Tuesday, August 4, 2015

TẬP THƠ "KẺ SĨ" (24)


TẬP THƠ   

“KẺ SĨ“ – (24)

 

SỰ ẤU TRĨ VÀ NGÂY THƠ

CỦA LỊCH SỬ

 

Toàn nhân loại hay quốc gia cũng thế

Vẫn kinh qua những giai đoạn thơ ngây

Như đứa trẻ lớn lên từ thơ ấu

Hay thân cây phát triển tự mầm cây !

 

Khách quan thế đâu có gì ‘biện chứng’

Chỉ đúng ra nhằm khẳng định chính mình

Không ‘phủ định’ mà chính là khẳng định

Khẳng định mình bằng lịch sử đấu tranh !

 

Mọi người vẫn lớn lên từ thơ dại

Phát triển lên bằng thể xác tinh thần

Trưởng thành được qua học hành, kinh nghiệm

Còn loài người từ thời đại dã man !

 

Đời vẫn vậy nhờ đấu tranh phát triển

Đấu tranh luôn giữa thiện ác ở đời

Bên tiến bộ còn bên kia phản động

Kéo loài người về với chính bản năng !

 

Ngay cả mỗi con người đều cũng vậy

Vẫn luôn luôn giữa tốt xấu đấu tranh

Bên sáng suốt còn một bên ngu tối

Phía tiến lên còn phía muốn thụt lùi !

 

Đơn giản thế có gì đâu ‘biện chứng’

Cũng chẳng qua luật phát triển tự nhiên

Tiến bộ phải vươn lên từ nền móng

Cần mức sau vượt các mức trước tiên !

 

Giống ngôi tháp xây cao trên nền đất

Một tầng cao lại nữa một tầng cao

Tuy dẫu vậy phải giữ luôn tầng dưới

Bởi nếu không đứng lại hoặc thụt lùi !

 

Nên bản năng không bao giờ mất được

Có khác chi nền đất của lầu đài

Dẫu văn minh con người càng phát triển

Chẳng bao giờ lại tiêu mất bản năng !

 

Nên quả ngố nếu xây lầu không tưởng

Giống như lầu bằng cát hoặc trên mây

Bởi không tưởng vì tin vào ‘biện chứng’

Còn mệnh danh như ‘tất yếu’ ở đời !

 

Ôi quả thật con người sao ấu trí

Chỉ đưa ra những tư tưởng động trời

Vì mù quáng nên tưởng là chân lý

Có khác gì như những kẻ say sưa !

 

Song lịch sử vẫn cứ luôn tiến tới

Dẫu có bằng việc trả giá khôn lường

Cả xương máu và kinh hoàng sợ hãi

Rồi cuối cùng lịch sử vẫn đi lên !

 

Tính ấu trĩ nơi cuộc đời là vậy

Sự ngây thơ trong giai đoạn thiếu niên

Vì cứ tưởng trứng thường khôn hơn vịt

Làm bao nhiêu chuyện nông nổi trên đời !

 

Trong thực tiển cũng như trong lý thuyết

Đã biết bao các ‘học thuyết’ ra đời

Biến nhân loại thành một phòng thí nghiệm

Lò hỏa thiêu kể cả trại tập trung !

 

Ôi cay đắng sự độc tài chuyên chế

Biến cuộc đời thành lưới thép kết liên

Mỗi cá nhân trở thành như mắt lưới

Ràng rịt nhau khiến đều phải cúi đầu !

 

Quả ngụy biện bao nhiêu điều ‘lý thuyết’

Nói nghe hay mà làm chẳng gì hay

Khi con người mắc vào như mắc bẫy

Nằm đó thôi mà thật khó gỡ ra !

 

Nên đúng đắn cần khách quan khoa học

Mới tạo nên việc giải phóng con người

Còn mù quáng lấy gì đâu ‘giải phóng’

Chỉ làm cho nhân loại tối đen thêm !

 

Nên tóm lại người có ba giềng mối :

Sự tương quan với chính bản thân mình

Sự tương quan với cuộc đời, xã hội

Và tương quan cùng thực tại tự nhiên !

 

Với chính mình cùng bản năng chiến đấu

Với mọi người sự phải trái đua tranh

Với thiên nhiên cần môi trường phấn đấu

Để tạo nên sự tốt đẹp ở đời !

 

Đơn giản vậy lại bày chi ‘năm hình thái’

Nói bông lông như nhứ trẻ cứt gà

Làm nhân loại từng một thời xơ xác

Để chạy đua mà đọ sức vũ trang !

 

Nên con người dẫu nền là kinh tế

Vẫn chiều cao là ý thức tinh thần

Kinh tế giống bản năng luôn phải có

Chỉ tinh thần mới mục đích nâng cao !

 

Nếu chỉ nhắm hưởng sao cho bình đẳng

Chỉ ham cho vật chất được cào bằng

Ngồi không đó mà được chia bình đẳng

Thì rõ ràng lầu cát để chơi trăng !

 

Vì kinh tế phải dựa vào khoa học

Kỹ thuật cùng quản lý để đi lên

Mọi nhà nước với vai trò quản lý

Vẫn chức năng phối hợp để điều hòa !

 

Đơn giản vậy mà chủ trương ‘giai cấp’

Cốt ‘đấu tranh’ tưởng nhân loại tiến lên

Thật mù quáng bởi tin vào ‘biện chứng’

Tưởng xây lên ‘dân chủ gấp triệu lần’ !

 

Ôi trí thức bao nhiêu ngài trí thức

Từ Hegel cho tận mãi về sau

Miệng chỉ nói có một điều y hệt :

‘Biện chứng’ luôn là quy luật ở đời !

 

Cần lướt vậy nghe qua thôi cũng đủ

Biết một điều nhằm suy đến ngàn điều

Chỉ dân chủ tự do cần trước nhất

Để mọi người được tranh luận vô tư !

 

Vì tốt nhất phải tự do tư tưởng

Yếu tố làm nhân loại mãi tiến lên

Còn ngược lại phản tự do dân chủ

Bao quốc gia chỉ đến chỗ thụt lùi !

 

Giữa mọi người tất phải luôn bình đẳng

Cớ làm sao lại áp đặt lên nhau

Thích ‘cần sa’ chỉ một mình lén hút

Vô lý ơi sao ép buộc mọi người !

 

Nhưng lịch sử có bao giờ dừng lại

Tuổi thanh xuân rồi có lúc qua đi

Khi chín chắn thấy ‘cần sa’ là hại

Sẽ vì mình cũng tự biết đấu tranh !

 

Đời vẫn vậy và việc đời vẫn vậy

Hết thơ ngây thì đến tuổi trưởng thành

Rồi nhìn lại mới thấy mình quá ngố

Vì một thời từng lắm việc lanh chanh !

                            

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 14/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

ÔI « BIỆN CHỨNG » !

 

Một «Ý Niệm» làm đảo điên thế giới

Đó không ngoài luật «Biện chứng» Hegel

Bằng «phủ định» tiếp theo liền “phủ định”

“Phủ định” hoài làm thế giới đi lên !

 

Với Hegel luật này luôn nội tại

Vì nằm trong bản chất của mọi điều

Toàn vũ trụ phải luôn luôn “biện chứng”

“Phủ định” hoài làm lịch sử tỉến lên !

 

“Biện chứng” vốn thoát đi từ «mâu thuẫn»

Đối nghịch nhau khiến vật đổi thay hoài

“Phủ định” chính là cách nhằm giải quyết

Nhằm thoát ra sự “mâu thuẫn» của mình !

 

Đơn giản vậy đâu phải gì ghê gớm

Mà Hegel đã viết cả  ngàn trang

Giảng “biện chứng” tiếp nhau do “phủ định”

“Phủ định” hoài thì biết có dừng chăng !

 

Chính khởi sự của «duy tâm» là thế

“Biện chứng” như quy luật của Tinh thần

Là giải pháp của Linh hồn Vũ trụ

Quy luật này đích thị quá duy tâm !

 

Nên Karl Marx mới đưa vào «duy vật»

Nhằm «lật xuôi» cách đứng của Hegel

Ông thầy già cứ ưa «trồng chuối ngược»

Trò lật xuôi cho chân đất đầu trời !

 

Nhờ có vậy vật chất thành «biện chứng»

“Phủ định” mình liên tiếp để đi lên

Trong xã hội cần «đấu tranh giai cấp»

Để làm cho lịch sử phải tiến lên !

 

Đơn giản vậy chẳng biết ai sai đúng

Một trong hai theo lý phải là sai

Bởi nguyên tắc không thể hai đúng cả

Ngược khả năng lô-gích của con người !

 

Nhưng điều này để hạ hồi phân giải

Hay nhường cho phán đoán của mọi người

Giống bài toán đố vui nhằm để học

Mà cũng là ý nghĩa của bài thơ !

 

Thơ bàn triết quả đời đầy “mâu thuẫn»

Nghịch lý này quả “phủ định” như chơi

Song thực tế đọc đi rồi sẽ hiểu

Có gì đâu lại thần thánh cuộc đời !

 

Bởi “phủ định” vốn làm người ưa thích

Nên toàn cầu dân số cứ tăng cao

Ấy may mắn cũng nhờ vào kỹ thuật

Nếu mà không kinh tế tất lộn nhào !

 

Ngồi một chỗ để tha hồ tư biện

Nhằm tư duy lô-gích kiểu bề ngoài

Rồi cứ thế mà đoán mò đoán mẫm

Khác gì đâu mù vẫn thích sờ voi !

 

Ôi “mâu thuẫn» bởi nam châm “mâu thuẫn»

Nên vẫn thường có cực bắc cực nam

Nhưng cứ thử đập vụn hoài ra mãi

Có khi nào hết hai cực nam châm !

 

Thật giản dị mà đời sao quá ngố

“Mâu thuẫn» nào làm lịch sử đi lên

«Đấu tranh» nào để cho đời phát triển

Hay chẳng qua nhờ khoa học hàng đầu !

 

“Phủ định” mãi thì bao giờ ngừng lại

Vậy làm sao mà có được «đại đồng»

Bởi lịch sử cứ chổng mông “phủ định”

Đẻ ra hoài nhân mãn đợi mà mong !

 

Đơn giản thế sao đời bao lẩn thẩn

Tưởng cái cây tự “phủ định” chính mình

Khi cây lớn cứ cho nhờ “phủ định”

Còn cây tàn thì “phủ định” ra sao !

 

Cũng giống vậy mầm chối mình để lớn

Hay chắng qua mầm lại khẳng định mình

Mầm lớn lên do tự mình “phủ định”

Còn mục đi thì “phủ định” ra sao !

 

Vậy “phủ định” theo hướng nào mới đúng

Hướng đi lên hay cả hướng thụt lùi

Nếu hai hướng vẫn thảy đều đúng cả

Thì còn gì «lô-gích» của Hegel !

 

Tương tự thế con người luôn “phủ định”

Liên tiếp nhau thời tuổi trẻ của mình

Cho tới lúc già đi bèn nhớ lại

Khẳng định mình liên tiếp có sai đâu !

 

Ôi ngôn ngữ thật quả là rối rắm

Trách làm sao vì chiếc lưỡi không xương

Nói phải trái nhiều người nghe được hết

Tùy khả năng và trình độ của mình !

 

Nhà triết học vậy cần luôn nghiêm chỉnh

Phải rạch ròi mọi khía cạnh tư duy

Không thể tự mệnh danh mình vũ trụ

Để rồi cho lịch sử của chính mình !

 

Bởi vũ trụ bao la không hạn định

Địa cầu này một chấm chớ bao nhiêu

Quá nhỏ nhít để bao toàn lịch sử

Toàn thể luôn vô hạn lớn hơn nhiều !

 

Đó mới nói là không gian hiện thực

Cũng thời gian nơi muôn chốn thiên hà

Riêng Hegel vẫn con người thấp bé

Đâu thể nào lại choán trọn không gian !

 

Cái toàn thể vẫn bao trùm muôn vật

Tòa lâu đài sao lại có một phòng

Bởi phòng đó dầu khua chiếng gióng trống

Toàn lâu đài liệu có phải rung rinh !

 

Ôi quả thật đúng tâm hồn người Đức

Vẫn ngầm cho thiên hạ chỉ có mình

Cả Karl Marx và Hegel cũng vậy

Xin chào thua cả toàn nước Việt Nam !

 

Chính bởi thế mà bao người hăm hỡ

Quả gần non thế kỷ vẫn trầm trồ

Thật vĩ đại ôi luật này tất định

Luôn khách quan duy nhất đúng mà thôi !

 

Thật tệ quá sao đời không đặt ngược

Bao vấn đề nhằm sáng tỏ cùng nhau

Cứ một mực tung hô đầy mù quáng

Làm đảo điên bao nẽo của cuộc đời !

 

Thế giới rộng nên người xưa đã nói

Tên bắn đi cứ dừng lại trên không

Bởi sự vật nếu đem chia ra mãi

Cuối cùng còn vẫn là một số không !

 

Ôi quả đúng nếu “phủ định” hoài như thế

Làn thế nào dừng lại nấc trung gian

Bởi chia nhỏ một việc đời như thế

Cuối cùng luôn vẫn chỉ một số không !

 

Vài dòng vậy nhằm nói vui cho biết

Còn tư duy xin nhường lại mọi người

Nhà toán học cũng như nhà khoa học

Ôm đồm chi để lại chuốc tiếng cười !

 

Đây chẳng qua nhà thơ «chơi» triết học

Nói ngược thì nhà triết học «chơi» thơ

Vì đời có nói đi cần nói lại

Ngôn ngữ nào mà chẳng lắm «bá vơ» !

 

Đừng vỗ ngực xưng tên thì mới phải

Đừng tưởng mình toàn những đại triết gia

Hoặc cho mình toàn những nhà thơ lớn

Đời chẳng qua thường là vẫn cuộc chơi !

 

Ôi thế sự sao bao điều mù quáng

Thường cong khu bàn các chuyện tào lao

Các khen chê quả chỉ toàn tung hứng

Rồi vỗ tay lại «ca ngợi» ào ào !

 

Điều ấy quả phản văn chương, triết học

Phản cuộc đời lẫn khoa học khách quan

«Văn nghệ sĩ» tại sao hay luồn lõi

«Trí thức» sao chẳng nghiêm túc đàng hoàng !

 

Phải trách nhiệm đời nên cần trách nhiệm

Vì mọi người cần tri thức nâng lên

Cần hiểu biết đi kèm luôn đạo đức

Thì làm sao cái xấu lại tung hoành !

 

Xã hội vốn như tập đoàn nguyên tử

Được tạo nên do chủ thể cá nhân

Nhờ ý thức và cũng nhờ tài trí

Mà giúp cho nhân loại tiến vững bền !

 

Đơn giản vậy sao làm đời rắm rối

Bày ra bao điều phi lý đủ trò

Bởi “biện chứng” chỉ thấy toàn “phủ định”

“Phủ định” nhiều trí thức chỉ nằm co !

 

 Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 13/7/2010

 VÕ HƯNG THANH

 

©

 

ÔI « QUYỀN LỰC’ ! »              

 

Tuy con người giữa nhau luôn bình đẳng

Song nhiều khi ‘quyền lực’ vẫn chen vào

Đâu có khác giữa hai là đống đá

Hoặc chọi nhau hay đành phải bỏ đi !

 

Đơn giản vậy để nói về ‘quyền lực’

Nó tạo nên xa cách giữa con người

Bởi ‘quyền lực’ còn chính là ‘bạo lực’

Tạo hận thù tiêu hủy tính nhân văn !

