Wednesday, August 5, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" - (25)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (25)

 

**

 

TUYÊN NGÔN VỀ «GIAI CẤP»

 

Trong vũ trụ đâu có gì đồng nhất

Mọi vật luôn dị biệt khác nhau xa

Sự cần thiết khách quan cần phải có

Huống chi là ngay giữa cõi người ta !

         

Nói cách khác vật phải cần cấu trúc

Nếu bằng không thì hoạt động thế nào

Từ thiên hà đến hạt nhân nguyên tử

Từ tế bào đến cả những cây to !

 

Luật vận động đi liền theo cấu trúc

Đâu vật nào lại vẫn mãi đứng yên

Đâu vật nào mà không mang cấu trúc

Nên đất trời chuyển động luật tự nhiên !

 

Đơn giản vậy sao nhiều người không hiểu

Đưa toàn ra những học thuyết vu vơ

Cho  xã hội sẽ không còn giai cấp

Bằng cách cần phải giai cấp đấu tranh !

 

Coi’ biện chứng’ như luật trời nền tảng

Đã ‘luật thiêng’ phải bó buộc con người

Nhưng ‘luật thiêng’ thì lấy đâu ngừng lại

Để cho đời được lý tưởng thiêng liêng !

 

Ngây thơ thật hay chỉ là ngây thơ cụ

Ngụy biện hay chỉ lập luận non tay

Đơn giản thế mà nhiều người tin sái cố

Và từng làm cả thế giới đảo điên !

 

Nên thật sự bởi con người yếu đuối

Vừa tinh thần thể chất cứ hoang mang

Ít thắng nổi bản năng từ thú tính

Nên thường khi dễ mắc mỡm rõ ràng !

 

Thiếu đạo đức thành con người bóc lột

Nhẫn tâm nhau thì hà khắc lẫn nhau

Mất tình người khiến đời thành địa ngục

Thiên đàng đâu chỉ có thấy thù hằn !

 

Ít nhận thức nên con người mù quáng

Làm điều sai lại cứ tưởng điều hay

Bởi sự thật luôn phải cần khoa học

Để làm sao mang điều lợi cho đời

 

Đời đơn giản là do người thiện chí

Cùng tin nhau và giúp đỡ lẫn nhau

Nếu phát động đấu tranh như loài vật

Là lui về chính cảnh giới tự nhiên !

 

Luật tự nhiên sinh tồn luôn căn bản

Nhưng thiên nhiên vẫn có luật điều hòa

Luật điều tiết môi trường ai cũng biết

Lại làm sao mà giai cấp đấu tranh ?

 

Bởi thiên nhiên chỉ cấp tầng thứ nhất

Xã hội người lại tầng cấp thứ hai

Lên cao nữa thì có trời mới biết

Nào phải đâu là chuyện của con người ?

 

Bởi xuất phát từ vô thần duy vật

Cộng thêm vào ‘biện chứng’ kiểu vu vơ

Đã mù quáng lại còn thêm bạo lực

‘Lý luận’ suông làm đời phải dại khờ !

 

Đời khoa học trở thành phi khoa học

Đời tự do thành ra mũ kim cô

Biến con người hóa tề thiên đại thánh

Và cuộc đời đầy những tiếng hoan hô !

 

Ôi cớ sự đâu gây ra cớ sự

Có phải chăng đều tham vọng con người

Cá nhân nào mà chẳng nhân thời thế

Đạp bừa đời đặng mình được ngoi lên ?

 

Người thánh thiện hay nhân danh thánh thiện

Hỏi làm sao để phân biệt ở đời

Tung hỏa mù khiến cho đời nham nhở

Chuyện thần linh hay chuyện của ma vương ?

 

Nên thực tế nhìn vào đời mới rõ

Giống như khi mình đứng trước mặt gương

Khi đó mới khách quan luôn bày tỏ

Có làm sao mà dối gạt được mình ?

 

Đời huyễn tưởng bởi con người huyễn tưởng

Cứ nghĩ tràn buộc người khác tuân theo

Củ cà rốt gắn trước đầu cây gậy

Con lừa nào mà chẳng dám không theo !

 

Ôi cơ khổ sự đời như thế đó

Người bổng nhiên phải sụp bẫy chính mình

Là nạn nhân chính mình đâu ai khác

Giống mọi người ngậm thị phải làm thinh !

 

Hột thị đó quả là điều quái ác

Đã ngậm rồi thì thật khó lười ra

Trừ khi nào phải thật tình can đảm

Biết vì đời mà nhổ phẹt cho xa !

 

Nên tội lỗi vẫn do người ‘trí thức’

Hiểu biết mà vô trách nhiệm với dân

‘Lý luận’ cùn do tay người bày vẽ

Quả tiếp tay cho những việc ngu dân

 

Người trí thức phải luôn cần sáng suốt

Hiểu biết luôn vì lợi ích cho đời

Nếu ‘trí thức’ chỉ ù ù cạc cạc

Thì còn chi trí thức để đời tin ?

 

Người trí thức lợi đời không kể hết

Tại làm sao quay ngược hại cho đời

Kẻ bình dân thì có gì trách được

Bởi họ cần dựa trí thức mà thôi !

 

Nên lao động hóa ra đầy uổng phí

Phần lớn lao như nước chảy sông trôi

Bởi trách nhiệm vẫn do người trí thức

Phải làm sao nhằm hữu ích cho đời !

 

Đời khoa học luôn cần người trí thức

Nghiên cứu nhiều nhằm chân lý lòi ra

Nếu chỉ biết suốt đời ăn hột thị

Thì làm sao đời lại chẳng ‘chữa cha’ ?

 

Con người quý chính nhờ lòng cương trực

Thấy thẳng cong cần dứt khoát nói ngay

Nếu ‘ngậm miệng ăn tiền’ thì quá dễ

Nhưng làm sao đứng thẳng kiểu con người ?

 

Vậy giai cấp cũng chỉ là cấu trúc

Điều nhất thời mỗi xã hội tùy nơi

Lịch sử tiến đâu có gì trụ mãi

Mỗi cá nhân tùy hoàn cảnh vươn lên

 

Bởi giai cấp khách quan cần phải có

Ai chăm lo nhà máy lẫn ruộng đồng

Ai chăm lo biết bao điều xã hội

Tùy tài năng và điều kiện khách quan !

 

Lòng đố kỵ muốn không còn giai cấp

Để ngồi không mà thụ hưởng ngon ơ

Thói lười biếng ghét ganh vì đố kỵ

Được khoác trong chính màu áo công bằng

 

Điều ngụy tạo cuộc đời không kể xiếc

Nên luôn cần giữa thiện ác đấu tranh

Giữa bóc lột và bịp đời cũng vậy

Dời chỗ nhau thợ sắt với thợ gò !

 

Tuy đổi chỗ nhưng suốt ngày chát chúa

Đập đinh tai nhức óc suốt ngày thôi

Ai mặc kệ phải lợi mình trước đã

Mọi việc đời chờ rồi sẽ tính sau !

 

Nên cuộc sống mọi người cần sáng suốt

Cũng là điều trí thức phải quan tâm

Chỉ khoa học giúp loài người phát triển

Trí thức nên phải đoàn kết một lòng !

 

 Bài thơ ngẫu cảm

 Sàigon, sáng 29/6/2010

 VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ «CÁCH MẠNG»

         

Đây như chuyện bi hài cho nhân loại

Đưa ra nhằm kết thúc các «Tuyên ngôn»

Điều này chắc đến nay ai cũng biết

Vì rõ như ánh sáng giữa ban ngày

 

« Cách mạng» quả giống trái bom nổ chậm

Khi lăn tròn ai cũng phải thất kinh

Đến lúc nổ chuyện đời đều ngã ngũ

Bao nhiêu điều muốn nói phải làm thinh !

 

Nói «cách mạng» là chiến tranh, bạo lực

Chiến tranh luôn khi «cách mạng toàn cầu»

Bạo lực nhỏ khi còn trong nội bộ

Bất kỳ đâu thiên hạ thảy kinh thiên !

 

Tựa cái ung lý do nào chẳng rõ

Nguyên nhân nhiều đâu phải một nguyên nhân

Khi chín muồi thì ung thành vỡ mủ

Chính là khi bắt buộc phải tét ra

 

Đời cũng vậy tuy lành liền da thịt

Rồi nhiều khi cách mạng lại nổ ra

Bởi bất công hay bởi nhiều điều khác

Giống như khi tức nước phải vỡ bờ !

 

Bởi nói đúng khi vật cùng tắc biến

Biến chán rồi thì vật lại tắt thông

Rồi thông chán lại đi vào chỗ biến

Như vòng tròn đã nói bởi người xưa

 

Nên cách mạng trong đời đâu một loại

Cả văn chương, khoa học, lẫn đời thường

Nhưng xã hội và nhất là chính trị

Lại ồn ào hay nghi ngút bi thương !

 

Nguyên nhân thảy do con người là chính

Tạo lý do làm ung nhọt phát ra

Trừ những khi tự nhiên không trách được

Giống họa trời rơi xuống dễ gì tha !

 

Còn bạo lực giống hai người đập lộn

Một trong hai phải mẽ trán sứt cùi

Nếu ngũm hết thì rõ đời sướng thật

Ngược lại thì phải kẻ thắng làm vua !

 

«Cách mạng đó » kiểu cha truyền con nối

Bắc Triều Tiên thì ai cũng biết rồi

Một gia đình đã ba đời truyền nối

Quả nhân danh «cách mạng» đặng làm vua !

 

Con người sống tất phải nhờ cơm áo

Nhưng nhiều khi còn nhờ cả danh từ

Đời đáng ngán thường cũng là thế đó

Oái ăm thay cho cả vạn kiếp người !

 

Người yếu đuối thường bị đời lợi dụng

Hoặc ngô nghê nên phải hớp danh từ

Khi cái áo đã trở nên giáp sắt

Thì sai lầm cũng thành mũ kim cô !

 

Khi người chán lại tìm về tôn giáo

Mặc ai coi như thuốc phiện ru đời

Xóa tôn giáo nhắm để làm «cách mạng»

Rồi cuộc đời cũng chỉ thế mà thôi !

 

Đời thế tục hóa ra là như thế

Chiến tranh từ nóng, lạnh, cũng qua đi

Bao ý tưởng cuối cùng đành lật lại

Lại hè nhau cùng tiến tới toàn cầu ! 

 

Con ruồi chết thường bởi vì mật ngọt

Con người thì do bởi các danh từ

Quả đáng trách cho lớp người trí thức

Còn nướng thân vẫn tội kẻ bình dân !

 

Đời khổ ải, bi hài, hay đáng tiếc ?

Thảy đều do những nhận thức gây ra

Khi nhận thức bị cuốn vào tham vọng

Lại làm cho xã hội phải xót xa !

 

Biết bao chuyện kiểu long trời lở đất

Rồi chiến tranh thế giới tựa gần kề

Bao nhiêu cách tuyên truyền ghê gớm qua

Từng làm cho nhân loại phải tái tê !

 

Đời quả thật giữa điều lành, điều ác

Có bao giờ ngưng tranh đấu lẫn nhau

Lằn phân ranh có bao giờ rõ rệt

Nên thương thay như định mệnh con người !

 

Nhiều tham vọng khiến cho đời điêu đứng

Được tô son điểm phấn bởi danh từ

Nhiều danh khiến cuộc đời bao khổ ải

Còn vẫn xem nhân loại có ra chi !

 

Những tham vọng có khi không tự giác

Bị đẩy đi bởi dục vọng cuộc đời

Khiến miệng lưỡi có quá nhiều ngụy biện

Càng làm cho thiên hạ phải tin theo !

 

Nên Chân lý trong đời luôn khó nói

Chuyện đúng sai, hay dỡ, dễ đâu lường

Giống như cách Trạng Quỳnh thường bỡn cợt

Mắc mỡm rồi thì chỉ có làm thinh !

 

Cuộc đời quả nhiều giang hồ tiếu ngạo

Nên «Tuyên Ngôn» dừng lại cũng được rồi

Chuyện thiên hạ cứ trao về thiên hạ

Vật Xê-Da xin trả lại Xê-Da !

 

Nói không quá cuộc đời cần tri thức

Tốt hay chăng cần dân trí nâng cao

Nhờ dân trí đời càng gần khoa học

Đừng chi đâu mà «Ý hệ» lọt vào !

 

Đời khách quan quả thật điều đơn giản

Bất công nào cũng lắm mặt mà thôi

Cần nghiêm túc nhằm tìm phương giải quyết

Ôi tào lao muốn «Cách mạng toàn cầu» !

 

Kinh nghiệm vàng một khi đời đã trải

Cũng làm cho nhân loại phải rêm mình

Khiến lịch sử trải qua bi hài kịch

Thảy làm cho Thế giới hoảng hồn kinh !

