Tuesday, August 4, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" (21)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (21)

         

 

Trùng Khơi says:


 

HAI BÊN

 

Hai bên chữi lại chữi qua
Bên thành ra “ngụy” bên là “tay sai”
Gà nhà bôi mặt đá nhau
Nhưng nào có biết ai sau lưng mình
Một bên, cộng sản Liên xô
Một bên là Mỹ, tha hồ chọi nhau
Liên xô chữi Mỹ diều hâu
Sen đầm quốc tế, nó nhào chống ta
Bên không cộng sản, Quốc gia
Đồng minh với Mỹ, chống nhà Liên xô …
Chỉ thương dân dốt, mơ hồ
Tưởng mình cái lõi, tha hồ tự phong !


 

 NON NGÀN


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

XƯA VÀ NAY

 

Ngày xưa chống Diệm, chống Nhu
Ngày nay chống Cộng, ai thù hơn ai ?
Chẳng qua con rối ở đời
Ai người tâm huyết, ai người giựt dây ?
Chống điều sai trái đều hay
Chống điều chẳng trái cùng tày lanh mưu
Thấy sai không chống là hèn
Hùa người để chống bông phèng là đây
Hoan hô Các Mác những ngày
Đỉnh cao trí tuệ nối dây đứng vào
Biết chi xã tắc cơ đồ
Non sông nghiêng ngữa hoan hô những người !


 

ĐẠI NGÀN
(21/3/12)



         

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

NGƯỜI HAY

 

Người hay nói ít hiểu nhiều
Còn như ba trợn nói nhiều mà chi
Nước nhà gặp lúc gian nguy
Bao phường gian nịnh lắm khi rõ dần
Ai người vì nước vì dân
Ai vì danh lợi bản thân của mình
Phát ngôn những thứ linh tinh
Mọi người tâm huyết bực mình ghê thay
Một lần thử thách là đây
Để cho dân thấy ai người minh danh
Ai vì quyền lợi riêng mình
Ai vì phe nhóm thiệt tình mị dân
Rồi ra lịch sử công bằng
Cháy nhà mặt chuột lăng nhăng rõ ràng
Chỉ lòng công chính cao sang
Chỉ lòng yêu nước mới càng bền lâu
Thương dân nghĩ tới mọi người
Còn thương lãnh tụ nghĩ riêng cho mình
Dân người thẩm phán công minh
Ai người phản nước cố tình không tha
Trăm năm giữa cõi người ta
Ai người vì nước mới là xứng danh
Sá chi những bọn học hành
Túi cơm giá áo ô danh ở đời !


 

NON NGÀN
(20/3/12)


Reply          

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CỜ VÀNG, CỜ ĐỎ        

 

Cờ vàng nay đã đi rồi
Đem theo ba sọc thôi rồi còn chi
Thời gian thấm thoát lắm khi
Bao nhiêu năm ấy những gì trôi qua
Giờ thì cờ đỏ chói lòa
Một thời cách mạng cũng qua một thời
Bao nhiêu nghiêng ngã một đời
Gọi cờ Tổ quốc mọi người im ru
Thời gian lắm chuyện lu bù
Đất bằng dậy sấm ngàn thu vẫn còn
Nhớ xưa Nguyễn Trịnh phân tranh
Cả trăm năm ấy cũng đành phôi pha
Sau này chế độ Cộng hòa
Rồi thành Cộng sản cũng ba bảy đường
Thế gian chín ghét mười thương
Cuộc đời một đúng mười đường vẫn sai
Nên chi màu sắc cuộc cờ
Khác gì mảnh vải phất phơ gió ngàn
Nói chơi vui chuyện sang đàng
Dễ gì ai cũng thảy ngàn đều nghe
Chuyện đời thôi cũng qua đi
Người đời rồi cũng có ai sống đời
Oái ăm chỉ chuyện đất trời
Cái quay búng sẵn trên đời khác chi
Hoan hô đả đảo làm gì
Cuộc đời nhăng cuội lắm khi trò cười
Phỉnh nhau bao nỗi giang hồ
Chơi nhau cuồng nộ cơ đồ dựng nên
Màu cờ đỏ, tím, vàng, xanh
Đông châu liệt quốc phân tranh ai bì
Chiến tranh dân khóc tỉ ti
Đến hồi kết cục ai thì lên quan
Quan sang quan lại bạo tàn
Dân nghèo dân lại oán than cuộc đời
Thế nên nghĩ lại mà chơi
Ta làm thơ cợt màu cờ vu vơ
Nói chung vẫn tại con người
Nhân danh một chút màu cờ khác chi
Đêm ngày rồi cũng trôi đi
Con người đích thực vẫn người Việt Nam
Có chi quan trọng sao vàng
Có chi quan trọng sọc ngang giữa cờ
Bởi vì đỏ cũng như vàng
Một thời xôm xái cũng toan về già
Về già về với ông bà
Trẻ con nó lớn cũng ra con người
Bao nhiêu sự việc ở đời
Bức tranh vân cẩu lo rầu mà chi
Cộng hòa, Cộng sản một khi
Tre tàn măng mọc lại thì như xưa
Trăm năm rồi cũng bằng thừa
Ngàn năm rồi cũng vẫn nhà Hùng Vương !


 

ĐẠI NGÀN
(19/3/12)


Reply          

 

©

 


 

NHÂN VĂN GIAI PHẨM

 

Cái tên như mãi để đời
Nhân Văn Giai Phẩm một thời đảo điên
Bao nhiêu nghệ sĩ triển miên
Tâm tư uẩn khúc một thiên hận lòng
Nhìn về tứ phía non sông
Chỉ toàn màu đỏ ánh hồng đây chăng ?
Hoàng Cầm cho tới Hữu Đoan
Nào là Lê Đạt, Hữu Loan, Quang Đoài …
Điểm qua chút đỉnh vậy thôi
Một vùng ánh sáng giữa trời tối tăm
Vài năm trong mấy mươi năm
Gập ghềnh thế kỷ non sông vạn đời
Người xưa sống mãi đất trời
Người nay sống mãi những lời Nhân Văn
Văn chương nghệ thuật vĩnh hằng
Đâu bằng bão tố cánh bằng bay lên …


 

NGÀN KHƠI        
(18/3/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TRONG ĐỜI

 

Trong đời có kẻ ku đơ
Làm ăn gì được mà chờ với mong
Ku đơ thẳng cẳng chi hòng
Vực người nồng ấm để càng mê vui
Phận người quả rất ngậm ngùi
Chỉ còn chút ấy lại thành ngay đơ
Trách chi thiên hạ hững hờ
Bởi dầu có muốn cũng trơ ra kìa
Khi không ai bỏ phần kia
Ôi thôi tội nghiệp chỉ chìa ku đơ !


                          

NON NGÀN

(18/03/2012)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

GIỐNG NHƯ

 

Giống như Các Mác vô thần
Đời là vật chất có cần chi ai
Cớ chi mạt sát Chúa trời
Hỡi ông Linh Mục Cương đời tầm vơ
Ta không là Chúa, Phật, Trời
Không binh ai cả, nhưng đời cần tin …


 

NON NGÀN
(18/3/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

DỊCH THƠ CỔ TRUNG HOA

 

李白 (Lý Bạch)



月下獨酌               (NGUYỆT HẠ ĐỘC CHƯỚC)

 

花間一壺酒            (Hoa gian nhất hồ tửu)
獨酌無相親            (Độc chước vô tương thân)
舉杯邀明月            (Cử bôi yêu minh nguyệt)
對影成三人            (Đối ảnh thành tam nhân)
月既不解飲            (Nguyệt ký bất giải ẩm)
影徒隨我身            (Ảnh đồ tùy ngã thân)
暫伴月將影            (Tạm bạn nguyệt tương ảnh)
行樂須及春            (Hành lạc tu cập xuân)
我歌月徘徊            (Ngã ca nguyệt bồi hồi)
我舞影零亂            (Ngã vũ ảnh linh loạn)
醒時同交歡            (Tỉnh thì đồng giao hoan)
醉後各分散            (Túy hậu các phân tán)
永結無情遊            (Vĩnh kết vô tình du)
相期邈雲漢            (Tương kỳ diểu Vân Hán)

 

DƯỚI TRĂNG UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

 

Bên hoa đây rượu một vò
Mình ta uống mãi không người thân thương
Chén thù chỉ biết mời trăng
Rượu say trăng sáng tưởng như ba người
Nhưng trăng nào biết uống chi
Hóa ra chỉ có bóng mời cùng ta
Cùng trăng với bóng gọi là
Cả ba tận hưởng kịp bầu trời xuân
Hát lên trăng phải bồi hồi
Rồi khi ta múa cả trời lung linh
Tỉnh thì hoan lạc hết tình
Say thì thế giới linh chinh rã rời
Tình thâm nào biết đâu nơi
Hẹn nhau Vân Hán một trời xa kia


 

 Võ Hưng Thanh dịch
 (18/3/12)


 

兄弟 (Huynh Đệ) của Tào Thực

 

煮豆燃豆箕 (Chử đậu nhiên đậu cơ)
豆在釜中泣 (Đậu tại phủ trung khấp)
本是同根生 (Bản thị đồng căn sinh)
相煎何太急 (Tương tiễn hà thái cấp)

 

ANH EM

 

Cành đậu sao đem đun trái đậu
Trái đậu trong nồi khóc tấm tức
Cả hai cùng một gốc sinh ra
Cớ sao nay lại điều xúc bức !


 

Võ Hưng Thanh dịch
(18/3/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

LÂU LÂU

 

Lâu lâu lại gặp Lão Ngoan
Đụng vào như thấy tính toan điều gì
Ở đời lắm kẻ thị phi
Chân tơ kẻ tóc cần chi phải bàn
Đồng lần quả thật không oan
Thông minh dường ấy mới càng tối tăm
Đọc người luôn thấy tối om
Đen ngòm một khối vẫn than lão Đồng
Tiếc thay uổng những vun trồng
Bao nhiêu ngày tháng Ngoan Đồng là đây
Lặng yên thì tội tháng ngày
Nói ra chẳng khác chê bai lão Đồng !


 

NGÀN KHƠI

(10/03/2012)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

ĐỒ SƠN

 

Đồ sơn sơn ở bên ngoài
Làm sao quý được bằng đồ không sơn
Đồ không sơn là đồ không giả
Đồ thiệt thì cần “đếch” gì sơn
Nước sơn vốn lớp bề ngoài
Xanh, vàng, trắng, đỏ cùng hoài để che
Xấu che, tốt phải đem khoe
Đồ sơn là thế, chỉ khoe mã ngoài
Mong chi thế sự lạc loài
Biến thành đồ thật, thay vì đồ sơn !

 

NGÀN KHƠI

(05/3/12)


 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

THAN ÔI

 

Than ôi một kiếp văn gia
Lở làm chính trị người ta chê cười
Hoan hô đả đảo ở đời
Sướng gì lãnh tụ một thời rồi qua
Trong sân cuốc lại tưởng gà
Gà rồi hóa cuốc cũng là xưa nay !


 

NGÀN TRÙNG

(04/03/2012)

 

©

 

NON NGÀN says:


 

CON HƠN CHA

 

Con hơn cha nhà có phước
Chuyện đời thường có tiếc cái chi chi
Cũng gọi là dòng dõi ít ai bì
Cha cách mạng con cũng làm cách mạng
Cách mạng đỏ cách mạng xanh thì cũng thế
Còn thế gian còn lán cháng làn chàng
Ai trên đời biết an tịnh chẳng lang nhang
Khen cũng thế mà chê thời cũng vậy
Quá hồ hỡi cũng thành ra hời hỡn
Gió lùa đi quay quắt lá khô vàng
Mảnh sân rộng cuộc đời là thế đó
Đời cha sang đời con dễ hồ sang !


 

NGÀN KHƠI
(04/3/12)



 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

ĐI VỚI MA

 

Người xưa nói đi với Phật mặc cà sa
Đi với ma mặc áo giấy
Ôi Kỳ Lân chứng nào tật ấy
Chỉ lộn sòng thấy giấy muốn cà sa
Đi với ma áo giấy cũng gọi là
Một tí xíu cuộc đời cần lịch thiệp
Nếu chẳng thế thà cuỗng trời ra trùng trục
Lão Ngoan Đồng chỉ đồng nát đồng lần
Có gì đâu mà ta phải phân vân
Như kẻ bảo tai trâu chi đàn gãy
Đúng một thứ cù nhầy cù nhẩy
Cứ lòi ra thiên hạ khỏi tìm tòi
Bút đã sa gà chết đám gà toi
Ăn chẳng đặng thì vứt vào hào rãnh
Lại chỉ sợ môi trường ô nhiễm
Rắt vôi lên mà đốt quách cho xong
Non ngàn đây cao rộng cả trời xanh
Đàn đúng nghĩa chỉ gió trời thoang thoảng
Đại ngàn đó nhìn vào ai chẳng thấy
Đừng phao vu hỗn láo những ai kìa
Bởi cà sa chỉ đáp Phật cao sang
Còn áo giấy lại luôn cần cho ma quái !


 

TRÙNG KHƠI
(04/3/12)


 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

LÃO NGOAN ĐỒNG

 

Lâu rồi cứ nghĩ lão ngoan
Bây giờ mới thấy lão càng đáng thương
Lên gân lão tưởng đường đường
Hóa ra gân tóp mười phương nhìn vào
Lại còn lớn tiếng ối dào
Luận về tiến hóa tầm phào ghê chưa
Ễnh ương mức thế là vừa
Ham làm bò mộng quả thừa khôn ngoan
Lão Ngoan Đồng nát đồng tàn
Đồn lần thiên hạ âm vang cũng vừa
Ngoan gì cỡ ấy thấy chưa
Lão gì cỡ ấy chẳng thừa trẻ con
Hiểu gì tri thức bằng lon
Tưởng mình bao lấp trời non chẳng bằng !
…………………………………………………………..


 

NGÀN KHƠI
(04/3/12)


 

©

 

THƠ XUÂN DIỆU

 

Thơ Xuân Diệu đã hết còn xuân dịu
Chỉ còn nghe tiếng hét dã man thôi
Người với người ai làm nên quái đản
Ai gây nên những tiếng thét căm hờn
Thét giả tạo hay thực lòng phẩn nộ
Vì miếng ăn hay vì bả công danh
Vì ức chế hay con tim phấn khởi
Một nhà thơ từng tình ái dịu dàng
Ôi Xuân Diệu đã hết thời xuân dịu
Chỉ còn hè nghiệt ngã với đông sang !