 

Quả ‘quyền lực’ giống con dao hai lưỡi

Xã hội luôn cần quyền lực hàng đầu

Nhưng dao ấy nếu vào tay kẻ quấy

Xã hội như rơi vào cõi âm u !

 

Bởi đã nói con người cần tri thức

Song có khi tri thức nhượng đồng tiền

Cũng có lúc phải đầu hàng ‘quyền lực’

Ấy chuyện thường vì đời lắm trớ trêu !

 

Con người vốn luôn luôn cần đạo đức

Nhưng thường khi đạo đức lép đồng tiền

Hoặc có lúc cúi đầu vì ‘quyền lực’

Vì cuộc đời quá lắm nổi nhiêu khê !

 

Ai chẳng biết ‘quyền hành’ trong xã hội

Vẫn làm nên do bởi chính con người

Cũng giống đám kẹt xe trên đường phố

Hay khác chi chuyện ùn tắt qua cầu !

 

Thấy đường đó mà tiến lên không được

Đầu cầu kia nhưng lại dễ gì qua

Chỉ do bởi đám đông đang lố nhố

Ai cũng chen mà chẳng thể nào qua !

 

Chuyện tiếu ngạo giang hồ như thế đó

Người cách nhau cũng chỉ tại đám người

Đâu khác chuyện cách nhau vì đám đá

Hoặc ngại nhau chỉ vì chiếc hủ lô !

 

Nếu không vật thì cóc người ‘đếch’ sợ

Nên vật làm cho hạ giá con người

Hoặc áp đặt hoặc đầu hàng ‘quyền lực’

Thì cả hai đều cũng nhục như nhau !

 

Cũng giống kẻ cỡi trần mà vật lộn

Đè lên nhau chẳng ngại phố đông người

Người qua lại được xem ai chẳng thích

Vừa khinh thường vừa thấy có niềm vui !

 

Có lý thuyết từng chủ trương bạo lực

Như tiền đề cho ‘quyền lực’ nhân dân

Nhân dân đây là những người lao động

Một linh hồn của ‘giai cấp đấu tranh’ !

 

Chính vì vậy mà quyền từ xã hội

Được chuyển sang cho một ít con người

Vì giai cấp hay nhân danh giai cấp

Nắm ‘quyền hành’ làm thế giới ‘mất vui’ !

 

Đến cả mức giữa năm châu thế giới

Tụt giầy ra mà gõ đại lên bàn

Ngay cuộc họp của toàn Liên Hiệp Quốc

Kỷ niệm này thật đời khó ai tin !

 

Ai cũng biết ‘Hồng Vệ Binh’ một dạo

Mang gông cho trí thức dạo phố phường

Rồi ‘Ăng ca’ đập đầu người bằng búa

Đều nhân danh ‘quyền lực’ của nhân dân !

 

Mọi người nhớ chuỗi ngày dài ‘học phiệt’

Bốn chục năm toàn bài viết ‘anh ba’

Dân chỉ biết cúi ‘đầu chim’ để mổ

Càng mổ nhiều càng lắm nổi xót xa !

 

Non thế kỷ chỉ có toàn thánh ‘dạy’

Mọi người đều theo đó để cóp bi

Cả báo chí cũng sao y bản chính

‘Trí thức’ cùng ‘văn nghệ sĩ’ tung hô !

 

Nói điều gì phải luôn luôn ‘thiệu’ trước

Phải trích ngay lời ‘thánh dạy’ trước tiên

Rồi có nói cũng toàn là nói thụi

Và đọc luôn tờ viết sẳn làm bằng !

 

Kinh khiếp quá thật là đời khủng khiếp

Miệng thì luôn nói ‘giải phóng’ lời vàng

Ngôn ngữ quả toàn nằm trên chiếc lưỡi

Tuy lưỡi còn mà lại lưỡi không xương !

 

Quá éo le, đời éo le là vậy

Mỗi người đều cần chìu lụy bản năng

‘Sống’ trước đã rồi mọi điều sẽ tính

‘Quyền lực’ thành chẳng khác một tấm ‘đanh’ !

 

Ngay lúc đó ăn con gà cũng sợ

Thường cấp cao được phân phối nhân sâm

Nghe nói vậy nhưng ai người biết rõ

Chỉ toàn dân chứ nào có ai vào !

 

Thôi chuyện cũ cho lùi vào dĩ vãng

Nhớ làm chi khiến lại quá đau lòng

‘Quyền lực’ giống hạt bo bo cứng ngắt

Đói bụng đành gạt nước mắt cùng nhai !

 

Thật hạnh phúc những người nay còn sống

Còn được nhìn thế giới đã đổi thay

Được nhìn thấy nước nhà nay đổi mới

Tội nghiệp thay bao kẻ chốn thiên đường !

 

Đời là thế, ôi quả đời là thế

Chỉ thở phào khi mình đã qua truông

Còn trước đó chỉ hầm hơi mà bước

Toát mồ hôi giữa bóng tối ghê thay !

 

Chỉ đến lúc có ‘anh Năm’ xuất hiện

Ký tắt thôi thiên hạ đã nháo nhào

Ôi hay quá nay mới là chuyện lạ

Chữ nghĩa này mới ‘thần thánh’ là bao !

 

Quả oái ăm cuộc đời bao ớn lạnh

Qua thời qua nay cũng được ‘đổi đời’

‘Đổi đời’ mãi chính là nhờ ‘phủ định’

‘Phủ định’ hoài là ‘biện chứng’ Hegel !

 

Ôi cơ khổ sao đời bao ‘học thuyết’

Biến thế gian mê hồn trận rõ ràng

Nay cầm bút viết đôi dòng tâm trạng

Cũng để làm chứng tích mãi về sau !

 

Có gì quý hơn tự do dân chủ

Dễ còn ai lợi dụng được bao giờ

Quyền lực ấy do toàn dân phải nắm

Nhờ dựa vào luật pháp thật rạch ròi !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 12/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

ĐẾ QUỐC MỚI !

 

Có nước nọ vốn xưng là «cách mạng »

Đã từ lâu vỗ ngực chống lung tung

Thường trợn mắt phùng mang phê « Đế quốc»

Kiểu ta đây gọi «chú hổ không răng» !

 

«Răng nguyên tử» có người phê phán lại

Thì bày trò xách động tại nước mình

Bao thế hệ từng ngậm bùa gian dối

Thảy gồng «vì thế giới đấu tranh» !

 

Quả bi đát sao lòng người giả dối

Lừa phỉnh nhau biết bao chuyện «vong thân»

Sống chẳng khác như một bầy múa rối

Xập xòe luôn quả một đội múa lân !

 

Tuy dầu vậy sợ «hở môi răng lạnh»

Đã biết bao người tha thiết hùa vào

Dân Việt Nam tưởng ngàn năm đã thoát

Có ai dè nay phải vướng Hoàng Sa !

 

Ôi Hoàng Sa và Trường Sa quốc thổ

Từ lâu rồi đã thuộc nước non ta

Nay thoáng chốc có anh chàng «cách mạng»

Tình mặn nồng đang quyết «đớp» của ta !

 

Kìa quả thật chiếc «lưỡi bò» nhám nhúa

Đã thè ra nhằm thôn tính đất đai mình

Lúc ban đầu Hoàng - Trường Sa miếng nhỏ

«Tằm ăn dâu» sẽ dừng lại ai tin ?     

 

Quả «Nước chảy đá mòn» là thế đó

Trò quái chiêu như rắn muốn nuốt gà

Cứ há miệng đớp rồi thì ngậm đó

Để dần dà gà cũng hết đường la !

 

Ôi tình thế thật dầu sôi lửa bỏng

Toàn quốc dân sao chỉ thấy im lìm

Chỉ chốc chốc nhà nước thường lên tiếng

Phản đối chay mà càng khiến giật mình !

 

Chuyện vốn dĩ rõ ràng ai cũng biết

Hoàng - Trường Sa lãnh thổ quốc gia ta

Nay Trung Quốc đã phớt lờ ra mặt

Lộ liễu thay một tâm địa gian tà !

 

Ngang ngược vậy sao mình đành lép vế

 

Quá ngỡ ngàng vì lở bộ rồi sao

Chuyện trọng đại sao phản công bằng miệng

Hỏi giặc nào chỉ sợ cách tào lao !

 

Vậy thiết yếu quốc dân cần lên tiếng

Phải làm cho thế giới ủng hộ mình

Bằng hành động khách quan và thiết thực

Không lặng yên thụ động hoặc làm thinh !

 

Ôi cớ sự biết bao nhiêu cớ sự

Dù lậm rồi cũng phải gỡ cho ra

Chuyện phải trái trên đời cần có lý

Đâu giống như việc ăn cướp đầu làng !

 

Cả thế giới rõ ràng đều đã biết

Toàn dân trên tám mươi triệu chơi sao

Nên không thể mở mồm cho chiếu lệ

Bằng cách chi phải ngăn lủ tràn vào !

 

Chuyện quốc nạn chẳng làm thơ để khóc

Mà thơ là vũ khí để xông lên

Cất tiếng nói vì lợi quyền dân tộc

Nhằm cố sao lay động hết lòng người !

 

Bởi lịch sử ngàn năm ai cũng rõ

Không khi nào giặc đến lại đầu hàng

Bởi không «giặc» thì gọi gì cho đáng

Bạn bè ư sao phạm đến quê hương !

 

Đơn giản vậy nên đừng ngây thơ quá

Dân tình ơi cả nước lẫn trong ngoài

Phải nghĩ cách những cách nào hiệu quả

Cùng tiến lên nhằm bảo vệ quê hương !

 

Trò ăn dâu có tằm nào dừng lại

Kế hiểm sâu như nước chảy đá mòn

Con cáo trước chuồng gà luôn ở đó

Ôi dầu sôi lửa bỏng thật xốn xang !

 

Vài lời vậy đâu thể nào im lặng

Tuổi già rồi trông cậy lớp thanh niên

Để lên tiếng muôn người lòng như một

Cần làm chi nhằm bảo vệ đất thiêng !

 

Giặc tới cửa dẫu đàn bà phải đánh

Quyết làm sao cho giặc thảy tan tành

Giang sơn đó phải thu về một mối

Bằng cách nào đâu thể nói suông thôi !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, chiều 12/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

 ÔI TRI THỨC !

 

Với nhân loại có gì hơn tri thức

Là công năng hiểu biết mọi việc đời

Giống đồng tiền cứ lăn hoài không nghĩ

Làm cho đời phát triển được mọi nơi !

 

Nhờ tri thức mới làm nên khoa học

Học thuật và công nghệ thảy từ đây

Nhờ tri thức tạo thành bao tiện ích

Chẳng khác tiền tạo hàng hóa trên đời !

 

Nhưng tiền bạc vẫn còn là vật chất

Tinh thần luôn chính tri thức con người

Bậc cao nhất vẫn là người hiểu biết

Là linh hồn nhân loại có sai đâu !

 

Nếu tiền chỉ biểu trưng cho hàng hóa

Tiền có nhiều hàng hóa mới mua vào

Song hàng hóa là kết tinh lao động

Tri thức luôn là sản phẩm trí thông minh !

 

Nhờ tinh thần con người hơn sinh vật

Nên lẽ chi chỉ muốn sống bằng tiền

Sống vật chất vẫn chỉ là sinh học

Chỉ tinh thần mới đích thị nhân văn !

 

Tri thức chính là phần cao tuyệt nhất

Vì dưới thì toàn cảm tính mà thôi

Cảm tính gắn với cuộc đời tình cảm

Chỉ đỉnh cao mới tri thức con người !

 

Vậy lịch sử là con đường tri thức

Từ dã man đến thời đại văn minh

Nhờ tri thức kết tinh thành hiểu biết

Cũng là điều khiến nhân loại lên ngôi !

 

Cả văn hóa cũng đều là tri thức

Là văn minh hiểu biết của con người

Kém tri thức vẫn hãy còn ngu tối

Làm sao tranh được giá trị với người !

 

Nên tri thức là tinh hoa nhân loại

Sự thông minh mỗi dân tộc tạo nên

Mỗi cá nhân góp vào như giọt nước

Và cuối cùng biển cả họp muôn sông !

 

Nên vẻ vang biết bao nhiêu tri thức

Vốn làm nên ý nghĩa của con người

Của giá trị và cũng là quyền sống

Của tự do và của chính tinh thần !

 

Bởi tri thức tạo nên người trí thức

Là vốn chung cho lịch sử toàn dân

Chỉ ngu tối mới xem người trí thức

Còn thua xa hơn cả một cục phân !

 

Tri thức vốn từ tư duy nhận thức

Làm kết tinh sự hiểu biết con người

Tri thức được kế thừa qua lịch sử

Và mọi người đều thừa hưởng như nhau !

 

Cấp cao nhất là tư duy khoa học

Trong đó thường triết học vẫn đi đôi

Dưới một nấc là siêu hình tôn giáo

Chỉ điều riêng kinh nghiệm của mỗi người !

 

Còn thấp nhất là tư duy thường nghiệm

Bao trọn chung mọi hiểu biết ở đời

Nhờ thường nghiệm mà làm nên hiểu biết

Chuyện bình thường luôn có khắp nơi nơi !

 

Song có thuyết cho thượng tầng kiến trúc

Từ hạ tầng cơ sở phát sinh ra

Mọi tinh thần do loài người có được

Chỉ đều vật chất được thành ra !

 

Lẽ tất nhiên đời nhờ vào lao động

Có khác chi xã hội dựa vào tiền

Nhưng tri thức và vận hành não bộ

Cho đến nay còn chưa được chứng minh !

 

Mọi hiểu biết quả nhiên nhờ kinh nghiệm

Được lớn lên chẳng khác với thân cây

Song cuộc sống phải đâu toàn thường nghiệm

Mà còn bao siêu nghiệm chính trên đời !

 

Chỉ biết một không biết mười là thế

Thấy con sông đơn giản bảo rằng sông

Đâu có biết dòng sông do đủ thứ

Bao nhiêu khê vô tận mọi việc đời !

 

Chỉ tri thức giúp con người phát triển

Đường đi lên đâu thể lúc nào dừng

Cứ tiến mãi ngàn năm còn chưa định

Giống ngàn năm lịch sử đã kinh qua !

 

Ôi quái lạ làm thơ bàn triết học

Nhưng văn xuôi thì in sách được sao

Dù có viết cả nghìn trang vài tháng

Cũng phải đành cứ để mối mọt ăn !

 

Cuộc đời vậy và chuyện đời là thế

Thường nói suông còn thực chất bao nhiêu

Toàn nhân danh và bao điều cản trở

Biết bao giờ dân tộc mới phát huy !

 

Không ‘chính trị’ cũng vấp vào ‘học phiệt’

Hoặc ‘kinh doanh’ hay ‘tiên kiến’ con người

Tránh vỏ dưa thì vỏ dừa vẫn đạp

Bởi đời toàn ‘ưu việt’ với ‘quang vinh’ !

 

Bao đơn độc giữa cuộc đời nhân thế

Mỗi cá nhân như chiếc lá giữa dòng

Và lịch sử cứ trôi về vô tận

Mặc đám bèo ngừng trệ giữa dòng sông !

 

Ôi tri thức cuộc đời do trí thức

Lấy cớ gì đổ lỗi tại chiến tranh

Mọi sáng suốt do con người quyết định

Có làm sao thì chỉ tại con người !

 

Không có lửa hẳn bao giờ có khói

Tất việc đời đều thảy có nguyên nhân

Mỗi cá nhân tự mình vô trách nhiệm

Ôi còn chi xã hội lẫn cuộc đời !