         

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 29/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ TÔN GIÁO

 

Có học thuyết từng phê bình tôn giáo

Đã ví như một thuốc phiện mị đời

Coi tôn giáo như mặt trời ảo ảnh

Quay chung quanh sự khổ ải trần gian !

 

Quan niệm đó phát sinh từ duy vật

Và vô thần chống tôn giáo hiển nhiên

Điều sai đúng để mọi người suy xét

Còn ở đây nhìn tôn giáo cách riêng

 

Quả tôn giáo giúp con người hướng thượng

Vươn xa lên sự trần trụi cuộc đời

Với tôn giáo con người nương đạo lý

Chuộng tinh thần hướng thiện khắp nơi nơi

 

Đó cũng chính là mặt hay tôn giáo

Còn mặt sai cũng sẽ phải nói sau

Nói cho đúng mặt sai hay tích cực

Vẫn luồn theo bản chất của con người

 

Khi con người thấy cô đơn nhỏ bé

Trong bơ vơ nên tôn giáo phát sinh

Nhằm qua đó như một nguồn an ủi

Làm cái neo, bến đậu của con người

 

Vì con người vẫn muôn đời tự hỏi

Điều gì sinh ra hết thế gian này

Là Thượng đế hoặc cội nguồn siêu việt ?

Cũng là khi tôn giáo được phát sinh

 

Tôn giáo có người anh em triết học

Cùng vượt lên trên khoa học rất nhiều

Vì khoa học luôn bám vào thực tế

Còn trong khi tôn giáo lại niềm tin

 

Khoa học vốn phải tin vào lý trí

Tôn giáo luôn cần trực giác riêng mình

Chỉ triết học phải tư duy thuần lý

Tôn giáo thì lễ tiết lẫn điều quy !

 

Nên triết học vốn tự do tư tưởng

Tôn giáo luôn cần nại đến giáo điều

Nhà triết học ít khi nào quỳ lạy

Tôn giáo thì phải thể hiện niềm tin

 

Bởi tôn giáo phải cần nguồn cứu rỗi

Cần mục tiêu giải thoát của con người

Vẫn chỉ nghĩ trần gian là tạm bợ

Nhằm quay về chính nguồn cội siêu nhiên

 

Nên tôn giáo thật vô cùng đa dạng

Dầu tựu trung nhằm nâng đỡ con người

Về ý thức hay tinh thần cũng thế

Như một nguồn an ủi hướng vô biên

 

Nhờ tôn giáo mà con người tin tưởng

Gặp những khi đời sống quá hoang mang

Khi thất vọng trước cuộc đời đau khổ

Làm tiếp thêm sức mạnh giữa trần gian

 

Nên tôn giáo vẫn có nhiều hình thức

Như niềm tin đơn giản Đạo ông bà

Đến đa thần hay đơn thần cũng thế

Đều tin nơi sự bất diệt linh hồn

 

Vì người sống trong cuộc đời gởi tạm

Giữa trần gian rồi để sẽ quay về

Cho dầu đến thiên đường hay địa ngục

Là tùy theo mức đạo hạnh trên đời

 

Nhờ tôn giáo mà răn đời làm thiện

Đức hạnh luôn được tưởng thưởng về sau

Trái lại sống một cuộc đời ác đức

Thì quỷ tha ma bắt tránh vào đâu !

 

Ý nghĩa đó quả là phần tích cực

Trong cuộc đời Tôn giáo giống điều răn

Hay ít nữa giống bức thành kiên cố

Giữ người luôn khỏi cái ác hoành hành

 

Tuy nói thế vẫn nhiều người khôn lõi

Thay vì tin vào tôn giáo thật lòng

Chỉ lợi dụng chính niềm tin cao quý

Để thừa cơ nước mát đặng buông câu

 

Mọi lợi dụng trong đời luôn luôn có

Cả mọi nơi Tôn giáo có trừ đâu

Trong cái tốt vẫn len vào cái xấu

Chuyện thường thôi xã hội của con người

 

Nói rút lại thì cuộc đời là tâm thức

Tốt xấu luôn bởi ý thức tự mình

Giữa hướng Thiện đối đầu cùng hướng Ác

Mỗi người đều cần trách nhiệm bản thân

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 28/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ BỀ TRÁI

CỦA CUỘC ĐỜI

 

Vì mọi vật đâu chỉ toàn bề phải

Nên cuộc đời bề trái lẽ đương nhiên

Nhưng tục ngữ bảo xấu che mới tốt

Lại khoe nhiều thì đời quả đảo điên

 

Chuyện mặt trái cuộc đời ai chẳng biết

Từ lâu rồi và cứ lậm thêm hoài

Nhiều người bảo đã hết phương để trị

Vì trị hoài cũng có khá bao nhiêu

 

Ôi quả thực kiểu cù dùng xức rốn

Trong khi đà mình mẩy buốt tái tê

Quá đau nhức cứ gượng hoài để sống

Xã hội chi mà tham nhũng tràn hề

 

Cùng với lũ, rồi với đời tham nhũng

Hỏi làm sao người chẳng thấy đảo điên

Tuy đời vậy nhưng mọi người vẫn sống

Giống dại khờ trong thế giới người điên

 

Thực tế ấy có nên cần thay đổi ?

Chính là câu nơi cửa miệng mọi người

Câu hỏi lớn, không ít người tưởng nhỏ

Hoặc biết rồi, nhưng giải quyết làm sao ?

 

Điều này quả giống như cơn nước lũ

Cứ chờ xem, tới rốn sẽ làm sao

Hoặc tính trước, hoặc chỉ ngồi chờ chết

Chuyện của mình, hay là chuyện của ai ?

 

Hai giải pháp, vừa cá nhân xã hội

Hoặc ngồi chờ, hoặc buộc phải ra tay

Chuyện mọi người, đâu có ai ngoài cuộc

Tự giác thôi, cần chủ động lo toan

 

Xã hội tựa đoàn người trên sân bãi

Cần làm sao phối hợp được nhịp nhàng

Hoặc quay phải rập ràng, hay quay trái

Theo điệu còi thổi nhịp của lương tâm

 

Nếu lợt đợt kẻ quay xuôi quay dọc

Chuyện tào lao càng thêm thấy nực cười

Thôi cứ để nước đến trôn hãy tính

Sống lũ rồi dẫu chết có đâu sao ?

 

Xã hội giống khi trái cây ung thối

Còn tiếc gì mà phải một nhát dao

Tay phải mạnh và làm sao dứt khoát

Còn nếu không chờ đến biết khi nào

 

Hay cũng tựa giống người mang ung nhọt

Điều cần làm là phải cắt đi ngay

Dù mụn ghẽ, không chùn tay sợ hãi

Cần cắn răng, phải chịu chút đau này

 

Vậy giải quyết cần đúng theo phương pháp

Tìm ra ngay mọi cớ sự trên đời

Nhìn trực diện và không hề ngụy biện

Phải khách quan nhìn thẳng rẳng không chơi

 

Mềm yếu quá cũng tức là hèn nhát

Hay tưởng đâu không phải việc của mình

Ai cũng vậy, thì đời còn đâu nữa

Thà cứ luôn ngậm miệng chịu làm thinh

 

Nhưng nếu vậy thì quả là ngao ngán

Quá ươn hèn và trách nhiệm còn chi

Giống như kiểu đành sống nơi bải rác

Mũi còn không, hay tê hết mọi mùi

 

Vậy duyên cớ do đâu tham nhũng

Chỉ vì người đã mất mọi niềm tin

Vì mãi sống trong cuộc đời giả dối

Thì niềm tin còn biết đặt vào đâu

 

Lý giải vậy thấy ngay nhiều điểm sáng

Vì con người cần sống bởi niềm tin

Niềm tin ấy tạo lương tâm và đạo đức

Không lương tâm, đạo đức có còn gì

 

Bệnh xã hội đâu một ngày đã có

Mà lâu rồi tích lũy tạo thêm nên

Duyên cớ đó cũng bởi nền giáo dục

Nhiều tầm phào làm mất mọi niềm tin

 

Làm giáo dục nếu mà phi trách niệm

Mãi tuân theo bài bản đã lâu ngày

Đâu có khác như một người gác cổng

Chỉ cắm đầu theo lệnh lạc mà thôi

 

Nhưng lệnh ấy hỏi bởi đâu mà có

Có gì hơn quán tính đã lâu ngày

Khi xã hội thiếu đi nền dân chủ

Thì còn ai có trách niệm hơn ai

 

Chuyện giản dị nhưng lắm người chẳng rõ

Hay chẳng qua vì mũ nỉ che tai

Vòng tròn ấy cứ xoay tua luẩn quẩn

Chịu chết thôi nào tìm thấy đường ra

 

Cũng giống thế vòng kim cô là thế

Cần bỏ đi tìm thấy trách nhiệm chung

Đời tự giác mới là đời dân chủ

Đời tự do phải trách niệm mỗi người

 

Việc quá nhỏ nhưng không hề giải quyết

Lại càng thêm quá lậm mãi mỗi ngày

Khiến ung nhọt lại đẻ ra ung nhọt

Xã hội toàn như con bệnh mà thôi

 

Vậy liệu pháp cũng chính là phương pháp

Người hiểu y nào cũng thấy rõ ràng

Phải giải phẩu trước khi dùng toa thuốc

Hoặc để đời ngoi ngáp mãi làm thinh

 

Tục ngữ bảo mía sâu luôn có đốt

Cũng gọi là nhà giột phải có nơi

Song nếu đốt lại nằm ngay chính gốc

Và nhà xiêu cột đổ hết phương rồi

 

Chỉ chờ sập hay cần nên dựng lại

Đó là luôn câu hỏi đố mọi người

Chuyện trọng đại hay chỉ đùa giây lát

Khi mọi người cứ giữ bụng làm thinh

 

Phải lên tiếng, mọi người cần trách nhiệm

Lương tâm nào chỉ cho phép làm thinh

Nếu lên tiếng muôn triệu người đồng loạt

Biết đâu như nổi cả trận lôi đình

 

Quá đơn giản tại sao đời chẳng thấy

Nếu thấy rồi sao vẫn mãi làm thinh

Vì trên dưới trong ngoài đều thế cả

Thì trách chi tham nhũng vẫn hoành hành

 

Đời chỉ đẹp khi cuộc đời trong sạch

Xã hội nào lại rác rữi quanh năm

Khác gì sống nơi bùn lầy nước đọng

Biết làm sao rạng mặt được con người

 

Hoặc cải cách hoặc phải làm cách mạng

Chuyện dĩ nhiên ai cũng thấy mà thôi

Giống cái bàn từ tay người thợ mộc

Phải sửa bàn đâu chỉ mãi tung hô

 

Nhớ khi xưa con người theo truyền thống

Vẫn luôn luôn noi đạo đức cổ truyền

Trong giềng mối mọi người luôn tự giác

Đâu cần gì như kiểu cứ hô suông

 

Nên giáo dục và tuyên truyền là một

Giáo dục luôn là tính cách học đường

Tuyên truyền vốn là việc ngoài xã hội

Phải luôn luôn chuẩn xác lẫn vô tư

 

Bởi đạo đức làm sinh ra đạo đức

Nếu mánh mung sao đạo đức được nào

Bài học ấy muôn đời là nguyên lý

Sao lại luôn thích ăn xổi ở thì

 

Giáo dục tốt khiến tin vào đạo đức

Giáo dục tồi người chỉ cậy mánh mung

Nguyên lý ấy tự ngàn xưa đã rõ

Người thợ đâu mà lại trách cái bàn

 

Cái bàn đẹp thì vinh danh người thợ

Cái bàn tồi cần cất giấu vào kho

Hoặc sửa chữa hoặc cần nên vứt bỏ

Chẳng để lâu nấn ná phí thì giờ

 

Xã hội tốt mọi người cùng trách nhiệm

Đâu chỉ là trách nhiệm của riêng ai

Bàn của mình hay vẫn bàn người khác

Mình chủ nhân hay chỉ có mượn nhờ ?

 

Chuyện quả tếu như cuộc đời vẫn tếu

Đời nghiêm trang mọi việc mới nghiêm trang

Là đầu dấu hỏi hay dấu than cũng thế

Nói nghe qua còn dành lại mọi người !

