Tuesday, August 4, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" (19)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (19)

 

MÂY NGÀN says:


 

XÃ HỘI DÂN SỰ

 

Dám bảo xã hội dân sự là bánh vẽ
Đúng là một thằng ngu bỏ mẹ
Hay là một tên có mắt lé
Chỉ thấy độc tài như ông kẹ
Ôi thôi đúng nó đứa lở ghẻ
Xã hội thế này phải khóc ré
Đất nước trước sau cũng bán rẻ
Bởi đầy dân ngu mắt đỏ ké
Hậu quả ngu dân đau như xé
Sinh toàn loài cua hoặc loài ghẹ
Dân tộc quả như bị phản phé
Toàn kiểu bò ngang toàn hạnh họe
Tình trạng khác chi đáng non ọe
Trâu bò đẻ ra lại thánh nghé
Không lẽ làm thinh để thấy khỏe
Lịch sử kiểu này đã sát mé
Non sông suy sụp thật cũng lẹ

Ôi thôi xã hội của ngày nay

Nghĩ tới nghĩ lui sao thấy ẹ

Chẳng trách giặc ngoài đang ngấp nghé ! 

 

  NGÀN KHƠI
  (04/9/12)


 

©

 

NGÀN TRÙNG says:


 

THỰC TRẠNG ĐỜI NÀY

 

Cái nghèo bám lấy nhân dân
Cái sang phủ lấy các chàng làm quan
Làm quan trục lợi quan sang
Làm dân tử tế lại càng nghèo hơn
Ông trời sao quả bông lơn
Sinh bao mỹ ngữ để hờn cho dân
Quan sang khạc chữ rần rần
Riêng dân nghèo khổ ngậm câm tháng ngày
Tự do hạnh phúc là đây
Kể từ độc lập những ngày năm xưa
Ngợi ca lãnh tụ có thừa
Lo cho dân nước như mưa tháng hè
Chuyện đời phải nói nhau nghe
Dân non trăm triệu mà che nỗi gì !

 

NON NGÀN
(04/9/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

HOAN HÔ

NGUYỄN QUANG DUY

 

Bài Quang Duy rất hay
Một thuyết văn rất tốt
Tỏ ra đầy nhiệt tình
Tỏ ra toàn sự thật !

Ôi trí thức hải ngoại
Quả thật đáng khen thay
Toàn tư duy độc lập
Chẳng lệ thuộc vào ai !

Hãy quay vào quốc nội
Sao trí thức lạc loài
Hầu chỉ toàn câm miệng
Than ôi và ôi thôi !

Ai đỉnh cao trí tuệ
Phải chăng Mác Lênin
Biến đời thành nô lệ
Khiến trí thức im lìm !

Bao người dân lao động
Biết lấy đâu niềm tin
Nếu thảy toàn trí thức
Nói theo Mác Lênin !

Có tin không cũng thế
Cũng toàn thứ giả đò
Ngậm miệng ăn tiền tạm
Hay thật tình co ro !

Chẳng lẽ người trong nước
Chỉ trông cậy từ ngoài
Đốt đèn tìm trí thức
Trong nước mất công toi !

 

 NGÀN KHƠI
 (03/9/12)


 

©

 

BẠT NGÀN says:


 

ÔI NHỮNG ĐẠI DANH TỪ

 

Ôi danh từ sao mà chán thế
Chán mớ đời lặp mãi như nhau
Mỹ miều toàn có trước sau
Nghe chừng thùng rỗng kêu to ngàn lần
Đâu cũng thấy “âm mưu phá hoại”
“Chia rẽ nhau” hai nước chúng ta
Toàn bao “luận điệu” nhạt nhòa
“Cố tình xuyên tạc” tỏ ra thuộc lòng
Nên “củng cố niềm tin” hai nước
Khẳng định chung “quan điểm” cùng nhau
Biển Đông giọng lưỡi hàng đầu
Tam Sa còn đó có hầu ra chi
Đó thật quả đường đi chiến lược
“Củng cố” thêm các “nhận thức chung”
“Lòng tin” phải đẩy tới cùng
“Trước sau như một” Việt Nam vẫn chờ
Đúng lịch sử chơ vơ là vậy
Càng nói nhiều càng thấy xót xa
Của tôi anh lấy Hoàng Sa
Của tôi anh chiếm Trường Sa chuyện thường !

 

NGÀN KHƠI
(03/09/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

DẪU LÀ AI

 

Dẫu là ai chết rồi đều tội nghiệp

Khi vẫn còn để xác đó nằm phơi

Cho người sống tới coi hay tới viếng

Người chết xong nào có biết gì đời

Quả thương xót tự nhiên thành hàng mẫu

Đúng là trò người thật hóa đồ chơi

Cho dẫu có trưng ra trong hòm kiến

Hay lập lăng đều hài hước trong đời !

                                

NGÀN KHƠI
(03/9/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

TỪ NAM QUAN
ĐẾN HOÀNG SA, TRƯỜNG SA

 

Thuở Đất Nước gặp cơn gió bụi
Ải Nam Quan còn nữa hay không ?
Ai xuôi sông biến thành đồng
Mơ màng chi nữa, Hoàng Sa chẳng còn
Kế đến lượt Trường Sa sắp mất
Thành Tam Sa Tàu mới dựng lên
Khá khen phương Bắc lòng tham
Ai làm nên nỗi Việt Nam dại khờ
Ấy cũng tại ngu ngơ ý hệ
Đổi non sông mà lấy “đại đồng”
Đâu ngờ biển biến thành sông
Dã tràng xe cát biển đông vật vờ
Đúng lịch sử tơ mơ là vậy
Đâu những người từng dẫn dắt đường
Tin vào lý tưởng hoang lương
Trường Sơn cũng đốt non sông kể gì
Nước phải buổi gian nguy là thế
Anh hùng chi các kẻ dối dân
Coi thường cả tới non sông
Nhằm mong được chút công danh ở đời
Công danh hảo riêng trời đất biết
Lý tưởng gì mờ mịt tâm tư
Chẳng qua toàn chuyện hổ ngươi
Con dân kiểu ấy còn gì núi sông !

                             

THƯỢNG NGÀN
(03/9/12)


 

©

 

MÂY NGÀN says:


 

ĐẠI GIA

 

Đại gia này đúng gặp thời
Từ tên vô học đổi đời lên ngôi
Làm ăn lươn lẹo chắc rồi
Giàu nhanh hẳn có đám người nâng lưng
Lắm tiền thành mới dững dưng
Kệ cha đạo lý cóc cần chi đâu
Phất nhanh nhờ thế dồi dào
Đảng viên không phải cũng nhà con quan !

                               

 BẠT NGÀN
 (03/9/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

NHÂN TÌNH THẾ THÁI

 

Nhân tình thế thái luôn hay đấy
Đạo đức bao giờ cũng vậy thôi
Nhân tình có thực người thêm tốt
Thế thái công tâm mới lợi đời
Nếu vẫn lệ thường đầy gian ác
Nhân tính thế thái bạc hơn vôi
Nên thôi nói mãi bao giờ cạn
Tốt xấu làm nên bởi giống người !

               

THƯỢNG NGÀN
(04/9/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

ĐIỀU NHẢM CỦA CÁC MÁC

 

Các Mác lậm Hegel
U mê trong biện chứng
Tưởng rằng là luật thánh
Quả tình tay đại ngu !

 

Vũ trụ này vô hạn
Trái đất hạt bụi mờ
Làm gì mà duy vật
Là biện chứng lơ mơ !

 

Phịa ra năm hình thái
Từ cộng sản sơ khai
Tới cộng sản khoa học
Rõ thật quá khôi hài !

 

Bảo tư bản bóc lột
Phải vô sản thay vào
Phải làm nên chuyên chính
Đúng là chuyện tào lao !

 

Con người đầy bản năng
Xã hội nhiều thú tính
Chuyên chính thành gông cùm
Đúng sự ngu tiền định !

 

Hô hào đấu giai cấp
Coi như qui luật thần
Hô hào dùng bạo lực
Làm cách mạng nhân dân !

 

Kết quả trăm triệu người
Uổng thân bị sát hại
Xây thế giới đại đồng
Khác chi màn sương khói !

 

Khói tan theo gió may
Khối Liên Xô sụp đổ
Ngày Cách mạng tháng Mười
Xem như bị xóa sổ !

 

Rồi quê hương của Mác
Được thống nhất tự do
Thoát bao năm chịu khổ
Tường Bá linh lật nhào !

 

Nguyên cả khối Đông Âu
Đều vươn vai đứng dậy
Nhập vào Cộng đồng chung
Cũng kể từ ngày ấy !

 

Cộng đồng chung Châu Âu
Cộng đồng chung dân chủ
Một xã hội tự do
Thoát bao nhiêu lam lũ !

 

Một học thuyết vu vơ
Nói toàn điều nhảm nhí
Phỉnh toàn dân dại khờ
Bị du vào lối bí !

 

Ngày nay còn bốn nơi
Vẫn trôi vào ngõ cụt
Như con thuyền vật vờ
Giống những con vi rút !

 

Giống chiếc vòng kim cô
Chụp vào rất khó gở
Hoan hô Mác Lênin
Thật kinh hoàng đáng sợ !

 

Quả là anh râu rậm
Nói những điều vu vơ
Gạt những kẻ ấm ớ
Rơi vào thành dại khờ !

 

Ai đi làm cách mạng
Ban đầu tưởng cứu dân
Bởi suy nghĩ lẩn thẩn
Làm cho dân mịt mùng !

 

Tội lỗi này ai khứng
Là Mác hay Lênin
Người đi làm cách mạng
Hay là dân cả tin !

 

Dẫu sao chuyện đã rồi
Trăm rưỡi năm qua chóng
Ngày học thuyết ra đời
Nhân loại thành vô vọng !

 

Nào bạo tàn Stalin
Nào dã man Khmer đỏ
Nào điên loạn Mao Trạch Đông
Người người đều thấy rõ !

 

Thấy rõ nhưng im hơi
Có trí thức trong đó
Bởi rơi vào hố rồi
Muốn thoát ra rất khó !

 

Ta nay đã già rồi
Làm bài thơ để tỏ
Các Mác thật tay khùng
Một học thuyết dúm dó !

 

Những tên ngu tin vào
Trong có Trần Đức Thảo
Hay những Trần Văn Giàu
Khiến nước nhà lấm nhọ !

 

Ôi thế giới đầy khôn
Sao Việt Nam vẫn dại
Thật uổng giống Tiên Rồng
Cả ngàn năm văn hiến !

 

Đến giờ quả thấy rồi
Đảo Hoàng Sa Tàu chiếm
Đảo Trường Sa nó rỉa
Dựng lên thành Tam Sa !

 

Lưỡi bò nó liếm tới
Biển Việt Nam nhạt nhòa
Người Việt Nam lớ ngớ
Cờ Trung Quốc thêm sao !

 

Ai là người bợ đỡ
Đã đón gió đi đầu
Vẽ thêm vào sao nhỏ
Chính muốn dâng nước thôi !

 

Khác gì xưa Tố Hữu
Đã từng khóc Stalin
Chỉ thương mình có một
Nhưng thương ông thương mười !

 

Đúng những trò nhảm nhí
Ai gây cớ sự này
Ngoài chàng râu Các Mác
Những ai nữa vào đây !

 

Như Công hàm năm tám
Tạo biển Đông vơi đầy
Hoàng Trường Sa phủi mất
Mới hay thật là hay !

 

Ôi “đại đồng” thế giới
Ngu ơi thật là ngu
Bày đặt điều tin nhảm
Dâng biển đảo cho người !

 

Con người ai không tham
Chỉ anh khờ mới dại
Tin nhảm thuyết “đại đồng”
Rước vào điều tai hại !

 

Than ôi giống Lạc Hồng
Bốn ngàn năm văn hiến
Trí thức giữa thời này
Lại mang dân bỏ biển !

 

Bây giờ nên trách ai
Trách cái ngu giai cấp
Trách cái dại trí thức
Hay trách Mác lơ mơ !

 

ĐẠI NGÀN
(03/9/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

SỰ KIỆN BẤT NGỜ

 

Cờ Trung Quốc chỉ năm sao
Sao to ở giữa bốn sao nằm rìa
Đột nhiên đón tiếp say sưa
Bổng cờ Trung Quốc một sao thêm vào
Mới đầu hệt chuyện tào lao
Giống ai phịa đặt thêm vào chọc chơi
Tiếc rằng do Bộ Ngoại giao
Việt Nam cung cấp dễ sai bao giờ
Cả trên sóng phát truyền hình
Năm sao mồn một thật tình không oan
Thôi rồi đến lúc Việt Nam
Hóa thành từng bước một bang của Tàu
Trước kia còn chút nghi ngờ
Cấp trên cãi chính dưới người làm sai
Vì may dư một ngôi sao
Lý do bất cẩn đâu ai dại khờ
Thôi đành việc cũng tùy Trời
Ngàn năm quay lại một thời là đây
Vậy mà cãi chối cãi chày
Miệng mồm báo biến tiếc thay đáng buồn
Nước nhà như cái ao chuôm
Tới ngày đã cạn có buồn mà chi
Không quyền đâu quyết được gì
Dân như chiếc lá trôi đi giữa dòng
Chờ ngày thế giới “đại đồng”
Thành dân Tàu hết Tiên Rồng còn đâu !

 

NGÀN KHƠI
(02/9/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

TRƠ TRẼN

 

Trơ trẽn quá cờ năm sao đã rõ
Bốn sao đây là Mãn Tạng Mông Hồi
Các thứ dân người thiểu số lạc loài
Ngay chính giữa là sao to Hán tộc
Nay bổng thấy lại có thêm sao nhỏ
Hay là sao của sắc tộc Việt Nam ?
Cả năm sao lồ lộ rất rõ ràng
Ai có thể ngữa mồm nhằm chối cãi
Trước đính chính để sau thành im lặng
Đúng quả ai gây nông nỗi thế này
Bốn ngàn năm văn hiến bỗng một ngày
Thành mảnh nhỏ của âm hồn Trung Quốc
Đã để hận cho Triệu Trưng, Nguyễn Trải
Hưng Đạo Vương, cùng hoàng đế Quang Trung
Hay một thời phá Tống lẫn bình Chiêm
Lý Thường Kiệt đầy oai hùng lừng lẫy
Đấy vận nước bây giờ cay thế ấy
Nhục tiền nhân thật trơ trẽn tột cùng !
Hởi ai người tâm huyết với non sông
Hãy tự hỏi thấy chăng lòng chua xót ?