 

Quả đau đớn chuyện đời bao đau đớn

Uổng công bao một dân tộc thông minh

Cứ ra ngoài nào có thua ai nhỉ

Còn ở trong thì lại giống chân cùn !

 

Đời vẫn bảo một người thì ‘số dách’

Còn ba người thì chỉ có rách tươm

Ai đâu biết lời cổ nhân đã dạy

Phải ba cây mới làm được nên non !

 

Quá ngao ngán cuộc đời sao ngao ngán

Nhiều chuyện nghiêm lại cứ vẫn như chơi

Khối chuyện chơi cứ tưởng là nghiêm thật

Tiếc bao nhiêu những tri thức giữa đời !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 11/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

ÔI  ĐỒNG TIỀN ! 

 

Người xưa vẫn gọi đồng tiền đồng bạc

Bởi là do nó được đúc bằng đồng

Cả bằng thau hay dù cho bằng bạc

Thì tiền nguyên là giá trị lưu thông !

 

Người xưa nói đồng tiền thường lăn mãi

La bởi do nó có dạng hình tròn

Giống chiếc xe phải lăn hoài trên bánh

Ngàn năm rồi đâu có phải mới chi !

 

Lại có thuyết cho tiền là bóc lột

Từ Châu Âu mới mẽ được truyền sang

Coi tiền tệ vật phát sinh hàng hóa

Dẹp đồng tiền hàng hóa cũng dẹp luôn !

 

Bởi có thế thì quả đời mới đã

Không phân chia giai cấp kể từ đây

Của cải chung để mọi người cùng hưởng

Không phân công lao động thật thần tiên !

 

Hết tiền tệ cũng đâu còn hàng hóa

Người với người sẽ hợp tác cùng nhau

Thiện chí đó khiến con người thánh thiện

Cùng chung xây một xã hội thiên đường !

 

Ôi đồng tiền vì mầy sinh bao chuyện

Vì nhiều nơi đã toan tính bỏ tiền

‘Hồng vệ binh’ và ‘Ăng ca’ từng thử

Để mau mau nhằm ‘giải phóng’ con người !

 

Mọi người rõ tiền nghĩa luôn là bạc

Bạc vì người thường bạc bẽo lẫn nhau

Bởi dù sao tiền tài là huyết mạch

Khiến ‘sàng đầu kim tận’ tráng sĩ đau !

 

Chính bao kẻ ham tiền đều do vậy

Lại bao nhiêu người vẫn chữi đồng tiền

Nhưng thử hỏi vì sống nhờ cơm áo

Thi sĩ nào đói bụng lại làm thơ !

 

Đời là vậy ‘tiền mua tiên’ cũng được

Nhờ đồng tiền như chiếc bánh xe lăn

Để chạy được mọi hang cùng ngỏ hẻm

Và nếu cần lăn được tới cung tiên !

 

Nhưng sự thật tiền chỉ là công cụ

Một phát minh quan trọng của loài người

Nhờ có tiền xã hội càng phát triển

Bởi vì tiền luôn phương tiện giao lưu !

 

Thật ngớ ngẩn coi tiền là bóc lột

Thấy một điều đâu thấy được hai điều

Trên đời này cái gì không mặt trái

Cả mề đay sao chỉ nói đồng tiền !

 

Tiền công cụ vì nhờ luôn phổ quát

Thuận lợi chung mọi việc của con người

Nên vụng múa thành ra chê đất lệch

Tiền tệ đều là chính sách quốc gia !

 

Ngân hàng đúng là con tim cả nước

Nhịp đập luôn theo hướng của đồng tiền

Không những vậy cả trên toàn thế giới

Tiền luân lưu trong khắp hết mọi tim !

 

Đơn giản thế sao đời ngô nghê vậy

Chữi đồng tiền vì chẳng kiếm đâu ra

Đến khi có lại tha hồ đếm bạc

Rồi còn luôn ca ngợi cả cóc vàng !

 

Đời thật đúng chẳng qua là ‘tâm lý’

Vì bụng ai cũng muốn sướng riêng thân

Do rất ít người biết nhìn toàn cục

Thì lấy đâu được thế giới thần tiên !

 

Vậy rõ ràng chính là cần quản lý

Từ kinh doanh sản xuất đến đồng tiền

Kinh tế học vẫn luôn điều cơ bản

Chỉ tào lao mới khoái chuyện lên tiên !

 

Vì tiền vốn chẳng qua là công cụ

Hay tùy theo ý nghĩa của người dùng

Với hướng tốt đồng tiền càng thêm tốt

Còn hướng tồi đồng tiền lại tồi thêm !

 

Nói chơi vậy nhằm mọi người sáng tỏ

Chuyên môn cần dành lại các chuyên gia

Từ Ngân hàng đến các Khoa kinh tế

Chỉ nhà thơ sao lại muốn ôm đồm !

 

Không, không phải bởi nói về triết học

Thì chẳng Thơ mà cả đến về Tiền

Bởi Triết học vẫn bao gồm tất cả

 

Có làm sao mà bỏ sót việc gì !

 

Nhân loại tiến là do nhờ tri thức

Còn mặt kia thì chính lại đồng tiền

Có tri thức không tiền thường cũng chịu

Còn nhiều tiên không tri thức lại ngu !

 

Đời muôn mặt nên tiền tài muôn mặt

Nhưng phía kia tri thức cũng muôn màu

Quả bức tranh cuộc đời luôn phong phú

Chẳng hiểu ra kia mới thật là ngu !

 

Đùa chơi vậy xin mọi người đừng giận

Có gì đâu cực chẳng đả làm thơ

Vì đời vốn vẫn toàn điều ‘ưu việt’

Viết văn xuôi nào ai dám chịu in !

 

Thôi chớ trách giữa cuộc đời loạn xạ

Mà xem như một kinh nghiệm ở đời

Đừng nghe nói cần nhìn vào hành động

Vật nào đâu mà che hết mặt trời !

 

Nhờ biết vậy nên cuộc đời sung sướng

Có hay không cũng chẳng quý đồng tiền

Bởi vì biết tiền chỉ là phương tiện

Có mua tiên thì chỉ được chốc thôi !

 

Bởi vì tiền cứ luôn luôn quay mãi

Cứ luôn lăn theo nhịp sống cuộc đời

Vì đứng lại phải làm đời khủng hoảng

Bọn cóc vàng lúc ấy chết trong hang !

 

Điều này cũng khác chi như tri thức

Bởi ở đời muôn sự thảy đều chung

Khi nhắm mắt xuôi tay cùng giống cả

Có khác chăng là ý nghĩa cuộc đời !

 

Tiền là quý hay cuộc đời là quý

Tình người cao hay thuần có ngọc vàng

Tri thức tốt hoặc chỉ tiền mới tốt

Cũng là lời xin hỏi khắp nhân gian !

 

Đơn giản vậy xin đừng cho lẩn thẩn

Là Triết gia, Thi sĩ cũng vậy thôi

Trên tất cả chỉ Làm người mới quý

Vì thế gian cũng toàn chỉ Con người !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 10/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

THÂN PHẬN CON NGƯỜI

 

Thơ chỉ có gió trăng và tình ái

Hay bướm hoa cảnh vật quả cần chi

Hoặc chỉ có ‘hoan hô và đả đảo’

Cùng vẫn luôn ‘ca ngợi’ phỏng ích gì !

 

Nên phải viết về việc đời nhân thế

Không vẻ vời mà thật sự hồn nhiên

Chẳng giả tạo nhưng khách quan sự thật

Mới là luôn việc có ích cho đời !

 

Có ‘nhà thơ’ suốt đời nhằm ‘ca ngợi’

Như ‘con chim’ đắm đuối hót mỗi ngày

Nào có biết phận mình là nhảm nhí

Cốt lợi mình có nhằm lợi ai đâu !

 

Đời vẫn vậy đấu tranh cho sự sống

Trước vì mình cứ sống chết mặc bay

Tùy vị trí mà tha hồ hò hét

Còn nếu bằng thấp cổ lại thủ thân !

 

Ôi ngôn ngữ loài người ôi ngôn ngữ

Vẫn phát ra từ chiếc lưỡi không xương

Thường bảo đúng bảo sai gì cũng được

Tùy lương tâm và hiểu biết từng người !

 

Thân phận ấy khiến cuộc đời dễ trị

Bởi trước tiên mình đã ‘trị’ chính mình’

Mình ‘tự trị’ càng giúp người dễ trị

Quyền lực nhiều thì chỉ có làm thinh !

 

Mọi người vậy chẳng ai hơn gì cả

Cứ sống lâu thì lên được lão làng

Để người trị rồi tới phiên mình trị

Và cuối cùng cả thảy được ‘vinh quang’ !

 

Nhớ khi xưa dân ta còn nghèo khó

Được vài người ‘trí thức’ bẩy lung tung

Mang thuyết nọ cùng thuyết kia bày vẻ

Giữa đám mù nên thằng chột làm vua !

 

Dân đâu biết chỉ ù ù cạc cạc

Tin tưởng vào đám ‘trí thức’ hư danh

Tung hỏa mù hét làm dân mất vía

Bởi tưởng đâu toàn ‘thánh ý’ ở đời !

 

 

Thân phận ấy cuối cùng rồi lãnh đủ

Mỗi cá nhân thành một chiếc bánh xe

Chỉ nhỏ nhít giữa cuộc đời bão tố

Khiến cho đời thành một chiếc hủ lô !

 

Chiếc hủ lô trên đời toàn ầm ĩ

Toàn thanh âm khiến người phải ngỡ ngàng

Đầy khẩu hiệu và cũng đầy sợ hãi

Bởi vì nào ai dám thách hủ hô !

 

Thân phận ấy mọi người rồi cũng rõ

Cùng giống nhau có ai khác được đâu

Khi Kremlin và Washington phát lệnh

Toàn thế gian phải chuyển động nháo nhào !

 

Nên có lắm ‘anh hùng ra ngõ gặp’

Cứ tưởng mình là thật sự hùng anh

Bởi trên dưới thấy toàn hô khẩu hiệu

Thân phận người bị xé rách từng manh !

 

Cũng nhớ lại quãng đời đầy ‘ưu việt’

Bổng tự nhiên lại ‘đổi mới’ cái đùng

Đổi mới tốt thảy quên luôn ‘ưu việt’

Quả thật đời như chiếc lưỡi không xương !

 

Âu thế giới và việc đời là vậy

Thân phận mình một nước nhỏ rõ ràng

Song thực tế lại đua đòi mộng ảo

Có hay đâu người xỏ mũi giật dây !

 

Mỗi cá nhân đều giống nhau cả thảy

Có quyền cầu thành Hoàng đế Quang Trung

Nhưng chỉ bởi muốn mình làm giun dế

Chưa thành người làm sao được thành danh !

 

Bởi đời toàn chổng mông hô khẩu hiệu

Học thuộc lòng bài ‘thánh’ dạy từ lâu

Biết bao giờ mới nở mày nở mặt

Đừng nói gì làm hoàng đế Quang Trung !

 

Ôi thân phận con người sao gớm nhỉ

Chỉ lo thân còn để mặc xác người

Mình ‘dễ trị’ nên người càng ‘dễ trị’

Càng trị nhau lại càng được hoan hô !

 

Món bánh vẻ và anh hùng giả tạo

Quốc dân ôi bao thân phận con người

Nên thật khó tìm đâu người trách nhiệm

Bởi tràn hề người ‘trách nhiệm’ đó thôi !

 

Nếu không nói đời cho vô trách nhiệm

Còn nói ra đời lại bảo dại khờ

Lưỡi không xương cũng vẫn thường là vậy

Ôi quả nhiên là thân phận con người !

 

Đời bình đẳng sao suy tôn lãnh tụ

Lãnh tụ nào lại muốn được tôn thờ

Bởi nếu thế người thường đâu có khác

Còn có gì để mà được vinh danh !

 

Nghịch lý vậy sao đời không nhìn rõ

Hay chỉ vì mình quá đổi tự ti

Chỉ suy tôn vì mình toàn rỗng tuếch

Ôi còn chi là dân tộc ‘anh hùng’ !

 

Quả thế sự thật bao điều nghịch lý

Bởi vì đâu mà ra cớ sự này

Thôi cứ bảo là bánh xe lịch sử

Kệ mặc đời ta hãy cứ vui chung !

 

Dân trí ấy biết bao giờ mới tiến

‘Trí thức’ cùn thì chỉ biết ngu dân

‘Văn nghệ sĩ’ nếu chỉ toàn ‘ca ngợi’

Thì toàn dân biết trông cậy vào đâu !

 

Bao người cố học để làm ‘trí thức’

Nhiều người lo cho con cái học hành

Nhưng chỉ học nhằm ích mình là chính

Mặc việc đời cứ để rách toanh hoanh !

 

Nếu làm thinh được nhiều người chấp nhận

Còn nói ra quy chỉ trích lằng xằng

Đời là vậy sống hồn nhiên cây cỏ

Mở miệng ra toàn ca ngợi ‘anh hùng’ !

 

Ôi thân phận người đời sao chán thế

Thân phận đây cũng thân phận con người

Dầu hàng triệu việc đời đều đáng nói

Chỉ nói tràn một vài ý cho vui !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 09/7/2010

VÕ HƯNG THANH

         

©

 

ĐIỀU QUÁI DỊ TỪ HEGEL

ĐẾN KARL MARX         

 

‘Tuyên ngôn’ lắm cũng khiến người dễ chán

Nên từ đây thôi xin bớt ‘tuyên ngôn’

Cốt làm thơ bình thường xem cũng thú

Nhằm nói vui về triết học giữa đời !

 

Ôi triết học có gì đâu khó hiểu

Vẫn chỉ là công việc của tư duy

Cả văn thường đôi người còn chưa hiểu

Vậy làm thơ để bày tỏ việc đời !

 

Đời vẫn vậy chẳng qua vì tiên kiến

Lười tư duy nên thấy khó vậy thôi

Chỉ thi ca làm êm tai dễ chịu

Thường hay mang thích thú lại cho đời !

 

Đại loại vậy nói qua thôi để biết

Còn bây giờ xin triết lý cho vui

Bởi tư tưởng có sâu xa là mấy

Thơ hóa thân cũng đem ích cho đời !

 

Chuyện nói tới Hegel nhà triết học

Từng tung hoành thế giới giới bấy lâu này

‘Phép biện chứng người đời ai cũng biết

Vài ngàn trang nhằm chỉ nói vòng vèo !

 

Việt Nam vốn xưa kia Trần Đức Thảo

Cũng nổi đình nổi đám rất vui tai

Cứ mở miệng là nói toàn‘biện chứng’

Lại kèm thêm ‘duy vật’ thật đại tài !

 

Nhưng đáng nói nhất là ngài Karl Marx

Đem ‘duy tâm’ và ‘duy vật’ trộn chơi

Như lấy nước đổ vào dầu để khuấy

Và tạo nên một học thuyết để đời !

 

Từ duy tâm mới ra đời ‘biện chứng’

Vốn tư duy xuất sắc của Hegel

Cái Nhất Thể lý gì không ‘biện chứng’ ?

Để làm nên sự Tồn tại ở đời !

 

Hay hay quá thật vô cùng xuất sắc

Từ hạt cây đã mọc được thành cây

Không ‘biện chứng’ thì làm sao ‘phủ định’

‘Phủ định’ nhờ liên tiếp hạt thành cây !

 

Hay hay quá phải vỗ tay cái rẹt

Chuyện giản đơn mà viết được đại trà

Vài ngàn trang cốt nhằm tư duy hóa

Một lâu đài ‘tư biện được lập ra !