 

NON NGÀN
(04/03/12)



 

©

 

NON NGÀN SAYS :


 

NHÀ THƠ HUY CẬN

 

Nhà thơ người đẹp tâm hồn
Lụa là thi tứ đỉnh non mây ngàn
Cuộc trần thế sự làng nhàng
Vì đâu lạc lối vào hàng nhiêu khê
Ai nghe chim cuốc gọi hè
Tiếng quyên gọi gió nặng nề bao năm
Hồn thơ như đứt đàn cầm
Tiếng tơ còn lại tiếng lòng quạnh hiu …


 

NON NGÀN
(04/3/12)



 

©

 

Ngàn Khơi says:  

20/02/2012 at 21:15       

 

TRỜI SINH

 

Trời sinh tài lạ Bảo Châu
Có tài tính toán cái đầu mới ghê
Tính hay được thưởng giải Fields
Nhân tài quốc tế mọi người đều vui
Thế nhưng thiên hạ ngậm ngùi
Khi Châu tuyên bố lui cui chuyện đời
Thành anh trí thức dở hơi
Chỉ làm tính toán chuyện đời bỏ qua
Người ta tưởng có villa
Người ta tưởng có tiền ra danh vào
Khiến cho thần tượng đổ nhào
Khiến cho dư luận xôn xao việc đời
Ôi thôi bao chuyện trời ơi
Ôi thôi nhi nhố việc đời lâu nay
Khi thần tượng xuất mới hay
Khi thần tượng mất tháng ngày phôi pha
Dưới cầu nước vẫn chảy qua
Dòng đời bèo giạt vốn là vậy thôi
Thương nhân chính khách một thời
Còn nhà khoa học mấy đời xuân xanh !


 

NON NGÀN

(20/02/2012)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CHẲNG GÌ PHẢI TREO CAO GIÁ NGỌC

 

Ủ tờ ai cũng như ai
Cũng ăn cũng ị lai rai qua ngày
Có gì để lấy làm vui
Tấm thân bảy thước chôn vùi chấn song
Thế nên Định phải thật lòng
Chẳng thà tị nạn long đong làm gì
Giương cao giá ngọc để chi
Để mong quan tướng ích gì tương lai
Vui chơi một bận đủ tài
Tấm thân ngà ngọc dễ phai tháng ngày
Anh hùng đâu phải ta đây
Mà trong thực chất mới tay anh hùng
Giống như trống trận bập bùng
Anh hùng đầu ngỏ anh hùng để chi
Ông Đồng đã nói một khi
Thì nay Công Định khoái chi anh hùng !


 

NGÀN KHƠI
(15/02/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

HOA HUỆ

 

Hoa huệ trắng như không thể nào trắng hơn được nữa
Ôi màu trắng của sự trinh nguyên
Hay màu trắng của đóa hoa hoàn toàn thanh khiết
Hoa huệ áp mình cũng trên bức tường màu trắng
Hai màu trắng như cùng hòa vào lẫn nhau
Anh tự hỏi màu trắng nào là của hoa
Và màu trắng nào là của bức tường trinh khiết
Hình như cả hai màu trắng đều trộn chung làm một
Hay sự phân biệt không có hạn cùng
Tất cả đều là hòa đồng
Không còn đâu là màu trắng của hoa
Không còn đâu là màu trắng của bức tường trinh nguyên nữa
Hoa hiện lên trên bức tường
Hay bức tường làm cho hoa hiện lên
Hình như cả anh và em đều không còn biết được
Em giống như hoa huệ
Toàn một màu trắng trinh nguyên
Cuộc đời cũng giống như bức tường
Bức tường hoàn toàn màu trắng khi người ta chưa vẽ lên gì làm cho hoen ố nó
Em trinh nguyên làm đẹp cho cuộc đời
Cuộc đời trình nguyên lại làm cho em thêm đẹp
Chẳng hề có màu đen trên bóng hoa và trên bức tường
Bởi vì tất cả hay cả hai đều hoàn toàn màu trắng
Mọi sự tinh khiết tuyệt đối thì không hề có xen chút màu đen
Bởi màu đen hoàn toàn không tồn tại trên nền màu trắng
Cũng không tồn tại như có bóng hoa trên bức tường
Tất cả sự trinh khiết như không còn chỗ nào cho điều ngược lại
Anh yêu em bằng tất cả tình yêu cũng hoàn toàn nguyên khôi và nồng nàn như thế
Giống như tiếng chim sơn ca hót trên không trung
Điệu hát cũng là điệu nhạc
Âm thanh trong sáng và bầu trời xanh cùng quyện vào nhau
Như tình yêu của đôi ta
Không có gì khác lẫn lộn vào mà chỉ toàn một màu trắng nuốt
Em thật sự như một đóa hoa huệ trong lành
Còn anh như chú chim sơn ca đang cất tiếng hát trên bầu trời xanh !


                                                                      

NON NGÀN
(24/02/12)



 

©

 

PHẢN HỒI

 

Ôi hay quả thực là hay   

Đọc qua quả đúng thiên tài ngữ ngôn

Việt Nam ngôn ngữ có hồn

Con ... bay nhảy, cái ... nằm yên !

 

©      

 

ĂN CƠM MỚI NÓI CHUYỆN CŨ

 

Bây giờ đã lẻ mười hai

Năm hai ngàn đó việc đời giở chơi

Chuyện xưa tích cũ ngời ngời

Nhìn về quá khứ cho đời soi chung

Bốn lăm một chín oai hùng

Tiếp sau Đại chiến dân mình đứng lên

Ấy nền độc lập thu êm

Vua từ ngôi báu chỉ thề làm dân

Hân hoan dân tộc rần rần

Nức lòng dựng nước vạn phần đẹp tươi

Ai hay số mạng con người

Tiếp hai cuộc chiến hổ ngươi đời đời

Sáu bảy năm đâu chuyện chơi

Gần non thế kỷ quả đời nhiêu khê

Qua bao thế cuộc ê chề

Bây giờ vẫn cứ lề mề như xưa

Mặc cho số mạng đong đưa

Nhìn ra thế giới lại thừa bâng khuâng

Người ta lên đến cung hằng

Còn mình dưới thế lèng èng kém chi

Có bao khoáng sản bán đi

Có bao sức lực lại thì làm thuê

Ngổn ngang rừng rú trăm bề

Phá rừng đốn gỗ tứ bề khai thông

Cuối cùng chỉ có ruộng đồng

Ráng làm xuất khẩu để hòng bù vô

Giang sơn một dãy cơ đồ

Ngàn năm sao vẫn tô hô nhạt nhòa

Khắp nơi lo cửa lo nhà

Lo vun địa vị chan hòa cùng nhau

Xe hơi tiền bạc dồi dào

Để con đi học nước nào chẳng hay

Học xong ở lại vui vầy

Lớp này lớp khác đợi ngày xuất dương

Ước mơ xây dựng "thiên đường"

Gần non thế kỷ vấn vương cuộc đời

Chạy theo lý thuyết của người

Bây giờ vỡ lẽ quả cười không vô !     

 

NGÀN KHƠI

(04/02/12)

 

©                

 

CƠN BÃO TRONG CỐC NƯỚC TRÀ

 

Đúng là chuyện trà dư tửu hậu

Khi lắc lư một cốc nước trà

Mới hay cơn bão bùng ra

Khi trà cạn chén vẫn là y nguyên

 

Ông Châu quả thuyền quyên có một

Mũ che tai phản biện làm gì

Bảo rằng lãnh đạo thường khi

Lòng thành tối thiểu cũng thì nên danh

 

Nhưng Chu Hảo đàn anh có khác

Ông minh danh lên tiếng rõ ràng

Muốn làm trí thức thật sang

Phải nên phản biện mới càng vinh danh

 

Đúng là vậy học hành phải ích

Ích cho ta ích cả mọi người

Chứ như chỉ phận tôi đòi

Lạc loài thế sự phỏng hoài lợi chi

 

Anh trí thức có khi cũng ngủ

Cũng như ai có lúc ngủ cong

Nhưng rồi thức dậy đàng hoàng

Phải cần cho thấy mình sang ở đời

 

Sang đây chính là nhờ hiểu biết

Nhờ sáng soi mọi chuyện cho đời

Chớ còn trí thức dở hơi

Ù ù cạc cạc nói thời mà chi

 

Ai chẳng biết dân thì ít học

Bởi vì lo cơm áo gạo tiền

Anh người trí thức hữu duyên

Lại người ích kỷ chẳng phiền ai sao

 

Nên thế cục tăm hao là vậy

Biết bao nhiêu nghịch lý ở đời

Vậy mà trí thức ngồi chơi

Đúng là học vẹt cho đời khinh khi

 

Nhưng nói vậy nhiều khi đụng chạm

Những anh đang ngái ngủ mơ màng

Chỉ vì thiên hạ lan man

Sẵn đây cũng viết vài hàng để chơi

 

Ly nước nhỏ biển khơi chẳng thấm

Chỉ trà dư tửu hậu đó mà

Chứ còn đại sự quốc gia

Toàn dân phải quyết có mà riêng ai !

 

Ngàn Khơi

(04/02/12)

 

©

 

NGUYÊN LÝ MÔ HÌNH

 

Trong toán học mô hình luôn thấy rõ

Chắc Bảo Châu tường tõ việc này

Ấy là nguyên lý không sai

Mô hình rút gọn hình hài như nhau

 

Trong xã hội hình hài lớn nhất

Gồm bao chung ái, ố mọi điều

Cũng càng hỉ, nộ bao nhiêu

Lại thêm oan trái mọi chiều nhân gian

 

Mô hình nhỏ rõ ràng như thế

Dầu đảng nào cũng chỉ vậy thôi

Dễ gì thần thánh chi đâu

Cũng người nhân thế đít đầu như nhau

 

Bởi vì vậy có nào khó hiểu

Cái lớn hơn chứa cái nhỏ hơn

Thuận tình thuận lý ở đời

Còn như nghịch lý dễ thời ích chi

 

Ấy cái nhỏ mà khi đựng lại

Cái lớn hơn phi lý ở đời

Đảng thành lãnh đạo tuyệt vời

Vòng kim cô nhỏ bóp đầu tề thiên

 

Ấy là bởi trong vòng nhỏ hẹp

Cái xấu thường dễ lộ hình ra

Nịnh thần gian giảo điêu ngoa

Dễ chi cái tốt đẻ ra bao giờ

 

Ai chưa rõ đọc lời Tố Hữu

Quả thi ca nhám nhúa làm sao

Mô hình thế giới lẽ nào

Ai mà chưa hiểu uổng đời còn chi

 

Nên quả đúng lời ghi Tô Hải

Quả không ngoa lời Nguyễn Minh Cần

Lại thêm Bùi Tín cân phân

Lại càng tinh tế như Hà Sĩ Phu

 

Quả đâu những thứ lù đù

Bốn người sáng láng giống hầu nhân gian

Nhìn ra thế sự đáng hoàng

Mô hình thấy rõ lại càng thông minh

 

Nên thôi cũng chớ bực mình

Đời còn có đó nghĩ tình con dân

Việt Nam con cháu Tiên rồng

Chẳng may rồng lộn non sông bồng bềnh

 

Nói chơi đừng nghĩ tênh hênh

Ai người lèo lái con thuyền ngày nay

Phải hay đừng để lộn lèo

Cánh buồm lịch sử như diều đứt dây !

 

Trùng Khơi

(04/02/12)

 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

SĂN ĐẦM QUỐC TẾ

 

Cái anh Mỹ săn đầm quốc tế
Chuyện người ta thích nhỏm mũi vào
Hít hà dân chủ ra sao
Nghe nghe ngóng ngóng tự do, nhân quyền
Chuyện như vậy chẳng phiền sao được
Của người ta cứ mặc người ta
Nước nào thì chịu vậy mà
Chuyện chi anh phải cứ la lối vào
Chắc anh nghĩ mình văn minh nhất
Nên giúp người để tránh tối tăm
Nghĩ rằng mình muốn nhân quyền
Nên thành khó chịu lại phiền người ta
Tất mang tiếng săn đầm quốc tế
Đã từ lâu chẳng phải đến giờ
Thế nhưng mọi chuyện bất ngờ
Bắt tay hội nhập bây giờ là đây
Đúng là chuyện đông tây kim cổ
Quá khôi hài thiên hạ soi chung
Chiến tranh đã hết đì đùng
Bắt tay thù địch cùng chung thị trường
Chuyện thế giới chẳng tường cũng rõ
Chỉ còn đây chút lõi nhân quyền
Thôi thôi đã có nên duyên
Cũng nên xét lại khỏi phiền lẫn nhau
Cái gì đúng trước sau cũng đúng
Dỗi làm chi đủng đỉnh mà chi
Ở đời bao chuyện thị phi
Phớt lờ chẳng đặng cứ thì banh ra !

 

NON NGÀN
(10/02/12)

          Reply          

 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

THƠ LÀ GÌ ?        

 

Thơ có phải vần điệu không ?
Bởi vần điệu chính là âm nhạc
Nhưng âm nhạc mà không mang ý nghĩa
Âm nhạc để làm gì ?

