TẬP THƠ
“KẺ SĨ“ – (20)
NON
NGÀN says:
TA VÀ DÂN
Ta đứng trên dân chỉ chuyện thường
Dân ngu há dễ để thành cương
Quyền ta vốn nắm ta ban phát
Dân chủ mọi bề đủ thứ vương
Báo chí cóc gì ta phải sợ
Toàn quyền lãnh đạo đặng lên hương
Xưa nay sự thế đà như thế
Vứt bỏ cho bùa lại hết nương
ĐẠI NGÀN
(24/6/12)
©
NON
NGÀN says:
LÝ TỐNG
Đúng Lý Tống quả con người lạ lẫm
Chẳng như ai vì thật chẳng giống ai
Cứ hiên ngang làm theo điều mình muốn
Mặc cho ai bình phẩm chẳng đoái hoài
Trời rộng mở cướp máy bay run rủi
Rải truyền đơn nhằm cả xứ Bắc Hàn
Dẫu có được có thua không sờn bước
Giả đàn bà nhắm xịt tít hơi cay
Khi Tống muốn thì cứ làm mặc kệ
Làm tràn đi vì tức tối lâu ngày
Thế mới biết chịu chơi là thế đó
Chịu chơi hoài thế giới lại càng vui
NGÀN KHƠI
(25/6/12)
©
Ngàn
Khơi says:
BIỂU TÌNH
Biểu tình là sự phát biểu bằng chân
Công khai ngoài phố
Biểu tình là sự thể hiện tâm hồn
Cũng như ý chí
Tình cảm thiêng liêng
Tình yêu dân, yêu nước
Nhưng biểu tình cũng không phải chỉ thể hiện bằng chân
Mà còn bằng cả chính đôi tay và cái đầu đến trước
Đôi tay cầm khẩu hiệu
Và cái đầu hô vang những tình cảm yêu nước chân thành
Biểu tình còn là ý chí hồn nhiên, tự phát của người dân
Nó tự nhiên vì chỉ thông qua cảm xúc
Mà không cần thông qua bất cứ ý thức bạo lực hay một sự manh động
nào
Bởi Hoàng Sa, Trường Sa là của đất nước chúng ta
Là chân lý khách quan, tự nhiên, thì có gì mà lại cần manh động ?
NON NGÀN
(24/6/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
TIN VÀ KHÔNG TIN
Tin người thì được người tin
Ngờ người thì bị người ngơ lại mình
Muốn tin phải xét ý tình
Muốn ngờ phải biết làm thinh dò chừng
NGÀN KHƠI
©
NGÀN
KHƠI says:
XEM MẶT
Coi mặt mà bắt hình dong
Nhìn hình đã thấy long tong thế nào
Chức danh đâu chuyện tào lao
Các hoàng tử đỏ lẽ nào nên công
NON NGÀN
(23/06/2012)
©
ĐẠI
NGÀN says:
GIỐNG CHUYỆN TRÊN TRỜI
Đọc xong dụi mắt chẳng hề tin
Chuyện thế gian sao lại khác thường
Ưu việt bốc lên hàng thế kỷ
Anh hùng tô phết thảy non sông
Quang vinh lắm lớp người vung vít
Cơ khổ dân hèn mãi đứng trông
Thực chất rõ đây điều cụ thể
Phơi bày lồ lộ cách chơi ngông !
NGÀN KHƠI
(22/6/12)
©
NGÀN KHƠI
says:
THƠ
NGUYỄN QUANG THIỀU
Làm
thơ mà chẳng ra thơ
Đúng là cái kiểu tơ mơ nửa chừng
Thế nên thiên hạ ngập ngừng
Chê thì tội nghiệp, khen chừng vô duyên !
Đúng là cái kiểu tơ mơ nửa chừng
Thế nên thiên hạ ngập ngừng
Chê thì tội nghiệp, khen chừng vô duyên !
NON
NGÀN
(21/06/2012)
©
ĐẠI
NGÀN says:
NGÀY CỦA CHA
Thế giới này hai ngày đầy ý nghĩa
Ngày của cha và của mẹ thân thương
Cha sinh ta đâu có khác mặt trời
Mẹ sinh ta như vầng trăng rạng rỡ
Hai ngày đó cả loài người hợp lại
Cùng tôn vinh và ngưỡng vọng trong đời
Không có cha đâu thể có mỗi người
Không có mẹ có ai từ tấm bé
Cây sinh cành luật đời là như thế
Hạt cho mầm rồi hoa trái đơm theo
Khắp không gian không thể bị xóa nhòa
Ngày của mẹ của cha là bất diệt
Ai không có một quãng đời tấm bé
Kỷ niệm nào lại dễ bị phôi pha
Đôi bàn tay với ánh mắt chan hòa
Cha cùng mẹ lo cho ta mọi thứ
Dầu cuộc sống trong đời không thống nhất
Trẻ Á, Âu, Phi, Úc vẫn nên người
Những nhọc nhằn ngày tháng khắp muôn nơi
Có tình mẹ lòng cha luôn hiểu được
Người trong khắp thế gian đều vẫn vậy
Từng khó khăn hay hạnh phúc một thời
Bàn tay chèo tình phụ tử nơi nơi
Trong biển sóng cuộc đời là thế ấy
Không có cá nhân đâu thành xã hội
Không có cha có mẹ chẳng thành đời
Không cội nguồn không hiện hữu khắp nơi
Ngày của mẹ của cha là như vậy
Kỷ niệm ấu thơ có khi nào mai một
Như chất men dậy mãi với thời gian
Nó theo ta khắp biển cả non ngàn
Trong mỗi bước cuộc đời luôn như thế
Nên thế giới có hai ngày trọng đại
Hướng về nhau cùng thông cảm lẫn nhau
Mỗi cá nhân dẫu hoàn cảnh ra sao
Song nghĩa mẹ tình cha đều chỉ một
Giống chất ngọc mọi nơi hằng thống nhất
Dẫu bao la dạng thức ở bên ngoài
Ngày của cha của mẹ vẫn hàng đầu
Như thế giới ngọc ngà và châu báu
Tình cha đó có bao giờ quên được
Vẫn nhớ hoài những ngày tháng xa xưa
Tuổi bé thơ tay cắp vở qua cầu
Cha dặn bạn phải cầm tay cho khỏi té
VÕ HƯNG THANH
(17/6/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
DÂM TIÊN*
Là tiên đã quý lắm rồi
Lại còn dâm nữa rõ thời càng ham
Thấy tiên vốn đã muốn làm
Biết dâm đã khoái càng thêm khoái nhiều
Trời trong cơn gió hiu hiu
Mơ màng lại nhớ những điều tiên dâm
NON NGÀN
(17/6/12)
* Dâm Tiên là nick name một người viết trên mạng
©
TRÙNG
KHƠI says:
BA TÀU
Ba Tàu thấy vậy lại mà khôn
Tượng sáp cho Mao dễ bảo tồn
Đến lúc nếu cần cho sáp chảy
Đếch gì lăng tẩm phải lo chôn
Việc đời thế cục vần xoay mãi
Vạn vật luân hồi khó nói hơn
Khôn lõi Hoàng Sa lo đớp trước
Cóc cần nghẹn họng phải bôi trơn
NGÀN KHƠI
(16/06/2012)
©
NON
NGÀN says:
TRÁI TÁO
Trời sinh trái táo vốn tròn
Vẫn ngon vẫn ngọt bồ hòn thua xa
Lênin dầu tội với Nga
Cũng nên chôn cất để tha tội này
BẠT NGÀN
(16/06/2012)
©
Thượng
Ngàn says:
KHÔI HÀI ĐEN
Anh Văn nào đó quả khôi hài
Nói chuyện trên đời chẳng giống ai
Ý tứ mịt mùng không khó hiểu
Ngôn từ lộn xộn lại không sai
Công an mà biết anh đâu đó
Rượt kịp hay không quả mới tài
Thế đấy chuyện đời cười nửa miệng
Khà khà như vậy khác hơn ai
NON NGÀN
(16/06/2012)
©
NGÀN
KHƠI says:
SÍNH THƠ
Sính thơ nói bậy nghĩ là thơ
Thơ thẩn kìa ai những thẩn thờ
Ngôn ngữ vật vờ thêm chán ngắt
Điệu vần lộn xộn quả tay mơ
Lơ thơ tơ liễu đời nay đó
Ngớ ngẩn nhiều nhà chuyện vẩn vơ
Ỏm tỏi khích nhau càng chí chóe
Ba đồng một chục những nhà thơ
ĐẠI NGÀN
(16/6/12)
©
Đại
Ngàn says:
TUỔI VÀ ĐỜI
Tuổi hai mươi anh lột xác một lần
Hóa con bướm huy hoàng đầy màu sắc
Rồi ba mươi bốn mươi dần cũng đến
Chí phai tàn, thành sâu róm, dế giun
Đời là thế, mỗi loài đều như thế
Chỉ trời cao bay vút cánh đại bàng …
Non Ngàn
(16/06/2012)
©
ĐẠI
NGÀN says:
THƠ VĂN VÀ SỰ DỐT NÁT
Ôi quá dốt làm thơ sao đạt được
Thơ tào lao như con trẻ chơi ngông
Thơ kiểu ấy rõ phường nhơi nhá chữ
Uổng bao nhiêu nền văn hiến tiên rồng
Văn kiểu ấy đúng nhập nhòe nhập nhoạng
Như điên khùng như khờ khạo lung nhung
Ý dấm dúi khật khùng vô tích sự
Cả văn phong dị hợm chỉ đều bòng
Văn chương thế nhằm ai cho ai đọc
Chỉ xum xoe giữa một bọn lùng nhùng
Ai giáo dục ai làm nên tệ trạng
Người lêu têu kiểu giun dế vẫy vùng
Dốt nát quá tựa cái thùng rỗng hoác
Chỉ kêu to mà âm hưởng lùng xùng
Thơ văn vậy ích gì cho ai nhỉ
Giống bù cào châu chấu huých lung tung
………………………..…………………………………………
NGÀN KHƠI
(15/6/12)
©
Non
Ngàn says:
CÁC BÀ
Có những bà một thời oanh liệt lắm
Ni Huỳnh Liên, rồi tới Ngô Bá Thành
Thật rộn ràng đái tràn lên vạt cỏ
Bão qua rồi mới hết những hôi tanh …
Ngàn Khơi
(15/06/2012)
©
Thượng
Ngàn says:
NGHĨ MÀ VUI
Nghĩ mà vui cuộc đời như cơn lốc
Gió vờn qua những chiếc lá bay vèo
Từng một thuở bao tiếng gà chen gáy
Lốc qua rồi tất cả cũng im theo …
Non Ngàn
(15/06/2012)
©
ĐẠI
NGÀN says:
BA ANH
Ba anh ngồi đó để mà xơi
Cái chuyện văn chương thảy chán rồi
Nham nhở tán hươu cùng tán vượn
Nhập nhằng giảng luận ý thơ trơi
Nghe danh Tiến sĩ càng ngao ngán
Biết Phó Giáo sư lại tởn đời
Loắt choắt bọt bèo thời thế tạo
Mong gì đồ thật chỉ đồ chơi !
NON NGÀN
(15/6/12)
©
Ngàn
Khơi says:
HÓA RA
Hóa ra trự đó dân Trường luật
Có nhớ hồng tươi khóm trúc đào
Trường luật ấm như căn bếp nhỏ
Hành lang chen chúc bước lao xao …
Non Ngàn
(15/06/2012)
©
NON
NGÀN says:
NGƯỜI VÀ NGƯỜI
Người và người nghĩa vụ phải giúp nhau
Chuyện xoàng xỉnh có gì đâu thần thánh
Thần thánh hóa là bọn người xu nịnh
Đạp đầu nhau nhằm thách đố lẫn nhau
Xã hội này ngay khởi thủy ban đầu
Luôn tiến tới có bao giờ dừng lại
Thần thánh hóa như đỉnh cao nhân loại
Bọn lơ mơ, hạ cấp, quả điên khùng
Những tâm hồn cao quý vốn khoan dung
Chỉ có bọn điếu đóm ăn tàn vẫn hợm mình khinh xuất
Đời là vậy cái lành xen cái ác
Vẫn chen nhau nào có tuyệt đối gì
Người chết rồi thì cứ phải chôn đi
Quả thật nực cười khi đặt điều ướp xác
Lăng tẩm ấy có mấy khi là thực chất
Bọn con buôn thần thánh vẫn dựa vào
Nên quả nực cười cùng chua xót bọn dân đen
Bạ phải cái gì cũng rinh lên làm thần tượng
Thực tế đó rõ ràng như củ khoai hạt đậu
Biết gì hơn mà thần thánh hóa tứ lung tung
Ca ngợi chuyện giết người như cứu vãn nhân linh
Thích chuyện cướp không nhằm cho kẻ khác
Công lý ấy chỉ có trời đất biết
Quỷ thần kinh mà nhân loại thảy đều kinh
Bao chuyện trên đời có đó há làm thinh
Sống giả tạo thì chết càng giả tạo
Bởi diễn tiến thời gian chẳng bao giờ xoay ngược lại
Bản chất con người sao thần thánh hóa kiểu linh linh
Người và người như đồng nội cỏ hoa
Sao biến thành gai góc sỡn mình đâu có khác
Mọi sự thật dưới mặt trời luôn chỉ một
Dệt ra nhiều càng ma quái yêu tinh !