 

Rốt cuộc lại có Hegel là nhất

Bởi chính mình ‘rốn’ vũ trụ đâu sai

Qua ‘biện chứng’ để trở nên tri thức

Vũ trụ thành hệ thống của Hegel !

 

Cái đích điểm là tư duy tuyệt đối

Vũ trụ kia tự quy lại về mình

Toàn lịch sử biến thiên trong phổ quát

Cuối cùng là nhận thức của Hegel !

 

Duy tâm ấy thật quả phi thực tế

Marx ra đời cốt ‘lật ngược’ Hegel

Việc ‘trồng chuối’ quả tình sao ngược ngạo

Lật lại cho được đứng thẳng trên đời !

 

Tuy ‘lật lại’ nhưng tin vào ‘biện chứng’

Bởi cho là cái ‘cốt lõi’ hay ho

Đưa ‘biện chứng’ tiến vào trong lịch sử

Làm ‘đấu tranh giai cấp’ tất ra trò !

 

Marx gọi đó là tư duy ‘khoa học’

Bởi vì mình đã ‘lật ngược’ Hegel

Từ ‘duy tâm’ biến trở thành ‘duy vật’

‘Biện chứng’ giờ là ‘biện chứng sử quan’ !

 

Thêm lần nữa hoan hô Trần Đức Thảo

Đã say mê như điếu đổ rộn ràng

Cả Việt Nam vốn coi mình là nhất

Rất thông minh nên hiểu được Marx - Hegel !

 

Ôi quá đổi cuộc đời sao lẩn thẩn

‘Biện chứng’ gì mà ‘phủ định’ liên miên

‘Phủ định’ hết chỉ trừ ra ‘biện chứng’

Nghe trái tai nghịch lý thật rõ ràng !

 

Sao ‘phủ định’ mà không là khẳng định ?

Hạt chối mình hay cây muốn định mình ?

Chối liên tiếp hay chỉ là khẳng định ?

Ôi điều này phải hỏi lại chính Hegel !

 

Ai cũng biết cây sinh ra từ hạt

Nhưng hạt thì lại phát triển từ gene   

Cái gene đó nhờ xuyên qua lịch sử

Được định hình qua tiến hóa tỷ năm !

 

Thuyết Big Bang ngày nay ai cũng rõ

Nói về khi vũ trụ mới thành hình

Sai hay đúng để hạ hồi phân giải

‘Phủ định’ mà liên tiếp ‘lái’(13) thật kinh !

 

Ôi ‘phủ định’ lái hoài càng thích thú

Nhờ thế nên một bầy nhỏ sinh ra

Thuyết ‘giai cấp’ gây đảo điên trần thế

Chiến tranh làm thế giới suýt tiêu ma !

 

Mâu thuẫn quá hoan hô điều ‘mâu thuẫn’

Vì làm cho ‘biện chứng’ được hình thành

Thanh nam châm đã tự mình ‘mâu thuẫn’

Khiến phát sinh ra hai cực bắc nam !

 

Trong vật lý ai chẳng hay từ tính

Vốn là do vòng điện tử sinh ra

Từ cấu trúc hạt nhân trong nguyên tử

Đã làm cho toàn vũ trụ tạo nên !

 

Thơ ngây quá lại tin vào ‘mâu thuẫn’

Còn cho là quy luật của tự nhiên

Của đời sống cũng như toàn lịch sử

‘Phủ định’ mà liên tiếp có sinh con !

 

Hỏi mặt trời luôn phát ra ánh sáng

Chắc là do tự ‘mâu thuẫn’ trong mình ?

Hoặc trái đất quanh mặt trời chuyển động

Là bởi do ‘mẫu thuẫn’ chẳng chịu yên ?

 

Chính tin tưởng vào tư duy ‘mâu thuẫn’

Nên cũng tin ‘năm hình thái ở đời

Phải ‘toàn trị’ cốt xây đời hạnh phúc

Đó là nền ‘dân chủ triệu lần hơn’ !

 

Thật quái dị từ Hegel đến Marx

Tuy vô danh nhưng sao chịu làm thinh

Nên làm thơ để cho đời thấy rõ

Viết văn xuôi ai xuất bản cho mình !

 

Văn xuôi viết cả hàng ngàn trang giấy

Lại làm đời càng chán đọc hơn thêm

Vài dòng thơ giống như đang nói chuyện

Dầu nôm na mà tiện lợi hơn nhiều !

 

Âu cũng tính để ngày sau lịch sử

Có dịp rồi thế hệ mới xem qua

Còn thấy được có người này người khác

Đâu phải toàn chỉ một kiểu ba hoa !

 

Marx quả cố lật ‘Hegel ngược’ dậy

‘Hegel xuôi’ thì vẫn lại Hegel

Dẫu xuôi ngược thì người xưa cũng đó

Dại gì mà bỏ ‘biện chứng’ hạt nhân !

 

Nên đúng vậy cũng tại đôi giầy ấy

Mà cắt chân ‘Tư Bản Luận’ cho vừa

‘Năm hình thái’ cốt sao cần đạt được

Mới thật là cách mạng chính Hegel !

 

Tâm sinh vật Marx cho là phi lý

Vật sinh tâm mới sáng tạo làm sao

Từ vật chất tạo nên điều thần thánh

Hegel ơi quả nghịch lý thế nào !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 08/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

         

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ « TOÀN TRỊ »        

 

Thơ tiếng nói thật vô cùng thú vị

Khi ngôn từ hóa nghệ thuật trong thơ

Bởi biểu cảm bình thường như lời nói

Đạt đỉnh cao thẩm mỹ của cuộc đời !

 

Do nghệ thuật vẫn thường luôn chắ   t lọc

Súc tích hơn và thắm đượm lòng hơn

Trong sâu lắng chớ đâu hề hời hợt

Chẳng tạp nham như ngôn ngữ đời thường !

 

Cho dẫu vậy vẫn phải cần trình độ

Người viết thơ và những kẻ đọc thơ

Bởi nếu quá khó khăn ai muốn viết

Còn đọc xong không hiểu lại tuyềnh toàng !

 

Ngôn ngữ thơ khi hóa thân nghệ thuật

Dễ ôi sao nhằm nói chuyện trên đời

Vừa thú vị vừa văn chương là thế

Giúp trở thành bao ý nghĩa ‘Tuyên Ngôn’ !

 

Nay kết lại để nói về ‘Toàn trị’

Quả hiểm nguy một sự kiện trên đời

Ghê gớm vậy sao nhiều người chẳng thấy

Bởi xem đời như một vật ‘nhởn nhơ’ !

 

Sự ‘toàn trị’ làm vong thân tất cả

Xã hội thành tồn tại bởi bản năng

Chỉ có sống và cốt nhằm được sống

Còn bao nhiêu nghĩa lý rõ xềnh xoàng !

 

Kéo dài quá nên trở thành quán tính

Mỗi người luôn chỉ biết có thân mình

Chẳng tha thiết gì đến nhiều phẩm giá

Của con người vốn độc lập tự do !

 

Mình làm chủ quốc gia và đất nước

Lại bỏ quyền giao hết cả cho ai

Chỉ cốt sống mọi điều không cần biết

Giống như đời thảy đã được an bài !

 

Người tê liệt hết mọi chiều ý chí

Giống như ai liệt kháng giữa đời thường

Sống hồn nhiên như chim muông đồng nội

Ngày lại ngày chỉ biết hót líu lo !

 

Đời ‘thanh bình’ quả đúng là như thế

Bởi mọi người đều quán tính đi lên

Kẻ nắm quyền cũng như người được trị

Sắp hàng dài để nhịp bước một hai !

 

Đó quả thật là luật vàng ‘toàn trị’

Ai dại khờ mà lại dám đụng vào

Đời vô cảm ai ai đều thế cả

Đụng vào thì như vấp đá đau chân !

 

Nên tất cả bao người đều thủ phận

Biết mình thôi còn xã hội mặc lòng

Coi tất cả như môi trường để sống

Kiểu thờn bơn trong sông nước chảy dài !

 

Sự ‘toàn trị’ làm ngu dân dễ quá

Suốt cuộc đời tụng ‘học thuyết’ làm vui

Dù hay dỡ đúng sai đâu cần biết

Chỉ xem như luật ‘tất định’ ở đời !

 

Đau xót thế mà đời luôn im tiếng

Nhằm cốt sao để được sống qua ngày

Dân trí vậy thì trách ai kia chứ

Lấy ‘luật trời’ quán tính để mà vui !

 

Vì quán tính vốn đã do lịch sử

Có ‘Chúc thư’ thì cứ thế mà làm

Mặc cho dẫu cuộc trần bao biến đổi

Phải noi vào ‘học thuyết’ vững niềm tin !

 

Ôi uổng quá đời tự do độc lập

Từng cá nhân và kể cả quốc gia

Ôi danh dự của thảy toàn dân tộc

Còn làm chi mà nói được với đời !

 

Dân trí thấp âu cũng đành ngậm miệng

Nói làm chi để chuốt ghét vào thân

Nói làm chi khiến đời cho ngờ nghệch

Ngủ cả rồi dẫu mình thức ai tin !

 

Thôi mặc xác chuyện đời cùng nên ngủ

Ngáy pho pho mà thích thú ở đời

Muỗi có chích đập tràn càng thấy thích

Nước tràn trôn rồi hãy nhảy chẳng sao !

 

Thôi cảm ơn một chuỗi dài lịch sử

Đã làm nên hạnh phúc của bao người

Hạnh phúc quá nên đời thành tê dại

Ngủ lâu rồi mà miệng cứ hoan hô !

 

Sung sướng quá ôi cuộc đời sướng thật

Có khác nào như đã đến cõi tiên

Cứ nhìn lên mà chẳng nên nhìn xuống

Kìa chao ôi thiên hạ quá huy hoàng !

 

Vì nhìn xuống cuộc đời thêm buồn tủi

Sao dân tình ấm lạnh nổi cô đơn

Chỉ cốt sống để tới giờ đi ngủ

Nào biết chi bao chuyện khác trên đời !

 

Đời vui quá thật là đời vui quá

Chiếc bánh lăn theo ‘toàn trị’ bon bon

Quả như một chiếc hủ lô ẩm ĩ

Người ngồi trên khiến thiên hạ hoảng hồn !

 

Dẫu là người vẫn phải luôn bình đẳng

Nhưng khác nhau chỉ bởi chiếc hủ lô

Kẻ ngồi trên được tha hồ cầm lái

Chạy huyên thuyên thiên hạ sợ nháo nhào !

 

Đời ‘toàn trị’ chỉ giản đơn là vậy

Lịch sử dành quán tính để lo toan

Luật ‘tất yếu’ ‘thánh’ xưa kia đã dạy

Cần biến đời thành một chiếc hủ lô !

 

Bởi vì ‘thánh’ phán đời luôn phải tiến

Tuần tự theo ‘năm hình thái’ rõ ràng

Chiêc hủ lô mới chính điều cốt lõi

Để đưa đời theo lịch sử tiến lên !

 

Ôi hoan hô Thế kỷ này hai mốt

‘Thánh’ ngày xưa cũng ngủm đã lâu rồi

Trăm rưỡi năm từng bày trò ra phết

Thiên hạ còn thừa đủ sức hoan hô !

 

Vậy kết thúc những ‘Tuyên Ngôn’ lịch sử

Để ngày sau con cháu sẽ nhìn vào

Còn thấy được đâu phải đời đều ngủ

Vẫn có người rán thức viết ‘Tuyên Ngôn’ !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 07/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

 

©

 

THƯ GỬI KARL MARX

 

Kỷ mười chín ông ra đời ở Đức

Kỷ hai mươi tôi mới được chào đời

Trên trăm năm bao thăng trầm biến đổi

Tôi chào ông kỷ hai mốt này đây !

 

Ông ra đời trước tôi hơn thế kỷ

Đất nước ông giàu đẹp lại tự do

Tôi chào đời ngay giữa thời mất nước

Ách thực dân đô hộ đã trăm năm !

 

Đất nước Đức nhiều tài năng khoa học

Triết học luôn như sinh hoạt bình thường

Khi dân tôi chỉ cần cù lao động

Nên chỉ thường biết tục ngữ ca dao !

 

Quê hương ông chưa từng ngày nô lệ

Còn nước tôi ngàn năm thuộc giặc Tàu

Một ngàn năm khiến ngỡ ngàng lắm nhỉ ?

Cả trăm năm ở dưới ách thực dân !

 

Nhưng tôi rõ những gì dân tôi có

Những gì từ phương Bắc mang vào

Cả những gì bởi phương Tây đem tới

Lẽ đương nhiên trong đó có phần ông !

 

Bốn ngàn năm nước tôi giàu lịch sử

Sự đấu tranh không ngơi nghỉ ngày nào

Nhưng ngàn năm không thể nào đồng hóa

Để cuối cùng cũng độc lập tự do !

 

Người Pháp thắng chẳng qua nhờ kỹ thuật

Khi dân tôi hầu chỉ biết văn chương

Cớ sự ấy là khúc quanh lịch sử

Để từ đây rút kinh nghiệm ngàn đời !

 

Tôi chỉ tiếc là về phần tư tưởng

Dân tôi chưa nồng mặn với tư duy

Kiểu lô-gích vì quá nhiều trừu tượng

Khi văn chương cảm thấy đã “hay” rồi !

 

Nên vẫn chỗ bốn phương cùng góp lại

Nhằm bổ sung vào văn hóa ngàn năm

Vì nước tôi khi văn minh tương đối

Lúc Phương Tây hãy còn gắn với rừng !

 

Nhưng việc đời có ai ngờ trước được

Nước ông thành cường quốc mới vươn lên

Cả thế giới thảy ngỡ ngàng run sợ

Rồi cuối cùng đến Thế chiến thứ hai !

 

Nhưng quan trọng khi ông đề học thuyết

Mới đưa ra thế giới đã kinh hoàng

Quá lạ lùng khiến toàn cầu lác mắt

Rầm rập theo gần hơn nửa thế gian !

 

Số còn lại đành co vòi tự vệ

Khi nửa kia quyết cách mạng rộn ràng

Chiến tranh nóng sắp trở thành Thế chiến

Gần tiêu tan vì vũ khí hạt nhân !

 

Nhưng đời vậy nóng xong thì phải nguội

Nóng lên cao thì xuống lạnh rõ ràng

Chẳng mấy chốc Liên xô thành mây khói

Rồi toàn cầu lịch sử đã sang trang !

 

Đời đổi mới ai cũng thành đổi mới

Tôi hoan hô ông có muốn hoan nghênh ?

Bởi thật sự người đời nên mới mãi

Có gì hơn sự độc lập tự do !

 

Ông đã thấy thời công nhân nô lệ

Quả âm u khi Tư bản hình thành

Bức xúc quá ông dựa vào “biện chứng”

Từ Hegel lập “giai cấp đấu tranh” !

 

Quá tích cực lo cho đời giải phóng

Ông chủ trương cần vận dụng độc tài

Muốn giải phóng trước tiên cần cột lại

Nghịch lý này hay thuận lý thưa ông ?

 

Tư tưởng Đức khởi nguồn từ Hy lạp

Đều quê hương của triết học châu Âu

Dân tôi vốn vẫn sống theo truyền thống

Bốn ngàn năm chỉ văn hóa phương Đông !

 

Nhưng đã có những con người mơ mộng

Hồ hỡi bao khi được tiếp ông vào

Yếu tri thức nên trở thành hụt hẫng

Đọc ông nhiều nhưng có hiểu bao nhiêu !