Thơ không vần điệu vậy thơ chỉ là ngôn ngữ
Nhưng ngôn ngữ thường tình thì có gì hấp dẫn
Không phải thế vì đó là ngôn ngữ của tư duy hay đúng ra vốn chính là cảm xúc
Cảm xúc những gì trong cuộc đời và cảm xúc những gì nơi con người

Nhưng cảm xúc chỉ bình thường cũng đâu phải là thơ
Đó là những cảm xúc được chắt chiu ra ngay từ trí tuệ
Trí tuệ của con người mà cũng là trí tuệ của đất trời
Vâng đúng nghĩa của thơ là thế đó

Thơ cũng giống như một rừng hoa
Không có hoa nào giống một bông hoa đã có
Người bình thường thì nhìn không phân biệt
Nhưng nhà thơ giống như ong bướm chọn hoa

Nên hoa chính là ngôn ngữ của thơ hay cũng là ngược lại
Phải chăng là hình ảnh hay hương thơm hay mật ngọt
Phải chăng là màu sắc là dạng hình hay thật sự lại chính là ý nghĩa
Tất cả đều đúng như nhau vì thơ là ngôn ngữ không lời mặc dầu lời vẫn luôn là cái vỏ

Cái vỏ bề ngoài đó nhưng lại giống như vỏ ốc xà cừ
Hay giống như những đám mây trên bầu trời luôn luôn sinh động
Thế thì thơ là âm nhạc nhưng đôi khi còn vượt qua âm nhạc
Bởi vì thơ còn là hình ảnh là ý nghĩa của ngôn ngữ con người

Mỗi ngôn từ như một bông hoa
Mỗi ngôn từ như những hạt sương mai lóng lánh
Hay có khi như ráng trời chan hòa mờ ảo
Hay có khi chỉ là một rừng ngôn ngữ như một rừng bông hoa

Viết về những điều trên là để nói về Wislawa Szymborska
Bởi thơ bà như hoàn toàn kết tinh từ cảm xúc
Nhưng cảm xúc bởi tư duy và cả hai cùng quyện hòa thành một
Cảm xúc của con người nhưng sao giống như cảm xúc từ vũ trụ bao la

Nên bà quả là nhà thơ hoàn toàn xứng đáng
Giải Nobel danh giá hay giải Goethe tuyệt vời
Và còn những giải thưởng văn học khác trong cuộc đời
Bà quả là nhà thơ sáng giá khi 89 tuổi bay đi nhẹ nhàng với 350 bài thơ để lại

Nó sáng như ngôn ngữ hay như tinh thần của nước Ba Lan
Nên đã được dịch ra nhiều thứ tiếng
Trong đó có cả ngôn ngữ hay tiếng nói của Nguyễn Du và Nguyễn Trãi
Quả bà thật rất xứng danh, 89 tuổi bay đi nhẹ nhàng với 350 bài thơ để lại

Bà đã sống một quãng đời dài suốt trong chiến tranh
Mà ít có những bài thơ nào nói về cuộc chiến
Cuộc chiến quá vô lý và tàn ác với người Ba Lan
Nó đâu đáng sá gì để thơ bà nói tới

Bà là thi sĩ của tự do hay cũng giống một bà hoàng về ngôn ngữ
Tôi không đọc được thơ bà từ tiếng Ba Lan
Nhưng với tâm hồn Việt Nam tôi rất cám ơn khi đọc thơ bà từ bản dịch
Ôi ngôn ngữ của nhà thơ hay của nhà triết học mà tự nhiên tôi quả thấy thật rung cảm ở trong lòng !

 

Ngàn Khơi

(08/02/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CHUYỆN GÌ CÒN CÓ ĐÓ

 

Chuyện gì còn có đó
Mọi sự thế gian này
Chẳng có gì nghiệm trọng
Sớm muộn gì chẳng sao


 

Sao nổi đình nổi đám
Sao gồng mình hét la
Sao chộn rộn tíu tít
Thế gian cũng vậy mà


 

Liên xô bảy mươi năm
Rồi có đâu tồn tại
Công cốc cũng đổ sông
Cũng bắt đầu trở lại


 

Nên chi thế gian này
Sống vui cùng người khác
Chẳng gồng mình cách mạng
Mà nhân ái để đời


 

Bởi vì cuộc đời này
Có hay cùng có dở
Không ai xấu mười phần
Chẳng ai tốt muôn thuở


 

Cho nên trong cuộc đời
Chỉ độc lập tự do
Mới là vốn quý nhất
Là điều nên nêu cao


 

Vậy chẳng nên về hùa
Vậy chẳng nên ép uổng
Phải để cho mỗi người
Xử lý theo tình huống


 

Ai cũng có lý trí
Ai cũng có cái đầu
Tâm tình ai cũng có
Cần gì phải bao lo


 

Nên đời cần trong sáng
Luật pháp và tự do
Luật không như cái bẫy
Tự do cũng đắn đo


 

Ta không làm hại người
Cũng không để người hại
Đó là sự tự do
Đó là điều bình đẳng


 

Đời nói một là một
Đời nói hai là hai
Đó là người chính đáng
Không dối gạt một ai


 

Cuộc đời mà chính đáng
Giống như một vườn hoa
Cuộc đời toàn dối gạt
Giống một rừng đầy gai


 

Ai người ở trong đời
Thấy hoa mà chẳng thích
Ai người ở trong đời
Thấy gai mà chẳng ớn


 

Nên chi dù một người
Cho dầu ai cũng vậy
Có gì nên sáng tỏ
Chẳng cứ một điếu cày


 

Điếu cày còn hay mất
Còn tay hay mất tay
Tăm hơi thế nào đó
Cũng quý như mọi người


 

Bởi cuộc đời là lý
Nhưng trong vẫn phải tình
Nếu mọi chuyện phi lý
Tình đời còn ra sao


 

Nên chi quay trở lại
Mọi chuyện thế gian này
Chẳng có gì trọng đại
Mà tình lý phải ngay


 

Mình sống cho ra người
Để người người cùng sống
Bởi ai cũng là người
Bởi ai đều được sống !


                      

NGÀN KHƠI
(09/02/12)



                   

©

 

ĐẠI NGÀN says:

07/02/2012 at 09:20       

 

ĐẤT VÀ NGƯỜI

 

Không có đất người đứng đâu trong vũ trụ
Có đất mà người mới được sinh ra
Đất nước chung được gọi là tổ quốc
Người đời xưa truyền lại mãi đời sau

Không có đất người lấy đâu trồng trọt
Lấy gì ăn để sống kiếp người ta
Không có đất cứ gọi là vô sản
Chỉ tay không đâu ra cửa ra nhà

Mỗi mảnh đất chẳng tự trời rơi xuống
Là công lao khai khẩn mới gây nên
Hoặc cha mẹ ông bà xưa để lại
Hay mua đi bán lại cũng do tiền

Chẳng ai chiếm được cả ngàn khoảnh ruộng
Lấy công đâu lao động để mong làm
Cũng chẳng ai cắm dùi không có đất
Đất nói chung là hàng hóa tự nhiên

Đã hàng hóa thì luôn luôn thay đổi
Chuyện tự nhiên vì xã hội đặt ra
Có pháp luật thì có người quản lý
Có cần chi dồn chung lại mới là

Người ta nói phân chia trong hạn định
Cần định ranh định mức khỏi kêu la
Ai không thích làm nông thì bán lại
Ai tài năng thì trang trại mở ra

Dẫu bao nếp cũng thành xôi tất cả
Mỗi người lo quản lý của riêng mình
Thuế nghĩa vụ thì đóng cho xã hội
Thật nhẹ nhàng đất nước khỏi linh tinh

Chuyện đơn giản nhưng đời không đơn giản
Đời muốn cho tất cả thảy đều chung
Quả đúng nghĩa sân chùa không ai quét
Và cha chung chẳng nước mắt thành dòng

Đất và người quả như trò cút bắt
Đất lam nham cũng vì tại con người
Như gân gà nhai hoài không nuốt được
Nuốt không vô mà lại tiếc nhổ ra

Đất tài sản tự nhiên trời đã có
Người sinh ra vốn dĩ chỉ về sau
Vì hợm hĩnh người muốn mình là thánh
Khiến thành ra phức tạp cũng ra trò

Giống việc khỏe lại chẳng ưa nhàn tản
Kiểu ta đây muốn gom hết vào tay
Rồi phân lại như làm ơn làm phước
Hóa khi không sương gió đã dạn dày

Đất và người nói chơi mà sự thật
Sự thật đùa giống như kiểu nói chơi
Đời lãng mạn quả đời không cơ sở
Như trên mây gió cuốn giữa non ngàn !

                                

NGÀN KHƠI
(07/02/12)


                   

©

                   

NGÀN KHƠI says:


 

CON NGƯỜI

 

Con người tồn tại ở đời
Hơn loài sinh vật chỉ nhờ tài năng
Nhờ văn hóa, văn minh phát triển
Nhờ chân tài, xã hội tiến lên
Trước tài giúp ích bản thân
Sau tài lợi ích cộng đồng thế thôi
Nhưng có tài phải cần có học
Chẳng học chi liệu có chi tài
Tài như hạt giống ẩn tàng
Học hành khai mở như màn mở ra
Dẫu sao hoàn cảnh phải cần
Mưa hòa gió thuận giúp cành mau vươn
Đó là yếu tố môi trường
Môi trường xã hội con đường tiến thân
Thế nên xã hội rất cần
Vừa là kẻ địch vừa thân với mình
Nên số mệnh cũng là yếu tố
Số tồi thì kẻ địch bế ta
Còn như có số nở hoa
Bao người thân thiết vì ta giúp vào
Cho nên bao kẻ ở nhà
Tài gì chắc khác mưa sa vũng lầy
Còn ai đi Mỹ đi Tây
Thanh vân gặp hội tháng ngày nên duyên
Chuyện đây đúng chuyện ông Thành
Có tên Trương Nguyện nên đành số hên
Đã thành thì tất phải nên
Đã là trương nguyện mình ên cũng thành
Nhân đây phải nói một lời
Con người có số như trời có mây
Vài dòng nhắn khắp Đông Tây
Làm sao xã hội luôn đây con người !

                     

Non Ngàn
(06/02/12)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

THÔI MÀ TÁM

 

Chuyện chi cũng chuyện đời thường
Có gì quan trọng sập giường cột đâu
Nắng mưa đời vẫn dãi dầu
Thời gian trôi mãi có hầu ngưng chi
Cuộc đời kẻ đến người đi
Nước nhà vẫn một có gì lạ đâu
Cho dầu lịch sử đổi tàu
Cũng lên phía trước dễ hầu lùi sao
Cho nên những chuyện tào lao
Dẹp đi mới thấy cái cao của mình
Nếu mà chỉ chuyện linh tinh
Bùa thiêng cũng giống tự mình vẽ đeo
Cứ xem gió thổi qua đèo
Đá thì mặc đá gió đều vẫn qua
Đá đèo nên để phôi pha
Cần chi năm tháng cứ mà rình nhau !


 

NON NGÀN
(07/02/12)



                   

©

 

 

TRÙNG DƯƠNG says:


 

CHUYỆN CƯỜI

 

Chuyện cười ở chốn dương gian
Gửi anh Buôn Gió ít hàng này chơi
Thật là đời quả lơi khơi
Giống như kịch bản của thời xa xưa
Người dân đâu phải con lừa
Bảo sao nghe vậy mới ưa bụng mình
Cho nên Buôn Gió bất bình
Viết chơi tiểu phẩm giật mình lạ chưa
Nhìn ra trời nắng lưa thưa
Hoảng hồn nhớ lại Hoàng Sa chưa về !


 

NGÀN KHƠI
(06/02/12)



                   

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CÓ CON CHIM NHỎ

 

Có con chim nhỏ trên ngàn
Ăn sâu uống suối lại càng thong dong
Ai đem về nhót lồng son
Nhảy qua nhảy lại mõi mòn ngày xanh


Có con chim nhỏ trên cành
Trời mây vô tận thênh thang cõi lòng
Ai đem về nhốt lồng son
Giống như một chú cừu non khác gì


Có con chim nhỏ trong mây
Thênh thang một cõi ta đây tung hoành
Gió trời vi vút mây xanh
Bổng dưng ai bắt để thành lồng son


Có con chim nhỏ trên cao
Chí luôn lồng lộng khác nào thiên thanh
Muốn bay muốn lượn tự mình
Lồng son ai nhốt thật tình uổng sao


Mới hay đời có con người
Cái gì cũng muốn lợi riêng cho mình
Bắt chim về nhốt quả tình
Để nghe chim hót cho mình riêng vui !


 

Trùng Dương

 (06/02/12)


                   

©

 

NON NGÀN says:


 

TỪ TĂNG TUYẾT MINH

ĐẾN LÂM Ỷ LAN 

 

Chuyện tình đến thế cũng hay
Trai thanh gái lịch dễ tày chẳng ham
Có chi cũng chỉ đời thường
Tình yêu tình dục trăm đường khác sao


Tại sao thánh hóa cụ Hồ
Dép râu, ép xác, dẫu cho nước nhà
Nhưng mà sự thật đâu xa
Sờ sờ trước mắt rõ là hư danh


Anh hùng có gặp thuyền quyên
Cũng như cục súc trong miền nhân gian
Thanh tao hay dẫu điệu đàng
Dẫu cho hì hục cũng càng như nhau


Cho nên nghĩ trước suy sau
Cuộc đời phong thánh ngỏ hầu mà chi
Vì dân vì nước hay vì
Cái hư danh hão để chi ở đời


Ngàn xưa thiên hạ muôn nơi
Bao giờ sự thật cũng thời đề cao
Còn như mưu mẹo thế nào
Cũng trong giai đoạn lẽ nào ai ưa


Nhưng thôi nói mấy cho vừa
Chuyện chi đã rõ cũng thừa thanh minh
Tiếc thay đất nước dân tình
Non rồi thế kỷ giật mình hỡi ơi


Cho nên nói lại nghe thôi
Cuộc đời giải thánh mới thời êm hơn
Chuyện đời giống chuyện bông lơn
Thói thường là vậy oán hờn mà chi !


 

Đại Ngàn
(06/02/12)



                   

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

BIỂU TÌNH MỘT MÌNH

 

Chuyện đời vốn ít xưa nay
Một mình một chợ cũng đi biểu tình
Dẫu trong tuyết lạnh lặng thinh
Nhưng bầu máu nóng nhiệt tình là đây
Đỗ Xuân Cang đúng gương này
Nơi quê cũng thế chính Đoàn Văn Vươn
Đã mang ý chí mười phương
Một mình đơn độc dễ đâu ngại gì
Tự do dân chủ chỉ vì
Nhân quyền chính đáng cho người thế gian
Một thân cũng chất đại bàng
Còn hơn chim sẻ lan man cả bầy
Chuyện đời Đông cũng như Tây
Trong hay ngoài nước cũng vầy mà thôi
Bất công khi đẩy tận nơi
Phải bùng phát dậy rõ thời lạ chi
Thế nên người có thức thì
Mới mong đất nước đến khi huy hoàng !


 

Non ngàn (06/02/12)


                   

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

ĐÚNG RA

 

Đúng ra người chết không phải chết
Đúng ra công an đừng mạnh tay
Đúng ra tình người được củng cố
Đúng ra xã hội đừng nỗi đau


Cho nên chuyện gì cần xem xét
Pháp luật phân minh không riêng tây
Pháp luật phải đi gần nhân bản
Pháp luật không nên ở trên mây


Người xưa có nói dân vi quý
Xã tắc thứ chi quân vi khinh
Có nghĩa dân đứng đầu trước hết
Tại sao để dân chịu nhục hình


Cho nên chuyện đời luôn phải thật
Chẳng nên lấp liếm chẳng tuyên truyền
Đừng nên coi dân như cỏ rác
Đụng cái là lên gối triền miên


Người trên không thấy nhưng dân thấy
Trong nước ít hay bên ngoài hay
Mọi chuyện khách quan đều thế cả
Nên nhìn qua ảnh cảm thương thay !