NGÀN KHƠI
(16/6/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
HỌ ĐÃ SỐNG
Họ đã sống đời bằng cả một niềm tin
Một niềm tin được truyền từ nơi ảo giác
Họ phấn chấn vì tưởng mình là khối óc
Họ say sưa như có được quả tim hồng
Họ tự tin hay ngụy tín kiểu nhiệt nồng
Bởi tất cả như cuồng say đi cứu nước
Toàn khẩu hiệu và niềm tin phía trước
Tin vào thần và ý nghĩa quang vinh
Họ có hiểu gì đâu giai cấp đấu tranh
Nó thực tế như củ khoai hạt đậu
Hát và hát toàn nhịp nhàng háo hức
Lửa đốt tràn và mong đến thành công
Nhưng có ngờ đâu con nước xuôi dòng
Tất cả chỉ đều là sợi dây quốc tế
Sợi chỉ đỏ hay chỉ xanh cũng thế
Bởi khù khờ họ tự vỗ ngực xưng tên
Cả những vầng thơ, điệu nhạc bồng bềnh
Như thể tự mình hoàn toàn xông xáo
Họ cũng muốn được trở thành bất tử
Những anh hùng mã thượng kiểu chơi rơm
Tàn cuộc rồi, cũng danh lợi, bát cơm
Tất cả đều vụng về và im tiếng
Họ trở lại như những con người ngáo
Và trở về đúng con chốt tự nhiên
Ôi ngậm ngùi thay đã hết tuổi thanh xuân
Họ đã sỗ sàng lộ hình như con rối
Con rối cả tin bằng niềm tin rực lửa
Nhưng nào có anh hùng, khí phách cho cam !
NGÀN KHƠI
(15/6/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
BẠO LỰC GIỮA CON NGƯỜI
Cách mạng thắng nhờ dựa vào bạo lực
Như Ăngghen từng nói những ngày xưa
Sự tàn bạo làm người đời run sợ
Tội nghiệp thay như thế cũng là vừa
Đời mềm yếu như cành hoa trước gió
Bão bùng lên non nước xối cơn mưa
Mưa xối xả thành bùn lầy nước đọng
Ai quang vinh ai căm khổ cùng thừa
Cuộc lịch sử như cổ xe sấn tới
Có khi nào dừng lại nắng lưa thưa
Người với người tựa trò chơi bày sẳn
Say tỉnh rồi để thấy được hay chưa !
Như Ăngghen từng nói những ngày xưa
Sự tàn bạo làm người đời run sợ
Tội nghiệp thay như thế cũng là vừa
Đời mềm yếu như cành hoa trước gió
Bão bùng lên non nước xối cơn mưa
Mưa xối xả thành bùn lầy nước đọng
Ai quang vinh ai căm khổ cùng thừa
Cuộc lịch sử như cổ xe sấn tới
Có khi nào dừng lại nắng lưa thưa
Người với người tựa trò chơi bày sẳn
Say tỉnh rồi để thấy được hay chưa !
Thượng Ngàn
(15/06/2012)
©
Ngàn
Khơi says:
THÔI ĐI TÁM
Đời là vậy có gì mà thắc mắc
Dễ gì đâu chuyện nghĩa khí anh hùng
Như gió nổi huyên thiên cây đá chạy
Như mưa rào bùn nước bắn lung tung …
Dễ gì đâu chuyện nghĩa khí anh hùng
Như gió nổi huyên thiên cây đá chạy
Như mưa rào bùn nước bắn lung tung …
Đại Ngàn
(15/06/2012)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
THÔI CŨNG QUA RỒI
Thôi cũng qua rồi lịch sử ơi
Sang trang như vậy cũng sang rồi
Dân ngu thương xót thời thơ dại
Bản lĩnh đâu người thế cuộc khơi
Quốc tế dại khờ tay tự trói
Tinh hoa dân tộc cũng đi đời
Ôi thôi thương tiếc thành thương hận
Lịch sử qua rồi mới lại thôi
ĐẠI NGÀN
(14/6/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
… CỌP
Tiger trong bóng đại ngàn
Làm sao hiểu được đa đoan việc đời
Văn minh thế giới rối bời
Lời ăn tiếng nói cũng chừa đường ra
Chỉ người suy nghĩ sâu xa
Đại ngàn như lá bao la trên ngàn
Ngàn khơi sóng đánh nhịp nhàng
Trách chi tai … cọp mơ màng chẳng nghe !
NON NGÀN
(14/06/2012)
©
NGÀY CỦA CHA
Thế giới này có hai ngày đầy ý nghĩa
Ngày của cha và của mẹ thân thương
Cha sinh ta đâu có khác mặt trời
Mẹ sinh ta như vầng trăng rạng rỡ
Hai ngày đó cả loài người hợp lại
Cùng tôn vinh và ngưỡng vọng trong đời
Không có cha đâu thể có mỗi người
Không có mẹ có ai từ tấm bé
Cây sinh cành luật đời là như thế
Hạt cho mầm rồi hoa trái đơm theo
Khắp không gian không thể bị xóa nhòa
Ngày của mẹ của cha là bất diệt
Ai không có một quãng đời tấm bé
Kỷ niệm nào lại dễ bị phôi pha
Đôi bàn tay với ánh mắt chan hòa
Cha cùng mẹ lo cho ta mọi thứ
Dầu cuộc sống trong đời không thống nhất
Trẻ Á, Âu, Phi, Úc vẫn nên người
Những nhọc nhằn ngày tháng khắp muôn nơi
Có tình mẹ lòng cha luôn hiểu được
Người trong khắp thế gian đều vẫn vậy
Từng khó khăn hay hạnh phúc một thời
Bàn tay chèo tình phụ tử nơi nơi
Trong biển sóng cuộc đời là thế ấy
Không có cá nhân đâu thành xã hội
Không có cha có mẹ chẳng thành đời
Không cội nguồn không hiện hữu khắp nơi
Ngày của mẹ của cha là như vậy
Kỷ niệm ấu thơ có khi nào mai một
Như chất men dậy mãi với thời gian
Nó theo ta khắp biển cả non ngàn
Trong mỗi bước cuộc đời luôn như thế
Nên thế giới có hai ngày trọng đại
Hướng về nhau cùng thông cảm lẫn nhau
Mỗi cá nhân dẫu hoàn cảnh ra sao
Song nghĩa mẹ tình cha đều chỉ một
Giống chất ngọc mọi nơi hằng thống nhất
Dẫu bao la dạng thức ở bên ngoài
Ngày của cha của mẹ vẫn hàng đầu
Như thế giới ngọc ngà và châu báu
Tình cha đó có bao giờ quên được
Vẫn nhớ hoài những ngày tháng xa xưa
Tuổi bé thơ tay cắp vở qua cầu
Cha dặn bạn phải cầm tay cho khỏi té
VÕ HƯNG THANH
(17/6/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
NHẬN VÀ KHÔNG NHẬN TỘI
Không nhận tội có mà tù mút chỉ
Ra tù rồi chẳng lẽ lại làm thinh
Cho dẫu bao năm, ba bận, mấy lần
Thăng Long hỡi phải chào thua ngài Lê Duẩn !
Non Ngàn
(15/06/2012)
©
NON
NGÀN says:
MỘT THỜI ĐÃ QUA
Cả một thời rồi cũng đã qua đi
Nay còn lại những gì đây để nói
Những năm tháng đạn bom cày nghiệt ngã
Như còn vương những khẩu hiệu mịt mùng
Qua lâu rồi những ngày tháng sinh viên
Họ đã xuống đường để tìm dân chủ
Ý thức hồn nhiên thoạt trông đã thấy
Hay những cái đầu tổ chức trong bưng
Một thời vàng thau lẫn lộn bừng bừng
Yêu nước thật hay nằm vùng cũng có
Đâu có khác bị lùa khi xung trận
Hoặc có khi vì ý thức xông pha
Thật đắng cay bao lớp trẻ đã già
Còn vướng vất chưa bao giờ tỉnh mộng
Khoảng trống bao la vẫn còn hứa hẹn
Nhiễm sâu nhiều các khẩu hiệu tuyên truyền
Giai cấp đấu tranh thực tế kinh hoàng
Lao động cần cù oái ăm tập thể
Hay chỉ kiểu toàn quang vinh ca ngợi
Rặt hứng tung những hệ lụy Mác Lê
Năm tháng qua đi dĩ vãng phai mờ
Nhận thức rồi cũng làm thinh kín tiếng
Nói với ai đây sự tình cho hết
Giống kiểu bèo dâu giạt nước theo dòng
Quả đúng rồi thời quốc tế hân hoan
Cũng cứ làm như đấu tranh vì tổ quốc
Giờ kiểm lại đã tan tành vô sản
Chỉ còn kia những hụt hẫng dâng trào
Tội nghiệp thay bao lớp trẻ qua mau
Sao hơn được những tay già khôn khéo
Tuổi hồn nhiên cũng phôi pha ngày tháng
Lớp già chết đi lớp trẻ mới sổ lồng
Rồi tháng ngày tàn cả những niềm tin
Rất ngu ngơ như một thời háo hức
Thực tế phũ phàng có gì sót lại
Chuyện quả xưa rồi cá đã cắn câu
NGÀN KHƠI
(14/6/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
XÁC THÂN VÀ THẦN TƯỢNG
Xác thân nào không đến từ cát bụi
Xác thân nào không ngũ uẩn tạo thành
Xác thân nào không thời gian thúi mục
Xác thân nào thần thánh hóa lanh chanh
Thần thánh hóa là bọn người nô lệ
Không mang chôn mà lộng kiếng đề dành
Thật tội quá khiến xác thân nghiệt ngã
Và khôi hài cho ý thức gian manh
Gian manh bởi vì vạn phần giả tạo
Đâu thành tâm hay thật ý bao giờ
Nấp kịch bản để cho mình có lợi
Người chết rồi thì nằm đó lơ mơ !
Đời là thế và người đời là thế
Lừa dối nhau không hạn chế biên thùy
Trong cuộc sống cũng như trong cõi chết
Chôn cho rồi còn để đó mà chi !
Sự nghiệp lớn cần khách quan, trung thực
Bả tuyên truyền thì hầu có ích gì
Sự nghiệp thật được lòng dân tôn kính
Có cần gì lăng tẩm kiểu ngu si !
Không có lửa thì làm gì có khói
Mình không ưa em út há nâng bi
Mình cao quý dễ nào ai lợi dụng
Nên mạt cưa mướp đắng chẳng lạ gì !
NGÀN KHƠI
(14/6/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
TÍNH THIỀN
VÀ TÍNH DỤC
Tính dục vốn tự nhiên
Đố ai mà chẳng có
Con người không tạo ra
Bởi thiên nhiên giao phó
Cái dục cùng cái mỹ
Ấy trời đất sinh cho
Dục làm tăng cái Mỹ
Mỹ khiến dục hay ho
Mỹ và dục cùng hòa
Tinh thần thành điệu thức
Giống như cây thành hoa
Giống như hoa thành trái
Loài vật phải nối dòng
Cuộc đời cần vun tròn
Nhân gian trong trần thế
Tính dục vẫn tự nhiên
Giống khói bay nước chảy
Giống mây núi thần tiên
Dục tính như cái bẫy
Để nhằm nối chủng loài
Không dục như cành khô
Sao thành hoa thành trái
Phật tính thì chân như
Cốt lõi không vạn vật
Thiền vốn nhằm trở về
Tính chân như vô hạn
Người đẹp lại như hoa
Dục tình như chiếc bẫy
Bẫy sụp vào khó ra
Chặn cửa thiền là vậy
Dù đó là Ni cô
Dù đó là Thượng tọa
Nên tình dục tránh xa
Cõi ta bà phải thấy
Trừ duyên cơ vô định
Khiến khó được tịnh lòng
Giữa trời quang sét đánh
Kiểu nghiệp chướng tự nhiên
Rõ ràng như duyên kiếp
Rõ ràng giống nghiệp thừa
Điều này phi Phật tính
Điều này đời không ưa
Dẫu sao đành phải vậy
Dẫu việc có hay không
Lửa nào mà không khói
Khói nào từ hư không
Chuyện không lại thành có
Hẳn phải nhiều lý do
Hay chuyện có hóa không
Lý do nhiều vô kể
Cuộc đời như bể khổ
Bể khổ trong hư không
NGÀN KHƠI
(09/6/12)
©
NON NGÀN SAYS:
(08/5/12 at 04:05)
THỜI GIAN QUA ĐI
Rồi thời gian cũng sẽ phải qua đi
Như thế cục dưới chân cầu nước chảy
Ai cảm tính bởi vì ai tình cảm
Nghĩ mà chơi như kiểu giống bọt bèo
Ai anh hùng ai yêu nước nhảy theo
Ai vỗ ngực như con người trang trọng
Những ảo giác vốn làm nên lịch sử
Những lời thơ của Thiết Sử ngày nào
Anh Đằng ơi sao vẫn lại lao xao
Non thế kỷ bạc đầu hai thứ tóc
Nước cứ chảy nhưng non sông còn mãi
Hãy cùng nhau trở về lại với con người
Những con người yêu nước Việt Nam xưa
Không hệ lụy không vấn vương ý hệ
Những cay đắng của một thời quá vãng
Đừng để còn vướng vất lại hôm nay
Mỹ đi rồi miền Nam đã phôi pha
Trung Quốc tới Hoàng Sa càng rên xiết
Non sông đó sao ta buồn da diết
Tinh thần cao thời tiên tổ mất đâu rồi ?
Hãy tịnh lòng người ở khắp mọi nơi
Những chuyện cũ mê lầm nên xóa cả
Thuyền đã rách trong mơ hãy tìm về bến cũ
Nhìn tương lai vì đất nước cố thay buồm
ĐẠI NGÀN
(08/5/12)
Reply
©
ĐẠI
NGÀN says:
LỜI GỬI CHO TRẦN BÌ
Trần Bì ơi anh đang ở Saigòn
Sao lại viết những lời chua chát thế
Thơ kiểu ấy rõ ràng anh “phản động”
Anh không gờm biên bản của công an ?
Nên ta thương biết bao nhiêu về những con người
Về những con người đã từng cầm quyền
Và cùng với những con người đã từng là nạn nhân trong thời quá khứ
Song tất cả họ giờ đây cũng đều đã hoàn toàn xanh cỏ !