 

Bài thơ ngẫu cảm 

Sàigon, sáng 27/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

 TUYÊN NGÔN VỀ NHÂN BẢN       

                   

Nghĩa nhân bản tức con người là gốc

Chỉ hoàn toàn một quan điểm hiển nhiên

Chẳng chủ nghĩa cũng không là học thuyết

Chẳng hư trương mọi chân lý trên đời

 

Con người sống trên đời thuần giản dị

Đã sinh ra là gởi thác lại về

Sống hoạt động chết buông xuôi hết cả

Chỉ hoàn toàn là quy luật tự nhiên

 

Con người sống trên hành tinh trái đất

Hành tinh xanh vốn có tự thuở nào

Nhờ khoa học mà loài người phát triển

Cùng như nhờ đạo đức được giương cao

 

Hai hướng đó vẫn thường luôn quan trọng

Vốn là nền của văn hóa văn minh

Cả thế giới đều chỉ trông vào đó

Đơn giản thôi có gì đáng lùm xùm

 

Người là gốc bởi con người duy nhất

Vật khôn ngoan giữa chính cõi đời này

Điều cao hơn vẫn chưa hề nhìn thấy

Bậc thấp hơn chỉ loài vật thường thôi

 

Đã là gốc phải thấy mình là chính

Sống làm sao cho sáng giá khách quan

Không hạ thấp với ngang hàng loài vật

Không huênh hoang nghĩ mình giống thiên

                                        thần

Đời hợp lý tự do mình sắp đặt

Để làm sao sống hòa hợp cùng nhau

Óc tham lam muốn cào bằng tất cả

Cũng khác nào chịu dung dưỡng bất công

 

Người bình đẳng không ai quyền trên trước

Đều ngang nhau, trừ may mắn, tài năng

Bởi do vậy công bằng luôn tương đối

Chỉ làm sao hợp lý hết mọi người

 

Điều đơn giản cốt chỉ cần ý thức

Trách nhiệm chung nhận thức bởi mọi người

Qua giáo dục và dựa vào pháp luật

Mà con người tiến từ thấp lên cao

 

Chỉ đơn giản khách quan là thế ấy

Đừng huênh hoang, dè bỉu, hoặc xem thường

Chẳng lý thuyết nào hơn điều nhân bản

Có họa chăng những học thuyết vu vơ

 

Trên cuộc đời, may chi còn tôn giáo

Dưới cuộc đời, toàn vật chất tầm thường

Ngang cuộc đời, con người luôn duy nhất

Thế giới này, ngoài nhân bản, chi hơn

 

Nhân bản tức chỉ lấy người làm gốc

Từ gốc đây mọi cành nhánh sinh ra

Đó tất cả là văn minh xã hội

Văn hóa luôn điều nhân loại thấy cần

 

Gốc cơ bản tất nhiên là kinh tế

Vẫn hiểu như mọi hoạt động căn cơ

Làm nền tảng và bao gồm hết cả

Mọi điều chi giúp sự sống con người

 

Kinh tế vẫn cần tự do, khoa học

Đâu khác nào như dòng nước luân lưu

Tưới khắp chốn và thu về tất cả

Không để đâu tù đọng hại con người

 

Ý nghĩa đó chính vai trò pháp lý

Cộng thêm vào nhà nước, khớp trung gian

Nhà nước chỉ nắm điều hành kinh tế

Đâu phải là thần hộ mệnh thế gian

 

Nhà nước chỉ là vai trò quản lý

Mọi việc chung từ xã hội giao cho

Chỉ xã hội mới đứng trên nhà nước

Còn ngoài ra không được phép một ai

 

Xã hội phải luôn tự do dân chủ

Bởi ý dân mãi vẫn chính ý trời

Toàn xã hội mới thật là ông chủ

Nhà nước thì luôn chỉ kẻ gác dan

 

Nghĩa nhân bản cần thượng tôn pháp luật

Xã hội luôn trên cơ sở tình người

Mọi người sống cùng giúp nhau để sống

Trong an toàn, hòa hợp, lẫn thương yêu

 

Ba nguyên lý quả đơn sơ, giản dị

Nhưng căn cơ, làm xã hội tiến lên

Tiến tới mãi, không cần gì tiền chế

Kiểu tiên thiên, chỉ nô lệ con người

 

Lịch sử vẫn đi lên từ quá khứ

Tương lai do từ hiện tại phát sinh

Quá khứ vốn chẳng thể nào thay đổi

Hiện tại luôn cần tự chủ lấy mình

 

Ý nghĩa đó là tự do dân chủ

Quyền làm người cần xã hội nâng cao

Chính quyền ấy tự mọi người quyết định

Không thuộc riêng bởi nhóm cá nhân nào

 

Vì nhân bản là con người trên hết

Không chi hơn nhân cách của con người

Không thần thánh, cũng không là loài vật

Mà tinh thần nhân bản mãi tự do

 

Con người sống không thể nhằm bóc lột

Cũng không nhằm nô lệ lẫn nhau thôi

Bởi quý nhất là tự do độc lập

Hợp tác nhau trong lẽ phải cuộc đời

 

Không ai sống một mình trên trái đất

Đời sống chung bởi xã hội làm nên

Do vậy khác giữa thiên đàng địa ngục

Đều do người cùng quyết định lẫn nhau

 

Người cao quý chính bởi nhờ lý trí

Khả năng này làm người nổi trội hẳn lên

Vượt lên mọi tầm thường nơi sinh vật

Tạo văn minh, văn hóa chính con người

 

Đó tất cả là gia tài lịch sử

Đã từ xưa toàn xã hội xây nên

Ngôi nhà đó là văn minh nhân loại

Ai đang tâm nhằm phá hỏng cuộc đời

 

Đời nhân bản phải do người quyết định

Từ cá nhân đến xã hội loài người

Xã hội tốt, nhờ mọi người cùng tốt

Cá nhân hay, nhờ xã hội văn minh

 

Người nhân bản phải là người chính đáng

Luôn thẳng ngay, không gian dối điêu ngoa

Không mánh mung, hoặc mưu đồ hèn kém

Không tuyên truyền giả dối hoặc điêu toa

 

Người nhân bản, tùy tài năng phát triển

Tùy lương tâm, nhân cách, phẩm hạnh mình

Để xã hội xếp ngang vào vị trí

Vừa lợi mình vừa lợi cả muôn người

 

Xã hội vẫn tự nhiên theo tầng nấc

Điều khách quan như mọi vật thế thôi

Điều thuận lý, không phải điều nghịch lý

Đừng huênh hoang nhằm khuynh loát cuộc đời

 

Nên nhân bản là tinh thần quy cũ

Quyền tự do chọn bất kỳ ai

Có lợi chung làm mọi người hòa hợp

Không lợi riêng nhằm khuynh loát lẫn nhau

 

Tính nhân bản là cuộc đời lương thiện

Phía trên cao là văn hóa phát huy

Phần ở giữa nhằm kinh doanh, quản lý

Phần dưới cùng là vật chất đơn sơ

 

Tùy cấp độ theo khách quan hòa hợp

Để mỗi người tự phấn đấu đi lên

Không phấn đấu sẽ trở nên suy thoái

Mỗi người luôn cần trách nhiệm riêng mình

 

Trong xã hội tình người là trên hết

Không khinh thường hay kỳ thị một ai

Người trách nhiệm lo mọi người chu đáo

Ngoài hên xui số phận của mỗi người

 

Đời nhân bản phải khách quan tuyệt đối

Không bao giờ được tự đắc chủ quan

Nhằm hợm hĩnh tự cho mình đúng nhất

Hòng buộc đời chỉ nô lệ mình thôi

 

Chính nhân bản là cuộc đời lý tưởng

Khiến đời luôn như một bản hòa âm

Mỗi âm thấp âm cao đều quý cả

Chính là do người nhạc trưởng điều hòa

 

Người nhạc trưởng đó vai trò xã hội

Cũng vai trò mọi nhà nước nói chung

Cốt dân chủ mà không hề độc đoán

Luôn tự do mà chẳng muốn độc tài

 

Tựa giọt nước trong dòng sông vẫn chảy

Sông mà dơ thì nước sạch được sao

Mọi giọt trong bởi nhờ sông không đục

Giáo dục luôn là cơ bản con người

 

Nhờ giáo dục mới hình thành nhân cách

Cả tinh thần lẫn đạo đức cá nhân

Giáo dục tốt tạo đà cho văn hóa

Giáo dục tồi làm xã hội lung tung

         

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 26/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ Ý HỆ

 

Ý thức hệ thật vô cùng phi lý

Bởi một người cao hứng đã làm ra

Nhưng lại nhận chính mình là khoa học

Biến cuộc đời thành địa võng thiên la

 

Người hiểu biết chỉ nhìn là thấy rõ

Vì nó mang nhiều nghịch lý trong mình

Nhưng nông cạn chỉ nhìn bằng cảm tính

Lại tưởng là một thần diệu linh đơn

 

Nên nông cạn hay chỉ nhằm lợi dụng

Hoặc chỉ thừa nước đục để thả câu

Từ hoàn cảnh oái ăm trong xã hội

Nhằm để đưa học thuyết được lên ngôi

 

Việc đơn giản nhưng éo le là vậy

Vì khoác vào thì khó gỡ cho ra

Vòng kim cô có bao giờ tự gỡ

Họa may chi cần nhờ đến Phật bà

 

Nó tinh xảo bởi nhờ vì cái chốt

Cài vô rồi thì khó có đàng ra

Giống hom lờ cá vào thì rất dễ

Nhưng làm sao có cách để chui ra

 

Cái chốt ấy chính độc tài chuyên chính

Là phép mầu để tiến tới thiên đường

Vì đẹp vậy đâu có quyền từ bỏ

Lội ngược dòng là phản động khó buông

 

Một lẽ khác vốn cho mình khoa học

Nên nhiều người nào đâu dám phê bình

Phải tin theo nên trở thành cuồng tín

Lý luận nào đi ngược lại niềm tin

 

Việc đời quả éo le là thế đó

Bởi vì hai cái chốt thật oái ăm

Nên đi ngược bị ghép vào tư sản

Khó thoát ra trong lý luận một chiều

 

Do lý thuyết được xem là chân lý

Nên ngược dòng là phản động mà thôi

Đâu cần biết hướng nào là đúng đắn

Chỉ luôn cho là lý tưởng tuyệt vời

 

Cái bánh đó phần nhiều là lá cả

Còn bên trong chỉ có một chút nhân

Nhân ‘biện chứng’ vốn xem là cốt lõi

Có biết đâu chỉ lý lẽ tầm phào

 

‘Biện chứng’ gì vốn ‘duy tâm’ từ gốc

Vậy mà sao ‘duy vật’ lại vin vào

Giống như dầu pha chung cùng với nước

Có khi nào lại trộn lẫn được sao ?

 

Đơn giản vậy nhưng nhiều người không rõ

Chưa nói về ngay từ gốc duy tâm

Vẫn cũng chỉ do một người cao hứng

Tự nhận như một chân lý đường hoàng

 

Vậy quả rõ đúng hai người tung hứng

Thảy trái banh ‘biện chứng’ nẩy lên cao

Hai cá nhân lại cho mình Chân lý

Hỏi làm sao không vô lý được nào ?

 

Bởi Chân lý cần dựa vào thực tại

Cũng phải từ thực tại để chứng minh

Chuyện cao hứng do cá nhân bày vẽ

Mà cam lòng buộc nhân loại tin theo !

 

Nên phi lý và chủ quan là thế ấy

‘Biện chứng’ gì, vốn tưởng tượng không thôi

Vì nguyên lý cuộc đời là tâm lý

Thông thường luôn theo lợi ích con người

 

Từ ‘biện chứng’ để chủ trương bạo lực

Kích đấu tranh cho nhân loại hận thù

Dùng chuyên đoán và nuôi mầm thù hận

Vòng kim cô thật quả khó đường ra !

 

Lập luận ấy khôn ngoan và sắc sảo

Nhưng tiếc thay lại ngụy biện rõ ràng

Người hiểu biết nhiều khả năng bẻ lại

Kẻ bình dân thì hết cách lần mò

 

Nhưng xã hội vẫn luôn luôn tiến mãi

Vượt lên trên mọi ấu trĩ đã qua

Như con người khi trưởng thành nhìn lại

Thấy ra bao rồ dại lúc thanh xuân !