 

Thôi chuyện cũ tôi thật tình xin lỗi

Xưa lắm rồi năm tháng đã trôi qua

Hiện thế giới đã hoàn toàn đổi mới

Hội nhập xong tôi mới dám thưa ông !

 

Các lớp trước nay đã gần ra đất

Rất tin ông sự giải phóng con người

Tiếc ông quá chỉ tin vào “biện chứng”

Tôi hoài nghi “biện chứng” đúng hay không !

 

Các “trí thức” nước tôi thì chẳng vậy

Bao thập niên mê “biện chứng” ngon lành

Đưa “biện chứng” lên tầng trời cao ngất

Hồ hỡi xem như “luật thánh” trên đời !

 

Thuyết triết học của ông thành khoa học

Chỉ nói theo và chỉ biết làm theo

Không phê phán cũng chẳng cần suy nghĩ

Đúng hay sai toàn mặc kệ cuộc đời !

 

Vô trách nhiệm quả tình vô trách nhiệm

Bởi họ đâu nào lao động chân tay

Người lao động phải dựa vào trí thức

Nhưng khổ thay lại gặp loại gà mờ !

 

Nên trách nhiệm của con người cao nhất

Xã hội người mang ý nghĩa thiêng liêng

Cần thật sự khách quan và khoa học

Hà cớ chi chỉ mê mãi giáo điều !

 

Đã đổi mới nên cùng ông thảo luận

Thiếu Hegel thì liệu có ông không

Thiếu “biện chứng” ông có gì lý luận

Nhưng từ đầu lại chẳng hỏi đúng không !

 

Song “biện chứng” duy tâm ai cũng biết

Ông lại mang “duy vật” để cài vào

Râu ông nọ cằm bà kia cắm lộn

Lại hỏi ông nghịch lý tính sao đây ?

 

Tôi chỉ tiếc ông tin vào “biện chứng”

Của Hegel mà đâu phải của mình

Vì niềm tin đâu hẳn là khoa học

Trời bốn phương nào chỉ có phương Đông !

 

Tin một nẽo để rồi suy vạn nẽo

Rõ ràng đây chưa thận trọng chút nào

Và nếu thế còn chi là khoa học

Còn hô hào “chuyên chính” tại làm sao ?

 

Thật khó biết ông nhà thơ hay triết học

Mà vẽ lên cả viễn tượng cuộc đời

Đầy mộng ảo chưa hẳn gì thực tế

Như nhà thơ chỉ cảm hứng cho vui !

 

Ông vẫn bảo chỉ mình là khoa học

Thật trớ trêu ngay giữa chính cuộc đời

Bởi khoa học lý gì không tranh luận

Khi ông cho chỉ mình đúng trên đời !

 

Chính bởi vậy mà gây nhiều bão tố

Bao thập niên chỉ “ca ngợi” ông thôi

“Duy nhất đúng” rập ràng “duy nhất đúng”

Cho đến khi đời đổi mới cái đùng !

 

Thật may mắn cuộc đời nay đổi mới

Chớ bằng không “trí thức” ngủ muôn năm

Đời vẫn vậy tựa hòn bi lăn mãi

Luật Newton quán tính đã thuộc lòng !

 

Điều đó thật như luật đời xưa cũ

Chưa có ông “bi” lịch sử chưa lăn

Có ông rồi “bi” phải đành lăn mãi

Cho tới khi bị chặn lại giữa dòng !

 

Các sinh viên ông cũng nào hay biết

Bao thập niên chỉ học mỗi mình ông 

Học triết học nhưng hề tranh luận

Hệt con chim ca hót ở trong lồng !

 

Nói chơi vậy nhằm xề xòa cả thảy

Đời vậy thôi có lúc đúng lúc không

Chỉ tiếc nỗi ông giáng điều “chuyên chính”

Mà bao năm thế giới phải long đong !

 

Nhưng quả thật ông có lòng thiện chí

Muốn nhanh lên trong giải phóng con người

Song ngạn ngữ bảo nghĩ già non lẽ

Có đúng vào trường hợp của ông chăng ?

 

Ông quả thật vốn chủ trương “duy vật”

Lại kết vào cùng “biện chứng” Hegel

Vốn nguồn gốc “duy tâm” ai cũng biết

Ông nghĩ sao mà trộn nước với dầu !

 

Để từ đó thành “đấu tranh giai cấp”

Còn cho là luật xã hội tự nhiên

Thật chẳng phải căn cứ vào thực tiển

Mà chỉ vào “biện chứng” kiểu tiên thiên !

 

Cũng từ đó suy thêm năm “hình thái”

Giống rập khuôn cho chiếc bánh hình thành

Chiếc bánh ấy chỉ theo điều tư biện

Chắc chi đâu đã hiện thực trên đời !

 

Ông cho đó là động cơ phát triển

Nên bảo rằng bạo lực phải đề cao

Kết quả đó phũ phàng ai cũng biết

Người với người lại thành “địch” với “ta” !

 

Từ khởi thủy ông nêu lên khá rõ

Không theo ông là “tư sản” rõ ràng

Kiểu dán miệng cột chân nhằm đánh thắng

Tranh luận gì khi chỉ biết thoi nhau !

 

Nên học thuyết ông chứa đầy nghịch lý

Giống cổ xe có nhiều bánh ngược xuôi

Rất khập khễnh trên con đường lịch sử

Và quả nhiên xe đã đổ lăn kềnh !

 

Nay đổi mới khiến mọi người chưng hửng

Nếu đúng thời phải đổi mới làm chi

Đường chân trời giống mờ mờ ảo ảo

Là hoàng hôn hay thật sự bình minh !

 

Dân tộc tôi vốn đa phần lao động

Là nông dân hay kể cả công nhân

Chân đi đất ít rõ về triết học

Ít tư duy theo trừu tượng xa vời !

 

Chính bởi vậy mới trông vào trí thức

Gặp thứ cùn lại càng khổ cho dân

Biết nói thụi có bao giờ suy nghĩ

Chỉ tung hô kiểu khẩu khí bằng mồm !

 

Phần tôi nghĩ khác điều ông đã nói

Tôi cho rằng khoa học tất ưu tiên

Kinh tế tiến buộc dựa vào kỹ thuật

Sao lại hô là “giai cấp đấu tranh” !

 

Mọi hiểu biết đều dựa nơi tri thức

Khoa học luôn phải phát triển trên đời

Con người cốt phải có phần đạo đức

Bản năng thôi thì điêu đứng con người !

 

Tôi hiểu đó là điều cần ý thức

Ông đề cao ý thức giới công nhân

Kết hợp lại cả nông dân ý thức

Thay vào luôn ý thức của mọi người !

 

Đời phát triển tất dựa vào tri thức

Lý làm sao chỉ đừng lại bản năng

Hegel bị một lần ông “lật ngược”

Và về sau lật tuốt lắm việc đời !

 

Từng có người theo ông mà tuyên bố

Trí thức không đáng sá một cục phân

U tối vậy nhưng làm đời hoảng loạn

Vì trong tay đã nắm được quyền hành !

 

Quê hương tôi bốn ngàn năm truyền thống

Tinh thần luôn được mãi mãi giương cao

Chuộng sự học để khởi đầu văn hiến

Cho tài năng là nguyên khí quốc gia !

 

Khi ông đến cả ngàn năm đảo ngược

Văn thánh xưa từng dùng cột trâu bò

Trí thức phải vất giầy cày ruộng

Hoặc bằng không cũng “trí ngủ” dân ngu !

 

Thôi chuyện cũ nhắc gì cho thêm chán

Đổi mới rồi cũng chẳng ức mà chi

Chỉ tiếc nỗi còn có người chưa đã

Nên hô hào kiểu đổi mới bề ngoài !

 

Tôi thật bụng luôn tin vào cái mới

Như ngày xưa Khổng tử bảo “nhật tân”

Nhật tân mãi không bao giờ ngừng lại

Nên nói thêm ý nữa “hựu nhật tân”!

 

Nay đổi mới nhằm theo “toàn cầu hóa”

Tôi vẫn cho quả là một ý hay

Những gì cũ chuyển bảo tàng giữ lại

Để còn lưu dấu mãi lại sau này !

 

Tôi thật sự chỉ tin vào tri thức

Tin cả luôn những trí thức đàng hoàng

Tin hết thảy con người nào thiện chí

Biết vì đời mà thiện ác đấu tranh !

 

Ông quả thật lại tin  vào “giai cấp”

Vì đặt nền trên “biện chứng” Hegel

“Biện chứng” ấy từ nguồn đà khấp khễnh

Tư biện thôi đâu thực tiễn chút nào !

 

Đời muốn tiến phải dựa vào kỹ thuật

Tổ chức nhằm cho đúng luật khách quan

Muốn ngăn nắp cần dựa vào pháp luật

Có làm chi mà “ý hệ” làng quàng !

 

Pháp luật tốt đặt nền trên khoa học

Có chi đâu kiểu “giai cấp” lờ mờ

“Trí thức” dõm vẫn đua đòi tâng bốc

Còn nông dân thật sự chỉ làm ngơ !

 

Trong cuộc sống sự “nhân danh” dễ thấy

Hết nông dân rồi lại đến công nhân

Dân tôi vốn chỉ thường hiền như bụt

Ai làm chi cứ mặc kệ trên đời !

 

Họ thật sự luôn có lòng yêu nước

Đó mãi luôn truyền thống của dân tôi

Bị áp bức thì đứng lên đề kháng

Đòi tự do dân chủ của con người !

 

Họ chẳng thiết điều gì là lý thuyết

Bởi luôn gần ruộng lúa nương khoai

Chuyện vớ vẫn hơi đâu mình cần biết

Để làm chi mà chỉ nặng cái đầu !

 

Như tôi cũng chỉ một người chân đất

Mới tập thành nói “triết học” cho vui

Thế giới mới mọi người cần phát triển

Khi rảnh rang cũng thích nói chuyện đời !

 

Ông đã sống trước tôi già thế kỷ

Ở một nơi tuy quả rất xa xôi

Đưa lý thuyết khi ông còn rất trẻ

Còn nay tôi tương đối cũng già rồi !

 

Khi ông viết luôn tự do để viết

Còn tôi nay chỉ có cách làm thơ

Ông viết sách hầu mong đời được biết

Tôi làm thơ chỉ nhằm cất trên đời !

 

Chuyện vốn cũ trên trăm năm là thế

Dẫu ngàn năm chưa chắc đã hơn chi

Lịch sử tiến khi con  người cùng tiến

Kềm nhau luôn thì liệu có ích gì !

 

Nơi nước tôi đã nhiều trăm năm trước

Nào Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm, Gia Thiều

Từng làm thơ cả ngàn câu chưa đủ

Để nói lên thân phận của con người !

 

Nay tôi chỉ kẻ sinh sau đẻ muộn

Cũng làm thơ để hầu chuyện cùng ông

Mong ông xem chớ cho người khác biết

Đời mà ông nhằm tránh chuyện hiểu lầm !

 

Ông thật quả chỉ vì người triết lý

Nhưng đưa ra một triết học viễn vông

Tôi nay cũng chính vì người triết lý

Nhưng tôi thì theo cách của phương Đông !

 

Dân tộc Đức thông minh đời thảy biết

Việt Nam tôi đâu phải chỉ ngu ngơ

Hèm lịch sử có bao điều bất trắc

Nên thông minh mà lại giống lờ ngờ !

 

Cũng như thể ông đã từng dán miệng

Vòng kim cô khiến được cả tề thiên

Tôi “ca ngợi” ông thông minh là vậy

Đành chào thua nhằm yên ổn trên đời !

 

Nên tính cách người nước tôi là vậy

Ngoảnh mặt đời thì còn cách làm thơ

Thơ trực diện hoặc là thơ châm biếm

Tôi thì không bởi luôn rất hiền từ !

 

Nói đùa thế với ông nhà triết học

Bởi họ luôn đầy chữ nghĩa trên đời

Ông đã xúi cuộc đời làm cách mạng

Còn như tôi thật chỉ biết làm chơi !

 

Nhà tư tưởng không dấn sâu vào thế sự

Chỉ có ông là biệt lệ trên đời

Bởi tư tưởng cần bao hàm vũ trụ

Rong thuyền chi để ra chốn biển khơi !

 

Nên ông chắc chưa phải nhà triết học

Giống như ông từng đã biết Hegel

Sao ông giống như một nhà sưu tập

Góp muôn nơi vào học thuyết của mình !

 

Kinh tế học năm dài ông tự học

Mỗi ngày đêm ở thư viện Luân đôn

Cố kết lại với quy điều ‘biện chứng’

Kiểu gọt chân sao cho được vừa giầy !

 

Tôi đọc ông trong những ngày còn trẻ

Hiểu riêng ông mà chẳng nói với ai

Vì có nói cũng ai nào chịu được

Bởi khắp nơi người ta đã “mê” rồi !

 

Bốn mươi năm tôi chỉ đành im lặng

Bởi nói ra cũng “cóc” có ai tin

Thuật ông giỏi là dùng keo dán miệng

Quy kết thôi ai tranh luận giữa đời !

 

Lúc còn trẻ ông nhiều điều mộng tưởng

Khi già lên Tư bản luận ra đời

Nhưng thực chất nhằm gọt chân kinh tế

Cho vừa giầy của “biện chứng” Hegel !

 

Trong “ ý hệ” ông có điều phóng đại

“Xóa triết đi bằng hiện thực” trên đời

Ôi triết học làm sao mà “thực hiện”

Quả mình ông kể từ thuở hồng hoang !

 

Đơn giản vậy trong vài điều kết lại

Tôi luôn tin vào thiện ý con người

Vào tri thức và vào điều chí thiện

Còn riêng ông tin bạo lực đấu tranh !

 

Qua thực tiển làm con người kinh nghiệm

Nhất là khi lịch sử được sang trang

Trong kinh tế ông phớt lờ tâm lý

Giống y như một lý thuyết vội vàng !

 

Bởi đâu phải mọi người đều tốt cả

Đâu phải người đều cao thượng giống nhau

Cuộc đời tất vàng thau luôn lẫn lộn

Nên hoàn ông lại triết lý cuộc đời !

 

Lúc sơ khởi ông chủ trương “nguyên tử

Lại chuyển qua thuyết “bản thể” Hegel

Ông huyền hoặc lại cho đời huyền hoặc

Quả thật ông hơi khó hiểu trên đời !

 

Trong tính cách người Việt Nam tôi gửi

Lá thư này mạo muội đến cho ông

Nhờ thực tế việc đời nay đổi mới

Nếu bằng không chắc giữ kín trong lòng !

 

Tôi vẫn biết lá thư dài thậm thượt

Bởi nhiều điều cần phải nói với ông

Ông vốn có quá nhiều điều “lật ngược”

Mà đầu tiên là với chính Hegel !

 

Do thiện ý ông muốn nhằm giải phóng

Xóa vong thân ở hết thảy con người

Nhưng hiện thực có bao điều ngược lại

Học thuyết ông thực tế lại kiềm chân !

 

Ông có lỗi hay người đời có lỗi

Nhưng nhiều người vẫn cứ cố bốc ông

Lòng thành thực hay chỉ ngoài miệng lưỡi

Thuyết của ông sao làm dối con người !

 

Ai trách nhiệm ông hay đời trách nhiệm

Lý thuyết hay tại thực tế phũ phàng

Nhưng sai biệt thì đúng sao lý thuyết

Đời phũ phàng làm ông bị hàm oan ?

 

Chẳng có lửa làm sao mà có khói

Dân nước tôi từng thường nói câu này

Ông tin chắc người đời không giả đối

Thế người đời giả dối tại vì đâu ?