 

NON NGÀN
(05/02/12)



                   

©

                   

NGÀN KHƠI says:


 

CÔNG AN VÀ QUÂN ĐỘI

 

Nước nào chẳng có công an
Tuy danh từ khác đều mang một điều
Trị an trật tự mọi chiều
Yêu cầu xã hội đều nhiều như nhau


Công an là của quốc gia
Hay kêu cảnh sát cũng là như nhau
Trên thì đất nước làm đầu
Dưới thì xã hội là câu trau lòng


Chỉ hai điều ấy mà xong
Đó là nhiệm vụ trong vòng nhân gian
Chính em chính trị mơ màng
Ấy là chỉ chuyện giữa đàng mà thôi


Bởi chưng lương bổng bao đời
Ai người đóng góp vốn là toàn dân
Thế nên sai khiến vạn phần
Phải trong trách nhiệm toàn dân giao mình


Chớ còn những cái linh tinh
Tự mình suy nghĩ tự mình đắn do
Nhân danh chẳng có vai trò
Chẳng danh nào trọng hơn cho nước nhà


Bắt qua quân đội không xa
Chuyện xưa ngàn thuở có là mới chi
Xưa vua muốn được trị vì
Mà quân không có dễ gì vua sao


Thời nay xã hội đổi đời
Tự do dân chủ nên thời không vua
Thế nhưng quân đội đâu thừa
Giữ yên bờ cõi chuyện xưa nay rồi


Nên chi đơn giản mà thôi
Quân là của nước chẳng thời riêng ai
Bao danh từ lạ thật tài
Nhân danh chính trị để xiêu lòng người


Thế mà chính trị là gì
Một là quyền lực hai vì say sưa
Lợi danh có nói chẳng thừa
Ngoài là chủ thuyết chẳng vừa lòng ai


Vậy nên chân chính trên đời
Yêu dân thương nước chẳng thời bỏ đi
Ai lên ai xuống chuyện gì
Mình là quân đội nhiều khi chẳng cần


Nước nhà gặp hội phong vân
Toàn dân an lạc khỏi cần lo chi
Nhưng khi tổ quốc lâm nguy
Một lòng quyết chí ra đi diệt thù


Chuyện đời đơn giản ngàn thu
Công an, quân đội chẳng thù riêng ai
Đứng xa chính trị mới tài
Bởi mình chỉ biết trên đầu toàn dân !


                           

Đại ngàn
(05/02/12)



                   

©

                   

NGÀN KHƠI says:


    

THƯƠNG NGƯỜI NHẠC SĨ

 

Ai người chẳng xót nước non
Quá đà cảm xúc có còn lạ chi
Việt Khang quả hát những gì
Trong bài hát đó có khi nặng nề
Say sưa nên có hơi “phê”
Cảm thông thì mới dễ bề bỏ qua
Bèn không cần sớm đưa tòa
Giam lâu cũng tội tài hoa một người
Nhạc lòng dẫu hát nhằm chơi
Nhưng còn chính trị thật đời khác xa
Vài lời cảm xúc nói ra
Thấy người nhạc sĩ thiết tha cỡ nào
Dẫu sai dẫu đúng làm sao
Để tòa xét xử sẽ hầu biết thôi
Nhưng sao cũng chuyện đã rồi
Trong nhà đóng cửa để nhằm dạy nhau !

 

NON NGÀN
(05/02/12)


                   

©

                   

TAY BA

 

Tay ba xuất hiện trước tòa

Bên là Thẩm phán bên là Luật sư

Lại còn bên nữa không dư

Đó là Luật pháp khư khư một bề

 

Thẩm phán phải căn vào luật pháp

Để xử người có tội hay không

Luật đâu có giống thành đồng

Nên chi Thầm phán phải gồng mình xem

 

Luật sư cũng một bề như vậy

Đâu phải ra cãi cối cãi chày

Cãi sao đúng lý cho hay

Giúp người thân chủ tỏ bày tâm can

 

Ấy ba vế rõ ràng là thế

Luật pháp gì cũng phải du di

Quan tòa muốn tránh thị phi

Lương tâm trên hết chuyện gì để sau

 

Xử độc lập đó điều thứ nhất

Xử nhân văn là việc thứ hai

Săm soi tình tiết dông dài

Để rồi kết lại chính ai lỗi gì

 

Chuyện tòa án chẳng màu chính trị

Chỉ nhân văn xã hội được rồi

Cán cân công lý trên đời

Đặt đâu cũng vậy ta thời phải tuân

 

Ngày xưa vốn lệ làng phép nước

Đời bây giờ dân chủ tự do

Ép dân dân phải lật đò

Cho dầu uống nước giở trò mà chi

 

Nên ba cánh phải thì phối hợp

Không chủ quan cứng nhắc cánh nào

Cả ba đều chẳng tào lao

Cả ba phải đúng lẽ nào lại sai

 

Trời đất đó rộng dài năm tháng

Đất dẫu chung phải có phần riêng

Chớ đừng ăn nói huyên thuyên

Đất chung nhà nước lại phiền muôn dân

 

Bởi sản phẩm mồ hôi nước mắt

Có làm ra mới lợi con người

Chớ mà lý thuyết dở hơi

Đời không tức giận cũng đời cười chê

 

Vài dòng thế để bề thỏa đáng

Đứng ngoài chơi bênh vực ông Vươn

Người dân bị ép cùng đường

Cảm thông nên luật phải nương trên đời !

 

 Ngàn Khơi

(04/02/12)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

NGUYÊN LÝ CỦA TỰ DO      

 

Một lần nói cho vạn lần mãi mãi
Người bản nhiên luôn phải có tự do
Không tự do tính người không còn nữa
Không tự do người cũng chẳng ra người !


Dẫu con cá tự do bơi dưới nước
Dẫu con chim cũng vậy ở trên không
Trong thiên nhiên mọi điều luôn thuận lý
Nào cớ chi lại kiềm hãm con người !


Người tự do phải tự mình suy nghĩ
Không vì đâu mà ức chế phát ngôn
Bởi tư tưởng tự do luôn lành mạnh
Không bản năng không quyền lực xen vào !


Người tự do nghĩ gì thì viết nấy
Không âu lo sợ sệt chỉ vì ai
Cùng mọi người phải tự do trao đổi
Những điều hay và lẽ phải trên đời !


Người tự do trên đầu là sự thật
Không chính quyền không lãnh tụ chen vô
Không chính trị như một điều xoàng xỉnh
Mà luôn luôn ngay thẳng ở trên đời !


Cây có thẳng thì dáng hình mới đẹp
Người tự do không luồn cúi lom khom
Trên đầu mình chỉ trời xanh bát ngát
Đứng thẳng bon không cóm róm còm ròm !


Người tự do không bao giờ xu nịnh
Cũng chẳng ưa người xu nịnh với mình
Tâm trong sáng chẳng hô hào tâng bốc
Thấy việc đời sai trái chẳng làm thinh !


Người tự do ghét tràn điều nô lệ
Bởi cá nhân hay ý hệ lam nham
Chỉ trân trọng con người và xã hội
Không hùa nhau không phách lối làm càng !


Người tự do phá tung bao xiềng xích
Không đội đầu không chà đạp lên ai
Không áp bức không để người áp bức
Cùng tha nhân luôn tương kính hòa hài !


Người tự do ghét bất công xã hội
Ghét tuyên truyền dối gạt hoặc nghe theo
Vì chân lý luôn đề cao sự thật
Ghét bít bưng xã hội lẫn con người !


Vậy tự do chính là người đạo đức
Còn độc tài nghịch lý với nhân tâm
Đè người xuống để mình lên cỡi cổ
Hỏi còn đâu là đức hạnh con người !


Trong cuộc thế không có gì biện bạch
Cho độc tài chống dân chủ tự do
Vì mọi người sinh ra đều bình đẳng
Ngang hàng nhau sao phủ nhận tự do !


Có tự do con người không nô lệ
Không vì đâu hạ nhân phẩm con người
Có tự do mới tự mình hít thở
Nhân phẩm người và giá trị tự do !


Nói cụ thể nhân quyền là thế đấy
Là căn cơ cho quyền sống con người
Không tiền chế không buộc ràng giả dối
Độc lập riêng là quyền của tự do !


                      

Đại Ngàn
(04/02/12)



                   

©

                   

NGÀN KHƠI says:


 

HAI ANH CÃI NHAU

 

Hai anh đỏ mặt cãi nhau
Anh cho một cái hay nhiều hơn hai
Anh kia bốp chát bậy nào
Hơn hai mới tốt lẽ nào một thôi !


Cãi nhau một chặp một hồi
Sau đây thuật lại xem chơi tỏ tường
Anh ham một cái đáp cương
Một thì dễ tóm khỏi đường chia phân !


Cái gì gom lại mười phần
Tập trung ta giữ khỏi cần lo xa
Độc quyền dễ trị người ta
Còn như phân tán hóa ra khinh nhờn !


Vả chăng chỉ cách bao quyền
Một mình một chợ khỏi phiền nghĩ suy
Cho dầu hay dỡ những gì
Lấy đâu so sánh quả thì rất hay !


Một mình yên chí rảnh tay
Cũng như ca hát một bè mới vui
Vả chăng một mắt bao nhìn
Tập trung chú ý càng tinh mỗi ngày !


Anh kia nghe vậy đáp ngay
Vậy thì mắt chột chắc hay hơn nhiều
Cần chi hai mắt lêu têu
Mũi cần một lổ cũng đều hít vô !


Chắc anh không biết bao loài
Nhiều hơn hai mắt để coi tỏ tưởng
Trời sinh hai lổ tương đương
Để cùng nhịp thở vẫn thường lợi hơn !


Anh kia tím mặt xanh rờn
Đập bàn xô ghế giận hơn những gì
Hét to chẳng ngại thị phi
Tao ưng như thế thì mày tính sao ?


                             

NON NGÀN
(04/02/12)



                   

©      

                   

NON NGÀN says:


 

TRÍ THỨC HÃY ĐỨNG LÊN !

 

Ô hay trí thức lại ngồi
Ngồi lê đôi mách hay ngồi chi đây
Nên chăng trí thức giả cầy
Biết thì để đó đặng thầy ngồi chơi
Con thuyền xã hội chơi vơi
Ai người trí thức ngồi nơi khoang thuyền
Ngủ đi đâu khác thuyền quyền
Thức mà ngồi đó chật thuyền hay chưa
Ai người trí tuệ vừa vừa
Biết lo toan thức cũng chưa muộn gì
Cuộc đời kẻ đến người đi
Người nào không ngủ vẫn thì thức chơi
Cho nên trí thức ở đời
Thức thời là một lo đời là hai
Chớ như chỉ kiểu tôi đòi
Bảo sao nghe vậy ích gì cho ai
Nhìn xem chính trị đúng sai
Tầm cao hay chỉ xạc xài vu vơ
Có nên phản biện đôi lời
Hay là lớ mớ để thời gian qua
Trung thành đối lập hay a
Trung thành phản biện cũng ra nỗi gì
Bởi người trí thức thường khi
Tầm nhìn bao quát ngại gì tơ mơ
Thức thành như ngủ tôn thờ
Quyền hành, thần tượng thật mơ rõ ràng
Thức cần tế thế an bang
Thức mà bò lết chỉ càng ô danh
Công xưa cha mẹ học hành
Công xưa đất nươc nên danh tháng ngày
Học xong trả chữ cho thầy
Vinh thân ấm cật với bầy thê nhi
Thế thì trí thức làm gì
Cái danh huyền hão ích chi trên đời
Cho nên sẵn biết nói chơi
Gõ vài dòng phiếm cho đời cùng coi
Bởi chưng tháng rộng ngày dài
Làm thơ trau chuốt dễ ai ham gì
Nghĩ sao nói vậy thường khi
Cho vui thiên hạ chẳng gì cũng thơ
Nhắn người trí thức lơ mơ
Hãy nên đứng dậy thẩn thờ ngồi chi
Giơ tay dụi mắt tức thì
Nhìn cho sáng suốt những chi trên đời
Thuyền mành dân tộc chơi vơi
Có nên thép hóa cho đời lên hương
Hay là chỉ lủ tầm thường
Ngợi khen lãnh đạo vấn vương Bác Hồ !


                          

Ngàn khơi
(05/02/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TỪ NGUYỄN THANH GIANG

ĐẾN TRẦN MẠNH HẢO

 

Lời khen Mạnh Hảo thật hay
Tính người chân chất mới tày nhân gian
Thẳng như ruột ngựa rõ ràng
Nhìn trong thực tế lại càng thấy thơ
Thơ đây chẳng phải thơ ngây
Mà thơ phán xét mới hay trên đời
Tuy rằng chẳng phải tuyệt vời
Nhưng thơ chính xác người đời nên khen
Ly thân đã quyết một phen
Đâu còn bịn rịn chê khen những gì
Đường ta ta quyết ta đi
Tình ta ta quyết những gì ta mong
Lấy thơ mà thắp lửa lòng
Ấy Trần Mạnh Hảo thong dong tháng ngày
Hoàng Sa nước mắt vơi đầy
Khen Trần Mạnh Hảo qua lời Thanh Giang
Êch kêu trong tiếng mưa ngàn
Hay là tiếng ếch gọi tràn mong mưa !


 

NON NGÀN
(03/02/12)



 

©

 

NON NGÀN says:


 

XIN CHÀO ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC

 

Lâu nay nghe tiếng đã lâu
Bây giờ mới thấy tận đầu tận đuôi
Tóc mây phơ trắng cả rồi
Râu cằm cũng bạc thôi rồi thời gian
Khi lên làm chủ diễn đàn
Những lời ông nói râm rang cũng tình
Cổ xe đường xốc rung rinh
Lại không có thắng giật mình lắm thay
Ông làm sử học lâu nay
Hỏi ông có muốn nhảy ngay ra ngoài
Muốn lùi không số thì sao
Ông đành tái cấu lẽ nào buông tay
Chuyện đời mới thật là hay
Trên xe tái cấu nói ngay dễ gì
Ông đem Thanh nghị suy bì
Sánh người trí thức những gì ngày xưa
Gió đưa ngọn “cãi” đong đưa
Lái sang Tiên Lãng cũng vừa thời gian
Vụ Đoàn đây rất rộn ràng
Ai sai ai đúng ông càng u ơ
Đổ qua vì Luật đất đai
Chắc như bàn thạch sửa hoài đặng đâu
Lại nay ông cũng hơi rầu
Bắt tay sửa Hiến mái đầu bạc thêm
Quả là ông bắt đầu rên
Sửa sao cho được cái nền còn nguyên
Mới hay ông cũng biết phiền
Tưởng xưa ông nghĩ thần tiên trên đời
Xưa ông tuyên bố rạng ngời
Bây giờ ông biết chạy hoài trong nong
Bởi nhà sử học nằm lòng
Con đường trí thức trong nong chạy hoài !