 

Đời phát triển phải luôn nhờ khoa học

Ý hệ chi những huyễn tượng tầm phào

Ngồi một chỗ chỉ tha hồ huyễn hoặc

Dựng ‘thiên đường hạ giới’ kiểu hư vô !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 25/6/2010

VÕ HƯNG THANH

         

©      

 

TUYÊN NGÔN VỀ NHÂN QUYỀN

VÀ DÂN QUYỀN

 

Quyền làm người vốn là quyền căn bản

Quyền tự nhiên của cha mẹ sinh ra

Không được phép nhân danh gì tướt đoạt

Và là quyền về dân chủ tự do

 

Bởi mọi người sinh ra đều bình đẳng

Như một quyền cơ bản rất tự nhiên

Quyền hoạt động và mưu toan hạnh phúc

Quyền bản thân tự quyết của con người

 

Quyền tự quyết chính là quyền trên hết

Cũng là quyền xã hội hợp chung nhau

Không bất cứ cá nhân nào lấn lướt

Đoạt quyền chung của tất cả mọi người

 

Đời xấu tốt do tự mình quyết định

Ai hơn chi để quyết định thay mình

Không thể nghĩ độc tài là tốt nhất

Mọi người ngu còn mình sáng mà thôi

 

Vậy dân quyền phải tự do dân chủ

Và nhân quyền là quyền sống tư riêng

Cả hai vế thật ra đều là một

Không thể nào điều nọ triệt điều kia

 

Nên nhân quyền và dân quyền đều một

Vốn là quyền cơ bản của con người

Hai yếu tố tạo nền cho xã hội

Nếu mất đi xã hội có còn chi

 

Cả hai quyền đều làm nền nhân bản

Tạo nên chung ý nghĩa của con người

Không có chúng con người như sinh vật

Và còn chi ý nghĩa của văn minh

 

Văn minh vẫn là tự do dân chủ

Quyền do dân và chỉ bởi vì dân

Không lý gì ai được quyền áp đặt

Dầu cá nhân hay một lý thuyết nào

 

Xã hội vẫn do mọi người hợp lại

Không thể nào có xã hội trên mây

Rồi rơi xuống giữa đời như bản thể

Kiểu luật thiêng ràng buộc mọi con người

 

Lịch sử vốn vẫn đi từ xã hội

Đó luôn luôn là thực tế khách quan

Không hư tưởng kiểu như ý hệ

Lý thuyết ngông nhằm áp đặt vào đời

 

Lý khách quan phải dựa vào khoa học

Từ cuộc đời thực tế để đi lên

Dùng kỹ thuật mà thích nghi xã hội

Lý thuyết nào cũng để biết mà thôi

 

Đâu lý thuyết nào bao trùm lịch sử

Có họa chăng là lý thuyết điên khùng

Phi thực tế gây cho đời ảo tưởng

Phản nhân quyền và dân chủ tự do

 

Hai quyền đó đều luôn luôn chính đáng

Đặt nền trên bình đẳng của con người

Con người chỉ nhờ tài năng, giáo dục

Phải khác nhau mà giúp đỡ cho nhau

 

Nên lý thuyết chỉ hô hào tranh đấu

Ganh ghét nhau cùng bạo lực hận thù

Cũng có nghĩa ngược lại điều nhân bản

Phản tự do và phản lại văn minh

 

Vì chân lý cuộc đời là thực tế

Không thể nào ảo giác hoặc mông lung

Phi thực tế thì còn chi khoa học

Làm đảo điên cả xã hội con người

 

Vậy nhân quyền, dân quyền, và dân tộc

Vẫn mãi luôn là nguyên lý dân sinh

Luôn sống tốt mới làm nên được đạo

Đạo của đời là đạo lý văn minh

 

Chân lý vẫn chỉ là điều đơn giản

Vì chẳng chi ngoài hạnh phúc con người

Tức hạnh phúc cá nhân và xã hội

Là dân quyền cùng một với nhân quyền

 

Hạnh phúc ấy cả tinh thần vật chất

Không thể nào chỉ có một trong hai

Tinh thần chính là tự do dân chủ

Bao gồm chung nhân trí lẫn nhân quyền

 

Bài thơ ngẫu cảm 

Sàigon, sáng 24/6/2010

VÕ HƯNG THANH

         

©

         

TUYÊN NGÔN VỀ DÂN CHỦ TỰ DO

 

Điều này quả cũ xì như trái đất

Tuy hiển nhiên và hết sức rõ ràng

Mọi người biết nhưng thường không lưu ý

Thế mới nên thành có chuyện trên đời

 

Bởi con người trước tiên là bình đẳng

Điều hiển nhiên từ cha mẹ sinh ra

Bởi lý ấy không ai quyền trên trước

Chính là nền của dân chủ tự do

 

Xã hội vốn là cộng đồng hợp lại

Từ cá nhân như nguyên tử hợp thành

Toàn thể đó hình thành theo cấu trúc

Chuyển biến luôn và linh hoạt trên đời

 

Chân lý đó là tự do dân chủ

Bởi không ai được lấn lướt buộc ràng

Bắt mọi người phải theo điều mình muốn

Dẫm đạp lên ý thích của mọi người

 

Bởi độc tài thường nhân danh nhiều thứ

Lấy ý mình nhằm câu thúc toàn dân

Chẳng cần hỏi trước dân theo nguyên tắc

Mà nhân danh điều áp đặt tự mình 

 

Điều hữu lý làm gì dân không muốn

Điều tầm phào nên dân ghét dân khinh

Người hiểu biết có ai không lý trí

Chính là nền của dân chủ tự do

 

Quyền lý trí luôn là quyền hợp lẽ

Điều trên đời mãi phải được tôn vinh

Pháp quyền đó không thể nào xâm phạm

Không nhân danh buộc người khác theo mình

 

Xã hội chỉ phải tuân theo pháp luật

Pháp luật này tất phải của toàn dân

Do dân tự làm nên và tuân thủ

Không để ai quyền áp đặt lên mình

 

Cũng do vậy, tự do thì dân chủ

Không tự do, có dân chủ được sao

Cả hai mặt đều thuộc cùng một vật

Là văn minh, văn hóa của con người

 

Con người có xác thân cùng ý thức

Quyền xác thân chính quyền được tự do

Quyền ý thức cũng giống y như thế

Nếu bằng không thì nô lệ trên đời

 

Quyền ý thức đi theo quyền ngôn luận

Được tự do phát biểu mọi điều hay

Nếu mọi cái phải đều qua kiểm duyệt

Thì còn đâu là dân chủ tự do

 

Đơn giản vậy mà nhiều người không hiểu

Chẳng biết rằng ngôn luận phải ưu tiên

Hay mặt khác cũng là quyền báo chí

Phải tự do độc lập, chẳng do ai

 

Vậy dân chủ tự do là tất cả

Quyền thiêng liêng nơi xã hội con người

Mất tự do cũng còn đâu dân chủ

Dân chủ nào mà lại thiếu tự do

 

Vậy tự do vẫn luôn là nền móng

Đó là nền dân chủ được xây lên

Cả hai vế chỉ dựa vào pháp luật

Pháp luật luôn cần dân chủ tự do

 

Pháp luật đó phải khách quanthật sự

Dân làm ra, mà không phải ai làm

Mọi nhân danh vốn là điều giả dối

Bởi tự nhiên cũng trái đạo con người

 

Vậy dân chủ tự do cần đích thực

Không nhân danh, không giả hiệu khi nào

Bởi nếu vậy, cũng chính là phản lại

Quyền tự do chân chính lẫn nhân quyền

 

Hai quyền đó là căn cơ xã hội

Bởi từ đây mà Nhà nước dựng nên

Nhà nước tốt tất nhiên cần dân chủ

Vì nếu không cũng chẳng phải của dân

 

Điều chân chính luôn luôn cần phải có

Nhà nước nhằm lo mọi việc cho dân

Từ kinh tế đến tinh thần ý thức

Còn bằng không, là Nhà nước phi dân

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 23/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ ĐIỀU THIỆN, CÁI ÁC

 

Điều chuẩn mực trong đời ai chẳng biết

Đâu gì hơn điều Thiện, lẽ đương nhiên

Bởi điều Thiện mới làm nên nhân cách

Còn ác tâm khiến nhân cách kém hèn

 

Thiện có nghĩa là tâm người luôn tốt

Khi ác tâm là thú tính bản năng

Con người thiện phải nhờ qua giáo dục

Ngoài bẩm sinh như tính khí tự nhiên

 

Trái với Thiện, ác tâm là thú tính

Như bản năng hoang dã có trong mình

Giáo dục thiếu không hình thành nhân cách

Nhằm vươn lên được điều Thiện trong đời

 

Nên Thiện, Ác chính là do ý thức

Cộng thêm vào với tình cảm yêu thương

Mặt khác cũng còn khả năng tri thức

Ít nhiều chi giúp phân biệt rõ ràng

 

Vậy việc Thiện phải thực lòng mong muốn

Không nên làm giả dối kiểu bên ngoài

Hành động tốt nếu trong lòng dối trá

Nhằm gạt người là ngụy Thiện còn chi

 

Tức điều Thiện bởi do hồn lương thiện

Nhằm tha nhân và làm lợi cho đời

Cả hai vế phải đều luôn khắng khít

Không tách rời nhưng chỉ một mà thôi

 

Làm điều Thiện được nâng cao nhân cách

Tránh ác tâm gây thiệt hại cho người

Chẳng cố tình muốn làm phiền xã hội

Điều Thiện luôn cao quý lẫn vô tư

 

Dầu điều Thiện vốn muôn hình muôn vẻ

Nhưng tựu trung có hai hướng đàng hoàng

Hướng tích cực, dấn thân làm điều tốt

Hướng bình thường, chỉ nhằm chẳng hại ai

 

Chỉ điều Thiện dấn thân là tốt nhất

Vì dấn thân tạo hiệu quả rõ ràng

Còn tiêu cực, dẫu là kluôn vẫn tốt

Nhưng Thiện này là Thiện của chúng nhân

 

Ngược lại đó, Ác cũng thường hai hướng

Ác thật tình, nhằm cố hại người ta

Ác vô tình, kiểu bình chân như vại

Khi mọi người đứng trước lửa dầu sôi

 

Làm điều Thiện khiến tâm hồn sung sướng

Ít khi nào ý thức phải băn khoăn

Làm điều Ác khiến tâm hồn bần tiện

Chỉ cho lòng dã thú được niềm vui

 

Nên Thiện, Ác đâu ngoài hai đối tượng

Là xác thân cùng ý thức con người

Tạo đau đớn xác thân, điều ác đức

Khiến tâm hồn ngu muội, cũng thiện chi

 

Trong điều Thiện, công bằng là trước nhất

Nếu cao hơn, chính là đức hi sinh

Còn cao nhất, là tâm hồn thánh thiện

Nhằm sống cho hạnh phúc của muôn loài

 

Lẽ công bằng, không làm điều sai trái

Không lợi mình để khiến hại cho đời

Không lợi mình để cho người bất lợi

Mọi hành vi cần hợp lẽ tự nhiên

 

Riêng điều Ác cũng thiên hình vạn trạng

Dầu chung quy vẫn ý thức hại người

Mức cao nhất là hành vi phạm tội

Dầu vô tình, cố ý, luật không tha

 

Nên điều Thiện vẫn cần luôn ý thức

Cần lương tâm, trách nhiệm của con người

Sự hiểu biết nâng cao tầm điều thiện

Nếu mù mờ, Thiện, Ác khó phân minh

 

Chính bởi vậy, khi thật lòng làm Thiện

Cần tự mình nhận thức việc mình làm

Nếu chỉ làm do tuyên truyền xúi giục

Quả nhiều khi lại gây hại cho đời

 

Nên điều Thiện vẫn là điều công chính

Không tà gian, ác ý cốt hại nhân

Dầu kể cả hành vi hay ngôn ngữ

Không công tâm, đã có ác bên trong

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 22/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ KINH DOANH

 

Cơ thể sống được bởi nhờ máu chuyển

Máu lưu thông trong mạch huyết tuần hoàn

Chuyện đơn giản trong đời ai cũng hiểu

Có khác chi hàng hóa vẫn luân lưu

 

Những tế bào hồng cầu thay phiên mãi

Từ tim ra rồi cũng lại quay về

Tuy đơn giản nhưng vô cùng cần thiết

Đem thức ăn nuôi sống khắp mọi nơi

 

Nên xã hội cũng khác gì cơ thể

Hàng hóa như mạch máu vẫn lưu thông

Từ sản xuất đến thị trường phân phối

Rồi đầu vào tái sản xuất y chang

 

Tri thức đó được các nhà kinh tế

Vẫn coi như sự hiểu biết cỏn con

Nhưng tuy vậy lại bao gồm hết thảy

Hoạt động chung trong xã hội con người

 

Cơ thể sống nhờ toàn thân vận động

Mỗi cơ quan, bộ phận, chức năng riêng

Nhưng tất cả phụ thuộc cùng vào máu

Trong nhân gian máu cũng giống như tiền

 

Tiền một mặt còn một bên hàng hóa

Cả hai đều thống nhất cùng nhau

Lưu thông tiền cũng lưu thông hàng hóa

Cả hai bên luôn mật thiết có nhau

 

Nói cách khác cả hai đều là một

Giống mặt trên, mặt dưới của bàn tay

Bàn tay đó chính bàn tay kinh tế

Luôn thọc vô mọi hoạt động thường ngày

 

Đời đơn giản chẳng ai là không biết

Rủi ro thay một lý thuyết ngược đời

Cho hàng hóa là nguyên nhân bóc lột

Và đồng tiền là tư bản ghê ơi

 