 

ĐẠI NGÀN
(02/9/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

MÓN NGON VẬT LẠ

 

Nhiều người thích món ngon vật lạ
Nhưng ăn toàn kiểu tạp ra chi
Ăn sâu bọ lắm khi nham nhở
Ăn chó mèo đúng kiểu thấp hèn
Bọn người chỉ nhắm cái ăn
Đời như loài vật phải chăng ra gì
Ăn là nuốt cái gì vào miệng
Người vẫn thường kén cá chọn canh
Những tay ăn vật hôi tanh
Quả tình đâu có còn chi giống người
Các con chó trung thành là vậy
Tình cảm kia thật đáng nâng niu
Vậy mà lại bị chặt đầu
Xong rồi mổ bụng quả loài dã man
Dã man thế nói toàn tốt đẹp
Kiểu điếm đàng đâu phải loài người
Dân Âu lấy thế làm cười
Cười loài châu Á con người hoang sơ
Thế mà lậm thiên đàng hạ giới
Cũng chẳng qua một bọn đảo điên
Gạt người còn nói huyên thiên
Ngử ăn thịt chó lại chuyên khoe mình
Tự lếu láo đỉnh cao trí tuệ
Nhưng hành vi quá kém văn minh
Ăn mèo ăn chó thật tình
Nghĩ thương con chó giật mình ghê thay !

 

NGÀN KHƠI
(02/9/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CHẾT LÀ HẾT

 

Chết là hết việc đời luôn đơn giản
Biết gì đâu mọi việc nữa trên đời
Chết xuôi tay còn bận chi người sống
Nhắm mắt rồi mọi việc thảy hư không !

Đời là vậy chết rồi vô tư lự
Ham đèo bòng cuộc trần thế mà chi
Đời còn lại để mọi người liệu lấy
Chết vô tư lo nghĩ cũng ích gì !

Chết thì chôn nếu không thì thiêu xác
Để ngày nào càng vướng bận thế gian
Cuộc thế cục mọi điều đều tương đối
Có cần gì mà ham hố vinh quang !

Người chính trị sống mong sao lợi ích
Cho thế gian cũng đã tốt lắm rồi
Chẳng cần gì phải trở thành thần thánh
Chuyện tầm thường đồ thật hóa đồ chơi !

Chết là hết đi về đâu ai biết
Nếu có chăng còn mỹ cảm trên đời
Chuyện cảm tình cũng không sao bó buộc
Chỉ người đời tự biết lấy mà thôi !      

Chân lý đó ngàn năm đều vẫn thế
Cả thế gian dù bất cứ nơi nào
Việc khách quan thì muôn đời tồn tại
Điều chủ quan như chiếc lá vàng rơi !

Nào mấy ai lội ngược cả dòng sông
Dòng sông lớn hay dòng sông lịch sử
Mình sống tốt thì muôn đời vẫn nhớ
Còn bèn không giống mây nổi bơ vơ !

Tiếc làm chi cuộc đời luôn chỉ một
Chết rồi thôi nào níu kéo được gì
Xác dẫu ướp giữ gìn trong lồng kính
Cũng một thời đâu thể mãi dài lâu !

Qua trăm năm cả bia đá cũng mòn
Nào sá gì nếu chỉ toàn bia miệng
Chết là hết đâu có chi luyến tiếc
Có nhan nào cháy mãi với thời gian !

Vậy thời thôi chớ ham muốn hư danh
Chớ nông cạn để người đời đóng kịch
Lập bàn thờ hoặc xây thành lăng mộ
Giả dối nhiều chẳng có ích bao nhiêu !

Nếu thương đời chỉ cần đời được tốt
Để khách quan lịch sử vẫn trôi đều
Đâu có thể lội ngược dòng phát triển
Cần vô tư trước vật đổi sao dời !

Đời bình thường có gì đâu thần thánh
Thần thánh chi trần thế chỉ hư không
Thần giả tạo thánh vẫn thành vô ích
Nên chết rồi chôn quách cũng là xong !

 

THƯỢNG NGÀN
(01/9/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

THÔI ĐỪNG GÃI NGỨA

 

Ông Thịnh ơi, ông Thịnh ơi
Sao ông gãi ngứa cuộc đời mà chi
Nếu không bệnh làm chi phải ngứa
Bênh thâm căn, hoặc bệnh ngoài da
Nhiều khi ghẻ lở cũng là
Lây truyền qua chứng đường ra đường vào
Riêng những bệnh thâm căn cố đế
Chúng bám sâu lục phủ từ lâu
Nguyên nhân bệnh lý thuở đầu
Tuyên truyền giả dối cầu âu sự đời
Đưa Thần tượng lên trời vạn bước
Thần bay lên thần chẳng có chân
Nối đuôi thần vãi lung tung
Xưng thần xưng thánh vẫy vùng khắp nơi
Khiến lịch sử rã rời hoang tưởng
Biến đời thường thành cuộc truy hoan
Một trời ý hệ rộn ràng
Chỉ ngoài huy hoắc toàn trong hoang đường
Đưa giai cấp lên làm rường cột
Để cột chân dân chủ tự do
Tự mình đục khoét ra trò
Lềnh khênh lênh láng hủ nhỏ tân thời
Thảy chổng đít một trời tâng bốc
Hét quang vinh dân chủ triệu lần
Bao đời trí thức thành phân
Ông Lê ông Mác mới cần đưa lên
Lịch sử viết vạn phần thêu dệt
Dạy học trò lệt bệt ngu ngơ
Nhắm đui con mắt tôn thờ
Bây giờ tá hỏa bên bờ hố sâu
Hoàng Sa mất, Trường Sa cũng mất
Nay Tam Sa Tàu nó dựng lên
Bao năm tiếng thét vang rền
Hoan hô Lãnh tụ công kênh Anh hùng
Nay nhìn lại nửa khùng nửa dại
Cuộc đời toàn tham nhũng như rươi
Nói ra nào sợ hổ người
Ông Hà Văn Thịnh chắc cười được chăng ?


                                      

         NGÀN KHƠI
         (31/8/12)



 

©

 

  THƯỢNG NGÀN says:


 

HỠI ƠI CÁC ÔNG !

 

Các ông lãnh đạo nước nhà
Cớ sao vung vít ta bà mà chi
Đã cầm quyền chuyện gì phải viết
Có đăng lên tất phải ngon lành
Lạ thay chỉ nói loanh quanh
Nêu toàn cảm tính thật mình ra sao
Nếu lãnh đạo tào lao nông cạn
Hỏi bao giờ nước mới ngoi lên
Ngàn năm sông núi vững bền
Lung lay một khắc biết nên thế nào
Lại có vị một lần cao hứng
Sang Cuba tuyên bố hào hùng
Bảo rằng ngủ phải dòm chừng
Sợ thằng Đế Quốc thọc lưng bất ngờ
Nên Tây ngủ Đông thời phải thức
Giữa Cuba cùng với Việt Nam
Thay phiên cảnh giác cho đời
Khiến người sững sốt rõ thời ngu ngơ
Chỉ quên mất Hoàng Sa nó cưỡm
Đất của mình tại chốn quê hương
Bởi tin vào cõi thiên đường
Cuộc trần bánh vẽ tỏ tường lâu nay
Ấy quả thật đời này cũng lạ
Người đứng đầu kháo chuyện vu vơ
Trách chi dân chúng hững hờ
Trách chi cán bộ lơ mơ tung hoành
Coi việc nước đã thành thông lệ
Của riêng tư riêng túi mỗi người
Nào ai yêu nước thời này
Bằng yêu mối lợi của mình riêng đây !


                          

         NON NGÀN
         (31/8/12)



 

©

 

MÂY NGÀN says:


 

KỊCH BẢN THỜI GIAN

 

Năm bảy chín rồi cũng qua
Cuốn theo thế kỷ gọi là chơi nhau
Chơi nhau bài học bể đầu
Rồi thì bài trả cũng hầu ngang cơ
Chỉ hiềm nướng chục ngàn quân
Huề xong Hội nghị Thành Đô cũng vừa
Nhằm nêu mười sáu chữ vàng
Cùng giương bốn tốt vẽ vang trên đời
Láng giềng hữu nghị đôi nơi
Bắt tay toàn diện có trời mới tin
Quyết tâm ổn định lâu dài
Để cùng hướng tới tương lai mịt mùng
Mặc kia mười sáu chữ vàng
Hoàng Sa cứ cưỡm cả làng đều hay
Chỉ còn bốn tốt riêng tây
Láng giềng một tốt, tốt ngay bạn bè
Tốt tình đồng chí đáng khoe
Tốt trong đối tác dễ nghe trong đời
Rõ là bốn tốt tức thời
Lưỡi bò vẽ đó đợi ngày mai sau
Trường Sa vội gọi đấu thầu
Chín lô trong vĩa mỏ dầu Việt Nam
Kế liền thành phố Tam Sa
Lập ngay kẽo muộn kêu la cũng thừa
Đúng là chơi điệu cù cưa
Cưa qua cưa lại dễ chừa điều chi
Trước thì cắt cáp Bình Minh
Mới là một tốt giật mình chưa sao
Tiếp thêm ba tốt nghẹn ngào
Chữ vàng mười sáu Thành Đô rộn ràng
Nực cười con tạo đa đoan
Ngoài toàn hữu hảo trong toàn dao phay !


                                 

     NGÀN KHƠI
     (30/8/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

VIỆC ĐỜI ĐƠN GIẢN

         

Việc đời đơn giản như hoa lá
Hoa vẫn bạt ngàn lá vẫn xanh
Thế giới con người âu vẫn thế
Có gì phức tạp để tung hoành !


Người sinh ra đời nhằm vui sống
Sống làm sao cho đời trường thành
Sống làm sao cho đời hạnh phúc
Sống làm sao cho được tinh anh !


Hoa trên đời thiên hình vạn trạng
Lá trên đời đâu chỉ toàn lành
Cây cỏ nào mà chẳng có sâu
Rừng lá nào mà không rắn độc !


Quả cuộc đời giống như ngàn hoa
Quả cuộc đời tựa như rừng lá
Có hoa nào buộc phải như nhau
Có lá nào không cần điểm lạ !


Bởi con người không là đá cuội
Nên con người cần có tự do
Giống con chim vẫn bay trên trời
Giống con cá vẫn lội dưới nước !


Chỉ dốt nát mới ưa ràng buộc
Thích con người thành những con chim
Thích con người giống như con cá
Kiểu cá chim trong chậu trong lồng !


Bởi con người bình đẳng tự do
Sao lại buộc hoan hô lãnh tụ
Sao lại buộc công kênh quyền lực
Khiến như bầy nô lệ lạc loài !


Ai vốn người anh hùng dân tộc
Tự nhân dân tất phải hoan nghênh
Bởi hoan nghênh hoàn toàn tự nguyện
Không do ai bày chuyện nhét vào !


Đất nước mình đã non thế kỷ
Hãy tự ta so với năm châu
Có gì hơn tự hào mới đáng
Nếu còn thua phải xét nhiều điều !


Cây ra hoa xong rồi có trái
Trái xinh không là bởi tại hoa
Cây tốt không do người ươm hạt
Người tốt không mới đáng hoan hô !


Mỗi con người tự do bình đẳng
Ai trên ai mà bó buộc ai
Đâu khách quan đâu là sự thật
Đừng lu loa dân chủ triệu lần !


Nên xem người tự ta nên biết
Cùng sánh nhau lãnh tụ đâu hơn
Lãnh tụ tốt tất luôn chân thật
Chỉ vì dân không phải vì mình !


Lãnh tụ tốt nước luôn dân chủ
Lãnh tụ hay dân có tự do
Bởi sự thật ngàn đời vẫn vậy
Không cần chi dụng đến tuyên truyền !


Nên nhìn mây tất biết trời quang
Nhìn có én biết mùa xuân đến
Xã hội tốt con người vẫn tốt
Trong tương quan đẹp đẽ cùng nhau !


Chuyện thế gian đơn giản thế thôi
Cần chi kiểu nhiêu khê giả dối
Đời đơn giản việc đời đơn giản
Nhìn vào gương để thấy mặt mình !


                         

THƯỢNG NGÀN
(29/8/12)



 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

THÂN PHẬN MỘT NHÀ THƠ


Tên anh là Dương Hương Ly
Hay là Bùi Minh Quốc
Cả hai cùng chỉ một cái tên
Cả hai cái tên đều cùng chỉ một con người !



Cả hai con người
Từng đã sống qua những ngày bom đạn
Ăn nửa bát măng rừng
Đã biết thật sự thế nào là cái đói
Anh cùng với người mình yêu !



Rồi người yêu của anh đã một lần ngã xuống
Chỉ ngã xuống có một lần
Nhưng một lần cho muôn lần mãi mãi
Chỉ vì một mảnh đạn vô tình
Trong khốc liệt chiến tranh !



Và riêng anh vẫn còn được sống
Vì anh là quân nhân
Chỉ riêng anh vẫn còn lành lặn đến hòa bình !



Rồi bất kỳ cuộc chiến nào cũng phải đi qua
Cho dầu một cuộc chiến suốt ba mươi năm
Hết sức điêu tàn và dài đằng đẵng
Nó nuốt trọn của anh
Đến cả một phần ba đời người
Nên anh bây giờ cũng đã thành cằn cỗi
Cả mái tóc cũng đã bạc phếch màu !



Màu bạc này đúng là màu bạc của thời gian
Đã thay vào cho màu hồng của một thời trai trẻ
Màu hồng của thời kỳ mà anh đã từng say mê lý tưởng
Một thứ lý tưởng vốn chỉ được cấy vào
Trở thành như một thứ tâm hồn yêu thương đất nước !



Anh đã từng sống và từng say sưa niềm hạnh phúc
Nghĩ đó là màu hồng màu rạng rỡ của quê hương
Vì anh cho rằng đó chính là màu của giai cấp đấu tranh
Chính là màu đỏ của thiên đường quốc tế !



Rồi bổng đâu tới một hôm
Trong lòng anh tự dưng lại bừng tỉnh giấc mơ
Anh thấy hải đảo Hoàng Sa
Và cả một phần của hải đảo Trường Sa
Bị mất đi một cách hoàn toàn tức tưởi
Mà chưa biết khi nào dân ta mới hoàn toàn lấy lại !



Anh cảm thấy đó như là một phần của thân thể mình
Vì là một phần của quê hương, tổ quốc
Rồi anh tự hỏi một cách xót xa
Tại sao đảng lại cứ chỉ tay
Tại sao quốc hội lại cứ giơ tay
Tại sao mặt trận lại cứ vỗ tay
Tại sao chính phủ lại cứ ra tay
Tại sao doanh nghiệp quốc danh lại cứ ngữa tay
Tại sao các công ty bên ngoài lại cứ ngoặc tay
Tại sao công an lại cứ còng tay
Tại sao tội phạm lại cứ bắt tay
Tại sao báo chí lại cứ chùn tay
Tại sao trí thức lại cứ phảy tay
Tại sao các quan chức lại cứ đầy tay
Tại sao các đồng đội của anh lại bị cụt tay
Và tại sao người dân lại cứ trắng tay ?



Những sự thắc mắc của anh quả thật sự bất ngờ
Và nó cũng khiến anh trở thành điêu đứng
Anh càng thấy tiếc thay cho trọn tuổi thanh xuân


                                                       của mình
Đã nhiệt tình dâng hiến
Nhằm đúc nên chính cổ máy này
Ôi cũng thật sự quá đắng cay !



