rối lên
Vấn đề tranh đấu đúng sai
Hoặc là tranh đấu dở hay mới là
Đã phàm làm kiếp người ta
Mà không tranh đấu vậy là còn chi
Đấu tranh đời tốt lên thêm
Đời không tranh đấu sống êm cùn mằn
Những ai vốn sợ đấu tranh
Đều là những kẻ loanh quanh tầm thường
Nắm quyền lại chẳng biết đường
Để dân tranh đấu vẫn thường chẳng nên
Để cho dân khỏi đấu tranh
Chỉ phi mình tốt mới thành hay ho
Còn như chỉ thói tuyên truyền
Coi dân ngu tối đều phiền xưa nay
Bởi dân giờ đã sáng rồi
Nếu mình mê ngủ hỏi đời về đâu
Vậy thì giữa cuộc bể dâu
Người khôn vẫn phải đi đầu mới khôn !
BIỂN NGÀN
(26/6/13)
��160
BA HẠNG NGƯỜI TA
Người ta ba hạng người ta
Người thì tiền rưởi người ba mươi đồng
Ca dao xưa đã nói rồi
Điều này luôn đúng chẳng cần gì than
Loại tiền rưởi loại hạng sang
Vì dân vì nước chẳng màng riêng tư
Loại này rường cột ở đời
Nước nhà hưng vượng nhờ nơi loại này
Loại hai là loại làng nhàng
No thân là chính đâu màng nước non
Nên đây là loại trung bình
Làm ăn kinh tế bởi mình lo toan
Đó là đúng loại một tiền
Vui đâu chúc đó chẳng phiền chi ai
Duy còn một loại thứ ba
Loại này mạt hạng chỉ ba mươi đồng
Sẳn sàng bán nước hại dân
Miễn sao mình lợi vạn phần lợi thôi
Vậy nên đừng trách chi đời
Phân ra ba hạng thời nào lại không
Dễ chi có chuyện lộn sòng
Hạng này bổng chốc trở thành hạng kia
Ông Trời sắp đặt cả rồi
Đào sông còn dễ tính người khó thay
Nên chi giáo dục từng ngày
Họa may tỉnh thức được người thế gian
Điều này thật khó muôn vàn
Đất thành đá sỏi thành vàng dễ chi !
NGÀN KHƠI
(26/6/13)
��161
THƠ
Ta làm thơ cốt để chơi
Thơ làm không nháp để đời cùng vui
Vần hay không tự nhiên thôi
Bởi vì đâu phải thợ thơ ráp vần
Cứ khi vào mạng mỗi lần
Bàn tay lướt phiếm lại phần thơ ta
Những điều gì muốn nói ra
Những điều chia sẻ bao la sự đời
Chấp không còn chuyện từng người
Sá gì những kẻ cù nhầy chê ta
BẠT NGÀN
(26/6/13)
��162
EDWARD SNOWDEN
Sao em lại quá dại khờ
Đã làm tình báo lại bày lưng ra
Những gì bí mật quốc gia
Em tung hê cả thế là còn chi
Chuyện nảy thật chẳng phải thì
Bởi vì em vốn đang khi thừa hành
Tức là đã phạm luật rồi
Luật người công bộc luật người làm thuê
Khác chi ăn trái bẻ cành
Việc này thử hỏi ai người bênh em
Nghĩa là em muốn anh hùng
Kiểu ra đầu ngõ thật khùng em ơi
Điều gì cũng phải lý thôi
Nên giờ truy nã, đứng ngồi không yên
Dẫu em chạy khắp mọi miền
Việc em nhầm lẫn chỉ phiền cho em
Em quen quan điềm tự do
Lại không phân biệt cho ta cho người
Tự do nếu chỉ một mình
Nhưng còn xã hội cố tình quên sao
Vậy là đúng chuyện tào lao
Tưởng hay mà hóa tầm phào em ơi
Em là công chức thường thôi
Sao đi xen chuyện động trời quốc gia
Phạm vi em quả vượt xa
Nghĩ suy xằng bậy đúng là hại em !
ĐỈNH NGÀN
(25/6/13)
��163
VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG
Văn minh văn hóa song sinh
Cả hai như một trong tình anh em
Đầu tiên văn hóa đi lên
Văn minh theo đó cũng lên đồng thời
Tức là tách bạch mà chơi
Cả hai thật sự đều là tinh hoa
Khá khen giữa cõi người ta
Có minh có hóa mới ra con người
Nên văn vẻ đẹp ở đời
Giống như văn nghệ khiến đời vui tươi
Gồm chung âm nhạc thi thơ
Vốn là giá trị cũng là tinh hoa
Nói gần để lại nói xa
Thước đo phát triển chính là ở đây
Ngày nay ca nhạc giả cầy
Chỉ rằng thế cuộc bầy hầy bao nhiêu
Thật là khác với ngày xưa
Tinh hoa âm nhạc bốc cao tận trời
Vậy ra mới biết việc đời
Nhạc sao đời vậy như lời người xưa !
ĐẠI NGÀN
(24/6/13)
��164
CÁI LÝ TRONG ĐỜI
Cuộc đời luôn có lý
Là cái lý khách quan
Không thể nào méo mó
Không thể nào chủ quan !
Cái lý là tình người
Cái lý là trí tuệ
Thiếu cả hai cái này
Đời cũng chẳng còn lý !
Đời không thể địa đàng
Bởi bản năng vẫn có
Chỉ cần luật pháp tốt
Đời luôn cải thiện rồi !
Nên những kẻ tin nhảm
Tưởng cứu cánh là sang
Bất chấp mọi phương tiện
Bảo ngu thật không oan !
Mà đã là tin nhảm
Thì chỉ có một chiều
Tuyên truyền nhằm gian dối
Ngu dân khác bao nhiêu !
Hệt ăn xôi, cố đấm
Tới khi xôi hỏng rồi
Có còn gì thể thống
Đời chỉ vậy mà thôi !
Nên lịch sử khách quan
Sự đời luôn phải vậy
Ai là kẻ anh hùng,
Hay gian hùng, dễ thấy !
Anh hùng không vì mình
Như Quang Trung Nguyễn Huệ
Chỉ vì nước vì dân,
Như anh hùng Lê Lợi !
Bởi anh hùng luôn thật
Luôn thực tế trong đời
Chẳng khi nào ảo tưởng
Chẳng khi nào xa xôi !
Anh hùng chỉ vì nước
Không thể vì cái gì
Ngoài nước non dân tộc
Chính điều luôn nên ghi !
ĐẠI NGÀN
(25/6/13)
��165
CHÓ VÀ NGƯỜI
Trời sinh con vật trung thành
Chính là con chó còn hơn con người
Chó luôn cứu chủ ngàn đời
Không hề phản chủ con người thua xa
Vậy mà bao kẻ tà ma
Khoái ăn thịt chó đúng là ra chi
Vượt lên bao tiếng thị phi
Miếng ăn thật quả còn gì cao hơn
Ham ăn nào biết nguồn cơn
Tâm tình của chó còn hơn của người
Ối thôi táng tận sự đời
Hỏi người và chó ai là ngu hơn ?
NẮNG NGÀN
(23/6/13)
��166
KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH
Kinh tế luôn thống nhất
Tiền tệ luôn lưu thông
Có khác nào biển lớn
Có khác nào con sông !
Sông nào không ra biển
Biển nào không bốc hơi
Mưa nào không xuống đất
Nước nào không nuôi đời !
Không thể có cô lập
Trên toàn trái đất này
Dù sớm hay dù muộn
Mọi cái đều thông nhau !
Thế nên làm chính sách
Cần phải hiểu điều này
Biện pháp luôn cần thiết
Mà không thể lâu dài !
Mọi sự luôn biến đổi
Không riêng gì dòng sông
Không riêng gì biển lớn
Như sóng nước chập chùng !
Con người sống ở đời
Không tách rời kinh tế
Không tách rời tiền tệ
Giàu nghèo luân chuyển nhau !
Làm kinh tế vĩ mô
Phải thông minh biến báo
Làm kinh tế vi mô
Phải luôn sao hiệu quả !
Người khôn phải nắm quyền
Người ngu phải tuân thủ
Xã hội là của chung
Không thể ai bè phái !
Cho nên sự độc tài
Làm lụi tàn kinh tế
Chỉ tự do dân chủ
Kinh tế mới đi lên !
Bởi tự do cạnh tranh
Nhưng không xa đạo đức
Nhất là cần khoa học
Cần pháp luật hàng đầu !
Bởi vậy nói chính sách
Là nói tính thông minh
Nói khả năng khoa học
Đâu thể kiểu rập khuôn !
Căn bản vẫn con người
Con người của lý tính
Con người của tự do
Con người phi ý hệ !