Nên nhất thiết hô hào trừ tư bản

Nhằm từ đây xóa sạch mọi phân công

Cốt đi đến một thiên đàng hạ giới

Bỏ dùng tiền để tránh mọi bất công

 

Xã hội phải chỉ còn toàn kế hoạch

Giai đoạn đầu còn thấp sẽ lên cao

Đến lúc đó mọi cung cầu như nước

Cảnh thần tiên thế giới của ước ao

 

Đời quả giống như tuồng xem bánh vẽ

Vẽ một lần nhằm ngắm thế là xong

Mọi giáo điều bắt nguồn từ tưởng tưởng

Đều trở nên khuôn đúc siết con người

 

Nhưng đời quả thật hiền như cục đất

Người nói sao cũng đắm đuối mê tơi

Ai nói phải trái chi đều gật cả

Rất ngu ngơ qua kinh nghiệm cuộc đời

 

Song thực tế vẫn hoàn toàn khác hẳn

Vẫn đi theo chính quy luật khách quan

Và mọi cái phát sinh từ tưởng tượng

Gò bao nhiêu cũng bung hết, tuềnh toàng

 

Bởi thực tế cuộc đời là tâm lý

Luật khách quan của xã hội con người

Ai không biết tựu trung đều tăm tối

Cứ tưởng rằng thay được luật khách quan

 

Luật tâm lý con người theo bản ngã

Cùng bản năng là khuynh hướng tự nhiên

Ai cũng muốn tính cho mình trước cả

Nên làm sao mà xã hội thiên đàng

 

Nên sáng suốt dòng sông không lội ngược

Nhưng thích nghi theo hướng chảy cuộc đời

Dùng bản năng để điều hòa xã hội

Khiến làm sao kết hợp được mọi người

 

Đời thực tế cũng chỉ như bài toán

Hiệu năng luôn là mục đích khách quan

Phải làm sao để cho đời hoạt động

Luôn trơn tru mà không bị trật chìa

 

Điều quan trọng chính là nhờ pháp luật

Hiệu quả cao kinh tế lại thêm cao

Còn nếu vẫn chỗ dùn và chỗ thẳng

Có khác chi giàn máy nhão cu roa

 

Vậy cuộc đời đâu gì ngoài thực tế

Luật tự nhiên luôn vẫn cứ khách quan

Mọi hoang tưởng thật tình đều huyễn tưởng

Chỉ làm cho xã hội phải đớn đau

 

Nên kinh doanh vẫn chính là máu huyết

Hàng hóa ra cần được xếp về đâu

Cốt làm sao tạo thêm nhiều hàng hóa

Nên luôn luôn thỏa mãn mọi cung cầu

 

Nhà kinh doanh khác gì người nội trợ

Vẫn lo toan cho xã hội no đầy

Tất mục đích nhằm kiếm tiền là chính

Nhưng tiền vào nhằm cũng lại ra ngay

 

Đồng tiền ấy giống vòng quay kinh tế

Một vòng quay kéo theo cả triệu vòng

Vòng quay nhỏ làm nên vòng quay lớn

Ai bảo rằng trái đất lại không quay

 

Nên lợi nhuận cũng y như tính dục

Thường luôn luôn thu hút hết mọi người

Nhờ tính dục tiếp đời muôn thế hệ

Lợi nhuận nhằm giúp kinh tế luôn quay

 

Đấy khách quan luật tự nhiên xã hội

Nào khác gì cuộc mưu sự thiên nhiên

Khiến cuộc đời vẫn luôn luôn có trớn

Mà quay đều muôn triệu lượt vòng quay

 

Tức kinh tế bản thân là doanh nghiệp

Vật chất đều hoạt động của kinh doanh

Vật chất ấy đồng tiền và hàng hóa

Làm bản thân công cụ của cuộc đời

 

Dầu cuộc sống là tinh thần, văn hóa

Song đặt nền trên kinh tế, hiển nhiên

Bởi kinh tế phải bao trùm muôn mặt

Mà trước tiên chính hoạt động kinh doanh

 

Vì dòng sông cần mạch nguồn là chính

Để hòa theo trong đó thật vô vàn

Sông ra biển cho đời nên văn hóa

Nhờ kinh doanh như dòng chảy luân lưu

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 21/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ PHÁP QUYỀN

Mọi người vẫn sinh ra từ cha mẹ

Nên tất nhiên chỉ cha mẹ trên mình

Ngoài điều đó ra thì đều bình đẳng

Để sống chung trong xã hội văn minh

 

Văn minh tất cũng đi cùng bình đẳng

Quyền tự do dân chủ của mọi người

Mọi đặt để phải do mình đồng ý

Mà không từ ý thích của riêng ai

 

Sự đồng thuận tạo cộng đồng xã hội

Cũng lý do luật pháp được đặt ra

Tuy thiết yếu cũng chỉ là phương tiện

Nhằm buộc chung ý chí của mọi người

 

Nên luật pháp phải tự do dân chủ

Được làm nên từ nguyện vọng số đông

Vẫn thay đổi theo nhu cầu xã hội

Chẳng khư khư xơ cứng tựa gông cùm

 

Pháp luật phải bởi toàn dân xây dựng

Không riêng tư một nhóm cá nhân nào

Không ai được đứng trên toàn xã hội

Luật pháp cần phải luật pháp toàn dân

 

Thuở hoang dã con người còn thú tính

Luật tự nhiên thường chỉ vẫn luật rừng

Bởi đạo đức con người càng phát triển

Luật về sau là luật của văn minh

 

Luật pháp chính nhu cầu chung xã hội

Điều thiết thân từ thuở có loài người

Không luật pháp đễ làm sao trật tự

Luật pháp là phương thức để an ninh

 

Điều đơn giản khách quan là thế ấy

Bổng tự nhiên ‘giai cấp’ được đem vào

Bởi luận điểm cá nhân đầy cao hứng

Thành áo gai buộc xã hội mặc theo

 

Mọi khoa học cần kinh qua lịch sử

Không làm gì mà khoa học cá nhân

Thổi phồng kiểu cá nhân thành thống soái

Chỉ làm nên nô lệ cả loài người

 

Điều phi lý nhưng nhờ vào bạo lực

Cưỡng chế người răm rắp phải tuân theo

Cả tuyên truyền phản tự do dân chủ

Lại thành ra phản xã hội loài người

 

Bởi nguyên tắc mọi người đều bình đẳng

Cần làm gì đều phải hỏi ý dân

Dân đồng ý mới là điều hợp lý

Lý do gì để áp đặt toàn dân

 

Dù xã hội vẫn luôn luôn phức tạp

Nhưng đều luôn có nguyên lý riêng mình

Nguyên lý ấy phải luôn điều hợp lý

Pháp quyền như nguyên lý của cuộc đời

 

Pháp quyền tức mọi người đều bình đẳng

Mỗi người luôn tự có một pháp quyền

Không ai được có đặc quyền tước đoạt

Ngoại trừ ra luật pháp của toàn dân

 

Pháp quyền mất chỉ khi người phạm pháp

Tức tự thân từ bỏ chỉ do mình

Vì phạm đến luật chung toàn xã hội

Nên phát sinh quyền xét xử của người

 

Pháp quyền vẫn tự nhiên mà luôn có

Kể từ khi cha mẹ đã sinh ra

Pháp quyền ấy phải cần luôn tôn trọng

Vì nó như nghĩa lý của cuộc đời

 

Nên pháp quyền là điều thiêng liêng nhất

Bất kỳ ai đều không thể phạm vào

Là quyền sống tự do và hạnh phúc

Vì phạm vào thảy đều sẽ vô luân

 

Quyền bình đẳng cũng bao gồm giới tính

Kể cả luôn chủng tộc lẫn màu da

Không kể đến gốc nguồn hay giai cấp

Không lẽ gì ai lại được ưu tiên

 

Điều đó chỉ luật tự nhiên trời đất

Xã hội luôn chỉ cụ thể thêm vào

Không ai được phép thay quyền trời đất

Dù nhân danh này nọ hoặc niềm tin

 

Luật hữu lý phải dựa vào lý trí

Không dựa trên mù quáng của cá nhân

Nhằm phát triển theo nhu cầu xã hội

Luôn tiến lên chọn lọc bởi thời gian

 

Quyền làm luật tất là quyền Quốc hội

Đó vẫn là một nguyên lý khách quan

Quốc hội phải tinh hoa trong cả nước

Không thể như kiểu nghị gật nghị gụ

 

Bởi chẳng lẽ ai cũng làm pháp luật

Mà phải tuân định chế được xây nên

Đó chẳng qua cũng chỉ là phương pháp

Được làm ra như kỹ thuật tự nhiên

 

Đời hợp lý khi mọi điều hợp lý

Đời buông tuồng khi mọi sự nhiêu khê

Hợp lý nhất là tự do dân chủ

Không nhiêu khê như kiểu cách độc tài

 

Con người vốn cần tự do ý thức

Nhờ tự do ngôn luận phát huy theo

Không áp đặt, cấm ngăn hay kiểm duyệt

Mà tự do dân chủ phải đàng hoàng

 

Bởi ngôn luận là gốc nguồn dân chủ

Quyền tự do phát biểu của mỗi người

Có như thế đời càng thêm sáng suốt

Không phải như kiểu nước chứa trong lu

 

Chung quy lại đời luôn cần pháp luật

Quyền tự do dân chủ của toàn dân

Không ai được cưỡng đoạt quyền luật pháp

Nhằm làm theo ý muốn của riêng mình

 

Không ai được nhân danh điều gì cả

Nhằm phạm vào quyền tự quyết con người

Bởi tất cả mọi người đều bình đẳng

Lý do gì mà có chuyện nhân danh

 

Nhân danh chỉ chính là điều lạm dụng

Ai hơn ai mà lấn lướt được ai

Quyền bình đẳng vẫn là quyền pháp định

Pháp quyền luôn trước nhất của người

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 20/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ TRÍ THỨC

 

Mỗi cá nhân vẫn luôn là đơn vị

Để làm nên toàn xã hội đương nhiên

Chỉ có vậy mà thổi phồng giai cấp

Giục đấu tranh làm lịch sử đảo diên

 

Mọi sự vật lẽ nào phi cấu trúc

Xã hội gì thuần nhất, chỉ vu vơ

Bởi nguyên tắc, là cộng đồng tổ hợp

Nào phải chi như thân sứa vật vờ

 

Trong xã hội, phân công là tất yếu

Phải phân công, theo như lẽ khách quan

Tùy hoàn cảnh, mỗi người làm mỗi việc

Tùy tài năng, mà công việc được nhịp nhàng

 

Đó là lẽ công bằng luôn phải có

Nếu bằng như tắc tị, lại bất công

Tức dòng sông thay vì luôn lưu chảy

Trở thành ao, toàn nước đọng bùn lầy

 

Xã hội tốt, phải luôn cần năng động

Mỗi cá nhân được linh hoạt phần mình

Không bị cột suốt đời vào giai cấp

Nhưng vươn lên theo triển vọng cuộc đời

 

Giai cấp đúng có khác gì ngoài tổ hợp

Bởi kết nhiều đơn vị để thành ra

Như cụm cỏ, vạt cây, hay khoảnh mạ

Có gì đâu để lớn lối um sùm

 

Nào ‘biện chứng’, ‘sử quan’, và ‘duy vật’

Cốt đấu tranh lên xã hội đại đồng

Lên ‘thiên đường’, xóa phân công xã hội

Luật pháp, cùng nhà nước thảy tiêu vong

 

Thật ấu trĩ, chuyện vẽ vời phi lý

Quả chỉ do đầu óc nặng hoang đường

Kiểu cá nhân muốn trở thành Thượng đế

Chứng tỏ ta là người biết khai hoang

 

Vẻ hào nhoáng dễ gây thành ảo tưởng

Có bao giờ chiếc áo hiện thầy tu

Các ảo vọng chỉ khiến đời điên đảo

Bão nổi lên làm nhân loại mịt mù

 

Bởi chính thế vai trò người trí thức

Phải nên luôn cần khoa học, khách quan

Không ngụy biện, tự cho rằng khoa học

Để đưa ra nhiều lý thuyết hoang đường

 

Người trí thức là tinh hoa xã hội

Tri thức luôn phải nhằm lợi cho đời

Không chỉ nhắm miếng cơm và manh áo

Cốt vinh thân nhờ mũ nỉ che tai

 

Người trí thức từ ngàn xưa cương trực

Biết phải luôn vì chân lý đấu tranh

Hướng dẫn đời dựa vào điều hiểu biết

Đâu phải như kiểu thân phận gà mờ

 

Trí thức đúng không phụ xu quyền lực

Không bon chen nhằm ích lợi cho mình

Nhắm chuyên môn giúp đời trong sáng suốt

Việc nhỏ to sau trước được yên tâm

 