Anh kết luận cho rằng dân tộc này


                                 đã bị vỡ nợ về sự tự do
Và anh lại phải tiếp tục bước đi
Phải lầm lũi cuộc hành trình


                                        hãy còn đang bỏ dở
Để nhằm thét lên và đòi lại món nợ tự do
Như chính bản thân anh đã nói !



Và quả nhiên trong chỉ một tháng mười bốn ngày


                                                      ngắn ngủi
Anh đã ra đi hơn cả sáu ngàn cây số
Từ Đà Lạt xuống Sàigòn
Từ Miền Trung ra Hà Nội
Đi để vận động các văn nghệ sĩ cùng trí thức
Biết đấu tranh để đòi lại tự do !



Anh đã biến cuộc hành trình của mình thành hàng


                                          trăm chữ ký
Bởi anh không thể chỉ ngồi đó mà than ôi
Nhân dân còn phải nhẫn nhục tới bao giờ
Vì loại xiềng xích nào trong đầu người trói buộc !



Kết quả là sau cả chuyến đi dài xuyên Việt
Đảng tịch của anh cũng liền bị khai trừ
Nhưng anh vẫn cứ cho rằng
Dẫu các chế tài hành chánh có phải là gì
Thì các bài thơ yêu nước của anh
Cũng không thể nào bị hoàn toàn loại bỏ !



Bởi chúng vẫn sẽ còn kia mãi mãi qua thời gian
Còn suốt qua lịch sử giống như một cuộc hành trình
Cuộc hành vốn khởi thủy trình từ màu vàng
Đã bị buộc phải chuyển sang thành màu đỏ
Nhưng rồi lại chính từ màu đỏ
Anh lại tự nguyện chuyển ngược nó thành lại màu vàng
Màu vàng của dân tộc, của đất nước, và của nhân dân !



Chính bởi thế anh vẫn được xem như một nhà thơ


                                                  của nhân dân
Một nhà thơ luôn bình dân giản dị
Một nhà thơ vẫn cứ tự nguyện suốt đời
Nhà thơ cho rằng chính vì lợi ích của nhân dân


                                         mà mình đã sống !

 

NON  NGÀN
(29/8/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THƠ VĂN YÊN TỬ

 

Văn thơ một món ăn chơi
Để đời thú vị có gì lạ đâu
Cuộc đời sao cứ cầu âu
Muốn chơi là chính rõ hầu bá vơ
Nhiều người hay sính làm thơ
Khoe thần khoe thánh đặng lừa thế gian
Muốn chơi sao chẳng điệu đàng
Chơi chi ma giáo cả làng đều chê
Thi ca cần phải thật nghề
Nếu toàn tạo dáng ê chề lắm thay
Non xanh Yên tử xưa nay
Đỉnh ngàn cao vút tháng ngày thong dong
Nay Hoàng Quang Thuận đèo bòng
Mạo thơ thần thánh quả mong dại khờ
Thơ thiền sao lại tơ mơ
Thơ thiền sao lại giống thơ hò vè
Nhà thơ vẫn cốt làm chơi
Còn chàng thơ thợ muốn mời đời xem
In thơ, Hội thảo lềnh kềnh
Một bầy điếu đóm công kênh tận trời
“Thi Vân Yên Tử” lơi khơi
Giống con tu hú chào mời đám mây
Mây bay cao vút tháng ngày
Thương đàn tu hú gọi bầy bâng quơ !

                              

NON NGÀN
     (28/8/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CÂU CHUYỆN NƯỚC NAM

 

Nước Nam quân chủ bình thường
Như bao nhiêu nước khắp miền gần xa
Đùng một cái Lang Sa mò đến
Đem tàu đồng đạn pháo tấn công
Trời Nam rúng động một phen
Văn minh Đông Á chẳng bằng trời Tây
Nên khắp chốn kinh thành lửa dậy
Vua bôn đào cùng với triều đình
Thế là quân Pháp thực dân
Lập nền đô hộ trên toàn dân Nam
Dầu kháng chiến nhiều nơi nổi dậy
Sức yếu hơn không chống lại thù
Nước nhà gặp buổi truân chuyên
Cũng đành thúc thủ mọi miền dài lâu
Tám mươi năm phải đâu là ngắn
Ách thực dân đầy đọa dân tình
Đêm dài cũng đến bình minh
Đến ngày Thế chiến dân mình thoát ra
Ấy nhờ bởi bôn ba hào kiệt
Tám mười năm không nghỉ một ngày
Đến khi thời thế thuận chiều
Giành nền độc lập mọi điều đều hay
Nhưng rồi cũng phương Tây mò đến
Lại tràn vào chủ nghĩa Mác Lê
Ba mươi năm lại ê chề
Hai bên Quốc Cộng nặng nề chiến tranh
Đẩy cả nước rơi vào hố thẳm
Giữa hai đàng Thế giới phân tranh
Một bên tư bản đành rành
Một bên cộng sản tranh giành lẫn nhau
Cho tới lúc đầu tàu lịch sử
Cũng chao đi rẽ lối lạ thường
Tiến vào kinh tế thị trường
Toàn cầu hội nhập tỏ tường không sai
Ba mươi năm rõ tài chính chiến
Gồm trước sau hơn chín triệu người
Hi sinh xanh cỏ khắp nơi
Cờ Vàng cờ Đỏ một thời lu loa
Bắc kia Dân chủ Cộng hòa
Nam đây một cõi Cộng hòa Việt Nam
Cuối cùng thống nhất giang sơn
Một trời Cộng sản tưởng hơn những gì
Ba thập niên hơn chẳng hơn chi
Hoàng Sa đã mất nói gì Trường Sa
Nước nhà nhiều nỗi xót xa
Tràn đầy tham nhũng thật là khó sao
Biển Đông lại nổi ba đào
Bá quyền Trung Quốc chực mòi bao sân
Thôi rồi cả mặt hướng Đông
Việt Nam như thể chim lồng đơn côi
Sự tình nay đã thế rồi
Bao giờ tìm lại những thời vinh quang
Non sông một thuở âu vàng
Biển Đông rộng mở non ngàn uy nghi
Ải Nam Quan đến Cà Mau
Lê, Trần, Lý, Nguyễn những ngày quang vinh
Quả tiếc thay Phan Chu Trinh
Một tâm hồn lớn giận mình xót xa
Một lòng canh cải nước nhà
Canh tân dân tộc thoát ra phận hèn
Ai ngờ con tạo ghét ghen
Nửa đường đứt gánh một phen đổi dời
Có chăng người cũng tùy thời
Thực dân Cộng sản một thời cũng qua
Giờ đây ngẫm lại sơn hà
Con đường dân tộc mới là vinh quang !


                         

    VÕ HƯNG THANH
    (26/8/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


         

PHÊ VÀ TỰ PHÊ

 

Trời sinh ai chẳng thương mình
Tự phê nhè nhẹ kẽo mình thành đau
Phê người ngó trước ngó sau
Dại gì chuốc oán vơ sầu làm chi
Tự phê phải lợi ích gì
Phê người phải có điều chi hài lòng
Quả vui câu chuyện ở đời
Khôi hài kiểu ấy vẫn trời biết riêng
Đời thường đóng kịch huyên thuyên
Mình vui thiên hạ mọi miền cũng vui
Mình vui nhằm được an bài
Người vui bởi chuyện khôi hài thế gian
Bởi hay mới mãi làm quan
Bởi ngu mới mãi làng nhàng làm dân
Phê từ non thế kỷ rồi
Hỏi trời trời cũng chỉ ngồi làm thinh
Phê chơi nhằm biết ý tình
Dại gì phê thật để mình ngã nghiêng
Ai gây nên việc nhãn tiền
Kiểu này quả đúng thuốc tiên trên đời
Tự phê nhè nhẹ nhằm chơi
Phê người nhè nhẹ để đời lên hương
Quần dơ giặt ở góc tường
Ai ngu gì để vãi vương ra ngoài !

 

NGÀN KHƠI
(24/8/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

THẰNG TÀU

 

Thằng Tàu nó ở sát ta
Giống con voi lớn lơ là sao nên
Chờ cho lúc nó điên lên
Nó quần nó quấn tênh hênh còn gì
Người khôn tiên liệu mọi bề
Tới trôn mới nhảy chỉ là loài ngu
Kẻ khôn lãnh đạo nước nhà
Còn như kẻ dại đúng là nguy to
Ngu nên nằm ngáy pho pho
Bên thằng hàng xóm lò dò nhìn sang
Nó đâu cần phải vội vàng
Rình non thế kỷ mới toan thò vòi
Môi răng khăng khít tốt rồi
Nó càng ru lắm thời càng ngủ say
Nó mưu phấn chấn đêm ngày
Mình lo ảo tưởng dạ dạy trống không
Tranh nhau chia chác muôn phần
Dân tình mặc kệ non sông đoái gì
Riêng tư quyền lợi thường khi
Quyền dân không có còn gì nữa đâu
Ôi thôi đất nước thật rầu
Khác nào chú chấu đi hầu con voi
Mong sao trời ngó lại coi
Đất bằng dậy sóng để voi tan bành !

                               

BẠT NGÀN
     (25/8/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

GIẢ VÀ THẬT

 

Thật xưa bởi trọng con người
Giả nay bởi cấp con người như ma
Trọng người thật thì không nói dối
Coi khinh người mới dối như rươi
Giả thì đâu mấy ai ưa
Phải làm như thật để lừa thế gian
Dối kiểu ấy giống toàn như thật
Mãi dối hoài nên đã thành tinh
Chỉ khi nào biết giật mình
Tự mình lột xác phận mình mới hay !

 

THƯỢNG NGÀN
     (24/8/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

THƠ THẦN, THƠ THÁNH

 

Ôi ghê sợ thơ thần thơ thánh
Thần đạo văn thánh bịp người đời
Đọc thơ quả toát mồ hôi
Thơ như chỗi sể đọc hoài chẳng vô !

 

Thơ kiểu ấy thi thần có khác
Thơ ngô nghê nào khác học đòi
Đúng là thi thánh không sai
Thánh trong nói dóc thi tài tơ mơ !

 

Đời sao tệ sính thơ như thế
Thứ lơ mơ xưng thánh xưng thần
Thánh thơ thật kiểu cù lần
Thần thơ quả kiểu giống anh khật khùng !

 

Quả hổ thẹn với tiền nhân quá
Thơ luôn cao theo cách mây ngàn
Còn Hoàng Quang Thuận làng nhàng
Thơ gì chỉ kiểu nói quàng nói xiêng !

 

NON NGÀN
     (24/8/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

DẠY VÀ HỌC SỬ

 

Sử là chuyện của tiền nhân
Bao đời giữ nước non sông vẹn toàn
Sử có thật nên luôn phải thật
Tại làm sao phiên diễn trái ngang
Đưa vào toàn mác lê nin
Muốn cho con trẻ phải tin lờ mờ
Cũng bởi vậy đến giờ vẫn chán
Sử trở thành tạo dáng lơ mơ
Để cho con trẻ thành người
Thứ người cán bộ tôn thờ quang vinh
Quang vinh ảo giật mình lắm lúc
Khiến thành quên sử thật dân ta
Điểm không thi sử gọi là
Đúng là kiểu sử người ta nhét vào
Đầu óc nhỏ thơ ngây là vậy
Biết gì đâu giai cấp đấu tranh
Gì đâu cách mạng tháng mười
Gì đâu lãnh tụ đời đời vinh quang
Tuổi càng nhỏ phải càng trong sáng
Sao thấy toàn người lớn ma lanh
Tội thay ép uổng học hành
Diễn sai sự thật sử thành ra chi
Nên chẳng trách ngu si là mấy
Trò chỉ ngu khi dạy kiểu ngu
Thầy cô vào lớp lâu rồi
Dạy theo áp đặt học hành mà chi
Trò chán sử có chi đâu lạ
Giá mà yêu mới lạ ngàn lần
Ai làm sử biến thành phân
Phân do giai cấp để thành ngu ngơ !

 

ĐẠI NGÀN
(24/8/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

          ĐÃ HẾT NHÂN TÀI

 

Việt Nam đã hết nhân tài
Nên Trần Quang Thuận ló bài gian ngoan
Làm thơ tính kiểu ăn gian
Mạo Thiền lại được cả làng khen hay
Thối tha văn nghệ giả cầy
Tội tình nhân thế một bầy âm mưu
Tưởng rằng thiên hạ đều ngu
Tha hồ múa mép tróc khu coi thường
Quả tình toàn bọn gian tham
Hè nhau bốc phét nói quàng nói xiêng
Thi ca ngụy tạo kiếm tiền
Trò hề lố bịch khắp miền nhân gian
Giả thơ nặng ký sỗ sàng
Khoa danh lếu láo thật càng điên hơn
Việc đời tệ hết nguồn cơn
Đúng trò rác rưởi còn hơn bao giờ
Một tay ngốc nghếch đạo thơ
Nhiều tay xúm lại vật vờ khen lao
Thế gian đúng chuyện tào lao
Các quan văn nghệ ối dào ghê thay !


                                

ĐẠI NGÀN
(22/8/12)



 

©

 


 

LẬT NGỮA

 

Nghiêng lâu quá đã chán rồi
Nên giờ lật ngữa có mòi hay đa
Nghiêng quả kín nhờ che nhờ đậy
Ngữa tênh hênh lại thấy chán chường
Từ đầu vẫn chỉ khum khum
Đến khi lật ngữa cũng dường ấy thôi
Sấp đã vậy ngữa ra cũng vậy
Sấp đèo heo ngữa vẫn đèo heo
Sấp xưa vốn dĩ của lèo
Thì khi lật ngữa cũng lèo vậy thôi !


                            

NGÀN KHƠI
(23/8/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

HOÀNG QUANG THUẬN
VÀ “THI VÂN YÊN TỬ”


 

Thơ như mèo mữa bảo rằng thơ
“Yên tử Thi vân” quả lập lờ
Mượn tiếng thơ thiền nhằm khoác lác
Nấp sườn Yên tử rõ tay mơ !


Thi vân sao chỉ đua nhau nịnh
Yên tử lại tuồng mãi ngủ yên
Lớ mớ lơ mơ bừng tỉnh giấc
Luống ca luống cuống ngợi thơ thiền !


Sự đời quả đúng vô duyên quá
Đất nước thôi rồi cũng tệ theo
Thơ dỏm gióng lên toàn của lạ
Khiến người đúng đắn chỉ than dài !


Đất nước bốn ngàn năm văn hiến
Khi nào tệ lậu thế này đâu
Đã thứ đạo văn còn tâng bốc
Than ôi hạ giới rẻ hơn bèo !


Háo danh cỡ bự chưa hề có
Mới chỉ lần này đã gớm thay
Xạo xự thơ thiền vô duyên thật
Nhạt hơn nước ốc chúng khen lèo !


                          

NON NGÀN
   (21/8/12)



 

©      

 

NGÀN KHƠI says:


 

DÂN CHỦ CẢ TRIỆU LẦN

 

Được nhà nước cho dân biểu tình
Bị nhà nước cấm dân làm thinh
Dân chủ triệu lần là như thế
Ai dám bảo là không quang vinh !