Họ đã lừa dối nhau và cùng ép buộc lẫn nhau
Họ đã thật sự cả tin và bồng bột tin theo
Họ cũng đã chết hết cả và cũng đã ôm theo trong lòng hoàn toàn ảo giác
Họ thật sự đã chết đi và kể cả lương tâm cũng đều đã mất
Ôi ta muốn nói về những nhà thơ
Và biết bao nhiêu những người làm nhạc
Họ làm ra những bài thơ và cả những bản nhạc đều giống như những mũi tên
Những mũi tên được luyện trước để bắn vào những xác người và
bắn cả vào tương lai hồn nhiên của toàn xã hội
Khiến xã hội cũng đã phải thở than
Với bao nhiêu chuyện đầy tràn về những gì oái ăm trong lịch sử
Vì những ai đó từng dựa được vào để leo lên những đỉnh cao của
các mùa danh vọng
Hoặc những ai đó đã từng bị bất ngờ phải rơi xuống trong những chỗ
bùn lầy tăm tối mông lung
Song lịch sử rồi cũng qua đi với muôn vàn súng ống, gươm dáo và đạn bom
Cũng như đầy những lời oán than vì cũng đầy những lời tuyên truyền
ma mánh
Để rồi tất thảy cũng cũng đều đã đi qua, chỉ còn để lại những gì đầy
trần trụi
Những gì đầy trần trụi trong chính cuộc sống hằng ngày, trong ký ức thời gian đeo đẵng, hay ngay cả trong những tâm tình đầy bi thương
ai oán của những con người !
NON NGÀN
(11/6/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
BỨC DƯ ĐỒ VÀ THI SĨ TẢN ĐÀ
Người ơi trước bức dư đồ
Người than rách nát, thật còn ra chi
Bốn ngàn năm, nhiều khi cũng tệ
Sau quang vinh, ái ngại rõ ràng
Nhà thơ chặm lệ hai hàng
Than dư đồ rách, tiếc than đúng thì
Tám mươi năm trường kỳ lệ thuộc
Một ngàn năm khó nỗi cất đầu
Bây giờ thế sự về đâu
Bao năm đăng đẵng vẫn hầu chiến chinh
Cho đến lúc hòa bình lặp lại
Hoàng Sa đi, Bản Giốc còn chi
Nam Quan nhớ lại một thì
Cõi lòng Nguyễn Trãi còn gì nữa đây
Phi Khanh đó ngày xưa từng giặn
Bức dư đồ giành lại một thời
Tản Đà thi sĩ, hỡi ơi
Trăm năm đành hận một ngày phôi pha
NON NGÀN
(08/6/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
CHUYỆN TÌNH HÒA THƯỢNG
Dẫu sao công chúa cũng người
Dẫu sao hòa thượng cũng người nhân gian
Người nhân gian như hoa đồng nội
Cùng gió ngàn ong bướm đua chen
Nàng là thiếu nữ đang xuân
Chàng là hòa thượng mảnh y sắc vàng
Yêu thương ấy lòng người chính đáng
Nhưng làm sao bất chấp tình đời
Rõ ràng đâu thể bông thùa
Rõ ràng đâu thể một ngày ném y
Tâm bồ tát thường khi khó nói
Tình tiểu thư khó thốt nên lời
Thế gian thường vẫn cuộc chơi
Chơi tràn thật khó trên đời nhiêu khê
Thôi đành vậy giữ gìn tâm đức
Nàng tìm về nơi cõi phôi pha
Tâm tình hòa thượng bao la
Tình yêu đâu thể xóa nhòa Phật kinh
Nên đêm vắng tụng kinh gõ mõ
Quên đời hoa hướng cõi chân như
Đời hoa rồi cũng đành tàn
Hoa tàn nhụy vẫn giữ hồn tinh anh
Nơi cửu tuyền đôi lòng thanh khiết
Bụi trần ai lưu thủy theo dòng
Chân như giữa chốn hồng trần
Tình trần khép lại giữa vòng chân như
NON NGÀN
(08/6/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
CÓ TỘI TÌNH GÌ
Có tội tình gì hình ảnh của cái búa hay cái liềm
Có tội tình gì hình ảnh ngôi sao vàng hay ngôi sao đỏ
Tất cả chúng đều chỉ là biểu tượng
Những biểu tượng vô hồn mà nấp bên sau chúng lại là những con người
Điều này cũng có khác gì như biểu tượng chữ thập ngoặt màu đen
Đã từng một thời bị Aldolf Hitler lợi dụng
Cho nên nói về Mác, về Mao
Về Stalin hay Pôn Pốt
Tất cả đó cũng đều là những con người
Những con người nhưng vô tình hay cố ý chống lại con người
Và chống lại cả nhân loại, loài người
Tất nhiên không phải chỉ vô tình
Mà thường khi là hoàn toàn cố ý
Sự cố ý hay chủ quan chống lại con người
Chống lại xã hội loài người
Bằng những hình thức độc tài hoàn toàn sắt máu
Bởi luôn luôn chỉ có sự chuyên chính, độc tài, và độc đoán
Nhưng vốn vẫn luôn nấp bóng
Hay vẫn được trau chuốt ngay dưới những biểu tượng
Và cùng với những khẩu hiệu hết sức mỹ miều
Song thảy tất cả chỉ đều là giả dối
Và chỉ có thời gian mới là có thật
Thứ thời gian đã hết mức kéo dài
Cũng như ngoài ra cũng chỉ có những sự khổ đau mới là có thật
Những nỗi khổ đau và các sự nhục nhã của con người
Nỗi nhục nhã khổ đau này của chính con người hay của toàn xã hội
Vì đều phải cùng cam chịu sự giả dối và sự cúi mình
Cùng phải khom mình sống dưới những điều hoàn toàn giả tạo
Cũng như dưới muôn vàn khẩu hiệu và cùng lúc dưới cả những biểu
tượng trá hình
Để nhằm che đậy những loại độc tài cùng với những hình thức
của loài phát xít
Nên than ôi cả những biểu tượng đó ngày nay
Đang bị ngay Chính phủ và những người dân Hungari căm thù
lên án
Cũng như đặt ra ngoài vòng hợp pháp
Đó thật sự là chuyện có lý có tình
Bởi vì đã từng những chuỗi thời gian dài trong quá khứ
Họ đã bị buộc phải trả một giá đắt quá nhiều
Cho chính sự mất mát về tự do cùng là chính sự triệt tiêu
của nền dân chủ.
NON NGÀN
(03/6/12)
©
NON NGÀN
says:
PHỤ
NỮ CÓ GAN
Có
gan như vậy mới hay
Việc gì lo sợ tiếng này tiếng kia
Của riêng ai chẳng có kìa
Cho dầu che đậy cũng thừa biết nhau
Thế nên trong cuộc biển dâu
Buộc người quá mức phải hầu khoe ra
Cao tay chí khí hai bà
Tung hê một trận biết ta biết người
Mẹ con thật đáng phục tài
Làm nên một việc ít người bạo gan
Tại đời quá lắm nỗi oan
Nên đành thử sức để ngàn người kinh
Đất đai ruột thịt của mình
Thách người hãy đến cửa mình mà xem !
Việc gì lo sợ tiếng này tiếng kia
Của riêng ai chẳng có kìa
Cho dầu che đậy cũng thừa biết nhau
Thế nên trong cuộc biển dâu
Buộc người quá mức phải hầu khoe ra
Cao tay chí khí hai bà
Tung hê một trận biết ta biết người
Mẹ con thật đáng phục tài
Làm nên một việc ít người bạo gan
Tại đời quá lắm nỗi oan
Nên đành thử sức để ngàn người kinh
Đất đai ruột thịt của mình
Thách người hãy đến cửa mình mà xem !
NGÀN KHƠI
(01/6/12)
(01/6/12)
©
NGÀN KHƠI
says:
THUẬN
LÝ VÀ NGHỊCH LÝ
Cây
từ trong đất mọc ra
Muốn làm lãnh tụ phải là từ dân
Từ dân chọn lấy muôn phần
Muốn làm lãnh đạo phải dân chọn bầu
Cây nào rớt xuống tự trời
Tự phong lãnh đạo khơi khơi giữa lừng
Thế nên dân chủ nửa chừng
Tự do nửa lối dân dừng ham chi
Này Diến Điện có San-Sư-Ky-Di
Nửa đời tranh đấu cũng vì tự do !
Muốn làm lãnh tụ phải là từ dân
Từ dân chọn lấy muôn phần
Muốn làm lãnh đạo phải dân chọn bầu
Cây nào rớt xuống tự trời
Tự phong lãnh đạo khơi khơi giữa lừng
Thế nên dân chủ nửa chừng
Tự do nửa lối dân dừng ham chi
Này Diến Điện có San-Sư-Ky-Di
Nửa đời tranh đấu cũng vì tự do !
ĐẠI
NGÀN
(31/5/13)
(31/5/13)
©
ĐẠI
NGÀN says:
HOAN HÔ CÁC MÁC
Hoan hô Các Mác một phùa
Chủ trương vô sản đặng đùa người chơi
Đùa ngông gây hại khắp nơi
Dùa dai đùa dại khiến đời đảo điên
Của chung ai chiếm mọi miền
Dân nghèo còn lại chút tiền lá đa
Đến khi bị lấn tới nhà
Đất đai thu lại lá đa ngại gì
Dân tình bức xúc một khi
Lá đa còn tiếc nỗi gì khoe ra
Khoe ra cho biết tay bà
Tung hê tuốt tuột gọi là ai hơn !
NGÀN KHƠI
(31/5/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
KÍN VÀ HỞ
Mặc vô lịch sự lịch sàng
Khoe ra quả thật cả làng đều kinh
Chuyện này đúng chuyện tày đình
Khi không ai trất của mình ra khoe
Chẳng qua quá mức tò he
Dân tình há dễ dặt dè chi đâu
Nông dân đất ruộng hàng đầu
Lý gì ai dám thu hồi bất công
Kiểu chơi vô sản tồng ngồng
Đất chung Nhà nước dân không còn gì
Vậy thì có tiếc mà chi
Trời cho mảnh nhỏ đây thì khoe ra
Khoe ra mới biết tay bà
Cho nhìn vào đó đặng mà nghĩ suy !
NON NGÀN
(31/5/12)
©
Non
Ngàn says:
NÓI NGỌNG
Lông sản phụ khiến cho nàng xanh tốt
Hà Lội vào cho tới cả Miền Lam
Đâu cũng thấy những tâm tình phấn khởi
Cùng tiến lên một xã hội ăn nàm
Ăn nàm tốt lại nhiều lông sản phụ
Như cây lêu cắm giữa đất sân nàng !
Non Ngàn
(30/05/2012)
©
NON
NGÀN says:
KHÔNG CÓ MÁC
Không có Mác thì làm gì có Mao
Làm gì có Khmer đỏ
Một học thuyết đầy bướng gàn
Đầy những ngụy biện tầm phào
Nào giai cấp đấu tranh
Để nhằm dựng xây một kiểu nhà nước mới
Đập đầu nhau và giết chóc nghẹn ngào
Nào hình ảnh những Ang ca thảm sầu
Và những Hồng Vệ binh nham nhở
Cả một thời kỳ dài làm lịch sử nhân loại đã phải lao đao
Ôi quỉ quái thay
Một xã hội loài người
Đã phải trải qua cả một thời kỳ dài đầy những trò rách nát
Thiên tài chi mà thực chất rõ ràng
Hay thật sự vốn vẫn chỉ là như một loại gã tào lao
NGÀN KHƠI
(30/5/12)
©
Non
Ngàn says:
CÓ CẦN CHI
Có cần chi học theo “gương” lãnh tụ
Có cần chi theo “đạo đức” ai kìa
Xứ lạc hậu mới bưng bô thói cổ
Dân văn minh ai khoái giả đồ xưa
Ôi chua chát ai làm nên cớ sự
Nhìn tương lai người mà lại thấy bùi ngùi
Một đóm lửa đốt ra tro truyền thống
Bốn ngàn năm nay quả thật ghê chưa
Con cháu đó nhưng ra đời tại Mỹ
Mới tinh khôi và xóa hết kiểu lưa tưa
Ngàn Khơi
(30/5/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
NGƯỜI
Người dốt thế sao lại làm giáo dục
Sao cây nêu lại viết bậy cây lêu
Sao giỗ tổ lại viết thành dỗ tổ
Vậy mà lên làm Vụ phó thế nào
Quả thật tội đám đầu xanh trẻ nít
Ai gây nên kiểu giáo dục tào lao
Ngàn Khơi
(30/5/12)
©
Thượng
Ngàn says:
BỆNH KHOÁC LÁC
Bệnh khoác lác, hỏi ai từng mang lại
Cứ thường bơm, thường kích tuốt lên mây
Bạ cái gì cũng hô là vĩ đại
Khiến ngày nay phải xóa đói giảm nghèo
Bệnh khoác lác, còn lềnh khênh bằng cấp giấy
Giống xưa kia ra ngõ gặp anh hùng
Âu cũng thói tuyên truyền không ngượng miệng
Tội dân tình ai thấy hết nỗi oan khiên
Hô khiêm tốn để riêng mình không khiêm tốn
Lập lờ chi quả thật đó nhãn tiền !
Non Ngàn
(30/5/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
NHÀ THƠ DỎM
Nếu nhà thơ mà đầu toàn sỏi đá
Toàn gươm đao thì sao lại nhà thơ ?
Nếu nhà thơ mà đầu toàn khẩu hiệu
Chỉ loăng quăng thì thi tứ thế nào !
Đã nhà thơ sao cùn mằn ý tứ
Cạnh tranh nhau vì danh lợi tào lao ?
Thơ Tố Hữu đúng là thơ Tố Khổ
Khổ con người và xã hội xiết bao !