 

NGÀN KHƠI
(03/02/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

NGUYÊN NHÂN VÀ KẾT QUẢ

 

Chuyện dễ ẹt khói nào không do lửa
Đó là vì sự đốt cháy tự nhiên
Không thể bảo Marx-Engels là tốt cả
Khi gây ra bao nhiêu nỗi kinh hoàng
Sự thật đấy không phải là nói xấu
Bởi việc đời không hiểu hết nhân gian
Tưởng thế sự cứ giống như bài toán
Một cộng hai, là ba, đúng chứ sao
Ôi trí thức ôi triết gia cỡ đó
Khác gì đâu cấp tiểu học không nào
Con người sống vì bản năng cơ bản
Phải làm sao để họ kiểm soát nhau
Có đời nào trứng bỏ vào một giỏ
Rồi kêu to giao cho ác giữ giùm
Khoái độc đoán, trên đời đâu chẳng có
Nên Engels nên Marx quả lầm to
Tưởng vô sản là mẫu người lý tưởng
Đúng hai ông tệ hơn cả học trò
Vì những nước nay chính là xã hội
Mười phần hay, đâu giai cấp đấu tranh
Đâu vô sản đâu có cần chuyên chính
Xin bái chào hai ngài giả triết gia !


 

Non Ngàn
(03/02/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TRẮNG VÀ ĐEN

 

Trắng thì nhìn thấy rõ ràng
Đen thì khuất lấp lại càng tối tăm
Thương thay số phận anh Vươn
Tự nhiên ập xuống trên đầu rủi thay
Ta là trí thức dân cày
Mồ hôi muốn bát cơm đầy thơm tho
Thế nhưng phận mạng ai cho
Thấy ngon nhiều kẻ phải lo nhòm vào
Trên trời có mấy vì sao
Nổi oan dưới thế kẻ nào hiểu cho
Nên khi bị ép ra trò
Người dân chống lại cóc lo chuyện gì
Cho dầu đạn ghém đạn bi
Trong cơn căm phẫn dễ gì buông tay
Kiên cường như thế mới tài
Chẳng may phạm pháp lá bài tự nhiên
Tay không đâu chống chính quyền
Bổng dưng nhà ủi bị khiêng vô tù
Đường đời bao nỗi kỳ khu
Hận lòng chỉ nuốt oán thù vào trong
Đã chơi khí phách cực lòng
Ra tòa tự biện cóc cần luật sư !


 

ĐẠI NGÀN

(03/02/12)


 

©      

 

ĐẠI HẢI says:


 

QUỐC GIA HƯNG VONG
THẤT PHU “HỮU CÁCH”


 

Người xưa nói quốc gia hưng vong thất phu hữu trách
Chữ là vầy nhưng xách bách xang bang
Nước thì nghèo dễ chi mấy ai sang
Trừ những kẻ ăn trên ngồi trước
“Trách” là vậy nên mới là “hữu trách”
Nhưng người dân cũng có “cách” của mình
Thất phu không “nói” linh tinh
Làm ăn cật lực để mình vươn lên
Chỉ đáng tiếc là anh trí thức
Hữu trách đây hay “hữu cách” mới là
Làm sao xã hội tiến ra
Làm sao dân tộc nước nhà vươn lên
Nếu chỉ biết đắp chăn trùm kín
Ấy còn thua hữu trách thất phu
Chuyện đời quả thật lu bù
Nói chơi vài tiếng để ru mộng người !


 

NGÀN KHƠI


 

©

 

 

NGÀN KHƠI says:


 

VIỆT NAM VIỆT NAM

 

Việt Nam máu đỏ da vàng
Hùng Vương dựng nước mãi càng về sau
Biết bao triều đại qua mau
Hùng cường cũng có đớn đau cũng nhiều
Nam Quan đỉnh cũ mến yêu
Cà Mau mũi mới dập dìu sóng xanh
Mọi người quý mến đất lành
Toàn dân muôn thuở công thành dựng xây
Chẳng hay số kiếp đặt bày
Chuyển vào Quốc tế bầy hầy bao năm
Chiến tranh tàn khốc điêu tàn
Chia năm xẻ bảy nổi oan ngút trời
Huênh hoang khẩu hiệu tuyệt với
Nào là đế quốc nào là nhân dân
Mỹ, Nga, Trung Quốc rần rần
Cùng nhau xúm lại dự phần chia xôi
Dân ta bổi hổi bồi hồi
Bao năm chịu khổ cũng rồi tàn canh
Giờ thì đã có hòa bình
Chuyện xưa ôn lại bực mình bao nhiêu
Nước nhà sao giống nàng Kiều
Phong trần có một phải liều đưa chân …


 

ĐẠI NGÀN
(02/02/12)



 

©

         

TRÙNG DƯƠNG says:


 

TÊN NGƯỜI

 

Ngày xưa biết có Trương Chi
Ngày nay lại có một ông Trương Phình
Chuyện đời chẳng lẽ làm thinh
Bật cười nên mới hứng tình viết chơi
Ai trương cũng phải có nơi
Ai phình cũng phải có nơi để phình
Mong ông chớ có làm thinh
Nói cho thiên hạ biết phình ở đâu
Ở đâu trương ít trương nhiều
Ở đâu phình ít phình nhiều cho vui !


 

NGÀN KHƠI


 

©

 

NON NGÀN says:


 

HAI CON NGƯỜI HAI THẾ GIỚI

 

Một người tuổi trẻ tài cao
Tư duy toán học dồi dào hơn ai
Một người nông nghiệp kỹ sư
Hăng say sản xuất chẳng ai như mình
Thế nhưng trời đất gập ghình
Hai người hai cảnh thật tình khác nhau
Người thành áo mũ cao dài
Người thành giam hãm chẳng ai giống mình
Ai làm nên cảnh linh chinh
Cho đường đời bổng gập ghình khó đi
Anh Vươn vươn tới những gì
Anh Châu nghi ngút chẳng gì không ngon
Nên thôi gác tía lầu son
Nên thôi ao vũng vẫn còn bùn xưa
Thế gian nói mấy cho vừa
Số người, cảnh ngộ chuyện xưa nay rồi
Chỉ thương một phận lạc loài
Chỉ khen một phận cho người vinh hoa !


 

NGÀN KHƠI
(01/02/12)



 

©

 

LỜI NHẮN CHO TRẺ

 

Các em tuổi trẻ tài cao

Nên đi học toán lẽ nào lại không

Bảo Châu thấy vậy mà thông

Đưa mình lên cũng ngang dòng thế gian

 

Các em tuổi trẻ cần sang

Nên đi học triết mở mang tình đời

Tư duy trí tuệ tuyệt vời

Cao siêu nhân loại ta thời mới hay

 

Có gì mà chỉ Mác Lê

Triết cùn nhồi nhét như in mực tàu

Việt Nam văn hóa càng cao

Nhìn ra thế giới tự hào Lạc Long

 

Nhưng xin đừng có xuôi lòng

Văn gừng văn nghệ tập tành làm thơ

Kiểu thơ con cóc trên đời

Hoan hô tâng bốc đứng ngồi lam nham

 

Hoặc thơ tình ái lang nhang

Chỉ yêu với thích uổng trang anh hào

Cũng đừng đặt nhạc tào lao

Phạm Quỳnh sống lại ối dào Phạm Tuyên

 

Mà thôi khỏi nói huyên thuyên

Phải nên trí thức bốn miền không gian

Chớ đừng trí ngủ mơ màng

Cuộc đời uổng phí thế gian chê cười !

 

NGÀN KHƠI

(01/02/12)

 

©

 

TÌNH YÊU VÀ THỰC CHẤT

 

Tình thực chất hay là tình lãng mạn

Tình xác thân hay ý thức điệu đàng

Ta muốn hỏi em trả lời chính xác

Khi tình yêu bao trọn cả không gian

 

Ai chẳng biết thân ngọc ngà tuyệt diệu

Như băng trinh như búp nỏn trên cành

Như trái chín ngạt ngào hương tỏa ngát

Có bao giờ không ngây ngất hồn anh

 

Những va chạm đầu đời bao tê dại

Lâng lâng sao từ những bút tay ngà

Như chết mất khi ngực trần đã lộ

Như chơi vơi cùng thân xác kiêu sa

 

Những khi ấy tâm hồn hay ý thức

Hay xác thân rung động cả làn da

Ngà ngọc ấy lấy gì đâu sánh nỗi

Ngút toàn thân trong ý thức chan hòa

 

Đấy thân xác đê mê và đắm đuối

Em như anh và cùng cả hai ta

Không phân biệt đều thảy trong ngụp lặn

Trời đất quên chỉ nhớ một mình ta

 

Ấy quy luật thiên nhiên là thế đấy

Như con ong cái bướm vẫy cùng hoa

Bởi thân xác cả trời hoa mật ngọt

Ngại gì chi tinh khiết với gian tà

 

Trời đất đó hữu tình mà có lý

Bởi không dưng nào cuốn hút bao giờ

Không hoa đẹp có đâu thành trái ngọt

Chẳng nhụy thơm dễ ong bướm la đà

 

Đấy tình yêu một lần anh muốn nói

Nói em nghe cho tất cả vạn lần

Trời bất diệt vì tình yêu lẽ sống

Như dục tình cao ngất phải không em

 

Anh muốn nói em chẳng cần e ấp

Mở hồn ra và thụ hưởng ân tình

Trái cấm đó ta cùng nhau ngây ngất

Ta cùng nhau tận hưởng mối hương trinh !

 

Võ Hưng Thanh

(01/02/12)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TỤC MÀ THANH

 

Tục xưa có lắm cái hay
Bây giờ hiện đại nói ngay hơi phiền
Ấy là xưa vốn thiên nhiên
Còn nay tân tiến lại phiền kiểu xưa
Thế nhưng hiện tượng là thừa
Cốt nhằm bản chất con người tự nhiên
Có ai thánh thiện thần tiên
Thảy đều vui vẻ giữa miền nhân gian
Dục tình như nước non ngàn
Thời nào chẳng có miên man nổi niềm
Gái trai ham muốn tự nhiên
Làm sao kín đáo khỏi phiền người ta
Chỉ khi đèn tắt mới ra
Xông xao hì hục quả là thần tiên
Tay trần sờ nắn tiên thiên
Ai đem cực lạc về miền nhân gian
Tục xưa ôi quả điệu đàng
Có thần dẫn dắt cả làng đều tuân
Chớ như trai gái chẳng gần
Chẳng chơi đến bến lại phần xẻo xuôi
Khiến cho làng sẽ mất vui
Rầy rà sinh chuyện quả xuôi cho làng
Thế nên tuân thủ lệ làng
Trai thì được bóp gái càng được vui
Khá khen phong tục lạ đời
Ngày xưa có đấy bây giờ lại không !


 

NON NGÀN
(01/02/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

 Ở TÙ

 

Ở tù cũng vẫn con người
Nhu cầu vẫn có như người ngoài song
Nhất là trí thức chong chong
Phải cần đồ đọc thì lòng mới vui
Cho nên ông Vũ ở tù
Cũng là Tiến sĩ, trọng người mới hay
Ấy là nhân ái ở đời
Ấy là sự lý cùng trời xưa nay
Bà Dương Hà quả rất hay
Thương chồng như vậy có ngày nên danh !


 

NON NGÀN


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TƯƠNG ĐỐI

 

Mọi điều tương đối ở đời
Mình hay lại cũng có người hay hơn
Mình giỏi một người ta giỏi nữa
Mình khôn lanh lắm kẻ khôn lanh
Chuyện xưa vỏ quít móng dày
Chuyện nay phản biện để đời hay ra
Chứ như kiểu lâu la một bọn
Đất nước rồi sẽ được tới đâu
Cho nên quả tiếc Bảo Châu
Bổng dưng dừng lại ngỏ hầu để chi !


 

TRÙNG DƯƠNG


 

©

 

NON NGÀN says:


 

TỪ BAO CAO SU

ĐẾN GIẢI THƯỞNG FIELDS

 

Bao su từ thuở ra đời
Mỗi lần mang một dễ cần tới hai
Quá cẩn thận vì lòng sợ thủng
Hay còn ham nhiều bận thêm vui
Chẳng ai biết hết sự tình
Cái gì thêm bớt chỉ mình biết thôi
Giải Fields toán ra đời cũng thế
Thưởng những người tính toán tuyệt hay
Một, hai, chẳng lộn mảy may
Mới nên tuyên bố một ngày đáng khen
“Đừng có sợ”, “gì đâu sợ hãi”
Phản biện thôi sợ hãi lẽ nào
Nếu đời toàn chuyện tào lao
Mọi người sợ hãi, khi nào sáng ra
Song cái lẽ người ta vẫn thế
Khi đã nên có chức, có tiền
Có danh, có phận đàng hoàng
Nhà cao, cửa rộng lại càng thấy ngay
Lại thấy sợ những ngày cay đắng
Đã có rồi, dễ để mất sao
Nên rơi vào lối tào lao
Việc đời cứ mặc, ta nào quan tâm !


 

TRÙNG KHƠI


 

©

 

NGƯỜI CÕI TRÊN

 

Đúng ông đồng cốt tuyệt vời

Nói xong chẳng đợi hết lời thăng luôn

Tùng xèng cứ đánh luồng tuông

Phán câu rợn gáy lấy khuôn để đời

Ai ơi cần phải thức thời

Đừng mong trí thức trên đời tốt luôn

Nói nghe ra lại thấy buồn

Vấn đề nhân cách chỉ luôn đặc thù !

 

NON NGÀN

 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

DÂN TA

 

Xin đừng có trách dân ta
Thông minh thừa đấy lại ra ngu đần
Ấy vì hoàn cảnh không cân
Thông minh là thế ngu đần là kia
Một người mới giỏi giang chưa
Ba người chụm lại thành chưa bằng người
Thông minh thuộc loại tuyệt vời
Mà dân dốt nát vậy thời do đâu
Nghĩ hoài từ trước tới sau
Hóa ra con tạo cơ cầu mà chi
Thực dân phong kiến một thì
Rồi còn ý hệ những gì ngoại lai
Cho nên gột được mới tài
Mới thành dân tộc lâu dài ngàn năm
Lạc Hồng mới rõ tiếng tăm
Chớ đâu Hồng Lạc chỉ như lạc loài !