Cứ nhìn vào đó gương Trung Quốc
Rồi nghĩ xa ra chuyện nước mình
Nó chiếm đảo mình mình lẳng lặng
Nhà nước không muốn dân biểu tình !


Chừng nào giặc tới rồi hãy tính
Chỉ là chuyện nhỏ đừng cả kinh
Khi tranh với Nhật chúng lếu láo
Còn cướp đảo mình chúng lặng thinh !


Chúng ranh ma thế quả gian xảo
Còn xứ mình khôn cũng độc đáo
Khôn nhà dại chợ vẫn điều thường
Ngạn ngữ ngày xưa đã từng bảo !


                             

   NON NGÀN
   (20/8/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

THI VÀ VẬN

 

Thơ hay không hẳn là vần
Nhưng vần vốn dĩ khiến thành ra thơ
Thơ không vần như thuyền không lái
Thơ có vần như gái tươi xinh
Gái xinh ai cũng muốn nhìn
Không vần thơ giống như bình mắm nêm
Nhà thơ giỏi thừa vần để viết
Chẳng mấy khi vần phải rặn nhiều
Những anh táo bón thường khi
Chỉ là anh vụng đâu tài làm thơ
Vần giống tiền có đầy trong túi
Xài hay không chuyện của nhà thơ
Rặn vần kiểu giống anh nghèo
Bởi nghèo nên bảo xài tiền ích chi !


                             

  NGÀN KHƠI
  (19/8/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

THI CA MIỀN BẮC

 

Thật thất vọng quả thi ca miền Bắc
Tưởng như oan mà thực chất không oan
Oan nỗi gì giống như trò con trẻ
Kết quả này ai tạo đến hôm nay !


Người thì lắm mà dường như thiếu chất
Người như ma nên chất cũng như ma
Người như ma bởi người không chuộng thật
Chất như ma vì bởi óc như ma !


Ai từng biết Chế Lan Viên, Huy Cận
Hay kể thêm Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi
Hoặc cũng vậy, Tế Hanh cùng Xuân Diệu
Đáng sá chi toàn xuân sắc một thì !


Dẫu vài người cũng khiến đời nễ phục
Song không nhiều chỉ đếm chót ngón tay
Khiến thi ca giống như đồ lá thối
Nhằm khoe danh cùng khoe mẽ ở đời !


Ai đã tạo lắm con người như thế
Thời thế ư hay bụng dạ con người
Thi ca đó như cả trời sỉ nhục
Oái ăm thay mà tiếc rẻ nhiều khi !


Nào xem kìa Nguyễn Quang Thiều danh nổi
Hay nhìn vào Hoàng Quang Thuận hoắc huy
Kiểu thi ca giống bèo trôi hoa giạt
Trôi kinh hoàng như bóng nổi phì phì !


Quả thế đấy đúng thi ca miền Bắc
Thật khác xa với thi tứ miền Nam
Vì người thật nên thi ca cũng thật
Đâu kiểu chi điếu đóm làng nhàng !


Chỉ thất vọng nào dám đâu chê trách
Chỉ chua cay đâu khinh thị điều gì
Thơ miền Bắc thật xót xa truyền thống
Quả u sầu dòng chảy của thị phi !


Thời xưa đó Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm
Chí ít thì cũng Nguyễn Khuyến, Dương Khuê
Hay mộc mạc chất ca dao Nguyễn Bính
Hoặc ít ra Hàn Mạc tử bơ thờ !


Thơ miền Nam kiểu dầu như Bùi Giáng
Điên song luôn vẫn tươi tỉnh giữa đời
Thơ tự do giống mây tuôn gió nổi
Ngập nhân văn choáng ngợp cả trời cao !


                                

NGÀN KHƠI
(16/8/12)



 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

TRẦN MẠNH HẢO

 

Trời sinh Trần Mạnh Hảo
Một người rất có tâm
Nhìn núi sông nghiêng ngã
Chẳng lẽ đành lặng câm !


Nên thành cay đủ thứ
Ngỡ như hơi đèo bòng
Thật thì không phải vậy
Mà người có tấm lòng !


Khinh văn chương ba rọi
Ghét thi ca lòng tong
Giận sắc màu ca ngợi
Tởm cung cách phiêu bồng !


Chê thói đua mâm bát
Xén tiền chùa của dân
Lợi quyền tranh đủ thứ
Khác gì loạn lên đồng !


Rủa tinh thần điếu đóm
Chửi văn nghệ lông nhông
Căm ý tình nô lệ
Thù thứ ma cà rồng !


Quả đúng Trần Mạnh Hảo
Thà có còn hơn không
Như giữa dòng nước đục
Ít ra còn giọt trong !


Giọt trong tự mình biết
Dầu sông cuộn hà rầm
Từ trên bờ nhìn xuống
Thấy toàn đục đâu trong !


Làm người sao cơ khổ
Kiểu người Việt lưng cong
Chất lên mình đủ thứ
Làm cái mai con còng !


Con còng thân nhỏ xíu
Đời cứ phải long đong
Giữa bùn lầy nước đọng
Khi nào mới thong dong !


Vải thưa che mắt thánh
Người giả mù sa mưa
Chỉ riêng Trần Mạnh Hảo
Chẳng muốn chỉ sống thừa !


Đúng một người đáng khen
Sống như Trần Mạnh Hảo
Không hiểu tưởng ghét ghen
Chưa hiểu cho lèng èng !


Nhưng rồi hiểu mới biết
Đây loại người tâm tư
Bẻ nạn chống trời sụp
Đếch chịu sống lừ nhừ !


                

ĐẠI NGÀN
(16/8/12)


 

©

 

HAY, HAY

 

Hay, hay, đúng thật là hay
Ông Nhơn vạch hết kiểu nảy quý sao
Trời xanh tít tận trên cao
Không chừng ngó xuống lẽ nào chẳng khen
Chuyện Hoàng Quang Thuận thi thần
Thi ca như cách con rồng lộn thin
Vậy mà bao kẻ khen tràn
Bưng bô hạ cấp cả làng đều hay
Điếm thay văn nghệ thời nay
Nước Nam sao lại có bầy ngây ngô
Xem đời giống chỗ không người
Tha hồ đem gậy múa đầy hoang
May thay còn kẻ đàng hoàng
Vì tâm nên khiến vội vàng ra tay
Vạch trần mọi thói gian tây
Không cho che đậy mảy may trò hề
Một lần thôi cũng ê chề
Hết còn khoe mẻ mọi bề gian ngoan
Ra đồng chỉ có ỉa tràn
Thi vân Yên tử mơ màng khó coi
Làm thơ cung cách học đòi
Cả làng tâng bốc chỉ lòi trôn ra !


                        

     NON NGÀN
     (22/8/12)



 

©

 

TIÊN NGU  

 

Tiên này đúng thật tiên ngu
Quả ngu hơn cả loài cu trên ngàn
Con cu tiếng gáy rõ ràng
Tiên ngu lời nói làng nhàng thật ngu !

                         

NON NGÀN
     (19/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TỪ ĐẠI NGÀN ĐẾN NGÀN KHƠI

 

Đại ngàn đó lẫn vào mây chót vót
Ngàn khơi kia xô sóng giạt ngút ngàn
Kìa thượng ngàn vượt xa tầm nhân thế
Và non ngàn cao vút khỏi nhân gian
Thơ bởi vậy khác gì như sương khói
Làm thơ chơi đâu mệt giữa cuộc đời
Bầu máu nóng nung sôi ngàn băng tuyết
Để người đời vinh nhục biết nhau thôi
Họ cứ tưởng điều gì vinh hay nhục
Chẳng nhìn lên mây cao vút trên trời !

                             

THƯỢNG NGÀN
(19/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CỜ VÀNG, CỜ ĐỎ

 

Cờ vàng là chuyện ngày xưa
Đến nay cờ đỏ không ưa cờ vàng
Mai kia lịch sử sang trang
Có cờ khác nữa mới hoàn Việt Nam !

                            

ĐẠI NGÀN
(19/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

KHÔNG DÁM NHÌN

 

Không dám nhìn đâu phải nhát gan
Mà cảnh tượng sao đầy tàn ác
Những cậu đó thanh niên trai trẻ
Sao tệ hơn dã thú trong rừng
Hai voọc này có tội gì đâu
Sao tàn nhẫn đang tay ngược đãi
Ai dạy dỗ tạo con người như thế
Đạo đức suy thời cuộc nhiêu khê
Nói làm sao lòng quá ê chề
Ai để trách tìm ai để trách
Không có lửa cớ sao có khói
Khói đen này quả đến từ đâu
Thế hệ nay rồi đến mai sau
Quả đau xót làm sao ai biết ?

                       

NON NGÀN
(18/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI, VÀ TƯƠNG LAI

 

Hay hoặc dở đều thuộc về quá khứ
Chẳng làm sao sửa đổi được nữa rồi
Dẫu Việt Cộng hay Cộng Hòa đều thế
Cóc ai hay mà đều dở cả thôi !

Bởi anh hay làm sao anh bỏ chạy
Bởi anh hay sao vực nước chẳng lên
Nếu anh hay sao nước đầy tham nhũng
Sao ngày xưa anh lại chửi Cộng Hòa ?

Ôi quả thật dân ta ăn phải bả
Chỉ chống nhau ra rả khó hòa nhau
Từ quá khứ đến nay sang hiện tại
Nên thật tình không khéo cả tương lai !

Đúng giặc đến bên thềm mà chả biết
Còn tào lao chí chóe cãi nhau inh
Sao chẳng biết bảo nhau sờ gáy lại
Cứ sờ xem để có phải giật mình !

Có giật mình mới khôn ra chút đỉnh
Giống toàn ngu mà cứ tưởng mình khôn
Không tự thắng hỏi làm sao thắng giặc
Không biết ta làm sao thắng được người ?

                          

NON NGÀN
(18/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

XÓA ĐI THẦN TƯỢNG

 

Có mề đay nào mà không bề trái
Thần tượng nào không vết nhục sau lưng
Có thần tượng vì người đời mù quáng
Thần tượng lên đều do bởi tuyên truyền !

Dân thường ngu biết gì đâu thần tượng
Dân hồn nhiên muốn tâng bốc ai chi
Ấy chỉ bởi ăn phải bùa cháo lú
Của những ai vì mục đích riêng tư !

Thần tượng dỏm chỉ toàn chân đất sét
Ngồi thừ ra cho quần chúng công kênh
Khi còn sống họ có bàn tay sắt
Khiến toàn dân đầu óc phải thành mềm !

Dân công kênh bởi vì dân đóng kịch
Kịch bản này đâu phải họ làm ra
Mà thực chất do kẻ hầu thần tượng
Biến toàn dân thành một đám lâu la !

Nên quả thật xót xa người nhân thế
Đóng kịch hoài đóng mãi lại thành quen
Quen giả dối mới tung hô thần tượng
Mà thần không thì tượng cũng làm gì !

Nên đúng nghĩa chết xong thì chôn quách
Để quên đi một quá khứ lắm điều
Bởi đâu thể giấu đi bao sự thật
Sự thật đen thì thần cũng bấy nhiêu !

Đen hay đỏ cũng do người nặn cả
Người khinh người nên trộn đỏ cùng đen
Người phỉnh người nên mới nhiều thần tượng
Người sợ nhau khiến bao chuyện lèng èng !

                               

 ĐẠI NGÀN
 (18/7/12)

Reply          

 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

HÒA GIẢI, HÒA HỢP

 

Anh hòa giải tất nhiên tôi hòa hợp
Anh không hòa tôi có hợp được sao
Anh chống cộng luôn mút mùa lệ thủy
Tôi Mác Lê vốn chỉ thấy tuyệt vời
Thế thì hỏi anh hòa hay tôi hợp
Hay là anh vẫn hợp còn tôi hòa
Anh thấu cáy thì tôi toàn thấy cáu
Anh luôn khôn tôi đâu phải toàn ngu
Xưa Việt Minh tôi từng rõ một lần
Tới Giải Phóng Miền Nam sau cũng vậy
Chơi kiểu ấy anh tôi cùng lú lẩn
Nay mắc ngàm Trung Quốc hết thanh minh
Hoàng Sa mất tôi hay anh ai được
Hay anh tôi đều cùng mất Hoàng Sa
Trường Sa nữa giờ đây anh sáng mắt
Còn tôi thì sáng mắt đã từ lâu
Anh một mực Mác Lê và Quốc tế
Còn phần tôi chỉ biết Việt Nam thôi
Việt Nam ấy lũy tre làng muôn thuở
Chỉ trâu cày và liềm cắt lúa vàng
Nay ta muốn cùng đi lên hiện đại
Liềm Việt Nam và cày cũng Việt Nam
Hòa giải đó tôi cùng anh trở lại
Hòa hợp thôi ta xóa bỏ hận thù
Phải chí tình không phải bằng từ ngữ
Quăng mác đi và cũng quẳng lê đi
Tôi và anh bàn tay không cùng nắm
Cùng tiến lên trong xây dựng hòa bình
Việt Nam chỉ một nước nhà thống nhất
Hàn gắn nhau một quá khứ điêu linh
Ta cần phải xóa mau thù hận cũ
Tôi và anh cùng nhất thiết thật tình
Không khôn lõi hay thói quen láu cá
Chỉ tấm lòng chân thực mới quang vinh
Quang vinh thật là quang vinh đất nước
Không quang vinh những ảo tưởng bên ngoài
Con rồng thiêng là Rồng vàng tổ quốc
Không phải rồng từ xuất xứ ngoại lai !

                                      

  NGÀN KHƠI
  (18/7/12)


 

©

 

Đại Ngàn says:


 

QUẢ THẬT KHÔNG HIỂU NỔI         

 

Quả thật không hiểu nổi
Thật tình không hiểu nổi
Tại sao nhà cô Bùi Minh Hằng
Ở Vũng Tàu lại bị ném đồ thối
Kiểu mắm tôm, kiểu rác ối !

Đúng là sự bỉ ổi, và ai đã gây ra điều nông nổi
Bởi phải chăng Bùi Thị Minh Hằng là có tội
Tội biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng
Chỉ vì một người vốn có lòng yêu nước
Lại không thể không tức tối ?

Đây phải chăng chẳng còn là tâm tình của ngưởi Việt
Đây phải chăng đúng là hành vi của những phường gian dối
Họ có còn đúng là người Việt Nam
Họ có còn suy nghĩ như những người Việt Nam
Hay đã trở nên loài rác thối ?

Ai bày nên chuyện này
Ai điều khiển nơi đây
Từ trên cao xuống thấp
Hay từ thấp mãi lên cao
Nhưng dẫu có thế nào, quả đúng là đều tội lỗi !

Bởi tại sao chỉ bênh bọn giặc ngoài
Tại sao lại trở thành tăm tối
Vì đất nước như sắp mất vào tay địch ngoại rồi
Tại sao họ còn không thấy tội ?

Họ có còn là những con người đích thực
Hay chỉ vốn là các con rối
Ai đã sinh ra những loại người thế này
Đâu có phải họ vốn bị quê hương từ chối ?