Nếu xã hội cũng giống như cơ thể

Thì trước tiên trí thức quả cái đầu

Có tay chân mà thiếu đầu sao được

Lấy gì đâu sáng suốt để xông pha

 

Người trí thức không mưu cầu quyền thế

Tùy theo nơi biểu hiện khả năng mình

Dẫu chuyên môn hay dầu là quản lý

Họ vẫn luôn trong ý nghĩa vì đời

 

Nên xã hội giống như dòng sông chảy

Trí thức thường như con nước bên trên

Nhưng khi lẫn nhiều bọt bèo rác rến

Thì dòng sông quả ô nhiễm nặng rồi

 

Xã hội tất phải sống nhờ kinh tế

Tức thành phần chính yếu vẫn cần lao

Nhưng là thứ mà mọi ngành đều có

Đâu phải riêng nhà máy với nông dân

 

Đời lành mạnh thì vốn không phân biệt

Không tị hiềm đố kỵ ghét ganh nhau

Điều quan trọng chính vấn đề về ý thức

Không phải nhằm kỳ thị bởi niềm vui

 

Sự bình đẳng mỗi người là đơn vị

Coi như nhau trong toàn thể cộng đồng

Tùy điều kiện để dự vào cấu trúc

Tùy tài năng may mắn hợp hòa chung

 

Đời đơn giản chỉ luôn là như vậy

Đó luôn luôn là thực tế khách quan

Con sông nào chẳng hòa nhiều dòng nước

Để thành chung dòng chảy giữa cuộc đời

 

Nhưng nếu muốn một con sông trong suốt

Bằng phẳng theo trên dưới trước sau

Thật vớ vẩn khiến sông thành nước đá

Xem cho vui nhưng thực tế dễ nào

 

Rồi nước đá cũng chảy thành nước mát

Chuyện thường tình theo quy tắc tự nhiên

Đời tự do sao lại cần kiềm hãm

Để biến thành như một gốc bon sai

 

Đời khách quan vốn chỉ là quy luật

Luật tự nhiên không thể phịa do mình

Chỉ kỹ thuật mà con người thích ứng

Không cường ngôn kiểu thay đổi luật đời

 

Người trí thức vẫn luôn cần khiêm tốn

Biết mình riêng mà cũng phải biết người

Không nịnh bợ gian manh hay lừa dối

Mà làm theo phận sự của riêng mình

 

Người trí thức có thể nào xu phụ

Biết dạ vâng câm miệng để an thân

Nếu đầu óc chỉ luôn toàn sáo rỗng

Thì khác chi như một gáo dừa khô

 

Tuyên ngôn này chẳng phải vì trí thức

Mà vì chung cho hết cả trên đời

Bởi trí thức chẳng hề do nguồn gốc

Mà là do từ giáo dục khắp nơi

 

Giáo dục tốt tạo nên người trí thức

Giáo dục sai chỉ tạo đám thường tình

Chờ sai khiến thì chẳng gì trí thức

Hãy còn thua người lao động tự do

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 19/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ LỊCH SỬ     

 

Thực tại vốn luôn bao gồm toàn thể

Lẽ chi đâu chỉ có mặt hữu hình

Vô hình đó mặt kia càng phải có

Như đài gương hai phía cứ cùng chung

 

Đời cũng vậy hữu hình là mặt phải

Mặt vô hình luôn ẩn khuất bên trong

Cả hai mặt quyện vòng như sóng nước

Như dòng sông xuôi chảy xuống tự ngàn

 

Đời đâu phải một tấm gương phẳng lặng

Như dòng sông cứ mãi dạt dào tuôn

Diễn tiến đó chính cội nguồn lịch sử

Giữa trần gian như biển sóng xao tràn

 

Nên lịch sử giống bánh xe quay mãi

Với con người như chuyển biến khách quan

Song thật sự điều tạo thành lịch sử

Vẫn đều trong ý muốn của con người

 

Vì lịch sử đâu phải như chiếc bánh

Rập khuôn rồi cứ nướng thế là xong

Nhưng lịch sử phải qua nguồn cảm hứng

Như bài thơ bản nhạc cuốn theo dòng

 

Và lịch sử như dòng sông chảy mãi

Từ cội nguồn trôi đến tận vô biên

Dòng sông ấy chẳng khi nào ngừng chảy

Và cuốn theo các rác rến bọt bèo

 

Trong lịch sử tinh thần và vật chất

Cùng hòa nhau một thực tế khách quan

Trong ý thức và cả ngoài thực tại

Trộn lẫn nhau không xấu tốt hoàn toàn

 

Bất nguyên tắc là bài ca lịch sử

Giống dòng sông mãi uốn lượn quanh co

Theo con nước và địa hình phải có

Luật tự thân diễn biến khác đâu nào

 

Nên lịch sử vẫn khách quan trước nhất

Vượt lên trên toan tính của con người

Đâu có phải anh hùng làm lịch sử

Mà anh hùng do lịch sử tạo nên

 

Anh hùng được tạo thành do hoàn cảnh

Như dòng sông trôi cuốn mọi bọt bèo

Đẩy lên xuống trong cuộc đời theo nhịp

Đó hòa âm thời thế tạo anh hùng

 

Đời cần thiết bởi con người phải sống

Vì niềm vui vì điều thiện đấu tranh

Bao tệ trạng tối đen cần chỉnh đổi

Như hòa phèn nhằm gạn đục khơi trong

 

Vì lịch sử không thể nào thụ động

Cho dầu xem là luật khách quan

Bằng ý thức con người cần hành động

Cốt làm sao cho lịch sử khỏi lùi

 

Bởi con người đâu phải là khúc gỗ

Như bọt bèo theo nước vật vờ trôi

Mà phận người tinh thần cùng ý thức

Khác nào như tay lái khiển con thuyền

 

Dầu con người bản năng và thú tính

Phải làm sao cho ý thức nâng lên

Tuy cao thấp nhưng chẳng ai thần thánh

Lịch sử luôn theo hành động nhiệt tình

 

Như dòng sông có bùn lầy rác rến

Quyện luôn theo cùng dòng nước trong lành

Cả những lúc bão bùng lay động mạnh

Rác rến càng cuồn cuộn khắp nơi dâng

 

Lịch sử cũng như loài cây vẫn mọc

Phát triển theo diễn biến của thời gian

Mía tuy sâu nhưng cũng tùy theo đốt

Qua thời gian rồi cũng phải trường thành

 

Nên lịch sử giống như điều ngoạn mục

Giống phượng hoàng giũ tro nguội vươn vai

Giống đau đẻ sau từng cơn bấn loạn

Vẫn hài nhi kháu khỉnh phải ra đời

 

Nên lịch sử có bao giờ hoàn hảo

Tốt hay không tùy ý thức con người

Đời cao đẹp nhờ điều hay phát triển

Còn đảo điên khi lẽ quấy đua tranh

 

Chính bởi thế đời không luôn phẳng lặng

Giống dòng sông êm ả mãi hài hòa

Hay như cây không hề qua gió bão

Thì làm chi còn lịch sử cuộc đời

 

Đời vẫn vậy thiện phải chen cùng ác

Giữa bản năng và thiện ý con người

Luôn tranh đấu giữa điều tà và chính

Có bao giờ nhàn hạ bước đi lên

 

Lịch sử bước trên con đường khúc khuỷu

Có phải đâu bình lặng mãi bao giờ

Cây chỉ lớn sau nhiều lần nứt vỏ

Đâu phải như những hòn đá lầm lì

 

Nên cuộc sống phải luôn cần dương thiện

Át tà đi là nguyên tắc đương nhiên

Đời tranh đấu giống như đêm không ngủ

Tựa như khi đang thao thức canh trường

 

Mà dòng đời có bao giờ dừng lại

Như dòng sông trôi luôn mãi tháng ngày

Người chiếc lá trên dòng đời trôi nổi

Cần làm sao luôn sống giống con người

 

Sống thụ động thì khác gì bèo bọt

Dẫu làm người song cát sõi hơn chi

Chờ lịch sử cuốn đi cùng rác rến

Có gì hay khi bị động trôi xuôi

 

Vì lịch sử như biển trời bao quát

Gồm không gian và lẫn cả thời gian

Mỗi cá nhân tuy chỉ là hạt cát

Phải vươn lên trong định phận con người

 

Người vốn vẫn là linh hồn vũ trụ

Há ngập chìm trong thế giới bản năng

Cuộc tranh đấu là nhằm đời thăng tiến

Cho mình riêng và khắp hết mọi người

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 18/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ CHÂN LÝ

 

Chân lý chính sự bao gồm tất cả

Nói rõ hơn là thực tại vô hình

Điều này quả chẳng có gì khó hiểu

Bởi biển nào không thu nước muôn sông

 

Mọi dòng sông luôn xuôi về biển cả

Mỗi dòng đời là nguồn lạch tự nhiên

Mọi giọt nước đều chảy về biển hết

Cho dù qua năm tháng có buông tuồng

 

Chân lý đó thật vô biên trời đất

Cõi vô hình vô xú lẫn vô thanh

Không tư biện và khó bề quan niệm

Vượt lên trên mọi biện biệt con người

 

Chân lý ấy vượt ra ngoài ngôn ngữ

Vượt ra ngoài mọi thuyết lý quanh co

Ngôn ngữ vốn cũng như từng chiếc lá

Thì làm sao bao trọn cả cây to

 

Chân lý đó chính là điều hướng thượng

Bởi không ai mà chẳng muốn trông vào

Chân lý ấy cũng là Chân Thiện Mỹ

Ngoài đó ra là toàn cõi Siêu hình

 

Hướng Chân lý có trăm đường vạn nẽo

Đâu thể nào độc đạo được hay sao

Mọi tôn giáo nói chung đều tốt cả

Chỉ làm sao là tôn giáo thật lòng

 

Nên tôn giáo mà giáo điều thái quá

Hoặc tín đồ hướng đến để mưu toan

Nhằm vụ lợi về những gì thấp kém

Có làm sao mà đến được ‘thiên đàng’

 

Nên ‘thiên đàng’ hay ‘Niết bàn’ cũng thế

Chỉ là nguồn chân lý của vô biên

Chân lý ấy đâu hóa thành ngôn ngữ

Mà nguyên tuyền vẫn là cái vô ngôn

 

Người hiểu biết bởi nhờ qua lý trí

Còn ngoài ra là cảm thức tâm hồn

Nhờ lý trí hiểu những gì cụ thể

Cảm thức kia đường dẫn tới vô biên

 

Đạt Chân lý là niềm tin Siêu việt

Vượt lên trên mọi tín xác ở đời

Vì xác tín cũng chỉ là tương đối

Đâu thể nào là tuyệt đối siêu nhiên

 

Đời người sống phải luôn bằng thực tế

Đâu hổn mang Chân lý lẫn cuộc đời

Mọi sự thật trong cõi đời bé nhỏ

So làm sao với biển cả mênh mông

 

Đời vẫn vậy chính là đời thực tại

Còn phía kia là thế giới vô hình

Như thực tại trong vô hình vô ảnh

Vốn làm nền cho tồn tại tường minh

 

Chính lẽ đó mọi cái ‘duy’ đều hỏng

Kiểu như là ‘duy’ vật hoặc ‘duy’ tâm

Giống chỉ biết điều gì mình cảm khoái

Như con cò muốn chỉ đứng một chân

 

Nên triết học là tư duy suy tưởng

Vượt lên trên các khoa học bình thường

Dù khoa học làm nền cho cuộc sống

Thì tư duy là ý thức mênh mông

 

Chớ nhầm lẫn mọi điều trong cuộc sống

Như chớ lầm biển cả với con sông

Cũng giống như lầm sông và suối lạch

Hay lầm sông cùng giọt nước quyện hòa

 

Chỉ Chân lý mới là điều cao nhất

Còn ngoài ra đâu khác chuyện sờ voi

Mỗi anh mù biết điều mình sờ được

Còn voi thì vẫn cứ chính là voi

 

Nên cuộc sống phải đề cao dân trí

Còn ngu dân là tội ác vô cùng

Tuyên truyền dối để mọi người tin thật

Vẫn là điều mà trời đất không dung

 

Đời chỉ đẹp khi tình người rạng rỡ

Nào phải như thù hận giữa mây mù

Cuộc đời thế thì quả toàn đen tối

Có khác chi một xã hội ngục tù

 

Nên cuộc đời phải cần luôn minh bạch

Phải rõ ràng trong ánh sáng thái dương

Còn nếu chỉ muôn vàn điều khuất nẽo

Thì hơn chi địa ngục tưởng ‘thiên đường’

 

Chân lý giống như dòng sông trong sáng

Như ngàn hoa nở rộ trên non

Cao khiết lắm không thể nào mờ tối

Đâu phải như mọi toan tính thấp hèn

 