THƯỢNG NGÀN
(18/5/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
THƠ TÁM CHỮ
Thơ tám chữ người gieo chừng cũng khá
Đọc lên sao như nhức nhối trong hồn
Dòng nhạc điệu vẻ tuôn trào rất lạ
Nghe tưởng chừng như ngàn lá xôn xao
Trời đất đó trận mưa rào trong nắng
Vàng tơ ươm trong gió thổi dạt dào
Chút vần điệu đây cầu mong mang lại
Cho cuộc đời như một thoáng chiêm bao
Hoa và lá cùng gió ngàn bất tận
Người với người luôn bao nỗi khát khao
Trái tim lẻ đã trôi vào dĩ vãng
Nhân tình kia như sóng đánh lao xao
Thơ xao động tựa lá bèo giạt nước
Phím đàn rung ngàn mạch sóng tuông trào
Đời lạc quan hay bi quan yếm thế
Ánh bình minh hòa lẫn giữa ngàn sao
NON NGÀN
(18/5/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
GIANG HỒ VẶT
Kiểu này anh chị giang hồ
Bắt người đòi chuộc lẽ nào hơn ai
Tham nhau mặt biển dông dài
Chơi người lại bị một người khác chơi
Hơn thua lý rõ hay mờ
Hoàng Sa tỏ rõ Hoàng Hà mờ câm
Của người vơ lấy của mình
Hoàng Sa chính nghĩa vẫn hơn Bắc Hàn
Chỉ vì Trung Cộng đa đoan
Chơi người mới bị Bắc Hàn đểu chơi !
NON NGÀN
(17/5/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
CHÚ LÂN
Chú lân nhảy múa xập xình
Làm trò kích động linh tinh ở đời
Chuyện này vừa thiệt vừa chơi
Vừa hư vừa thực ta thời kể chi
Lữ Phương càng giống anh hề
Xum xoe thuyết Mác ra bề tay chơi
Học hành kiểu đó hỡi ơi
Bám đuôi theo Mác lỗi thời hay chi
Bảo hoàng hơn cả mọi khi
Đúng vào thời điểm còn gì nữa đâu
Mơ tiên đúng điệu cầu âu
Chẳng nhìn ra cái ổ trâu trên đường !
NGÀN KHƠI
(14/5/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
BIỂN ĐÔNG
Biển Đông là cái ao chung
Mấy nhà trong xóm lẫn vùng chung quanh
Ao chung nên luật tự thành
Cấm ai lấn lướt để mình tham riêng
Vậy mà một kẻ gàn điên
Lòng tham muốn chiếm ao riêng về mình
Quả là bất chấp nhân tình
Kiểu này đáng đập thật tình chẳng sai
Philipines nhỏ mà tài
Đi đầu trong việc thấy sai chẳng nhường
NON NGÀN
(12/5/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
NGƯỜI TRUNG QUỐC
Người Trung Quốc chơi đủ trò
Thịt người cũng bán còn lo chuyện gì
Thật là khủng khiếp mọi khi
Văn minh Hoa Bắc còn gì nữa đây
Ai gây nên cớ sự này
Quả Ngài duy vật bậc thầy truyền vô
Xót thương Khổng tử dưới mồ
Xót thương Lão tử phải chào thua luôn
Đời sao quá đỗi buông tuồng
Kiểu dân như thế đúng luồng yêu ma !
THƯỢNG NGÀN
(08/5/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
VÔ CAN
Ta người vốn dĩ vô can
Bổng dưng bị kiểu cắn càn Bùi Lân
Vốn chưa quen biết một lần
Lý gì lại bị Bùi Lân cắn càn
Diễn đàn đầy chuyện ưng oan
Khó tin được kiểu cắn càn Bùi Lân
Nhân đây thử hỏi một lần
Cớ gì khiến chuyện Bùi Lân cắn càn
Bởi người quân tử đoan trang
Ta chưa thù oán họ hàng Bùi Lân ?
NON NGÀN
(08/5/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
ANH NÔNG DÂN
Anh nông dân này ngộ
Nói chuyện không tào lao
Mà nghe ra cũng cao
Quả thật cũng hay sao
Nếu anh làm lãnh đạo
Kế hoạch thế cũng hảo
Miễn là có tâm tư
Suy nghĩ cũng chu đáo
Vậy nên đời dân chủ
Tức là có tự do
Có khối người tài bộ
Nhân dân chẳng phải khổ
Cái khổ do độc quyền
Nghĩ mình cao hơn hết
Cho dù mình lèn quèn
Nói ra cũng xấu hổ
Nên cần có tấm lòng
Chỉ vì dân vì nước
Không nhân danh điều gì
Càng nhân danh càng ngố
NGÀN KHƠI
(06/5/12)
©
NON
NGÀN says:
THIÊN ĐƯỜNG ẢO MỘNG
Người hô xây dựng thiên đường
Sao đầy mánh lới gạt lường thế gian
Hỏi ai chẳng thích địa đàng
Lẽ gì mà phải vội vàng ra đi
Tuyên truyền dụ hoặc thường khi
Phỉnh người non dạ có chi lạ đời
Hơn nhau vốn vẫn cái đầu
Thua nhau mánh lới cũng hầu mà chi
Quyền hành nhằm được trị vì
Dụ đàn con trẻ biết chi cũng thừa
Dẫu lòng chẳng mấy người ưa
Bề ngoài tỏ vẻ, kiểu lừa dối nhau
Thiên đường sao khổ trước sau
Thì thà trần thế đặng hầu vui chung
Nguyên xưa lý thuyết khật khùng
Bởi chưng bao kẻ anh hùng mưu mô
Choảng nhau chinh chiến xô bồ
Gạt nhau quyền lợi lô xô giữa đời
Dân tình bèo bọt chơi vơi
Kênh mông lãnh tụ, một trời nâng bi
Quan sang dân cóc được gì
Dân ngu bởi sách để khi nắm quyền
Ai người trong cuộc đảo điên
Hiểu đời để thấy đâu miền dại khôn
Có gian thì mới lên quan
Không gian vạn thuở mãi phần lê dân
Nhờ ơn lãnh tụ vạn phần
Khổ nào áp đặt vạn dân lên đầu
Thiên đường ngó trước ngó sau
Cuộc đời khổ ải quả hầu ngu ngơ
Dân tình giống đám trẻ thơ
Tình đời đây cũng bài thơ tinh dần
NGÀN KHƠI
(08/5/12)
©
Thượng
Ngàn says:
LÀM THƠ VÀ BÌNH THƠ
Thơ như con suối tự nguồn
Nguồn mà khô cạn suối buồn hay chi
Làm thơ như gió khác gì
Gió lành phản phất hương đi theo mình
Nếu thơ chỉ kiểu lình xình
Rặn thơ nào khác đóng đinh trên tường
Thơ hay hương tỏa ngàn phương
Còn như thơ tệ lươn ươn xập xòa
Bình thơ cốt lấy tinh hoa
Tinh mà không có hoa thời có chi
Bình thơ cần cảm được gì
Còn như không cảm có khi chẳng cần
Thơ hay đọc thấy bâng khuâng
Còn như thơ tệ nhiều phần xót xa
NON NGÀN
(06/5/12)
©
THƯỢNG
NGÀN says:
THẦN TƯỢNG
Cái “thằng” lãnh tụ đứng chỉ tay
Hiên ngang tay chỉ ngược lên trời
Trước mặt một bầy người nô dịch
Khum mình, uốn gối, đầu cúi thấp
Nó là “tên” lãnh tụ Triều Tiên
Cả ba đời được làm vua liên miên
Đám dân bần cùng phải liểng xiểng
Tiếng hô lãnh tụ dậy khắp miền
Việc này đúng là “tụi” cách mạng
Nhân danh mục đích của thiên đàng
Bần cùng dân chúng thật quá đáng
Nghĩ về học thuyết dỏm thật chán
Tội nầy biết lên án vào đâu
Vào cho con người hay nhân loại
Con người dại khờ bị lường gạt
Nhân loại nhu nhược khó cứu vãn
Thần tượng ôi bao nhiêu thần tượng
Bụng thì rỗng không chân đất sét
Đầu toàn khẩu hiệu để tuyên truyền
Tình người với nhau chỉ bốc phét
Cách mạng cách miệng để làm gì
Xã hội đọa đày và lở loét
Chính trị chính em chỉ mưu đồ
Lợi quyền cá nhân thật đáng ghét
NON NGÀN
(06/5/12)
©
Thượng
Ngàn says:
TRÍ THỨC
Trí là hiểu việc ở đời
Thức là sáng suốt biết người biết ta
Vậy nên mọi thói a dua
Đúng là trí thức thì không thể làm
Người thường thấy lợi thì ham
Còn người trí thức chỉ làm điều ngay
Chỉ anh trí thức giả cầy
Mới đi dụ khị những người ngây thơ
Cho nên trí thức lơ mơ
Dụ người, người dụ, lững lơ cá vàng
Việc đời lắm chuyện đa đoan
Vậy mà trí thức mơ màng ghê thay
Thế nên trí thức giả cầy
Giả danh trí thức trật trầy ai ưa
Hoặc trùm chăn ngủ cũng thừa
Việc đời thay kệ còn thua con gì
Chi bằng lấy chuyện thị phi
Luận người trí thức còn gì hay hơn
NGÀN KHƠI
(04/05/2012)
©
CHUYỆN TÌNH THỜI ĐẠI
Chàng hỡi chàng em yêu chàng thế nhỉ
Từ gặp chàng em còn biết yêu ai
Gặp chàng rồi em chẳng hoài non nước
Bởi con tim phận gái đã mê rồi
Chỉ có chàng mới bầu trời lý tưởng
Đại đồng đây và vô sản vinh quang
Em bất chấp những gì ngăn phía trước
Ái ân thôi như hạnh phúc thiên đàng
Yêu chàng quá em buông xuôi hết cả
Chỉ mơ về nẽo tình ái nồng nàn
Em mê mệt dẫu thời gian biến đổi
Chàng hỡi chàng sao tình lại dở dang
Thôi đành thế lở yêu thì trót dại
Có hề chi đời vẫn lắm đa đoan !
NON NGÀN
(02/4/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
TRỜI VÀ PHẬT
Trời là chủ tể thế gianVô hình vô ảnh chứa chan tình người
Phật là giác ngộ ở đời
Hoằng dương Đạo pháp để đời vươn lên
Giảng về thế giới tính không
Hiểu ra Ngũ uẩn, Luân hồi xưa nay
Việt Nam sinh được Đức Thầy
Lấy điều Trời, Phật, để người làm gương
Rõ ràng Phật giáo Tứ ân
Là nguồn giáo lý tinh thông ở đời
Gồm ân Tổ quốc, mẹ cha
Cùng ân Đất nước, và ân đồng bào
Lại ân Tam bảo ở đời
Với ân nhân loại, ấy thời tứ ân
Tứ ân, cương lĩnh Đức Thầy
Chính là Hòa Hảo, đạo người miền Tây
Đặc trưng vốn dĩ bàn thờ
Không chuông, không mỏ, không hình tượng chi
Mà cần tâm niệm lâm râm
Tấm trần bằng vải tượng trưng màu đà
Dưới thì Thất tổ Cửu huyền
Trên thì thờ Phật, thiêng liêng ở đời
Chỉ cần nước lạnh, bông hoa
Cùng nhan, cúng Phật, đều là thanh tao
Cho dầu đang ở tại đâu
Cùng nhau ngồi xuống, quay đầu hướng Tây
Cũng đều kính cẩn muôn phần
Đó là Phật giáo Tứ ân ở đời
Tín đồ, cư sĩ tại gia
Một hòn tóc búi, quả là Việt Nam
Mãi luôn kính cẩn dâng Người
Đức Huỳnh Phú Sổ, con người tinh hoa
Non sông, bốn biển đều nhà
Từ bi, đạo hạnh chan hòa, hảo tâm
Từ làng Hòa Hảo sinh ân
Là nơi thánh địa muôn phần thiêng liêng
NON NGÀN
(02/4/12)
©
NON
NGÀN says:
SUỐI VÀ NGUỒN
Suối kia là suối Lênin
Núi kia núi Mác ai tin chuyện lòng
Phương Đông một quãng trời hồng
Trường Sơn có đốt cũng không việc gì
Ai người ngàn dặm ra đi
Mang về của lạ khó bì được ai
Chiến tranh cách mạng dông dài
Chờ khi thống nhất xây đài vinh quang
Đấu tranh chi ngại điêu tàn
Cốt mong chiến thắng để sang bằng mười
Tiếc thay rồi cũng đổi đời
Tương lai rồi cũng thuộc người lớp sau
Can qua đất nước không may
Rồi non thế kỷ cũng theo dòng đời
Thuyền mành cũng lại ra khơi
Con thuyền dân tộc đổi đời từ nay
Dẫu đời bao chuyện cong ngay
Cuối cùng rồi cũng tháng ngày phôi pha
Ngàn trùng biển rộng khơi xa
Bọt bèo lịch sử rồi ra cũng thừa
Trăng lên khi vãn mây che
Buồm thay mới lại bến bờ tương lai
NGÀN KHƠI
(30/4/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
CHUYỆN TÌNH VÔ CĂN
Chuyện tình thật đẹp như mơ
Công nương Hòa thượng trời thơ rõ ràng
Dục tình vốn lửa nhân gian
Giống ai đem đốt giữa ngàn lau khô
Căn tu nào dễ mơ hồ
Bởi vòng ngủ uẩn lẽ nào buông trôi
Tiếng lòng ngàn dặm xa khơi
Trách ai ai trách lẽ đời nhiêu khê
Đường tu đâu để vụng về
Đường tình đâu để ai chê cuộc tình
Hồng trần rực sắc tim nồng
Đường trần lửa dục vô vàn với duyên
Tình yêu đây phận thuyền quyên
Lẽ đời lẽ đạo vốn miền nhân gian
Giọt tình khó thể giải oan
Tâm tu khó thể hồng nhan kéo vào
Tình cao như núi xiết bao
Cuộc đời bể khổ lẽ nào phôi pha
Thôi đành trong cõi người ta
Lửa thiền cầu được bao la tháng ngày
Tiếc thay băng tuyết thẳng ngay
Vô tình tiệt diệt uổng thay cuộc tình
Hỏi ai đâu cỏi mê lầm
Lửa tình hay lửa cửa Thiền vô căn ?