Tại sao họ giống kiểu cõng rắn cắn gà nhà
Ai bảo họ thật tình không có tội
Tại sao họ không lo ủng hộ Bùi Thị Minh Hằng
Tại sao lại chỉ bảo cô Hằng là gây rối ?

Thế vì sao họ không chịu nghĩ vội
Ai mới là người gây rối ở Trường Sa
Ai mới chính là người đã cướp mất đi Hoàng Sa
Sao họ chỉ tỏ dửng dưng mà không tức tối ?

Vậy thì nay đất nước đang phải lâm nguy rồi
Thử hỏi ai là người phản bội
Đó là cô Bùi Thị Minh Hằng ư
Hay đó quả chính là những người đang chủ trương

                                       ném rác thối ?

                                                             

NGÀN KHƠI
(18/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

CON RỒNG ĐỎ CÓ LƯỠI BÒ ĐEN

 

Ôi Trung Hoa Trung Hoa
Ngày xưa đó con rồng vàng một thuở
Con rồng vàng của Lão Trang Khổng Mạnh
Con rồng vàng của văn truyện thi ca !

Nhưng ngày nay con rồng vàng đã trở thành màu đỏ
Màu đỏ của Mao Trạch Đông và màu đỏ của Đặng Tiểu Bình
Quả một con rồng đỏ nhưng có lưỡi đen nhám nhúa thật tình
Cái lưỡi tham lam chẳng khác kiểu của loài bò nhai lại !

Nó đang liếm dần ra khắp biển Đông mà ai chẳng thấy
Nó muốn liếm theo kiểu tham tàn lên thềm lục địa khắp nơi
Những nước nhỏ chung quanh cả vùng Nam châu Á một trời
Cùng một lúc nó lại vừa đánh trống vừa la làng inh ỏi !

Bởi quả thật nó vốn đang khát khao dầu mỏ
Vừa khát tài nguyên nghề cá mọi nơi
Nên nó đã thường bắt ngư dân Việt Nam để đòi trả tiền chuộc tơi bời
Một cung cách chẳng khác gì kiểu của một gã đại ca giang hồ ranh vặt !

Nó lấn tới và đã trở thành như không còn là loài rồng nữa
Mà đúng ra như chỉ một loại cá tầm thường
Không phải cá kình mà chỉ là thứ cá nhám đáng thương
Hay thực chất đúng là loại gian ngoa cá mập !

Nên nào hỡi con Rồng Việt Nam ta độc lập
Hãy nào mau mau gấp trỗi dậy lên nào
Trước cảnh non sông dầu sôi lửa bỏng ào ào
Không thể còn mơ màng không thể còn kiểu rỗi nhàn chi nữa !

Đó là con Rồng của từng một thời dời đô ra Thăng Long thuở trước
Đó là Rồng vàng thiêng của Đại Cáo Bình Ngô
Một con Rồng của hào khí ngất trời Hưng Đạo Đại vương
Cả ba lần phải chống giặc Nguyên Mông đều cả ba lần đại thắng !

Con Rồng đó của giống Lạc Hồng ngàn năm oai dũng
Đã thế kỷ hai mươi mốt rồi không thể cứ mãi ngủ vùi
Hãy phóng vút lên cao để vực giang sơn cùng vùng dậy đi thôi
Đã tới giờ phút phải tỏ ra đây tính chất oai hùng của giống Rồng Vàng Việt Nam ngàn đời bất diệt !

 

ĐẠI NGÀN
(17/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:         


 

THƠ KHEN TRẦN MẠNH HẢO        

 

Thơ chưa hay nhưng người tốt trên đời
Ấy cũng thật đáng cho đời ngã mũ
Thơ vô ích khi cuộc đời đầy sạn
Cho dù hay thì hay để làm gì ?

Bởi nhà thơ không thể kiểu cu li
Ấy mới tốt như nhà thơ Mạnh Hảo
Suốt năm tháng vẫn trần mình ra đó
Thà giống như một trụ nhỏ chống trời !

Hảo coi thường kiểu thơ vặt khắp nơi
Như những túi căng phồng lời nịnh hót
Như quyết sống cho sự tồn vong của Đảng
Thơ làm ra để mời Đảng lên ngồi !

Ôi kiểu nghệ thuật này quả thật xót xa sao
Văn nghệ ấy có khác chi loài bò sát
Nên trong ấy tự loại ra ngay Trần Mạnh Hảo
Buộc nhà thơ thà cứ mãi ở trần !

Vẫn hiên ngang khi bắt buộc nếu cần
Dù có phải giương cao ngọn cờ áo thun quần lót
Cốt chống lại kiểu công thần nham nhở
Vốn bâu quanh quyền lực giống con đòi !

Nên sáng nay rất thú vị khi đọc bài
Lại nổi hứng khen ngay Trần Mạnh Hảo
Khen quả rất thật lòng mà không hề giả dối
Bởi dùng thơ để khen tặng một nhà thơ !

                                      

  ĐẠI NGÀN
  (17/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THƠ SIÊU THỰC HẬU HIỆN ĐẠI

 

Quả Thiến Heo làm thơ hậu hiện đại
Hay ôi hay hay thực quả là hay
Hơ ra ti hơ ra ti rồi hơ rông nữa
Hơ rông ti quả là đúng khổ rồi
Thơ kiểu ấy Nguyễn Quang Thiều le lưỡi
Em xin ngài em thật chẳng mong chơi
Chơi làm sao hơ ra ti chẳng chịu
Chỉ khép hoài hỏng cả hơ rông ti
Trần Mạnh Hảo rồi cũng đành im ắng
Ca lô ni ca lô nớ đều tồi !

                                

NON NGÀN
 (16/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

ĐẠI NGÀN 

 

Đại ngàn vượt khỏi thế gian
Ngàn mây cao ngất non ngàn bao la
Sánh chi với cõi ta bà
Cảnh đời con vịt sa đà ven sông !

                         

NGÀN KHƠI
     (16/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CỜ VÀNG

 

Cờ vàng có kẻ lưu vong
Cờ vàng có kẻ ăn đong xứ người
Cờ vàng có kẻ tốt tươi
Đổ ra máu đỏ mà nuôi nước nhà
Những người chiến đấu Hoàng Sa
Chống nhau với giặc hóa ra cờ vàng
Hỡi ơi non nước suy tàn
Ai người đào tẩu ai người than thân !

                           

NGÀN KHƠI
(16/7/12)

Reply                    

 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

AI ĐEM CON SÁO SANG SÔNG

 

Ai đem con sáo sang sông
Để cho con sáo khật khùng nó bay
Nó bay nó nhảy trật trầy
Cũng là con sáo giữa bầy trâu đen
Bao giờ trời đất chuyển phen
Dập đầu con sáo đại bàng bay lên

                          

 ĐẠI NGÀN
 (16/7/12)

Reply          

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


         

ĐẠI NGÀN

 

Đại ngàn cao tuốt non tiên
Từ trên nhìn xuống mọi miền thế gian
Sông sâu núi cả non ngàn
Nhấp nhô gò đống sóng tràn ngàn khơi
Ở đâu cũng chỉ cuộc đời
Họa may ai đó lên chơi thượng ngàn
Những người chen chúc đò ngang
Biết gì đâu cảnh đại ngàn non tiên !

                               

  THƯỢNG NGÀN
  (16/7/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:

14/07/2012 at 00:05       

 

TÊN CÙ NHẦY

 

Tên cù nhầy
Loại mạt hạng
Thấp hơn háng
Thấy mà chán
Ở trên mạng
Vẫn lạng quạng
Thứ cặn bã
Thật khốn nạn
Dạ mèo chó
Tâm tiểu nhân
Thở ra hơi
Toàn thù oán
Óc có sạn
Nói bạt mạng
Giống cắn càn
Chưỡi mới đáng

        

ĐẠI NGÀN
(14/7/12)


 

©

Ngàn Khơi says:


 

QUÁ HAY  

 

Đời sao quả vẫn rất hay
Nguyễn Trang giờ muốn bắt tay Đại Ngàn
Chẳng gì cách trở đò ngang
Email cứ hỏi nơi Đàn Chim bay !

                            

Thượng Ngàn

(13/07/2012)         


 

©

 

Ngàn Khơi says:


 

CON CÙ LẦN LỬA

 

Cù lần ở trong hốc
Bộng cây toàn meo mốc
Biết gì đâu cuộc đời
Tiếng kêu chỉ khô khốc

Lại thêm cù lẫn lửa
Sâu bọ chén mỗi bữa
Cuộc đời toàn bọ sâu
Thử hỏi còn gì nữa ?

Thế nên đã như rứa
Đời thấy càng bật ngữa
Mở miệng ra thối hoắc
Đúng chỉ có toàn bựa !

         

Non Ngàn
(13/7/12)


 

©

 

Ngàn Khơi says:  


 

KẺ DÂM

 

Kẻ dâm thường thốt nhiều lời
Trét trây dễ thấy có đời nào tiên
Dâm Tiên tên thật đáng phiền
Về mua nãi chuối cúng liền thay đi !

                          

Thượng Ngàn

(13/07/2012)


 

©

NON NGÀN says:


 

TA VỚI MÌNH

 

Ta với mình tùy hai mà một
Mình với ta dẫu một mà hai
Bởi vui ta giới thiệu mình
Hai ta cùng một thực tình chứ sao
Mình đồng ý nên ta giới thiệu
Giới thiệu rồi mình phải ký tên
Non Ngàn Đại Hải hai bên
Ngàn Khơi bên dưới bên trên Thượng Ngàn …

                              

BẠT NGÀN
(13/7/12)


 

©

 

Ngàn Khơi says:


 

CHƠI THƠ

 

Ta đã già nên trưng bài thơ trẻ
Để cho vui và thiên hạ cùng vui
Thơ dĩ vãng cốt nói về hiện tại
Có gì đâu đời lại phải bùi ngùi

Thơ là chơi hay đời chơi cũng thế
Song Dâm Tiên dễ biết cóc gì thơ
Nghe cái giọng đã thấy toàn bừa bứa
Chắc là thơ cũng chỉ có bứa bừa

                               

Thượng Ngàn

(13/07/2012)


         

©

 

NGÀN KHƠI says:         


 

TẠI SAO ?

 

Tại sao cấm biểu tình
Chống giặc ngoài lấn tới
Hay là ngại biểu tình
Sợ tràn lan chống đối ?

Tại sao nghi kỵ dân
Khiến việc càng thêm rối
Bởi không ngừa giặc đến
Phải chăng đó không tội ?

Tại sao bắt nữ sinh
Buộc vào tội gây rối
Nửa đêm thả cho về
Không đồng xu dính túi ?

Chuyện này trên làm sai
Hay là dưới tăm tối
Hỏi ai người yêu nước
Hỏi ai người có tội ?

 

NON NGÀN         
(13/7/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

TÍNH BAO QUÁT CỦA CUỘC ĐỜI

 

Đại ngàn cao vút non ngàn
Ngàn khơi cũng cảnh đại ngàn biển khơi
Trùng dương, đại hải khắp nơi
Vẫn là tên gọi một miền đấy thôi
Vậy nên giữa cõi đất trời
Ta đây cũng chỉ một người thế gian !

                                             

VHT
(13/7/12)

 


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

BẮT TAY VÀ BẮT CHÂN

 

Bắt tay cử chỉ ngoại giao
Bắt chân là kiểu hất nhào đối phương
Hai bên đối địch đường đường
Bắt chân kiểu ấy tỏ tường đã xong
Bây giờ nước lại xoay dòng
Bắt tay là cách cùng mong tươi cười
Lạ chi chuyện cũ ở đời
Có ai là bạn hay thù ngàn năm
Hết trăng khuyết lại trăng rằm
Sau rằm đến khuyết thong dong cuộc đời
Thế nên đời vẫn cuộc chơi
Có ngu mới tưởng đời là non tiên
Có Mao có Mác mới phiền
Không Mao không Mác mới yên dân tình

                                

NGÀN KHƠI
(12/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

DÂN CÀY VÀ ĐẤT RUỘNG

 

Dân không có đất lấy chi cày
Vô sản một thời quả rất hay
Ấy cũng nguồn cơn từ Các Mác
Rồi Lênin tiếp dựng bao ngày
Công hữu bao sân lùa hợp tác
Dân cày lớ ngớ phịa hăng say
Buộc ăn khẩu hiệu nghèo xơ xác
Chuyên chính ai làm rõ biết ngay !

                          

NON NGÀN
(12/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TUỔI MƯỜI BỐN*

 

Tuổi mười bốn làm em thơm ngây ngất
Còn nguyên hương với da thịt trẻ con
Gót nhẹ quá phố phường như say mất
Ôi tê mê hình tượng lắng vào hồn

 

Tuổi mười bốn tóc nồng thơm hôn mẹ
Mắt ngập ngừng còn vướng vất ý cha
Trán cao khiết còn nương hồn rất nhẹ
Tay măng non còn tríu mến chan hòa

 

Tuổi mười bốn môi hồng còn chúm chím
Đã ngượng ngùng khi thấy ý con trai
Má trắng mịn còn thay tim thành tiếng
Thẹn vu vơ rồi chẳng nhớ lâu dài

 

Tuổi mười bốn em nhìn đời vô tội
Ý trắng trong chưa biết nghĩ ngày mai
Rất vô tư nên đời còn chưa vội
Chưa đắn đo chưa lo sợ tương lai

 

Tuổi mười bốn tuổi thần tiên con gái
Một lần thôi không thể lại hai lần
Mà thời gian có bao giờ trở lại
Giả từ em tôi thấy bước bâng khuâng

 

Tuổi mười bốn gặp em lần độc nhất
Rồi xa nhau mãi mãi đến nghìn sau
Tôi chẳng tiếc và em dường chẳng biết
Vĩnh biệt thôi chi để thấy tàn phai

                           

   Võ Hưng Thanh
(Đà Nẵng – 1960)

 

* Nhân đọc bài viết đầy tình tự trên đây của Ông Bút về những kỷ niệm khó phai mờ trong thời tuổi nhỏ của mình, cũng như về tình yêu đôi lứa của nhiều người trong cuộc đời, đặc biệt là về lá thư tâm tình đáng khen của Huỳnh Thục Vy gởi cho bạn tình của cô là Khánh Duy khiến một số người nông cạn đánh giá hời hợt, tôi muốn sao lục lại bài thơ đầu đời của một học sinh 17 tuổi sáng tác để ghi nhớ một lần gặp gỡ tình cờ một giai nhân không quen biết tại TP. Đà Nẵng, khi chàng đi dự kỳ thi Tú Tài bán phần, hay Tú tài I, để mọi người cùng có thể chia sẻ được tính lãng mạn, hồn nhiên của một thời kỳ trai trẻ.