Đạt Chân lý chỉ con đường duy nhất

Cho mỗi người mà đâu thể đường chung

Dẫu đi chung thì mỗi người một lối

Như sống chung dầu trong một cộng đồng

 

Tìm Chân lý phải dựa vào ý thức

Vật chất nào thay thế được con tim

Sự vật nào thế được vào tâm tưởng

Thấp kém đâu thế cao thượng cuộc đời

 

Chân lý không thể đến từ vật chất

Mà phải luôn là ý nghĩa tinh thần

Làm việc thiện tức khởi nguồn chân lý

Còn mưu mô hèn kém ác tâm thôi

 

Đến chân lý tất phải bằng ý thức

Không thể bằng vật chất kiểu tầm thường

Giống con thuyền lướt trên ngàn sóng nước

Do ý người chèo lái có gì hơn

 

Nên bản năng vốn thường tình là vậy

Thuyền không đi mà trôi nổi giữa dòng

Hay thuyền lại ngược dòng sông mắc cạn

Không xuôi về được biển cả mênh mông

 

Chỉ tri thức và cuộc đời lương hảo

Lòng thanh cao cùng lý tưởng tuyệt trần

Mới sống đẹp giữa đời trong  chân lý

Như dong buồm mà tiến thẳng biển khơi

 

Chân lý tựa như biển trời cao rộng

Hàm chứa luôn muôn vật ở bên trong

Không khởi thủy cũng không hề cùng tận

Mà giống như nước luân chuyển mênh mông

 

Vậy người sống phải tin vào Chân lý

Làm chỉ nam cho suốt cả cuộc đời

Không dừng ở giữa dòng như sỏi đá

Mà căng buồm lồng lộng tiến ra khơi

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 17/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ KHOA HỌC

 

Mỗi con người vốn đều luôn riêng biệt

Tất nhiên cần sự độc lập tự do

Cái quý nhất rõ ràng là lý trí

Và tài năng do học tập mà ra

 

Lý trí tựa như bản thân nhân loại

Vẫn ngàn đời tạo nền tảng con người

Nhờ lý trí người vượt lên muôn vật

Để từ đây phát triển chất văn minh

 

Và lý trí tiến theo đà xã hội

Càng tiến cao dân trí lại càng cao

Lý trí tiến chính dựa vào giáo dục

Giáo dục làm sai lý trí lu mờ

 

Giáo dục tốt phải tự do dân chủ

Không chủ quan nhằm áp đặt ý mình

Bởi khách quan phải dựa vào lý trí

Trọng con người quyền suy nghĩ tự do

 

Đó cũng chính là cội nguồn khoa học

Luôn vô tư không đặt trước tiền đề

Không ‘duy vật’ hay ‘duy tâm’ mù quáng

Không ‘vô thần’ hay ‘tín chúa’ đơn sơ

 

Mọi ý niệm do con người bày đặt

Mỗi cá nhân chưa chắc đã hay gì

Quyền lựa chọn phải tự mình quyết định

Chẳng vì ai mà chỉ bởi cuộc đời

 

Chính khoa học phải luôn tìm sự thật

Để đi vào các ý nghĩa sâu xa

Chân lý vẫn phải càng ngày tiếp cận

Từ đời người cho đến cả thiên nhiên

 

Khoa học vốn đi liền cùng kỹ thuật

Nên luôn làm kỹ thuật được phát huy

Kỹ thuật lại tạo đà cho khoa học

Cũng giống như đôi cánh mãi tung trời

 

Khoa học chỉ nhắm vào điều cụ thể

Nơi con người, vật chất, đến thiên nhiên

Cái cụ thể mới thuộc về lý trí

Khoa học đâu có phịa chuyện hoang đường

 

Cái cụ thể phải thuộc tầm kiểm soát

Kiểm nghiệm rồi chân lý mới nêu ra

Chưa kiểm nghiệm thì lấy gì chính xác

Quyền nào đâu mà áp đặt con người

 

Với khoa học chẳng điều gì tưởng tượng

Như thi ca cảm xúc ở trên đời

Bởi khoa học phải cần luôn chính xác

Luôn khách quan là tiêu chuẩn tuyệt vời

 

Nên khoa học đâu thể nào ý hệ

Như những điều bày đặt quá vu vơ

Không căn cứ và chẳng hề kiểm chứng

Chỉ làm thêm rối loạn chính cuộc đời

 

Điều này vốn đã trở thành lịch sử

Xảy ra nhiều gây xã hội hoang mang

Vứt lý trí chỉ dựa vào xác tín

Tạo niềm tin theo kiểu cách tuyên truyền

 

Khoa học tất phải là điều thiết thực

Chuyện mông lung nào thuộc phạm vi mình

Còn tôn giáo cũng như còn triết học

Lấn sân vào chi quá đổi ngu si

 

Nên khoa học không bao giờ thái quá

Không mơ màng không vượt quá bản thân

Các lãnh vực tư duy và tôn giáo

Không tham lam cuồng tín khiến ngoa ngôn

 

Nên xã hội phải dựa vào khoa học

Đào sâu nhiều về vũ trụ thiên nhiên

Nghiên cứu nhiều việc đời và sự sống

Làm nâng cao tri thức của con người

 

Khoa học chống những niềm tin mù quáng

Áp đặt người khi mình cũng lơ mơ

Bởi làm vậy phản tự do dân chủ

Khiến hoang mang và ô nhiểm cuộc đời

 

Khoa học chính kim chỉ nam nhân loại

Chẳng xem thường mà phải được tôn vinh

Còn tôn giáo cũng như là triết học

Trang hoàng thêm cho lộng lẫy cuộc đời

 

Đời nghĩa lý phải là đời nhân bản

Một cuộc đời nhiều ý nghĩa nhân văn

Sống ở đời nhằm tình người là chính

Tại làm sao mà giai cấp đấu tranh

 

Tình người vẫn phải đi cùng khoa học

Cần đề cao mọi xã hội tự do

Không thái quá cũng chẳng hề bất cập

Lẽ công bằng thực tế chống cào bằng

 

Động lực chính nhờ dựa vào tri thức

Tri thức cùng được kết hợp tài năng

Không mù quáng cốt vơ vào giai cấp

Thiện chí luôn là mục đích con người

 

Mọi điều đó đặt nền trên đạo đức

Đạo đức cùng khoa học tính nhân văn

Đạo đức cũng biết dựa vào lý trí

Chẳng thể nào đạo đức bởi niềm tin

 

Chính khoa học mới đặt nền lý tính

Mọi niềm tin đều cảm tính mà ra

Mọi niềm tin chỉ luôn đều tương đối

Tiêu chuẩn chi mà bó buộc con người

 

Đời luôn đẹp chính là nhờ nghệ thuật

Còn vế kia là kỹ thuật thêm vào

Lý trí vẫn luôn luôn là xương sống

Đâu chỉ là mù quáng bởi niềm tin

 

Bản năng chỉ làm con người kéo xuống

Chỉ tự do mới ý nghĩa đi lên

Tự do cốt nhằm phát huy lý trí

Còn niềm tin do cảm tính buộc ràng

 

Tuy niềm tin nơi cá nhân là tốt

Bởi đó là cơ sở của tự do

Nhưng áp đặt chung vào cho xã hội

Thật ngây thơ ngốc nghếch phản cuộc đời

 

Mọi áp đặt không thể nào là tốt

Mà vu vơ độc đoán hại con người

Mọi lý thuyết tuy nhân danh khoa học

Nhưng thiếu nền khoa học vẫn lơ mơ

 

 Bài thơ ngẫu cảm

 Sàigon, sáng 16/6/2010

 VÕ HƯNG THANH

 

©

         

TUYÊN NGÔN VỀ CÁI ĐẸP     

 

Thật tuyệt diệu vô cùng cái đẹp

Khiến hồn người ngây ngất mê say

Cả thiên nhiên và trong nhân giới

Linh hồn luôn đắm đuối tuyệt vời

 

Cái đẹp vẫn luôn nhờ cân đối

Hợp sắc màu trộn lẫn niềm vui

Mà trong đó chẳng thừa lẫn thiếu

Hoàn hảo nên khó nói thành lời

 

Đẹp trước nhất phải nhìn bằng mắt

Song lắm khi hòa cả thanh âm

Với chuyển động lại càng thêm đẹp

Làm tâm hồn chới với lâng lâng

 

Cái đẹp khiến hồn người lắng xuống

Sự vật như hòa điệu rộn ràng

Như đọng lại trong từng khoảnh khắc

Gây cho lòng đắm đuối mênh mang

 

Ôi cái đẹp muôn điều kỳ diệu

Thăng hoa trong khoảnh khắc vô vàn

Mọi biện biệt như đều tan biến

Làm chơi vơi choáng ngợp nhẹ nhàng

 

Song cái đẹp luôn đi từ thực tế

Khách quan luôn đâu tưởng tượng gì

Nhìn cái đẹp biết ngay hoàn hảo

Nên tâm hồn lắng xuống lung linh

 

Cái đẹp tạo lời thơ ý nhạc

Văn chương hay hội họa muôn vàn

Cả vật chất tinh thần kết lại

Làm hồn người đắm đuối đam mê

 

Có cái đẹp hiện trên làn tóc

Cặp mắt nhìn hay cả đôi tay

Cả tấm thân vô cùng ngà ngọc

Ngọc thật hay thân xác tuyệt vời

 

Cái đẹp đó hòa trong tính dục

Khó làm sao phân biệt khác hơn

Đâu thể nói bên nào nặng nhẹ

Mà chỉ trong khoái lạc tuyệt trần

 

Cái đẹp vốn chủ quan là thế

Là động cơ thôi thúc trong tâm

Như sức lực hồn đang mở rộng

Hay cánh diều bay bổng trên không

 

Cái đẹp thích mời người thưởng ngoạn

Trình độ cao thưởng thức càng cao

Tuy thực chất không cần trí thức

Tri thức cao chắp cánh hơn nhiều

 

Đẹp cũng giống mây trời cao khiết

Trời càng trong mây lại thêm cao

Hay cũng giống tâm hồn thanh khiết

Ý càng tinh thẩm mỹ d dạt dào

 

Nên cái đẹp vẫn luôn là giai điệu

Kết cấu chung vật chất tinh thần

Mỗi sắc thái hiện thành nốt nhạc

Thảy nhịp nhàng trong bản hòa âm

 

Cái đẹp giúp tâm hồn trẻ lại

Như quyện hòa bao cả không gian

Hay cũng khiến lòng người chững chạc

Dù trẻ thơ cũng thấy đàng hoàng

 

Đẹp có cả tâm hồn ngôn ngữ

Cả tư duy và cả việc làm

Như tình người muôn đời bao quát

Đẹp vẫn thường muốn vượt thời gian

 

Đời thường đẹp bởi nhờ ý đẹp

Tình thăng hoa vượt cả nhân gian

Đến cả vật vô tri vô giác

Đều vui lây trong giá ngàn vàng

 

Đẹp nh cả tâm hồn cao thượng

Như bao trùm luôn cả thế gian

Tựa bay lên tầng trời siêu tuyệt

Há lẽ chi hạ đẳng tầm thường

 

Nên đẹp giống trời mây rộng mở

Như tâm hồn nguồn suối mênh mang

Như vầng dương điệu đàng tỏa sáng

Như trăng tơ quyện lẫn mây ngàn

 

Nên vẻ đẹp làm sao nói hết

Trong thiên nhiên k cả kiếp người

Nhờ vẻ đẹp đời càng thêm đẹp

Như bông hoa xinh giữa trần gian

 

Bản năng vẫn lẽ thường muông thú

Có gì hơn tranh sống giữa đời

Song chỉ mỗi hồn người cao cả

Được nâng thành nhịp sống văn minh

 

Chính cái đẹp hiện thân văn hóa

Khi tâm hồn thưởng thức thiên nhiên

Khi vật chất biến thành văn học

Khi tứ thơ dệt lụa tâm hồn

 

Cái đẹp khiến lòng người cao quý

Vượt xa trên vật chất tình thường

Vật chất đã hóa thân thẩm mỹ

Khiến tâm hồn chắp cánh bay cao

 

Đẹp trước nhất nhờ qua ngôn ngữ

Ngôn ngữ người đâu phải tiếng chim

Hay đâu phải tiếng gầm muông thú

Mà tinh hoa kết bởi con người

 

Ngôn ngữ vốn tạo thành thơ nhạc

Muôn sắc màu hòa quyện không gian

Ngôn ngữ giúp tâm hồn hòa điệu

Mà tạo nên hương sắc văn minh

 

Ngôn ngữ đẹp không chỉ nh từ ngữ

Mà thanh âm diệu vợi nhẹ nhàng

Nghe như tiếng vô hình vô ảnh

Như trăng nghe gió quyện non ngàn

 