Chỉ xã hội dân chủ
Với con người công tâm
Khôn ngoan làm chính sách
Kinh tế mới mở mang !
ĐẠI NGÀN
(23/6/13)
��167
CON NGƯỜI
VÀ THỂ CHẾ
Mỗi người cần phẩm chất
Cần nhận thức làm đầu
Nếu cả hai chẳng có
Không biết sẽ về đâu !
Phẩm chất mà yếu kém
Con người có ra gì
Tri thức mà yếu kém
Nào có hiểu biết chi !
Phẩm chất làm tốt đẹp
Giúp xã hội đi lên
Nhận thức làm tự chủ
Chẳng ai nô lệ ai !
Dân chủ và tự do
Chính là nhờ như thế
Phẩm chất mà cùn mằn
Khiến độc tài nẩy nở !
Con người có phẩm chất
Không muốn dối gạt người
Không tuyên truyền láo khoét
Gây nên nhận thức tồi !
Tự do thì nhân bản
Dân chủ thì nhân văn
Độc tài thì phản động
Xã hội thành nhố nhăng !
Chỉ kẻ kém hiểu biết
Mới suy tôn độc tài
Nghĩ rằng độc tài tốt
Kết chặt được mọi người !
Nói vậy là nhầm lẫn
Quên mất quyền con người
Bởi độc tài lạm dụng
Cái ác thường lên ngôi !
Vậy nên điều cơ bản
Thể chế cùng con người
Phải luôn được kết hợp
Phải luôn cùng bổ sung !
Người tốt thể chế tốt
Người tồi thể chế tồi
Hoặc chính trị đúng đắn
Hoặc chính trị mị dân !
Con người tạo thể chế
Thể chế giúp con người
Thể chế không được xấu
Con người không được tồi !
Thể chế xấu hại người
Con người tồi hại nhau
Người tồi thể chế tồi
Người tốt thể chế tốt !
Cần đề cao con người
Không đề cao thể chế
Thể chế chỉ phương tiện
Cứu cánh vẫn con người !
Những kẻ ngu ca ngợi
Thể chế như thánh thần
Khiến khi thành ác quỉ
Xã hội chỉ chết trân !
Con người không thần thánh
Thể chế không thánh thần
Phải kết hợp bản chất
Cùng trí tuệ mới cân !
Kiểu tuyên truyền mù quáng
Dùng giai cấp đấu tranh
Phẩm chất mà yếu kém
Chỉ trở thành lưu manh !
Nên xã hội tốt đẹp
Phải dân chủ, tự do
Quyền con người tự quyết
Chỉ vậy mới hay ho !
ĐẠI HẢI
(23/6/13)
��168
TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI
Ôi thôi tội nghiệp con người
Nói cho cùng lại vẫn là nạn nhân
Nạn nhân bởi chỉ thấy gần
Nạn nhân bởi chỉ cho mình là hay
Thế nên mới có độc tài
Thế nên mới có kiểu người a dua
Ví mà ai nấy chính chuyên
Tự do dân chủ có phiền chi ai
Có đâu phỉnh gạt lẫn nhau
Tuyên truyền dối trá kiểu bài ngu dân
Có đâu ảo tưởng triệu lần
Lâu đài trên cát vạn phần ngu ngơ
Có đâu lý thuyết khù khờ
Có đâu nhắm mắt ngây thơ tin càn
Thế nên thật quả rõ ràng
Con người vẫn chỉ nạn nhân con người
Khiến đời dở khóc dở cười
Hoan hô đả đảo triệu người xun xoe
Biết gì mình chỉ nạn nhân
Trước sau như một rõ ràng vậy thôi
Cho dầu vỗ ngực cộng hòa
Hay là cộng sản thảy đều như nhau
Bởi không thực chất làm đầu
Thì đều giả dối ngỏ hầu khoe khoang
Tha hồ cờ đỏ cờ vàng
Vẫn như con cóc ngỡ ngàng trước sau
Chỉ ai thật có cái đầu
Con tim trong sáng đàng hoàng mới hay
Còn mà bửa củi phang ngang
Cũng toàn điếu đóm có màng mà chi
Có đầu mới biết nghĩ suy
Có tim mới biết những gì yêu thương
Còn mà dở dở ươn ươn
Nạn nhân muôn thuở hoặc phường a dua
Nên thôi nói chút sự đời
Mọi người cùng ngẫm mới thời hay ho
SÓNG NGÀN
(23/6/13)
��169
TIN DẠI
Anh Mác thật trẻ con
Cớ sao chỉ tin dại
Tin con người thiên thần
Khi chỉ đầy thú tính !
Cũng bởi vì tin dại
Nên nghĩ thuyết vu vơ
Thiên đường đâu không thấy
Chỉ làm đời dại khờ !
Thiên thần thì không ăn
Thú tính thì không nhịn
Điều rõ như ban ngày
Cớ chi lại không biết !
Chẳng qua kém thông minh
Hay chẳng qua mù quáng
Biết một không biết mười
Như kiểu gà láng quáng !
Bây giờ thì rõ rồi
Đã non hai thế kỷ
Kể từ ngày chào đời
Mác thành như con chí !
GIÓ NGÀN
(21/6/13)
��170
“SỰ TẦM THƯỜNG”
Ối thôi thơ Nguyễn Khoa Điềm
Tầm thường là vậy cả làng đều hay
Ngày xưa quan bự nên oai
Ngày nay dân dã coi mòi thơ chua
Thơ chua nên mượn cửa chùa
Tâm tình bộc bệch biết vừa lòng ai
Nhớ xưa còn chức oai phong
Miệng đầy gan thép cũng trong sự đời
Bây giờ thật đã về vườn
Thi thơ quả chỉ tầm thường vậy thôi
Khi từng một thuở ông Trùm
Nắm đầu văn nghệ lẫy lừng ai hay
Trung Ương quyền nắm trong tay
Nói theo chính thống khác ngày này đây
Thế nên mọi sự đời này
Khác gì tuồng diễn từng ngày trôi xuôi
Anh hùng ai nấy biết rồi
Tài năng thảy thấy từ trong ra ngoài
Khi đường hoạn lộ còn dài
Tựa hồ quần áo mặc ngoài thế thôi
Tới khi đồ cỡi ra rồi
Thân trần phơi hết mọi người đều xem
Cho nên đừng thích bùng rền
Mà cần thích chính bản thân con người !
NON NGÀN
(22/6/13)
��171
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Dân chủ giống đi dây
Giữa dân và thực tế
Cần làm sao thăng bằng
Giữ làm sao khỏi té !
Độc tài giống cầm gậy
Nghi ai là đập liền
Không cần gì khách sáo
Mọi người phải lặng im !
Dân chủ phải nghe lén
Khi muốn biết tình hình
Nghe công khai đâu dễ
Nếu phá hoại thành tinh !
Độc tài lại khỏe ru
Không ai dám hó hé
Chẳng cần gì nghe lén
Có công an khắp nơi !
Nghe lắng chẳng minh bạch
Chỉ hạ sách nhất thời
Độc tài phi đạo lý
Vì độc địa muôn đời !
Vậy phải nên chọn lựa
Giữa dân chủ độc tài
Nhưng dễ nào lựa chọn
Khi quyền không nơi dân !
Cho nên đời tóm lại
Cần quyền trong tay dân
Bởi đó điều nền tảng
Cho dân chủ tự do !
Dân mà không làm chủ
Chỉ trở thành tôi đòi
Ai bảo sao hay vậy
Ai làm gì mặc ai !
Còn dân chủ tự do
Không bị ai khống chế
Mọi người đều bình đẳng
Chỉ độc tài ngu dân !
Dân ngu đành hóa dại
Khiến độc tài lên hương
Chỉ dân chủ mới quý
Dân mới là đế vương !
NGÀN KHƠI
(22/6/13)
��172
CHUYỆN NGOÀI LỀ
Thăm qua thăm lại cũng đề huề
Câu chuyện bên lề có thế thôi
Việc chính hẳn là anh chiếm đảo
Bao giờ anh trả lại cho tôi !
Hoàng Sa không nói ngay lúc này
Trường Sa chẳng biết sẽ sao đây
Đề huề hiếu hỉ hai bên khoái
Thăm lại thăm qua vậy mới hay !
Mọi chuyện bên lề là thế đấy
Vấn đề cốt lõi khó bàn ngay
Cốt lõi trở nên ngoài lề vậy
Chén tạc chén thù quả vui say !
Ai thấy chẳng qua ở chuyện này
Kiểu tằm ăn hết lá dâu đây
Nên chăng mọi việc bên lề cả
Chẳng khác chi rồng vấp phải dây !