                                                                                                            

NON NGÀN


 

©

 

ĐỜI LÀ MỘT CUỘC CHƠI

 

Ta vẫn coi đời một cuộc chơi
Đời chơi tinh tế mới là đời
Đời chơi tục lụy chơi chi mệt
Dung tục mà chơi cóc muốn chơi

Cho nên thiên hạ ở trong đời
Có muốn cùng chơi thảy cứ chơi
Chơi phải có người cùng hiểu ý
Ý mà không hiểu dễ gì chơi

Ta chơi theo kiểu núi non ngàn
Chơi kiểu trời mây chơi kiểu sang
Ý tứ văn chương đều xả láng
Như mây phiêu bạt giữa non ngàn

Đấy chơi kiểu ấy đời sao trách
Ấy kiểu văn chương cách bạt ngàn
Ấy kiểu tư duy như mây bạc
Ấy đường non nước mãi thênh thang

                                 

 ĐẠI NGÀN
 (12/7/12)


         

©      

 

NON NGÀN says:


 

KHÁCH CHỊU CHƠI

 

Chịu chơi chơi chịu ở đời
Mình người phóng khoáng theo thời mà chi
Văn chương hạ giới ích gì
Tại sao gò bó để chi lắm phiền
Cứ chơi như thể chơi tiên
Nghĩ sao nói vậy có phiền ai đâu
Nắng mưa trời đất dãi dầu
Mình như con suối treo đầu ngọn non

                                   

ĐẠI NGÀN
(12/7/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

THỜI HIỆN ĐẠI   

 

Hiện đại thời nay hại điện rồi
Bao người vào mạng để mà chơi
Nhiều người lướt web xem thời thế
Chung cuộc đều vui cũng vậy thôi
Mười ngón tay tiên thường nhảy nhót
Chuyện đời thiên hạ vẫn bàn vui
Văn chương thi phú không cần thiết
Gỏ phiếm chơi tràn chỉ để vui !

                                 

NON NGÀN
(12/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ

 

Chuyện xưa tích cũ vẫn vui
Vẫn luôn hấp dẫn với người thế gian
Bởi bao kể lại rộn ràng
Tháng tư năm ấy cả làng lung linh
Nào Đan Quế, nào Thầy mình
Lữ Phương cũng có, dập dình vui thay
Nào Nguyễn Hữu Thái, nào Trịnh Công Sơn
Thêm Tâm Luân nữa … hân hoan một trời
Bây giờ mỗi kẻ một nơi
Lặng thinh hết cả có trời biết đâu
Thế nên đời quả bể dâu
Ai lên tiếng lại cũng hầu vui thôi

                           

NGÀN KHƠI
(12/7/12)


 

©

 

Đại Ngàn says:


 

NGƯỜI ĐẸP

 

Người không đẹp vì dung nhan hào nhoáng
Mà đẹp hơn vì đức tính tâm hồn
Cái duyên lặn vào bên trong là thế
Hỏi người đời còn mong muốn gì hơn !

        

Non Ngàn

(09/07/2012)


 

©

 

Đại Ngàn says:


 

DÂN TA

 

Dân ta hay thích làm thơ
Làm thơ chẳng đặng cũng chơi hò vè
Vậy nên muốn nói nhau nghe
Ai làm làm lãnh đạo phài dè ý dân
Đúng sai vốn chuyện muôn phần
Nhưng mà dân ghét thì banh tiếng đời
Thế nên lãnh đạo khắp nơi
Phải cần thấm thía những lời trong dân
Làm quan phải tính sao cân
Dân thì vạn đợi còn quan nhất thì !

                               

Ngàn Khơi
(08/7/12)


 

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

TRĂM SAI KHÔNG BẰNG MỘT ĐÚNG

 

Dầu anh có trật vạn lần
Không bằng một đúng của người anh chê
Dầu anh có tối vạn lần
Không bằng một sáng của người chê anh
Cho nên đời phải đành rành
Cần nên tỉnh táo chớ thành u mê
Nước non giờ quá ê chề
Ai người thấy cảnh tái tê Lạc Hồng ?

                             

NGÀN KHƠI
(06/7/12)


 

Tôi dùng tạm vài lời thơ vu vơ như trên để nhằm khen lời nói của Lâm Vũ ở trên là hoàn toàn chính xác.

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CHUYỆN ĐỜI      

 

Chuyện đời muôn mặt nói mà chi
Dẫu nói cùng không phỏng ích gì
Thói xấu nhân gian thường vẫn vậy
Việc hay xã hội chẳng so bì
Khôn càng thấp kém khôn thành dại
Dại vẫn thanh cao ấy dại khôn
Thế nên sự thế đà như thế
Thì cứ xem như ốc mượn hồn

                      

          NGÀN KHƠI        
(04/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:

03/07/2012 at 05:50       

 

THẬT KHÓ HIỂU

 

Hoàng Sa chúng đã chiếm rồi
Trường Sa chúng nuốt kết thành Tam Sa
Toàn dân phản kháng kêu la
Thế nhưng nhà nước cấm ra biểu tình
Kiểu này đúng thật hãi kinh
Có trời mới rõ người mình muốn chi
Muốn tồn tại, muốn suy vi ?
Bên ngoài cũng thấy huống gì là dân !

                               

NGÀN KHƠI
(03/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:                    


 

YÊU VÀ GHÉT

 

Thơ thực tế vẫn thơ cần yêu nhất
Yêu vì ngay vì chân thực ở đời
Thơ đáng ghét là thơ nhằm trình diễn
Tỏ ta đây cũng kiểu cọ làm thơ

Thơ tình ái chỉ lăng nhăng lăng cuội
Giả yêu đương và mơ tưởng đương yêu
Đầy ấm ớ khóc mây và thương gió
Ngợi trăng sao và rán sớm sương chiều

Người thiết thực coi thơ là công cụ
Thơ như dao mổ xẻ khối u đời
Thơ như đạn bắn vào nơi tăm tối
Giúp cho đời phải rực sáng lên thôi

Thơ vĩ đại như Bình Ngô Đại Cáo
Thơ nhân văn câu chuyện của Thúy Kiều
Thơ nhân ái như Khúc Ngâm Chinh Phụ
Ghét hay yêu thơ quả chỉ bấy nhiêu !

                                           

ĐẠI NGÀN
(03/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

CHẤT THƠ

 

Thơ sang cả giống như là chất ngọc
Từ ngữ ngôn vần điệu đến hơi thơ
Thơ sang trọng tứ thơ luôn bát ngát
Thơ như mây như gió vút lên trời

Thơ đâu phải chỉ ghép vần lựa chữ
Mà biển thơ cuồn cuộn sóng xa khơi
Thơ vương giả là thơ đầy hình tượng
Hình tượng như nâng cấp thế gian này

 

NGÀN KHƠI
(03/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

ĐÁP LỜI VŨ HẠNH

 

Cùng một ông Các Mác
Đệ tam và Đệ tứ chém nhau

Đệ nào cũng bảo nó là sai
Chỉ có ta đây mới là chính thống

Lắm đảng nhiều ma
Lắm kẻ cuồng si địa đàng thành hoang địa

Hết Lênin, đời Stalin lại khác
Hết Mao Trạch Đông, đến Ponpot lại ào ào

Đúng rồi cách mạng vùng lên làm đổ máu khắp nơi
Chiến tranh nguyên tử cận kề hay chỉ cần chặt đầu bằng rìu búa

Những đấu tố dã man, giết ý thức, tư tưởng con người bằng cách diệt Nhân văn giai phẩm
Giá trị này cả Hồi, Chúa, lẫn Phật đều thảy cả kinh

Quan điểm vô thần, duy vật giết duy tâm
Tất cả mọi ý nghĩa siêu hình đều xem là thuốc phiện

Nhân ái thế mới trại tập trung mà cải tạo
Mới Hồng vệ binh, mới tẩy não con người

Vũ Hạnh ơi nào hãy phá lên cười
Cả ba triệu đồng bào vì quá ngu nên chạy đi mà bỏ nước

Hãy tỉnh lại bao nhiêu người thấy trước
Cả trăm năm sao tức nghẹn tới giờ

Vũ Hạnh này ông cũng biết làm thơ
Nên tôi cũng phải làm thơ tràn đáp lại

Ông sáng suốt thành bảo hoàng hơn Các Mác
Tôi bình thường chỉ lo lắng Việt Nam

Đến bao giờ lên thế giới đại đồng
Biết lúc đó ông cười hay ông khóc

Hãy tỉnh lại mọi con người trí thức
Ăn bã gì mà ngu muội thế gian

Hãy vùng lên mọi vô sản bạt ngàn
Đã đến lúc phải trở thành hữu sản

Người vô sản mọi người cần giúp đỡ
Lý làm sao lại lãnh đạo mọi người

Quá khôn ngoan đúng kiểu một trò cười
Ai xúi dại, nào cười lên Vũ Hạnh !

                                 

NON NGÀN
(02/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

VÈ VÀ THƠ

 

Vè thì cũng một thứ thơ
Thơ thì cũng một thứ vè sang hơn
Vè mang tính cách bình dân
Thơ mang tính chất cách tân điệu đàng
Người dân ít học làm vè
Người nào có học trỗ tài làm thơ
Vè luôn vè vẻ vè ve
Nhưng thơ con cóc cũng hơn gì vè
Cho nên mới nói nhau nghe
Vè thì dung tục thơ thì cao sang
Bởi thơ ý tứ bạt ngàn
Bởi vè ý tứ làng nhàng thế thôi !

              

 NGÀN KHƠI
 (01/7/12)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

VỊT VÀ NGỖNG

 

Vịt không phải là ngỗng
Ngỗng không phải thiên nga
Nhưng vẫn loài chim cả
Cần phân biệt cả ba

Vịt là chú vịt đẹt
Ngỗng là anh cao ngồng
Thiên nga lướt mây gió
Song cũng thảy loài chim

Vè và thơ cũng vậy
Vè là thơ bình dân
Thơ điệu vần trí thức
Dĩ nhiên thơ khác vè

Việc đời vẫn đơn giản
Biết thì nói nhau nghe
Không biết thì dựa cột
Đừng có kiểu rẹt te

               

NON NGÀN
(03/7/12)


 

©      

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CHUYỆN CŨNG LẠ

 

Nước đến trôn rồi sao chẳng nhảy
Còn chờ ngập tiếp nhảy hay sao
Nó đã thọc sâu vào tới nách
Lý sao cứ cản lại dân tình ?

Chờ cao mới nhảy còn đâu kịp
Chỉ có ngập đầu đến chết thôi
Đã từng nói hở môi răng lạnh
Giờ biết là dao ở cạnh sườn

Thức tình hay chưa tình đồng chí
Còn gì vô sản nữa năm châu
Nay biết tình người luôn ấm lạnh
Ầu ơ thơ dại quả âu sầu

Ai đem con sáo qua sông đó
Dẫu sáo hay nhồng chỉ hát ca
Tiếng hót trên đời vô nghĩa lý
Lợi chăng chỉ có bọn gian tà

Chuyện đời chẳng lạ từ muôn thuở
Có lạ hay chăng chỉ tại mình
Mê muội tin lầm nên khốn khổ
Ngược đời sao cứ mãi làm thinh

Ôi thôi đã thế cần la lớn
Thức tỉnh mơ màng một cuộc chơi
Để hết năm châu cùng ngoảnh lại
Toàn dân cũng mới hết bồi hồi

Chuyện khổ lâu rồi không nhắc nữa
Ngàn năm nô lệ đã quên sao
Cho dầu hiện đại thời nay khác
Song vạ con người cũng thế thôi !

                         

 NGÀN KHƠI
 (02/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:         


 

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI

 

Nói cho cùng độc tài dễ chiến tranh
Còn dân chủ khó gây nên chinh chiến
Độc tài có kẻ ăn trên ngồi trước
Dân chủ thì bình đẳng giữa toàn dân !

Kẻ độc tài quyền sinh sát trong tay
Muốn phát động tất xảy ra chiến trận
Song ngược lại muốn đầu hàng cũng dễ
Dân tay không quả khó lội ngược dòng !

Thế cho nên muốn cứu vớt non sông
Không có cách nào hơn bằng dân chủ
Ngày xưa ấy hội Diên Hồng là thế đó
Có gì hơn là ý chí toàn dân !

Nay Bắc phương một lần nữa lấn dần
Không lẽ đợi nước quá trôn rồi mới nhảy
Đến khi đó có nhảy đâu cho khỏi
Hay run tay mà khấu kiến đầu hàng ?

Tội lỗi này sẽ mãi mãi với giang san
Dẫu vạn đợi cũng không hề gột rửa
Nên tốt hết cần nhanh tay dân chủ
Tạo niềm tin mà chống giặc Bắc phương !

Phải thức tỉnh thôi đâu lẽ mãi mơ hồ
Đừng lẩn thẩn đừng tơ mơ tình đồng chí
Dẫu mười sáu chữ vàng hay năm ba chữ bạc
Mòi thực dân bành trướng quả lộ rồi !

Chuyện cũ xì không biết chỉ nguy thôi
Chỉ có khác vì bản thân hay vì nước
Cần nhớ lại cả hàng ngàn năm trước
Ai vì dân ai vì giặc xưa kia ?

Đơn giản thôi đâu có lạ lùng gì
Chỉ có khác vua anh minh hay ngu muội
Thực tế đó nay trong thời hiện đại
Cũng khác nhau giữa dân chủ hoặc độc tài !

Nhưng đời thường trải nghiệm dễ hồ sai
Thực chất quý chẳng danh từ nào quý
Sống chân chính cuộc đời luôn giá trị
Kiểu danh suông nào có đáng sá gì ?

Đừng mơ màng khi Tổ quốc lâm nguy
Phải cần tới những thực tài quán xuyến
Chỉ bậc tài trí anh hùng mới làm nên chuyện
Sống lâu năm mà lên lão phỏng ích gì ?

 

 ĐẠI NGÀN
 (02/7/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

CHẤT THƠ

 

Thơ sang cả giống như là chất ngọc
Từ ngữ ngôn vần điệu đến hơi thơ
Thơ sang trọng tứ thơ luôn bát ngát
Thơ như mây như gió vút lên trời

Thơ đâu phải chỉ ghép vần lựa chữ
Mà biển thơ cuồn cuộn sóng xa khơi
Thơ vương giả là thơ đầy hình tượng
Hình tượng như nâng cấp thế gian này

                                      

 NGÀN KHƠI
 (03/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

ĐỜI SAO THẾ ?

 

Đời sao thế sự đời sao lạ thế
Biểu tình xưa nhằm chống Mỹ luôn luôn
Anh Đằng xưa vẫn lớn tiếng hô vang
Vẫn hàng đầu với cờ vàng ba sọc đỏ !

Nay thế cuộc rõ ràng thay đổi lại
Cũng anh Đằng xưa lại vẫn đi đầu
Cờ đỏ tươi chiếu thắm ánh vàng sao
Để hăng hái chống xâm lăng Trung Quốc !

Ngày xưa đó anh vẫn còn tay trắng
Bây giờ đây đã lắm chức vụ rồi
Nhưng tuổi già thôi cũng phải về hưu
Sao cũng phải xuống đường hâm chuyện cũ !

Quả đất nước non sông mịt mù đủ thứ
Cứ thù trong nối tiếp với giặc ngoài
Biết bao giờ Tổ quốc được yên đây
Hết cả thù trong và giặc ngoài cũng hết !