 

ĐẠI NGÀN
(01/02/12)

 


 

©

 

NON NGÀN says:


 

THẬT VÀ DỎM

 

Thật thì chắc nịch như cua
Dỏm thì chẳng khác con rùa bò chơi
Tiến sĩ thật học thời tóe khói
Đặt yêu cầu sáng tạo lên trên
Góp phần khoa học xây nên
Mỗi đề tài mới làm nền mai sau
Tiến sĩ dỏm lau hau láu háu
Cốt tìm ra đề dễ để làm
Chỉ cần kết quả lam nham
Miếng bằng bỏ túi càm ràm là hay
Quả học thuật bầy nhầy có khác
Chỉ giống như bạng nhạng bàng nhàng
Lênh khênh đầu ngỏ cuối làng
Chỉ cần bằng cấp để càng nên danh
Mặc thế cuộc gập gành lây lất
Mặc non sông lất phất mưa phùn
Chỉ cần danh lợi đầy vun
Dân nghèo dân thiếu chẳng buồn đoái trông
Tiến sĩ dỏm nói không phải tệ
Chỉ xênh xang áo mũ bề ngoài
Cóc cần khoa học sâu cao
Cóc cần học thuật dồi dào để chi !


 

NGÀN KHƠI


 

©

 

TRẺ RỒI GIÀ

Trẻ xong rồi lại tới già
Có gì tiếc nuối có gì lo xa
Trẻ như sương sớm bao la
Già như cả một nụ hoa chuyển mình
Hoa tàn thì trái đầy cành
Trái rồi mầm mới trên nền thanh xuân
Tuổi thơ tiếp tục lên đường
Tuổi già đợi đó vấn vương nỗi gì
Cho nên không chút thị phi
Coi đời là mộng có gì để lo
Mộng đời dầu nhỏ dầu to
Mộng lòng như thể con đò qua sông
Gió đưa mây biếc đầy đồng
Đời đưa hiện thực cho lòng vô tư
Sống đi chẳng phút chần chừ
Đời vui sao lại coi như chẳng gì
Xuân sang hạ đến rồi đi
Thu tàn đông hết lại thì xuân sang
Đời mà vòng kín thế gian
Đời mà vòng kín nhân gian lẽ thường
Thôi thôi chi nói tỏ tường
Nói vừa hiểu thoáng ngàn phương cuộc trần !

Võ Hưng Thanh
Ngẫu hứng trong phút giây
(31/01/12)

 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

ÔNG ĐỒNG

 

Ông Đồng nói thế mà hay
Mỗi khi ra ngõ gặp ngay anh hùng
Bây giờ chinh chiến tàn rồi
Chỉ còn Tiến sĩ đứng ngồi mọi nơi !


 

TRÙNG KHƠI


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

TRỌNG NGƯỜI

 

Trọng người mới trọng tới thầy
Khinh người đâu tạo ra thầy làm chi
Chỉ cần tạo hòn bi muôn loại
Giống hệt nhau quá xá quà xa
Thế là yên chí cho ta
Khỏi ai lén phén mình ta an lành !


 

NON NGÀN


 

©

 

THẾ HỆ 9X

 

Quả là thế hệ ngày nay

Đã lên 9X khác ngày thời xưa

Ngôn từ nào khác đám dưa

Đọc vào tá hỏa hiểu bừa chẳng nên

Ký âm ký tự lềnh khềnh

Mô tê chẳng biết nói lên điều gì

Hóa thành quốc tế thường khi

Còn đâu ngôn ngữ những gì thuở xưa

Tình đời bao quãng nắng mưa

Dễ gì con cút nhốt bừa lồng quê

Uổng công mà cũng ê chề

Chế Lan Viên hỡi hết "phê" chưa nào

Đi tìm hình nước là bao

Người xưa không thấy lẽ nào giờ đây

Nhà thơ quả thật giả cầy

Trẻ em chẳng nhớ chuyện đây rõ ràng

Nước nhà muôn dặm quan san

Đến thời 9X rộn ràng hỡi ơi

Đã toàn cầu hóa mất rồi

Tiếc người thi sĩ bật chồi ngày xưa !

 

 ĐẠI NGÀN

 (31/01/12)

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

HAY, HAY

 

Ông Bảo Đại là vua yêu nước
Ông còn yêu đủ thứ trên đời
Nhảy đầm uống rượu vui chơi
Bên thời mỹ nữ bên thời thú săn
Yêu nước lắm chẳng bằng chơi đã
Nghĩ làm vua giao cả quyền hành
Có anh thay mặt ngon lành
Để ta rãnh rỗi trọn dành vui chơi
Nên mới tới chuyện đời là vậy
Ông Diệm lên hất cẳng ngon ơ
Làm vua đâu phải để thờ
Tôi vì đất nước dễ chờ vua sao !


 

 NON NGÀN

 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

BÁC ƠI !

 

Bác ơi tiêu cực làm gì
Cứ ra đường ấy mỗi khi lại buồn
Loạn xà ngầu chạy luông tuông
Nhìn dân trí vậy có buồn mà chi !


 

NON NGÀN


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

TRẦN HUỲNH DUY THỨC

 

Thức khuya trăn trở làm gì
Bóng huỳnh le lói nhiều khi lại buồn
Tư duy chữ nghĩa càng tuôn
Thức thời đơn độc chẳng buồn lắm sao
Nhân quyền chi có lạ nào
Ai mà chẳng biết tào lao làm gì
Pháp quyền, pháp chế nhiều khi
Dân còn dốt nát dễ gì hiểu sao
Tám mươi lăm triệu đồng bào
Từ từ nâng cấp lẽ nào nôn chi
Cha già vất vả thường khi
Chạy đôn chạy đáo con thì tìm đâu
Công linh phụ tử nhiệm mầu
Biết ai thông cảm ngỏ hầu nguôi ngoa
Trần Văn nhiều nỗi xót xa
Huỳnh hoàng mong được lối ra sớm chiều
Đời suông chẳng đẹp bao nhiêu
Nên Huỳnh Duy Thức đã liều một phen !


 

 NON NGÀN
 (31/01/12)



 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

ĐỪNG HAM

 

Đừng ham đứng giữa làm gì
Phải che phải đậy lắm khi bực mình
Cần chi mọi chuyện linh tinh
Tênh hênh ra vậy thế tình thêm vui !


 

 NON NGÀN


 

©      

 

NGÀN KHƠI says:


 

KHỔNG TỬ VÀ CÁC MÁC

 

Khổng phu tử nhiều ngàn năm trước
Bậc hiền nhân sáng suốt tuyệt vời
Ông luôn nhấn mạnh chữ “thời”
Thời là uyển chuyển có đời nào sai
Thời quân chủ thì ngài nói vậy
Thời tự do lại khác hơn nhiều
Minh quân thì mới tôn quân
Còn như bạo chúa “lột quần” hắn ra
Ấy thế sự người ta vẫn thế
Hậu duệ người Mạnh tử vẫn hay
Đúng là chính trị bậc thầy
Chữ “Nhân” cốt lõi để bày làm gương
Chỉ tới lúc Tây Phương dậy sóng
Ngàn đời sau Các Mác đẻ ra
Ngựa non háu đá cùng trời
Đưa ra lý thuyết cho đời hoảng kinh
Giống động đất rập rình chẳng khác
Giương lên cao giai cấp đấu tranh
Chữ nhân phủi sạch rành rành
Chỉ còn khốc liệt toanh hoanh cõi đời
Nhưng thế sự đổi dời có lúc
Rồi xem ra tỉnh giấc có thời
Chỉ còn sót lại đôi nơi
Giữ thần giữ thế để đời làm vua
Ấy chẳng khác chi thời phong kiến
Vua băng hà con tiếp lên ngôi
Triều thần một bọn dở hơi
Cúi đầu rạp lạy đặng thời vinh lây
Khiến thế sự tầy huầy nên vậy
Khổng tử xưa có thấm vào đâu
Bởi vì có Mác trên đầu
Ông thần này thật chỉ hầu mát dây !


 

NON NGÀN
(31/01/12)



 

©

 

TRẺ RỒI GIÀ

Trẻ xong rồi lại tới già
Có gì tiếc nuối có gì lo xa
Trẻ như sương sớm bao la
Già như cả một nụ hoa chuyển mình
Hoa tàn thì trái đầy cành
Trái rồi mầm mới trên nền thanh xuân
Tuổi thơ tiếp tục lên đường
Tuổi già đợi đó vấn vương nỗi gì
Cho nên không chút thị phi
Coi đời là mộng có gì để lo
Mộng đời dầu nhỏ dầu to
Mộng lòng như thể con đò qua sông
Gió đưa mây biếc đầy đồng
Đời đưa hiện thực cho lòng vô tư
Sống đi chẳng phút chần chừ
Đời vui sao lại coi như chẳng gì
Xuân sang hạ đến rồi đi
Thu tàn đông hết lại thì xuân sang
Đời mà vòng kín thế gian
Đời mà vòng kín nhân gian lẽ thường
Thôi thôi chi nói tỏ tường
Nói vừa hiểu thoáng ngàn phương cuộc trần !

Võ Hưng Thanh
(Ngẫu hứng trong phút giây)
(31/01/12)

 

©

 

TIẾN SĨ CUỘI

 

Ngày xưa tiến sĩ thi Đình

Ngày nay tiến sĩ tự mình thi chơi

Thi Đình phải vấn với vua

An bang tế thế có thừa mới nên

Bây giờ tiến sĩ lềnh khênh

Giống ra tới ngõ gặp thiên anh hùng

Đời nay đánh trống thùng thùng

Mời anh lên kiệu để cùng diễu chơi

Xác xơ kệ mặc đất trời

Ta cần tiến sĩ cho đời lên hương

Tiến sĩ ấy giống đường cuội rắc

Bước lên đi chổng chễnh chồng chềnh

Ở đời mưu sự cái danh

Đem tiền đút lót học hành mà chi

Nhưng dù học thường khi cóp chép

Có cần chi nghiên cứu tìm tòi

Chỉ cần bảo đảm theo khuôn

Viết như loài vẹt có bằng cấp ngay

Ấy chính thế nhân tài là thế

Đều phải nên những bản cóp bi

Điều cần đường lối chủ trương

Đâu cần khoa học vạn đường nhiêu khê

Có bằng cấp vinh thê ấm tử

Có cần chi lử nhử lừ nhừ

Thế gian vạn sự ầm ừ

Mũ ni che mắt danh từ che tai

Nhưng trong nước rồi ra chẳng đủ

Phải bắt ngay điệu nhịp bên ngoài

Phải cần hoạch định chỉ tiêu

Tuyển ra ngoại quốc đại trà cho xôm

Phải chừng ấy quay vòng năm tháng

Hai chín ngàn tiến sĩ cần thêm

Hóa ra cuội chẳng nhiều bằng

Long nhong lóc nhóc chị Hằng coi khinh

Ôi quả thật giật mình kinh sợ

Tiền chi ra ngân sách đổ vào

Nhân dân còm cõi ra sao

Cho ông tiến sĩ mũ cao áo dài

Thưa Nguyễn Khuyến người tài quá xá

Trăm năm xưa người đã phán rằng

Mảnh giấy quả thành khoa giáp bảng

Nét son điểm xuyết mặt văn khôi

Tấm thân xiêm áo ôi sao nhẹ

Cái giá khoa danh quả mới hời

Giấy nhẹ bốc lên miền cực phẩm

Nặng thì hòn cuội rãi đường chơi !

 

ĐẠI NGÀN

(31/01/12)

 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

ĐỌC

 

Đọc xong mới thấy rụng rời
Biết bao nhiêu chuyện con người thế gian !

Ai làm thiện ai toàn làm ác
Ai khôn lanh ai mãi ngu si !

Thương người đến lúc thường khi
Ta như thờ thẩn những gì ưu tư !

Quả đời thực thực hư hư
Đời như ảo ảnh lại như trò đùa !

Thương thay cái phận con người
Cũng giòng máu ấy đười ươi không bằng !

Chính vì bởi trên rừng muôn thú
Dễ có sao ngôn ngữ con người
Hét la xúc cảm thường thôi
Có đâu ngữ nghĩa trên đời nhiêu khê !

Sống đơn giản mọi bề mây gió
Không nhiễu nhương xã hội như người
Chẳng gì chính trị chính em
Chẳng gì lý thuyết cao siêu khật khùng
Chẳng gì lãnh tụ anh hùng
Đầu đàn cần chỉ lạnh lùng vậy thôi !

Cho nên cái kiếp con người
Đọc xong mới thấy thua loài đười ươi !

 

NON NGÀN
(30/01/12)

 


 

©

 

NGƯỜI CÕI TRÊN

 

Đúng ông đồng cốt tuyệt vời

Nói xong chẳng đợi hết lời thăng luôn

Tùng xèng cứ đánh luồng tuông

Phán câu rợn gáy lấy khuôn để đời

Ai ơi cần phải thức thời

Đừng mong trí thức trên đời tốt luôn

Nói nghe ra lại thấy buồn

Vấn đề nhân cách chỉ luôn đặc thù !

 

NON NGÀN         

(30/01/12)

 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

SỐ NGƯỜI – SỐ ĐỜI

 

Giầy còn có số nữa người
Quần còn có số nữa người trần gian
Chém cha cái kiếp hồng nhan
Nàng Kiều chịu số đoạn tràng ngày xưa
Thế nên ai được làm vua
Con liền có số được ngôi sau này
Chuyện đời đó chẳng hề sai
Từ thời thượng cổ tới nay khác gì
Ai đi chinh chiến trường kỳ
Bỏ thân trận địa chỉ vì số xui
Còn ai ngồi mát ăn vàng
Vang danh thiên hạ chói chang bội phần
Thế rồi Trời cũng cân phân
Số ai ra đó có phần khỏi lo
Trách chi bao kẻ giả đò
Sặc mùi chính trị vãi tro ra đời
Dụ người dốt nát mù khơi
Cuối cùng cốt để ta đời lên hương
Ối thôi đời chỉ thói thường
Gạt qua gạt lại kiểu phường con buôn

Nên soi cho đến tận nguồn
Chỉ người chân chính mới suông con người !