 

Hồi tôi nhỏ cũng rất mê ông lắm

Lớn lên rồi mới lại thấy vu vơ

Tôi bị lẩn hay ông đà lẩn trước

Làm cuộc đời mất cả vẻ nên thơ !

 

Ở nước tôi đầu tiên ông Trương Tửu

Theo chân ông quả hết mức rộn ràng

Dầu sự thực biết gì đâu triết học

Chỉ có điều trưởng giả học làm sang !

 

Rồi huy hoắc lại ông Trần Đức Thảo

Tâng ông lên đến tuốt chín tầng mây

Tiếc ông ấy vốn trẻ người non dạ

Nên tất nhiên đành trả giá cuộc đời !

 

Tôi kể lại chỉ đôi người nổi trội

Còn bao nhiêu những người khác thiếu chi

Học triết học lại chỉ theo truyền khẩu

Bắt chước ông cả vú lấp miệng em !

 

Đời là vậy dễ gì mà lý tưởng

Thường nhân danh cùng ích kỷ cũng nhiều

Nếu học thuyết không dựa vào tâm lý

Thì cuộc đời thành cổ máy như không !

 

Nên chính xác ông cũng phần có lỗi

Đầu tiên chinh đã nêu thuyết bạo hành

Kết cuộc lại còn chủ trương chuyên chính

Bởi đặt nền trên “biện chứng” đấu tranh !

 

Chính điều đó cũng khiến cho khoa học

Trở thành luôn kiểu “chính trị” nghèo nàn

Cả triết học cũng biến thành “chính trị”

Nhân bản thành sợ hãi chốn nhân gian !

 

Tuy thực chất trong cuộc đời nhân loại

Có biết bao thuyết nhân bản ra đời

Ông tuốt tuột gọi chung là “tư sản”

Để còn mình mới chính đáng mà thôi !

 

Chính bởi vậy nhiều nơi trên thế giới

Phải tôn ông trên chính cả con người

Trên cả thảy quốc gia và xã hội

Trên quê hương và dân tộc của mình !

 

Vong thân vậy họ nhân danh giải phóng

Bằng cách đem “đấu tố” chính con người

Cùng với “trại tập trung” và “tẩy não”

Kể cả bằng “văn nghệ sĩ” hót lung tung !

 

Nay ôn lại một thời gian đăng đẵng

Thành tích ôi còn lại chỉ số không

Những thành quả văn chương và chữ nghĩa

Thật sự luôn nhằm “ca ngợi” về ông !

 

Lịch sử ấy quả phũ phàng ông ạ

May mà nay cũng đã được qua rồi

Non thế kỷ trôi theo về dĩ vãng

Nói nghe qua nhằm thận trọng về sau !

 

Tôi tự hỏi giá ông thành sống lại

Có “sửa sai” ngay học thuyết của mình

Cập nhật hóa có cần nên “đổi mới”

Về những gì ông “đảo lộn” lung tung !

 

Dân tôi bảo sai một ly đi một dặm

Phương ngôn đây đã có tự ngàn đời

Trong lý thuyết nếu một điều sơ ý

Cũng biến thành tai họa dễ như chơi !

 

Ông thử nghĩ xã hội gì như một

Cả triệu người chỉ giống hệt một người

Xã hội ấy con người hay cái kiến

Để rập ràng đả đảo hoặc hoan hô !

 

Chua chát thế từng được cho ưu việt

Nhiều người ca “dân chủ gấp triệu lần”

May tất cả nay đi vào dĩ vãng

Nhiều lớp người cũng đã xuống âm ti !

 

Toàn sự thật nói ra ông đừng sợ

Tôi dám đâu lại thêm bớt chữ câu nào

Chỉ chép lại như một người nhân chứng

Nhằm lưu đời các thế hệ mai sau !

 

Lượt sơ vậy xin ông đừng tức giận

Tôi một người già cả ở Việt Nam

Hay chỉ giống bao người trên thế giới

Cầu mong ông luôn mọi sự bình an !

 

Tôi vẫn biết “làm thơ” là trái lẽ

Nhưng dân tôi vẫn có máu “văn chương”

Nên kể cả mọi vấn đề triết học

Thay văn xuôi cũng viết được văn vần !

 

Saigòn, 08/7/2010

VÕ HƯNG THANH

         

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ QUYỀN SỞ HỮU         

 

Con người sống phải dựa vào vật chất

Đó chẳng qua là thực tế hiển nhiên

Quy luật ấy vẫn chung muôn loài vật

Là lý do quyền sở hữu tự nhiên !

 

Sự sở hữu chẳng qua nhằm tiện ích

Vật trong tay thì sử dụng chẳng phiền

Giống như chuyện cần lấy đồ trong túi

Đấy chẳng qua vì thoải mái ưu tiên !

 

Song bảo đảm an toàn thì tích lũy

Có khác gì chú sóc nhặt hạt khô

Chẳng những nhặt lại còn ưa chôn giấu

Đến nhiều khi không nhớ nổi để đào !

 

Người cũng vậy đôi khi thành thái quá

Từ an toàn biến thành óc tham lam

Tích lũy mãi có khi nào dừng lại

Người trở nên như một chú cóc vàng !

 

Đó là mặt tự nhiên quyền sở hữu

Còn bên kia cũng là mặt bất công

Người giàu quá khiến cho người thiếu quá

Có khác chi hai kẻ đắp cùng chăn !

 

Nhưng ngược lại cũng có nhiều tích cực

Tích lũy đầy tạo cơ sở đầu tư

Trong kinh tế quả điều này rất tốt

Nhờ đầu tư làm lợi ích cho đời !

 

Vậy sự việc tự bản thân vô nghĩa

Chỉ con người phải định hướng ra sao

Theo hướng tốt thì mọi điều được tốt

Còn hướng sai thì hết cả đều sai !

 

Hãy tưởng tượng nếu không hề tư hữu

Loài vật nào dễ có sống được đâu

Đó là luật khách quan trong nhiên giới

Cũng tự nhiên trong nhân giới con người !

 

Nên ý nghĩa chính là do điều tiết

Trong thiên nhiên là nguyên tắc môi trường

Trong xã hội nói chung là luật pháp

Nhằm hài hòa mọi việc kết liên nhau !

 

Vậy tư hữu là điều luôn phải có

Đó chính là một nguyên lý căn cơ

Chỉ có vật trời sinh là chung hết

Hoặc làm nên do bởi chính cộng đồng !

 

Sở hữu chung vật thiên nhiên vốn có

Chẳng phải do chính lao động làm ra

Giống không khí nước sông hay biển cả

Đó không hề là các vật được làm ra !

 

Đơn giản vậy sao nhiều người lẩn thẩn

Thích cái gì cũng phải thuộc của chung

Lòng đố kỵ muốn cào bằng tất cả

Muốn lấy không và hưởng dụng của người !

 

Quyền tư hữu nói chung luôn đúng đắn

Chỉ sai lầm do định hướng con người

Không kiểm soát cũng như nhằm vô sản

Hai cực đoan thật ngu ngốc bao nhiêu !

 

Lấy pháp luật cốt điều hòa xã hội

Vô sản gì thật quá đổi dại khờ

Tin ‘biện chứng’ và tưởng rằng quy luật

Nhằm đấu tranh hòng tiến tới ‘đại đồng’ !

 

Sai lầm đó chỉ bởi do tư biện

Ngồi một nơi mà thỏa thích tư duy

Phi khoa học lại tưởng rằng khoa học

Chỉ làm cho thế giới phải điên khùng !

 

Ôi ‘biện chứng’ thật ngô nghê ‘biện chứng’

Lý thuyết gàn mà cứ tưởng hay ho

Nói vòng vèo vẫn chẳng qua một ý

Phủ định chi liên tiếp hỏi ai tin !

 

Này hãy nhìn một con sông đang chảy

Cũng phải chăng là ‘biện chứng’ hay sao

Nếu quả vậy cái gì không ‘biện chứng’

Cả đúng sai cũng ‘biện chứng’ ráo nào !

 

Thật ngụy biện ối dào đầy ngụy biện

Đầu tiên là tư biện kiểu tư duy

Tiếp theo đó lại phịa ‘năm hình thái’

Nhằm chứng minh cho ‘quy luật’ cuộc đời !

 

Lịch sử vẫn luôn khách quan tồn tại

Biến chuyển thường và ngày cứ đi lên

Dù những lúc thụt lùi trong quá khứ

Song tương lai nào biết sẽ về đâu !

 

Chỉ có vậy mà tin vào ‘tất yếu’

Nhằm đấu tranh cốt đẩy mạnh ‘quay vòng’

Để khi hết luôn cả năm ‘hình thái’

Cảnh thần tiên sẽ có được trên đời !

 

Ngây thơ vậy quả thật là phi lý

‘Tất yếu’ rồi thì can dự làm sao

Toàn tưởng tượng bởi tin vào ‘biện chứng’

Có hay đâu sự quỷ biện của tư duy !

 

Đơn giản vậy lại làm đời phức tạp

Nhưng nhìn chung là lỗi tại con người

Không chân thật lại còn ham trình diễn

Trình diễn cùng chuyên đoán hại đời thôi !

 

Đời đích thực phải tự do dân chủ

Như dòng sông cứ mãi mãi trôi đi

Vài hạt nước lại tưởng mình thần thánh

Làm luật riêng để cưỡng cả dòng sông !

 

Ôi phi lý cuộc đời sao phi lý

Đầy nhân danh và tưởng tượng chủ quan

Lấy bạo lực nhằm buộc người yếu đuối

Để làm cho nhân loại phải kinh hoàng !

 

Thôi xin hãy mọi người nên thức tỉnh

Vật Xê-Da cần hoàn lại Xê-Da

Trả tự do cho đời người bình dị

Dẹp hết đi mọi ‘biện chứng’ tuềnh toàng !

 

Đời chỉ đẹp khi cuộc đời dân chủ

Quyền tự do cho tất cả mọi người

Trong tư tưởng và đời thường cũng vậy

Xã hội cần mọi hợp tác vô tư !

                                                                                        

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 06/7/2010

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ BẤT CÔNG  

 

Trong xã hội mọi người luôn bình đẳng

Bởi vì đều có lý trí như nhau

Nếu khác biệt chỉ là do hoàn cảnh

Tài bộ riêng hay vị thế cuộc đời !

 

Bởi bình đẳng tất nhiên cần dân chủ

Cần tự do nhằm liên kết chung nhau

Mỗi cá nhân chẳng khác gì nguyên tử

Họp lại nhau trong toàn thể cộng đồng !

 

Cũng chính vậy công bằng là nguyên tắc

Không ép nhau không lừa dối giữa nhau

Không cưỡng đoạt mà luôn cần sòng phẳng

Cả tinh thần và vật chất song đôi !

 

Người hiểu biết giúp cho người kém cõi

Người tài năng hướng dẫn kẻ ít tài

Người đạo đức làm gương người ít đức

Người giàu nhiều giúp mọi kẻ khó khăn !

 

Nguyên lý ấy cuộc đời thường vẫn có

Từ ngàn xưa vì là lẽ công bằng

Cả nhân loại đâu đâu đều cũng vậy

Đơn giản vì việc đó vẫn khách quan !

 

Song cuộc sống đâu phải toàn lý tưởng

Thường xảy ra những lạm dụng trong đời

Như bóc lột hay thế thần áp đảo

Vì bản năng khiến dẫm đạp tình người !

 

Bởi bản chất con người hay yếu đuối

Cần đấu tranh để hướng đến trưởng thành

Cuộc đời đẹp nhờ văn minh phát triển

Phấn đấu nhằm cho lịch sử đi lên !

 

Bổn phận đó là của bao trí thức

Bao tài năng cùng đóng góp mọi ngành

Cho nhân loại bất kỳ đâu cũng vậy

Nhằm làm cho xã hội được tốt lành !

 

Lịch sử tiến công bằng càng phải tiến

Bất công luôn cần phải được đẩy lùi

Cả khoa học, văn chương cùng đóng góp

Kỹ thuật làm kinh tế mãi đi lên !

 

Bổng lý thuyết tung ra điều ‘bản thể’

Bày đặt nào ‘đối kháng’ kiểu nam châm

Cực nam bắc phải luôn luôn ‘đối lập’

Giải pháp cần là giai cấp đấu tranh !

 

Rồi tưởng tượng nào là ‘ năm hình thái’

Ngồi một nơi mà huyễn cả đất trời

Bày vẻ cảnh ‘thiên đường’ nơi hạ giới

Để thấy toàn địa ngục giữa trần gian !

 

Khắp thế giới bị thu về một mối

Cho cá nhân hay các nhóm độc tài

Một tiếng thét triệu triệu người khiếp vía

Một lời hô hàng vạn lớp hi sinh !

 

Quá bất công cuộc đời sao khủng khiếp

May mà rồi lịch sử cũng sang trang

Cả nhân loại được thoát vòng nguy hiểm

Phá vỡ đi kiểu lý thuyết cùn mằn !

 

Ngây thơ vậy mà tưởng mình thần thánh

Thông minh chi thứ lý luận vòng vèo

Đầy nghịch lý chứa bao điều ngụy biện

Mà khiến biết bao ‘trí thức’ cũng  hùa theo !

 

Ôi ‘trí thức’ hay chỉ là ‘trí ngủ’

Hay còng lưng vì quyền lực đè đầu

Để từ bỏ chức năng người trí thức

Tự dối lòng mà còn muốn ngu dân !

 

Tội lỗi ấy trước tiên do trí thức

Vì cái ‘tôi’ vô trách nhiệm với đời

Bởi hèn yếu mà xa rời thực tế

Nhằm yên thân đội quyền lực lên đầu !

 

Tôn quyền lực thay vì tôn xã hội

Tôn cá nhân thay vì quý con người

Giúp quyền lực thu về tay số ít

‘Trí thức’ thành cả một đám tay sai !

 

Bao sách vỡ viết ra sai sự thật

Lại còn thêm ‘văn nghệ sĩ’ hùa vào

Biến xã hội trở thành bầu sữa ngọt

Để cùng nhau hút lấy thật bất công !

 

Trách nhiệm ấy nay phải cần phân tích

Bởi vì rồi lịch sử đã đi qua

Bao thực tế vốn bày ra trước mắt

Còn gì đâu mà lẫn chính với tà !

 

Chính luôn mãi vẫn là điều công chính

Tà thì luôn những hành động bất công

Bất công cả cuộc đời và lý thuyết

Đã phơi ra suốt lịch sử bao năm !

 

Bởi khoa học chứng minh từ thực tế

Không chỉ ngồi một chỗ để xưng tên

Bằng thực tiển mà chứng minh chân lý

Không bày trò nhằm bưng bít lòng tin !

 

Chân lý phải khách quan là thế đó

Không thể nào lấy thúng để úp voi

Bất công vẫn chỉ do lòng ích kỷ

Nhằm quay lưng lại sự thật cuộc đời !

 

Chân lý đó phải luôn là bài học

Vì công bằng và loại bỏ bất công

Chân lý phải từ đời luôn bày tỏ

Đâu thể ngồi mà tưởng tượng viễn vông !

 

Vì bất công luôn thiên hình vạn trạng

Bóc lột nhau trong thực tế cuộc đời

Áp bức nhau trong tư duy ý thức

Lừa mị nhau trong đời sống khắp nơi !

 

Nơi cá nhân cũng như nơi xã hội

Không công bằng tức là đã bất công

Mọi điều gì không của mình lại lấy

Ấy làm sao mà bảo được công bằng !

 

Nhưng công bằng cá nhân là điều nhỏ

Chính bất công xã hội mới điều to

Công bằng phải mọi người ngang quyền lợi

Đặc quyền riêng thì đâu thể công bằng !