 

 NGÀN KHƠI
 (02/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

NGUYỄN TRỌNG TẠO

VÀ LÊ THĂNG LONG

 

Cũng vì bận ít lang thang vào mạng
Nay bổng dưng vào mạng thấy càng kinh
Lê Thăng Long nghĩ lại thật giật mình
Nguyễn Trọng Tạo tố lên “trò quái đảng”
Đúng hoàn cảnh nước ta hiện thời là rất đáng
Xem dân tình mà ngao ngán biết bao nhiêu
Chia rẽ nơi nơi sao quá tiêu điều
Cả đất nước ở trong ngoài đều thế cả
Một dân tộc trên chín mươi triệu người sao cũng lạ
Nghi kỵ nhau và chống báng đến lùng nhùng
Ai gây nên khiến cớ sự mịt mùng
Những ai đã từng dẫn đầu lịch sử !
Nay nhìn lại thật quả tình ngán ngẩm
Những phản hồi làm choáng váng hết tinh thần
Hỏa mù kia hay sự thật là đâu
Kiểu “Con đường Việt Nam” mà cờ vàng đã phất
“Kẻ vô liêm” kìa Lê Thăng Long liền bị tố
Chân lý đâu sao dân biết để đi tìm
Nguyễn Trọng Tạo, Lê Thăng Long, hay cả công an chìm
Quả ngao ngán nên mần thơ để rõ
Ôi đất nước Việt Nam ngày nay là thế đó
Ai u mê, ai nhu nhược, hay đàng hoàng
Ai nhập nhằng, ai lợi dụng, ưng, oan
Quả khó nói giống mò kim đáy bể
Dân tộc thế biết khi nào vựng dậy
Nhằm xứng danh con cháu Lạc Long xưa ?

                                    

 ĐẠI NGÀN
 (02/7/12)
Reply

 

©

 

NON NGÀN says:


 

RÕ VÀ CHƯA RÕ

 

Saigon chỉ mới một trăm
Một ngàn Hà Nội thì chưa rõ gì
Chín mươi triệu có ít chi
Vậy mà một nhúm vừa đi biểu tình
Lần này dẫu vậy tiến hơn
Trong vòng trật tự, rồi xong lại về
Duy còn có chuyện ê chề
Là xe cảnh sát hốt đi vài người
Thế gian quả đáng tức cười
Biểu tình chống giặc nhiều người lại im
Thương ai mà chỉ im lìm
Thương mình, thương nước, hay thương giặc ngoài
Nhưng thôi thực tế kia rồi
Thì cần xem lại mà chia nỗi niềm
Xem dân để biết niềm tin
Và xem nhà nước để tìm nhân dân !

 

 ĐẠI NGÀN
 (02/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THƠ XUÂN SÁCH         

 

Thơ lục bát vẫn là thơ duyên dáng
Thơ thất ngôn thì trang trọng ở đời
Hơi lục bát mượt mà nơi Nguyễn Bính
Còn thơ Đường Xuân Sách vẫn duyên hơn

Thơ Xuân Sách giống cõi lòng chân chính
Anh làm thơ để khẳng định về mình
Thơ súc tích nói việc đời chân thực
Người làm thơ đâu phải kiểu linh tinh

Nhà thơ tốt, chẳng nhiều bài mới tốt
Vài bài thôi, đã có thể để đời
Thơ Xuân Sách để đời là thế đó
Vì nhà thơ độc lập giữa nhân gian

Bởi thợ thơ thì bao kẻ làng nhàng
Thơ xu mị việc đời đâu đáng kể
Thơ Xuân Sách, rõ ràng nhiều hiểu biết
Hiểu việc đời, và thơ thật hiên ngang !

                         

NON NGÀN
(01/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

PHẢI BIẾT TỨC GIẬN

 

Không tức giận anh đã thành gỗ đá
Như thân cây mục ruỗng ở trong đời
Như thực vật chẳng phơi bày cảm xúc
Sống ở đời mà chỉ giống lơi khơi

Không tức giận anh phớt lờ tất cả
Mọi bất công ai cam chịu ở đời
Anh không lấy công bằng làm mục đích
Như sống thừa hay sống để ăn chơi

Sống kiểu đó cuộc đời như sỏi đá
Có như không chẳng ích lợi gì đời
Sống tồn tại kiểu như loài thảo mộc
Cam phận mình đâu khác thứ ma trơi

Đời nhìn đó bất công nhiều vô kể
Bao đắng cay những thân phận con người
Bao giả dối lọc lừa đều thấy rõ
Sao lại không tức giận để thành người ?

Phải tức giận mọi bất công xã hội
Những trái ngang, oan khuất của cuộc đời
Cần nên sống trái tim nhiều độ lượng
Và dâng trào nhiệt huyết ở muôn nơi

Sống là sống cho mình và người khác
Không bo bo chỉ biết có thân mình
Như giun dế không vượt lên ngọn cỏ
Sống làm người như thế có kỳ không ?

                                  

 NON NGÀN
(01/7/12)


 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

KIẾN CÀNG

 

Đúng anh là loại kiến càng
Bò lê bò lết vẫn hoàn tối tăm
Chích châm đâu phải đàng hoàng
Anh như cái hĩm làm sang ở đời
Chao ôi đức tính sáng ngời
Làm gì đoái tới loại người như anh !

                        

  NGÀN KHƠI
  (01/7/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

LẠC THÀNH ƠI !

 

Người nói nhiều ta chẳng hiểu bao nhiêu
Chắc người nhái còn ta là con cóc ?
Ngôn ngữ bất đồng làm sao hiểu được
Người như khen và chê đó cuộc đời
Ta làm thơ chủ yếu để mà chơi
Thơ rồng phượng cũng như thơ con cóc !
Ai chẳng hiểu ta ta xem là lớ ngớ
Ai hiểu ta nhiều ta chỉ cám ơn thôi
Ta làm thơ như đi đứng hay ngồi
Thật dễ quá như lấy đồ trong túi
Ta ghét kiểu thơ yêu đương ma quái
Tình ái chi mà thấp kém nhì nhằng
Thơ ta cao nhằm để nói với đời
Như phương tiện làm cuộc đời thêm tốt
Bởi ta muốn cuộc chơi luôn có ích
Đời khen chê ta có cứ đâu nào
Chơi và chơi như trời lắm ánh sao
Lạc Thành ơi hỏi người nay đã rõ ?

 

NON NGÀN
(01/7/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

HÈN HAY KHÔNG HÈN

 

Có tự do ai mới quả người hèn
Trong khống chế mấy ai người can đảm
Xã hội tệ giống hai thằng đánh lộn
Thằng đè trên thằng nắm dưới vui sao ?

Bởi nằm trên chưa hẳn đã anh hùng
Bị đè dưới phải chăng là hèn nhát ?
Đó chỉ tại sự đời nông nỗi vậy
Cả hai thằng đều hèn nhát như nhau !

Bởi do hèn mới chận cổ đè đầu
Bởi vì nhát nên cam thân phải chịu
Cơ chế đó ai gây nên cớ sự
Loại vĩ nhân, thần thánh, lẫn anh hùng ?

Ấy sự tình đời quả rất mông lung
Danh từ ảo và dạ người tệ lậu
Trong lịch sử đã kinh qua nhân loại
Nước non này cũng chỉ vậy mà thôi

Nói tới nói lui cũng chuyện ngậm ngùi
Hèn và dốt cả lũ người dương thế
Bởi tại dốt nên hèn bao thế hệ
Bởi tại hèn nên dốt tứ lung tung

Nên đáng trách ai cần phải thật lòng
Khiến dân dốt và dân hèn đến thế
Tuyên truyền mị biến đời thành nô lệ
Nếu tự do nào ai dốt ai hèn ?

Mọi việc đời chỉ sự thật nên danh
Loại giả tạo chỉ có danh hư ảo
Lịch sử tiến khi mọi người sáng suốt
Lật nhào đi những thần tượng điên khùng !

                              

NON NGÀN
(30/6/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

VIỆC ĐÃ CÙNG RỒI

 

Bây giờ nhìn cái lưỡi bò
Rõ ràng nó liếm nguy to cả rồi
Biển Đông nó choán khắp nơi
Biển nhà còn cỡ cái áo trong vườn
Nay thì tham vọng tỏ tường
Nó đà rao bán mười phương rõ ràng
Chín lô dầu khí đi đoang
Còn bao nguy hiểm chắc càng khó thêm
Hiểm nguy đã tới bậc thềm
Bình chân như vại có nên con người ?
Nói ra lại sợ người cười
Chuyện môi răng hở ai người nào quên ?
Mới hay cái ngố lềnh khênh
Nào tình đồng chí tênh hênh ngu khờ
Hỏi ai đến mức bây giờ
Liệu còn quyết đánh hay chờ chừng nao ?
Hoàng Sa nên pháo ào ào ?
Đất đai thu lại, cớ sao chẳng làm ?
Hay là co rút râu tôm
Anh hùng nói khoác om sòm tháng năm !
Biểu tình dân bị cấm càn
Chờ ngày lực lượng biểu dương hàng đầu ?
Biểu dương chính thức mới rầu
Nước còn đâu nữa, dân hầu mà chi ?
Vài lời nói để nghĩ suy
Mọi người quyết thử làm chi bây giờ ?

                                

 NGÀN KHƠI
 (30/6/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:         


 

HOAN HÔ MẠNH HẢO

 

Hoan hô Mạnh Hảo một phùa
Chửi thơ con cóc để chừa thói hư
Cóc con, con cóc thiềm thừ
Thơ văn cóc láo quả như trò hề
Nhớ xưa Xuân Diệu u mê
Tập thành lột xác nhục bề văn chương
Nguyễn Tuân văn bút đường đường
Cũng thành mù quáng đáng thương ở đời
Ai gây thế sự tuyệt vời
Khiến cho văn học tơi bời lá hoa
Trăm năm trong cõi người ta
Ngàn năm vết nhục ta bà ai quên

                             

NON NGÀN
(29/6/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:

29/06/2012 at 18:58       

 

CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

 

Đường Việt Nam luôn vẫn một đường vàng
Đường quốc thổ từ Hùng Vương dựng nước
Đường tồn tại chống xâm lăng phương Bắc
Đường huy hoàng mở rộng cõi phương Nam

Cho đến khi họa xâm lược phương Tây
Con đường mới thành gập ghềnh khúc khuỷu
Thực dân đó và thuyết tà cũng đó
Dậy chiến chinh và oan khuất toàn dân

Bây giờ đây còn ngập ngụa đất bùn
Biết cho đến thuở nào ai chấn chỉnh
Có những kẻ như Thức, Long và Định
Những con dân từng ý thức ban đầu

Thế cho nên ta viết ý thơ này
Điều mong ước mọi người cùng xích lại
Bỏ nghị kỵ chống lợi quyền cá thể
Một lòng chung chỉ vì nước vì dân

Đường Việt Nam như vậy chẳng ngại ngần
Phải nhất quyết tay chung tay đoàn kết
Vứt hết cả đỏ vàng trong quá khứ
Đường Việt Nam mãi mãi vốn đường vàng

 

Võ Hưng Thanh
(30/6/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

ĐẢNG LÀ AI ?

 

Đảng là ai, cũng chỉ một nhóm người
Dẫu ba triệu sao toàn dân phải sợ
Ba triệu ấy có bao người chính đáng
Như toàn dân chín mươi triệu vậy thôi

Nên mọi người luôn bình đẳng trên đời
Chỉ lòng tốt mới luôn luôn vươn tới
Chỉ trí thức mới khiến người tiến bộ
Chỉ lòng lành mới ý tốt dựng xây

Vậy tại sao tôn giai cấp bần cùng
Bao nhiêu năm lại trở thành thống trị
Thực tế ấy chỉ nhân danh là chính
Còn ngoài ra vì quyền lợi cá nhân

Bởi lý thuyết sao mà vô sản muôn đời
Lại nắm được cả đầu tàu lịch sử
Không tư hữu thì lấy gì trí thức
Hiểu biết đâu mà chăm sóc người đời

Ý ngây ngô lại phong thánh rạng ngời
Ôi quả thật là đỉnh cao trí tuệ
Thực tế đó khiến biết bao trì trệ
Bao hi sinh uổng phí nước non này

Ba triệu người là của cả chín mươi
Sao tách biệt để ăn trên ngồi trước
Đất nước đó từ Hùng Vương dựng nước
Đâu phải chỉ từ Các Mác với Lênin ?

                            

NGÀN KHƠI
(30/6/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

NGÀY BIỂU TÌNH

 

Một tháng Bảy quả một ngày trọng đại
Ngày biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng
Đến mức này đây nhẫn nhịn sao bằng
Phải ra phố bằng đôi chân thể hiện !

Hỡi các công an, hỡi người lính chiến
Nhìn toàn dân mà phơi phới hân hoan
Tổ quốc non sông nay đã hết an toàn
Phải giúp với, phải đừng nên ngăn cản !

Mỗi người đến là bước ra ánh sáng
Cùng nhau đi là thể hiện tâm hồn
Tay trong tay với nhịp bước hô vang
Hô đả đảo bọn người đi xâm lược !

Biển ta đó nay chúng tràn tới lấn
Lại mơ màng mà lặng tiếng hay sao
Đất nước ngàn năm đang lúc ba đào
Chính ý nghĩa con dân là thế đó !

Một tháng Bảy phải biến thành ngày hội
Hỡi mọi người cùng cất bước xôn xao
Từ khắp nơi đều lên tiếng dạt dào
Phải bảo vệ cho chủ quyền đất nước !

Ai ngăn cản cũng không hề lùi bước
Bởi vì đây là nghĩa vụ con dân
Truyền thống ngàn xưa con cháu Lạc Hồng
Tương lai đó Hùng Vương luôn bất diệt !

                                    

ĐẠI NGÀN
(30/6/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

VIỆT NAM ĐẤT NƯỚC ANH HÙNG

 

Việt Nam đất nước anh hùng
Bây giờ Trung Quốc nó lồng nó lên
Hoàng Sa nó chiếm chưa quên
Bây giờ liếm tênh hênh lưỡi bò
Chín lô dầu khí nguy to
Nó rao nó bán thăm dò khắp nơi
Anh hùng sao chẳng chịu chơi
Hãy đem pháo nã thằng nào nhào vô
Hay im như thể bù cào
Hay la cho có chẳng sao cả làng
Quả thời đất nước lang bang
Ai người đứng cứu giang san bây giờ ?
Đến chân nước vẫn còn chờ
Đợi cho tới rốn xụi lơ đầu hàng ?
Việt Nam quốc thổ hiên ngang
Giờ đây nổi nhục như ngàn nằm xưa ?