NON NGÀN
(30/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
CUỘC ĐỜI VÀ CON NGƯỜI
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Người đời như bọn tào lao kể gì
Tranh nhau bao chuyện thị phi
Tranh nhau để sống việc gì khác đâu
Cho nên đời tựa bể dâu
Cho nên đời tựa cái cầu đóng đinh
Đi qua đi lại dập dình
Lớp này lớp khác bực mình thế thôi
Chiến tranh rồi cũng qua rồi
Chính em chính trị một thời đảo diên
Mới hay miếng bả tuyên truyền
Đời như bầy cá huyên thuyên nuốt vào
Cuối cùng vận mệnh ba đào
Ai lên ai xuống cũng hoài thế gian
Ai người mơ chuyện địa đàn
Ai người dụ khị cả làng đều hay
Can qua một cuộc đổi thay
Hòa bình lại cuộc đổi dời hơn xưa
Nói chơi cũng chuyện bông đùa
Hoan hô đả đảo cũng người thế gian
Chổng khu mơ chuyện thiên đàng
Chổng khu mơ chuyện thế gian cũng thì
Rồi ra kẻ ở người đi
Cái gì còn lại khác chi chuyện thường
Nói nghe chín ghét mười thương
Nói nghe một đúng mười đường vẫn sai
Mong sao người sống hài hòa
Mong sao người lại thật thà hơn xưa
Thôi đi những thói về hùa
Thôi đi những thói giang hồ lanh mưu
NGÀN KHƠI
(30/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
NƯỚC CHẢY TỰ NGUỒN
Nước từ trong ấy chảy ra
Từ khe Các Mác quả là khác chi
Tiếp leo mỏm đá Lênin
Rồi lan thế giới giống in giọt tràn
Các anh văn nghệ lang bang
Suy tôn ca ngợi làng nhàng vậy thôi
Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Đình Thi ơi
Đọc ông chỉ thấy một trời Mác Lê
Khác chi tu hú gọi hè
Con chim Tố Hữu đầu đàn ngày nao
Muôn năm vẫn một bác Hồ
Lại đèo thêm với bác Mao ở ngoài
Cho dầu văn nghệ rạch ròi
Nào đâu có khác cái phoi ban đầu
Trong khe nước vẫn chảy sâu
Công nhân lãnh đạo vẫn màu đỏ tươi
Vẫn anh trí thức dở hơi
Nửa thầy nửa thợ hóa ra anh hùng
Văn chương quỳ gối uốn lưng
Đội mông lãnh đạo để mình vinh quang !
NGÀN KHƠI
(22/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
GỌI LÀ CÁI GÌ
Đất người gọi đất của mình
Bắt tàu đòi chuộc nghĩ mình anh hai
Ngang nhiên ngạo mạn thật tài
Coi thường đạo lý đúng loài vô lương
Ngư dân một nắng hai sương
Cậy nhờ quốc thổ biết đường nào đây
Chỉ toàn phản đối huây huây
Giặc càng lấn tới nước này còn chi
NON NGÀN
(21/4/12)
©
TIẾN SĨ LIÊN XÔ
Anh người tiến sĩ Liên xô
Anh qua học Mác cả bồ Lênin
Đến khi về nước im lìm
Anh mang dạy lại Mác lê cả ngày
Hoan hô dân tộc thời nay
Một lòng khuôn phép dạn dày Mác lê
Gió Tây từ Bắc thổi về
Người đi cứu nước lê thê tháng ngày
Rồng vàng bao nỗi đắng cay
Cờ hồng bao nỗi dạn dày núi sông
Trăm năm rồi cũng như không
Ngàn năm ai biết còn không giống nòi
NGÀN KHƠI
(21/4/12)
©
Thượng
Ngàn says:
DẦU CHO
Dầu cho đại hải đại ngàn
Cũng là thực tại muôn vàn vậy thôi
Có chi mà phải bồi hồi
Ngàn khơi cũng lẽ khác chi non ngàn
Cũng bao nhiêu sự đàng hoàng
Thượng ngàn muốn gọi non ngàn vẫn hay
NON NGÀN
(19/04/2012)
©
ĐẠI
NGÀN says:
ĐỜI NHƯ MỘT CUỘC CHƠI
Một người nói với mọi người
Đâu cần phân biệt ai người thiệt hơn
Đã chơi thì phải chịu chơi
Đời bao nhiêu triệu bấy nhiêu con người
Hơi đâu phải nói từng người
Nói chung tất cả ai người lắng nghe
Chẳng nghe cũng có thiệt ai
Nghe thì như muối bỏ vào nước trong
Ngàn khơi biển cả mênh mông
Triệu lần rồi cũng mặn dần đấy thôi !
NON NGÀN
(19/04/2012)
©
NGÀN
KHƠI says:
HOAN HÔ
Hoan hô đạo pháp Ấn Quang
Một thời oanh liệt xuống đàng rùm beng
Cửa thiền bớt tiếng mõ then
Phố phường rộn rịp đạo chen việc đời
Giương cao khẩu hiệu khắp nơi
Một vì đạo pháp hai vì nhân dân
Chiến tranh vẫn nổ rần rần
Đô thành tới tấp những phen xuống đường
Cờ hồng phản phất Trí Quang
Áo vàng lớp lớp hàng hàng noi theo
Nước non trên ải hiểm nghèo
Hoằng dương đạo pháp bon theo với đời
Trên trời lớp lớp mưa rơi
Từ lâu dưới đất vạn lời Mác lê
Hòa bình rồi phủ sơn khê
Ấn Quang im bặt mọi bề Trí Quang
NON NGÀN
(20/4/12)
©
Thượng Ngàn
says:
AI
BÀY
Ai
bày nên chuyện thi đua
Ai bày nên chuyện tự do phê bình
Phê bình và tự phê bình
Cả non thế kỷ giật mình lạ chưa
Nói đi nói lại chẳng thừa
Nói lui nói tới cũng chưa thấm gì
Bởi vì chỉ nói thường khi
Cái gì cũng tốt có gì để lo
Nói điều ngược lại lầm to
To gan lớn miệng ai phò cho đây
Phê bình nước chảy mây bay
Tự phê gió thoảng khói mây ngại gì
Hoan hô sáng kiến ai bì
Phê bình hữu hảo có gì khác đâu
Người người bởi vậy thi đua
Không thi đua thử lấy đâu phê bình
Ai bày nên chuyện tự do phê bình
Phê bình và tự phê bình
Cả non thế kỷ giật mình lạ chưa
Nói đi nói lại chẳng thừa
Nói lui nói tới cũng chưa thấm gì
Bởi vì chỉ nói thường khi
Cái gì cũng tốt có gì để lo
Nói điều ngược lại lầm to
To gan lớn miệng ai phò cho đây
Phê bình nước chảy mây bay
Tự phê gió thoảng khói mây ngại gì
Hoan hô sáng kiến ai bì
Phê bình hữu hảo có gì khác đâu
Người người bởi vậy thi đua
Không thi đua thử lấy đâu phê bình
NON NGÀN
(18/4/12)
(18/4/12)
©
NON
NGÀN says:
VĂN CHƯƠNG VÀ CHÍNH TRỊ
Chính trị là tham vọng
Chính trị nhằm quyền hành
Chính trị thành lừa bịp
Chính trị thành tinh ranh
Văn chương chỉ khù khờ
Văn chương luôn ngốc nghếch
Nhà văn vẫn đù đờ
Nhà thơ vẫn nhác nhếch
Ai ca ngợi lãnh tụ
Nếu không phải văn chương
Ai ca ngợi chính trị
Chính thơ văn vật vờ
Một bên là khẩu súng
Một bên là củ khoai
Trước miệng là khẩu hiệu
Hỏi thơ văn theo ai
Đành chọn thuật tuyên truyền
Theo voi ăn bả mía
Văn chương để công kênh
Nghệ thuật thành đồng bóng
Cuộc đời được tổ chức
Như bầy chim trong lồng
Lồng xách đi đây đó
Văn chương chỉ cu ki
Hoan hô thần chính trị
Khớp mỏ được bầy chim
Chỉ ca không được nói
Chỉ hót mới có ăn
Dù vốn ăn khoai sắn
Song an vui trong lồng
Nên vô cùng hạnh phúc
Vẫn tình cảm mênh mông
Tới khi lồng toạc rã
Bầy chim liền xổ ra
Cánh lông cùng xơ xát
Sao cảm thấy xót xa
Nên mơ về quá khứ
Nên mơ về lồng son
Nên mơ về lãnh đạo
Oán đời sao lưu manh
Có biết đâu sự thật
Chân lý luôn khách quan
Bốn mùa thay nhau nối
Đời đâu phải địa đàng
Tại rơi vào ảo vọng
Do quỷ thuật tuyên truyền
Tưởng đời là thần thánh
Giống chiếc lồng nhốt chim
Con chim sống ngoài trời
Để tự do bay nhảy
Tự mình làm cuộc đời
Kết ngàn dây thân ái
Được tự do bay nhảy
Vút tiếng giữa không trung
Giữa gió ngàn êm ả
Tự do cất tiếng vang
Muốn bay vẫn muôn nơi
Muốn đậu đều tự mình
Chẳng cần ai lãnh đạo
Chẳng cúi mình lụy ai
Chính trị vốn tầm thường
Cớ sao phong thần thánh
Cạm bẫy trở thành nhiều
Văn chương thành xệ cánh
Linh hồn chỉ nơi người
Linh hồn không nơi quỷ
Khi chính trị ngục tù
Văn chương thành ác quỷ
Hoan hô những cánh chim
Mỗi ngày bay nghìn dặm
Trong bầu trời tự do
Không mây đen chính trị
NGÀN KHƠI
(19/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
NGOẢNH LẠI TƯƠNG LAI
Tương lai hướng tới chỉ thường
Tương lai ngoảnh lại mới vương tơ lòng
Nhớ xưa chiến đấu hào hùng
Dạy trò làm toán cộng chông diệt thù
Những ngày chinh chiến lu bù
Mỗi khi ra ngỏ gặp ngay anh hùng
Tới khi đất nước hòa bình
Sinh viên chỉ học toàn nền Mác Lê
Văn chương vô sản ê hề
Có bao dòng thác nặng nề vinh quang
Đặng xây đất nước thiên đàng
Rộn ràng thế giới hào quang sáng ngời
Tương lai ngoảnh lại mà chơi
Cốt nhìn truyền thống đời đời hân hoan
Dốc tâm đi tới địa đàng
Thời kỳ quá độ oang oang tháng ngày
Tự nhiên thời cuộc đổi thay
Thị trường hội nhập một ngày khác xưa
Say mê thần tượng cũng vừa
Thay cho lãnh tụ ngày xưa khác gì
Tiên rồng cũng kể làm chi
Anh hùng cách mạng cũng thì hết kêu
Làm theo phải học làm theo
Phải nuôi quá khứ để nghèo tương lai
NGÀN KHƠI
(18/4/12)
©
Non
Ngàn says:
HOAN HÔ CÁC MÁC
Hoan hô Các Mác một phùa
Bày ra học thuyết cho người chen nhau
Thiên đường ngó trước ngó sau
Chưa ai mở cửa lấy đâu chen vào
Đấu tranh đâu tránh tào lao
Lại còn chuyên chính ai nào dám kêu
Nên thôi tuân thủ một lèo
Sắp hàng tuần tự leo đèo mà lên
Công lênh chi bỏ công lênh
Miệt mài quá độ tênh hênh cuộc đời
Nói nhiều hiểu ít mà chơi
Thà như chẳng nói nhiều lời mà chi
Mưa thu nắng hạ nghịch thì
Hoan hô ông Mác còn chi phải bàn
Ngàn Khơi
(17/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
ĐỜI VÀ ĐẠO
Có chi thì cũng con người
Dầu đời, dầu đạo, cũng người đấy thôi
Đã là đời ai không ăn mặn
Đạo thì thường ai chả ăn chay
Cà sa cũng áo mặc ngoài
Áo thầy thiên chúa cũng ngoài vậy thôi
Tục ngữ nói quý nào cái áo
Áo sao làm nên bậc chân tu
Chân tu luôn lánh cuộc đời
Đã người nhập cuộc mới người thế gian
Có bao trái ngoài vàng trong đỏ
Kiểu quả dưa ruột đỏ vỏ vàng
Ôi thôi thế sự quan san
Nói làm sao hết muôn ngàn việc đây
Áo đen cha gọi như thầy
Áo vàng huynh gọi thông thường là sư
Thời ly loạn dễ gì phân biệt
Tu sao bằng lý tưởng cao hơn
Thế gian ai rõ nguồn cơn
Cội nguồn lịch sử thiệt hơn ai tường
Bàn thờ Phật xuống đường nghi ngút
Khói hương bay cách mạng huy hoàng
Niết bàn cũng loại thiên đường
Cứu nguy dân tộc cần vương vấn lòng
Thế mới biết sống là quan điểm
Chống báng nhau quan điểm khác nhau
Đất bằng lừng sóng những ngày
Choảng nhau vũ khí để hầu hơn thua
Cuộc thế sự sao rua thế giới
Cả bầu trời có phải riêng đâu
Cờ vàng cờ đỏ hai màu
Nửa xanh nửa đỏ chẳng hầu riêng tư
Rồi màn hạ lại như xưa cũ
Ai ra sao cũng vốn phận mình
Vinh hoa phú quý vang lừng
Ai người có đức lại thành chân tu
Đúng thế sự lu bù là vậy
Mặc áo vào đóng lớp cho xong
Mang hia đội mão lòng vòng
Nổi đình nổi đám cũng trong đạo thường
Cũng lãnh đạo cũng phường tuân thủ
Cũng đỏ xanh đen trắng tím vàng
Muôn hoa khoe sắc thế gian
Chân tu vô sắc vô hương không màu
ĐẠI NGÀN