MÂY NGÀN
(22/6/13)
��173
SỨC SỐNG VƯƠN LÊN
Quả sức sống trong cuộc đời kỳ diệu
Từ hạt cây vi rút đến con người
Sức sống ấy do bản năng muốn sống
Có gì đâu mà thần thánh khơi khơi !
Mọi người sống thì lập thành xã hội
Xã hội hay người lại trở nên hay
Xã hội tồi con người thành bẩn chật
Có gì đâu mà chủ nghĩa nọ này !
Nên Các Mác từ quê hương nước Đức
Nói nhiều điều đúng ít chỉ hầu sai
Khiến thế giới thành thất điên bát đảo
Ấy chẳng qua cũng là bệnh con người !
Bởi nước Đức đỉnh cao khoa tư biện
Không ai hơn nhà triết học Hegel
Đã gieo giống ươn mầm nên Các Mác
Cũng das Leben der Anderen !
Nhưng mà thôi việc đời là thế đấy
Kể từ khi du nhập tới Việt Nam
Tư tưởng Đức đã thành cơn sóng gió
Khiến con rồng lộn lại trở thành giun !
Bởi từ vàng đã chuyển sang màu đỏ
Hết đỏ rồi mới chuyển tiếp sang xanh
Xanh hay đỏ rõ ràng màu sắc lạ
Rồng Việt Nam nguyên thủy chỉ màu vàng !
NÚI NGÀN
(22/6/13)
��174
ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT
Trong cuộc đời điều gì quan trọng nhất
Xin thưa rằng là lợi ích quốc gia
Cả Trung quốc Việt nam đều vậy cả
Điều tự nhiên chẳng loại một nước nào !
Dẫu Trung quốc ham biển Đông là thế
Hoàng Trường Sa nhất thiết của Việt Nam
Vậy mà nay Tam Sa họ thành lập
Thử hỏi xem Trung quốc thuộc loại gì ?
Máu xâm lăng tự ngàn xưa họ có
Chí tự cường là của dân tộc ta
Không kiên cường lấy chi mà tồn tại
Điều giản đơn ai cũng biết đó mà !
Đã tự cường phải tinh thần bất khuât
Không gì hơn độc lập lẫn tự do
Ta và họ muôn đời đều ngang ngữa
Hỏi ai người chỉ muốn cách lò dò ?
Mọi lò dò dĩ nhiên đều bất xứng
Lý lẽ nào mà mềm nhũn chi chi
Đâu phải chuyện đồng thuyền hay đồng chí
Đâu phải là khẩu hiệu với phương châm !
Chỉ dân tộc trước tiên điều quý nhất
Rồi kế theo là đất nước non sông
Mọi cái khác thảy bọt bèo rác rến
Hỏi có ai biết suy nghĩ vậy không ?
Không đầu óc cũng không thành đại diện
Không trái tim cũng chẳng được nhân danh
Không mặt mũi cũng chỉ đều rơm rác
Duy những ai xứng đáng mới thật cần !
Chuyện Trung quốc Việt nam luôn là vậy
Nghìn đời xưa cho mãi vạn đời sau
Một dân tộc kiên cường và bất khuất
Người Việt nam luôn buộc phải ngẫng đầu !
Đầu ngẫng cao mới không là quốc nhục
Thói lò dò chỉ khinh thị toàn dân
Bất cứ ai cổ kim đều chỉ vậy
Không xứng danh dân chẳng thể đồng lòng !
ĐẠI NGÀN
(20/6/13)
��175
ĐIỆN BIÊN PHỦ
Một chiến trận nổi danh trong lịch sử
Cả Việt Nam và thế giới không ngoa
Bởi thế nên từng được xếp thứ mười
Những trận lớn trước sau trong quá khứ !
Bởi chính đây mà thực dân kết thúc
Cũng chính đây viễn chinh Pháp đầu hàng
Cũng chính đây ngọn cờ đỏ phất lên
Lần đầu tiên của Việt nam cộng sản !
Điện Biên Phủ làm chia đôi đất nước
Khiến thành ra hai thể chế khác nhau
Một cộng sản ở nơi toàn miền Bắc
Một miền Nam lại chống cộng ra trò !
Nhưng cuối cùng miền Nam đành thất bại
Miền Bắc vào khống chế được miền Nam
Cả Bắc Nam tiếp theo thành thống nhất
Cả nước nhà “cộng sản” để đi lên !
Nhưng thực chất thời gian dài bao cấp
Lên không lên mà đất nước thụt lùi
Tiếp theo đó Liên Xô thành tan rã
Thiên đường mù cũng xóa sổ vậy thôi !
Ba mươi năm cuối cùng đành hội nhập
Đểt quay về với kinh tế thị trường
Ngọn cờ đỏ cuối cùng đành dừng lại
Nên cả “ba dòng thác” chỉ nói suông !
Thế mới biết cuộc đời là thế đó
Cũng chẳng qua là lịch sử khách quan
Như con sông qua núi đồi uốn lượn
Có gì đâu để mà nói vinh quang !
Bởi chẳng qua vốn con người thơ dại
Cứ cho ta là cái rốn cuộc đời
Một cái rốn chẳng đổ đầy chung nước
Và cuối cùng dân tộc lại về thôi !
GIÓ NGÀN
(22/6/13)
��176
SỰ ĐỜI
Sự đời quả thật hớ hênh
Nghĩ điều xa lắc mà quên việc gần
Một lòng một dạ vang rân
Quyết theo chủ nghĩa có cần điều chi !
Giờ thì lý tưởng đi rồi
Trên toàn thế giới có hầu riêng ai
Cờ hồng bao ngã đã phai
Máu đào xương trắng chớ hoài để chi !
Thời gian rồi cũng qua đi
Đã non thế kỷ lấy gì bù sao
Hoàng Sa vốn mất hồi nào
Bây giờ lơ lững chỉ còn Trường Sa !
Hỏi ai ai có xót xa
Liệu còn huyền hoặc ta bà điều chi
Hỏi người người có biết gì
Hay là chỉ biết suy bì việc riêng !
Uổng thay con cháu Hùng Vương
Bao năm trường ấy đáng thương thế này
Thôi thì cũng chỉ tại Trời
Chờ qua bỉ cực tới hồi thái lai !
NẮNG NGÀN
(22/6/13)
��177
CHÂN NAM
ĐÁ CHÂN XIU
Mác chủ trương tự do
Lại đề cao chuyên chính
Chân nam đá chân xiêu
Thật giống anh say rượu !
Mác cầu tìm hạnh phúc
Lại vô sản hàng đầu
Người không có tài sản
Hỏi tự chủ vào đâu !
Mác đề cao tiến bộ
Nhưng giai cấp đấu tranh
Xã hội chỉ giành giật
Lấy đâu mà thanh bình !
Chân nam đá chân xiêu
Thơ ngây là thế ấy
Hỏi là tỉnh hay say
Làm sao để tin cậy !
NGÀN KHƠI
(21/6/13)
��178
VÀO VÀ KHÔNG VÀO
Có vào mới thấy quả khôn
Không vào vẫn biết lại còn khôn hơn
Hỏi ai có rõ nguồn cơn
Đó là lý thuyết thực hành phân đôi
Chỉ nghiên cứu cũng biết rồi
Còn như không biết mới hầu đi theo
Đi theo cũng vạn lý lèo
Nhưng mà điều chính không ngoài ngây thơ
Hoặc không ngây cũng vật vờ
Không thì cố đấm đặng mình ăn xôi
Ăn xôi xôi cũng bỏng rồi
Như gà mắc tóc có ngồi mà than
Việc đời quả thật đa đoan
Người đời quả lắm bộn bàng nhiêu khê
Có đâu khác với chuyện cười
Hay là chuyện khóc của người thế gian
Giống như hệt chuyện Trạng Quỳnh
Có vào mới biết sự tình là đây
Như Trần Đức Thảo thông minh
Hồ Hữu Tường đó càng tinh sự đời
Một anh nghiên cứu tuyệt vời
Một anh dấn bước hỡi ơi buồn cười
Cuối cùng ngô chẳng ra ngô
Khoai đâu chẳng thấy chỉ hoài tâm can
Quả ôi lịch sử vô vàn
Bỡn người như kiểu thế gian vẫn thường !
NON NGÀN
(21/6/13)
��179
ĐIỀU NGHỊCH LÝ
TRONG CHỦ THUYẾT MÁC
Mác chủ trương nhân văn
Mác hô hào giải phóng
Mác khuyến khích tự do
Mác đề cao dân chủ !
Nhưng cuối cùng kết lại
Chuyên chính Mác đưa ra
Nhằm thánh thần vô sản
Để tư bản tiêu ma !
Mác cho mình khoa học
Nhưng nghịch lý ngời ngời
Người ngu nhất cũng thấy
Thật quả chuyện trời ơi !