                                   

 NGÀN KHƠI
 (30/6/12)

 

©

 

THƯỢNG NGÀN says:


 

GIẶC ĐÃ ĐẾN RỒI

 

Giặc nay đã đến trước thềm
Vẫn còn ngài ngủ quả nên con người !
Chuyện xưa nhắc lại tức cười
Bao tình đồng chí người người đua nhau !
Lấy câu môi hở làm đầu
Sợ rằng răng lạnh dãi dầu anh em !
Bây giờ giặc đã vào thềm
Lưỡi bò nó liếm làm rêm cả người
Chín lô dầu khí đi đời
Nó đang rao bán cả trời lao nhao !
Con dân giờ mới tính sao
Ai người lãnh đạo, ai người ngu ngơ ?
Bao năm giáo dục khù khờ
Bây giờ mới thấy lơ mơ nửa chừng
Giặc nay mạnh mẽ bừng bừng
Mình thì thế yếu lừng khừng tơ mơ
Nước non như kiểu ngồi chờ
Chờ cho sát nút đặng chờ trao không ?
Bao giờ tre trúc trỗ bông
Bình xong được giặc mới hòng như xưa !

                                

NGÀN KHƠI
(30/6/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

CÓ THẾ CHỨ

 

Có thế chứ, những con người dám nói
Những nhà thơ không bóp méo linh hồn
Tuy già rồi họ không thấy cô đơn
Giữa biển sóng cuộc đời đầy rác rưỡi


Ấy thế đấy, đúng nhà thơ là như vậy
Thơ là tay, là chân bước ở đời
Tay vung lên và chân rão khắp nơi
Những ngóc ngách cuộc đời trong đen tối


Họ phải chống kiểu thơ bùn, tội lỗi
Thơ khoa trương, thơ nịnh nọt thấp hèn
Thơ đám ma, thơ đánh trống, thổi kèn
Khóc giả dối và tung hô giả dối


Thơ cao cả phải hòa vào điệu sống
Người làm thơ cần khí khái ở đời
Chỉ ngợi ca khi thấy lợi cho người
Và chửi thẳng vào những gì hư đốn nhất


                             

THƯỢNG NGÀN
(27/6/12)


 

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

CON DÂN VÀ ĐẤT NƯỚC

 

Đất nước này luôn cứ mãi của chung
Sao ai lại vẫn đang tay phân biệt
Xưng lãnh đạo mà chẳng ai bầu cử
Hoặc hận người cộng sản đến tim gan


Bởi thương đau dẫu tràn ngập thế gian
Nhưng chuyện qua rồi không sao chữa được
Ai nhầm lẫn hoặc ai không nhầm lẫn
Qua cả rồi ngày tháng sẽ phôi pha


Mục đích ngày nay Dân chủ Cộng hòa
Không cộng sản mà hòa chung dân tộc
Mọi vết thương lòng cùng ngồi chữa lại
Bằng con tim bằng khối óc con người


Con cháu Lạc Hồng dầu ở khắp nơi
Cùng hợp lại trong cuộc đời thống nhất
Không phân biệt những sắc màu quá khứ
Thảy qua rồi và cần phải cho qua


Những kiểu hẹp hòi không đội trời chung
Ai được lợi và ai không có lợi
Phải sáng mắt những lỗi lầm quá khứ
Xóa hận thù vì đòi hỏi tiến lên


Phải bắt tay nhau ngồi lại họp bàn
Vì dân chủ tự do hoàn toàn đích thực
Không mác xít không vong thân vọng ngoại
Hòa hợp nhau bình đẳng mọi con dân


Không ngại ngùng không lừa gạt lẫn nhau
Không lặp lại cả mọi trò ma mánh
Kinh nghiệm ấy đã chất chồng xương máu
Vinh quang chi để bảo thủ trong lòng


Con rồng vàng cần thức tỉnh bay lên
Non nước ấy cả giang sơn gấm vóc
Bởi chỉ có Tổ Hùng Vương là duy nhất
Phá tan đi mọi ý hệ khù khờ


Toàn dân ơi ngày tháng chẳng mãi chờ
Hãy đứng dậy cùng bắt tay vươn tới
Mọi quá khứ thương đau cần xóa hết
Cùng hân hoan mà hướng tới tương lai !


                                        

ĐẠI NGÀN
(27/6/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

TRÍ THỨC TẢ VÀ HỮU KHUYNH    

 

Mới hay trí thức đường phèn
Ngày nào thiên tả lèng èng đông vui
Thấy mình cấp tiến ngon rồi
Chen vai khích động để đời lên hương
Hăng say phấn kích xuống đường
Sao nay đắp chiếu nằm ườn đó đây
Tả khuynh mắc bã thật hay
Hữu khuynh vẫn vậy những ngày như xưa


                                 

NGÀN KHƠI
(27/6/12)


Reply          

 

©

 

Bạt Ngàn says:


 

MÂM VÀ BÁT      

 

Mâm cao thì cổ cũng đầy
Sắp qua sắp lại các thầy đều vui
Chỉ dân là thấy bùi ngùi
Tiền mình đóng thuế cánh ruồi bay theo
Gió đưa chiếc lá lộn mèo
Chỉ mâm bát ấy hò reo tháng ngày


                              

   NON NGÀN
   (26/612)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

SỰ TRUNG CHÍNH Ở ĐỜI

 

Người thật thà thì luôn cứ khách quan
Chuyện gì có cứ cho rằng là có
Đâu giống thứ miệng bình vôi cổ lọ
Óc lem nhem thì tâm cũng lem nhem
Dùng ruột mình đo thế giới ngàn khơi
Ấy quả thật chuyện đời luôn vẫn thế
Đời chỉ đẹp với những tâm hồn đẹp
Đời tầm phào u tối bọn ngu ngơ
Hãy ngước nhìn lên mây trắng vẫn lượn lờ
Đừng nhìn xuống thấy thế gian màu sẫm lại
Ta nổi hứng bởi nghe tuồng trong gió thoảng
Lòng nhân gian quá nhỏ hẹp dường nào
Ta coi đời há khác một cuộc chơi
Sao lại phải cứ bước trên mảnh sành, đá cuội !


                                           

  NON NGÀN
  (26/6/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

THỦY ĐÃ ĐI RỒI

 

Thủy đã đi rồi sang đến Mỹ
Cuộc đời còn lại những âm vang
Tiếng vọng ngày xưa sao buốt thế
Hỏi nơi đâu là chốn thiên đàng
Làm gì có thiên đàng trần thế
Chỉ vườn hoa ánh nắng chói chang
Vườn hoa đẹp không hề rắn rít
Người cùng người đi lại chỉ hiên ngang


 

 NGÀN KHƠI
 (25/6/12)



 

©      

 

NON NGÀN says:


 

NGUYỄN THÁI HỌC

 

Nguyễn Thái Học chết rồi mà vẫn sống
Vẫn hiên ngang trong lịch sử nước nhà
Gương bất khuất vẫn soi chung kim cổ
Chí anh hùng vẫn còn mãi không phai


                                    

 ĐẠI NGÀN
 (24/6/12)



 

©

 

NON NGÀN says:

23/06/2012 at 23:21       

 

LỊCH SỬ VÀ CUỘC ĐỜI CON NGƯỜI

 

Lịch sử qua rồi lại mới thấy hiển nhiên
Tất cả những gì mà từ lâu vẫn còn giấu kín
Nhưng nói gút lại cũng chỉ chuyện con người luôn chính yếu
Sự đối xử nhau cũng đều nhằm giữa những con người


Những con người đã từng làm khổ ải cho nhau
Khi tất cả đã được hình thành nên cùng mạng lưới
Lưới càng chặt thân phận những con người lại càng nghiệt ngã
Nên cũng thật sự nào có gì đâu mà cao thượng với anh hùng


Mọi việc chẳng qua cũng chỉ vì sự tồn tại nói chung
Hay cũng chỉ bằng bản năng mà con người buộc phải hành vi tất cả
Bản năng sống và nhu cầu luôn muốn cần được sống
Khiến cho họ phải cỡi đạp lên nhau bằng mọi cách nhìn chung


Giống như chỉ cần có vài người cầm tao lưới đứng cùng chung
Cũng có thể cùng hè nhau mà kéo được lên nguyên một đám lùng nhùng tất  


                                                                             cả
Mọi thứ trong ấy cũng đều phải hè nhau mà cùng lên hết tuốt
Thì cũng có gì đâu mà thần thánh với hoan hân


Kể cả những khẩu hiệu vẫn đùa nhau cùng nhịp với đạn bom
Kết chung lại với những phận con người cùng nghiệt ngã thi đua nằm trong đó
Những thi đua để cùng dẫm đạp lên nhau theo những cách vô cùng bừa bãi
Chỉ để nhằm giành chiến thắng cho những người nào cứ vẫn còn sót lại được sau cùng


Đó cũng chỉ bởi vì một lý thuyết quang vinh hay chỉ vì những mẫu chuyện anh hùng
Nhưng thật sự cũng đều chỉ là một sự nhân danh về những thân phận con người tất cả
Để tàn cuộc rồi lại cũng vẫn chỉ thấy còn bao nhiêu điều dối trá
Hay cũng chỉ giống như cả một vòng quay của một thứ lịch sử chung chung


                                                                       

NGÀN KHƠI
(24/6/12)



 

©

 

TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ

(Để giúp tìm cho dễ)

 

XÃ HỘI DÂN SỰ (04/9/12)

THỰC TRẠNG ĐỜI NÀY (04/9/12)

NHÂN TÌNH THẾ THÁI (04/9/12)

HOAN HÔ NGUYỄN QUANG DUY (03/9/12)

ÔI NHỮNG ĐẠI DANH TỪ (03/09/12)

DẪU LÀ AI (03/9/12)

TỪ NAM QUAN ĐẾN HOÀNG SA, TRƯỜNG SA

                                                   (03/9/12)

ĐẠI GIA (03/9/12)

ĐIỀU NHẢM CỦA CÁC MÁC (03/9/12)

SỰ KIỆN BẤT NGỜ (02/9/12)

TRƠ TRẼN (02/9/12)

MÓN NGON VẬT LẠ (02/9/12)

CHẾT LÀ HẾT (01/9/12)

THÔI ĐỪNG GÃI NGỨA (31/8/12)

HỠI ƠI CÁC ÔNG ! (31/8/12)

KỊCH BẢN THỜI GIAN (30/8/12)

VIỆC ĐỜI ĐƠN GIẢN (29/8/12)

THÂN PHẬN MỘT NHÀ THƠ (29/8/12)

THƠ VĂN YÊN TỬ (28/8/12)

CÂU CHUYỆN NƯỚC NAM (26/8/12)

THẰNG TÀU (25/8/12)

PHÊ VÀ TỰ PHÊ (24/8/12)

GIẢ VÀ THẬT (24/8/12)

THƠ THẦN, THƠ THÁNH (24/8/12)

DẠY VÀ HỌC SỬ (24/8/12)

LẬT NGỮA (23/8/12)

ĐÃ HẾT NHÂN TÀI (22/8/12)

HAY, HAY (22/8/12)

HOÀNG QUANG THUẬN VÀ “THI VÂN YÊN TỬ”

                                                             (21/8/12)

DÂN CHỦ CẢ TRIỆU LẦN (20/8/12)

THI VÀ VẬN (19/8/12)

TIÊN NGU (19/7/12)

TỪ ĐẠI NGÀN ĐẾN NGÀN KHƠI (19/7/12)

CỜ VÀNG, CỜ ĐỎ (19/7/12)

KHÔNG DÁM NHÌN (18/7/12)

QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI, VÀ TƯƠNG LAI (18/7/12)

XÓA ĐI THẦN TƯỢNG (18/7/12)

HÒA GIẢI, HÒA HỢP (18/7/12)

QUẢ THẬT KHÔNG HIỂU NỔI (18/7/12)

CON RỒNG ĐỎ CÓ LƯỠI BÒ ĐEN (17/7/12)

THƠ KHEN TRẦN MẠNH HẢO (17/7/12)

THI CA MIỀN BẮC (16/8/12)

TRẦN MẠNH HẢO (16/8/12)

THƠ SIÊU THỰC HẬU HIỆN ĐẠI (16/7/12)

ĐẠI NGÀN  (16/7/12)

CỜ VÀNG (16/7/12)

AI ĐEM CON SÁO SANG SÔNG (16/7/12)

ĐẠI NGÀN (16/7/12)

TÊN CÙ NHẦY (14/7/12)

QUÁ HAY (13/07/2012) 

CON CÙ LẦN LỬA (13/7/12)

KẺ DÂM (13/07/2012)

TA VỚI MÌNH (13/7/12)

CHƠI THƠ (13/07/2012)

TẠI SAO ? (13/7/12)

TÍNH BAO QUÁT CỦA CUỘC ĐỜI (13/7/12)

BẮT TAY VÀ BẮT CHÂN (12/7/12)

DÂN CÀY VÀ ĐẤT RUỘNG (12/7/12)

ĐỜI LÀ MỘT CUỘC CHƠI (12/7/12)

KHÁCH CHỊU CHƠI (12/7/12)

THỜI HIỆN ĐẠI (12/7/12)

CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ (12/7/12)

NGƯỜI ĐẸP (09/07/2012)

DÂN TA (08/7/12)

TRĂM SAI KHÔNG BẰNG MỘT ĐÚNG (06/7/12)

CHUYỆN ĐỜI (04/7/12)

THẬT KHÓ HIỂU (03/7/12)

YÊU VÀ GHÉT (03/7/12)

CHẤT THƠ (03/7/12)

VỊT VÀ NGỖNG (03/7/12)

CHẤT THƠ (03/7/12)

ĐỜI SAO THẾ ? (02/7/12)

NGUYỄN TRỌNG TẠO VÀ LÊ THĂNG LONG (02/7/12)

RÕ VÀ CHƯA RÕ (02/7/12)

CHUYỆN CŨNG LẠ (02/7/12)

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (02/7/12)

ĐÁP LỜI VŨ HẠNH (02/7/12)

VÈ VÀ THƠ (01/7/12)

THƠ XUÂN SÁCH (01/7/12)

PHẢI BIẾT TỨC GIẬN (01/7/12)

KIẾN CÀNG (01/7/12)

LẠC THÀNH ƠI ! (01/7/12)

HÈN HAY KHÔNG HÈN (30/6/12)

VIỆC ĐÃ CÙNG RỒI (30/6/12)

CON ĐƯỜNG VIỆT NAM (30/6/12)

ĐẢNG LÀ AI ? (30/6/12)

NGÀY BIỂU TÌNH (30/6/12)

VIỆT NAM ĐẤT NƯỚC ANH HÙNG (30/6/12)

GIẶC ĐÃ ĐẾN RỒI (30/6/12)

HOAN HÔ MẠNH HẢO (29/6/12)

CÓ THẾ CHỨ (27/6/12)

CON DÂN VÀ ĐẤT NƯỚC (27/6/12)

TRÍ THỨC TẢ VÀ HỮU KHUYNH (27/6/12)

MÂM VÀ BÁT (26/612)

SỰ TRUNG CHÍNH Ở ĐỜI (26/6/12)

THỦY ĐÃ ĐI RỒI (25/6/12)

LÝ TỐNG (25/6/12)

NGUYỄN THÁI HỌC (24/6/12)

LỊCH SỬ VÀ CUỘC ĐỜI CON NGƯỜI (24/6/12)

 

**

No comments:

Post a Comment