(17/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
TÓM LẠI
Chuyện đời cũng giống cái bàn
Đừng tôn lãnh tụ bò càng bò lê
Đời bao nhiêu chuyện ê hề
Ai người thợ mộc nhiêu khê ở đời
Nhìn bàn mà luận thợ chơi
Nhìn bàn thiên hạ kêu trời thợ xưa
Non Ngàn
(17/4/12)
©
Thượng
Ngàn says:
CÁI QUAY
Cái quay búng sẵn trên đời
Chê qua chê lại cũng người thế gian
Ai lên cũng chỉ làng nhàng
Ai lên cũng kẻ sắp hàng cùng chê
Chuyện đời nào khác cơn mê
Hoan hô đả đảo cũng dề như nhau
Vậy nên nhìn trước ngó sau
Việc đời thay kệ mới hầu tịnh tâm
Ngàn Khơi
(17/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
CÁI ẤY
Có chi khác lạ ở đời
Cũng thì cái ấy mọi thời như nhau
Kẻ hèn người quý trước sau
Xưa nay cái ấy cũng hầu mê tơi
Cho dầu con rớt con rơi
Chẳng qua cái ấy một trời hoang vu
Chuyện đời thiên hạ chỏng khu
Hoan hô lãnh tụ để bù cùng nhau
Vua quan, tướng lãnh trước sau
Việc đời ai có qua cầu mới hay
Tự nhiên như tấm mề đay
Hao hao cái ấy vốn bày đặt ra
Vu sơn đỉnh giáp la đà
Ngàn năm cái ấy cỏ hoa bốn mùa
Ấy thương cho cái sự đời
Cũng vì cái ấy người người chống nhau
Bao giờ nhìn trước ngó sau
Đừng ham cái ấy mới hầu người tiên
Non Ngàn
(17/4/12)
©
Non
Ngàn says:
BÀ VÀ CÔ
Bà là cô đã có chồng
Cô là bà chữa nên chồng nên con
Cô đây bà hãy còn son
Bà đây cô đã sang sông tự mình
Thế nên cô trẻ hơn bà
Ham chi phân biệt giữa bà và cô
Nữ nhi thường phận các bà
Nam nhi thường phận ông già, thanh niên
Trời sinh phân biệt hai miền
Âm dương đối đãi, huyên thiên làm gì
Nam nhi, hay phận nữ nhi
Cũng bình đẳng giới có gì phải lo
Nguyên là mỗi giống trời cho
Tự nhiên như thế có lo được nào
Ngàn Khơi
(15/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
HOÀNG SA TRỜI BIỂN
Hoàng Sa là đất chúng ta
Tiền nhân vốn có bao la biển trời
Cho dầu ngàn dặm xa khơi
Vẫn là núm ruột đời đời nối nhau
Ai làm nên việc bể dâu
Để thuyền ra biển từ lâu không về
Khiến cho non nước ê chề
Chuyện này đáng trách mọi bề riêng ai
Biển khơi những chuyến đi dài
Bao người trông đợi những ai nặng nề
Ngày dài mong ngóng lê thê
Chồng con đi biển vạn bề luống trông
Giặc ngoài chiếm cứ non sông
Dù hòn đảo nhỏ cũng lòng âm u
Viễn khơi như phủ sương mù
Ai người vì nước diệt thù cứu nguy …
Đại Ngàn
(15/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
CHUYỆN ĐỜI
Chuyện đời ngay giữa thế gian
Có ai ngờ đặng muôn vàn oái oăm
Củ sâm vẫn chuyện lòng vòng
Cha truyền con nối cà lăm cơ đồ
Nhân dân một bọn tầm phào
Cả hàng tướng tá khác nào ma trơi
Phải chăng cũng tại ông trời
Ghẹo người để biết chí người làm sao
Phong hàm đại tướng tào lao
Phong lên Chủ tịch cơ hồ đùa chơi
Rồi phong Quân ủy rạng ngời
Quyền hành ta nắm ngồi chơi chẳng thừa
Hoan hô cách mạng bông đùa
Hoan hô thế giới sao rua đại đồng
Hoan hô một góc trời hồng
Hoan hô dân tộc chổng mông kêu trời
Có kêu cũng chỉ ngậm ngùi
Quyền hành người nắm cả trời âm u
Hoan hô dân tộc chổng khu
Mừng cho lãnh tụ mù u dầu đèn
Tự do không trống không kèn
Một nền dân chủ dế mèn thế gian
Non Ngàn
(15/4/12)
©
Non Ngàn
says:
TRẦN
KHẢI THANH THỦY
Đúng
là thanh thủy nước trong
Khác dòng nước đục đáy dòng trong veo
Nữ nhi lại khải đáng yêu
Khải trần cho thấy mọi điều bạch ra
Mới hay giữa cõi người ta
Nữ nhi hào kiệt rõ là nữ lưu
Anh thư từ thuở lọt lòng
Vào đời cũng vẫn thượng phong với đời
Chí bền gạn đục khơi trong
Anh thư này thật khơi dòng nhân gian
Khác dòng nước đục đáy dòng trong veo
Nữ nhi lại khải đáng yêu
Khải trần cho thấy mọi điều bạch ra
Mới hay giữa cõi người ta
Nữ nhi hào kiệt rõ là nữ lưu
Anh thư từ thuở lọt lòng
Vào đời cũng vẫn thượng phong với đời
Chí bền gạn đục khơi trong
Anh thư này thật khơi dòng nhân gian
Ngàn
Khơi
(15/4/12)
(15/4/12)
©
Thượng
Ngàn says:
TÊN LỬA BẮC HÀN
Hoan hô tên lửa Bắc Hàn
Chín mươi giây đã rã tan trên trời
Thương thay lãnh tụ sáng ngời
Trăm năm kỷ niệm đi đời nhà ma
Kim Nhật Thành ánh sao sa
Chói lòa màu đỏ ngoài ra khốn cùng
Nhân dân thật sự hào hùng
Triệu người như một trong vung úp tròn
Quả là thời đại vàng son
Đến đời cháu nội vẫn còn lên hương
Dắt tay để tới thiên đường
Không ngờ hỏa tiển nổ vương bầu trời
Hoan hô sấm dậy khắp nơi
Hoan hô phần phật bầu trời tự do !
Non Ngàn
(14/4/12)
©
Non
Ngàn says:
DÂN CHỦ GẤP CẢ TRIỆU LẦN
Đã dân chủ gấp cả triệu lần
Dân cần gì phải biểu tình
Vì có gì mỗi người dân đều vẫn luôn luôn có quyền nói
Bất kỳ ở đâu
Như qua báo chí
Đài phát thanh
Đài truyền hình
Các mạng điện tử công khai, đây đó
Hay là ở quán cà phê
Hoặc là ở ngoài đường phố
Tha hồ mà nói ở mọi nơi công cộng
Tha hồ mà phát biểu ở tất cả mọi nơi
Miễn là đừng để cho công an bắt
Đã vậy
Tại sao dân lại phải biểu tình ?
Dân chủ gấp cả triệu lần
Thế nên biểu tình nhất thiết cần phải bị cấm
Bởi dân đâu có điều gì để cần phải nói
Vì nói tức là đã nói nói bậy rồi
Là phản động, là gây rối, nên tất cần phải bị dẹp đi
Vì tất mọi nơi, mọi chỗ
Mọi điều gì dân cần nói ra
Tất cả đều không cần thiết
Kể cả biểu tình !
Bởi vì
Tất cả đều đã được giải phóng từ lâu
Ra khỏi sự tự do, dân chủ
Đã vậy tại sao
Dân lại không chỉ biết ngoan ngoản
Cần chổng mông mà làm ăn, nộp thuế
Rồi hoan hô Mao Chủ tịch
Và hoan hô Đảng lãnh đạo quang vinh
Mà lại vớ vẩn đi biểu tình
Quả thật là điều hoàn toàn không cần thiết
Khiến để khổ cho nhà nước và công an
Phải mất công đàn áp !
Ngàn Khơi
(14/4/12)
©
Non
Ngàn says:
TỔ QUỐC
Tổ quốc làm gì có biết ăn
Dù năn dù sắn dù lăng nhăng
Tổ quốc cũng đâu người cụ thể
Làm gì có tổ quốc ăn năn
Ăn năn nếu có cũng con người
Lở dại thì nay cũng ngậm ngùi
Tổ quốc vẫn quê cha đất tổ
Đừng vơ tổ quốc để đùa chơi
Ngàn Khơi
(12/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
THỰC CHẤT
Cái gì thực chất mới là hay
Thực chất từ trong lẫn tới ngoài
Đa nguyên thực chất đa nguyên tốt
Nhay nháy đa nguyên cũng thế thôi
Đa đảng thực tâm cũng tốt lành
Phải là vì nước với vì dân
Còn như đa đảng đa đoan ấy
Cũng tệ như hồi độc đảng thôi
Thượng Ngàn
(12/4/12)
©
BỆNH NHÂN DANH
Mẹ cha cái bệnh nhân danh
Bụng mình tí tẹo "nhân danh"
mọi người
Hở ra là kiểu "toàn dân"
Hở ra là kiểu "rạng danh"
trên đời
Hở ra "lãnh đạo" tôn thờ
Hở ra chưỡi bới người nào khác ta
Quả là cái bệnh "phe ta"
Quả là cái bệnh đỏ da điên khùng
Hỏi rằng có biết cái chung
Điều gì là tốt rõ ràng không đây ?
Hay toàn một bọn bài bây
Trên hô dưới hứng biết ngay lâu rồi
Chỉ toàn ích kỷ hợm đời
Chỉ toàn cái bệnh vì mình nhân danh
Nhân danh tổ quốc tổ cò
Nhân danh yêu nước yêu nòi nhân danh
Nhân danh toàn thể nhân dân
Nhân danh sứ mệnh được vua ban rồi
Nhân danh hạnh phúc nhân quần
Chỉ chừa có mỗi cái quần ra thôi !
Võ Hưng Thanh
(09/4/12)
©
BỆNH VÀ KHÔNG BỆNH
Những ai có bệnh trên đời
Phải cần chữa khỏi mới người khôn
ngoan
Những người giấu bệnh làm sang
Tưởng rằng không bệnh vẫn oan cho đời
Hóa ra cái bệnh thù lù
Vậy mà che kỹ trơn hu thật tình
Chỉ người trong cuộc biết mình
Chỉ người trong nước giật mình bao năm
Bệnh lãnh đạo, bệnh ngu dân
Tôn thờ lãnh tụ còn hơn thánh thần
Coi dân như vật tế thần
Đem ra cúng tế cho thần Mác Lê
Hỏi rằng người biết yêu dân
Những người yêu nước trong dân nghĩ gì
?
Ngày xưa quân chủ nói rồi
Dân là vi quý, quân là vi khinh
Huống hồ xã tắc thứ chi
Vậy thì đúng nghĩa dân cao nhất đời
Vậy mà “dân chủ” thời này
Chỉ phong Lãnh tụ “quyền thần” là cao
Hỏi xem là tiến bộ nào
Thua xa phong kiến lẽ nào không thông
?
Chẳng cần lý luận lông bông
Đa nguyên đa đảng cũng không nghĩa gì
Kính dân dân có chê chi
Ngu dân dân có nễ gì hay không ?!
Võ Hưng Thanh
(09/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
NGÀY XƯA
Ngày xưa ở đất Tam Kỳ
Cụ Huỳnh Thúc Kháng một thì nổi danh
Một người trí nhớ phi thường
Khi quên cụ đã mến thương bác Hồ
Ngày nay cũng ở Tam Kỳ
Gia đình Huỳnh Thục lại thì nổi danh
Bình thường trí nhớ cũng lành
Nghe đâu lại tỏ chẳng thương bác Hồ
Thế gian vẫn chuyện tào lao
Không thương nên phải lao đao tháng ngày
Quả xưa khác với thời nay
Lý đâu lại bắt thương vay việc đời
Thương không vốn việc của người
Không thương đâu dễ được mười lần thương
NON NGÀN
(05/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
ÔNG BÙI TÍN
Ông Bùi trước đỏ sau xanh
Chuyện đời chỉ vậy rành rành khách quan
Bởi ông tính khí điệu đàng
Gặp hoàn cảnh mới rõ ràng chuyển thôi
Mới hay mọi việc tại trời
Người đời khống chế người đời được sao
Tuyên truyền lừa dối lao xao
Như mưa vuốt mặt lẽ nào hay chi
Con người chỉnh đốn thường khi
Như cây sen mọc thích chi bùn lầy
Bùn ao mà vấy con người
Chỉ cần tắm mát lại cười vô tư
NON NGÀN
(05/4/12)
©
Ngàn
Khơi says:
16 CHỮ VÀNG VÀ 4 TỐT
Việc đời thử nói mà chơi
Chữ vàng 16 quả thời chẳng hay
Sánh sao 19 ca ra
Vàng này tuy vậy vẫn xa vàng ròng
Vàng ròng 99 phần trăm
Thứ vàng này mới trông mong ở đời
Ngư dân giờ dám ra khơi
Chữ vàng 16 mới thời cả kinh
Bắt người buộc chuộc linh đình
Hoàng Sa mình trước thật tình còn đâu
Nghe qua trong ruột lại rầu
Chữ vàng mười sáu cầu âu làm gì
Việc đời một tốt ít khi
Vậy mà bốn tốt khác gì hư danh
Chuyện xưa tích cũ đành rành
Ngàn năm lệ thuộc tanh banh cơ đồ
Khác chi bốn tốt hàm hồ
Thơ ngây chuyện cũ trời nào biết đây
Lần khân rỉ rả tháng ngày
Tằm ăn dâu ấy có ngày như in
Chữ vàng đã mất niềm tin
Cho dầu mười tốt dễ tin được nào
Hoàng Sa sóng đánh dạt dào
Châu về hợp phố biết ngày nào đây
Bang giao hảo hảo giả cầy
Dân tình hậm hực tiếc thay lẽ nào
Trường Sa sóng dập ba đào
Chữ vàng bốn tốt cớ sao lạ lùng.
