TẬP
THƠ
“KẺ
SĨ“ – (30)
**
ÔI
HOÀNG SA – TRƯỜNG SA
Ôi,
Hoàng Sa, Trường Sa !
Nay
ta muốn hỏi
người, vẫn
còn hay đã mất ?
Hỏi những ai biết,
hãy mang đến cho ta câu trả lời chính thức,
Ngay
sao ta nghe như chỉ còn văng vẳng tiếng
sóng, tiếng gió
vang vọng ở ngoài khơi ?
Khắc khoải bao nhiêu một dãy núi sông hoa gấm
đã ngàn đời,
Nay
sao ta bỗng như nghe quê hương rĩ từng giọt máu ?
Giữa biển mặn
! Hay thật đó chỉ
là những giọt
mồ hôi,
nước mắt ?
Là
lòng tự hào, hay niềm
tin, ý nguyện, sự
ân cần gửi
gắm của người
xưa ?
Quốc thổ đã trên bốn
ngàn năm,
Hồn núi sông luôn kiêu hãnh, vang lừng,
Sao
nay ta nghe như bỗng nhiên phải lỡ
làng, thảng thốt
?
Này,
đó có phải là tiếng
trống rền
vang, hay chỉ còn là
tiếng sóng âm thầm, thưa thớt
?
Nào,
hãy cho ta hỏi Thái Bình Dương,
Người chỉ là biển
bằng, sao nay bỗng dưng
thành nổi sóng ?
Hay
phải chăng, chỉ
vì những giọt
máu đào phải từ
da
thịt trích ra ?
Có
phải chăng, chính người cũng đã phải bất
bình trước
bao diễn biến
của sơn hà ?
Ôi
! Sao ta như thấy có cả niềm
đau, niềm tủi
nhục ?
Hay
tiếng oán hờn,
và cả lời
chua xót của ông cha ?
Hay
tiếng bọt
sóng tan nhanh, như sông
núi nhỏ lệ
nhòa ?
Hay
không lẽ đất
nước đã thất
thế rồi
ư ? Sao
nay bỗng dưng
dân ta đành cam chịu
?
Không,
không quên được ! Những
nỗi nhục
nhằn của
hàng
ngàn năm nô lệ
Dù
hôm nay quá khứ đã lùi xa !
Có
dễ gì đâu để
tâm thức được
xóa nhòa,
Khi
trong phút chốc, bỗng
nhiên biển hiền
hòa đã trở thành
dậy sóng ?
Hỡi đất nước,
sao chẳng đứng
thẳng người
lên, để đập
tan
làn sóng dữ ?
Hỡi những ai, con cháu Lạc Hồng !
Chẳng lẽ đã quên hết
rồi ư, dòng máu nóng anh hùng ?
Hay
chẳng lẽ
đã yếu lòng, trước
những ngôn từ,
mỹ ngữ
?
Ôi
Tổ quốc
! Tất cả
những gì mà ông cha ta còn để lại !
Có
thể nào quên sao, dòng máu Lạc Hồng ?
Không,
ta không thể cúi đầu,
mà phải sống
hiên ngang !
Không
khuất phục
! Vì giòng máu Lạc Hồng
vẫn mãi mãi
ngàn đời lưu
thông trong huyết quản
!
Không,
đất nước
không thể bao giờ
đành chịu nhục
!
Không
thể lặng
yên, không thể khuất
phục bởi
người !
Mặc cho kẻ ngoài có hùng hổ bao nhiêu,
Nhân
dân ta vẫn luôn mãi mãi ngàn đời bất khuất
!
Mỗi tấc đất
quê hương,
cho dầu giữa
trùng khơi, biển cả,
Đó
vẫn luôn là máu thịt của tiền
nhân !
Vẫn mãi là phên che, rào giậu
trước sóng ngàn !
Đó
vẫn là cương thổ
thiêng liêng, không thể nào để
cho mất được
!
Da
thịt đó, là quê cha đất Tổ,
Là
núi sông, xương máu
của tiền
nhân !
Nào
những ai con Lạc
cháu Hồng,
Phải mãi mãi luôn ngẫn
đầu cao, như mọi
thời oanh liệt
!
Không,
không thể để
yếu lòng trước
các mỹ từ,
khẩu hiệu,
Không
có sự thật
nào cao hơn
chính dòng máu anh hùng !
Chân
lý ngàn đời luôn chỉ
có non sông,
Thiêng
liêng quá, ôi quê cha đất Tổ
!