Mác sao tự vả miệng
Để chống lại chính mình
Thành ra cả học thuyết
Trở thành nói huyên thuyên !
Do hai điều mâu thuẫn
Tuyệt đối trái ngược nhau
Lại bỏ vào chung giỏ
Chỉ có khiến điên đầu !
Thành những kẻ ngây thơ
Mới tin vào thuyết Mác
Bởi vì được đàng này
Lại thành mất đàng khác !
Riêng những ai thông minh
Thấy liền chỗ phi lý
Là Mác quên con người
Quên bản năng cố hữu !
Con người không thần thánh
Sao xem như thiên thần
Để hô hào chuyên chính
Khiến xã hội chết trân !
Nên mọi điều tích cực
Do Mác đã đưa ra
Liền trở nên tiêu cực
Khác gì chuyện tà ma !
Chỉ những anh nào ngu
Hay những tay khuynh tả
Mới thơ ngây mê muội
Còn thảy đều xót xa !
Mác bảo tới thiên đường
Khi làm ăn tập thể
Không còn có chính quyền
Không còn có tiền tệ !
Nhưng chính quyền không có
Hỏi luật pháp lấy đâu
Mác bảo xóa luật pháp
Lấy giải phóng làm đầu !
Đúng là vô chính phủ
Quả là nói bông lông
Quên con người thú tính
Lại cho là thiên thần !
Mác còn cho tinh thần
Chính thượng tầng kiến trúc
Và toàn bộ văn hóa
Chỉ xây trên vật chất !
Quả thông minh tuyệt trần
Đúng đỉnh cao trí tuệ
Bởi nghĩ thuần vật chất
Mà “biện chứng” rõ tài !
Chẳng thấy phi lô-gích
Nên con nít mới tin
Vật chất tự “biện chứng”
Thật ăn nói hồ đồ !
Lại chủ trương vô sản
Xã hội không dùng tiền
Kinh tế chỉ phân phối
Thật là hết sức điên !
Khác gì phỉnh lũ trẻ
Theo tau ăn cứt gà
Xã hội mà kiểu ấy
Lấy gì sản xuất ra !
Xã hội không trí tuệ
Duy ý chí hàng đầu
Quay lưng lại khoa học
Làm sao mà tiến mau !
Còn thêm điều mê tín
Lấy giai cấp làm đầu
Luôn cho rằng vô sản
Mới chính là đầu tàu !
Bởi ý nghĩa dân chủ
Thì không loại một ai
Mác muốn diệt “tư bản”
Vậy hỏi đúng hay sai !
Tư bản nhiều đầu óc
Nhiều phương thức kinh doanh
Nhiều công cụ sản xuất
Tại sao không tốt lành !
Nhiều nếp cũng một xôi
Cũng trong nồi xã hội
Mác lại cho “bóc lột”
Khiến xã hội ôi thôi !
Lẫn “thặng dư giá trị”
Thật lẩn thẩn hoang đường
Biết gì trong một hũ
Tương nào vẫn chẳng tương !
Nói chung thuyết của Mác
Phỉnh được mấy anh khờ
Vụng múa chê đất lệch
Xã hội thành bá vơ !
Vì nếu có nhân văn
Và có cả kỹ thuật
Thêm pháp luật rõ ràng
Tại sao không hiệu quả !
Chủ trương xóa luật pháp
Cho luật pháp tay sai
Của giai cấp thống trị
Quả ngu một không hai !
Toàn quy vào giai cấp
Thì còn đâu con người
Khiến người thành gấu ó
Xã hội thành đười ươi !
Vì xã hội văn minh
Cùng nhìn về một hướng
Cùng hỗ trợ lẫn nhau
Khiến mọi người phát triển !
Giống như hai con sóc
Không trồng chung quả sồi
Cốt giành nhau ăn mất
Lấy đâu ra cây sồi !
Nên đấu tranh giai cấp
Chỉ nhìn ngược lại nhau
Nhằm giành nhau quyền lợi
Dễ mà phát triển sao !
Đó chẳng qua tại Mác
Tin nhảm vào Hegel
Tin nhảm luật “biện chứng”
Cho là điều thần tiên !
Cho nên từ duy tâm
“Biện chứng” thành duy vật
Quả là điều nghịch lý
Quả Mác thật quá khờ !
Lại chủ trương chuyên chính
Xã hội thành đàn bầy
Thật đúng là tội lỗi
Điều này quả không sai !
Đâu còn gì độc lập
Đâu còn gì tự do
Đâu còn gì hạnh phúc
Như Mác đã hô hào !
Nên thật chỉ biết một
Mà không biết đến mười
Bảo đỉnh cao trí tuệ
Đều những anh nịnh thôi !
ĐẠI NGÀN
(19/6/13)
��180
HƯ HAY THỰC
Chuyện đời đâu thực đâu hư
Hỏi ai biết được hỡi người trần gian
Thực hư sao quá bộn bàng
Ai sai ai đúng thế gian kiểu này ?
Người cho Vũ vẫn phây phây
Người cho đã đến độ gầy trơ xương
Người cho Vũ sống đế vương
Người cho thật đáng khóc thương trong tù
Thôi thì đành cứ im ru
Chờ khi mọi việc lù lù sáng ra
Con chim đậu tít ngọn đa
Dễ gì thấy được nó ra thế nào
Dẫu sao Cù Vũ kiêu hào
Con thuyền đơn lẻ ba đào đáng khen
Dẫu rằng xuất xứ nhà quan
Mà vung vít thế mới càng hay ho !
NON NGÀN
(17/6/13)
��181
CỎ MAY
Ôi Cỏ May ôi Cỏ May
Viết về cái “isme” quả là hay
Phen này thiên hạ mắt sáng mất
Theo cái isme nào cũng hại thay !
Cuộc thế hồn nhiên có isme nào
Những anh khoái isme chỉ tào lao
Chỉ đều hợm hĩnh ngu si cả
Cốt phỉnh người đời để tưởng cao !
Đã isme thì ra cố chấp liền
Độc tài còn miệng mép huyên thuyên
Bởi vì đã isme thì mê đắm
Nghĩ isme mới là cái trước tiên !
Mà isme thật ra có nghĩa gì ?
Đó là chủ nghĩa dịch nguyên xi
Chủ nghĩa khác gì như mê ngủ
Mê ngủ thành luôn ngủ li bì !
Mình riêng cứ ngủ kệ thế gian
Bởi ôm cái isme luôn mơ màng
Tưởng trời chưa sáng nên say ngủ
Kể chi lịch sử đã sang trang !
Quả thật ai người sinh cái isme
Đúng là ngớ ngẩn lẫn chủ quan
Lịch sử khác chi dòng sông chảy
Hòn đá “isme” nào lại cản đàng !
THƯỢNG NGÀN
(18/6/13)
��182
HỢP VÀ CHỐNG
Mọi người góp sức cùng nhau
Xây nên xã hội việc này thường thôi
Mỗi người tranh sống trong đời
Mà do tranh sống dễ nhường chi ai
Thế nên đời quả không sai
Một là hợp tác hai là chống nhau
Hợp nhau cần “đúng” làm đầu
Chống nhau nên chỉ tại hầu cái “sai”
Tranh ăn mà chống chi tài
Còn như tranh đúng chống thành mới hay
Chỉ ai mũ nỉ che tai
Bất cần sai đúng mới là cầu an
Vậy nên cao thấp rõ ràng
Mọi người đâu chỉ làng nhàng như nhau
Đấu tranh vẫn chuyện con người
Nhưng mà đâu tránh việc đời nhiêu khê
Dẫu đời bề bộn khen chê
Nhào vô cũng tốt bên lề cũng hay
Chẳng qua thảy chuyện biển dâu
Một con sông chảy lở bồi hai bên
Nên đừng nghĩ có mình ên
Mà dòng lịch sử tạo nên bao người
Nào ai đứng ở trên bờ
Mà đều cũng chỉ vật vờ trôi theo
NGÀN KHƠI
(17/6/13)
��183
THỰC CHẤT
Đời phải cần thực chất
Dù anh có là ai
Dù anh đang làm gì
Vì nếu không thực chất
Thì nào giá trị chi ?
Thực chất là cái đầu
Thực chất là con tim
Nhưng cái đầu chỉ rỗng
Nhưng con tim chỉ khô
Thì còn nghĩa lý nào ?
Dầu anh xài lộng ngữ
Vẫn giả tạo mà thôi
Còn anh dùng quyền lực
Để đi ngược với đời
Thì cũng chỉ than ôi !
Dân nào phải không biết
Mà do anh lầm rồi
Hoặc không lầm cũng vậy
Cứ cố nắm quyền hoài
Thì có phải là tồi !