Non Ngàn
(04/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
ÔNG BÚT
Ông Bút này cũng khá
Văn chương viết rất trôi
Việc đời nhiều từng trải
Như vậy xứng con người
Ông đầy lòng nhân ái
Tình người khơi trước tiên
Cho dù vàng hay đỏ
Vốn vẫn người Việt Nam
Bởi vì người cộng sản
Là màu đỏ tô vào
Chỉ cần về nguyên khởi
Việt Nam hoàn Việt Nam
Cũng da vàng mũi thấp
Cũng nhân bản, tình người
Cúng dân tộc, truyền thống
Cũng con cháu Hùng Vương
Máu lạc hồng vẫn có
Trong huyết quản mỗi người
Tại sao ai cắc cớ
Lấy màu đỏ tô vô
Nhưng rồi lá về cội
Gốc chắc vẫn màu nâu
Rồng vàng hãy còn đó
vẫn trên trời màu xanh.
NON NGÀN
(05/4/12)
©
Võ
Hưng Thanh
says:
HỌA THƠ TRẦN MẠNH HẢO
KÈN DẾ
Đêm khuya kèn dế nỉ non
Canh thâu sương buốt tưới trên đầu cành
Tình buồn lóe ánh sao xanh
Lập lòe đom đóm thấy mình đơn côi
ĐÀN QUẠ
Một con đã thấy đen rồi
Một đàn quạ khiến cả trời âm u
Lại nghe quạ nói tiếng người
Âm thanh quạc quạc những lời điêu ngoa
CHÀO BÁC
Con chó không biết nói
Nhưng con nhồng biết nói
Con nhồng nói chào bác
Con chó chỉ nhe nanh
Nhưng con chó biết sũa
Con nhồng thì chỉ làm theo lời
NẤM MỒ
Ở hai bên chiến tuyến
Hai người lính cầm súng bắn nhau
Cả hai cùng đều ngã xuống
Được chôn chung trong một nấm mồ
Đó là những gì còn lại
Khi chiến cuộc đã qua
Khi màu cờ cũng đã phai
Khi khẩu hiệu cũng lụi tàn
Khi cuộc sống đã trở thành mới mẽ
Cái gì qua cũng đã mãi mãi đi qua
LỤC BÁT BUỒN
Đang vui lại cảm thấy buồn
Tôi ngồi mở hết ngọn nguồn ra coi
Mới hay lòng phải bồi hồi
Vì bao ngập ngụa người đời đáng thương
NGÀY HỘI
Rộn ràng ngày hội cũng qua
Những ngày cách mạng người ta lùng nhùng
Xong rồi quần chúng ngồi không
Ngơ ngơ ngác ngác như trông thấy gì
Thấy anh cán bộ kiêu kỳ
Chỉ tay năm ngón quần gì chúng đây !
NGHĨ
Anh ngồi anh nghĩ cho cùng
Nghĩ lui nghĩ tới lung tung em à
Tình yêu như muối mặn mà
Tan trong biển nước cũng là tình yêu
Đời mà nhạt thếch sao em
Phải chăng em nghĩ đừng thêm nước vào
GIẤU
Cuộc đời phải giấu vào đâu
Giấu vào dĩ vãng để hầu mà chi
Hay là giấu ở tương lai
Thời gian chờ đợi cũng hoài công linh
Giấu trong hiện tại thật tình
Hơi đâu mà giấu linh tinh cuộc đời
NÓI
Cuộc đời đừng nói tầm phào
Nói qua nói lại tai nào nghe đây
Lắng nghe tiếng nói tự trời
Vô ngôn là thế nghe đầy thanh âm
YÊU
Con ong yêu chỉ một lần
Rã rời thân xác lâng lâng nỗi gì
Chuồn chuồn ưa đậu bờ ao
Tình yêu bay bổng dễ nào sánh đây
Ễnh ương oàm oạp thân đầy
Bập bềnh sóng nước vui vầy yêu đương
Thiên nga vạn dặm đường trường
Tình yêu như chốn thiên đường xa xôi
Đôi ta vẫn biết nhau rồi
Tình yêu như đóa mâm xôi giữa vườn
KIẾN
Cái chi bò lết bò càn
Hóa ra cái kiến lang thang tìm mồi
Anh đây em ở đâu rồi
Hãy như cái kiến đứng ngồi tìm nhau
NGÔ
Em ơi em ở đâu rồi
Anh như thằng ngố đứng ngồi không yên
Tình yêu đâu có như thiền
Sao em lại bắt ngồi yên sáng chiều
NGỦ
Trời nằm trên bụng đất rồi
Từ lâu đã đẻ ra bầy thế gian
Đêm khuya trăng ngủ mơ màng
Giọt tình rơi xuống thế gian sương mờ
Bình minh lấp lánh sao mơ
Nhện chưa rút lại sợi tơ ân tình
Ngủ thêm một chút bạn tình
Nằm thêm một chút ủ tình thêm hương
NGÀN KHƠI
(05/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
CÁI GÌ CAO NHẤT ?
Cái cao nhất ở trên đời
Con người, dân tộc, nước nhà chớ sao
Tại sao đem đặt bác Hồ
Lên trên tất cả ý đồ chi đây
Cá nhân chủ nghĩa bầy hầy
Lại còn lý giải thế này nọ kia
Hởi ơi người tốt đâu kìa
Sao như sân khấu mang hia mặc bào
Đời sao bao chuyện tào lao
Suy tôn có bác dư đồ coi không
Ngàn năm quên cả non sông
Chỉ còn nhớ có vừa hồng vừa chuyên
Hồng đây vô sản khắp miền
Chuyên đây truyền thống tuyên truyền ăn sâu …
Non Ngàn
(03/4/12)
©
Non
Ngàn says:
NGƯỜI YÊU NƯỚC
Người yêu nước không vì mình
Tại sao ca ngợi Hồ Chí Minh
Một người nếu vì dân vì nước
Hẳn nhiên Bác phải bực mình
Cho nên ca ngợi Hồ Chí Minh
Cũng là ca ngợi một mình bác thôi
Toàn dân, đất nước đâu rồi
Cây che rừng vậy ôi thôi còn gì
Đúng là đời đáng thị phi
Trách ai và trách những gì lôi thôi
Làm đời chỉ thấy có tồi
Cá mè một lứa quả ngồi mà ca
Đại Ngàn
(03/4/12)
©
Non
Ngàn says:
NÓI RA
Nói ra thì tội bác Hồ
Ai người chẳng thích công danh ở đời
Chính bởi vậy nhiều người ca ngợi
Bốc lên cao giống tợ non ngàn
Hùng Vương đáng nép bên đàng
Đại đồng thế giới son vàng là đây …
Non xưa nước cũ bao ngày
Bây giờ quốc tế mới ngày quang vinh
Công đáng được xây lăng ướp xác
Để lưu danh thiên cổ vạn ngày
Cho dầu hư ảo cuộc đời
Thế gian ngủ uẩn chuyện thời tính sau …
Ngàn Khơi
(03/4/12)
©
Non
Ngàn says:
TRƯỚC VÀ SAU
“Nguyễn Ái Quốc”, trước năm người
Nhưng sau còn lại một “Hồ chí Minh”
Phan Văn Trường, Phan Chu Trinh
Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh,
Bốn người kia đã “lặng thinh” lâu rồi
Nên chi còn mỗi một người
Một người Cộng sản là Hồ Chí Minh.
Ngàn Khơi
(03/4/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
GIỐNG NHƯ CHUYỆN ĐÙA
Đất đai gắn với con người
Cũng là tài sản thông thường vậy thôi
Mọi tài sản làm ra mới có
Đổ mồ hôi nước mắt bao nhiêu
Chết rồi để lại cháu con
Ngàn xưa vẫn vậy nước non còn hoài
Bởi có của mới lo làm lụng
Vô sản thì chỉ có ăn chơi
Ăn chơi thì thích của người
Ngồi không tọa hưởng quả đời tầm vơ
Làm mới có lại cho bóc lột
Muốn thành chung bởi khoái tính lười
Tới khi tàn đám rã bành
Sân chung ai quét lại thành hoang vu
Ấy lý thuyết lu bù là vậy
Dại hay khôn thiên hạ biết thừa
Đất đai vốn của trời cho
Toàn dân ai nhỉ lại mò xía vô
Một khái niệm mơ hồ có khác
Ai định hình cụ thể toàn dân
Chẳng qua núp dưới danh từ
Chỉ người quyền chức tha hồ lợi riêng
Nhưng thiệt hại toàn dân thiệt hại
Xã hội nghèo bởi bị nhân danh
Nói sao cho hết ngọn ngành
Người phi sở hữu toàn dân đúng rồi
Ông Các Mác trên đời có một
Chỉ ngồi chơi nghĩ chuyện huyên thuyên
Oái ăm nhờ bởi tuyên truyền
Vòng kim cô đó tự nhiên tròng vào
Cho tới lúc bốn bề thắt chặt
Dân mới hay xương cốt rã rời
Dầu sao cũng giống chuyện đùa
Trạng Quỳnh chơi lỡm vạn người bó tay
Chuyện xưa vậy thời nay cũng vậy
Sáng ra rồi có nói làm chi
Ăn xôi cố đấm cũng thì
Hiềm vì xôi hỏng đấm chi cũng thừa
NON NGÀN
(01/4/12)
©
BẠT
NGÀN says:
ĐÃ QUÁ
Rất lâu mới gặp người hiền
Hiểu nhiều triết học thật tiên trên đời
Luận về Karl Marx chẳng sai
Có người như vậy thật hay quá chừng
Non ngàn, đại hải đều ưng
Ngàn khơi cũng vậy, thật mừng lắm thay !
ĐẠI NGÀN
(31/3/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
HOAN HÔ
Hoan hô Minh Đức một phùa
Luận về đức trị rất vừa ý tôi
Hiểu về Nho giáo không tồi
Quả là thâm thúy không như vài người
Hiểu đời như thế thật hay
Hiểu Nho như vậy mới nên tay cừ !
NON NGÀN
(31/03/2012)
©
NGÀN
KHƠI says:
NGHỆ THUẬT TIẾNG VIỆT
Bùi Lân nói ngược Bần Lui
Bần Lui cũng nghĩa Bần Lùi khác đâu
Bần Lùi lái lại Bùi Lần
Bùi Lần bỏ dấu Bùi Lân hiện hình
Thế nên cùng kẻ linh tinh
Chỉ khi “chiết tự” giật mình mới ghê !
NON NGÀN
(31/03/2012)
©
NON
NGÀN says:
GIÁO HOÀNG GẶP RAUL CASTRO
Giáo hoàng tới đảo Cuba
Linh hồn tới chốn ta bà thế gian
Người nước Chúa kẻ trần gian
Người thiên đường đỏ kẻ thiên đàng vàng
Nhưng thiên đường đỏ ngổn ngang
Còn thiên đàng vàng cứ vẫn như xưa
Vậy nên anh cả râu xồm
Phải nhường em út, Raul thì vẫn râu
Fidel tiếng thét nhiệm màu
Làm cho thế giới như hầu ngẩn ngơ
Mía đường giữa biển xanh lơ
Đây thiên đường đỏ vật vờ thế gian !
NGÀN KHƠI
(30/3/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
LÂN DỎM
Lân này thuộc loại rẻ tiền
Giấy bồi hạ cấp có thiêng bao giờ
Xập xình xập xưởi lơ mơ
Đụng đâu ngáp đấy vật vờ ai ưa
Mong thay trời xuống cơn mưa
Những loài lân dỏm biết thừa ra sao
Chim bằng bay ở trên cao
Liếc nhìn xuống thấy ối dào con lân !
NON NGÀN
(29/3/12)
©
NGÀN KHƠI
says:
THƠ
VUI
Chỉnh
xong ta đốn ta chơi
Đốn rồi lại chỉnh cũng thời mình ta
Cây con rồi cũng sinh ra
Nhành con rồi cũng la đà thế thôi
Bon sai, cây cảnh cuộc đời
Uốn long, rồng, phượng, chỉ thời tốn công
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Mùa nào sắc ấy chơi ngông làm gì
Chớ nên kiểu cọ mà chi
Tự nhiên cây vẫn đúng thì trỗ hoa
Các anh chơi kiểng đúng là
Chơi theo thị hiếu gọi là phản nhiên !
Đốn rồi lại chỉnh cũng thời mình ta
Cây con rồi cũng sinh ra
Nhành con rồi cũng la đà thế thôi
Bon sai, cây cảnh cuộc đời
Uốn long, rồng, phượng, chỉ thời tốn công
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Mùa nào sắc ấy chơi ngông làm gì
Chớ nên kiểu cọ mà chi
Tự nhiên cây vẫn đúng thì trỗ hoa
Các anh chơi kiểng đúng là
Chơi theo thị hiếu gọi là phản nhiên !
NON
NGÀN
(29/3/12)
(29/3/12)
©
NON NGÀN says:
ÔNG HÀ
Ông Hà luôn rất nhiệt tình
Sĩ phu thứ thiệt biết mình biết ta
Có chăng đôi lúc sa đà
Trở về cố quận lối ra của mình
Dẫu sao ông vững niềm tin
Giả từ nẽo cũ để tìm hướng đi
Nói chơi nào trách ông chi
Bắc Hà như vậy mới thì Sĩ Phu !
NGÀN KHƠI
(27/3/12)
©
THƯỢNG NGÀN says:
PHONG UYÊN
Phong Uyên đúng thật là uyên
Đúng người hay chữ hơn xa Lão Đồng
Lão Đồng tri thức xa lông
Gàn gàn bướng bướng Ngoan ngồng đấy thôi
Biết chi bao sự ở đời
Ngàn người hay chữ còn xa hơn mình
Người ngu thích nói linh tinh
Người khôn chỉ sợ rủi mình chẳng khôn
Thế gian muốn sự vun tròn
Luôn không tỏ vẻ mình khôn hơn người
Nói ra để giúp cuộc đời
Nói ra không phải để người khen ta !
NON NGÀN
(27/3/12)
©
NGÀN KHƠI says:
LẠI THÊM
Lại thêm một kẻ về hùa
Ra trò chống đỡ lão rùa là sao
Dốt đen đít lại tự cao
Trí như hột mít tưởng bao non ngàn
Nào hay khối óc làng nhàng
Tưởng mình bao trọn đại ngàn ghê chưa !