Ngôn ngữ ấy trong tầm nghĩa rộng

Phát ra nơi tiếng nói tâm hồn

Tiếng nói ấy thanh âm diệu vợi

Nhằm tiếp thu và sáng tạo vô biên

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 15/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ PHÁI TÍNH

 

Trời đất sinh ra hai phái tính

Cân bằng nam nữ luật thiên nhiên

Có nghĩa khách quan bình đẳng giới

Hoàn toàn dễ hiểu có sai gì

 

Đâu thể chỉ nam không có nữ

Biến đi một vế mất cân bằng

Cuộc đời hết thể luân lưu được

Giống mặt trời lên lặn mỗi ngày

 

Âm dương nam nữ luật muôn đời

Vốn tự ngàn xưa đã có rồi

Quy luật tự nhiên hằng bất diệt

Con người vẫn phải chỉ tuân thôi

 

Nhưng đâu chỉ có ở con người

Vật loại chung qui cũng thế thôi

Đực cái cũng thường như trống mái

Vẫn theo qui luật của muôn đời

 

Âm đương hòa hợp lẽ tự nhiên

Qua đó càn khôn được tạo nên

Hết cả loài người đều cũng vậy

Điều hòa nam nữ để sinh tồn

 

Dục tính nhu cầu của thế gian

Nào ai có thể đứng ra ngoài

Quy luật trời ban như gan thép

Chẳng ai lại thể lội ngược dòng

 

Nối dài dòng giống chỉ tự nhiên

Ý nghĩa hôn nhân lúc trưởng thành

Quy luật khách quan nào khác được

Trừ khi hoàn cảnh phải tuân theo

 

Dễ bảo trên đời không số mệnh

Luật chung tất phải có điều riêng

Vợ chồng nghĩa nặng tình non nước

Dâu phải luôn luôn được tự lòng

 

Trời đất khi sinh tính hết rồi

Phải làm nam nữ tất ưa nhau

Dục tình nào có gì sai trái

Văn hóa luôn cần chỉ thế thôi

 

Tình dục luôn như việc khách quan

Tựa như tiệc soạn dọn trên bàn

Nào ai trở chứng mà quay mặt

Chỉ phải đề cao tính nhân văn

 

Cuộc trần ai chẳng thèm khoái lạc

Mà thứ dục tình lại rất cao

Cái bẫy tự nhiên là thế đó

Dù khôn dù dại phải đâm vào

 

Tình dục luôn chìu ý bản năng

Thần thánh chi đâu phải đứng ngoài

Làm người đâu thể như thần thánh

Thần thánh thì sao có giống người

 

Tuần hoàn nam nữ luật thiên nhiên

Trai gái luân lưu phải kế thừa

Đâu thể toàn nam mà chẳng nữ

Sự bình đẳng giới ấy mà ra

 

Dầu cho trai gái cũng như nhau

Tài cán bình thường cũng thế thôi

Ngoại lệ anh hùng tuy có khác

Dẫu thường là các đấng mày râu

 

Điều ấy tiên thiên vẫn luật trời

Nữ thì nội tướng chức năng thôi

Trừ khi đời buộc làm Trưng Trắc

Cũng phải chồng con giống mọi người

 

Bình đẳng vẫn luôn là pháp lý

Song tình nhân ái vượt lên xa

Làm người sao lại so đo quá

Hơn kém mà chi chỉ ích đời

 

Vậy người cao quý không so cạnh

Đâu tị hiềm chi giữa thế gian

Nam nữ mặc dầu bình đẳng giới

Tài người lại khác bởi trời ban

 

Xã hội nên luôn phải trọng tài

Như là tài sản ích đời chung

Đố kỵ tị hiềm đều thấp kém

Có gì tốt đẹp giữa nhân gian

 

Xã hội phải luôn cần học thức

Như là chuẩn mực của tinh hoa

Nên dù nam nữ không quan trọng

Cái quý hơn thua vẫn thực tài

 

Chức năng trời phú vẫn rành rành

Nam hướng ra ngoài nữ hướng trong

Thể xác cũng như ngoài xã hội

Thường khi như vậy chất nhân gian

 

Tuy vậy luật nào không ngoại lệ

Tùy tài mà được phát huy ra

Trừ phi phải chịu theo hoàn cảnh

Còn lẽ thường ai có nhượng ai

 

Thiên chức nào hơn tài của mẹ

Bổn phận nào hơn tính của cha

Cha mẹ sinh con nguồn quý giá

Nối dài hậu duệ luật chủng loài

 

Cuộc đời kết hợp công tư đó

Công phải làm nên bởi cái tư

Tư vốn làm nền cho tất cả

Còn công là ý nghĩa cuộc đời

 

Khách quan chỉ vậy nên tăm tối

Tính ép tư vào mọi việc công

Nghịch luật đất trời đâu hiệu quả

Kìa như giới tính vẫn rành rành

 

Giới dục vẫn thường trong tôn giáo

Bởi do chỉ mong sống trên trời

Trần gian coi nhẹ hơn thiên giới

Nên chẳng thường như cách mọi người

 

Tuy vậy dục tình là cái bẫy

Thiên nhiên đặt để cốt dụ người

Quy luật khách quan dầu hợp lý

Nhưng chìm đắm lại rất vô duyên

 

Vì bởi bẫy nào không ngang trái

Không làm ê ẩm xác thân đâu

Không làm hạ giá khi sa bẫy

Cho dẫu mưu mô ấy tuyệt vời 

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 14/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ NGHỆ THUẬT

 

Cứ giả sử đời mất đi nghệ thuật

Còn lấy gì để cuộc sống nên thơ

Khi đó sẽ chỉ còn toàn xơ cứng

Như cành khô hay sỏi đá vật vờ

 

Nghệ thuật chính là linh hồn cuộc sống

Phủ lên đời như tấm áo vạn màu

Không lòe loẹt nhưng tinh vi hòa điệu

Khiến cuộc đời như tràn ngập chất thơ

 

Nghệ thuật vốn từ thiên nhiên đã có

Được con người chắc lọc tự thiên nhiên

Luôn mô phỏng mà không vơ cả thảy

Điều thiên nhiên ban tặng trước con người

 

Vốn nguồn gốc thiên nhiên là nghệ thuật

Bất kỳ đâu như giống bức tranh thêu

Từ hoa lá cỏ cây hay sông núi

Từ mây trăng muông thú vẫn tuyêt vời

 

Mọi màu sắc thiên nhiên đều đẹp lạ

Cộng vào thêm muôn hình trạng chan hòa

Vẻ đẹp ấy như bàn tay họa sẳn

Khiến con người hồn như thể nở hoa

 

Gần gủi nhất vẫn nơi từng khuôn mặt

Mái tóc huyền và đôi mắt giai nhân

Thân xác đẹp rõ là điều kỳ lạ

Tòa thiên nhiên ôi diễm lệ tuyệt trần

 

Nhưng nghệ thuật chính do người tạo lập

Một tài năng sáng tạo hệt thiên nhiên

Thiên nhiên đẹp như bức tranh khách thể

Nghệ thuật luôn tác phẩm của con người

 

Nhờ nghệ thuật khiến đời càng thêm đẹp

Còn tăng thêm vẻ đẹp của tự nhiên

Sự hòa hợp như bức tranh tuyệt hảo

Như thiên nhiên chắp cánh với con người

 

Dù vật thể là suối nguồn nghệ thuật

Nhưng tai nghe mắt thấy tự tinh thần

Thơ nhạc vẫn là tai nghe nghệ thuật

Tranh họa cùng kiến trúc giúp nhìn vui

 

Nên thiếu nhạc lấy gì thơ hay được

Nhạc không thơ đâu thu hút tâm hồn

Tiết tấu ấy là tâm hồn hòa điệu

Bản nhạc lòng tuyệt diệu của thi ca

 

Muôn màu sắc vốn được nhìn qua mắt

Mọi dạng hình chiêm ngắm bởi thâm tâm

Sự hòa hợp là không gian nghệ thuật

Màu sắc luôn như phản ánh nhiều chiều

 

Nhưng nghệ thuật nào chỉ nghe và thấy

Mà kiêm luôn các  hành động con người

Nghĩa cử đẹp cũng chính là nghệ thuật

Hành động hay như tác phẩm nhìn say

 

Lại nghệ thuật cũng còn là kỹ thuật

Như kỹ năng chính xác của tâm hồn

Trí tuệ đó nên vẫn thường trừu tượng

Ích cho đời và đổi mới luôn luôn

 

Nên nói được đời chính là nghệ thuật

Giúp người luôn có phẩm chất nâng cao

Chất nghệ thuật tiềm tàng trong kỹ thuật

Nghệ thuật như chiếc áo khoác bên ngoài

 

Vẻ đẹp đó trong cuộc đời vẫn có

Vẫn làm cho cuộc sống được hay hơn

Mọi đồ vật đều toát lên nghệ thuật

Có khác chi trình diễn giữa đời thường

 

Nên nghệ thuật là tư duy hoạt động

Cả mắt nhìn và tai lắng vẫn lắng nghe

Mỗi cá nhân cũng như toàn xã hội

Nghệ thuật luôn vẫn làm đẹp cho đời

 

Và vui nhất vẫn lại là sân khấu

Giống như thu nhỏ lại mảng cuộc đời

Còn điện ảnh tựa bức tranh rộng mở

Mà ở đây nghệ thuật chứa muôn điều

 

Nên rút lại con người yêu cái đẹp

Nghệ thuật như chân cứ bước lên thang

Cái thang ấy luôn vô cùng vô tận

Làm đời như tràn ngập ánh huy hoàng

 

Nghệ thuật chính tính nhân văn cốt yếu

Bởi chỉ luôn nhằm phục vụ con người

Cả tâm hồn cũng như về vật chất

Cả tình yêu và lý lẽ như nhau

 

Nghệ thuật vốn từ tâm hồn mà có

Chứa tinh thần trí tuệ ở bên trong

Nghệ thuật vẫn là tài năng sáng tạo

Nhưng phải qua đào tạo với học hành

 

Tài năng giống như ngọc còn thô nhám

Chỉ đơn sơ lăn lóc giữa thiên nhiên

Nhờ giáo dục được giũa thành phiến ngọc

Nghệ thuật luôn được tỏa sáng vạn phần

 

Trong nghệ thuật tài năng luôn cơ bản

Khiếu bẩm sinh làm nghệ thuật phát huy

Nhưng nghệ thuật phải luôn cần trình độ

Về chuyên môn và trí thức mới thành

 

Văn hóa vốn làm nền cho nghệ thuật

Trình độ cao nghệ thuật phát huy cao

Theo lịch sử nghệ thuật luôn phát triển

Đâu phải như chất ngọc giữa non ngàn

 

Nghệ thuật vốn gắn nhiều vào thực tại

Hiểu biết cao nghệ thuật được nâng cao

Tuy tri thức không phải là nghệ thuật

Nhưng như chim được chắp cánh tung hoành

 

Đời nói được không gian nghệ thuật

Vẫn trải dài theo yếu tố thời gian

Nghệ thuật mãi là tinh hoa nhân loại

Và ngoài ra là tinh chất con người

 

Đời vẫn giống như cây đời vốn có

Nghệ thuật luôn như vẻ đẹp chiều cao

Hay nói khác cũng chính là tố chất

Và chiều sâu tinh tế của tinh thần

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 13/6/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TNG MC CÁC TIÊU Đ BÀI THƠ

giúp tìm cho d)

 

TUYÊN NGÔN V «GIAI CP» (29/6/2010)

TUYÊN NGÔN V «CÁCH MNG» (29/6/2010)       

TUYÊN NGÔN V TÔN GIÁO (28/6/2010)

TUYÊN NGÔN V B TRÁI CA CUC ĐI

                                                (27/6/2010)

TUYÊN NGÔN V NHÂN BN (26/6/2010)

XIN HN HÃY ĐNG V (26/6/2010)

TUYÊN NGÔN V Ý H (25/6/2010)

TUYÊN NGÔN V NHÂN QUYN VÀ DÂN QUYN 

                                               (24/6/2010)

TUYÊN NGÔN V DÂN CH T DO 23/6/2010

TUYÊN NGÔN V ĐIU THIN, CÁI ÁC

                                               (22/6/2010)

TUYÊN NGÔN V KINH DOANH (21/6/2010)

TUYÊN NGÔN V PHÁP QUYN (20/6/2010)

TUYÊN NGÔN V TRÍ THC (19/6/2010)

TUYÊN NGÔN V LCH S (18/6/2010)

TUYÊN NGÔN V CHÂN LÝ (17/6/2010)

TUYÊN NGÔN V KHOA HC (16/6/2010)

TUYÊN NGÔN V CÁI ĐP (15/6/2010)

TUYÊN NGÔN V PHÁI TÍNH (14/6/2010)

TUYÊN NGÔN V NGH THUT (13/6/2010)

 

 

**

No comments:

Post a Comment