Nên điều thật đơn giản
Nếu mục đích ở đời
Không phải vì dân nữa
Không phải vì nước nữa
Tất ngồi đó để chơi !
Anh chơi lợi phần anh
Có nghĩ gì ai nữa
Thành kỳ đà cản mũi
Khiến đất nước thụt lùi
Hỏi anh sáng hay đui ?
Vậy nói chung thực chất
Cần phải có cái đầu
Phải con tim quả cảm
Để ích lợi cho đời
Điều ấy bao giờ sai !
Nhưng nếu cái đầu thấp
Dễ hiểu bao việc đời
Còn con tim cằn cỗi
Khó thể nào thương ai
Mà chỉ lợi có mình !
Một đất nước dân chủ
Mọi người mới tự do
Người tài năng mới có
Góp phần lo cho dân
Độc tài chỉ cùn mằn !
Song đầu óc của anh
Có ai cho anh được
Và trái tim của anh
Ai có thể cho anh
Mọi việc cứ quẩn quanh !
Thật quả đời nghiệt ngã
Cớ sao anh sinh ra
Ai trao quyền anh giữ
Dù nắm hoài cũng vậy
Ai nói anh thông minh ?
Nên có nói cạn lời
Hay nói hoài cũng vậy
Đầu óc anh mụ rồi
Dễ nào anh chịu thấy
Lại cho mình sáng hoài !
NGÀN KHƠI
(15/6/13)
��184
CHO DẦU
Cho dầu anh đỏ trong xương
Có cha quan lớn luôn thương cụ Hồ
Gặp cơn sóng gió ba đào
Lẽ nào cứ để cho anh chìm xuồng
Tình người bao lẽ sao buông
Đỏ vàng rồi cũng tới hồi phôi pha
Cứu người như thể cứu ta
Anh em cùng một mái nhà vậy thôi !
TRĂNG NGÀN
(14/6/13)
��185
CÂY BỨA
Thuyết Mác như cây bứa
Chưa ăn tưởng rất ngon
Ăn vào chua vãi đái
Còn hơn ngậm bồ hòn !
Lúc chưa có trái bứa
Nhiều người nghe hư danh
Quyết trồng nhanh cây bứa
Quyết làm cây lớn nhanh !
Cho dầu bao hao tốn
Cũng cương quyết thực hành
Cả thả mồi bắt bóng
Ai khuyên nổi tam bành !
Đến khi có trái bứa
Nhiều người tranh nhau ăn
Ăn vào chua té đái
Làm thinh không nói năng !
Cây chua sao trái ngọt
Hầu vẫn chỉ lẽ thường
Trồng rồi sao chặt bỏ
Nên cứ đành vấn vương !
SAO NGÀN
(14/6/13)
��186
TẢ VỚI HỮU
Hữu thì hay thận trọng
Vì đời cũng vì mình
Tả thì luôn ẩu tả
Việc làm luôn tung hê
Hữu bị chê thủ cựu
Nhưng chắc ăn mới làm
Tả thì thường quếnh quáng
Nhân danh điều lung tung
Từ cổ xưa tới giờ
Hữu vẫn thường kín đáo
Tả tào lao táo bạo
Ném lao bỏ cả lao
Dân khôn thường ưa hữu
Dân ngu ưa tả khuynh
Hữu hay thường nói chắc
Tả miệng lưỡi tuyên truyền
Hữu luôn theo nền móng
Tả lại hay làm tàng
Miệng nói điều nhân ái
Bụng thường tính riêng tư !
LÁ NGÀN
(14/6/13)
��186
HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ
Hai viên bảo ngọc nước nhà
Không gì sánh được nơi người Việt Nam
Một là bài hát Trống Cơm
Hai là Danh tác Nguyễn Du Truyện Kiều
Trống Cơm mỹ điệu dân ca
Ngàn lần tuyệt hảo khó điều nào chê
Truyện Kiều trác tuyệt thi thơ
Điệu đàng lục bát hài hòa vô song
Thanh Tâm chỉ chút đèo bòng
Tố Như quả mới thật trong thi tài
Bởi Kiều đâu chỉ chuyện Kiều
Nhưng là thi khiếu con người Nguyễn Du
Thơ làm nào khác dạo chơi
Trong vườn nghệ thuật muôn đời tinh hoa
Điệu thơ lục bát hài hòa
Triệu người khó thể sánh tài Tố Như
Dầu Đoàn Thị Điểm cũng hay
Nhưng mà khó sánh nổi tài Nguyễn Du
Hoặc Cung Oán cũng tài hoa
Nguyễn Du vẫn cứ vượt xa Như Hầu
Đúng tài có một không hai
Ngàn đời khó kiếm ai tày Nguyễn Du
Bao câu lục bát diễm kiều
Tràn đầy hoa gấm tựa hồ trăng sao
Tuyệt vời hơn cả ca dao
Tinh hoa nghệ thuật nước nhà hầu đây
Bập bùng làn điệu Trống cơm
Rỡ ràng gấm vóc Truyện Kiều Tố Như !
ĐẠI NGÀN
(13/6/13)
��186
THỜI LÃNG MẠN
Thời lãng mạn đã qua rồi
Bây giờ ôn lại sự đời thấy vui
Con rùa lại vẫn con rùa
Con trăn lại chỉ giống nòi loài trăn
Ngày xưa anh tỏ rất hăng
Ngày nay đâu thấy anh bằng ngày xưa
Bởi vì rùa rụt cổ rồi
Bởi vì rồng rắn lên mây đâu còn
Đời giờ tựa củ khoai lang
Đố anh lãng mạn giữa đời thời nay
Củ khoai thực tế ấy mà
Nên anh lãng mạn ngày xưa chuyện thường
Ba đồng một chục sinh viên
Dễ gì tìm được bao người hùng anh
Bôn sai ai uốn lá cành
Dễ nào mở kẽm để cành buông ra
Thôi thời lãng mạn đã qua
Và thời diễn cảnh cũng đà hết đi
Hết xong tìm lại được gì
Cầm bằng như chiếc thuyền đi theo dòng
Theo dòng hay chỉ long nhong
Một thời tuổi trẻ mơ mòng vậy thôi
Giờ thì tất cả già rồi
Lớp tuồng đã đóng sau thời ngu ngơ …
NGÀN MÂY
(13/6/13)
��187
ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI
Đời luôn vốn chỉ cuộc chơi
Có gì nghiêm trọng hỡi người anh em !
Kìa nghe lời Hạ Đình Nguyên
Người tù kinh nghiệm ở Miền Nam xưa !
Từng cho nghiêm ngặt mới oai
Giờ thì biết rõ mọi điều trần ai !
Khác chi Hà Vũ hiện giờ
Thấy mình quan trọng nên thơ cuộc đời !
Thật thì đời chỉ cuộc chơi
Qua cầu mới biết ai người ra sao !
Mọi điều đả đảo hoan hô
Phải dành cho đám phàm phu đời thường !
Mình anh tiến sĩ đường đường
Lẽ nào cứ để vấn vương sự tình !
Thử chơi nhằm tỏ bất bình
Xong rồi mọi việc lại thường như xưa !
Dại gì thách nắng cùng mưa
Dại chi thách đấu giữa trưa mặt trời !
Khiến mình càng đổ mồ hôi
Phải chi chuyển được núi rừng hai bên !
Thôi thì đừng nghĩ mình ên
Kiên cường bất khuất hỏi nên điều gì !
Nhưng cần bình tỉnh lại đi
Mình khôn tự quyết vậy thì mới khôn !
Ngựa hay luôn tính đường trường
Việc gì lại kiểu như phường thiêu thân !
Tù xưa kinh nghiệm muôn phần
Hạ Đình Nguyên đó cần chi mơ màng !
Giờ thì lịch sử sang trang
Cuộc chơi vẫn vậy lại càng nên chơi !
Cần chi nghiêm cẩn bồi hồi
Nhịn hoài rồi cũng tới hồi còn chi !
Đá chìm bèo lại lan đi
Kiên cường kiểu ấy hay gì tấm thân !
Cho nên thông cảm vạn phần
Vài dòng nhắn gửi tới người anh em !
Phải cần suy nghĩ sáng thêm
Mình còn càng lại ích thêm cho đời !
Chớ như dòng nước chảy xuôi
Hoa trôi bèo giạt chỉ người thường thôi !
HOA NGÀN
(11/6/13)
��188
KHÔN HAY DẠI
Nếu anh chết thì anh khôn hay dại
Để anh đi thì ai đó dại hay khôn
Quả đời này bao nhiêu chuyện đâu lường
Song gom lại cũng toàn khôn với dại
Khôn nếu chết để đời thay da thịt
Dại chết rồi đời vẫn cứ như xưa
Khôn thì nên tìm được cách cứu người
Còn nếu dại thì trơ gan như phỗng đá
Chuyện đời thật quả nói hoài không đủ
Dại cùng khôn ôi muôn chuyện thế gian
Ừ thì thôi thiên hạ thảy mơ màng
Ai cũng nghĩ mình khôn hơn là dại !