 

NGÀN KHƠI
(30/01/12)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THÂN GỬI BÙI LÂN

 

Lâu rồi mới gặp lại lân
Lần này tử tế bớt phần lôm côm
Xưa kia múa máy om sòm
Bây giờ chững chạc quả an tấm lòng
Dẫu sao trống ngược kèn xuôi
Giữa dòng thế sự khó vui tâm tình
Nhiều khi viết cũng linh tinh
Như lân nhảy nhót nhiệt tình đấy thôi
Bây giờ năm mới tới rồi
Gặp lân múa tết quả thời vui sao !

 

ĐẠI HẢI

(29/01/2012)


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

MẶT MO

 

Mới nhìn cái bản mặt mo
Cũng đà thấy thối nhiều trò khó tin
Bởi con lãnh tụ kìn kìn
Phong hàm đại tướng như mìn nổ ra
Rồi thì lãnh tụ băng hà
Con lên thế chức làm cha trên đời
Éo ơi lãnh tụ con dơi
Từ trong bóng tối rạng ngời bay ra
Đúng là cái kiếp người ta
Bắc Triều Tiên ấy quả là đại ngu
Cả bao nhiêu triệu con người
Bổng dưng cúi rạp đội thằng oắt con
Ba đời ông cháu lon chon
Đóng vai lãnh tụ mõi mòn nhân dân
Quái thai xã hội vạn phần
Thế gian khinh thị cóc phần nào vinh
Chẳng qua độc trị dân tình
Người người ta oán nín thinh trong lòng
May mà Các Mác đi đoong
Thử như còn sống dễ hòng viết chi
Lênin nào mấy khác gì
Phải chi sống lại để đi công trường
Hoan hô triết thuyết mười phương
Rùm beng thế giới dọn đường âm ti
Hết Mao, Pôn Pốt nay thì
Đến chàng công tử trị vì làm vua
Chính Ân Kim số con rùa
Rùa vàng lên trị cái loài củ sâm
Ăn vô miệng đỏ lòm nhòm
Hoan hô lãnh tụ tiếng vang ngất trời !


 

NON NGÀN
(30/01/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THỨC VÀ NGỦ

 

Ngủ suốt năm canh thức ích gì
Thức rồi trời sáng biết làm chi
Đêm trường thiên hạ đua nhau ngủ
Há thức mình ta ích mấy khi
Thức ngủ luân phiên đời vẫn vậy
Anh hùng nhi nữ bất tương tri !


 

NON NGÀN

(29/01/2012)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

LẠC THÀNH

 

Cuộc đời vẫn có Lạc Thành
Thà lê lết đấy trong vành sạch bong
Cái gì chẳng sạch không ăn
Sống bằng đạo hạnh quả hơn đời thường
Đất đai giòng tộc bay hương
Chẳng buồn luồn lách tìm đường tiến thân
Hoan hô một phát chân thành
Lạc Thành giữ vững cóc cần chi thêm !


 

NON NGÀN

(29/01/2012)


         

©

 

NON NGÀN says:


 

ĐỪNG NÊN

 

Đừng nên đụng đến thành đồng
Bác Hồ Sĩ Thoảng quả gồng mình a
Năm nay tám bó nở hoa
Mới hay hai Bác kể ra chuyện đời
Bác thì đi tận mù khơi
Bác thì ở lại ngủ chơi mơ màng
Cuộc đời hai Bác đều sang
Mặc ai cứ ngủ mình càng thức chơi … !


 

NGÀN KHƠI

(29/01/2012)


 

©

 

TRÙNG DƯƠNG says:


 

CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI

 

Ai không biết đọc trên đời
Đọc hoài cũng nhiễm chuyện thời lạ chi
Tai nghe mãi cũng thường khi
Nhập tâm rồi cũng ngỡ y chuyện đời
Thế nên thủ thuật nhiều nơi
Tuyên truyền quảng cáo động trời chứ sao
Ở đâu cũng thấy anh hào
Ở đâu cũng thấy ngạt ngào hương hoa
Ở đâu cũng thấy bày ra
Đua nhau ca ngợi thật là thần tiên
Thánh thần vang dội khắp miền
Chuyện như ông Mạc đã phiền chi ai
Thế nhưng bởi lỡ lên đài
Bây giờ xin lỗi chẳng hoài công chi
Nên thôi huề cả làng đi
Cái gì qua hết cũng thì vậy thôi
Nói chung cũng chỉ là người
“Chơi nhau một cú” để vừa lòng nhau !


 

NON NGÀN
 (28/01/12)



 

©

 

CHUYỆN VUỐT RÂU HÙM

 

Hùm nào lại muốn không râu
Râu dài không vuốt để lâu uổng nào
Chuyện đời nhiều kẻ tào lao
Râu hùm vuốt nịnh tầm phào giống ai


 

ĐẠI NGÀN
(23/01/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

THAN ÔI

 

Than ôi kẻ chữi ngút trời
Than ôi người nịnh tơi bời lá hoa
Than ôi Tố Hữu mồ ma
Than ôi những kẻ thứ ba thành phần
Than ôi Đức Thảo họ Trần
Than ôi Hữu Thọ Nguyễn cần đâu xa
Than ôi dân chủ cộng hòa
Than ôi dân chủ cộng hòa miền Nam
Than ôi Bảo Đại hoàng triều
Than ôi Đình Diệm cộng hòa Việt Nam
Than ôi tổ quốc giang san
Than ôi dân tộc Việt Nam hiền hòa
Than ôi vô sản một nhà
Than ôi quốc tế đều là anh em
Than ôi cách mạng đứng lên
Than ôi thế giới rùm beng đại đồng
Than ôi Các Mác, Lênin
Than ôi học thuyết đào mồ tự chôn
Than ôi tư bản cạnh tranh
Than ôi đế quốc giẫy đành đạch kia
Than ôi yêu nước đi, về
Than ôi súng đạn ê hề chiến tranh
Than ôi máu lạnh hoành hành
Than ôi giai cấp đấu tranh những ngày
Than ôi Hồng vệ binh đầy
Than ôi trí tuệ đạt ngày đỉnh cao
Than ôi cách mạng lao xao
Than ôi bè lủ năm nào bốn tên
Than ôi căm ghét cùng mình
Than ôi lấy búa đập đầu dân đen
Than ôi xây dựng Ăng Ca
Than ôi giết hại đến ba triệu người
Than ôi nhân loại đười ươi
Than ôi dễ sợ con người thế gian
Than ôi lịch sử hoang tàn
Than ôi khẩu hiệu oang oang bao ngày
Than ôi kẻ xấu người ngay
Than ôi kẻ tốt lẫn bầy gian ngoan
Than ôi thế giới địa đàng
Than ôi thực tế thế gian những ngày
Than ôi nhiều nữa lắm thay
Than ôi khép lại cũng may là vừa !


 

NON NGÀN
(22/01/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

(HỌA LẠI THƠ CỦA ÔNG TRẦN MẠNH HẢO)

 

GIUN VÀ RỒNG

 

Con giun ngắn ngủn chú rồng dài
Giun lại đeo đòi gánh núi sông
Xéo lắm đất trời đâu cũng quặn
Rồng dài mới phận cứu non sông


 

©

 

HỎI CHUỘT

 

Méo rước rồng về rồi hả chuột
Cớ sao còn đục mãi non sông
Thử xem cơ vận mà không tới
Chuột bọ loài ngươi há ngập đồng


 

©

 

HOA CHO MINH HẰNG

 

Hoa nào sánh với chị Hằng
Hoa nào cứng cõi cho bằng chí kia
Hoa dầu có đỏ như đào
Có hương thơm ngát sánh sao chị Hằng


 

©

 

ÁO DÀI TRÓC RÉT

 

Năm nay khí lạnh về nhiều
Áo dài đâu tránh gió hiu hiu tràn
Môi son má phấn rộn ràng
Nữ nhi khắc khoải bộn bàng Hoàng Sa


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CHÂN TƯỚNG CON NGƯỜI

 

Ở đâu cũng chỉ con người
Con người tục lụy thông thường thế gian
Ai cũng vậy phải ăn để sống
Ai sinh ra để ngáp khí trời
Cho nên vạn sự muôn nơi
Cái gì thực tế vẫn thì lợi hơn
Người lý tưởng bông lơn nói dại
Dễ gì đâu thần thánh trên đời
Cái gì tương đối mà thôi
Chỉ nhờ giáo dục chỉ nhờ lương tâm
Giáo dục hỏng, lương tâm chó táp
Vậy là đen xã hội, cuộc đời
Thế nên lớp lớp mọi nơi
Ai là người tốt ai là người gian
Chỉ dân chủ rõ ràng mới tốt
Và tự do mới tột con người
Chớ chi gò ép làm vui
Như cây bông uốn kiểu trồng bôn sai
Chính ấu trĩ bất tài là vậy
Nghĩ tào lao tưởng đẹp cho đời
Thật tình chỉ tệ mà thôi
Con người giả dối con người mưu mô
Chỉ muốn tốt tiền đồ cá thể
Còn tha nhân xã hội mặc ai
Danh từ sẵn đó mà xài
Còn trên thực chất dễ ai có lầm
Cho nên muốn nói công tâm
Khi nào dân chủ mới cần công khai
Còn như ôm mộng độc tài
Độc càng dĩ độc trị ai bây giờ
Chán thay chân tướng con người
Vì mình mà nói vì đời ngon ơ !


 

NON NGÀN
(21/01/12)


 


 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

 GIẤY VÀ BÚT

 

Giấy là để viết cho đời
Bút là để viết cho người thế gian
Viết sao sạch sẻ đàng hoàng
Còn như viết nhảm lang nhang làm gì
Chuyện đời bao nỗi thị phi
Cái gì viết đúng mới thì viết hay
Viết sao để lại đời này
Viết sao có ích cho miền nhân gian
Chớ chi xu thế bộn bàng
Xu thời mà viết thế gian càng cười
Tuyên truyền chính trị bao nơi
Trở thành nghề sống quả thời ích chi
Trăm năm bia đá còn ghi
Ngàn năm bia miệng dễ gì phôi pha
Cho nên trong cõi ta bà
Lăng xăng chính trị lại là chính em
Để xây thế giới địa đàng
Văn chương phịa đặt lan man cõi trần
Trăm năm rồi cũng quay vòng
Vòng quay trở lại đầu dòng năm xưa
Bao nhiêu xương máu thành thừa
Bao nhiêu nước mắt cho vừa lòng nhau
Thế nên ngẫm nghĩ trước sau
Cụ Đồ Chiểu ấy quả người sáng hay
Nhà thơ đã quyết ra tay
Bút tà dễ bấy, đâm hoài thằng gian !


 

NGÀN KHƠI
(20/01/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

PHỤ ĐỀ THƠ

 

Trứng rồng lại nở ra rồng
Liu điu lại nở ra dòng liu điu
Tích xưa nói ít hiểu nhiểu
Rồng vàng nước Việt còn nhiều hay chăng ?


 

NON NGÀN
(21/01/12)


 

©

 

NON NGÀN says:


 

DIỄN LÙI VÀ DIỄN TIẾN

 

Diễn lùi có nghĩa lùi hoài
Còn như diễn tiến luôn đời tiến lên
Khá khen Duy Thức ưu tiên
Bỏ công đèn sách ưu mang phận người
Tiêng Anh tiếng Việt thảy rành
Một lòng quyết chí tâm tình riêng tư
Chẳng may lại phải ở tù
Lòng cha đau xót cho dù gian nan
Quyết tâm bộc bạch nhiều đàng
Mong chi con trẻ được sang trang đời
Giải oan thế sự ngậm ngùi
Trình điều Thức nói cho nhiều người xem
Ô hay nói thế cũng êm
Có gì mà lại muốn em phải tù
Hay là Thức có gì sai
Chuyện này phải hỏi ông Tòa xưa kia
Dẫu sao việc vốn đã rồi
Rạch ròi chữ nghĩa vậy thời cũng hay
Nhân đây vừa được đọc bài
Góp thêm ba chữ cơ may cứu người !


 

ĐẠI NGÀN
(20/01/12)



 

©

 

ĐẠI HẢI says:


 

NHÌN CHUNG THẾ CỤC

 

Nhìn chung thế giới vẫn vui
Sinh ra ông Mác tiếp thời ông Lê
Đánh cho “Đế quốc” ê chề
Cuối cùng rồi cũng đề huề như nhau
Mác xưa như đã bạc râu
Lê xưa như đã gục đầu suy tư
Chuyện đời quả thật quả hư
Anh Mao tung chưởng nhử từ nhân gian
Chiến tranh để lập địa đàng
Đến Hồng binh vệ tan hoang nước nhà
Ôi Trung hoa ôi Trung hoa
Ngàn năm văn hiến bây giờ là đây
Văn minh dân chủ giả cầy
Ăn vô đã mắc nhập nhầy bao năm
Thế rồi Pôn Pốt thăng hoa
Ăng Co lấy búa đập đầu dân đen
Rất chi thế sự nhập nhằng
Chỉ toàn khẩu hiệu lăng nhăng trên đời
Giục anh vô sản đứng ngồi
Quyết tình hăng hái đổi dời núi sông
Thế nên sinh được Nhật Thành
Nắm quyền liên tục ba đời làm vua
Xài dân như thể đồ chùa
Nước nhà chẳng khác xơ dừa lau chân
Tôn xưng lãnh tụ vạn phần
Nhân dân chỉ thấy ngu đần là sao
Ối thôi cái kiếp ba đào
Con người quả thật đào mồ chôn nhau
Đại đồng từ trước đến sau
Mù khơi chỉ thấy lau hau trên đời
Tích xưa chuyện cũ nói chơi
Hoan hô ông Mác đồng thời ông Lê !


 

NON NGÀN
(20/01/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

THƠ

 

Thơ như tiếng nói tâm hổn
Làm thơ như thể lên non tìm trầm
Tìm trầm vì bởi mùi hương
Tìm trầm vì bởi con đường mây bay
Ai đem thơ lạ về đây
Những vần thơ lạ như mây non ngàn
Con đường thơ vượt quan san
Con đường thơ vượt non ngàn bao la
Nên thơ nếu kiểu đường tà
Hồn thơ hạ xuống ta bà thế gian
Aragon vượt quan san
Mừng cho Mạnh Hảo trần gian tuyệt vời !