ĐẠI HẢI
(27/3/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
GỬI LỜI
Gởi lời nhắn với Cù Huy
Cùng ông Hà Vũ những gì đáng thương
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình một nửa thương ông một tròn
Thương ông nhớ mãi Bác Hồ
Thương ông tâm đắc Tướng sao vang lừng
Tay ông họa sĩ đặc trưng
Tay ông chính trị vang lừng đó đây
Ông như con kiến những ngày
Củ khoai đi kiện bậc thầy thế gian
Ông yêu học thuyết thiên đàng
Hóa ra ông lại bị oan trong tù
Tháng năm đến phải dãi dầu
Thời gian thấm thoắt bạc đầu sớm mai
Mong chi kỳ vọng không hoài
Cù Huy rồi cũng được cù thế gian
Mến ông yêu nước đàng hoàng
Chỉ về phương Bắc sao vàng là đây
Cớ sao xâm phạm thế này
Hoàng Sa giữa biển giống ông ủ tờ !
NON NGÀN
(26/3/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
ANH VÀ TÔI
Anh ngồi trên cá kình bông
Tôi thì thuyền thúng giữa lòng biển xanh
Anh cười liếc mắt đưa quanh
Giơ cao một bức công hàm ngày xưa
Biết đâu tôi giận điên cuồng
Bồ hòn làm ngọt quả buồn hơn anh
Ngàn năm còn mãi sử xanh
Ngờ đâu quá khứ lại thành hôm nay
Sông sâu vẫn có kẻ dò
Có ai lấy thước mà đo lòng người
Bốn phương vô sản là nhà
Tôi xưa cứ tưởng anh là anh em
Của chua anh dẫu có thèm
Anh chơi kiểu ấy anh em nỗi gì
Môi liền răng hở có khi
Chung quy chuyện cũ khác gì ngàn xưa !
NON NGÀN
(26/3/12)
©
NON
NGÀN says:
NGÀN KHƠI
Ngàn khơi giữa biển mênh mông
Non ngàn cao vút âm thầm được sao
Thế gian đại hải ba đào
Đại ngàn vững chãi muôn sao giữa trời
Ngàn trùng sóng bạc chơi vơi
Trùng dương xanh thẳm chuyện đời sá chi
Ghét thương, sân hận, yêu vì
Ngàn khơi muôn thuở vô vi biển trời !
ĐẠI NGÀN
(26/3/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
VÔ VY
Vô Vi, vô vị ở đời
Văn chương, nghệ thuật hiểu hơi cạn dầu
Tự nhiên, đại thể hiểu đâu
Những gì ước lệ, còn lâu mới rành
Rung đùi, ngụy tín tranh vanh
Non ngàn trước mặt, tưởng rành hơn sao ?
NGÀN KHƠI
(24/03/2012)
©
NON
NGÀN says:
GHÊ GỚM THẬT
Ghê gớm thật, một người tự tử
Chưa vợ con, vì chuyện đền bù
Tuổi đời chưa phải đã già
Năm mươi năm ấy, có là bao nhiêu
Nửa thế kỷ, bao điều cơ cực
Mong tạo ra mảnh đất làm ăn
Mới hay gặp chuyện thu hồi
Nhân danh Nhà nước, ai người trắng tay ?
Cán bộ thế, nhiều lời cũng uổng
Xài luật rừng, ta cũng xài dao
Thắng thua, khó tính thể nào
Thắng thì cũng chết, quả liều một phen
Quá ấm ức, người dân khó nói
Dân chủ mà, khó nói tự do
Nói bằng dao nhọn, khỏi lo
Có ai bịt miệng, diễn trò Kinh Kha
Thế mới biết, dân là số một
Nổi lôi đình, có chết cũng chơi
Thà làm một cú tuyệt vời
Còn hơn ấm ức, giữa trời mây vương
Dẫu có sống, ươn ươn dở dở
Phải ra tòa, vì tội khi quân
Nên thôi, chẳng giết được người
Phải đành tự giết, cho đời êm xuôi
Thăng Bình đó, Năm Tư cũng vậy
Từng một thời, Chợ Được nổ ra
Đấu tranh liền lỉ, sa đà
Rồi nay cũng thế, bây giờ tránh đâu !
NGÀN KHƠI
(24/3/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
LUẬT SƯ
Luật sư bảo vệ con người
Đề cao công lý, trung thành với ai ?
Thật nhảm nhí, trung thành với Đảng
Đảng nào đây, Trung Quốc Đảng ta
Búa liềm, cờ đỏ chói lòa
Trung thành kiểu ấy thật là vô duyên !
Nhưng khối kẻ ham tiền cũng nhận
Ham hư danh, tiếng hảo trên đời
Chỉ người đứng đắn khắp nơi
Thà về điền dã, chẳng hơi trung thành !
Mao xếnh xáng một lần rựng nước
Để bao điều ngạo ngược về sau
Muốn ai cũng mực cúc cung
Nhân văn đi ngược, thật tình lôm côm !
Người như thế chỉ thành điếu đóm
Vinh dự gì gắn mác Luật sư ?
Cái ngu nở rộ trên đời
Nhiều lông giống khỉ, hóa thành toàn Mao !
NON NGÀN
(24/3/12)
©
NGÀN
KHƠI says:
DUYÊN TIỀN ĐỊNH
Anh già bảy bốn đang xuân
Còn em mười chín vang lừng đấy thôi
Mới hay tiền định ở đời
Chạy đâu cho khỏi đất trời mênh mông
Chi cần mèo mả gà đồng
Đường đường chính chính đây ông lấy nàng
Tơ hồng óng ánh hào quang
Xe như nước chảy rực vàng trong khay
Tỷ đồng chẳng đáng là bao
Cho nàng nửa tỷ xé rào cho vui
Ngàn vàng vốn cái trời cho
Tiền trao cháo múc ta trao cho người
Tuổi già cũng đến mười mươi
Em đây còn trẻ hai mươi cũng vừa
Đôi năm ân ái không thừa
Một lần ân ái cũng vừa lòng anh
Lê Ân đâu kiểu cóc cần
Tiền nhiều bỏ uổng có em đở buồn
Suối ngàn một chút khe tuông
Ta còn sức tắm em luôn có tiền
Ở đời bao chuyện thần tiên
Tiên huyền phỉ sức tắm miền bồng lai
Khe sâu chẳng tắm cũng hoài
Một lần tắm đặng cho người biết ta
Không chơi cũng phí của nhà
Miễn là chơi được lá đa khỏi buồn !
NON NGÀN
(23/3/12)
©
NON
NGÀN says:
MỘT NGƯỜI
Một người chống lại muôn người
Một người lương thiện tên là Havel
Quý thay một kẻ đầu tiên
Một mình giương bổng ngọn cờ tự do
Trong muôn ngàn có một người
Trong triệu người có một người tinh hoa
Ông mong thế giới chan hòa
Ông mong thế giới phải ra con người
Bụi trần quả thật tinh khôi
Đường trần quả thật sáng ngời tự do
Cuộc đời nhân bản hay ho
Cuộc đời nhân ái thay cho ngục tù
Mới hay thế giới con người
Giữa cành gai góc vẫn tươi hoa hồng !
NGÀN KHƠI
(22/3/12)
©
ĐẠI
NGÀN says:
TÁM X
Tám x ngày nay đã lớn rồi
Tre tàn măng mọc chuyện thường thôi
Nhớ xưa 3 x thường ngu dốt
Ấy vậy ngày nay 9 x khôn
Thế sự úp voi nào dễ bấy
Cuộc trần thúng rách dại mà chơi
Lịch sử tiến hoài hào kiệt đó
Trông vào 10 x … lại càng khơi !
NGÀN KHƠI
(20/03/2012)
©
TỔNG
MỤC CÁC TIÊU ĐỀ BÀI THƠ
(Để giúp tìm cho dễ)
TA VÀ DÂN (24/6/12)
BIỂU TÌNH (24/6/12)
TIN VÀ KHÔNG TIN (23/06/2012)
XEM MẶT (23/06/2012)
GIỐNG CHUYỆN TRÊN TRỜI (22/6/12)
THƠ
NGUYỄN QUANG THIỀU (21/06/2012)
DÂM TIÊN (17/6/12)
NGÀY CỦA CHA (17/6/12)
BA TÀU (16/06/2012)
TRÁI TÁO (16/06/2012)
KHÔI HÀI ĐEN (16/06/2012)
SÍNH THƠ (16/6/12)
TUỔI VÀ ĐỜI (16/06/2012)
NGƯỜI VÀ NGƯỜI (16/6/12)
THƠ VĂN VÀ SỰ DỐT NÁT (15/6/12)
CÁC BÀ (15/06/2012)
NGHĨ MÀ VUI (15/06/2012)
BA ANH (15/6/12)
HÓA RA (15/06/2012)
HỌ ĐÃ SỐNG (15/6/12)
NHẬN VÀ KHÔNG NHẬN TỘI (15/06/2012)
BẠO LỰC GIỮA CON NGƯỜI (15/06/2012)
THÔI ĐI TÁM (15/06/2012)
THÔI CŨNG QUA RỒI (14/6/12)
… CỌP (14/06/2012)
MỘT THỜI ĐÃ QUA (14/6/12)
XÁC THÂN VÀ THẦN TƯỢNG (14/6/12)
LỜI GỬI CHO TRẦN BÌ (11/6/12)
TÍNH THIỀN VÀ TÍNH DỤC (09/6/12)
BỨC DƯ ĐỒ VÀ THI SĨ TẢN ĐÀ (08/6/12)
CHUYỆN TÌNH HÒA THƯỢNG (08/6/12)
CÓ TỘI TÌNH GÌ (03/6/12)
PHỤ
NỮ CÓ GAN (01/6/12)
THUẬN
LÝ VÀ NGHỊCH LÝ (31/5/13)
HOAN HÔ CÁC MÁC (31/5/12)
KÍN VÀ HỞ (31/5/12)
NÓI NGỌNG (30/05/2012)
KHÔNG CÓ MÁC (30/5/12)
CÓ CẦN CHI (30/5/12)
NGƯỜI (30/5/12)
BỆNH KHOÁC LÁC (30/5/12)
NHÀ THƠ DỎM (18/5/12)
THƠ TÁM CHỮ (18/5/12)
GIANG HỒ VẶT (17/5/12)
CHÚ LÂN (14/5/12)
BIỂN ĐÔNG (12/5/12)
NGƯỜI TRUNG QUỐC (08/5/12)
VÔ CAN (08/5/12)
THỜI GIAN QUA ĐI (08/5/12)
THIÊN ĐƯỜNG ẢO MỘNG (08/5/12)
ANH NÔNG DÂN (06/5/12)
LÀM THƠ VÀ BÌNH THƠ (06/5/12)
THẦN TƯỢNG (06/5/12)
TRÍ THỨC (04/05/2012)
SUỐI VÀ NGUỒN (30/4/12)
CHUYỆN TÌNH VÔ CĂN (30/4/12)
CUỘC ĐỜI VÀ CON NGƯỜI (30/4/12)
NƯỚC CHẢY TỰ NGUỒN (22/4/12)
GỌI LÀ CÁI GÌ (21/4/12)
TIẾN SĨ LIÊN XÔ (21/4/12)
HOAN HÔ (20/4/12)
DẦU CHO (19/04/2012)
ĐỜI NHƯ MỘT CUỘC CHƠI (19/04/2012)
VĂN CHƯƠNG VÀ CHÍNH TRỊ (19/4/12)
NGOẢNH LẠI TƯƠNG LAI (18/4/12)
AI
BÀY (18/4/12)
HOAN HÔ CÁC MÁC (17/4/12)
ĐỜI VÀ ĐẠO (17/4/12)
TÓM LẠI (17/4/12)
CÁI QUAY (17/4/12)
CÁI ẤY (17/4/12)
BÀ VÀ CÔ (15/4/12)
HOÀNG SA TRỜI BIỂN (15/4/12)
CHUYỆN ĐỜI (15/4/12)
TRẦN
KHẢI THANH THỦY (15/4/12)
TÊN LỬA BẮC HÀN (14/4/12)
DÂN CHỦ GẤP CẢ TRIỆU LẦN (14/4/12)
TỔ QUỐC (12/4/12)
THỰC CHẤT (12/4/12)
BỆNH NHÂN DANH (09/4/12)
BỆNH VÀ KHÔNG BỆNH (09/4/12)
NGÀY XƯA (05/4/12)
ÔNG BÙI TÍN (05/4/12)
ÔNG BÚT (05/4/12)
HỌA THƠ TRẦN MẠNH HẢO (05/4/12)
16 CHỮ VÀNG VÀ 4 TỐT (04/4/12)
CÁI GÌ CAO NHẤT ? (03/4/12)
NGƯỜI YÊU NƯỚC (03/4/12)
NÓI RA (03/4/12)
TRƯỚC VÀ SAU (03/4/12)
CHUYỆN TÌNH THỜI ĐẠI (02/4/12)
TRỜI VÀ PHẬT (02/4/12)
GIỐNG NHƯ CHUYỆN ĐÙA (01/4/12)
ĐÃ QUÁ (31/3/12)
HOAN HÔ (31/03/2012)
NGHỆ THUẬT TIẾNG VIỆT (31/03/2012)
GIÁO HOÀNG GẶP RAUL CASTRO (30/3/12)
LÂN DỎM (29/3/12)
THƠ
VUI (29/3/12)
ÔNG HÀ (27/3/12)
PHONG UYÊN (27/3/12)
LẠI THÊM (27/3/12)
GỬI LỜI (26/3/12)
ANH VÀ TÔI (26/3/12)
NGÀN KHƠI (26/3/12)
VÔ VY (24/03/2012)
GHÊ GỚM THẬT (24/3/12)
LUẬT SƯ (24/3/12)
DUYÊN TIỀN ĐỊNH (23/3/12)
MỘT NGƯỜI (22/3/12)
HAI BÊN (21/3/12)
TÁM X (20/03/2012)
**
No comments:
Post a Comment