ĐẠI NGÀN
(11/5/13)
��189
THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT
Quả từ lâu lắm trên đời
Thơ cùng người Việt hệt trời cùng mây
Điều này không biết là sao
Biết đâu vẫn có từ thời Hùng Vương
Nhà thơ luôn có đầy đường
Cũng như đây đó mọi miền thâm sâu
Như mây vấn vít bầu trời
Như sương ban sớm dãi đầy thôn trang
Dầu thơ toàn chỉ mơ màng
Ngập điều vơ vẩn làng nhàng vậy thôi
Ai nào sánh được Nguyễn Du
Hay Đoàn Thị Điểm tứ thơ nhẹ nhàng
Thế nhưng đất Việt rõ ràng
Thơ đầy như lá trên ngàn vậy thôi
Đố ai quét hết trên đời
Tỷ bài thơ Việt bời bời đó đây !
MÂY NGÀN
(11/6/13)
��190
THÔI MÀ
Thôi mà trách móc làm gì
Đời đâu dễ kiếm những ai thập toàn
Bởi vì thế sự đa đoan
Thương người không hết lấy chi ghét người
Chỉ là số phận trên đời
Chỉ là hậu quả một thời loạn ly
Nên thôi chớ trách mà chi
Con chim bị ná phải thì nên thương !
SAO NGÀN
(10/6/13)
��191
GIÁO SƯ TƯƠNG LAI
Ông làm cố vấn hai đời
Rõ ràng ông góp rất nhiều công lao
Tên ông là Nguyễn Phước Tương
Lâu rồi đã được phong hàm Giáo sư
Tương lai thật rất trơn tru
Chỉ buồn ông chẳng hiểu nhiều Mác Lê
“Bàn Chân Nổi Giận” ai mê
“Bàn Tay Nổi Giận” lắm người sửa lưng
Tư duy ông quả lừng khừng
Nói năng vướng víu sửa lưng chuyện thường
Dầu sao cũng rất đáng thương
Tương lai ông đoán thật tường đấy thôi
Ngày xưa cố vấn nổi trôi
Ngày nay cố vấn việc đời càng hay
Bàn Chân Nổi Giận đạp ngay
Bàn Tay Nổi Giận có ngày thoi ông !
SAO NGÀN
(11/6/13)
��192
NIỀM TIN TRONG CANH BẠC
Hỏi ai đánh bạc không tin
Thế thì trong chiếu ngồi lâu làm gì
Tin rằng mình thắng nó thua
Cuối cùng nó thắng chỉ vùa mình thôi !
Bởi vì há có khi hòa
Đã là đánh bạc mà hòa ai ham
Lõi đời thường kẻ cầm xâu
Dại đời con bạc cứ hoài nhào vô !
Khác gì Trung quốc Việt nam
Hiện nay chiếu bạc nơi miền Hoàng Sa
Trường Sa cũng vậy chỉ là
Hòm hòm quốc tế ta bà đó thôi !
Dẫu sao thì chuyện đã rồi
Nhưng mà dân ức kéo đi biểu tình
Khiến ông Nhà nước thấy phiền
Lệnh Công an cản khắp miền Bắc Nam !
Trở thành chiếu bạc trang nghiêm
Chỉ dành người đánh cấm ai can vào
Can vào chỉ trỏ tào lao
Miệng mồm la lối dễ nào chịu sao !
Thang đâu bắc hỏi ông Trời
Chừng nào canh bạc rã rời đây ông
Chừng nào toàn vẹn núi sông
Chừng nào chiếu bạc cuốn sòng ra đi ?
NGÀN KHƠI
(09/6/13)
��193
CON KIẾN
VÀ CỦ KHOAI
Có con kiến nhỏ
Đi kiện củ khoai
Bảo rằng khoai thúi
Biết làm sao ăn ?
Củ khoai sùng bố
Bắt kiến đi tù
Kiến bèn biện bạch
Ta nào có ngu !
Ta thương Bác Hồ
Ta yêu Đại tướng
Bắt ta đi tù
Là việc rất chướng !
Củ khoai làm thinh
Kiến bèn giở giọng
Ta Mác Lênin
Tại sao lóng cóng !
Hai đàng tranh cãi
Rừng đứng ngoài nghe
Hết xuân tới hạ
Hết thu sang đông !
Chuyện chưa ngã ngũ
Kiến bèn nhịn ăn
Kiên cường bất khuất
Kiến quả là hăng !
Củ khoai vẫn im
Phớt lờ mọi chuyện
Kiến càng yếu dần
Thiên hạ hoảng sợ !
Nếu mai kiến chết
Mất đi tinh hoa
Giặc ngoài có đến
Thật là xót xa !
Chuyện đời là vậy
Cái kiến củ khoai
Biết ai là đúng
Biết ai mới sai !
Củ khoai có luật
Cái kiến có oai
Lấy oai chống luật
Thật quả rạch ròi !
Kiến thì biết luật
Quyền không trong tay
Nhưng quyền là luật
Kiến nào có hay !
Cuối cùng khoai thắng
Kiến phải ngồi tù
Bảy năm đăng đẳng
Trời mây âm u !
Gió ngàn vẫn thổi
Mây ngàn vẫn bay
Trăng ngàn vẫn sáng
Kiến luôn hăng say !
Củ khoai nầy mầm
Ra thân ra lá
Cuối cùng thăng hoa
Kiến càng thấy lạ !
SAO NGÀN
(08/6/13)
��194
QUYẾT TỬ !
Anh quyết tử thì làm sao sống được
Đã chết rồi sự thể biết về đâu
Đừng nghĩ rằng Tổ quốc sẽ quyết sinh
Đời vẫn thế chợ vẫn đông là thế !
Để anh chết ai con người trách nhiệm
Đáng gì đâu một Hà Vũ trên đời
Nhưng sẽ mang tiếng xấu với mọi người
Khôn hay dại hãy cần nên suy nghĩ !
Sống tranh đấu có nghĩa mình phải sống
Mình đi rồi tợ dòng nước trôi xuôi
Cứ nghĩ xem ai là kẻ giúp mình
Dẫu Đại tướng hay Bác Hồ cũng vậy !
Sao mơ mộng khiến đời nên vớ vẩn
Thân nam nhi lại suy tưởng huyễn hoài
Dẫu tôn xưng chủ nghĩa đến vạn đời
Đời vẫn thế xưa nay đời vẫn thế !
Nào tỉnh lại hỡi con người tuấn tú
Mọi trò chơi coi như đã hạ màn
Hãy quay về với Tổ quốc giang san
Chỉ coi trọng Lạc Hồng là duy nhất !
Sao lại quyết chỉ một mình vượt cạn
Hiểm nghèo thay làm dậy sóng đất bằng
Mặt đất thành ra biển cả mênh mông
Người lố nhố nhưng ai người ứng cứu !
Tuổi còn trẻ bởi chưa già là mấy
Đời là chơi sao nghiêm ngặt làm gì
Chơi cho đời mà đâu phải cho mình
Chơi là vậy có chơi thì có chịu !
Đã có chịu thì tội gì xả láng
Vốn còn nguyên mới tiếp tục nhân ra
Vốn cụt rồi thử ai kẻ cho vay
Chơi là vậy phải chơi bằng thiện nghệ !
Dẫu xanh, đỏ, đen, vàng, hay là trắng
Cũng sắc màu tíu tít giữa trần gian
Có gì đâu nghiêm trọng để chết oan
Cần tỉnh táo phải tự mình tỉnh táo !
NON NGÀN
(08/6/13)
��195
ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ !
Thân làm Tiến sĩ bên Tây
Về nhà cọ quậy muốn đời lên hương
Không may gãy đổ nửa đường
Con đường mơ ước vấn vương việc đời
Tự do dẫu chết đến nơi
Một mình ông quả đáng đời nễ nang
Củ khoai con kiến kiện càn
Cây đa cành cụt lại leo ra vào
Vẽ tranh Đại Tướng tự hào
Danh tài hội họa lẽ nào bỏ không
Hoan hô Chủ Nghĩa thần đồng
Vậy mà ông vẫn lọt vòng lao lung !