Mặc thế giới
có sao dời vật
đổi,
Thì
giang sơn vẫn phải mãi ngàn năm !
Linh
khí núi sông vẫn cao ngất
non ngàn !
Thiêng
liêng quá, không thể nào phải
để Hoàng Sa, Trường Sa
đành
mất được
!
Ôi,
ta thấy trong tim, sao bỗng nhiên như bừng bừng nổi
sóng,
Sóng
ở ngoài khơi, hay sóng ở trong lòng ?
Nào
hãy phấn kích lên đi, trên tám mươi lăm triệu đồng bào !
Không,
không thể bởi
duyên cớ gì mà để
cho Hoàng Sa,
Trường Sa đành mất được
!
Phải mãnh liệt, không bao giờ yếu đuối
!
Phải sục sôi, không lạnh nguội trong lòng !
Phải hào hùng, kìa một
dãy non sông !
Bầu máu nóng, không thể
nào để bị
lạnh đi trong lòng, hay
trong huyết quản
!
Phải lên tiếng ! Không thể nào câm nín,
Phải sục sôi ! Không thể chịu cúi đầu,
Giang
sơn này,
di sản của
cha ông,
Một tấc đất,
cũng không thể nào để
cho vơi bớt được !
Ta
không xâm lấn của
người, quyết
cũng không để người
xâm lấn,
Cho
dầu một
bãi cát vàng, hay hòn đảo xanh nhỏ
giữa đại
dương,
Bởi tất cả
là núi sông, đất Tổ,
biên cương !
Thiêng
liêng quá ! không thể nào thôi gìn giữ !
Ta
phải luôn nhớ
mãi đến thời
Hùng vương dựng nước !
Rồi Quang Trung, Hưng Đạo, Lê Lợi, Trưng Vương …
Tổ quốc liệt
oanh, Dân tộc quật
cường,
Nay
cũng phải quyết,
không thể để
cho Hoàng Sa, Trường Sa
đành mất được
!
VÕ
HƯNG
THANH
(17/12/2007)
©
KHẮC KHOẢI HOÀNG SA, TRƯỜNG SA
Mỗi tấc đất,
ôi mồ hôi, nước
mắt,
Là
máu xương,
công sức của
tiền nhân !
Rừng núi cao, hay hải
đảo xa gần,
Non
nước ấy,
thiêng liêng biết mấy
!
Hoàng
Sa đó, giậu phên ngoài biển cả,
Trường Sa kia, như chốt trấn biên cương,
Sóng
gió to, giữa biển
cả Thái Bình,
Hồn non nước, vẫn
ngàn năm vững chãi !
Nhưng sao bỗng đất bằng
nổi sóng,
Sóng
ngoài khơi,
sóng cả trong lòng !
Quê
hương
này, phải nhịn
nhục cả
ngàn năm
Rồi bỗng chốc
cũng rạng ngời
lên cả hồn
thiêng sông núi !
Nay
chẳng lẽ
nước non đành chịu nhục ?
Đành
cúi đầu, khuất
phục hay sao ?
Nhớ về triều
Lê xưa oanh
liệt, triều
Nguyễn xưa rạng
rỡ
thuở nào !
Ngoảnh mặt lại,
có sục sôi lên hồn
con cháu ?
Non
sông đó, bao ngàn năm đã có,
Giống anh hùng, con cháu Lạc
Long !
Trí
tuệ khôn ngoan, tâm huyết nhiệt nồng
!
Nay
sao để Hoàng – Trường
Sa mất được
?
VÕ
HƯNG
THANH
(15/12/2007)
©
Dịch bài thơ “KHỨ NIÊN KIM NHẬT” nổi tiếng của thi hào Thôi Hộ :
KHỨ NIÊN KIM NHẬT
去年今日
去年今日此門中
人面桃花相映紅
人面不知何處去
桃花依舊笑東風
“Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân
diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân
diện bất
tri hà xứ khứ
Đào
hoa y cựu tiếu
đông phong”
Được dịch dưới
hai thể thơ VN :
NGÀY NÀY
NĂM TRƯỚC
“Chốn đây năm trước ngày này
Hoa
đào ửng đỏ
làm hây má hồng
Bây
giờ người
đã sang sông
Cành
hoa còn đó gió đông cợt đùa”
©
“Nhớ
năm trước ngày này bên song
cửa
Má hồng
xinh ửng đỏ
ánh đào tươi
Rèm buông xuống
giờ đây người
đã vắng
Cành hoa kia còn đó gió đông cười”
V.H.T (1974)
Kèm theo còn có trên mười hai bài thơ Đường luật nổi
danh
khác cũng đã được
địch chung ở đây, nhưng rất
tiếc nay đều
bị
thất lạc
cả.