 

Nên công bằng cần tự do dân chủ

Bởi nếu không tất dẫn đến bất công

Đâu có chuyện thổi còi vừa đá bóng

Và kiêm luôn cả đến chức trọng tài !

 

Một lý thuyết lại chủ trương chuyên đoán

Còn thế nào mà ‘khoa học’ được sao

Đơn giản thế nhưng nhiều người chẳng thấy

Bị lỡm ngay kể từ phút ban đầu !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 03/7/2010

 

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ CÔNG BẰNG

 

Sự công bằng vẫn là điều lý tưởng

Đạo đức chung và lý trí con người

Nhưng thực tế chông bằng không đơn giản

Nên nhiều người vẫn cứ hiểu nôm na !

 

Đơn giản nhất họ hiểu về vật chất

Chỉ đòi như là một sự quân phân

Giống như thể ký vàng và ký đá

Cần ngang nhau trên chính một bàn cân !

 

Đó là kiểu ngang bằng trong toán học

Phù hợp theo tính đố kỵ của con người

Chẳng ai muốn ai hơn mình cả thảy

Công bằng luôn như một đám cá mè !

 

Ấy là cách công bằng theo trừu tượng

Khi cuộc đời thực tế chẳng ai theo

Chỉ ‘lý luận’ làm sao cho sướng miệng

Mà thật ra nhằm lừa mị cuộc đời !

 

Bởi luôn có tinh thần và vật chất

Và công bằng cũng tùy đó mà theo

Công bằng quý tinh thần hơn vật chất

Vì làm nên nhân cách của con người !

 

Trong tinh thần đức hi sinh phải có

Vật chất luôn chỉ là sự cào bằng

Nơi tinh thần tình người luôn đi trước

Vật chất luôn lòng ích kỷ đo phân !

 

Nên công bằng phải đi cùng hiểu biết

Ngu dốt đâu có thể gọi công bằng

Tính công bằng phải cận kề chân lý

Giả dối luôn chỉ là sự bất công !

 

Chính bởi vậy cả hai luôn đối kháng

Khi bất công thì không thể công bằng

Nơi xã hội hay cá nhân cũng vậy

Công bằng luôn phải dân chủ tự do !

 

Hay công bằng giống như dòng nước chảy

Để tự nhiên không cản trở chút nào

Tức dòng chảy tự nhiên và trong mát

Không phải là một dòng chảy nhiễm ô !

 

Cũng do vậy công bằng luôn tự tại

Luôn tự nhiên cùng thật sự khách quan

Nên mọi thứ ‘công bằng’ do giả dối

Thực chất luôn vẫn là sự bất công !

 

Vậy cơ sở công bằng là lý trí

Phù hợp theo sự nhận thức tự nhiên

Vì mỗi người có lương tri tự tại

Cũng thấy ngay đâu là sự bất công !

 

Song nhận thức đâu phải là thực tế

Khi biết sai nhưng vẫn cố làm càn

Bởi vì chính trong lòng luôn vị kỷ

Cho nên chi là ‘chó sói’ giữa người !

 

Nên quả thật cuộc đời luôn muôn mặt

Biết khi nào hết lợi dụng, nhân danh

Giống như kiểu các loài sâu tìm lổ

Lổ càng sâu thì càng mãi đục vào !

 

Vậy công bằng, bất công là hai phía

Giống hai bên của mỗi một bàn cân

Bên này nhẹ thì làm bên kia nặng

Bất công luôn phải loại bỏ công bằng !

 

Chính vì vậy mà tiền đề đặt trước

Định nghĩa sao cho đúng lẽ công bằng

Khi đặt đúng thì công bằng mới đúng

Còn đặt sai chỉ luôn có bất công !

 

Nên công bằng phải luôn là chân lý

Bởi vì luôn cần đúng đắn khách quan

Chỉ giả dối thì công bằng sao được

Nhằm gạt người thì tất phải bất công !

 

Đơn giản thế sao nhiều người chẳng thấy

Chỉ bu loa miệng lưỡi nói công bằng

Đâu sờ ót lại xem đà chính xác

Hoặc tiền đề đã đặt đúng hay chưa ?

 

Công bằng giống một thân cây đang mọc

Cần đi lên từ lịch sử cuộc đời

Phải có rễ cắm sâu trong thực tại

Công bằng gì chỉ ‘lý luận’ khơi khơi !

 

Công bằng vẫn là con người thực tế

Trời sinh ra theo tài chí mỗi người

Đời lại tạo mỗi người theo hoàn cảnh

Công bằng nào lại phủ nhận sạch trơn ?

 

Vậy công bằng cào bằng là tội ác

Bất công thôi mà miệng nói công bằng

Dốt nát vậy mà lại ham ‘lý luận’

Ngu si đòi phải ‘cách mạng thường xuyên’ !

 

Đời màu xám bởi vì toàn ‘lý thuyết’

Đầu óc ngu khiến lập luận vu vơ

Nhắm tướt đoạt và công bằng lổ miệng

Ôi cuộc đời toàn chỉ thấy bất công !

 

Đúng là kiểu loài người như ‘chó sói’

Coi bản năng như một thứ công bằng

Đâu có biết công bằng là nhân bản

Trong tình người mới đích thật mà thôi !

 

Nên công bằng phải ngược chiều giả dối

Giả dối luôn thì không thể công bằng

Công bằng phải cần khách quan sự thật

Che đậy nhiều thì chỉ có bất công !

 

Công bằng sánh bất công như đen trắng

Nơi trắng nhiều đâu có thể là đen

Chỗ đen nhiều cũng đâu còn là trắng

Mà xám thôi, tùy phán đoán mỗi người !

 

Vậy công bằng chỉ dựa vào dân trí

Mỗi cá nhân và xã hội con người

Dân trí kém tất công bằng phải phải kém

Chưa kể về những xã hội ngu dân !

 

Công bằng tất phải dựa trên lý trí

Vì mỗi người luôn đều có lương tri

Công bằng vẫn phát huy khi đời tốt

Đời bất công nào ai dại công bằng ?

 

Đó quả thật chính là điều nghịch lý

Vì số thành hay tổng số bởi từ đâu ?

Trong phép cộng phải luôn từ đơn vị

Đơn vị nào lại chẳng dấu kèm theo ?

 

Đời rõ ràng chính là bài đại số

Mà phải đâu chỉ cộng trị đơn thuần

Đơn giản vậy sao nhiều người chẳng thấy

Bất công rồi thì chỉ đẻ bất công !

 

Quả chán thật sao cuộc đời chán thế

Thiệt có không về những thứ công bằng ?

Khi còn người toàn bản năng ích kỷ

Hô công bằng nhằm che giấu bất công !

 

Đây cũng giống như cái vòng luẩn quẩn

Cứ đầu ra lại nối tiếp đầu vào

Công bằng vẫn giảm dần từng chút một

Còn bất công thì mỗi lúc gia tăng !

 

Vấn nạn ấy mỗi người đều đã rõ

Thế làm sao mà đời được công bằng

Nên sáng suốt và luôn cần thực tế

Đừng bịp đời bằng những ‘lý luận’ suông !

 

Nên tóm lại phải tự do dân chủ

Tự giác luôn cần đạo đức ở đời

Nếu độc đoán thì công bằng sao được

Và cần luôn sự thẳng thắn khắp nơi !

 

Bởi dối trá giúp bất công phát triển

Bất kỳ ai nhằm dối trá chuyện gì

Vì công bằng phải đi cùng sự thật

Sự thật luôn cần ý nghĩa khách quan !

 

Đời dối trá thì công bằng sao được

Công bằng gì nếu tướt đoạt lẫn nhau

Cả vật chất hay tinh thần cũng vậy

Dối trá cùng tướt đoạt tất đi đôi !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 03/7/2010

VÕ HƯNG THANH

         

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ

NGHĨA LÝ CỦA CUỘC ĐỜI    

 

Mọi cá nhân sinh ra đời để sống

Quyền thiêng liêng nơi tất cả con người

Vì tất cả đều được quyền bình đẳng

Xã hội nhằm phụ giúp cá nhân thôi !

 

Mỗi cá nhân phải dựa vào xã hội

Nhờ cá nhân mà xã hội hình thành

Ngay hai bên cũng đều cùng bình đẳng

Đều dựng trên nền tảng của thiên nhiên !

 

Thiên-Địa-Nhân vốn ngàn xưa đã biết

Đó chung quy ba giềng mối tam tài

Nếu thiếu một thì đâu thành xã hội

Nên cuộc đời phải cân đối hòa hài !

 

‘Thiên’ là cõi siêu hình không dễ biết

‘Nhân’ là người đang sống giữa trần gian

‘Địa’ gồm cả thiên nhiên và vũ trụ

Chính con người mang ý nghĩa thiêng liêng !

 

Đơn giản vậy lại hô hào ‘duy vật’

Hạ cuộc đời xuống thực tế tầm thường

Kèm theo đó lại ‘thuyết duy lịch sử’

Xã hội thành một cổ máy hoang mang !

 

Ngây thơ vậy sao nhiều người không biết

Lấy quyền riêng mà áp đặt lên đời

Cùng thiết kế ra những ‘quan tư tưởng’

Tay ngang nhằm cai quản chuyện trên trời !

 

Bởi triết học người chuyên môn mới hiểu

Người bình thường sao lại nắm ‘chức quan’

‘Quan tư tưởng’ để dắt dân đúng hướng

Đúng hướng nào hay lại dắt lang thang !

 

Ôi quả chuyện thật khinh đời quá mức

Nhắm coi trời như thể chẳng bằng vung

Coi xã hội khác gì như con rối

Cứ tha hồ tùy ý giật lung tung !

 

Cớ sự đó bởi đâu mà lại có

Phải do chăng từ lý thuyết tầm ruồng

Ngồi một chỗ cứ tha hồ tưởng tượng

Coi cuộc đời như hai cực nam châm !

 

Từ ‘đối lập’ tưởng ra ‘ năm hình thái’

Cột buộc vào ‘lịch sử’ thúc đi lên

Nhằm xây dựng cõi thiên đường tưởng tượng

Xã hội thành một cổ máy cồng kềnh !

 

Đời thực tế người nào mà chẳng biết

Ở dưới cùng là tầng cấp bản năng

Trên đó chính nền văn minh nhân loại

Cao hơn thêm là văn hóa con người !

 

Văn hóa ấy vừa tinh thần vật chất

Nhờ tự do dân chủ để đi lên

Sao lại đặt dưới quyền ‘quan tư tưởng’

Quá khinh khi và bêu rếu cuộc đời !

 

Sự thể ấy rõ ràng là khủng khiếp

Vô lý ơi sao đời quá ngây ngô

Bao ‘trí thức’ lại toàn im miệng hến

Đời còn chi để trông cậy được nào !

 

Lịch sử vốn cần tự do phát triển

Mỗi quốc gia tùy hoàn cảnh tiến lên

Mỗi dân tộc phải do mình tự quyết

Cớ làm sao lý thuyết ‘lạ’ tròng vào !

 

Một học thuyết chứa toàn điều nghịch lý

Có làm gì mà ‘khoa học’ cho cam

Đầy ngụy biện lại coi như hữu lý

Chỉ ép cho nhân loại phải chìu lòn !

 

Mọi cớ sự quả đều do ‘trí thức’

Học hành sao mà phiến diện chưa thông

Bởi chủ quan cứ tin vào ‘biện chứng’

Có rành chi luật kinh tế ở đời !

 

Trong kinh tế cá nhân là đơn vị

Cạnh tranh nhau cho đời sống phát huy

Dùng luật pháp điều hòa cho thích ứng

Lý trí làm nền tảng thắng thiên nhiên !

 

Đời phát triển cần dựa vào khoa học

Kỹ thuật luôn làm kinh tế đi lên

Tại sao lại dựa vào ‘năm hình thái’

Để tin vào ‘biện chứng’ thật quàng xiên !

 

Ôi ‘trí thức’, ôi thôi là ‘trí thức’

Bày đặt ra, và cả đám tin vào

Coi thường hết mọi người nơi trần thế

Chỉ để nhằm mong muốn được làm vua !

 

Vua muốn có phải cần quan cai trị

Công cụ là ý thức hệ đâu sai

Vật có sẳn cứ chụp lên là dược

Thầy phán ra thiên hạ bái dài dài !

 

Có ‘nghiên cứu’ cũng khác nào con vẹt

‘Trí thức’ nào lại dám bảo là sai

Bởi ‘trí thức’ kiểu một lò tôi luyện

Chỉ bốc thơm tô điểm cả lâu đài !

 

Ôi cơ khổ rõ cuộc đời cơ khổ

Sống như ma vì hồn đã về đâu

Chẳng khác kiểu nhập vào anh hàng thịt

Đời tự do nhưng hồn mất cả rồi !

 

Con người vốn tinh thần là quý nhất

Ai nỡ nào mà đoạt mất linh hồn

Hay hoặc dỡ để cá nhân tự quyết

Tại làm sao lại buộc giống theo người !

 

Người phát triển là nhờ vào giáo dục

Để tạo riêng một hướng sống cho mình

Xã hội cốt đóng vai trò giúp đỡ

Có cần chi ‘quan khoa giáo’ phải lo !

 

Sao đến mức coi đời như trẻ nít

Dân như con chỉ mình mới là cha

Cha đúng hết còn con toàn hư đốn

Nên cần luôn nắm tư tưởng con người !

 

Đời người quý có gì hơn độc lập

Quyền tự do tư tưởng của nhân dân

Mỗi cá nhân được tự do độc lập

Thì quốc gia mới độc lập tự do !

 

Đời nghĩa lý chỉ dựa vào pháp luật

Tại cớ sao mà ý hệ xen vào

Vì pháp luật mới đặt nền ý hệ

Cớ vì đâu mà làm chuyện ngược đời !

 

Nguyên do đó bởi khởi đầu lý thuyết

Coi thượng tầng là ý thức tinh thần

Được quyết định bởi hạ tầng cơ sở

Chỉ phán thôi mà nào có chứng minh !

 

Quả cũng giống anh mù sờ voi vậy

Cứ tưởng voi là một cái cột đình

Hay cắt chân cho vừa giầy ‘biện chứng’

Đâu bỏ đi lại phải tiếc cho cam !

 

Luật ‘biện chứng’ từ duy tâm mà có

Tại làm sao ‘duy vật’ lại bê vào

Giống như kiểu nước pha dầu rồi khuấy

Nào để yên chờ chúng lắn ra sao !

 

Đơn giản vậy sao con người lú lẩn

Lại đem râu ông nọ cắm cằm bà

Hay chỉ muốn lòe những người ít biết

Hoặc phải chăng lại cũng tự dối mình !

 

Sao lại cứ nói bừa cho sướng miệng

Sướng miệng riêng thì cũng chẳng làm sao

Chỉ khổ nổi khiến bàng dân thiên hạ

Chịu bao nhiêu cảnh lửa bỏng dầu sôi !

 

Nên trí thức phải cần luôn thận trọng

Biết thì thưa chưa biết dựa cột nghe

Đừng nói bừa khiến người đời phải khổ

Sướng miệng riêng mà hại cả nhân gian !

 

Ôi ‘trí thức’ lại đẻ ra ‘trí thức’

Như thông thường máy cái đẻ máy con

Song trứng vịt thì nở thành con vịt

Còn le le lại thành đám vịt trời !

 

Ôi quả thật cuộc đời sao khó nói

Nói làm sao khi há miệng mắc quai

Bởi lở dại làm thân người ‘trí thức’

Miệng đành luôn ‘ngậm hột thị’ làm vui !