Tội thay ông thật muôn trùng
Bảy năm ngồi mãi vốn buồn hay chi
Bây giờ còn cảnh lâm ly
Dầu ông tuyệt thực dễ gì thắng thua
Lở thua chỉ phí của chùa
Còn mà thắng được hỏi đời chịu sao
Thế nên giữa chốn ba đào
Trượng phu ông quả thật là nên danh
Đâu mong thân bại danh thành
Chỉ mong ông vẫn được Trời độ cho
Trời độ cho khiến người nghĩ lại
Cốt làm sao giúp được qua truông
Qua truông dầu chữa hết tuồng
Bởi đời cứ vẫn còn muôn mặt mà
Dầu tù ông có chưa ra
Anh hùng thời loạn há mà ngồi không
Thế nên cầu chúc cho ông
Thành công chí it cũng trong dịp này
Nghĩa là vẫn sống trên đời
Bỏ công tuyệt thực bao người lo âu !
SAO NGÀN
(07/6/13)
��196
RA VÔ
Anh vô ngồi đó anh chơi
Anh đừng nói bậy không thời anh ra
Bởi vô há phải tự do
Mà cần được dắt vào ngồi mà chơi
Vô ngồi cốt để gật đầu
Ấy là cơ cấu có hầu lạ chi
Vô ngồi giữ chỗ cốt vì
Đông vui như hội dễ khi nào vào
Nghe thôi không nói tào lao
Bởi vì nói khác cũng nào ai cho
Nói theo mới khỏi đắn đo
Mọi điều ấm ớ giả đò thông qua
Chờ mong sao hết nhiệm kỳ
Được bầu lại nữa còn gì hay hơn
Viên bi thì phải tròn trơn
Có gai có góc đâu còn viên bi
MÂY NGÀN
(06/6/13)
��197
XÃ HỘI CON NGƯỜI
Ôi thôi xã hội con người
Nó như cái chợ tức cười được không
Nên đừng mà có đèo bòng
Ham mê “lý tưởng” để không ra gì
Nói ra thiên hạ cười khì
Bảo rằng tiêu cực còn gì nữa sao
Nhưng mà tiêu sướng tào lao
Cũng toàn bạc cắc lẽ nào hơn chi
Chợ đời kẻ ở người đi
Mua qua bán lại thấy chi đâu phiền
Chợ nào mà chợ thần tiên
Mua gian bán dối chiền chiền lắm khi
Ma cô đĩ điếm thiếu gì
Đừng mê “lý tưởng” nhiều khi lại buồn
Chợ đen chợ đỏ có luôn
Con người là vậy có buồn để chi
Nên thôi ăn ở phải thì
Kệ cha nó thế việc gì lại than
Con người một kẻ đàng hoàng
Năm tên ba xạo có than ích gì
Nói ra thành chỗ lâm ly
Nhưng mà không nói ngu si trên đời
Hebdo quả thật tuyệt vời
Nên ai không khoái “Jơ xùy Charlie” !
TRĂNG NGÀN
(21/01/15)
��198
NGHĨ VÀ LÀM
Cái nghĩ tha hồ được tự do
Nhưng làm thì lại phải đắn đo
Bởi nghĩ riêng mình ai biết được
Còn làm ảnh hưởng đến nhiều người !
Thế nên làm nghĩ luôn suy xét
Nếu chỉ riêng mình hay tới ai
Cố chấp trở nên thành độc đoán
Và nguy hơn nữa chính độc tài !
Độc tài do nghĩ riêng mình đúng
Hay muốn lợi mình chỉ thế thôi
Do đó đạp lên quyền người khác
Độc tài cả thảy vậy là sai !
Tự do khi chẳng phạm vào ai
Còn phạm vào người dễ tự do
Như thế tự do cần hạn chế
Nếu không cũng nào khác độc tài !
Vậy quả rõ ràng là hai mặt
Một mặt tự do mặt độc tài
Hai mặt làm nên cùng thực thể
Đó là thực tế chính con người !
Con người lợi dụng sự tự do
Có khác gì anh muốn độc tài
Ngụy biện chẳng qua là thế đó
Cả hai đều xấu có thua ai !
Bởi vậy mà nên phải đồng đều
Độc tài ngu dốt giống tự do
Khi thành quá đáng đều nên hại
Bởi thói người đời ưa nhân danh !
Nhân danh tự nó vẫn xấu rồi
Để được độc tài hay tự do
Nhân danh giống kiểu quân ăn cướp
Ăn cắp hay gì vẫn nhân danh !
Vậy thì có dẫu "non" hay "oui"
Để chống hoặc binh với Charlie
Cách nói chẳng qua bên ngoài hết
Nhưng là cái bụng mới ra chi !
Bụng mà chính đáng mới khả khi
Bụng chỉ dối dang liệu quý gì
Đó chính là nguyên do trước nhất
Để phân biệt được nghĩ và làm !
Mỗi người cái bụng luôn đầy cứt
Chỉ có cái đầu mới sạch thôi
Nhưng nếu muốn đem đầu xuống bụng
Rõ ràng đầu cũng sẽ tanh hôi !
Vậy không gì xấu bằng độc tài
Thực chất riêng mình muốn tự do
Nhưng đó tự do đầy quá trớn
Con người hai mặt quả không sai !
Bởi vậy thích luôn dùng xảo ngữ
Ưa luôn dùng công cụ tuyên truyền
Anh ngu tưởng thế đều toàn đúng
Cho đó tự do cả triệu lần !
ĐẠI NGÀN
(23/01/15)
��199
CHẤT THƠ
Thơ sang cả giống như là chất ngọc
Từ ngữ ngôn vần điệu đến hơi thơ
Thơ sang cả tứ thơ luôn bát ngát
Thơ như mây như gió vút lên trời
Thơ đâu phải chỉ ghép vần lựa chữ
Mà biển thơ cuồn cuộn sóng xa khơi
Thơ vương giả là thơ đầy hình tượng
Hình tượng như nâng cấp thế gian lên
NGÀN KHƠI
(03/7/12)
��200
THƠ XUÂN SÁCH
Thơ lục bát vẫn là thơ duyên dáng
Thơ thất ngôn thì trang trọng ở đời
Hơi lục bát mượt mà nơi Nguyễn Bính
Còn thơ Đường Xuân Sách vẫn duyên hơn
Thơ Xuân Sách giống cõi lòng chân chính
Anh làm thơ để khẳng định về mình
Thơ súc tích nói việc đời chân thực
Người làm thơ đâu phải kiểu linh tinh
Nhà thơ tốt chẳng nhiều bài mới tốt
Vài bài thôi đã có thể để đời
Thơ Xuân Sách để đời là thế đó
Vì nhà thơ độc lập giữa nhân gian
Còn thợ thơ vẫn bao kẻ làng nhàng
Thơ xu mị việc đời đâu đáng kể
Thơ Xuân Sách rõ ràng nhiều hiểu biết
Hiểu việc đời và thơ cũng hiên ngang !