©
NGỒI BỊ NẮNG
DỌI
Ta
ngồi đây ta ngồi
trước mặt
Trời
Trời bẽn lẽn
lén nhìn qua tóc gáy
……………………………………………………………
Mặt trời sao cứ
nhìn ta thế
Đâu
phải trên đời
chỉ có ta !
Võ
Hưng
Thanh
(1970)
©
ĐI
THUYỀN TRÊN BIỂN
ĐÔNG
Ta
đi trên cõi hành tinh
Không
gian phẳng lặng
thấy mình bao la
Gió
trời thổi
lộng tim ta
Tình
đời bát ngát từ
ra tim này
Không
gian bao rộng trời
mây
Thời gian bao rộng tháng ngày ta đi …
Võ
Hưng
Thanh
(1969)
©
MUA
GẬY Ở
ĐẢO LẠI
SƠN
Đảo không sơn mà bảo rằng sơn lại
Nói
hai nghìn ta trả một
nghìn hai
Người chẳng hiểu
nên người không khứng
chịu
Vài
trăm thêm thôi người khỏi
kêu nài
Tình
non nước ta ghi đây vài chữ
Núi
song này muôn thuở cũng không phai …
Võ
Hưng Thanh
(1969)
©
CUỘC ĐỜI
Cuộc đời như quán trọ
Người đến rồi
người đi
Cuộc đời như quán trọ
Người đi còn lại gì
VHT
(1968)
©
THỜI GIAN
Có
ai chắp cánh thời
gian
Cho
ngàn năm vẫn như ngàn mây bay
Ai
đưa ta đến chốn nầy
Cho
ngàn năm vẫn tháng ngày ngao du
VHT
(1967)
©
LỬA TỪ BI
Triết gia nào há chẳng ưu thời
Bởi thấy thời cơ chưa đến nơi
Cách mạng một ngày chi dễ biết
Thái bình muôn
thuở phải đâu chơi
Kinh luân một túi gìn thao lược
Thánh triết hằng mong dịp thử đời
Ánh duốt bão bùng đây vẫn đốt
Lửa từ bi ấy dám đâu vơi
VHT
(1963)
©
TUỔI MƯỜI BỐN
Tuổi mười bốn
làm em thơm ngây
ngất
Còn
nguyên hương với da thịt trẻ
con
Gót
nhẹ quá phố
phường như say mất
Ôi
tê mê hình tượng lắng
vào hồn
Tuổi mười bốn
tóc nồng thơm hôn mẹ
Mắt ngập ngừng
còn vướng vất
ý cha
Trán
cao khiết còn nương hồn
rất nhẹ
Tay
măng non còn tríu mến chan hòa
Tuổi mười bốn
môi hồng còn chúm chím
Đã
ngượng ngùng khi thấy ý con trai
Má
trắng mịn
còn thay tim thành tiếng
Thẹn vu vơ rồi chẳng nhớ
lâu dài
Tuổi mười bốn
em nhìn đời vô tội
Ý
trắng trong chưa biết
nghĩ ngày mai
Rất vô tư nên đời còn chưa vội
Chưa đắn đo chưa lo sợ tương lai
Tuổi mười bốn
tuổi thần
tiên con gái
Một lần thôi không thể lại hai lần
Mà
thời gian có bao giờ trở lại
Giả từ em tôi thấy
bước bâng khuâng
Tuổi mười bốn
gặp em lần
độc nhất
Rồi xa nhau mãi mãi đến
nghìn sau
Tôi
chẳng tiếc
và em dường chẳng
biết
Vĩnh
biệt thôi chi để
thấy tàn phai
Võ
Hưng
Thanh
(1962)
©
TỔNG MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ
(Để
giúp tìm cho dễ)
ÔI
HOÀNG SA – TRƯỜNG SA (17/12/2007)
KHẮC KHOẢI HOÀNG SA, TRƯỜNG SA (15/12/2007)
NGÀY
NÀY NĂM TRƯỚC (1974)
NGỒI BỊ NẮNG
DỌI (1970)
ĐI
THUYỀN TRÊN BIỂN
ĐÔNG (1969)
MUA
GẬY Ở
ĐẢO LẠI
SƠN
(1969)
CUỘC ĐỜI (1968)
THỜI GIAN (1967)
LỬA TỪ BI (1963)
TUỔI MƯỜI BỐN
(1962)
**
No comments:
Post a Comment