 

Võ Hưng Thanh
(19/01/12)



 

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

THƠ TÌNH

 

Đêm nay vui bạn vui bè
Ta cùng nhau uống cho say đất trời
Rượu nồng trong chóe đầy vơi
Với anh đâu sánh hai bầu vú em
Rượu tình dễ cạn đâu em
Tình nồng anh dễ bao giờ cạn đâu
Em như tạo hóa nhiệm mầu
Con nai động đực rõ dầu nai tơ
Đôi gò bồng đảo hoa mơ
Giống hai chóe rượu đang chờ anh đây
Rượu tình càng uống lại say
Xin em giốc hết để say anh nhiều
Mặt trời chưa xế bóng chiều
Con nai dù chạy đến nhiều cũng thôi
Chiều xong anh tóm được rồi
Con nai non hỡi có bằng lòng chưa
Hai gò bạch ngọc say sưa
Đào nguyên lạch đẹp suối chưa thông dòng
Núi rừng êm ái thong dong
Tình ta lạc lối vào dòng suối mơ !

 

NON NGÀN
(19/01/12)


 

©

 

ỐI ÔI

 

Ối ôi ông Mác, ông Lê

Vì đâu đến nỗi trò hề như ri

Lãnh tụ chết, khóc li bì

Hỏi đâu dân chủ, còn gì tự do

Rồi mang ướp xác ra trò

Con người bình đẳng trời cho đâu rồi

Ôi than ôi, ôi than ôi

Thấy thân Tố Hữu nhục đời mà ghê

Stalin chết, khóc ê hề

Rồi Kim Chính Nhật lại bề như xưa

Con người quả thật nhục chưa

Chưỡi cha xã hội có chừa ai đâu

Cho nên như nói từ đầu

Ối ôi ông Mác bắc cầu Lênin

Hai ông quả giống cặp mìn

Nổ tung xã hội rung rinh địa cầu

Đại đồng chẳng thấy là đâu

Chỉ thời đồng đá như hầu khắp nơi !

 

NGÀN KHƠI

(16/01/12)

 

©

 

CHUYỆN ĐỜI

 

Chuyện đời chỉ nói mà chơi

Có gì bức xúc nặng lời với nhau

Lăng xăng bao bản tô màu

Lăng xăng khẩu hiệu cũng hầu mà chi

Ai lên cũng chỉ trị vì

Còn như ai xuống cũng thì nô nhân

Nâng bi lãnh tụ rần rần

Cuộc đời hóa chỉ mười phần thối tha

Thế nên trong cõi người ta

Lên làm lãnh tụ quả là lên tiên

Sống thì chẳng phải lo tiền

Chết làm lăng tẩm huyên thiên ở đời

Mẹ cha cái kiếp con người

Còn thua bầy khỉ trên rừng bao la

Chưỡi cha chính trị ta bà

Bao giờ xã hội mới xa vũng lầy !

 

NON NGÀN

(15/01/12)

 

©

 

I CAN YOU

 

Các anh nói lại nói qua

Ôi thôi cũng chỉ là người Việt Nam

Dân ta thích nói hơn làm

Thích nâng lãnh tụ hơn ham tài mình

Nước nghèo xã hội linh tinh

Choảng nhau qua lại bực mình lắm thay

Phận hèn dân quả ai tai

Chờ cho dân trí đến ngày nâng lên

Tiếc bao đoản mệnh Châu Trinh

Họ Phan mới quả xứng danh trên đời

Nhưng thôi nói để mà chơi

Nước thì có vận giống người thế gian !

 

ĐẠI NGÀN

(15/01/12)

 

©

 

NON NGÀN says:


 

HOAN HÔ HỒ CHÍ MINH

 

Hoan hô Hồ Chí Minh, hoan hô Hồ Chí Minh
Có anh Tố Hữu tận tính nâng bi
Bây giờ chẳng để làm gì
Hai ông đã chết ta thì thong dong
Ta như ngọn suối đầu dòng
Lững lơ xuất thế ai hòng trách ta !


 

VHT
(13/01/12)



 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

KHEN ÔNG DÂN PHƯỜNG

 

Dân phường mà rất thông minh
Nói sao quá trúng giật mình lạ chưa
Khen ông chút ít cũng vừa
Nếu mà dân nước chắc thừa khôn ngoan
Quả ông đi guốc trong làng
Guốc đi trong bụng những chàng to con
Lạ gì anh cả Chú Sam
Lạ gì em út Bắc Hàn củ Sâm
Mới hay đời chớ mê lầm
Nghe dân phường luận thật thâm thúy à !


 

NON NGÀN
(13/O1/12)



 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

DÂN BẮC HÀN KHÓC LÃNH TỤ KIM

 

Nhìn những đứa tiểu yêu đang khóc
Chán mớ đời đất nước Triều Tiên
Dân chi hạ đẳng tới cùng
Ai gây nên nỗi đáng thương thế này !


Lãnh tụ chết con thành lãnh tụ
Sống làm vua, chết thế cũng vừa
Biết gì năm đứa tiểu yêu
Cũng bày trò khóc, nhục thê thảm đời !


Lủ con nít hiểu gì chính trị
Ai bày trò dối trá nhẫn tâm
Khiến cho trẻ dại phải lầm
Tuyên truyền dối gạt, thuật thâm ấy mà !


Khóc kiểu đó còn hơn cha chết
Cũng hơn xa ông nội qua đời
Miệng còn hôi sữa khắp nơi
Nghe tin lãnh tụ qua đời khóc theo !


Quả thế sự bạc bèo chi bấy
Sao giống người thành lủ tinh ma
Xót thay từ trẻ tới già
Linh hồn mất hết thật là oái ăm !


Đời cách mạng quả hay đáo đễ
Biến nhân dân thành đám tôi đòi
Trên đầu, lãnh tụ ngồi chơi
Tới khi chúa chết, vạn lời khóc than !


 

NON NGÀN
(12/01/12)



 

©

 

TRÙNG KHƠI says:


 

ĐIÊN VÀ KHÔNG ĐIÊN

 

Anh không điên mà tôi cũng không điên
Thế có dại gì để người ta tát
Nếu có kẻ hổn hào làm như vậy
Chìa tay ra ta bắt lấy cũng là vừa
Sống ở đời đâu phải dễ mọi người ưa
Mình cứ sống còn cuộc đời thay kệ
Lúc sốt sắng nói năng vài tiếng
Khi vui lây thì hứng viết vài bài
Viết cùng trời chẳng thiết được hay thua
Hầu chỉ giúp việc đời là thế đó
Không theo Chúa mà cũng không theo Phật
Chẳng đỏ, xanh, đen, trắng, hay vàng
Mình là người đơn giản ở thế gian
Đầu đội trời nên chẳng cần lãnh tụ
Lúc thiết yếu thì chỉ cần tủ lạnh
Mở ra ngay, đầy đủ cũng yên lòng
Mặc cuộc đời ai nói Bắc nói Đông
Mình chỉ có phớt lờ là sướng nhất
Vô đảng phái, mình chỉ người dân tộc
Người Việt Nam máu đỏ, da vàng
Người yêu người, chẳng có chút đa đoan
Sống chân chính bằng con tim và khối óc
Mình cứ tỉnh dẫu cuộc đời điên loạn
Anh đừng điên mà tôi hẳn không điên !


 

ĐẠI NGÀN

(10/01/2012)


 

©

 

NGÀN KHƠI says:


 

CÁI CHẾT CỦA CÔNG AN

 

Công an có chết cũng thường
Khi không sống nữa cũng nhường ấy thôi
Có chi bức xúc ở đời
Có chi bình phẩm trời ơi làm gì
Dẫu Thiếu tướng dầu Binh nhì
Cuộc đời chấp pháp cũng thì công an
Công an lắm chuyện đa đoan
Làm theo lệnh lạc cũng sang cuộc đời
Thời nào cũng thế mà thôi
Nghe danh ai nấy cũng hơi ngại ngùng
Người thường ai cũng ung dung
Còn công an đến phập phồng đấy thôi
Thế nên chuyện cũ ở đời
Công an chết đuối chắc bơi chẳng rành
Thương người như thể thương thân
Dẫu công an chết lại đành vui sao !

 

NON NGÀN
(09/01/12)

 

©

 

ĐẠI NGÀN says:


 

CÁCH MẠNG CỦ SÂM

 

May nhờ cách mạng thành công
Được cầm quyền chính là Kim Nhật Thành
Đổi đời tự lập làm vua
Cha truyền con nối dễ thua ai nào
Cha có chết con lên kế vị
Vua băng hà hoàng tử lên ngôi
Triều đình một cõi vậy thôi
Đến Kim Chính Nhật để đời biết tay
Dễ chi đơn giản đời này
Dân tình đói khát đặng vầy hạt nhân
Cuộc đời cần có trái bom
Răn đe nguyên tử giúp con nối dòng
Cha huyền cháu nội lại thay
Ngủm rồi Chính Nhật lại bày Chính Ân
Hoan hô cách mạng vạn phần
Lên lon Đại tướng chỉ trong chóng chày
Nghĩ đời quả đáng ghê thay
Dân như cỏ rác một bầy mừng rơn
Lãnh cha chết, khóc lăn đùng
Lãnh con lên thế, lại dân thét mừng
Giống như bầy khỉ trên rừng
Con đầu đàn mới vang lừng tuổi tên
Củ sâm giống, Bắc Triều Tiên
Củ sâm cách mạng, danh vinh ở đời
Mồ ma ông Các Mác ơi
Địa đàng quả thật hệt vườn củ sâm !

 

NGÀN KHƠI
(09/01/12)


 

©

 

CHƠI NGÔNG

 

Chơi cờ bạc tỉ quả ngông

Rõ hai cán bộ tồng ngồng đấy thôi

Sóc Trăng quan chức đấu cờ

Giao thông vận tải quan tham cở nào

Quan Lèo thách với quan Tân

Ăn thua năm tỉ ván cờ tướng thôi

Kinh thiên động địa ở đời

Thua hăm hai tỷ trò chơi đánh cờ

Cờ đây chẳng đỏ chẳng vàng

Chỉ là cờ tướng hai chàng quan tham

Buộc lòng mới tới công an

Vì truy đòi nợ dễ oan nỗi gì

Vốn là giám đốc thường khi

Một chàng trong đó cũng thì bí thư

Tày trời quả đúng ngất ngư

Quan tham kiểu đó giống như chuyện thường

Cho nên có chức có quyền

Với tiền như nước có liền quan tham !

 

NON NGÀN

(26/12/11)

 

©

 

Võ Hưng Thanh says:


 

NHÂN DÂN VÀ LÃNH TỤ       

 

Trời sinh bình đẳng con người
Ai là “lãnh tụ”, ai là nhân dân ?
Ngay từ thuở cha sinh mẹ đẻ
Có lấy ai “lãnh tụ” của ai !
Xót xa một đám nịnh thần
Tôn xưng “lãnh tụ” vạn phần oái ăm
Lãnh tụ chết quần đầy nước đái
Đám bình dân lại khóc như mưa
Than ôi nhân loại khổ chưa
Vạn điều sỉ nhục để vừa lòng nhau
Người với người đầy lòng giả dối
Dối gạt nhau lãnh tụ muôn năm
Quả bao lãnh tụ muốn nằm
Trên dân để sướng oái ăm cuộc đời
Chuyện thế tục đổi dời là thế
Nô lệ nay thành chuyện đổi đời
Cóc thành tiên thánh nơi nơi
Chỉ người đày ải, cuộc đời ghê thay !


 

NON NGÀN
(25/12/11)



 

©

TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ

(Để giúp tìm cho dễ)

 

NGƯỜI HAY (20/3/12)

CỜ VÀNG CỜ ĐỎ          (19/3/12)

NHÂN VĂN GIAI PHẨM (18/3/12)

TRONG ĐỜI (18/03/2012)

GIỐNG NHƯ (18/3/12)  

DỊCH THƠ CỔ TRUNG HOA (18/3/12)

LÂU LÂU (10/03/2012)

ĐỒ SƠN (05/3/12)

THAN ÔI (04/3/12)

CON HƠN CHA (04/3/12)

ĐI VỚI MA (04/3/12)

LÃO NGOAN ĐỒNG (04/3/12)

THƠ XUÂN DIỆU (04/03/12)   

NHÀ THƠ HUY CẬN (04/3/12)

HOA HUỆ (24/02/12)

TRỜI SINH (20/02/2012)

CHẲNG GÌ PHẢI TREO CAO GIÁ NGỌC (15/02/12)

SĂN ĐẦM QUỐC TẾ (10/02/12)

CHUYỆN GÌ CÒN CÓ ĐÓ (09/02/12)

THƠ LÀ GÌ ? (08/02/12)

ĐẤT VÀ NGƯỜI (07/02/12)

CON NGƯỜI (06/02/12)

PHẢN HỒI (04/02/12)

ĂN CƠM MỚI NÓI CHUYỆN CŨ (04/02/12)

CƠN BÃO TRONG CỐC NƯỚC TRÀ (04/02/12)

NGUYÊN LÝ MÔ HÌNH (04/02/12)

NGƯỜI CÕI TRÊN  (30/01/12)

MẶT MO (30/01/12)

THÂN GỬI BÙI LÂN (29/01/2012)

THỨC VÀ NGỦ (29/01/2012)

LẠC THÀNH (29/01/2012)

ĐỪNG NÊN (29/01/2012)

CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI (28/01/12)

CHUYỆN VUỐT RÂU HÙM (23/01/12)

GIUN VÀ RỒNG (22/01/12)

THAN ÔI (22/01/12)

CHÂN TƯỚNG CON NGƯỜI (21/01/12)

PHỤ ĐỀ THƠ (21/01/12)

GIẤY VÀ BÚT (20/01/12)

DIỄN LÙI VÀ DIỄN TIẾN (20/01/12)

NHÌN CHUNG THẾ CỤC (20/01/12)

THƠ (19/01/12)

THƠ TÌNH (19/01/12)

ỐI ÔI (16/01/12)

CHUYỆN ĐỜI (15/01/12)

I CAN YOU (15/01/12)

HOAN HÔ HỒ CHÍ MINH  (13/01/12)

KHEN ÔNG DÂN PHƯỜNG (13/O1/12)

DÂN BẮC HÀN KHÓC LÃNH TỤ KIM (12/01/12

ĐIÊN VÀ KHÔNG ĐIÊN (10/01/2012)

CÁI CHẾT CỦA CÔNG AN (09/01/12)

CÁCH MẠNG CỦ SÂM (09/01/12)

CHƠI NGÔNG (26/12/11)

NHÂN DÂN VÀ LÃNH TỤ (25/12/11)

 

**

 

No comments:

Post a Comment