NON NGÀN
(01/7/12)
⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓
MỤC LỤC THEO THỨ TỰ ĐÃ POST LÊN (TẬP II)
��101. TÌNH THÁNH THIỆN / Tr. 1
��102. TÌNH NGƯỜI / Tr. 2
��103. HOA SEN VÀ TỐ NHƯ / Tr. 3
��104. TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU / Tr. 4
��105. BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC / Tr. 5
��106. ĐỘI BANH / Tr. 6
��107. TRỜI SINH / Tr. 7
��108. SAI VÀ ĐÚNG / Tr. 8
��109. CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ / Tr. 10
��110. CŨNG HAY / Tr. 11
��111. SNOWDEN / Tr. 11
��112. “LÝ LUẬN” MÁC LÊ / Tr. 12
��113. NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG / Tr. 14
��114. NGƯỜI BUÔN GIÓ / Tr. 15
��115. TREO DÊ BÁN CHÓ / Tr. 15
��116. NỖI BUỒN CHIẾN TRANH / Tr. 17
��117. NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG / Tr. 18
��118. LỬA / Tr. 20
��119. THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH / Tr. 21
��120. TRẬN ĐIÊN BIÊN / Tr. 23
��121. CÙ HUY HÀ VŨ / Tr. 25
��122. TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU / Tr. 26
��123. HỒ HỮU TƯỜNG VÀ TRẦN ĐỨC THẢO / Tr. 27
��124. Gà CON / Tr. 28
��125. LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ / Tr. 29
��126. VÀNG THAU LẪN LỘN / Tr. 30
��127. ĐÒI DÂN CHỦ / Tr. 31
��128. NGÀY NAY / Tr. 32
��129. SO GĂNG / Tr. 33
��130. TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN / Tr. 34
��131. CÔNG MINH / Tr. 34
��132. VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN / Tr. 35
��133. TƯỚNG GIÁP / Tr. 36
��134. BINH LỬA / Tr. 37
��135. NHÂN VĂN / Tr. 38
��136. BIỂU CHI LÀM NẤY / Tr. 39
��137. MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN / Tr. 39
��138. NGÀY XƯA NGÀY NAY / Tr. 40
��139. NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ / Tr. 41
��140. ANH HÙNG THẾ GIỚI / Tr. 42
��141. LỊCH SỬ / Tr. 43
��142. KINH TẾ VÀ Xà HỘI / Tr. 44
��143. CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA / Tr. 47
��144. GUILLERMO FARINAS / Tr. 48
��145. CỠI NGỰA XEM HOA / Tr. 49
��146. GIÁO DỤC / Tr. 49
��147. THỈNH NGUYỆN THƯ / Tr. 50
��148. CHÍNH NGHĨA VÀ SỰ ĐOÀN KẾT / Tr. 51
��149. VĂN CHƯƠNG NGHỆ THUẬT / Tr. 53
��150. BẰNG VÀ NHỌN / Tr. 54
��151. NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN / Tr. 54
��152. “CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN” / Tr. 55
��153. TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN / Tr. 55
��154. TẬP SỰ / Tr. 57
��155. CŨNG THÌ / Tr. 58
��156. NGƯỜI TRÍ THỨC CHÂN CHÍNH / Tr. 59
��157. AI THẮNG AI ? / Tr. 60
��158. ĐẠI TƯỚNG / Tr. 61
��159. ĐẤU TRANH / Tr. 61
��160. BA HẠNG NGƯỜI TA / Tr. 62
��161. THƠ / Tr. 63
��162. EDWARD SNOWDEN / Tr. 64
��163. VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG / Tr. 64
��164. CÁI LÝ TRONG ĐỜI / Tr. 65
��165. CHÓ VÀ NGƯỜI / Tr. 67
��166. KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH / Tr. 67
��167. CON NGƯỜI VÀ THỂ CHẾ / Tr. 69
��168. TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI / Tr. 71
��169. TIN DẠI / Tr. 72
��170. “SỰ TẦM THƯỜNG” / Tr. 73
��171. DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI / Tr. 74
��172. CHUYỆN NGOÀI LỀ / Tr. 75
��173. SỨC SỐNG VƯƠN LÊN / Tr. 76
��174. ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT / Tr. 77
��175. ĐIỆN BIÊN PHỦ / Tr. 78
��176. SỰ ĐỜI / Tr. 79
��177. CHÂN NAM ĐÁ CHÂN XIU / Tr. 80
��178. VÀO VÀ KHÔNG VÀO / Tr. 81
��179. ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG CHỦ THUYẾT MÁC / Tr. 81
��180. HƯ HAY THỰC / Tr. 86
��181. CỎ MAY / Tr. 86
��182. HỢP VÀ CHỐNG / Tr. 87
��183. THỰC CHẤT / Tr. 88
��184. CHO DẦU / Tr. 90
��185. CÂY BỨA / Tr. 90
��186. TẢ VỚI HỮU / Tr. 91
��186. HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ / Tr. 92
��186. THỜI LÃNG MẠN / Tr. 93
��187. ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI / Tr. 94
��188. KHÔN HAY DẠI / Tr. 95
��189. THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT / Tr. 96
��190. THÔI MÀ / Tr. 96
��191. GIÁO SƯ TƯƠNG LAI / Tr. 97
��192. NIỀM TIN TRONG CANH BẠC / Tr. 97
��193. CON KIẾN VÀ CỦ KHOAI / Tr. 98
��194. QUYẾT TỬ ! / Tr. 100
��195. ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ ! / Tr. 101
��196. RA VÔ / Tr. 103
��197. Xà HỘI CON NGƯỜI / Tr. 103
��198. NGHĨ VÀ LÀM / Tr. 104
��199. CHẤT THƠ / Tr. 106
��200. THƠ XUÂN SÁCH / Tr. 115
⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓⩓
MỤC LỤC THEO THỨ TỰ XẾP VẦN CHỮ (TẬP II)
AI THẮNG AI ? (��157)
ANH HÙNG THẾ GIỚI (��140)
BA HẠNG NGƯỜI TA (��160)
BẢN NĂNG VÀ CÁI ÁC (��. 105)
BẰNG VÀ NHỌN (��150)
BIỂU CHI LÀM NẤY (��136)
BINH LỬA (��134)
CÁ ĂN KIẾN, KIẾN ĂN CÁ (��109)
CÁI LÝ TRONG ĐỜI (��164)
CÂY BỨA (��185)
CHẤT THƠ (��199)
CHÂN NAM ĐÁ CHÂN XIÊU (��177)
“CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN” (��152)
CHÍNH NGHĨA VÀ SỰ ĐOÀN KẾT (��148)
CHO DẦU (��184)
CHÓ VÀ NGƯỜI (��165)
CHUYỆN NGOÀI LỀ (��172)
CON KIẾN VÀ CỦ KHOAI (��193)
CON NGƯỜI ĐÚNG NGHĨA (��143)
CON NGƯỜI VÀ THỂ CHẾ (��167)
CỎ MAY (��181)
CÔNG MINH (��131)
CỠI NGỰA XEM HOA (��145)
CÙ HUY HÀ VŨ (��121)
CŨNG HAY (��110)
CŨNG THÌ (��155)
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (��171)
ĐẠI TƯỚNG (��158)
ĐẤU TRANH (��159)
ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT (��174)
ĐIỆN BIÊN PHỦ (��175)
ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG CHỦ THUYẾT MÁC (��179)
ĐÒI DÂN CHỦ (��127)
ĐỘI BANH (��106)
ĐỜI VỐN CHỈ CUỘC CHƠI (��187)
EDWARD SNOWDEN (��162)
Gà CON (��124)
GIÁO DỤC (��146)
GIÁO SƯ TƯƠNG LAI (��191)
GUILLERMO FARINAS (��144)
HAI VIÊN BẢO NGỌC NƯỚC NHÀ (��186)
HOA SEN VÀ TỐ NHƯ (�� 103)
HỒ HỮU TƯỜNG VÀ TRẦN ĐỨC THẢO (��123)
HỢP VÀ CHỐNG (��182)
HƯ HAY THỰC (��180)
KINH TẾ VÀ CHÍNH SÁCH (��166)
KINH TẾ VÀ Xà HỘI (��142)
KHÔN HAY DẠI (��188)
LỊCH SỬ (��141)
LÔ-GÍCH VÀ LỊCH SỬ (��125)
LỬA (��118)
“LÝ LUẬN” MÁC LÊ (��112)
MONG MANH VÀ TRƯỜNG TỒN (��137)
NGÀY NAY (��128)
NGÀY XƯA NGÀY NAY (��138)
NGHĨ VÀ LÀM (��198)
NGƯỜI BUÔN GIÓ (��114)
NGƯỜI MỸ VÀ NƯỚC MỸ (��139)
NGƯỜI TRÍ THỨC CHÂN CHÍNH (��156)
NHÀ THƠ TUYÊN TRUYỀN (��151)
NHÂN VĂN (��135)
NHÌN LÊN, NHÌN XUỐNG (��113)
NIỀM TIN TRONG CANH BẠC (��192)
NIỀM TIN VÀ CUỘC SỐNG (��117)
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH (��116)
ÔI TỘI THAY ÔNG VŨ ! (��195)
QUYẾT TỬ ! (��194)
RA VÔ (��196)
SAI VÀ ĐÚNG (��108)
SNOWDEN (��111)
SO GĂNG (��129)
SỰ ĐỜI (��176)
“SỰ TẦM THƯỜNG” (��170)
SỨC SỐNG VƯƠN LÊN (��173)
TẢ VỚI HỮU (��186)
TÀI NĂNG VÀ HỌC VẤN (��153)
TẬP SỰ (��154)
THỈNH NGUYỆN THƯ (��147)
THÔI MÀ (��190)
THƠ (��161)
THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT (��189)
THƠ XUÂN SÁCH (��200)
THỜI LÃNG MẠN (��186)
THỨC TỉNH VÀ CHƯA THỨC TỈNH (��119)
THỰC CHẤT (��183)
TIN DẠI (��169)
TÌNH NGƯỜI (��102)
TÌNH THÁNH THIỆN (��101)
TỐ NHƯ VÀ TỐ HỮU (��122)
TỘI NGHIỆP CON NGƯỜI (��168)
TƯỚNG GIÁP (��133)
TRẬN ĐIÊN BIÊN (��120)
TREO DÊ BÁN CHÓ (��115)
TRIỀU ĐÌNH VÀ THẦN DÂN (��130)
TRỜI SINH (��107)
TƯ TƯỞNG TRUYỆN KIỀU (��. 104)
VÀNG THAU LẪN LỘN (��126)
VÀO VÀ KHÔNG VÀO (��178)
VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG (��163)
VIỆC ĐỜI GIẢN ĐƠN (��132)
Xà HỘI CON NGƯỜI (��197)
[HẾT TẬP II → TẬP III]
No comments:
Post a Comment