 

Bài thơ ngẫu cảm

Sàigon, sáng 03/7/2010

 

VÕ HƯNG THANH

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ TÍNH ẤU TRĨ

 

Cả đời người ai chưa từng ấu trĩ

Dù cá nhân hay nhân loại vậy thôi

Người ấu trĩ bởi vì người chưa lớn

Kẻ không khôn thì ấu trĩ suốt đời

 

Tính ấu trĩ gây nên nhiều thiệt hại

Còn làm cho người khác phải dây theo

Khi xã hội rơi vào vòng ấu trĩ

Càng làm cho trì trệ cả cuộc đời

 

Người và người đâu chỉ toàn riêng lẻ

Rất nhiều điều phải ảnh hưởng cho nhau

Sự ấu trĩ hoặc khôn ngoan cũng thế

Một người sai làm ảnh hưởng mọi người

 

Tính ấu trĩ tư duy và hành động

 

Đều làm cho ảnh hưởng cả chung quanh

Nếu ấu trĩ càng trở nên phổ biến

Thì tạo nên cả lịch sử tầm ruồng

 

Trên thế giới biết bao điều ấu trĩ

Do con người từ quá khứ gây ra

Bao học thuyết tạo chiến tranh phi lý

Lò nướng thiêu nhân loại đã xảy rồi

 

Sự ấu trĩ của cá nhân riêng rẻ

Chỉ gây nên thiệt hại chính mình thôi

Nhưng ấu trĩ khi trở thành tập thể

Lại làm cho xã hội cũng hổi ôi

 

Sự ấu trĩ vẫn thuộc vào dân trí

Hay thuộc vào tham vọng những cá nhân

Vì ấu trĩ dễ thành ra lợi dụng

Nhằm lừa đời chỉ bằng những danh từ

 

Tính ấu trĩ đầu tiên là nhận thức

Vì nguyên nhân sự hiểu biết chưa cao

Cấu kết lại nó trở thành sức mạnh

Dễ làm cho xã hội phải lộn nhào

 

Thực tế đó nhiều người ai chẳng biết

Thật éo le khi lịch sử qua đi

Nên lịch sử chỉ có cơ giải thoát

Khi lớp kia đã vào hết nhị tì !

 

Nhưng nói vậy cũng nhiều khi chưa hết

Bởi vì còn hậu ấu trĩ sinh ra

Như đền đài hay bảo tồn xây dựng

Mãi tung hô nào có chịu làm thinh

 

Ôi lý thuyết và ối giồi lý thuyết

Gớm ghê thay sự ấu trĩ con người

Để nhân loại khi mắc vào trong đó

Dễ bao giờ mà lại có đường ra !

 

Tính ấu trĩ làm cho đời nông cạn

Biết một điều đâu có biết cả hai

Kiểu sờ voi lại tưởng là cây cột

Quả bao điều khiến xã hội chua cay !

 

Tính vị kỷ vẫn theo cùng ấu trĩ

Thường làm cho càng nổi đám nổi đình

Toàn chổng đít hoan hô và đả đảo

Cả một thời thế giới phải điêu linh !

 

Song lịch sử qua rồi ai lãnh đủ

Ai vào đây ngoài thân phận bao người

Dẫu chết cả thì vẫn còn ảo tưởng

Đặt tên đường và lịch sử ghi công !

 

Ôi thân phận cuộc đời sao cay thế

Sống muốn ngồi trên cổ của thằng dân

Chết lại muốn dành một phần nghĩa địa

Rồi bao nhà kỷ niệm cũng mọc lên !

 

Thằng dân chỉ nghèo xơ và nghèo xác

Số ít thôi mới lợi dụng tham tàn

Trên thế giới điều này ai chẳng rõ

Có bao nhiêu kẻ muốn sống đàng hoàng ?

 

Ôi ấu trĩ con người sao ấu trĩ

Ấu trĩ rồi còn biết nói chi đâu

Nên cứ nghĩ có mình là ghê gớm

Buộc mọi người luôn chỉ phải cúi đầu

 

Vậy  nhân loại biết bao giờ giải phóng

Khi sa vào sự ấu trĩ kinh niên

Khi ấu trĩ được tôn làm thần thánh

Thì cuộc đời thật chỉ có đảo điên !

Nên ý nghĩa cuộc đời là dân trí

Chỉ khi nào dân trí được nâng cao

Mọi nhảm nhí bày trò đều mất hết

Mới bớt người làm các chuyện tào lao

 

Vì dân trí tùy số đông hiểu biết

Thiểu số thôi thì đành chịu im mồm

Nếu dân chủ tự do còn cho phép

Khi độc tài thì xã hội đi đoang !

 

Ôi lý thuyết chữi thề bao lý thuyết

Vốn chỉ làm nhân loại phải vô tròng

Do ấu trĩ mà tiền thân xuất phát

Lại làm thành ấu trĩ của đám đông !

 

Với một người hãy còn đương đầu được

Đám đông người thì đành chịu bó tay

Chờ lịch sử cứ tự mình diễn tiến

Dài cổ ra ấu trĩ mới tiêu đài !

 

Ôi ấu trĩ quả con người chán quá

Biết bao nhiêu toàn những’ lý luận’ cùn

Vẫn tự mãn cho mình tràn ‘lý luận’

Chỉ khiến cho đời thất đảo bát điên

 

Thường ấu trí cũng đi theo hèn kém

Kết cùng nhau làm thiệt hại con người

Bởi ấu trĩ nên cho mình thần thánh

Có ngờ đâu cũng một thứ tay sai !

 

Bài thơ ngẫu cảm

VÕ HƯNG THANH

Sàigon, sáng 02/7/2010

                                                         

 

 

©

 

TUYÊN NGÔN VỀ «LÝ LUẬN»

 

Trong nghệ thuật chỉ phải cần cảm xúc

Quyền tự do bày tỏ của mỗi người

Nhưng ‘lý luận’ là yêu cầu khoa học

Cần rõ ràng, minh bạch ở mọi nơi !

 

Bởi triết học phải luôn cần chỉnh đốn

Phải sâu xa nghiêm túc lẫn chính quy

Không thể kiểu giống như toàn’ nói vẹt’

Thì than ôi ‘lý luận’ để làm gì ?

 

Đời quả vậy biết bao điều nhảm nhí

Chỉ tay ngang cũng lên mặt dạy đời

Lão làng đó lâu ngày mà tiến tới

Rồi thành ‘quan’ lý luận rõ ngô nghê !

 

 Miệng nhà quan vẫn có gan có thép

 Còn ‘dân ngu’ thì dễ khiến làm sao

Có được quyền cứ tha hồ bốc phét

Tội ‘giết’ người chẳng cần đến gươm đao !

 

Cứ ‘lý luận’ cóp theo ‘thời xưa’ ấy

Giống thói thường ‘truyền khẩu’ quả vui tai

Khổ một nổi rặt như tuồng nói lắp

Vẫn mệnh danh nhà ‘lý luận’ chuyên sâu !

 

Đời quả thật bao điều vô trách nhiệm

Cố nói sao cho sướng miệng của mình

Nhằm chứng tỏ ta đây nhà ‘lý luận’

 ‘Dân ngu’ thì còn chỉ biết làm thinh !

 

  Dân trí ấy quả là còn thấp kém

  Nhờ thế nên ‘trí thức cuội’ trên trăng

  Như chú ngựa hai bên che kín mắt

  Chỉ còn rong ‘lý luận’ chạy dài dài

 

  Kiểu Đại học bao nhiêu đời học đại

  Học ngô nghê theo ‘lý luận’ một chiều

  Giáo dục ấy rõ ràng phi ‘trí thức’

  Lên giảng đường và viết sách’ ngu dân’

 

  Tội lỗi đó muôn đời không gột sạch

  Để rồi sau con cháu sẽ xem khinh

  ‘Lý luận’ dõm tưởng mình như ‘chân lý’

  Hỏi làm sao mà không thể bực mình ?

 

  Những con trẻ có làm chi nên tội

  Mà các ngài ‘trí thức’ vít đầu vô

  Cái ‘lý luận’ ngu ngơ và đắm đuối

  Hỏi làm sao đất nước có tương lai ?

 

  Dân tộc kém chẳng qua vì dân trí

  Bị tròng lên kiểu ‘lý luận’ vật vờ

  Cúi đầu xuống học nhờ anh ‘trí thức’

  Để biết toàn kiểu ‘lý luận’ lơ mơ !

 

  ‘Lý luận’ ấy khác gì con mọt sách

  Đầu kín bưng kiểu hủ tối lâu ngày

  Chỉ cần thuộc vài trang rồi ‘lý luận’

  Bởi cho mình nắm ‘quy luật’ trong tay

 

  Cứ mở miệng toàn ra toàn ‘hình thái’

  Lập luận’ như kiểu cái cối xay cùn

  Ngày qua ngày chỉ vòng quay thế đó

  Nuốt lúa vào rồi mữa trấu ra luôn

 

  Ôi tội nghiệp bao nhiêu tầng lớp trẻ

  Phải học suông kiểu ‘lý luận’ ông bà

  Ngán tới cổ cũng phải è ra đọc

  Còn bèn không thi cử chẳng buông tha

 

  Rồi bao kiểu học ngang theo ‘lý luận’

  Kẻ bình dân nào có rõ chi đâu

  Cứ thè lưỡi tụng như ‘thầy’ như nói sấm

  Cốt làm sao có được chức danh đầu !

 

  Ôi xã hội thay vì cần khoa học

  Nhằm tiến lên vai vế với người ta

  Trong học thuật cũng như trong triết học

  Lại đắm chìm kiểu ‘lý luận’ yêu ma

 

  Từ con mọt biến ra thành con vẹt

  Mọt đục đời còn vẹt nói vu vơ

  Bởi sách nát làm đời thành hư nát

  Tội nghiệp thay bao ‘tri thức’ dại khờ

 

  Vì lý luận phải cứ vào thực tế

  Khoa học luôn cần bám sát việc đời

  Lấy thực tiển làm nền cho lý luận

  Có đâu toàn chỉ ‘suy diễn’ ngu ngơ

 

  Thuyết ‘bản thể’ rõ xưa hơn trái đất

  Quá cũ mềm bày đặt kiểu tơ mơ

  Toàn tưởng tượng đến độ thành phi lý

  Mà cả tin ôi thật quá dại khờ

 

  Mọi sự vật có trong đời thực tại

  Đều luôn luôn mỗi đơn vị rõ ràng

  Sao ngu ngốc lại cho là ‘bản thề’

  Thật lạ lùng chỉ có những thằng điên !

 

  Chăc tưởng giống như một giề rau má

  Hay ít ra cũng như đám lục bình

  Bởi ‘bản thể’ nên mới thành ‘biện chứng’

  Mới tạo thành các ‘quy luật đấu tranh’ !

 

  Vì ‘bản thể’ mới tạo nên ‘giai cấp’

  Như hai đầu ‘mâu thuẫn’ đấu tranh nhau

  Y như kiểu hai đầu ‘nam châm’ ấy

  Có hiểu đâu là kiểu cách ‘lý luận’ cùn

 

  ‘Năm hình thái’ suy ra mà ‘lý luận’

  Cứ  theo ‘Thầy’ , dầu ‘dõm’ cũng tin theo

  Ôi ‘trí thức’ giống anh mù lõm bõm

  Sờ cột đình lại tưởng đó chân voi !

 

  Một dân tộc bốn ngàn năm văn hiến

  Ông cha ta đâu quá đổi ngu si

  Bao tấm gương người xưa từng để lại

  Chẳng lau chùi mà chỉ thấy vứt đi

 

  Đời vẫn mãi tiến lên toàn thế giới

  Bài học luôn tỏ rõ giữa ban ngày

  Cứ ‘lý luận’ kiểu trâu què buộc cột

  Người khôn thêm ta biết thuở nào khôn !

 

  Nói đơn giản chẳng qua vô trách nhiệm

  Cốt sống chờ và mũ nỉ che tai

  Ai sao mặc ta cứ đời chễm chệ

  Nước non gì cốt ‘lý luận’ mà thôi !

 

  Cứ ‘lý luận’ và muôn đời ‘lý luận’

  Kệ mặc dòng lịch sử vẫn trôi xuôi

  Mặc rách nát mặc cho người dốt nát

  Miễn mình sao được ở mãi trên trời !

 

  ‘Trí thức’ ấy quả bao nhiêu tội lỗi

  Có nghe đâu xã hội vẫn chữi thề

  Đời nghịch lý đến nhiều khi văng tục

  Và thấy toàn ‘trí thức’ dõm lên ngôi

 

  Tuyên Ngôn’ này như chứng nhân lịch sử

  Nhắm mai sau vẫn còn đó cho đời

  Cho con cháu nhớ về thời loạn lạc

  Của một thời ‘trí thức’ kiểu sờ voi !

 

  Ôi dân tộc sao lại nên cớ sự

  Như vòng tròn luẩn quẩn lúc nào ra ?

  Trí thức’ dõm lại đẻ ra thứ dõm

  Ngôi truyền ngôi ‘lý luận’ dọa dân đen !

 

  Vì lý luận luôn phải cần lô-gích

  Nghịch lý nhiều thì ‘lý luận’ làm sao

  Chỉ ngụy biện để mệnh danh ‘lý luận’

  Lừa ‘dân ngu’ thật tội lỗi trên đời !

 

  Đời thực tế luôn phải cần khoa học

  Khách quan nhiều và kiểm chứng luôn luôn

  Đâu có kiểu ếch chỉ ngồi đáy giếng

  Oàm oạp kêu trời cứ tưởng là vung 

 

  Xót xa quá bao lớp người ‘trí thức’

  Chẳng khác chi những lớp ‘cuội’ trên đời

  Cứ ‘lý luận’ kiểu cối xay cùn ấy

  Mặc cho đời phải vãi cứt lung tung !

               

  Quá mê tín ôi quả đời mê tín

  Khoa học gì lại ‘bản thể’ tin theo

  Trừu tượng vậy lại chẳng hay dốt nát

   Mê muội vì bởi ‘thầy’ dõm từ đầu !

 

  Bài thơ ngẫu cảm

  Sàigon, sáng 01/7/2010

  VÕ HƯNG THANH

 

©

 

 

TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ

(Để giúp tìm cho dễ)

 

SỰ ẤU TRĨ VÀ NGÂY THƠ CỦA LỊCH SỬ

                                     (14/7/2010)

ÔI « BIỆN CHỨNG » ! (13/7/2010)

ÔI « QUYỀN LỰC’ ! » (12/7/2010)

ĐẾ QUỐC MỚI ! (12/7/2010)

ÔI TRI THỨC ! (11/7/2010)

ÔI  ĐỒNG TIỀN ! (10/7/2010)

THÂN PHẬN CON NGƯỜI 09/7/2010

THƯ GỬI KARL MARX (08/7/2010)

ĐIỀU QUÁI DỊ TỪ HEGEL ĐẾN KARL MARX 

                                             (08/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ « TOÀN TRỊ » 07/7/2010

TUYÊN NGÔN VỀ QUYỀN SỞ HỮU (06/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ BẤT CÔNG (03/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ SỰ CÔNG BẰNG (03/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ NGHĨA LÝ CỦA CUỘC ĐỜI

                                                    (03/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ TÍNH ẤU TRĨ (02/7/2010)

TUYÊN NGÔN VỀ «LÝ LUẬN» (01/7/2010)

 

 

**



(13) Tiếng Vit là đc đim ca ngôn ng hay ưa thích s dng các kiu ‘nói lái’

No comments:

Post a Comment